Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/09/2017 16:48 ở Hà Nội
 

Người Cũ - Người Cũ

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  266
1. Anh thấy hình như năm ngón tay của mình đang nắm chặt lấy ống nghe điện thoại: "Em đang ở trên ga chờ tàu đi Hà Nội, chừng nửa tiếng. Em có thể gặp anh?". Gần tám năm trôi qua rồi, giọng Quy vẫn thế, ngọt ngào và nũng nịu một cách rất dễ mềm lòng. Có một điều gì đó ngủ yên trong anh tám năm qua nay bỗng bừng thức dậy. Như thể chẳng hề có khoảng cách thời gian tám năm và khoảng cách không gian gần 500 cây số, không xa nhưng với anh tưởng đã nghìn trùng. Giọng Quy trong máy vẫn đầy vẻ ngoan hiền: "Anh có lên ga bây giờ được không?". Anh liếc sang chỗ sếp, lúc này đang ngồi lục lọi đống hồ sơ cũ, một kiểu liếc ngang rất thậm thụt, vội vã đồng ý: "Ừ, anh lên ngay, em chờ anh nghe!". Sếp chẳng bao giờ căn dặn mỗi khi anh ra khỏi cơ quan, việc của anh chủ yếu là chạy ngoài, nhưng lúc dắt xe ra khỏi cổng, anh vẫn thấy có cái gì đó len lén, thậm thụt... Chợt giật mình: chuyện gặp gỡ như thế này có gì là không chính đáng đâu, Quy vốn là cũ của anh mà. Không dưng anh nghĩ đến Giang, giờ này chắc Giang cũng đang túi bụi với đống giấy tờ sổ sách cuối quý ở cơ quan, anh vô tình mà nghĩ đến Giang thôi nhưng tự nhiên là một ý nghĩ ray rứt, anh không sao dứt ra khỏi đầu...
Quy ngồi chờ anh ở bậc thềm trước nhà ga cùng với người bạn, thấy anh đến, mấy người bạn tự dưng đứng dậy, cười cười chào anh rồi lảng đi mất. Tám năm không gặp nhau, không một dòng thư, không một lời thăm hỏi, bậy giờ nhìn lại, Quy vẫn thế, xinh xắn, chỉ hơi gầy và một vài đường chân chim nơi khóe mắt, tinh ý lắm mới thấy. Quy giải thích với anh ngắn gọn: "Em đi tham quan cùng với trường, chờ tàu đây. Gọi phone cho anh, cứ sợ không gặp". Rồi Quy quay sang ngắm nghía anh, cười giòn giã: "Anh bây giờ nhìn bảnh ghê, mập và trắng ra, điện thoại di động giắt thắt lưng nữa, ái chà chà!". Anh cười theo Quy, lần nào cũng vậy, gặp Quy, anh đều bị cuốn theo kiểu nói cười trẻ trung đến nao lòng của Quy. Quy hỏi anh, y như kiểu một cô em gái hỏi ông anh lâu ngày gặp lại: "Chị đâu rồi, dẫn lên giới thiệu với em đi chứ!". Anh bối rối lắc đầu: "Anh chưa..." rồi hỏi lại Quy một cách khó khăn: "Em đi một mình?", thở phào nhẹ nhõm khi nghe Quy cười: "Em ế rồi, chả ai thèm ưa!". Quy với anh bây giờ chỉ là bè bạn, chỉ vài tháng nữa, anh và Giang sẽ cưới nhau, chuyện Quy đi cùng với ai thì cũng đâu có liên quan gì đến anh, sao tim anh lại đập rộn lên thế này... Chợt nhận ra, lâu nay anh vẫn tự hào nghĩ rằng mình vốn là người đàng hoàng, chung thủy trong chuyện tình cảm, bây giờ thì hình như không phải vậy. Rồi thấy sao mà chán bản thân mình đến thế, đến chẳng hiểu nổi mình...
Quy hẹn anh: "Tuần sau em ghé về Ðà Nẵng chơi, anh có đưa em đi chơi được không?". Anh không thể từ chối, tệ hơn nữa là còn cảm thấy vui vui khi Quy quyết định ghé Ðà Nẵng chơi: "Em ghé chơi, anh đón!". Quy reo lên như thể bắt được quà: "Anh hứa với em rồi nhe, không được sai lời đó!". Anh bật cười, gần ba mươi tuổi rồi mà Quy vẫn cứ như hồi đi học, mọi chuyện cứ y như ngày xưa, anh luôn luôn phải là người phải chiều theo từng ý thích bất chợt, trẻ con của Quy. Anh tiễn Quy ra tận tàu, nhìn cái kiểu cười cười nheo mắt của mấy người bạn đồng nghiệp với Quy đang ngồi trên tàu, anh thấy hình như anh đang làm một việc liều lĩnh mà không lý giải được chuyện gì đang xảy đến với mình...
2. Giang ghé tạt ngang nhà anh trên đường tan sở: "Chiều nay má nhắn anh lên nhà, má đãi bún bò". Anh giật mình, lúng túng: "À này, mà không, chiều nay anh bận chút công chuyện, chắc anh ghé trễ lắm. Xin lỗi má giúp anh". Mắt Giang thoáng nét buồn: "Không sao, anh về sớm được thì ghé cho má vui. Má nói anh dạo này gầy đi, đừng có ham làm việc quá". Giang là vậy, không bao giờ hỏi "Tại sao?", cũng không bao giờ tỏ ý thắc mắc nghi ngờ khi anh bảo bận đi công chuyện này nọ. Anh nhìn lảng đi, tránh ánh mắt của Giang, nói như thể bâng quơ: "Có mấy người khách ở phía đối tác vào Ðà Nẵng, nhờ anh buổi tối đưa đi chơi lòng vòng". Chợt nghĩ sao mình không thể nói thật với Giang. Mấy người khách phía đối tác này là Quy, vừa vào Ðà Nẵng sáng nay. Mà Quy thì cũng giống như bao người bạn bình thường khác, việc gì mà anh phải nói tránh đi như vậy. Anh nghĩ là anh chỉ nói tránh đi, không phải nói dối vì anh không bao giờ cho phép mình, dù là trong ý nghĩ, lừa dối Giang...
Năm giờ rưỡi chiều, anh đến chỗ hẹn với Quy, nhà Hằng, ngày xưa là bạn học cùng lớp với Quy. Quy đang loay hoay bày mấy bát đĩa ra sàn nhà, vừa thấy anh đến, trách nhẹ: "Sao anh đến trễ vậy, em chờ mãi". Anh đang chưa biết trả lời Quy như thế nào thì Hằng đã bồng con ra: "Chào chú đi con!" rồi quở: "Tám năm rồi, anh Khôi chẳng khác trước là mấy" làm anh cũng chỉ biết cười cười cho qua. Có mấy người bạn nữa của Quy, có người ngày xưa anh biết, có người anh mới gặp lần đầu đang ngồi coi băng vidéo hoặc lúi húi làm gì đó sau nhà. Quy khoe: "Hôm nay mấy đứa bạn cũ của em làm liên hoan mừng gặp em. Anh thấy tụi nó thương em chưa!". Vẫn cách nói của tám năm về trước, nũng nịu, ngọt ngào, bây giờ dường như có chút cố ý, làm anh ngạc nhiên. Không lẽ ngần ấy năm, Quy vẫn chỉ là cô bé con bướng bỉnh, thích được chiều chuộng như ngày xưa. Quy ngưng lau mấy bát dĩa ngồi nói chuyện với anh, thăm hỏi bâng quơ, kể chuyện về ngôi trường Quy dạy, về học trò, vẫn bằng một cách nói như thế, vẻ chăm sóc ngọt ngào dành cho anh như thế chẳng hề có tám năm anh và Quy không thư từ, không điện thoại, không còn là người yêu của nhau. Anh ngồi yên nghe Quy nói chuyện, cảm thấy trái tim mình hình như đã chai sạm lắm rồi, nỗi háo hức được gặp Quy bây giờ lắng xuống, cái mà anh cần khám phá là Quy như thế nào sau tám năm xa nhau không còn hấp dẫn anh nữa, chợt nghĩ đến Giang, cuối cùng rồi ý nghĩ của anh cũng lại về với Giang...
Bữa liên hoan của mấy người bạn Quy rồi cũng bắt đầu. Hằng hô hào: "Kiểm tra coi đủ chén đũa chưa Hạnh, Quy mời anh Khôi ngồi vào đi!". Bấy giờ anh mới nhận ra ngoài Quy, Hằng, Hạnh, cô bé ít nói nhất của lớp Quy ngày xưa còn có thêm Yến, anh mới gặp lần đầu và ông xã của các cô, thêm anh với Quy làm thành bốn cặp. Mọi người đương nhiên cũng đối xử với anh và Quy như thể là một cặp thật sự. Cũng là những màn cụng ly chúc mừng, thăm hỏi, làm ra vẻ thân tình đấy nhưng thật ra rồi có thể sẽ chẳng nhớ gì nhau sau cuộc nhậu, anh còn lạ gì. Các cô tha hồ mà chọc nhau, nhắc lại thời đi học của các cô, và suốt buổi, Quy cứ luôn nép mình vào anh, vẻ hiền lành, tin cậy. Anh thấy thinh thích, thật lòng thấy thinh thích, trong anh tự ái dường như được vuốt ve, ngần ấy năm xa nhau, Quy vẫn còn yêu anh, bây giờ lại có vẻ như muốn phô diễn tình yêu ấy cho mọi người thấy. Cho đến lúc Quy cười nhìn anh: "Cả chiều hôm nay, lúc anh chưa qua, em buồn gì đâu. Tụi bạn em ai cũng có cặp hết, chỉ em là có một mình". Và giọng Hằng hỏi anh: "Chừng nào thì anh Khôi với Quy cho tụi em ăn bánh hồng đây, hai người quen nhau lâu quá rồi!" thì anh không thấy thinh thích được nữa rồi. Anh không tránh được cái ý nghĩ ma quỷ tự nhiên trỗi dậy trong đầu rằng mình đang là cái để lấp đầy chỗ trống cho Quy, rằng bây giờ Quy sao khác xưa nhiều quá, chẳng còn là Quy ngày xưa. Rồi tự trách móc chính mình chứ chẳng ai khác đã đẩy mình tới tình huống khó nghĩ này, anh có lỗi với em rồi, Giang ơi!... Không dưng buổi tiệc đối với anh là một sự chịu đựng, anh đang mong cho thời gian chóng qua, cái mà anh cần nhất bây giờ là căn gác quen thuộc để anh có thể nằm vùi mà suy gẫm một mình, mà sám hối...
Buổi tiệc rồi cũng kết thúc. Hạnh hỏi anh, vẻ đầy quan tâm: "Anh Khôi có vẻ buồn?". Quy cười vẻ rành rỏi: "Tính ảnh lầm lì vậy, chứ không phải buồn đâu". Trong khi anh đang lịch sự nhếch môi gượng gạo. Vợ chồng Yến lục tục chào mọi người về vì ngày mai phải đi làm sớm. Anh nghĩ đến Giang và mẹ Giang, giờ này chắc đang ngồi bên nồi bún bò nguội ngắt chờ anh, chớm đứng lên thì Quy ngồi bên níu tay: "Anh định về?". Anh ngập ngừng: "Ừ, cũng định thế, tối nay anh còn có chút việc bận". Mắt Quy nhìn anh buồn rầu: "Ngày mai em về rồi, anh không ở lại chơi với em một chút được sao?". Anh thấy mềm lòng, Quy luôn làm anh thấy mềm lòng, như có một tiếng tậc lưỡi trong đầu anh: ngày mai Quy về rồi. Hằng cũng cười cười nói vô: "Mới hơn chín giờ, anh Khôi ở lại chơi đã!".
Quy vô phòng thay quần áo ra, chiếc áo đầm in hoa tím li ti trông Quy thật trẻ và xinh: "Anh chở em đi dạo lòng vòng. Lâu quá anh không được nói chuyện với anh!".Anh dắt xe ra, đèo Quy đi, từ lúc dắt xe ra khỏi nhà cứ im lặng, không biết nói với Quy điều gì, cũng không biết bắt đầu câu chuyện với Quy bằng cách nào, câu chuyện của người yêu cũ sau tám năm gặp lại. Phố phường Ðà Nẵng đông đúc, con đường Bạch Ðằng chạy dọc bờ sông loang loáng người và xe, gió từ phía sông mơn man thổi. Anh bâng quơ phá tan không khí trống trải giữa hai người: "Gió thổi mát ghê!".
Giọng Quy sau lưng anh chậm rãi: "Em đã mong gặp lại anh biết là bao, không nghĩ là anh sẽ không còn chuyện để nói với em như thế này". Anh cười bông lơn: "Em cứ nói thế, trong khi em cũng đâu biết nói với anh chuyện gì". Giọng Quy không có vẻ gì là hưởng ứng theo trò đùa của anh: "Bây giờ anh miệng mồm ghê, ngày xưa anh ngờ nghệch hơn nhiều". Anh nhún vai kiểu phớt đời: "Cũng phải khôn ra chứ, ngờ nghệch mãi sao sống được". Trong bụng đang nghĩ một cách thích thú: rốt cuộc thì Quy cũng đã hết chê mình ngờ nghệch. Quy làm cho nụ cười nửa miệng của anh tắt ngúm: "Nhưng em yêu anh là yêu cái ngờ nghệch đó, anh có biết không?". Anh lặng người, nhớ lại những con đường ở Huế của thời sinh viên lấp lóa ánh trăng, lần đầu tiên anh cầm tay Quy là cũng vào một đêm trăng. Ðà Nẵng đèn điện sáng choang, bao nhiêu mùa trăng rồi, bộn bề làm anh quên mất còn có ánh trăng hiện hữu...
Ðã khá khuya, đường phố bắt đầu vắng vẻ. Anh chạy xe chầm chậm, có cảm giác như đang trôi đi. Sau lưng anh, Quy vẫn thủ thỉ tâm sự, dường như vẫn chưa có ý muốn về: "Lần này em ra, chẳng còn được anh quan tâm như ngày xưa. Em thì chờ đợi một điều khác kia". Không dưng anh có ý nghĩ chua chát: "Trễ quá rồi. Bao năm qua, anh vẫn sống mà không có em. Em cũng sống đâu cần có sự quan tâm của anh. Anh đã có những mối quan hệ khác, anh chắc em cũng vậy. Nên anh thấy sự quan tâm của anh chẳng còn cần thiết cho em nữa". Quy gật đầu, trong giọng nói của Quy có chút sũng nước: "Anh nói chẳng có gì sai. Em cũng biết thế, nhưng khi gặp anh, em không cưỡng lại mình muốn được anh chăm sóc, như ngày xưa. Em đã gặp bao nhiêu câu chuyện buồn đau trong đời, mỗi lần tưởng sắp gục ngã, em lại mang cuốn nhật ký của anh ra đọc...". Quy nhắc đến cuốn nhật ký mà nếu Quy không nhắc, anh đã quên, cuốn nhật ký ngày hai người chia tay, anh đã gởi Quy vì không biết làm gì để chứng tỏ tình yêu của anh dành cho Quy. Mọi chuyện đã qua hết rồi. Anh không nhìn Quy, nói nhanh: "Anh quên báo em biết, hai thánh nữa anh cưới vợ". Giọng Quy ráo hoảnh: "Em biết, tối nay, anh tạm quên chuyện đó đi giùm em, được không? Em cũng chỉ dám phiền anh một buổi tối nay thôi". Mà anh nghe sao giọng Quy buồn quá thể. Ngày xưa, anh yêu Quy, anh nghĩ nếu được trở lại thời sinh viên, có lẽ anh cũng sẽ chẳng làm khác. Nhưng bây giờ, Quy đã thuộc về một thế giới cũ, chẳng nên khơi lại làm gì. Anh đã có Giang, tối nay Giang đang chờ anh bên nồi bún bò lạnh ngắt, và anh cần Giang trong đời sống của mình biết bao...
Lúc anh đưa Quy về đến nhà Hằng, đã gần nửa đêm. Ðường vô nhà Hằng phải đi qua một con hẻm nhỏ, đầy bóng cây. Chung quanh im lắng, anh phải tắt xe máy đi bộ cùng với Quy trong con hẻm bàng bạc ánh trăng. Ngày xưa, nhà Quy ở trọ ngoài Huế cũng nằm trong một con hẻm sâu đầy bóng cây như thế này, anh với Quy thường hôn nhau mỗi lần đi chơi về. Trong ánh trăng huyển hoặc, những nụ hôn ngọt ngào, đam mê, dài bất tận... Ðến ngõ nhà Hằng, anh bắt tay Quy: "Mai em về, mạnh giỏi. Bye!". Quy níu tay anh lại, thảng thốt: "Ðứng lại với em chút nữa đi anh!". Dưới ánh trăng, khuôn mặt Quy đẹp như tượng, bờ mi khép nhẹ, môi run run hờ hững. Anh tự nhiên nóng bừng mặt: "Không, anh phải về", rồi nhận ra mình đang thật vô lý với Quy, đổi giọng dịu dàng: "Thôi, khuya lắm rồi, em vô đi, giữ sức khỏe ngày mai còn đi đường sớm!".
Anh biết, với tuổi anh và Quy bây giờ, một nụ hôn vội vàng lúc chia tay sẽ chẳng khơi dậy được cuộc tình đã chết, có khi chẳng còn mang một ý nghĩa nào cả. Có thể Quy sẽ lấy làm hụt hẩng, nhưng chắc gì Quy sẽ không thấy hụt hẩng hơn sau nụ hôn trao vội bên ngõ nhà Hằng... Ngày mai, anh tự nhủ ngày mai, sẽ dành nguyên một ngày để sám hối với Giang....

Danh sách chương của Người Cũ

Người Cũ


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h