Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 19/02/2018 02:57 ở Hà Nội
 

VƯỢT DÒNG THỜI GIAN - Chương 18

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  375
Đang dọn dẹp nhà bếp, Phượng Hy giật mình vì có người gọi :
- Có anh nào tìm em kìa Hy ơi !
Lau vội tay vào tạp dề, cô tất tả đi ra cổng, lòng ngập tràn hy vọng người đó là Long. Vì chỉ có anh, dì Tuyên mới cho địa chỉ của Hy mà thôi. Đã cương quyết chia tay với Long rồi, nhưng chả hiểu sao tâm trí cô vẫn còn hướng về anh. Như thế có phải là ngốc không nhỉ?
Chuồi người ra khỏi cánh cổng đang khép hờ, Phượng Hy tối sầm mặt khi thấy Bằng. Trong lúc anh mỉm cười rạng rỡ, Hy lại thất vọng kêu lên :
- Là anh à?
Bằng nhếch môi :
- Em tưởng Long sao?
Phượng Hy ấp úng :
- Vì tôi không ngờ dì Tuyên lại cho địa chỉ của tôi cho một người lạ như anh.
Bằng nói :
- Tại em không biết đó thôi, dì Tuyên biết tôi lúc em chưa có mặt trên đời này kìa.
Nhìn Hy bằng ánh mắt dịu dàng, buồn nhưng đong đầy yêu thương, Bằng nói :
- Gặp được em, tôi vui rồi.
Phượng Hy đưa Bằng vào ngồi ở ghế đá, trong khuôn viên một trường mẫu giáo dân lập nơi cô làm cấp dưỡng.
Hai người im lặng, Phượng Hy bẻ những ngón tay của mình, giọng nghèn nghẹn :
- Anh vẫn khoẻ chứ?
- Tôi đang ốm vì nhớ người ta quá đây.
Hy chớp mắt, cô gắt :
- Lại đùa. Dì Bê thế nào?
- Vẫn bình thường.
Hy cắn môi :
- Còn những người khác?
Bằng ngơ ngác :
- Ai cơ?
Phượng Hy liếc anh :
- Thừa biết mà còn ác độc hỏi vặn hỏi vẹo.
Bằng thản nhiên :
- À! Tư Chí hở? Anh ta vẫn làm ở vựa. Vắng em, anh ta cứ nhắc hoài. Dạo này, Tư Chí chịu vô khuôn phép, hết dám ăn chận rồi.
Phượng Hy hỏi :
- Còn Kim Mỹ của anh thì sao?
Bằng chậm rãi trả lời :
- Tôi và Mỹ vẫn hợp tác làm ăn vui vẻ. Kết quả đôi bên cùng có lợi, nhưng cũng chỉ đến mức độ đó, chúng tôi đã quá hiểu nhau để không thể tiến tới hơn nữa. Mà sao em chẳng hỏi gì về tôi nhỉ?
- Tôi hỏi rồi đó.
Bằng tha thiết :
- Tôi mong em về Mỹ Tho cùng tôi vô cùng. Chúng ta sẽ cùng nhau làm giàu, em quên mình đã hứa thế à?
Phượng Hy cười héo hắt :
- Anh thừa biết tôi không thể về được mà.
- Em ngại gặp Long hả? Cậu ấy đâu còn ở Mỹ Tho nữa.
Hy nuốt nước bọt :
- Anh ấy và Bích Đào đưa nhau lên Long Khánh rồi à?
Bằng nhún vai :
- Tôi không rõ Long đi một mình hay với ai. Chỉ biết rằng cậu ta biến mất sau khi em đi vài ba ngày. Cũng có thể sắp tới, anh chàng sẽ về dự đám cưới của Ánh Vy. Em thử đoán xem chồng cô ta là ai?
Hy gượng gạo :
- Tôi đoán không nổi rồi.
- Là người quen cũ của em đấy.
Phượng Hy buột miệng :
- Chú Tâm hả?
Bằng cười :
- Em ngạc nhiên không?
Hy chống tay dưới cằm :
- Tôi thật tình không hiểu chú Tâm là người như thế nào. Nhưng tôi tin mình đúng khi thấy ghét mẫu đàn ông như vậy.
Cô tò mò :
- Nghe dì Bê nói, anh và chú Tâm có mâu thuẫn rất sâu từ trước. Có đúng thế không?
Bằng cay đắng :
- Đúng. Nhưng tôi không muốn nhắc lại chuyện này.
Anh chép miệng :
- Thấy tình cảnh của em hiện giờ, tôi chịu không nổi.
Phượng Hy có vẻ tự ái :
- Tôi vẫn sống như mọi người, chớ có gì khác mà anh phải tội nghiệp.
Anh hất hàm :
- Em làm gì ở đây?
- Nấu cơm, làm tạp vụ trong trường này.
- Đúng là phí, trong khi em có khả năng làm những việc cao hơn. Trở về giúp tôi đi Hy.
Phượng Hy lắc đầu :
- Tôi không muốn về Mỹ Tho.
- Vậy thì làm ở đây.
- Làm gì mới được chứ?
Giọng Bằng sôi nổi hẳn lên :
- Tôi muốn cung cấp trái cây miền Tây trực tiếp cho các siêu thị, tôi muốn...
Phượng Hy thờ ơ nghe Bằng huyên thuyên về kế hoạch cung cấp trái cây cho các siêu thị của anh, đầu óc cô cứ quay cuồng vì Long. Anh đang sống ra sao nhỉ? Tại sao anh không đi tìm cô như Bằng? Phải tại Long đã quên Hy rồi không? Hay anh đang hạnh phúc bên Bích Đào và với anh, chuyện yêu Hy chỉ là đùa?
Bẳng cao giọng ngắt ngang suy nghĩ của Hy :
- Em đồng ý nhé?
Phượng Hy máy móc đáp :
- Vâng.
Rồi ngơ ngác hỏi lại :
- Anh vừa bảo gì nhỉ?
Bằng nhăn mặt :
- Chậc ! Làm đại diện cho cơ sở của tôi ở Sài gòn. Đã gật đầu rồi, không được chối đấy.
Phượng Hy định thần lại, cô thoái thác :
- Tôi cần phải suy nghĩ đã chứ.
- Tôi sẽ chờ em trả lời, bao giờ em đồng ý mới thôi.
Phượng Hy kêu lên :
- Sao anh tốt với tôi thế?
Bằng dịu dàng :
- Em biết vì sao mà. Dầu em không thích, nhưng tôi tin thời gian sẽ ủng hộ tôi.
Phượng Hy thở dài. Đáp lại tình cảm của Bằng, điều ấy đâu có gì sai. Hơn nữa, giữa Hy và Long chắc gì là yêu. Đó chỉ là cảm giác thôi thì sao? Hiện tại, cô đang cần một người đàn ông hào hiệp, bao dung chở che. Đó phải là người lăn lốc, bản lãnh, từng trải, thông suốt chuyện đời để ứng phó với những cuộc bể dâu. Nếu có người đàn ông như thế, thì anh ta chính là Bằng. Hy còn chờ đợi gì ở Long nữa khi anh đã quên bẵng cô rồi.
Hy không thể một thân một mình, sức yếu thế cô giữa chốn phồn hoa đô hội, đầy dẫy những cạm bẫy. Cô còn trông mong vào ai khi ba mình nỡ đành đoạn bán mình để trừ nợ.
Mắt Phượng Hy chợt rưng rưng khi nhớ về thời gian trốn chạy vừa qua. Cô không làm gì nên tội, thế mà cứ phải nơm nớp lo sợ y như kẻ đào tẩu. Vậy thì tại sao Bằng tạo công việc cho cô, cô lại do dự khi biết rõ hiện tại và cả mai sau cô sẽ rất cần anh?
Bằng nói :
- Tôi chờ tin em. Gọi cho tôi số ở vựa bất cứ lúc nào. Tôi, dì Bê và bé Xê đang đóng đô ở đó.
Hy ngạc nhiên :
- Còn ngôi nhà thì sao?
- Nhà đó của chú Tâm, tôi chỉ trông dùm. Giờ có Ánh Vy rồi, tôi rời xa chỗ ấy là tốt nhất.
Phượng Hy xót xa :
- Vậy thì cực cho anh quá.
Bằng nhìn cô trìu mến :
- Chả có gì cực hết. Ở đâu cũng sướng hơn ở trong tù. Hơn nữa, vựa trái cây là của tôi. Cái gì của mình vẫn hơn. Chỉ có chỗ em thuê hiện giờ mới đáng sợ. Lúc nãy, người ta chỉ tôi dãy nhà tôn thấp lè tè, ẩm mốc, bẩn thỉu ấy, tôi hy vọng người ta chỉ lầm. Ai ngờ đúng chỗ em ở. Làm sao em chịu nổi hở...tiểu thư?
Phượng Hy nói :
- Thật ra, tôi chỉ cần một chỗ ngã lưng ban đêm, còn suốt ngày tôi đã ở đây rồi. Thiếu gì người sống dưới mái tôn rỉ sét, nóng như lửa khi nắng, dột tả tơi khi mưa như tôi mà có ai bị gì đâu.
- Đó chỉ là cuộc sống tạm bợ trên con đường dài vì cuộc mưu sinh. Tôi không thể để em đơn độc một mình thế này. Hãy để tôi ở cạnh em nhé Hy.
Phượng Hy nao lòng trước ánh mắt tha thiết, cách nói ân cần đầy thương yêu của Bằng. Cô rưng rưng cúi đầu và thổn thức nhận ra tay mình đang nằm gọn trong đôi tay to khoẻ, vững chắc của anh.

Danh sách chương của VƯỢT DÒNG THỜI GIAN

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h