Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 21:31 ở Hà Nội
 

Xóm Vắng - Chương kết

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  430
Sau một cơn hỗn hoạn, bối rối, lo âu của mọi người, sự chú tâm đến tối đa của bác sĩ, y tá... Mùi nhà thương ngột ngạt, thời gian trôi qua thật nặng nề... Tử thần đã bực tức ra đi, trả lại mạng sống của Trần trong đường tơ kẽ tóc.
Sương ngồi trên chiếc ghế kề bên giường bệnh chăm chú nhìn Trần, chàng đã qua cơn nguy hiểm... Chai máu treo ngược trên đầu giường, từng giọt máu được đưa vào người Trần, luồn vào động mạch, đẩy tử thần đi xa hơn. Trần vẫn nằm thiêm thiếp trên giường, mình mẩy quấn đầy khăn trắng, máu thấm ra lỗ chỗ.
Đã 48 giờ từ khi đưa đến nhà thương, Trần vẫn chưa tỉnh, nhưng chàng thoát chết.
Không khí trong phòng yên lặng vô cùng, yên lặng một cách đáng sợ. Sương bắt Oanh về nhà, nếu nó khóc thì càng gây bối rối cho mọi người, còn Lan thì ở nhà khóc mãi, nàng không dám vào đây thăm Trần, gặp lại Trần.
Đêm đã khuya, Sương vẫn ngồi yên trên ghế nhìn Trần qua hai làn nước mắt. Đã hai đêm rồi, nàng chưa hề chợp mắt, cơ thể đã mệt mỏi, rã rời nhưng không thể nghỉ ngơi được. Nàng chỉ chập chờn, nửa ngủ nửa thức, thỉnh thoảng vừa đi vào giấc ngủ nàng lại giựt mình, mồ hôi toát ra như tắm vì những cơn ác mộng thật ghê rợn. Nàng lấy khăn tay ra lau mồ hôi, thở ra nặng nề.
Sương bỗng giựt mình vì nghe tiếng rên nho nhỏ. Trần đang trở mình:
- Ơ... Ơ... Đau nhức quá... Nước đâu rồi, cho tôi nước... Nước... Tôi khát quá... Nước...
Sương vội đứng lên, lấy nước và lấy đồ nhễu giọt cho vào miệng Trần từng giọt nhỏ. Đôi môi Trần khô đến nứt nẻ, mặt xanh xao hốc hác, hai dòng lệ lăn trên má nàng và rơi nhẹ trên tay chàng.
Trần mở hé đôi mắt, nhìn xung quanh, trí óc chưa thể hoạt động như bình thường được. Cảnh vật lờ mờ, mông lung như chìm trong một khối nước khổng lồ, yên lặng... Chàng cảm thấy nóng, nóng kinh khủng:
- Nước... Nước...
Một bàn tay mềm dịu, mát lạnh đặt lên trán chàng, rồi Trần nghe có tiếng khóc nho nhỏ bên tai. Trần cau mày một lúc rồi hỏi nhỏ:
- Ai đó?
Nhưng tiếng nói dường như không phát ra được, Trần cố sức hỏi thật lớn:
- Ai...?
Nhưng chàng ngạc nhiên khi chỉ nghe một giọng khàn đục, nhỏ xíu thoát ra từ cửa miệng mình. Có tiếng hỏi:
- Anh Trần... Anh hỏi gì đó?
- Ai... Ai thế?
Sương nắm cánh tay duy nhất không bị thương của chàng, áp vào đôi má đầy nước mắt của mình:
- Em đây... Sương đây... Không, em là Mai, Mai của anh nè...
Lần đầu tiên nàng mới xưng với chàng là Mai.
Trần hướng cặp mắt vô hồn về Mai, Trần vẫn thấy lờ mờ trong ảo tưởng hình ảnh của người vợ hiền mười năm trước. Chàng lẩm bẩm:
- Mai... Mai của anh hả?
Sương nắm chặt lấy tay nàng:
- Anh... Anh đã thoát nạn... Anh ráng tịnh dưỡng cho mau bình phục. Em và con chờ ngày xuất viện của anh, chúng ta sẽ chung sống lại dưới một mái gia đình.
Trần tưởng như trong mộng:
- Mai... Em nói thật với anh hay trong mộng đó? Em bằng lòng yêu anh à? Không... Anh đâu có mơ...
- Anh... Đây là sự thật, em không thể dối lòng mãi được, em yêu anh... Anh Trần...
Trần lặng thinh thật lâu, chàng đã hoàn toàn hồi tỉnh. Dường như có một dòng máu mới chạy trong huyết quản, đầu óc chàng sảng khoái, nhẹ nhàng hơn trước nhiều. Chàng như được ngoi lên từ dưới đáy biển sâu. Trần nắm tay nàng phều phào:
- Mai... Em đó hả? Em vẫn ở bên anh hả?
- Anh... Em yêu anh... Em không thể nào chối được điều đó. Anh Trần, xin anh tịnh dưỡng cho mau lành bịnh...
Trần mỉm cười:
- Em, anh không ngờ được nghe em nói câu đó, thật không Mai, em nói thật với anh không?
Mai úp mặt vào ngực Trần:
- Vâng... Em nói thật, nói thật lòng em.
Nàng biết bây giờ mình không thể nào trốn lánh chàng được nữa, nàng không thể dối lòng mãi được.
Nàng thì thầm bên tai nàng:
- Em sẽ ở mãi với anh, từ mười năm qua em vẫn nhớ tới anh, tại sao em từ hôn với Jacky, tại sao em bỏ hết những điều kiện sung sướng ở nước ngoài để trở về đây? Tất cả cũng chỉ vì em không quên được anh và con của chúng ta.
Trần vuốt vai nàng bằng cánh tay không băng bó, Mai thấy khoan khoái, bao nhiêu ẩn uất đều được giải bày. Nàng tiếp:
- Vĩnh viễn em không bao giờ rời xa anh nữa, chúng ta sẽ xây dựng lại tất cả sau khi anh bình phục.
Trần sung sướng:
- Trời ơi, anh không ngờ có được giây phút này. Phải, chúng ta sẽ xây dựng lại tất cả, anh sẽ bình phục.
Chàng nắm lấy tay nàng:
- Trời phật phù hộ cho chúng ta...
Bác sĩ bước vô phòng Trần, ông hơi dừng lại. Trên giường, Trần đang ngủ say, cạnh đấy, Mai ngủ ngồi trên ghế, bàn tay còn nắm lấy tay Trần, mắt long lanh ngấn lệ. Tiếng giầy của ông làm Mai thức giấc. Ông mỉm cười:
- Chào cô, xin phép cô, tôi thăm bịnh cho ông.
- Dạ.
Mai đứng nép qua bên, bác sĩ lại lấy nhiệt độ biểu rồi cho chích thuốc. Mai bước đến hỏi nhỏ:
- Thưa bác sĩ, tôi xin hỏi thật bác sĩ bịnh tình anh ấy thế nào? Bác sĩ có thể cho tôi biết sự thật không?
Ông bác sĩ mỉm cười:
- Cô đừng lo, không sao cả, bây giờ chỉ cần tịnh dưỡng thôi, cơn nguy hiểm đã qua rồi, mọi sự quyết định ở ngày hôm qua, chết hay sống là lúc đó, và ông nhà đã may mắn.
Mai vui mừng:
- Cám ơn bác sĩ.
Bác sĩ ra đi rồi, Mai ngồi trên ghế lặng thinh nhìn Trần, miệng mỉm cười tin tưởng. Mai bỗng nhớ lại:
- "À, mình phải gọi điện thoại về nhà cho ở nhà mừng, nhất là con Oanh. Chắc hôm qua nó không ngủ được."
Sương ra văn phòng bịnh viện mượn điện thoại gọi về, đầu dây bên kia là giọng của Lan:
- Sương đó hả?
- Phải.
Lan hấp tấp:
- Anh Trần thế nào?
- Ảnh sẽ mạnh, bác sĩ cho biết cơn nguy hiểm đã qua rồi, chắc chắn ảnh sẽ sống.
Giọng Lan có vẻ mừng rỡ:
- Hay quá.
- Lan làm ơn nói với Oanh như thế và nếu thấy tiện, xin vui lòng dẫn Oanh đến đây.
Lan ấp úng:
- À... À... Mọi người đều yên tâm hả Sương?
Mai không giấu được nỗi vui trong lòng:
- Bác sĩ cho biết là anh sẽ bình phục... Ảnh đang ngủ ngon lắm, Lan cứ yên trí đi.
- Thôi chào Sương.
Mai mỉm cười:
- Chào Lan.
Sương trở về phòng, ngồi xuống sửa lại mền gối Trần ngay ngắn, nàng không thấy mệt mỏi mấy, niềm vui sướng làm quên hết những cực khổ nhọc nhằn. Nàng nhớ tới Lan rồi bỗng giựt mình. Đêm qua nàng đã nói hết với Trần những gì bí ẩn của lòng, nàng cũng chẳng có can đảm để xa chàng nữa, nhưng còn lời hứa với Lan thì phải làm sao? Biết ăn nói thế nào? Dù sao đi nữa, trên danh nghĩa pháp lý, Lan vẫn là vợ Trần còn nàng, đúng ra nàng đã chết từ lâu rồi.
Trần khẽ cựa mình, lẩm bẩm trong giấc mơ:
- Mai ơi... Mai...
Mai giựt mình nhìn xuống, gương mặt chàng tái xanh như trước, nhưng có vẻ sống nhiều hơn.
Mai thở ra:
- "Thật là ngang trái, ta phải làm sao đây? "
Tâm tư Mai càng lúc càng bấn loạn thêm, làm sao nàng rời chàng được, nàng không thể đi ngược với tình nàng. Mai ngồi lặng yên suy nghĩ thật lâu, cho đến lúc có tiếng gõ nhẹ cửa phòng nàng mới giật mình.
Mai nhủ thầm:
- "Lan đến rồi, giờ quyết định đây".
Nàng bước ra mở cửa...
Trái với dự đoán của nàng, người bước vào là chị Châu chứ không phải Lan, chị ấy dẫn Oanh theo. Mai ngạc nhiên:
- Ủa, bà đâu rồi?
Chị Châu lắc đầu:
- Bà đi rồi, không biết đi đâu nữa, bà thu xếp đồ đạc bỏ vào va ly rồi đi, có gởi cho cô thư này.
- Thư?
- Dạ, bảo trao tận tay cô đó.
Chị đưa cho Mai một phong bì, Mai liếc nhìn bên ngoài:
"Mến gởi Mai,"
Mai suy nghĩ một lúc rồi nắm tay Oanh kéo vào phòng, bỏ chị Châu về lo việc nhà. Nàng nói nhỏ với Oanh:
- Con đừng làm ồn ba ngủ nghen con.
Oanh ngoan ngoãn:
- Dạ, con đâu dám làm ba thức.
Mai vuốt đầu nó, Oanh ngồi trên ghế chăm chú nhìn Trần, nó có vẻ vui sướng vì biết ba nó sẽ thoát nạn.
Sương nhìn Oanh rồi ngồi xuống, mở thư ra xem. Chữ Lan viết thật tháo, có thể là trong cơn cảm xúc mạnh hay trong lúc gấp gáp chuyện gì.
"Mai,
Hai chúng ta đúng ra là hai người đối địch, nghĩa là phải cố lấn cho kẻ kia thua mình. Nhưng tôi nhận thấy tôi không thể nào đủ can đảm để lấn với một người như Mai, một người luôn luôn lùi để cho tôi tiến, cố mang hạnh phúc đến cho tôi.
Xin phép cho tôi gọi bằng tên thật của Mai.
Mãi tới bây giờ tôi mới biết là mình ngu ngơ đến cực độ. Lúc trước, khi nghe Mai nói là không còn yêu Trần, tôi thấy mình thêm một tia hy vọng nhưng bây giờ tôi mới biết là Mai đã dối Mai để hy sinh cho tôi, cố mang hạnh phúc lại cho tôi.
Khi trước, chưa biết rõ Mai, tôi thường nghĩ tới "Mai" với bao nhiêu oán hận thù ghét. Tôi từng cho rằng kẻ phá hoại đời tôi là Mai, dù "Mai" đã chết. Nhưng khi đối diện với Mai, tôi cảm thấy khó mà thù Mai được, ngay cả khi trước, lúc tôi tát Mai cũng như lúc tôi làm nhục Mai, sau đó tôi thấy hối hận vô cùng.
Bây giờ, trước tấm gương hy sinh cao quý của Mai, tôi nhận thấy mình không xứng đáng để nhận lãnh.
Kẻ ra đi không phải là Mai mà là tôi. Trần đang chờ Mai, Oanh đang khao khát tình mẫu tử mà chỉ có Mai mới mang lại được, tôi chỉ làm họ khổ thêm thôi.
Tôi sẽ ra đi để xây dựng lại đời tôi và trả lại hạnh phúc của gia đình Mai. Xin Mai nói với anh Trần là những việc đòi xưởng trà hay làm khó dễ chỉ vì tôi thương ảnh thật lòng mà thôi, chứ không phải tôi ham tiền bạc gì cả. Nay tôi ra đi, xin ảnh giữ lại xưởng trà, tôi đã có một số vốn đủ để sống đầy đủ, đó là món tiền riêng của tôi.
Thôi, xin chúc Mai và Trần trăm năm hạnh phúc.
Lan"
Kèm theo lá thư là một mảnh giấy bằng lòng ly hôn có chữ ký của Lan. Sương đóng lá thư lại, nước mắt chảy quanh má nàng, Lan đã hy sinh tình yêu cho nàng.
Trần bỗng gọi:
- Mai... Mai ơi...
Chàng khẽ mở mắt, nắm tay Oanh:
- Ai đây? Con hả Oanh?
Oanh mừng rỡ:
- Dạ, con đây nè ba, ba hết bịnh chưa ba?
Sương bước tới:
- Oanh, con đừng làm ba mệt, ba mệt ba sẽ lâu hết bịnh.
Trần mỉm cười lắc đầu:
- Không, anh không thấy mệt gì cả, Oanh con, ba sắp hết bịnh rồi.
Trần quay lại hướng Sương:
- Mai... Đêm qua, anh nghe em nói... Chuyện đó thật không?
Mai mỉm cười:
- Thật, trăm phần trăm anh à. Chúng ta sẽ về ở lại Hoàng Mai Trang, gầy dựng lại gia đình.
Nàng ngồi xuống giường, sung sướng ôm Oanh vào lòng...

HẾT

Danh sách chương của Xóm Vắng

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 11(b)Chương 12Chương 13Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h