Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 24/09/2017 22:39 ở Hà Nội
 

KẺ GIẾT MƯỚN - KẺ GIẾT MƯỚN

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  380

Vừa nhìn thấy John bước ra, người tài xế vội lái chiếc lymousine đến ngay trước cửa tòa nhà Ủy Hội Liên Hiệp Quốc, bước xuống mở cửa, cúi đầu kính cẩn:
- Kính chào ông chủ, xin mời.
John gật đầu đưa chiếc cặp cho tài xế, bước vào an vị chỗ ngồi của chủ nhân. Người tài xế trao lại chiếc cặp cho John, nhẹ nhàng đóng cửa, bước lên xe và từ từ lái ra khỏi khu vực. Trong lúc xe đang quay đầu tìm hướng ra phi trường quốc tế Kennedy, một giọng nói phát ra từ hệ thống âm thanh trang bị trong xe:
- Chào ông Smith, đừng ngạc nhiên, tôi có chuyện quan trọng cần nói với ông!
Người tài xế kinh ngạc, bấm kính đàng sau lưng xuống và quay đầu chờ lệnh. Sau vài giây suy nghĩ, John khoát tay ra hiệu tài xế tắt ngay các hệ thống âm thanh và điện thoại. Nhưng tuyệt nhiên giọng nói vẫn rõ ràng ra lệnh:
- Đừng vô ích, làn sóng vô tuyến được nối trực tiếp điện thoại của tôi. Bây giờ nghe kỹ đây, tiếp tục cho xe chạy và phải tuân theo lệnh của tôi. Không được ngừng hoặc dùng điện thoại cầm tay liên lạc với cảnh sát. Nếu không tuân lệnh, xe sẽ bị nổ tan ra từng mảnh tức khắc. Tôi báo để ông hay, dưới gầm xe đã gài một ký TNT, ngòi nổ được điều khiển bởi vô tuyến và đang nằm ngay trong tay tôi.
Hết kiên nhẫn, John hét lên:
- Ông là ai, muốn gì?
- Tôi là ai và muốn gì thì chốc nữa sẽ biết. Bây giờ ông chỉ biết tuân lệnh. Trái ý chiếc xe sẽ bị nổ tức khắc.
John chưa biết xử trí ra sao, giọng người trong máy tiếp tục:
- Bây giờ quay đầu xe lại, lấy hướng bắc và chạy đến trước cổng chính của trường đại học Columbia. Nếu nghe và hiểu rõ thì chớp đèn xe ra hiệu.
Người tài xế lại quay đầu ra phía sau chờ lệnh. Sau vài giây đắn đo, John gật đầu và ra hiệu chớp đèn hai lần. Một tiếng trả lời từ trong loa ở các cánh cửa:
- Được lắm. Cho xe chạy tiếp bao giờ đến đó sẽ có lệnh sau.
- Tại sao ông bắt tôi?
- Không phải bắt mà mời ông.
John cười gằn:
- Mời? Tôi đâu quen biết gì với ông. Tại sao?
Giọng nói vẫn bình thản:
- Có nhiều việc liên hệ đến mạng sống của ông. Im đi, đừng hỏi nhiều.
Chừng hơn muời phút sau, xe đã đến trước cổng chánh trường đại học. Giọng nói tiếp tục:
- Ông thấy bên tay phải có nhiều chỗ trống, hãy ghé xe vào ngay đó, không được tắt máy.
Để xem phản ứng ra sao, John ra dấu cho tài xế tiếp tục lăn bánh thêm vài thước, vượt qua hẳn hai chỗ trống, tức thời giọng nói vang lên:
- Dừng lại, thụt lùi vài thước và ép ngay vào.
Cả tài xế lẫn John bây giờ biết chắc rằng xe họ đang bị theo dõi chặt chẽ. Không cách nào hơn là phải tuân lệnh. Sau khi xe đã vào trong vị trí, giọng nói tiếp tục:
- Bên kia đường khoảng chừng một trăm mét, dưới chân tấm bảng quảng cáo xe hơi, ông có thấy chiếc xe Ford màu xám bạc không? Nếu thấy rõ thì ra hiệu bằng hai lần chớp đèn.
Cả hai người quay đầu một lượt về hướng tay phải, sau khi nhận ra được vị trí xe Ford màu xám, John gật đầu cho phép tài xế báo hiệu bằng hai lần chớp đèn. Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ lớn tung chiếc xe Ford lên cao, vỡ ra hàng trăm mảnh. Chưa kịp hoàn hồn, hai người đều nghe tiếng cười phát ra:
- Mạng của hai ông cũng như vậy nếu chống đối và không biết ngoan ngoãn nghe lời. Bây giờ thì sẵn sàng làm theo lời tôi chưa?
John chỉ còn phản ứng nhẹ:
- Nhưng mà…ông mời hay bắt cóc tôi?
Giọng nói gằn từng tiếng:
- Hiểu cách nào cũng được. Cho xe đi theo lệnh tôi!
Tài xế cho xe ra đường, giọng nói tiếp tục ra lệnh:
- Bây giờ quay đầu xe trở xuống hướng đông nam, đến phi trường quốc tế J. Kennedy sẽ có lệnh tiếp.

Chiếc lymousine quay về hướng đông, vượt qua cầu, dùng xa lộ chính xuyên qua quận Queens để đến phi trường Kennedy. Suốt quảng đường không một lời đối thoại nào khác, John cần yên lặng để tìm cách đối phó với những gì sắp xảy ra. Khi xe vào phạm vi phi trường, lệnh từ các loa phát ra:
- Quay qua phía tây, lấy hướng thẳng ra ngoại ô Nassau.
Tôi nhắc lại một lần nữa, xe sẽ bị nổ tung bất cứ lúc nào nếu xử dụng điện thoại di động, dừng lại hay phát ra một dấu hiệu cầu cứu nào.
Để chứng tỏ xe bị kiểm soát một cách chặt chẽ, giọng nói ra lệnh:
- Bop, dập tắt ngay điếu thuốc, tháo kiến đen xuống. Tài xế đang lái xe, không được vô lễ với chủ.
John và tài xế đảo mắt một vòng quan sát tình hình, không có xe theo dõi phía sau hay cản đầu đàng trước.
Tiếng người trong loa tiếp tục:
- Ông Smith, khỏi phải mất công tìm kiếm làm gì. Ống kính thâu hình, hệ thống thâu tiếng và chất nổ đã được gài sẵn trong xe ông từ trước. Hơn nữa, ông được theo dõi bởi vệ tinh qua hệ thống định vị. Tọa độ chính xác của xe ông trên màn hình vô tuyến chỉ sai biệt chừng nửa mét. Tất cả động tĩnh của cá nhân ông tôi đều thấy rõ ràng.
John muốn trắc nghiệm lời nói trên, ông đặt câu hỏi với tài xế:
- Anh đã bỏ xe lúc nào?
Tài xế chưa kịp trả lời, tiếng cười lớn đã phát ra:
- Ha ha…nhân viên của tôi thi hành mệnh lệnh dễ dàng như trở bàn tay, dù tài xế đang có mặt ngay cả trong xe.
Xe vừa qua khỏi công viên Hyde, giọng nói lên tiếng:
- Gia tăng tốc độ và cứ tiếp tục chạy tiếp.
Tài xế làm theo chỉ thị, hai người tiếp tục giữ yên lặng trên suốt quãng đường khoảng chừng năm chục cây số.
Khi xe đi băng qua cách rừng, giọng nói lên tiếng:
- Bây giờ nghe đây, giảm tốc độ, chạy chậm và chuẩn bị quẹo tay mặt để vào rừng bằng con đường nhỏ. Nếu nhận ra, báo hiệu bằng hai lần chớp đèn.
John gật đầu ra hiệu cho xe chậm lại và ép vào lề khi nhận ra con đường mòn trước mặt. Xe dừng lại, máy vẫn nổ.
Giọng nói lại tiếp tục:
- Cho xe chạy vào đường mòn, khoảng chừng một cây số, trong đó một xe khác đang chờ ông.

Cả John và tài xế đều ngần ngại, nhưng đã ở vào thế này không còn cách để chọn lựa. John trầm tĩnh gật đầu cho lệnh làm theo yêu cầu. Vào rừng được một quãng, xe buộc phải dừng lại trước mặt một chiếc xe thùng lớn và dài bằng container 40 feet đang mở rộng cửa sau. Không có bóng dáng một người nào, chỉ có lệnh phát ra:
- Ông ngồi yên, tài xế cho xe chạy thẳng vào trong thùng.
Vừa dứt tiếng, chiếc cầu tự động sau thùng xe từ từ phóng ra, đầu hạ xuống đất để chiếc limousine có thể chạy lên.

Tài xế bây giờ mất bình tĩnh ra mặt nhưng điều này không lạ gì với John, bất cứ cuộc bắt cóc nào, nạn nhân không bao giờ biết được lộ trình. Xe nhỏ chui vào ngụy trang trong một xe lớn để di chuyển là một hình thức bình thường. John có ấn tượng đây không phải cuộc bắt cóc làm tiền hay với lý do chính trị nào mà có lẽ, theo nhận xét đầu tiên của John, chỉ là một lối mời trong giới giang hồ với nhau. Suy nghĩ như vậy, John gật đầu cho xe chạy lên chui vào thùng xe.
Liền sau đó, tiếng nói tỏ vẻ hòa nhã:
- Cám ơn ông Smith, tôi thành thực xin lỗi ông với lối mời bắt buộc và thiếu lịch sự này.
John lên tiếng:
- Bây giờ ông cho tôi biết ông là ai và với lý do nào bắt tôi?
- Còn quá sớm để nói chuyện này.
Không để John nói thêm, giọng nói ra lệnh tiếp:
- Bây gìờ các ông phải ngồi yên và giữ yên lặng trong xe. Chuyện ông muốn biết sẽ được giải quyết trong vài giờ tới.
Sau câu nói, cánh cửa sau xe đóng lại, chung quanh toàn một màu đen đưa bàn tay ra trước mặt hoàn toàn không nhìn thấy. John nghe tiếng máy nổ và đoán biết được xe đang chạy thụt lùi trên một quãng đường bằng thời gian chiếc limousine rẽ phải vào rừng. Sau đó xe đổi chiều, sang số và chuyển bánh nhanh chóng trên đường lớn.
Xe tiếp tục giữ tốc độ như vậy trong một thời gian gần hai tiếng đồng hồ rồi chạy chậm lại, sang số, quẹo về hướng tay mặt và đi xuống dốc, cuối cùng dừng hẳn. Khi cánh cửa sau thùng xe được mở ra, tài xế cho John biết:
- Có lẽ họ đưa chúng ta xuống một bãi đậu xe trong lòng đất.
John định hỏi, nhưng giọng nói đã lên tiếng truớc:
- Chúng ta sẽ làm việc với nhau tại đây. Tôi chỉ mời một mình ông Smith. Bop sẽ được tiếp đãi riêng trong thời gian ông Smith làm việc. Bây giờ xin lỗi một lần nữa, nhân viên của tôi sẽ gặp ông.

Ánh sáng của hai chiếc đèn bấm chiếu thẳng vào mặt John và Bop, tiếp đến hai miếng vải đen bít chặt mắt hai người lại trước khi dẫn ra khỏi xe.
Được dìu đi bộ chừng trăm bước và sau khi qua khỏi vài cánh cửa, John bị đẩy vào một phòng rộng. Tấm vải đen bịt mắt được tháo ra, sau vài giây thích nghi với ánh sáng, John thấy mình đang ở trong một phòng khách lớn. Trước mặt, một bàn giấy trên đó chỉ có màn hình lớn của máy vi tính, một tập giấy trắng và cây viết sheaffer bằng vàng. Bên cạnh, một bàn tròn có đủ các loại rượu cùng những ly dùng riêng cho từng loại một. Kế bên trái, một phòng vệ sinh đã mở sẵn cửa.
Trong phòng chỉ có mình John, cánh cửa sau lưng đã được khóa lại. Bây giờ thì John chắc rằng người ta mời ông ta thực sự. John tiến đến lấy chai Scotch rót đầy một ly Glenfiddich rồi trở về ngồi xuống ghế dành cho khách trước bàn viết.
Màn hình máy vi tính trên bàn được bật sáng, trong đó hiện lên một văn phòng lớn thật sang trọng với những trang bị hiện đại, những kệ sách lớn, bàn ghế bằng da, hệ thống vô tuyến truyền hình và đồ dùng điện tử. Đặc biệt không có chủ nhân trong ghế. Một giọng nói lịch sự phát ra từ ghế bành:
- Chào ông Smith, thật hân hạnh đã mời được ông đến đây.
John hơi lớn tiếng:
- Trước hết phải cho biết ông là ai và mời tôi với mục đích gì?
Trong màn hình vẫn một giọng ôn tồn:
- Đã đến đây trước sau gì cũng biết, xin đừng vội nóng.
- Thế thì vào đề ngay. Tôi không rảnh để mất thời giờ với ông.
Tiếng cười nhẹ tiếp tục câu chuyện:
- Mất hay không là do tôi định đoạt, ông có được ra về nhanh chóng và bình yên hay không cũng tùy theo thái độ của ông. Hãy nhớ kỹ, tất cả đều tùy thuộc vào quyết định của tôi!
Trong thế bị động, John bưng ly rượu uống một hơi và giữ thái độ yên lặng
Vẫn giọng nói bình thản:
- Tôi biết ông còn rõ ràng hơn chính ông tự biết ông.
- Láo!
- Hãy bình tĩnh, tôi biết ông từ thời thơ ấu. Cha mẹ ông chết sớm, cơ quan từ thiện đã gởi ông vào viện mồ côi lúc chưa đầy sáu tuổi. Ông là một người chăm chỉ, vượt qua bao gian nan, tự lực cánh sinh để thành tài. Tốt nghiệp đại học lúc mới 25 tuổi. Tôi còn biết ông rất giàu có, tiền của gia tài hiện tại không phải do công ty bình phong đem lại cho ông đâu! Thưa ông chủ tịch tập đoàn thương mãi QBK!.
John không ngờ đời tư của ông bị lột trần. Chưa kịp phản ứng, giọng nói tiếp tục:
- Tôi biết tiền ông có hàng chục triệu là do những việc làm mờ ám khác của ông. Không một ai có thể nghi ngờ, kể các cơ quan tư pháp cũng như cơ quan an ninh của Mỹ, Ý Đại Lợi…. Chỉ một mình tôi nắm trọn vận mệnh đời ông mà thôi.
Phản ứng tự nhiên bắt buộc John trả lời:
- Tôi không làm và không biết chuyện mờ ám gì như ông vừa đề cập đến.
- Ha, ha… ngay cả số tiền khổng lồ của ông sau ba lần giết mướn, từ bắn tỉa, nổ bom và chích chất độc vào nạn nhân…ông chuyển đi đâu tôi đều rõ.
Ngừng giây lát giọng nói tiếp:
- Chúng ta thuộc giới giang hồ, tôi khuyên ông nghiêm chỉnh nói chuyện với nhau.
John cự tuyệt:
- Tôi không cần phải hợp tác với bất cứ ai.
Bây giờ giọng nói không còn giữ bình tĩnh:
- Việc đó tùy ông. Nhưng phải nhớ rằng, mạng sống của ông đang nằm trong tay tôi. Tôi không phải nhọc công làm gì, chỉ cần cung cấp tài liệu có sẵn trong tay cho cơ quan tư pháp, chắc chắn ông sẽ vào ngay nhà đá và đợi ngày lên ghế điện. Hãy xem đây!
Vừa dứt lời, màn hình vi tính chuyển qua một trang khác, trong đó chiếu cảnh một người đàn ông đang chĩa mũi súng có máy nhắm vào một nạn nhân vừa bước ra từ xe hơi. Hình được phóng đại, John giật mình khi nhận ra người đàn ông hóa trang cầm súng chính thật là ông ta. Cảnh tượng cách đây trên năm năm đang diễn ra một cách sống động trước mắt.
Bây giờ không còn cách nào khác hơn, John đặt câu hỏi:
- Bây giờ ông muốn gì ở tôi?
Giọng nói tỏ ra bằng lòng:
- Thế mới phải chứ! Việc tôi yêu cầu ông là giết chết một người, hay đúng hơn một gia đình.
- Nếu tôi không nhận?
- Tất cả hậu quả sẽ đổ xuống đầu ông!
John đổi lại thế ngồi:
- Đối với tôi, việc giết người đều do tôi đưa ra điều kiện.
Tôi chỉ chấp thuận giết những nhân vật tối quan trọng, thứ lem nhem tôi không thèm. Tại sao ông không nhờ đến những người khác, thiếu gì những tay giết mướn sẵn sàng thi hành lệnh của ông.
- Những tay khác không đủ bản lãnh để hoàn thành nhiệm vụ, tôi cần người có kinh nghiệm, chỉ cần ra tay một lần, nạn nhân phải chết tức khắc. Không còn cơ hội để cơ quan an ninh phanh phui manh mối.
John cười:
- Chỉ cần bắn một phát đạn chì vào ngay não bộ thì xong ngay!
Tiếng cười phụ họa:
- Ở trường hợp này khác hẳn. Phải giết trọn gia đình trong một ngày do tôi chỉ định. Tôi, người ra lệnh, ông là kẻ thi hành.
- Tôi không chấp nhận. Ông muốn làm gì thì làm!
- Tại sao?
- Từ trước đến nay, tôi nghiên cứu sự việc trước xong rồi mới đặt điều kiện. Ông không đủ tư cách để đặt điều kiện với tôi
Một phút yên lặng, giọng nói đề nghị:
- Ông cho tôi biết điều kiện của ông, ngoài vấn đề tiền.
-??
Không đợi John thắc mắc, giọng nói tiếp theo:
- Đặc biệt vụ giết người này sẽ đem về cho ông một số tiền lớn. Ông chỉ cần nói thêm điều kiện khác của ông mà thôi.
John chậm rãi:
- Thứ nhất, nạn nhân là người hoàn toàn không liên hệ cũng như không quen biết với tôi. Thứ hai, phương cách giết người do tôi nghiên cứu và thi hành. Thứ ba, thời gian ra tay do tôi định đoạt. Thứ tư, tùy theo giá trị của nạn nhân, giá tiền thù lao tối thiểu từ năm triệu dollars trở lên.
- Ba trong bốn điều kiện có thể chấp thuận. Ngoại trừ điều kiện thứ ba, thời gian thi hành phải rơi đúng vào ngày tôi quyết định.
- Tại sao vậy?
- Sau này ông sẽ biết.
- Thời gian ra tay còn được bao lâu?
- Trên sáu tháng.
- Được.
John đặt lại câu hỏi:
- Bây giờ ông cho biết tên tuổi nạn nhân, tiền thù lao.
- Đến giờ phút này chưa thể cho ông biết tên nạn nhân, nhưng tôi biết chắc chắn, kẻ bị giết là một người hoàn toàn xa lạ đối với ông. Ông chưa bao giờ tiếp xúc lần nào. Tên tuổi sẽ cho biết sau khi đã thỏa thuận với nhau.
- Vấn đề tiền bạc?
- Mười triệu dollars, đưa trước ba triệu, bảy triệu sẽ nhận liền sau khi nạn nhân chết và phải chết tức khắc không kịp trăn trối một điều gì.
- Tại sao phải chết không kịp ngáp?
- Tôi không muốn có một đầu mối nào do nạn nhân để lại.
Trong nghề, ông dĩ nhiên cũng muốn như vậy.
- Được.
- Tôi cần nói thêm, sau khi đã nhận một phần tiền, ông trở nên người của nhóm tôi. Mọi hành động đều được theo dõi và có thể bị ám sát bất cứ lúc nào, nếu ông phản bội.
John vờ đặt câu hỏi:
- Ông không sợ tôi quỵt ba triệu của ông hay sao?
- Không bao giờ, với một số tiền nhỏ như vậy không ăn nhằm gì đối với ông. Tôi đã biết ông từ thuở nhỏ, theo dõi hành động của ông trong mười năm qua. Tôi biết ông là người thông minh can đảm và có tài qua những vụ án động trời do ông gây nên. Hồ sơ tội phạm được khép lại vì không kiếm ra thủ phạm, cơ quan an ninh đã bắt lầm người khác hoặc được ghép vào việc khủng bố. Phần ông vẫn bình yên qua mặt được tất cả mọi người, sống ung dung như một thượng khách trong giới kinh doanh, đi đây về đó, có người đưa kẻ đón hầu hạ.
John chen vào:
- Ông đã biết tay tôi, thì tôi cũng có thể giết ông bất cứ lúc nào.
- Cũng có thể, nhưng hiện giờ tôi đang nắm cán dao. Tôi rút lúc nào thì ông đứt tay lúc đó !
- Ví dụ…thì chuyện gì xảy ra?
- Ông không biết tôi là ai, trong khi đó tôi rõ đường đi lối về của ông.
John cũng không vừa:
- Để rồi xem. Chuyện kiến ăn cá cũng thường xảy ra.
- Ông hù tôi? Nói thật, đối với tôi không quan trọng. Một khi ông biết tôi rồi, tôi tin ông sẽ quỳ xuống xin làm đệ tử.
John cười khỉnh:
- Để rồi xem mèo nào cắn mèo nào.
Không đợi tiếng trả lời, John trở lại vấn đề:
- Phải giết cả gia đình? Gồm những người nào và liên hệ thế nào với nạn nhân?
- Nạn nhân, vợ và con trai 10 tuổi. Đừng hỏi thêm gì nữa !
Suy nghĩ một hồi John lên tiếng:
- Tôi cần ít thời gian để suy nghĩ thêm một vài chi tiết.
- Nghĩa là chúng ta đã đồng ýtrên nguyên tắc?
- Đúng.
- Tốt, từ nay gọi tôi là Big Mike.
Trước khi chia tay Big Mike lặp lại:
- Tối nay đúng 10 giờ đêm, ba triệu dollars sẽ nằm ngay tại cửa nhà của ông. Nhắc lại để ông rõ, luật giang hồ không bao giờ tha thứ cho kẻ phản bội. Những chi tiết sẽ bổ túc sau qua internet. Nhớ nắm lòng site internet... phải vào mật mã thứ nhất... và mật mã thứ hai... để vào nói chuyện với nhau. Mỗi mật mã chỉ xử dụng một lần. Sau mỗi lần đàm thoại, ông sẽ được cung cấp mật mã tiếp theo. Bây giờ xin mời ông qua phòng bên dùng bữa trước khi nhân viên tôi đưa ông và tài xế về lại chỗ cũ.
Một cánh cửa tự động mở ra, bên trong là phòng ăn sang trọng. Trên bàn thức ăn đầy đủ dành cho một người ăn cùng các loại rượu đắt tiền. Trước ghế ngồi một mảnh giấy có viết hàng chữ, ‘chúc ông ngon miệng, ăn xong vui lòng gọi để chúng tôi đưa ông về’. Tinh thần căn thẳng, thể xác mệt mỏi nhưng những thức ăn ngon đã giúp John lấy lại thăng bằng mau chóng.

Sau khi dùng bữa John được trả về cũng bằng phương cách như lúc bị đưa vào đây. Một người đàn ông to lớn mặt che kín, bước vào cúi mình xin phép John để bịt mắt, rồi dẫn theo đường cũ trở lại chiếc limousine.
Vừa ra đến xe, người tài xế đưa tay tháo miếng vải đen che mặt và ân cần hỏi thăm John:
- Ông vẫn bình yên, thưa ông chủ.
John bình thản:
- Không sao. Chúng đã làm gì anh?
- Thưa không, tôi được nghỉ ngơi và ăn uống đàng hoàng.
- Còn ông chủ
- Đừng hỏi nhiều, ra khỏi khu vực này trước đã.
Chiếc xe lớn bắt đầu chuyển bánh. Sau một thời gian hai người được trả về chỗ cũ trong rừng.
Giọng Big Michael vang lên:
- Cám ơn ông Smith. Hẹn gặp lại.
Tài xế lùi xe xuống đất và trở đầu chạy ra đường chính. John bấm nút đưa kính lên cao, ngăn đôi phạm vi tài xế và chủ nhân, ngã đầu về phía sau nhắm mắt ngủ.
Đối với John những sự việc vừa xảy ra không làm nao núng con người ông ta, trừ giây phút lúc đầu, ông hơi bối rối chút đỉnh khi chưa phân định rõ ràng sự việc và chưa biết phải xử trí ra sao.
Bên ngoài John là một người trí thức giàu có trong ngành thương mãi, đã thực hiện những hợp đồng quốc tế lớn từ Âu Mỹ sang Á. Di chuyển xứ này qua xứ khác thường xuyên như đi chợ. Hội họp từ đông qua tây, tiếp xúc với đủ mọi thành phần trong xã hội. Lợi nhuận thương mãi đem lại những số tiền đủ cung cấp cho John một cuộc sống vương giả, nhưng kết quả này không đem lại một hứng thú nào. Đây chỉ là bình phong để che đậy con người thật ông ta, một người có dòng máu lạnh hoàn toàn, không một chút tình cảm trong tim. Từ hồi trẻ thơ John đã nhẫn tâm giết gia súc không thương tiếc. Ông càng cảm thấy thỏa mãn và sung sướng khi con vật quằn quại run rẩy từ từ chết trên tay sau khi bị ngắt chân, vặn đầu, cắt đuôi, mổ bụng một cách thích thú. John không tha bất cứ loại thú nào ông bắt được, từ những con thú nhỏ như dán, chuột đến gà, vịt chó mèo nuôi trong nhà hay của hàng xóm. Ông thích thú khi thấy chính tay mình đã kết liễu cuộc đời chúng, bôi máu của chúng lên tay chân thân mình và đem khoe thành tích với đám bạn. Lớn lên ông là người không có trái tim, không biết rung động, chỉ biết tiền, máu và chém giết ! Có lần bắt gặp một người chết đuối đang cố vùng vẫy kêu cứu, ông ta nhảy xuống chẳng những không vớt lên mà còn dùng chân đạp xuống một cách thích thú cho đến lúc nạn nhân chìm hẳn.

 


xxx


John, một thanh niên đẹp trai khỏe mạnh, hàng chục cô gái sẵn sàng ngả vào tay, nhưng tuyệt nhiên ông chưa bao giờ ôm một cô gái nào vào lòng chứ đừng nói đến chuyện yêu thương! Đôi lúc vì nhu cầu sinh lý, ông đi tìm đối tượng để giải quyết một cách bình thản như hai con thú làm bổn phận theo luật tự nhiên rồi ném tiền xuống giường như vào quán uống ly rượu. Không tình cảm, sẵn dòng máu lạnh trong người, thích bạo lực và chết chóc, John đã dấn thân vào việc giết người vừa thỏa mãn thú tính, có tiền lại vừa có cơ hội đấu trí với các cơ quan điều tra. Sau lần bắn gục nạn nhân thứ nhất ông cảm thấy sung sướng, ngửng mặt lên trời cười thỏa mãn, tối về nhà uống cạn một chai champange để tự khen thưởng mình.
Không biết cha là ai, mẹ theo tình nhân bỏ rơi từ hồi còn bé. John lớn lên trong cô đơn, thiếu hẳn tình thương ruột thịt. Khác với những trẻ em cùng tuổi, John tự vươn lên trong tủi nhục, trong cô đơn để tạo cho mình một cuộc sống vững vàng. Một thanh niên thông minh tột bực, ngay từ hồi nhỏ John đã vượt qua tất cả bạn cùng lứa tuổi trên ghế nhà trường cho đến ngoài đời. Tốt nghiệp ưu hạng ngành luật và ngành kinh tế thương mãi, giữ một vị trí tốt trong một công ty lớn rồi tiến đến chức vị chủ tịch tập đoàn. John đọc nhiều sách gián điệp, sách nói về tội phạm cũng như những vụ án giết người trong lịch sử và nghiên cứu những phương thức giết người. Để tránh những dấu vết mai sau, John không ghi danh theo bất cứ khóa học chính thức nào về hóa trang, bắn súng, chất nổ hay điện toán. Tìm hiểu lý thuyết, John nghiên cứu tại các thư viện hoặc mua những loại sách cần thiết, sau khi đọc xong John liệng chúng ngay vào thùng rác không thương tiếc. Phần thực hành, John vào rừng, ra biển hay đến những cách đồng hoang tự tập bắn súng với ống nhắm, ráp nối kíp nổ, kiểm chứng các hệ thống điện tử không giây. Ngoài ra, ông còn nghiên cứu cách hóa trang thành rất nhiều nhân vật, nhái tiếng nói và điệu bộ của một cá nhân nào đó để đội lốt một khi cần thiết. Việc hóa trang John không chú trọng nhiều vào các chi tiết như đội tóc, mang râu, mang lông mày giả mà chú ý rất nhiều thay đổi hình dáng, màu da và nhất là khuôn mặt. Nghiên cứu tròng mắt giả với các mầu sắc đặc biệt và những mẫu nhựa mềm để gắn trong má, mũi, răng, miệng cũng như biến đổi toàn diện khuôn mặt và tuổi tác của mình được John áp dụng triệt để. Khi hành sự, John không cần mang găng tay, ông dùng một loại keo trong xịt sơ qua một lớp mỏng trên lòng bàn tay và các đầu ngón. Khi lớp keo khô, xúc giác vẫn giữ được bình thường nhưng tuyệt nhiên không một dấu vết nào để lại. Nhờ bí quyết này, những nhân chứng khi diễn tả cho cơ quan điều tra về vóc dáng mà họ thấy đều khác hẳn với con người thật của John. Cho đến lúc này tên ông ta bao giờ cũng được gạt khỏi danh sách những người bị tình nghi theo dõi.
Trong nhà ở hay tại văn phòng làm việc, người ta sẽ không bao giờ tìm được những dấu vết, những sơ hở nào có thể liên quan đến nguyên nhân hay bằng chứng của tội phạm. Ngay đến khẩu súng có ống nhắm tối tân, John đã dùng tên giả điều đình và mua lại từ một tay anh chị trong giới giang hồ. Thi hành xong thủ đoạn giết người, súng được tiêu hủy ngay lập tức.



xxx


John đã giết ba người. Nạn nhân thứ nhất ông Tom Bishop, một chính khách tầm cỡ lớn, đang dẫn đầu trong các lần thăm dò dư luận trước cuộc bầu cử của tiểu bang. Sau khi thỏa thuận để bắt tay vào việc, John nghiên cứu và chuẩn bị trên ba tháng. Nghiên cứu tính tình, thói quen, sở thích, lộ trình đi về của nạn nhân…Khả năng, số cận vệ, khả năng an toàn xe hơi. Tiếp đến nghiên cứu hiện trường cũng như xạ trường làm thế nào chỉ cần một viên đạn xuyên thẳng vào não bộ và nạn nhân phải chết tức khắc. Cuối cùng phải tìm mua một súng tối tân thích ứng với xạ trường. Việc này không khó, chỉ cần hóa trang đổi tên tuổi và mua lại súng của đám giang hồ như vậy vết tích nguyên thủy của khẩu súng cũng như lý lịch người mua không liên hệ gì với John trong trường hợp cơ quan điều tra lập biên bản với đám giang hồ này.
Sau khi quyết định xong ngày giờ địa điểm, John đã hoá trang thành một người thợ máy với những đặc điểm của những người thuộc nhóm chính trị có khynh hướng đối lập với Tom Bishop. John đã bắn nạn nhân ngay trước văn phòng làm việc lúc ông ta vừa bước ra xe. Chỉ một viên một, nạn nhân chết liền tại chỗ. Trong lúc những người đi đường đang xôn xao bàn tán và cảnh sát bận rộn những thủ tục cần thiết thì John cũng có mặt tại đây nhưng với bộ âu phục và dáng dấp của chủ tịch một công ty đang trên đường ngang qua. Điều buồn cười, chính John được cảnh sát mời để bổ túc thêm vài chi tiết với tính cách nhân chứng như những khách qua đường khác!
Nạn nhân thứ hai, một tên trùm khét tiếng trong giới buôn bán vũ khí bạch phiến, sống tại Naple. Ông thường có mặt tại Mỹ, ở trong một khu biệt thự lớn thuộc vùng biển Floride. John được móc nối với giá năm triệu dollars để thanh toán tên trùm này. Chương trình hành động, phương thức thanh toán nạn nhân đều do chính John quyết định. John hạ sát tên này tại Ý thay vì ngay trên đất Mỹ với nhiều lý do an ninh cũng như việc điều tra của cơ quan tư pháp hầu để tránh rắc rối cho John và tổ chức đã thuê mướn ông ta. John nắm trong tay một phần tư tiền mặt, số còn lại sẽ thanh toán tiếp sau khi nạn nhân đã chết thực sự. Ngụy tạo một hợp đồng thương mãi mục đích làm bình phong để John có lý do đến Naples. John sẽ tiếp xúc và thương lượng với một công ty quốc tế qua chương trình ‘dầu lửa đổi thức ăn’. John đến đây ngôn chính danh thuận dưới tên một nhà thương mãi, ngụ tại khách sạn năm sao, đi mercedès có tài xế riêng.
Trả tiền vụ án này là nhân vật đứng đầu một tổ chức quốc tế buôn lậu về bạch phiến và vũ khí. Chính quyền Ý và Mỹ đã có hồ sơ của nhóm này nhưng có thể một vài lý do nào đó, họ còn âm thầm điều tra bổ túc thêm để nắm trọn ổ một lần. Tổ chức yêu cầu John phải ra tay trước khi nhóm này bị các tổ chức an ninh và cảnh sát quốc tế vây bắt.
Khi được cung cấp đầy đủ tin tức nạn nhân, John biết ngay người ta mượn tay ông ta để loại bỏ một mắt xích quan trọng trong đường giây. Chủ nhân tổ chức thuê mướn John không tiết lộ danh tánh và yêu cầu John gọi ông ta bằng Jim một cách thân mật. Sau một thời gian nghiên cứu, John khám phá ra hai đối thủ đã liên hệ làm ăn với nhau từ lâu và đã có nhiều tranh chấp, lường gạt cướp giật lẫn nhau. Jim muốn mượn tay John để trừ khử một đối thủ lợi hại ngoài lãnh thổ nước Mỹ. Dù phải mất một số tiền khá lớn nhưng giết được đối thủ một cách dễ dàng và nhất là an toàn cho Jim khi Interpol, FBI và cơ quan tư pháp của Ý mở cuộc điều tra.
John lưu lại Naples trên ba tuần lễ, tiếp xúc với nhiều người trong giới thương mãi với mục đích đánh lừa cơ quan điều tra sau này, nhất là những người có trách nhiệm trong hợp đồng cũng như những nhân vật trong chính quyền địa phương qua nhiều bữa tiệc business thân mật và trong các cơ hội tiếp tân. Nạn nhân thuộc giới thương lưu, nhiều người biết qua tên Filippo Giordano, sống trong một khu đất biệt lập trên ngọn trên đồi trông xuống biển.
Đây là khu đất nằm lưng chừng giữa ngọn đồi, được bao bọc bởi bức tường vây kín bốn hướng. Lối vào độc nhất bằng một cửa lớn trang bị hệ thống điện tử, kiểm soát bởi toán an ninh canh gác ngày đêm trong phòng trực. Gần như nạn nhân ít ra khỏi khu vực này. Văn phòng làm việc, hồ tắm, phòng chiếu phim đều được trang bị bên trong. Những cơ hội ra ngoài như hội họp, đi phi trường… ông đều lên xe ngay từ trong hầm nhà. Xe được bọc thép và trang bị hệ thống kính đặc biệt chống tầm đạn trên hai trăm thước. Vấn đề an ninh được đám vệ sĩ thi hành gắt gao. Trước khi chủ nhân bước lên, nhân viên mở thùng xe, thùng máy và dùng kính phản chiếu kiểm soát từ dưới làn xe trở lên. Khi xe dừng, ba vệ sĩ xuống trước lấy thân bao che để chủ nhân bước xuống. Một người quá cẩn thận như vậy chắc chắn trong người ông lúc nào cũng có áo giáp chống đạn. Chỉ còn cái đầu là mục tiêu nhưng gặp phải đám vệ sĩ quá giàu kinh nghiệm, chúng dùng đầu mình để bảo vệ đầu chủ, bằng cách phối hợp cách đi đứng với nhau làm sao đầu của chúng lúc nào cũng che khuất một phần lớn đầu ông ta. Rất khó dùng súng trường trang bị máy nhắm. Viên đạn chưa chắc trúng ngay trán nạn nhân mà có thể sẽ gim vào đầu của một vệ sĩ bên cạnh, như vậy dùng súng bắn tỉa không khả thi trong trường hợp này. Giải pháp đặt bom nổ cũng khó khăn, chung quanh ông ta lúc nào cũng hiện diện vài ba vệ sĩ. Trong nhà có hàng chục nhân viên an ninh và một đàn chó, chắc chắn không thể đến gần nạn nhân hoặc tính chuyện gài chất nổ trong khu vực nhà ở hay bàn giấy. Phương pháp đầu độc cũng khó khăn trong trường hợp này, không vào được nhà bếp riêng do một người thân tín phụ trách, hơn nữa khi thức ăn được bày lên trong phòng nằm kế bên chỗ làm việc, nhân viên phục vụ hầu bàn có bổn phận phải nếm tất cả các món ăn trước mặt ông ta.
Sau khi nghiên cứu tỉ mỉ, John đã chọn phương pháp giết ông ta bằng cách xử dụng một chất hóa học cực độc để nạn nhân phải chết tức khắc và không còn cách nào có thể cứu chữa. Chiếc xe hơi của nạn nhân sẽ được John xử dụng làm cơ sở căn bản để gài chất độc.
Đã quyết định, John hướng trọng tâm vào việc nghiên cứu lộ trình di chuyển, nơi rửa xe, địa điểm bơm xăng và nhất là garare bảo trì định kỳ chiếc limousine của nạn nhân đang xử dụng. Những khó khăn cần phải vượt qua và phải nghiên cứu thêm khi quyết định chọn chiếc limousine: Trước tiên John không thể đến gần xe, lịch trình di chuyển của nạn nhân rất hạn chế, xe được rửa bởi tài xế và nhân viên trong khuôn viên tòa nhà, thời gian xe ra ngoài bơm xăng rất ngắn, hơn nữa mỗi lúc ra đường dù không có chủ nhân, trong xe lúc nào cũng hiện diện tối thiểu hai người. Như vậy không thể chọn lúc xe ra ngoài rửa hay bơm xăng để thực hiện ý định. Cuối cùng phải hướng trọng tâm vào lúc xe đi bảo toàn định kỳ tại garage.
John yêu cầu khách sạn thuê bao một chiếc lymousine màu đen thay thế chiếc Mercedes ông đang đi. Hai ngày sau đó, lúc đang di chuyển trong khu vực có garage đặc biệt dành riêng cho loại xe này, John đã kín đáo nhét một đồng xu vào hệ thống kính tự động ngăn đôi buồng lái và chỗ ngồi của chủ nhân. Tài xế đề nghị đổi xe khác nhưng John từ chối và cho lệnh kiếm garage để giải quyết vấn đề nhỏ nhặt này. Khi đến đây chuyên viên cho biết phải mất tối thiểu một ngày để hoàn tất công việc. Như vậy sự việc đã xảy đúng kế hoạch của John nhưng bề ngoài ông tỏ vẻ giận dữ, yêu cầu tài xế đi taxi về hãng lấy xe khác đến thế. Mười lăm phút chờ xe khác đến cũng đủ thời gian để John ghi nhận những gì phải làm….
John đã giết chết nạn nhân bởi chất độc cực mạnh bằng cách chích vào cơ thể. Trước tiên, John xử dụng một túi nylon hình thức giống hệt loại túi thường dùng để truyền máu vào cơ thể bệnh nhân. Thể tích chừng 250 ml được nối với hai ống nhựa trong suốt có độ dài khác nhau, chừng nửa thước và một thước. Hai đầu ống gắn hai kim chích thịt dài 5cm thường dùng trong y khoa. Chất cyanure đựng trong túi nylon, một khi túi bị sức nặng cơ thể nạn nhân ngồi lên trên, chất độc sẽ được bơm ngay vào thịt, lan vào các mạch máu nhỏ đưa về tim. Nạn nhân sẽ chết tức khắc nếu lượng chất độc được bơm vào trong cơ thể chừng chục phân khối.
Túi nylon và mũi kim thứ nhất gắn ngay trong lớp nệm, dưới chỗ ngồi của chủ nhân, mũi nhọn hướng lên trên. Kim thứ hai gắn trong nệm phần dựa lưng, mũi tên hướng thẳng vào vị trí tim của người ngồi. Khi nạn nhân, với sức nặng gần cả trăm ký lô, vừa ngồi lên, chiếc kim dưới ghế sẽ đâm thẳng vào bàn tọa. Nạn nhân ngã ra sau, mũi kim thứ hai đâm ngay sau lưng xuyên đến tim phổi. Chất độc sẽ theo ống nhựa đi vào thẳng vào mông, mũi kim thứ hai quan trọng hơn sẽ bơm thẳng chất độc vào ngay tim. Dù với phương tiện cấp cứu khẩn cấp tối tân nào, một khi cyanure de mercure đã vào đến tim thì không còn phương cách nào cứu nổi.
Túi nhựa đựng hóa chất chắc chắn không thể bị khám phá bởi máy rà kim loại. Đối với các loại chó, đa số được huấn luyện với mùi thuốc nổ, bạch phiến, bom, lựu đạn… nhưng John muốn được tuyệt đối an toàn, ông ta đã bôi vào túi nhựa một hóa chất hoàn toàn không thích hợp khứa giác của chúng. Duy chỉ một điều rất quan trọng, John đã cẩn thận đề phòng những bất trắc có thể xảy ra vì đám cận vệ sẽ kiểm soát xe rất kỹ trước khi chủ nhân ngồi vào... John nghiên cứu và thực hành nhiều lần, từ việc cắt đường chỉ may bên mép miếng da, móc vừa đúng một phần thể tích miếng mousse tương ứng với túi nhựa, kéo ống truyền chất độc ra phía sau lưng, gắn chiếc kim thứ hai có hướng đâm thẳng vào tim, dán lại vết cắt giữa hai mép da, đường chỉ may được phớt nhẹ một lớp keo trong lên trên để chỉ may không rơi rớt mà vẫn nằm nguyên vị trí cũ. Quan sát bằng mắt hay bằng tay đám cận vệ không thể khám phá ra được các vết chỉ bị cắt, John tin chắc chỉ một mình nạn nhân sẽ lãnh trọn hai mũi kim này vì không một ai được phép ngồi vào chỗ dành riêng của chủ nhân.
Biết được thời gian tu bổ định kỳ và ngày giờ xe nạn nhân nhập xưởng. Trước tiên, John hóa trang thành một nhân viên giao hàng trong bộ y phục chuyên nghiệp, mang kiếng đen, râu giả và nhất là trong miệng trong mũi đã độn nhiều miếng nhựa để biến thành một người ốm với hai gò má đưa lên cao, răng hô, mũi bò, cằm bạnh với giọng nói ngọng pha tiếng Mễ tây cơ. John xử dụng một xe thùng gắn số giả, đến giao phụ tùng đúng vào lúc nhân viên tại đây nghỉ ăn trưa. Thực ra John có thể đột nhập vào garage một cách dễ dàng nhưng phải dàn cảnh đủ mọi cách để có thể giải thích khi bị bắt gặp cũng như đánh lừa những hình ảnh thu được bởi camera. Kế hoạch diễn tiến tốt đẹp trong vòng mười lăm phút, từ việc đặt túi nhựa dưới nệm đến hoàn tất các vết chỉ. Trong garage không có người trực, tất cả đều kéo nhau qua quán café bên cạnh.
Sáng hôm sau lúc quan sát cổng biệt thự nạn nhân, John thấy xe cấp cứ hụ còi chạy về hướng bệnh viện. John ung dung dùng taxi đến phòng cấp cứu, biết đích xác danh tánh và nạn nhân đã tắt thở, John dùng điện thoại gọi về Mỹ báo tin rằng hợp đồng đã ký xong.

Nạn nhân thứ ba bị ám sát bằng chất nổ. Đây là phương pháp John đã áp dụng sau khi nghiên cứu chương trình làm việc, lộ trình di chuyển thường nhật và các sở thích của nạn nhân. Will Hutton là một nhân vật quan trọng của tiểu bang, mỗi lần di chuyển đều có cảnh sát mặc sắc phục hộ tống. Khi được móc nối, người trả tiền chấp nhận dễ dàng tất cả điều kiện do John đề nghị. Ngược lại họ tuyệt đối không cho biết lý do phải thủ tiêu người này. Điều đó không quan trọng, đối với John số tiền thưởng và cách giao tiền là yếu tố quyết định. Dù nạn nhân thuộc thành phần nào John cũng hào hứng nghiên cứu và tìm cách thủ tiêu, càng khó ra tay càng tạo thêm nhiều say mê.
Sở thích của nạn nhân, thú câu cá bằng du thuyền tại vùng vịnh Mexcico. Mùa câu năm nào cũng vậy, nạn nhân thường đem bộ tham mưu nhẹ ra khơi vài ba ngày có khi đến cả tuần lễ, gồm chánh văn phòng, thư ký riêng, chuyên viên truyền thông điện toán và hai vệ sĩ thân tín. Muốn giết nạn nhân bằng chất nổ bắt buộc phải hy sinh những người đi theo.
Sau khi nghiên cứu lần chót, John chuẩn bị chất nổ với một số lượng lớn đủ khả năng làm vỡ chiếc tàu ra từng mảnh và các người trên tàu đều tan xác, không còn một người nào sống sót trước khi các đội cấp cứu đến kịp. Tránh tuyệt đối các sơ hở, John đã bay qua Thụy sĩ, tự mình tìm mua hai điện thoại di động cùng các loại thẻ gọi đặc biệt. Hai điện thoại cầm tay với ba băng tần xử dụng được tại các lục địa Âu-Á và Mỹ có thể tìm thấy dễ dàng tại các khu chợ trời, nơi bán hàng ăn cắp. Thụy sĩ, xứ sản xuất và bán tự do các loại thẻ này, sau mỗi lần gọi, chỉ cần bấm một nút nhỏ, có thể xóa tất cả dấu vết lưu lại trên thẻ, trong máy và nhất là trong hệ thống bộ nhớ của những phương tiện đã truyền cuộc điện đàm qua vệ tinh. Gần đây nhiều tổ chức khủng bố quốc tế đã xử dụng các loại thẻ này để thông tin liên lạc và thực hiện những cuộc khủng bố.
Nguyên tắc đơn giản, xử dụng luồng điện của chiếc điện thoại cầm tay để kích lửa ngòi nổ đặt trong khối thuốc. Khi có người gọi đến, chiếc điện thoại đổ chuông chính là lúc luồng điện phát ra kích vào ngòi nổ. Cuối cùng chỉ cần đặt thuốc nổ trong các bình chữa lửa. Để bảo đảo kết quả, chất nổ sẽ giấu trong hai bình chữa lửa cạnh phòng lái và nhà bếp, chúng phải nổ cùng lúc tạo ra hai lực ngược chiều, không còn một cái gì có thể còn nguyên vẹn, chiếc tàu phải tan ra hàng trăm mảnh vụn.
John cưa đôi bình chữa lửa đặt thuốc ngòi nổ và điện thoại vào một túi nhựa sau khi đã nối liền các mối dây ngòi nổ với hai cực âm dương của điện thoại. Antenne chiếc điện thoại hàn dính liền với bình thuốc để tăng khả năng bắt sóng. Bình chữa lửa được hàn lại bằng phương pháp hàn nguội và sơn đúng theo màu nguyên thủy, bảo đảm không còn vết cưa hay sơn dù chỉ một sơ hở nhỏ. Cuối cùng John bơm trở lại vào bình các hoá chất chửa cháy, đề phòng lúc cận vệ kiểm soát khả năng hoạt động của bình chữa lửa, bột vẫn phun ra một cách bình thường nếu chốt an toàn được rút ra.
Giai đoạn cuối cùng quan trọng hơn cả, John trong vai một người khách bình thường đến thăm viếng các quan cơ sở cho mướn du thuyền, nghiên cứu các loại bình chữa lửa, hóa chất căn bản, cách vận hành cũng như nơi đặt để. Tuyệt đối John không đặt câu hỏi hay có hành động nào gây sự chú ý cho người bán hàng cũng như khách đang có mặt.

Đến mùa câu biển người ta tụ tập về đây. John dưới một tên khác, khuôn mặt cũng như cách phục sức đã thay đổi, ông thuê một khách sạn cách xa bến đậu của du thuyền, hàng ngày thả bộ đến đây trông chừng, nhận diện đám cận vệ sẽ xuất hiện để tiếp nhận tàu, chuẩn bị, kiểm tra an toàn và xuống hàng cho chủ nhân. Khi biết được đích xác chiếc du thuyền nạn nhân sẽ xử dụng, John nghiên cứu bố trí trước để thừa lúc nhân viên an ninh bỏ thuyền vào quán rượu, ông sẽ tráo hai bình chữa lửa ngay.
Tối hôm đó, sau khi nhân viên an ninh rời thuyền vào quán rượu, John từ xa trên hai trăm thước, vai mang hai bình cứu hỏa lặn sâu xuống nước. Mười lăm phút sau John đã kín đáo leo được lên thuyền, vội vàng tráo hai bình mới vào hai vị trí cũ đã định sẵn, cẩn thận kiểm soát một lần chót trước khi rời thuyền với hai bình cứu hỏa thật.
Ngày sau, nạn nhân cùng đoàn tùy tùng đã ra khơi, John lên sân thượng một quán rượu gọi một chai scotch, châm lửa điếu thuốc rồi lấy điện thọai trong túi từ từ bấm liên tiếp hai số... Chỉ nghe được hai tiếng chuông đổ, sao đó bị cúp hẳn.
John thở phào nhẹ nhỏm khi ngoài khơi hai tiếng nổ lớn tiếp nhau, ngọn khói bốc cao tận mây xanh.
Trong quán rượu khách hàng xôn xao bàn tán, John đem chai rượu và chiếc ly vào trong quầy, ngồi trước màn hình tivi để đợi tin sốt dẻo. John không cần thông báo cho người mướn vì trong chốc lát đài CNN sẽ tạm ngưng chương trình để thông báo tin này.
Sau đó chừng mười lăm phút bản tin đầu tiên các cơ quan truyền thông cho biết quân khủng bố đã đặt chất nổ trên du thuyền làm thiệt mạng mười người trong đó có ông Will Hutton.

- Thưa ông chủ, đến nhà rồi, kính mời.
Nghe giọng nói tài xế, John bừng tỉnh khi xe đã vào hẳn trong sân. Chủ không trả lời, người tài xế vội hỏi tiếp:
- Thưa ông chủ, ông có sao không?
- Không sao, cám ơn Bop.
Vừa bước vào phòng, John cho lệnh:
- Chiều nay tôi không ra ngoài, anh yêu cầu nhà hàng giao thức ăn đến đây. Anh ăn chung với tôi trước khi về, sáng mai trở lại.
- Dạ, xin cám ơn.
Bữa cơm tối thật thịnh soạn do nhân viên nhà hàng đem đến phục vụ nhưng không quyến rũ được John sau một ngày thần kinh căng thẳng. Chốc nữa theo thỏa thuận, tiền sẽ được giao trước cửa nhà. Nếu việc thuê mướn xảy ra theo chiều hướng tốt đẹp, ngày mai phải bắt tay ngay vào việc theo những giao ước đã thỏa thuận với Big Michael.
Người tài xế vừa từ giã ra về, tiếng chuông điện thoại tại phòng khách đổ liên hồi, John vừa cầm lên, giọng quen thuộc của Big Mike lên tiếng trước:
- Chào ông Smith, đúng mười giờ đêm ông ra cổng lấy chiếc valy giao hàng như đã thỏa thuận. Kiểm hàng xong, ông vào site internet với hai mật mã mà tôi đã cho ông sáng nay để làm việc.
John đưa tay nhìn đồng hồ, còn hai phút nữa, ông tắt đèn phòng khách đứng sát vào cách cửa để quan sát cổng chánh ra vào. Không thấy động tĩnh gì, John định chừng năm phút sau sẽ ra cổng. Nhưng điện thoại tiếp tục đổ chuông, ông vừa cầm máy lên, đầu giây vẫn giọng của Big Mike:
- Bây giờ ông có thể ra cổng để lấy vào!
- Ông cho tôi biết số điện thoại của ông được không?
Bên đầu giây kia không trả lời, chỉ nghe tiếng cúp máy.
John mở cửa bước thẳng ra cổng, một valy lớn màu đen để ngay tại cánh cửa sắt, John bình tĩnh xách lên đưa vào phòng khách. Ông an tâm không nghi ngờ chiếc valy có thể hại ông lúc này, đây là một cuộc làm ăn sòng phẳng. Hơn nữa nếu Mike có ý hại ông thì chuyện đã xảy ra trong sáng nay, không cần phải dàn cảnh mang chiếc valy này đến tận nhà.
Vào đến phòng khách, chẳng cần do dự John mở ngay chiếc valy không khóa ra. Trong đó đựng toàn dollars giấy 100, liếc sơ qua John cũng tính được ba triệu như đã thỏa thuận. Ông ta đóng chiếc valy lại và đến ngồi trước máy vi tính. Vào site và qua hai lần mật mã, trên màn hình hiện ra khung cảnh một phòng khách như John đã thấy sáng nay trong lúc bị bắt cóc. Vẫn bàn giấy rộng lớn với chiếc ghế da nhưng không có chủ nhân. Giọng Mike phát ra từ máy vi tính:
- Hoan hô ông Smith. ông bằng lòng với số tiền?
- Cám ơn ông.
- Ông đã thấy những đề nghị hợp tác đứng đắn giữa chúng ta và tôi là người giữ lời hứa.
- Vâng.
- Tốt, ông nghe thật kỹ những chi tiết sau đây. Nạn nhân là ông Rick Jackson, lãnh đạo an ninh tiểu bang X. Phải giết một lượt với vợ và đứa con trai mười tuổi, đúng vào ngày hai mươi mốt tháng tám, nghĩa là ông còn thời gian gần năm tháng để thảo kế hoạch và thi hành lệnh của tôi.
John định đặt thêm vài câu hỏi, nhưng giọng nói đã cản lại.
- Cho đến bây giờ ông chỉ có quyền biết đến đây, liên lạc lần sau ông phải dùng ám số mới gồm tám số là ngày tháng năm sanh của mẹ ông. Chắc ông còn nhớ?
Vừa nói xong, màn hình của máy vi tính biến mất. John thử vào lại web một lần nữa với ám số cũ nhưng bị từ chối.



xxx


Lý lịch và mục đích những người bị giết trước đây không gây thắc mắc nhiều cho John, chỉ cần nghiên cứu sơ qua đời tư và những thói quen thường nhật của nạn nhân để lập chương trình hành động. Miễn làm sao nạn nhân chết đúng theo yêu cầu, nhận được tiền đầy đủ và các cơ quan điều tra khó lòng phanh phui manh mối là được, ông không thắc mắc gì hơn. Thật vậy, đã giết ba người tính đến giờ này nhưng John chưa gặp một rắc rối nào với các cơ quan điều tra của Mỹ, Ý và Interpol.
Vụ thứ nhất thật may mắn vì một người đàn ông bất bình thường bị bắt lầm, xuyên qua chi tiết trùng hợp những gì người qua đường và nhân chứng khai báo như y phục, hình dáng, đặc điểm cá nhân... Người này đầu đuôi khai bất nhất lại không đủ phương tiện tài chánh để mướn luật sư giỏi đành phải chịu tội thay cho ông ta.
Án mạng thứ hai xảy ra tại Ý, không một dấu vết cũng không liên hệ gì có thể nghi ngờ một người ghé qua đây vài ngày để ký hợp đồng. Lần chót mới đây, người trả tiền mướn John nắm trong tay quyền lực quá lớn, có lẽ đã hướng dẫn các cơ quan điều tra cũng như báo chí quay hướng điều tra để đổ lên đầu bọn khủng bố.
Nhưng lần này, có nhiều chi tiết bắt buộc John phải suy nghĩ và tìm hiểu cả hai đối tượng, người bỏ tiền ra mướn và nạn nhân. Cả hai nhân vật này đều xa lạ với John, nhưng tại sao Big Michael biết quá rõ về ông ta, từ cuộc sống riêng tư đến những việc làm ăn bí mật. Có thể ông ta thật sự có liên hệ gia đình với John hay chỉ đơn thuần là một lãnh tụ cao tay trong giới rửa tiền, mua bán vũ khí và bạch phiến quốc tế, đã bám sát John từ hàng chục năm qua. John bỏ ngay nghi vấn thứ nhất cho rằng ông này là người có liên hệ gia đình, vì John không có bà con thân thích ngay từ hồi còn nhỏ. Nhưng ví dụ, nếu có một người nào đó mà John đã quên thì chắc chắn họ cũng không bao giờ biết rõ ruột gan ông ta một cách tường tận như vậy. Nghi vấn thứ hai khả dĩ có thể tin được phần nào, trong giới giang hồ, để tin tưởng và dùng người cho một mục đích tối hậu nào đó, các tay trùm thường dày công tìm hiểu về gia thế, khả năng, tính tình, việc làm trước khi giao một nhiệm vụ trọng đại. Có thể John đã được chọn trong trường hợp này.
Bấy lâu John thường tự hào qua nhiều lần giết người nhưng vẫn được an toàn, các cơ quan điều tra chưa có một nghi vấn nào đặt ra với ông ta. Nhưng nay thì John giật mình, trên đời không có gì bí mật cả. Sanh mạng John bây giờ không nằm trong tay cơ quan cảnh sát mà chính tổ chức đã mướn ông ta. Dùng đòn lợi hại này để sai khiến John bắt ông phải phục tùng. Nhưng có điều lạ, tổ chức này không đưa ra yêu sách, dọa nạt bắt John phải thi hành lệnh mà đã đề nghị trả một số tiền ngoài dự đoán.
John vẫn thừa biết, dù nạn nhân là một nhân vật quyền thế nắm trong tay các cơ quan an ninh hàng đầu tiểu bang, nhưng với một giá nào đó Big Michael cũng có thể giết được Rick Jackson một cách dễ dàng, nhưng tại sao ông ta không muốn tự mình xuống tay hạ thủ kẻ địch mà phải dựa vào John. John đánh giá việc giết Rick đã được nhen nhúm từ lâu và quyết định thuê ông ta ra tay còn một ẩn số nào đó, được nghiên cứu đắn đo từ nhiều năm qua.
Vấn đề quan trọng, gây thắc mắc cho John là phải giết cùng lúc đứa con trai mười tuổi và bà vợ của nạn nhân vào đúng ngày hai mươi mốt tháng tám. Hai yếu tố này có thể giúp John tìm được nguồn gốc manh mối Big Michael cũng như động lực nào đã đưa đến mối thù không đội trời chung giữa Big và Rick bằng một cuộc thanh toán đẫm máu. John bắt tay vào việc nghiên cứu báo chí cũ cũng như các bản tin ngày 21 tháng 8 trước đây qua các đài truyền thanh truyền hình, tìm hiểu hoạt động giới buôn lậu và những thế lực che dù trong bóng tối. Cuối cùng ông ta tạm có một giải đáp.
Big Mike chỉ là bí danh đàn em thường gọi của Michael Schiano, cũng là tên giả trong giới giang hồ, một trùm quốc tế khét tiếng của hơn thập niên về trước trong giới buôn lậu và rửa tiền. Băng nhóm của Big Mike công khai lộng hành được tại các xứ nghèo, dưới các chế độ quân phiệt độc tài hoặc tại các xứ kém mở mang ở Phi châu thì dễ hiểu. Nhưng trên đất Mỹ, bọn chúng vẫn ngang nhiên từ nhiều năm qua, John cho rằng đã có ô dù che chở từ những nhân vật có quyền lực.
Nghiên cứu qua hàng trăm tin tức tai nạn, bắt cóc, ám sát, chết chóc... xảy ra trên đất Mỹ ngày 21 tháng 8, cuối cùng John nghi ngờ một tai nạn thương tâm, có thể có nhiều liên hệ mật thiết với Big Michael.
Ngày 21 tháng 8 cách đây mười năm, một trận hỏa hạn nhỏ lại tiểu bang miền đông nam Mỹ đã thiêu rụi khu rừng nằm sát ven biển, trong đó một gia đình mang tên William Harford, gồm hai vợ chồng và một đứa con mười tuổi bị cháy thành tro. Bắt đầu từ điểm này, John để trọn thời gian vào việc tìm kiếm. Cuối cùng ông đã gặp được những ngôi mộ trong một nghĩa trang của thành phố mang tên Harford với ngày sanh, ngày chết phù hợp những gì ông mong muốn. John dùng một số tiền lớn để mua chuộc người quản thủ nghĩa trang, bí mật cung cấp những gì liên quan đến những ngôi mộ này. Chỉ một thời gian ngắn, John đã nắm được kết quả khi người quản thủ nghĩa trang báo tin ông ta thấy một người thường đến đây đặt hoa tưởng niệm trên các ngôi mộ mang tên Harford.
Lúc đầu John thất vọng khi quan sát người đàn ông thường đến đây không phù hợp với mẫu người theo dự đoán của ông. Ông ta vóc người bé nhỏ trong lúc Big được đàn em gọi như vậy có nghĩa Big có thân mình to lớn. Hơn nữa ông ta thuộc thành phần nghèo khó, đem hoa đặt xuống trên mộ rồi vội vã ra về. Người này đến tưởng niệm người quá cố nhưng không một chút gì tha thiết với những người đang nằm ở dưới. Từ những dữ kiện này, John quyết đoán đây có thể một sự dàn cảnh để che mắt những ai còn bám theo vụ án hay làm thay công việc của những thân nhân, vì một lý do nào đó không thể tự mình ra mặt viếng thăm. Như vậy những gì ông khám phá ra phải có một liên hệ mật thiết giữa hai người mang tên Schiano và Harford. John quyết định phải trực tiếp với người thường đến viếng mộ đặt hoa.
Đứng xa quan sát từ lúc người đàn ông vào nghĩa trang cho đến lúc xong bổn phận và chuẩn bị quay gót ra về, John thản nhiên tiến lại đặt tiếp thêm ba bó hoa trên phần mộ xem như không ai bên cạnh. Hành động này gây ngạc nhiên tột độ cho ông ta vì từ mười năm qua, chỉ một mình ông đảm trách công việc thăm viếng. Không để ông này phản ứng, John lên tiếng trước:
- Chào ông, ông là... thân nhân của William?
Sau vài phút ngỡ ngàng, người đàn ông ấp úng chưa kịp trả lời, John tiếp ngay:
- Tôi, anh họ của bà Harford, xin lỗi ông cho biết qúy danh.
Nguời đàn ông ấp úng một hồi:
- Tôi liên hệ bên gia đình William.
John nắm lấy cơ hội:
- Sao từ lâu tôi không nghe nói đến. Tôi cũng vừa gặp vài người trong gia đình nạn nhân, họ cho biết từ cả chục năm nay không có ai đến đây viếng thăm.
Thấy trước có những điều bất lợi nếu kéo dài câu chuyện, người đàn ông xin từ giã vì còn nhiều việc phải làm. John không thể để cơ hội trôi qua, quay qua nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, dằn mạnh từng tiếng:
- Tôi đã theo dõi từ lâu, ông không có chút liên hệ nào với những người nằm dưới này. Ông phải cho tôi biết thực ra ông là ai !
Người đàn ông đáp liều:
- Là người quen biết.
- Vô lý, không ai tin được những gì ông nói. Nếu ông chỉ là một người quen biết, không bao giờ có chuyện thăm viếng đều đặn những người nằm đây.
Không cần mất thêm thời giờ, John rút trong túi lấy ra một xấp tiền bằng giấy 100 đưa ngay trước mặt ông ta:
- Tôi muốn biết sự thật, ông là ai.
Người đàn ông vẫn ngoan cố:
- Tôi là người quen biết, ông muốn gì?
- Đơn giản, ai thuê mướn ông đến viếng thăm đặt hoa thường xuyên?
- Đây là chuyện riêng tư, ông có quyền gì?
- Quyền của tiền bạc và của cái này.
Nói xong John rút từ túi quần ra khẩu súng lục có gắn đầu hảm thanh, tiến đến sát ông ta, dí súng vào hông:
- Tiền hay chết? Tôi biếu ông mười ngàn dollars để trả lời đúng một câu hỏi.
Ông ta liếc nhìn xấp tiền và súng, ngập ngừng:
- Tôi sợ.
- Sợ ai, người mướn ông phải không? Tôi sẽ giữ bí mật hoàn toàn cho ông.
- Ông muốn biết gì?
- Ai đã mướn ông làm việc này. Tôi chỉ cần đơn giản biết tên địa chỉ, thế thôi.
- Thú thật tôi không biết rõ tên tuổi, địa chỉ.
John đưa súng lên dí mạnh vào cổ:
- Buồn cười ai tin được lời ông !
- Thực tình như vậy. Người ta đã thương lượng với tôi và trả tiền trong một quán rượu.
- Thương lượng như thế nào?
- Mỗi tháng, tôi mua ba bó hoa lớn đem ra mộ. Thế thôi.
- Còn tiền bạc?
- Đưa trước sáu tháng tiền hoa và tiền công.
John nôn nóng:
- Tôi không cần chi tiết, làm cách nào để biết mặt kẻ đưa tiền.
Ông ngập ngừng:
- Người đưa tiền chỉ là tài xế.
John bực mình:
- Làm sao anh khẳng định như vậy.
- Người chủ luôn ngồi trong xe không bao giờ vào quán.
- Còn bao lâu nữa đến ngày lãnh tiền?
- Thứ bảy này.
- Tại đâu?
- Quán rượu trước mặt nghĩa trang này lúc ba giờ chiều.
John bằng lòng:
- Tôi sẽ có mặt tại đây, nếu nhận ra tôi, đừng có bất cứ một phản ứng hay thái độ nào. Ông nghe rõ?
- Thưa ông, tôi hiểu.
- Được rồi, anh cầm mười ngàn dollars, cứ tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ biếu thêm tiền cho ông, yên chí đi.
John hóa trang thành một người khách đến trước một giờ để theo dõi tình hình trong quán. Vừa vào John nhận ra người đàn ông trong nghĩa trang đã có mặt tại đây, ngồi một mình trong góc, trước mặt chai scotch với hai cái ly. Đúng giờ hẹn, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa, tài xế xuống xe vào quán và đi thẳng đến phía người đàn ông đang ngồi đợi. Người tài xế không cần bắt tay, kéo ghế ngồi và tự nhiên rót rượu cho mình. Uống xong ly rượu, tài xế trao gói giấy cho người đàn ông, John biết những gì người này nói đều đúng sự thật. John đứng dậy ung dung ra quán, kín đáo nhìn số xe rồi băng qua đường đánh lạc hướng người ngồi trong xe.
Tìm hiểu qua số đăng bộ, John biết chủ nhân chiếc xe màu đen tên Harry Whitney ở tại số…đường... Đối với John, chừng đó dữ kiện đủ cho phép ông biết được những gì bí ẩn chung quanh Big Michael và Rick Jackson
Câu chuyện trở lại từ đầu, dưới tên giả Michael Schiano, Big cầm đầu nhóm buôn lậu tại Mỹ. Hàng chục vụ nhập bạch phiến, buôn bán vũ khí, rửa tiền phi pháp đã trót lọt an toàn nhờ bí mật hợp tác với Rick Jackson, một người đứng đầu trong ngành cảnh sát. Hai người hợp tác bí mật dưới hình thức thông qua kế hoạch, bảo đảm an toàn nơi giao nhận và lộ trình chuyển vận hàng hóa. Rick lấy bốn mươi phần trăm tiền lời tận tay của Big. Không một ai ngoài hai người biết sự việc và nghi ngờ bất cứ điều gì. Chỉ một lần vì lý do kỹ thuật, Big và Rick phải hy sinh tức khắc mấy đàn em có mặt trong chuyến hàng để cắt đứt hoàn toàn đường giây điều tra của cảnh sát. Trong nghề này dù anh em ruột thịt cũng không thể tin cậy nhau được huống gì giữa hai người xa lạ, nhất là việc hợp tác vì đồng tiền giữa tướng cướp và cảnh sát. Trước mặt họ vẫn trung thành hợp tác bảo vệ nhau nhưng sau lưng mỗi người đều thủ sẵn trong người khẩu súng đã lên đạn. Người nào ra tay trước sẽ nắm được phần thắng cho mình. Sau khi kiếm được những số tiền lớn, Rick đã xuống tay thủ tiêu Big trước để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho mình, chấm dứt những liên hệ mờ ám đồng thời trừ hậu họa bất trắc cho con đường sự nghiệp của mình đang lên như diều gặp gió.

Trong cuộc sống bình thường ngoài đời, tên thật của Big Michael là William Harford, một nhà kỹ nghệ giàu có. Ngoài ngôi nhà đồ sộ tại trung tâm thành phố còn một ngôi nhà nghỉ mát ở ven rừng sát bờ biển. Gọi nhà nghỉ nhưng ngôi nhà này được kiến trúc bằng gỗ theo lối xưa, hai từng lầu với mười lăm phòng riêng biệt. Cuối tuần hai vợ chồng và đứa con trai thường về nghỉ ở từng trệt và ngủ ở lầu một. Phần trên trang hoàng đủ tiện nghi dành để sẵn cho bạn bè mỗi khi họ theo đến đây.
Tối 21 tháng 8 trước đây mười năm, sau khi kiểm chứng chắc chắn William hiện đang có mặt trong nhà cùng Mary vợ William và đứa con trai, Rick đã bố trí bắn William chết liền tại chỗ trước khi châm lửa đốt khu rừng chung quanh nhà và phóng hỏa trực tiếp vào các cửa ra vào để không một ai có thể thoát ra ngoài. Rừng thông nhạy cháy, lửa vừa bùng lên đã lan nhanh khu này qua khu khác trong nháy mắt. Nhà xây bằng gỗ thông bắt lửa phựt cháy từ dưới lên trên ngay từ lúc que diêm vừa chạm vào mấy thùng xăng mồi rưới chung quanh nhà. Bên trong một người đàn ông chết cháy ngay trong phòng khách. Vợ William từ lầu một kéo tay đứa con trai tìm lối thoát nhưng ngọn lửa đã vây kín bốn phía và cháy sập cầu thang.
Đội cứu hỏa phải mất thời giờ để mở đường xuyên qua ngọn lửa, khi vào đến sân nhà họ không còn hy vọng gì để cứu nạn nhân bị kẹt lại trong đó. Ngôi nhà đã sập hoàn toàn. Ngày hôm sau người ta tìm được ba nhúm xương và tro của hai người lớn và một trẻ em. Cốt tro được an tang trong nghĩa trang của thành phố với ba mộ bia mang tên Harford William, Mary và Tom.
Các biên bản tư pháp, vệ sinh đều nghiêng về tai nạn và cho phép chôn cất thi hài để tránh ô nhiễm. Hồ sơ cảnh sát dưới quyền Rick từ từ khép lại đưa vào khu lưu trữ.
Nhưng số William chưa chết, tối hôm đó bận việc không về nhà, ông ta đã điện thoại nhờ người em ruột đến ngủ lại qua đêm trong trường hợp cần thiết còn có người bảo vệ cho vợ và con trai. Ngay đêm đó William đã hay tin, khi ông ta về đến nhà thì lính cứu hỏa và cảnh sát đã dập tắt được ngọn lửa, nhưng vợ con và người em trai đã cháy thành tro. William biết ngay đây không phải tai nạn, chính một bàn tay nào đó đã dàn cảnh để thủ tiêu ông ta. Trực giác cho ông biết ngay chính Rick muốn xóa sổ ông ta, nhưng không hiểu tại sao phải ra tay độc ác giết hại cả gia đình.
Sau khi âm thầm theo dõi việc an táng em và vợ con, William trốn qua Ý sống ẩn dật tại đây hai năm. Trong thời gian này ông đã nhờ phẫu thuật thẩm mỹ thay đổi hoàn toàn khuôn mặt, các dấu chỉ tay và mang tên mới rất lương thiện: Harry Whitney. Dưới tên mới Big trở lại Mỹ và tiếp tục con đường cũ, Ông ta kín đáo quy tụ các đàn em ngày trước, nhưng tuyệt đối không một ai biết được quá khứ nguồn gốc ông ta. Những bộ hạ thân tín thường gọi ông một cách thân mật Big Michael, trong giới giang hồ thì người ta biết đến Michael Schinano. Big phải dùng hai tên mới, một chính thức cho cuộc sống thường nhật, làm việc cưới vợ sinh con... và một xử dụng trong giới giang hồ. Đối với ông cũng như tất cả mọi người William Harford đã chết hẳn
Trá hình dưới một nhà kỹ nghệ, sản xuất các loại thực phẩm đóng hộp, Big dưới tên Harry Whitney cưới người vợ thứ hai và đã có một đứa con gái năm tuổi. Mối hận ngày xưa phải thanh toán bằng bất cứ mọi giá, nhưng Big thương bà vợ sau và đứa con gái, không muốn tự mình trực tiếp nhúng tay vào hay ra lệnh cho đàn em thi hành vì trước sau gì cơ quan cảnh sát cũng tìm ra manh mối. Hơn nữa Big không muốn vì một sơ hở nào đó gia đình ông sẽ bị hy sinh một lần thứ hai. Big quá thừa tiền, lý lịch trong sạch dưới tên Whitney và muốn hưởng trọn vẹn hạnh phúc những ngày còn lại với vợ đẹp con thơ, Big phải dùng tay John Smith để đấu trí và trả thù Rick. Phải giết trọn gia đình một lượt gồm vợ và con như Rick đã hại gia đình ông trước. Quyền lực tiểu bang giờ đây đang nằm gọn trong tay Rick nhưng ông hy vọng với mười triệu dollars và trí thông minh của John, việc giết gia đình Rick không gặp khó khăn gì.
John vào site internet với ám số ngày sanh tháng đẻ của mẹ ông như Big đã xác định lấn cuối, John tiếp xúc được với Big dễ dàng:
- Chào Big Mike. Tôi muốn tiếp chuyện với ông.
- Chào John, có chuyện gì mới lạ không?
- Tôi đã nghiên cứu và biết rõ Rick, hôm nay thông báo để
ông hay, chương trình chúng ta sẽ tiến hành tốt đẹp, không gì trục trặc.
- Rất tốt. Đúng ngày quy định?
- Vâng ngày 21 tháng 8 là ngày sinh nhật đứa con trai. Cơ hội tốt để ra tay nhưng tôi chưa thể cho ông biết chi tiết.
Big cười dễ dãi:
- Chết thế nào không cần thiết, điều quan trọng là ba người phải chết tức khắc cùng lúc với nhau.
- Tôi biết rất rõ nguyên do ông yêu cầu.
Big lớn tiếng ngạc nhiên:
- Ông biết rõ lý do?
John chậm rãi:
- Vâng, còn nhiều hơn thế nữa.
- Nghĩa là?
- Ông biết tôi một nhưng bây giờ tôi biết ông hai. Nghĩa là từ những hoạt động trong quá khứ, việc hợp tác với Rick. Rick dàn cảnh hỏa hoạn để đốt gia đình ông thành tro. Phải không ông Schiano? ông Harford hay Whitney cũng vậy !
Nghe John nêu đích danh ba tên của mình nhưng Big vẫn bình tĩnh không lên tiếng, John tiếp tục:
- Em ruột ông đã chết thay ông đêm đó. Ông trốn qua Ý giải phẫu thẩm mỹ để thay hẳn hoàn toàn bộ mặt thật của ông và đổi tên mới, hai năm sau quay trở lại Mỹ quyết rửa hận, phải không ông Harry Whitney?
Big ngắt ngang:
- Bây giờ ông muốn gì?
- Không muốn gì cả, chúng ta đã thoả thuận với nhau, tôi sẽ hoàn tất những gì đã hứa. Trong giang hồ, tôi hiểu luật chơi và tôn trọng lời nói của mình.
Không đợi Big lên tiếng, John tiếp tục:
- Bây giờ thì ông thấy ai trên ai? Ai là người nắm sanh mạng của ai. Tôi độc thân, ông còn bà vợ đẹp đứa con gái xinh xắn và một gia tài vĩ đại. Như vậy ông phải chịu ở thế dưới do tôi chỉ huy, bây giờ ông đã nắm ngay lưỡi dao do tôi cầm cán. Hơn nữa, nghe kỹ đây, trường hợp ông bán đứng tôi bây giờ, chưa chắc gì ai tin và phải qua nhiều thủ tục mới trói được tay tôi. Ngược lại tôi chỉ cần cho Rick biết ông còn sống thì chắc chắn ông sẽ bị thủ tiêu ngay tức khắc !
- Tôi nhắc lại một lần nữa, còn điều kiện gì đưa ra hãy nói ngay.
- Không, chỉ cho ông biết, đời người chưa nhắm mắt thì
đừng vội nói ai đã hơn ai. Cá thì ăn kiến nhưng có lúc kiến lại ăn cá một cách ngon lành !
Big xuống giọng:
- Cám ơn ông, người hiểu biết và chơi đúng luật giang hồ.
- Không có gì, chúng ta làm ăn với nhau và sẽ bảo vệ nhau. Ông an tâm.
Trước khi chấm đứt, John nhắn Big:
- Ông ghi nhận để ám số để lần tới vào internet nói chuyện với tôi. Site..., ám số chính là 6 con số trong hộp đồng hồ ghi điện tại nhà ông. Xin chào ông !
Sau khi ra khỏi internet John bằng lòng vì đã trị được Big một đòn thật đau. John không muốn phản bội Big Michael nhưng phải dằn mặt trước để tránh trường hợp Big có thể bất thần cho lệnh đàn em thanh toán John.
Nhiều đêm không ngủ, John suy nghĩ một phương cách giết ba người làm sao thật gọn, không cần phải hy sinh thêm người nào như vụ ám sát bằng cách cho nổ thuyền trên vịnh Mễ tây cơ. Giết Rick là chuyện đương nhiên, đời có vay có trả nhưng với bà vợ xinh đẹp và đứa con gái vô tội thì kể ra cũng tàn nhẫn. John tự nhiên không hiểu sao ông hơi đắn đo khi phải ra tay với một bé gái. Có lẽ lần đầu tiên trong đời tình cảm của ông đã bắt đầu thức dậy sau khi chứng kiến cảnh vợ Big đón con ở trường học. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, đứa bé gái thật đẹp, vô tư, vừa đi vừa nhảy múa theo chân mẹ bước lên xe. John không yêu ai, không thích trẻ con nhưng hình ảnh hai mẹ con trước mắt đã làm cho John băn khoăn về cái chết sẽ do chính ông ta giáng xuống đầu hai người xấu số này. Sau đó không hiểu bởi động lực nào, John thường lén đến trường để chứng kiến cảnh mẹ con âu yếm nắm tay nhau ra xe, dù chỉ trong vài chốc lát, nhưng vẫn phảng phất một chút xao xuyến trong lòng. Dần thành thói quen, mỗi khi rỗi rảnh John hay đến trường, ngồi yên trong xe đợi đứa bé ra trường. Từ từ John cảm thấy thương hại đứa nhỏ, nó chẳng tội tình gì phải chết chung một cách oan ức với cha nó. Đời nó còn dài, một tương lai tươi sáng phải để yên cho nó sống. Nhưng giết cha nó, đời nó sẽ khổ, biết đâu sau này lớn lên sẽ đi bụi đời. Những dằn vặt kéo dài từ ngày này qua ngày khác và lớn dần trong trong suy tư. Đến một ngày John quyết định phải tha chết cho đứa bé và mẹ nó nhưng đối với Big không thể bỏ qua được, phải thi hành những gì đã cam kết dù có rủi ro cũng phải chấp nhận. Biết chắc không thể nào thuyết phục được Big thay đổi ý định. Phải đặt Big trước một chuyện đã rồi và để bảo đảm an toàn cho bản thân John cần nghiên cứu thêm một kế hoạch…
Rick sẽ tổ chức lễ sinh nhật con trai mười tuổi vào ngày 21 tháng 8 tại nhà hàng lớn của thủ đô tiểu bang. Thời điểm và nơi chốn đã ấn định. Ngày đó các lực lương an ninh sẽ được tăng cường và tổ chức canh phòng chặt chẽ. Dù đến với tư cách khách mời danh dự cũng không cách gì mang theo phương tiện giết người. Súng tiểu liên nhỏ phải được đưa vào nhà hàng từ những ngày trước, nghĩa là những ngày nhân viên an ninh chưa đến nghiên cứu, lục soát và canh gác. May mắn John đã lẻn vào ban đêm và giấu được súng trong hệ thống thông hơi của phòng vệ sinh. Một bánh sinh nhật lớn cho năm trăm khách mời sẽ được nhân viên an ninh kiểm tra, sau đó đưa vào phòng lạnh đặc biệt do nhân viên an ninh canh giữ cho đến lúc cắt. Bánh sinh nhật, chính là nơi giấu súng an toàn để có thể đưa đến gần nạn nhân. Để bảo toàn chất lượng và vệ sinh, nhà hàng sẽ chọn chính người thợ làm bánh trông xem về kỹ thuật đồng thời trách nhiệm đưa ra trình diện quan khách. Kế hoạch của John, hóa trang thành người thợ làm bánh này đột nhập vào nhà hàng trước đó vài tiếng đồng hồ, ông có thể thi hành được kế hoạch.
John đã tìm dịp nói chuyện và chụp được hình James, người thợ được đề cử làm chiếc bánh sinh nhật, trách nhiệm phẫm chất và đem ra trình giữa buổi tiệc.
Ngày 20 tháng 8, John lên máy tiếp xúc với BigMichael:
- Cho ông hay tất cả đều được sắp đặt đúng theo kế hoạch.
- Nghĩa là thi hành đúng vào ngày mai? Ngay lúc Rick tổ chức sinh nhật cho con trai?
- Đúng, sau khi xong việc tôi sẽ báo cho ông hay. Ông cho tôi số điện thọai riêng để nếu cần có thể liên lạc dễ dàng.
- Được, ông ghi nhớ lấy, không được viết ra giấy.
- Vâng, tôi nghe.
- Số...
- Cám ơn Big Mike.
Chấm dứt chuyện với Big, John xuống hầm lấy chiếc valise ra xe và chạy thẳng đến nhà thờ.
Nhà thờ giờ này vắng không một bóng người, John xách chiếc valise vào thẳng tòa giải tội, dùng điện thoại cầm tay gọi cha xứ:
- Alo, ông là linh mục?
- Vâng chính tôi. Cha Peter.
- Thưa cha, tôi muốn xưng tội!
Đầu giây kia nghe cha Peter ngập ngừng:
- Sao xưng tội giờ này? Tôi có chương trình hằng tuần.
- Thưa cha, tôi gấp lắm.
- Được ông cứ đến nhà thờ bấm hai lần chuông tôi sẽ ra ngay.
- Tôi hiện đang đợi cha trong tòa giải tội!.
Rất ngạc nhiên nhưng bổn phận của một linh mục, ngài gấp cuốn sách đứng dậy bước nhanh qua nhà thờ. Đến tòa giải tội ngài thấy một người đang quỳ sẵn bên trong:
- Nhơn danh Cha và Con và Thánh Thần. Có phải ông là người vừa điện thại cho tôi?
- Đúng vậy, thưa Cha.
- Ông muốn xưng tội?
- Đúng.
Sau vài câu kinh đọc thầm trong miệng, cha Peter hỏi:
- Trước khi xưng tội, ông đã suy xét tội lỗi của mình và đã thật lòng ăn năm về những lỗi lầm đã phạm?
John đáp không suy nghĩ:
- Suy xét thì có, nhưng ăn năn thì không!
Hơi ngạc nhiên trước câu trả lời, nhưng cha Peter vẫn ôn tồn:
- Nếu ông muốn được tha thứ, trước hết phải ăn năn việc làm sai trái của mình và hứa sẽ không còn tái phạm nữa.
- Thưa Cha, có sai trái hay không thì chưa rõ, nhưng phải chừa không tái diễn nữa thì không được!
- Sao vậy ông?
- Vì ngày mai tôi còn phạm lại tội này.
Vị linh mục thật thà:
- Thực ra có nhiều tội, người đàn ông đã thề hứa khi vào tòa giải mà vẫn tái phạm liền sau đó. Nhưng ông biết, lòng Chúa nhân từ, Ngài đều tha thứ nếu mỗi lần đến đây biết nhận lỗi sám hối ăn năn.
John phấn khởi:
- Như vậy tốt lắm.
- Thế ông đã phạm tội gì?
- Giết người, và ngài mai còn phải giết thêm một người nữa!
Nghe đến đây, cha Peter hốt hoảng:
- Ồ không! tưởng là những tội bình thường của điều răn thứ sáu. Không ngờ…
John thắc mắc:
- Điều răn thứ sáu là tội gì?
- Thứ sáu chớ làm sự dâm dục…
Sực khám phá ra điều gì, linh mục hỏi:
- Như vậy chắc ông không phải người có đạo?.
- Tôi không phải người công giáo, thưa Cha.
- Làm sao giải tội cho ông bây giờ !
- Thì cứ xem tôi như người có đạo vậy!
- Phép giải tội là một đặc ân Thiên Chúa dành cho người đã chịu phép rửa tội.
- Sao rắc rối quá vậy, cứ rửa tội trước cho tôi rồi giải tội sau có mất gì đâu.
Lần đầu tiên trong đời gặp một trường hợp quá đặc biệt cha Peter ôn tồn tìm hiểu:
- Thưa ông, trường hợp của ông quá đặc biệt, xin vui lòng cho tôi biết rõ thêm phần nào.
John trình bày:
- Thưa Cha, tôi không theo đạo nào cả. Trong đời đã ba lần giết người và ngày mai còn giết người thêm một lần nữa.
- Ông có thù oán sâu đậm với những nạn nhân?
- Không ! nghề của tôi là giết mướn. Ai thuê tiền thì ra tay.
- Tại sao lần này ông….hối hận và muốn xưng tội?
- Nói hối hận và muốn xưng tội cũng không đúng.
Vị linh mục hết kiên nhẫn:
- Thưa ông, thế ông muốn gì?
- Muốn có cơ hội gặp riêng cha để phó thác một việc.
- Tại sao chọn tôi?
- Tôi nghe người ta nói luật giáo hội áp dụng với các linh mục rất chặt chẽ.
- Nghĩa là?
- Các linh mục sau khi ngồi giải tội cho con chiên đều bắt buộc phải giữ bí mật cho đến chết những gì họ đã tiết lộ cho linh mục, phải vậy không cha?
- Đúng vậy.
- Tốt, như vậy tôi chọn cha để phó thác một việc.
Cha Peter thẳng thắn trả lời ngay:
- Tôi không nhận, vì không muốn cùng ông nhúng tay trực tiếp hay gián tiếp vào tội ác cũng như bao che những gì ông đã, đang và sẽ làm.
- Thưa cha không đúng vậy.
-?
John nói nhỏ:
- Ngày mai tôi được lệnh giết một gia đình gồm hai vợ chồng và một đứa con trai mười tuổi. Nhưng tôi đã đổi ý, có thể chỉ giết một mình người cha và tha tội chết cho hai mẹ con.
Vị linh mục mỉm cười:
- Ông nói vậy không nghe được chút nào, giết hại người ta  mà ông bảo tha tội chết.
John cắt ngang:
- Cha hiểu làm sao cũng được, tùy cha.
- Rồi sao nữa?
- Người ta đã đưa trước ba triệu dollars cho tôi, bảy triệu  còn lại sẽ giao ngay sau khi bắn gục nạn nhân.
Cha Peter dứt khoát:
- Không thể được ! Như vậy tôi đã gián tiếp giết người.
- Thưa cha, việc ám sát đã được thỏa thuận và tính toán kỹ càng. Cha nhận giúp tôi hay không, tôi vẫn giết người như thường.
- Có cách nào để tránh việc này không?
- Không, nếu không thi hành tôi sẽ bị giết. Nghĩa là trước sau gì cũng phải có án mạng. Nạn nhân hay chính tôi, một trong hai người phải chết theo hợp đồng !
Cha Peter cố gắng thuyết phục:
- Cố gắng liên lạc với người trả tiền yêu cầu hủy bỏ xem sao.
- Chắc chắn không được.
Cha Peter im lặng, không còn lời nào có thể thuyết phục được John. John nóng lòng lên tiếng:
- Tôi nhờ cha làm một việc thiện.
Cha Perter nghe nói đến việc thiện, hỏi ngay:
- Việc gì tôi có thể làm được cho ông?
- Tôi đem sẵn theo đây ba triệu tiền mặt ứng trước vụ sát nhân. Nếu ngày mai bất trắc tôi chết, nhờ cha giao số tiền này cho một người. Trường hợp tôi thành công sống sót, tôi sẽ tự tay đem thêm để đủ số mười triệu, và cũng chỉ giao lại cho người này.
- Tôi chưa hiểu, xin nói rõ:
- Đây là số tiền người ta mướn tôi giết nguyên gia đình ba người. Nhưng tôi sẽ giết một mình người cha, số tiền này nhờ cha cất kỹ và chỉ giao cho người con trai khi nó trưởng thành. Đây là sự tin tưởng tuyệt đối của tôi với một linh mục.
- Sao không giao cho mẹ nó mà phải qua tôi?
- Tôi sợ mẹ nó lấy số tiền này và sẽ tái giá, đời nó sẽ khổ sau này.
- Để tiền lại cho ai?
- Con nạn nhân, ngày mai cha sẽ biết nạn nhân là ai.
Bây giờ cha Peter bắt đầu hiểu sự việc:
- Giết cha lấy tiền thưởng để lại cho con nạn nhân?
- Đúng vậy.
- Tại sao?
- Tôi bắt buộc phải nhúng tay vào việc này.
- Bây giờ ông thấy hối hận?
- Cũng không đúng hẳn.
Cha Peter suy nghĩ một hồi:
- Thật khó nghĩ. Ông để tôi xin ý kiến ngài tổng giám mục.
- Không ý kiến gì cả. Cha đã nhận tiền thì phải thi hành đúng theo lương tâm và giáo luật. Valise đựng ba triệu dollars đang nằm dưới chân và tôi để lại đây.
Nói dứt câu, John đứng dậy vội vã bước ra tòa giải tội, đặt cha Peter trước một chuyện đã rồi.
Cha Peter đứng dậy chưa kịp phản ứng gì, John đã ra khỏi cửa. Ngài cúi xuống bàn qùy, chiếc valise lớn đang để lại đó. Biết làm sao bây giờ, cha Peter đành xách vào trong cung thánh và mở ra xem. Valise đầy ắp tiền giấy. Ngài đóng lại để vào tủ khóa cẩn thận rồi quay ra trước bàn thờ, nhìn lên tượng Chúa than thở:
- Lạy Chúa, người ta đã đặt lên vai con một thánh giá  quá nặng. Con phải làm sao bây giờ?

Hôm sau, ngày sau 21 tháng 8, John thức dậy thật sớm cải trang thành James người thợ bánh, lái xe qua nhà vợ con nạn nhân trước khi đến nhà hàng.
Khu vực ra vào nhà hàng đã được phong tỏa và kiểm soát chặt chẽ. John vào bằng cửa sau dành riêng cho nhân viên và người giao hàng. Thu hồi khấu súng tiểu liên dấu kín trên hệ thống thông hơi xong John vào phòng vệ sinh kiên nhẫn đợi James. Gần đến tối, James vừa bước vào đã bị John đánh thuốc mê với một liều lớn, chỉ vài giây James bất tĩnh được John dựng ngồi yên trên bàn cầu. John khóa trái cửa phía trong, nhảy ra và ung dung trở vào phòng đang chứa bánh sinh nhật.
Thừa lúc nhân viên an ninh đi vệ sinh, John dấu súng vào trong chiếc bánh và lấp lại bằng kem, chỉ chừa một lổ nhỏ vừa đúng để lòn ngón tay trỏ vào bóp cò.
Công việc xảy ra tốt đẹp. Đến giờ cắt bánh, John châm mười ngọn nến, khi đèn điện trong phòng tiệc đều tắt John đẩy xe bánh ra giữa phòng. Rick, vợ và đứa con đang tươi cười nhìn chiếc bánh vĩ đại đặt biệt làm riêng cho dịp lễ. John đẩy xe đến thật gần Rick hướng mũi súng vào ngay đầu và bóp cò. Năm viên đạn vụt ra khỏi nòng súng đâm ngay vào giữa trán nạn nhân. Rick gục ngay tại chỗ. Số đạn còn lại trong nòng súng dành riêng cho vợ con nạn nhân, John hướng mũi lên trần nhà bắn xối xã, cốt gây náo loạn quan khách đám an ninh và phục vụ để tiện đường thoát thân. Cởi bỏ bộ áo trắng phục vụ, John thoát nhanh khỏi nhà hàng bằng lối sau. Cảnh sát siết chặt vòng vây thì John đã thoát ra được bên ngoài, ông ta vào trong một chiếc xe cách đó vài trăm thước để quan sát việc cấp cứu.
Mười phút sau John điện thoại cho Michael:
- Công việc xong xuôi, nhưng có một việc…
Big vội cắt ngang:
- Việc gì?
- Tôi chỉ giết một mình Rick.
Big hét lên trong điện thoại:
- Vợ con nó sao?
John thản nhiên:
- Tôi tha chết.
Tiếng hét càng dữ dội hơn:
- Ai cho phép?
- Chính tôi.
- Tôi sẽ giết ông tức khắc.
John chặt lưỡi:
- Đừng vội, ông không giết được hay nói đúng hơn ông không bao giờ dám đụng một sợi lông chân của tôi.
Big phát điên trong máy:
- Để xem, đồ khốn nạn. Tôi sẽ giết ông ngay !
- Khoan đã, ông giết chết tôi, ông đâu biết chỗ vợ con đang ở.
- Sao, ông nói gì?
- Tôi đã bắt cóc vợ con ông sáng nay, ngay lúc ông vừa lên xe đi làm.
Bây giờ đến lượt Big hoảng hốt:
- Ông đã làm gì vợ con tôi?
- Ông an tâm không có gì nguy hiểm. Vợ con ông là khách của tôi.
- Ông nói láo.
John lấy máy ghi âm, bấm nút cho Big nghe giọng nói của vợ và con gái ông. Vợ Big xác nhận đang ở trong một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi và được đối xử như thượng khách. Bà còn khuyên ông đừng lo lắng gì, bà sẽ được tự do sau khi John lên máy bay.
- Với mục đích gì? Ông cần đòi thêm bao nhiêu?
John bình thản trả lời:
- Một, để ông không thể phản bội bằng cách thanh toán hay bán đứng tôi cho cảnh sát. Hai, buộc ông phải giao đủ số tiền bảy triệu còn lại. Ba, để tôi an tâm lên đường ra khỏi nước Mỹ. Mục đích không phải đòi thêm tiền bạc gì cả !
- Lấy gì bảo đảm an toàn cho vợ con tôi?
- Lời nói của tôi.
Big hoài nghi:
- Không thể tin một người như ông. Tại sao ông không thi hành lệnh tôi giết sạch cả gia đình?
- Tôi thấy chỉ cần giết Rick đã đủ. Vợ con nó vô tội. Giết hai người này không ích lợi gì?
- Tại sao ông đổi ý?
- Chuyện riêng của tôi.
Hai người im lặng vài giây, John lên tiếng trước:
- Chắc ông vừa nghe bản tin ngắn và biết chắc chắn Rick đã chết. Đối với tôi xem như hết chuyện. Đúng 12 giờ khuya nay, ông giao nốt số tiền còn lại. Sáng mai trước khi bước chân lên phi cơ, tôi sẽ cho ông địa chỉ để ông đón người nhà về.
- Không được, phải thả ngay vợ con tôi trước khi nhận số tiền còn lại.
John cười:
- Tôi đã nói, bây giờ chính tôi ra lệnh chứ không phải ông.
Cứ tin tôi, tôi giữ vợ con ông vì lý do an toàn cho tôi mà thôi.
- Làm sao tin được.
- Con người dù xấu xa đến đâu cũng có lúc vì một lý do nào đó họ trở nên lương thiện, hay ít ra cũng làm được một vài việc gì tốt đẹp
- Với ông thì lý do gì?
- Tôi đã không nỡ tâm giết chết vợ con Rick thì chắc chắn không làm gì phương hại đến vợ con ông. Tin tôi đi.
Big xuống nước:
- Tôi tin tình cảm trong con người ông đã thức tỉnh, xin ông hãy thương đứa con gái của tôi.
- Được tôi sẽ giữ lời.

Ngày sau trước khi ra phi trường, John ghé qua nhà thờ để chiếc valise đựng bảy triệu trong tòa giải tội, mở điện thoại gọi cha Peter:
- Thưa cha, tôi là người hôm qua đã nói chuyện với cha.
Bây giờ cha ra tòa giải tội nhận gấp chiếc valise đựng tiền. Chừng một giờ nữa, tôi sẽ gọi lại để nói chuyện rõ ràng hơn.
Không đợi cha Peter lên tiếng, John đã cúp máy.
Làm thủ tục xong, John gọi cha Peter:
- Thưa cha, tôi xin tiếp câu chuyện.
- Được ông cứ nói.
- Tôi sẽ lên máy bay trong chốc lát, vĩnh viễn đi xa và không bao giờ trở lại đất Mỹ. Tôi sẽ thay họ đổi tên làm lại cuộc đời mới thật lương thiện. Tôi hứa với cha không bao giờ giết người nữa. Từ nay tất cả mọi người sẽ không kiếm ra tôi kể luôn cả cha. Mong cha giúp cho đứa trẻ. Nó chính là con trai của Rick Jackson.
Cha Peter sung sướng:
- Như vậy ông bắt đầu sám hối ăn năm về tội lỗi mình đã phạm?
- Cũng có thể một phần như vậy.
- Nếu ông thực tình ăn năn sám hối và sẽ từ bỏ những xấu xa ngày trước thì trên nguyên tắc tôi có thể tha tội cho ông. Hy vọng ở một nơi nào đó, khi tâm hồn nổi loạn ông nên đến với thánh đường, nơi đó ông sẽ tìm được sự an lành trong tình thương của Thiên Chúa.
- Cám ơn cha.
Chiếc phóng thanh thông báo cho những hành khách có chuyến bay đi Thượng hải chuẩn bị ra cổng số.. John gọi cho Big:
- Chào Mike, tôi đã lên máy bay. Vợ con ông hiện đang ở tại số... đường... .thành phố... Ông đến đón về. Nhớ đừng làm khó gì những người tôi đã thuê để hầu hạ phục dịch cho vợ con ông. Tôi đã thanh toán tiền bạc sòng phẳng với họ. Nếu ông muốn biếu thêm thì tùy ông. Chào Big Mike.
John tắt máy, nhìn ra ngoài cửa sổ, máy bay đã lên cao. John lim dim đôi mắt tự hỏi: Không lẽ hình ảnh hai mẹ con Rick đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của mình chăng?
 
 


Đinh Lâm Thanh

 

Danh sách chương của KẺ GIẾT MƯỚN

KẺ GIẾT MƯỚN


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h