Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 00:05 ở Hà Nội
 

Cô Ba Cháo Gà Du Địa Ngục - Chết Đi Địa Ngục Lần Thứ Nhất

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  246
Thời gian sáu, bảy năm tu cư sĩ tại gia, thường ngày tụng kinh Di Đà, Phổ Môn là niệm Phật, lần lần tụng đến kinh Địa Tạng, Pháp Hoa. Tính ra từ 17 tháng 11 năm Mùi cho đến ngày 23 tháng 4 năm Dần, khi đó vào lúc 6 giờ chiều, tôi đang ngồi niệm Phật, bỗng thấy từ đâu chẳng biết, đứng sững trước mặt tôi một vị mặt đen như than, lớn tợ mâm, bụng bự chòm hòm, muốn chụp tôi. Sợ quá tôi la oai oải, náo động cả xóm, rồi té xuống đất bất tỉnh. Bỗng nghe tiếng con kêu khóc thấy mình đang đứng trước cửa, có một số người rất đông, biết đây là người âm chứ không phải người dương, là ma quỷ gì đây, tôi không rõ. Họ đang xầm xì với nhau. Nhìn trong nhà thấy con đang ôm đầu tôi khóc và kêu: "Má, má" còn lối xóm, người đánh lưng bóp cẳng, thoa tay, cạo gió, đủ thứ. Tôi rất đau lòng biết mình đã chết, có lẽ vì công tu quá ít mà tội lỗi thì nhiều, thôi bây giờ ráng niệm Phật, xin Phật cứu độ cho, chớ không dám nhìn vào xác nữa. Khi nhìn ra ngoài niệm Phật thì thấy các vị thần đổi sắc mặt, vui vẽ kêu tôi: "Sư nữ, Sư nữ, ngài hãy bắt hơi thở đi". Tôi suy nghĩ có lẽ là ma hay quỷ gạt mình đặng bắt hồn chớ gì, bèn nói: Các ngài làm trước rồi tôi làm sau. Khi ấy tôi thấy các vị thần đều hòa hơi thở như lúc ngồi thiền, tôi liền làm theo. Có một vị cõng tôi lên, các vị khác xách tay tôi bay bỗng lên mây hướng về phía Tây Nam lướt tới có 6 vị đi trước, 6 vị ở giữa với tôi và 6 vị đi sau trải qua mấy lớp mây rồi ra khỏi đáp xuống. Lúc ấy tôi nghe như thần nói đã tới ranh giới nước Mã lai tôi nhìn xuống cũng còn thấy nhà cửa, cây cối, ruộng vườn, kẻ qua người lại, bay một lúc nữa thì thấy biển mênh mông, những cù lao rải rác đó đây, lô nhô dưới biển tàu xuôi ngược, đèn đuốc lập lòe, vì trời đã tối. Bay một đỗi xa hơn, không còn thấy chi nữa, chỉ toàn là biển cả mênh mông, mây nước một màu bầu trời đen thẩm thật lạnh lùng khiếp sợ. Bay một lúc lâu tuyết xuống dày đặc cả mình lạnh buốt, tay chân tê cứng chịu không nổi, nên buông tay nhào xuống biển.
Khi đó chư thần vớt tôi lên đem vào đền vua được biết đây là Long Vương hỏi: Chư thần bắt hồn chúng sanh ở cõi Diêm Phù sao không bỏ trong hồ lô mà để hồn ở ngoài như vậy, đi qua biển lạnh chịu sao nổi? Lúc ấy Chư thần trả lời sao tôi nghe không rõ. Kế đó Long Vương bảo một vị rồng bề ngang độ 3 thước, bề dài hơn trăm thước và tôi cùng 18 vị thần lên lưng ngồi, Xong xuôi rồng bay tới chân núi thì dừng lại, các thần cõng tôi bay xuống. Ngọn núi to lớn vô cùng, xa xa là bể cả, được biết đây là núi Thiết Vị. Khí trời ở đây lạnh lắm, sương sa tuyết đổ, trên chót núi tuyết đóng trắng phau. Cảnh trời u ám. Có một điều lạ là khi tôi đến biển thì trời đã tối mà khi đến núi này lại thấy cảnh mờ mờ. Chư thần cõng tôi bay vòng quanh núi, đến một cửa đá rất lớn, thần gõ 3 tiếng thì cửa đá mở ra. Thần hỏi: "Sư nữ có sao không?" Tôi đáp: "Thưa ngài tôi lạnh lắm chịu không nổi". Có một vị thần lấy ra cái y ở trong tay áo đưa tôi đắp. Các ngài cùng tôi vào trong núi thì nghe các vị thần nói: "Bồ Tát đến rồi". Vào trong núi thấy hào quang sáng rực một vùng đầt rộng lớn bao la ở đây nghe ấm áp hơn bên ngoài. Nhìn vào trong thấy đền đài nguy nga, to lớn, trước đền hai cái tháp cao, có hai vị Bồ Tát đang ngồi ngang nhau. Hào quang tua tủa đổ hột. Tưởng mình được về tây phương, lòng mừng khấp khởi, định chạy đến chỗ Bồ Tát ngồi mà lạy.

Danh sách chương của Cô Ba Cháo Gà Du Địa Ngục

Thay lời tựaDu Địa NgụcNằm MộngChết Đi Địa Ngục Lần Thứ NhấtQuả BáoCầu SiêuKết ÁnChịu Quả BáoBảy Tầng Địa NgụcTrở Về Nhất ĐiệnTrở Về Dương ThếNgục Vô GiánQua Cảnh Long Vương


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h