Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 19/02/2018 07:17 ở Hà Nội
 

Vẫn mãi yêu anh - Chương 9

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  425

Phương Đông cố gắng nhướng mi mắt nặng trĩu. Ánh sáng tràn vào mắt cô, cùng lúc với tiếng nấc nghẹn của mẹ cô:
– Phương Đông! Con tĩnh rồi phải không?
Phương Đông đảo mắt nhìn quanh. Bắt gặp một ánh mắt sắc lẻm của cô gái mặc chiếc áo đỏ đang đứng cạnh mẹ. Phương Đông khẽ rùng mình, màu đỏ.
Nhưng không phải là máu.
– Phương Đông! Con nhận được ta không?
Nụ cười yếu ớt nở trên môi, Phương Đông nói chậm và nhỏ:
– Là mẹ và chị Bảy. Còn chị này, con không hề quen.
Bà Như Nguyệt mừng quýnh:
– Trời ơi! Con gái của ta. Cuối cùng thì con cũng đã trở về với mẹ. Một đứa con gái bình thường như trước đây.
Phương Đông chớp mắt:
– Mẹ nói gì con không hiểu? Bộ con vừa đi đâu về hay sao? Con nhớ đang bệnh kia mà.
Bà Như Nguyệt hồi hộp:
– Đúng rồi! Con bị cảm sốt, phải nghỉ học một thời gian.
– Nhưng hình như con đâu phải vô bệnh viện. Con đã nhờ Minh Thiên đi mua ổi. Lẽ ra con đừng đòi hỏi như thế thì đâu có chuyện đau lòng xẩy ra. Bây giờ, con không còn thấy Minh Thiên nữa. Nó luôn về trò chuyện với con, dạy con đàn, dạy con học vi tính. Còn mua bánh kem cho con ăn nữa.
Phương Đông cứ nói mãi, nói mãi theo dòng ký ức thoáng qua.
– Mẹ! Nói cô này đi đi. Con ghét màu đỏ lắm.
Bà Như Nguyệt đau đớn nhỏ nhẹ:
– Con thấy trong người có đau đớn gì không? Có gì khó chịu trong người, con nói rõ cho mẹ biết nha.
Phương Đông lắc đầu và nhổm dậy:
– Mình về đi mẹ. Con đâu bị đau gì nữa.Con ghét mùi thuốc và màu tường của bệnh viện lắm.
Ôi! Con gái của bà. Nó tỉnh thật rồi ư? Phải chi có Quốc Trung ở đây. Bao ngày qua, nó đã giúp đỡ con bé nhiều và chờ mong ngày này của Phương Đông mà thôi. Bà nghĩ Quốc Trung giận dữ một lúc rồi anh sẽ trở lại. vì đồ đạc của anh đều còn nằm gọn ở trong nhà bà. Hai bàn tay trắng, Quốc Trung sẽ đi đâu chứ? Thế mà Quốc Trung đã không quay về như bà nghĩ. Nỗi đau bị Minh Khang coi thường, nghi ngờ tư cách của mình khiến anh không còn màng đến đồ đạc của anh nữa. Rồi đây, bà sẽ tìm Quốc Trung để tạ ơn. Thấy mẹ bỗng trầm tư suy nghĩ điều gì đó nét mặt mẹ buồn thật buồn. Phương Đông liền hỏi:
– Mẹ nghĩ gì thế mẹ? Ba con đâu rồi?
Bà Như Nguyệt xúc động cầm tay xanh xao của con gái:
– Mẹ đang nghĩ tới một người ân nhân đã giúp đỡ con khỏi bệnh. Ba con sắp vào thăm con rồi đấy.
Phương Đông nhăn trán thật lâu:
– Mẹ muốn nhắc đến ai vậy?
– Con không nhớ được đâu, đừng cố gắng sẽ bị đau đầu đấy. Để mẹ đi pha sữa cho con uống nha?
Phương Đông nhăn mặt:
– Uống sữa hoài, con ngán lắm. Mẹ cho con ly nước cam ấy.
Bà Nguyệt còn đang loay hoay pha nườc thì Minh Khang đi vào. Anh không đi một mình mà theo sau vẫn là cô gái áo đỏ mà bà Nguyệt vừa bảo lui ra.
Phương Đông có vẻ bực bội:
– Chị vào đây làm gì thế? Tôi ghét màu này lắm. Chị đi ra đi!
Minh Khang nhìn em:
– Mai Phương được anh nhờ tới đây chăm sóc em đấy. Đừng làm cho cô ấy phiền và buồn chứ. Em còn yếu, cần có người chăm sóc.
Mai Phương - vì người con gái ấy chính là cô – chẳng rõ vì sao mới về nước chưa quá hai ngày, Minh Khang đã quen được cô. Vừa nghe Khang nói muốn tìm người coi sóc em gái mình, Mai Phương đã sốt sắng nhận lời. Cô cười thật đẹp:
Em không thích màu đỏ thì chị sẽ không bao giờ mặc nó những lúc ở bên em nữa. Riêng chị, rất thích gam màu này, nó chứng tỏ sức sống mạnh mẽ dữ dội của con người em ạ.
Phương Đông hờ hững:
– Nếu thích thì chị cứ việc làm theo ý mình. Con người phụ thuộc vào người khác chẳng hay lắm đâu.
– Nãy giờ con chưa chào Minh Khang. Bộ con không nhận ra anh Hai à?
Bà Như Nguyệt đặt ly nước vào tay Phương Đông và hỏi.
Phương Đông cười nhẹ:
– Tại anh Hai muốn giới thiệu bạn của ảnh trước. Anh Hai về bao giờ thế?
Anh về ba ngày rồi.
– Còn định đi nữa thôi?
– Minh Khang nheo mắt:
– Không đi nữa đâu. Anh muốn về Việt Nam phụ ba coi công ty.
Phương Đông nói tỉnh:
– Liệu coi nổi không đấy? Anh ham chơi như thế, đi học cho có tiếng, chứ em dám cá chữ nghĩa chẳng đọng được bao nhiêu trong đầu anh đâu. Ông trời không công bằng, Minh Thiên giỏi đủ thứ lại phải chết yểu.
Minh Khang đỏ mặt:
– Em nói khôn ngoan vậy, sao còn đóng kịch điên dại làm gì? Hay em muốn tìm cớ để gần thằng đó.
Bà Như Nguyệt trừng mắt:
– Minh Khang! Em nó vừa tỉnh, đầu óc còn lung tung lang tang đủ thứ. Con đừng có nói bậy bạ.
Phương Đông bực bội:
– Anh muốn ám chỉ đến ai đây? Em không tầm thường như anh nghĩ đâu. Xa nhau mấy năm, bây giờ gặp lại, anh vẫn không mấy thay đổi tính cách. Rồi đây ba mẹ sẽ khổ vì anh thôi:
Mai Phương đưa thuốc và ly nước lọc tới cho Phương Đông:
– Em uống thuốc đi, rồi bác sĩ sẽ vô khám bệnh cho em.
Nhìn thuốc, Phương Đông nhăn mặt:
– Thuốc đắng lắm, tôi đâu có đau ốm gì mà uống thuốc.
Mai Phương dỗ ngọt:
– Em vừa ngất đi tới một ngày dài. Bác sĩ sẽ la chị, nếu em không uống thuốc.
Phương Đông có vẻ nghĩ ngợi, nhưng cô không uống thuốc. Nằm trở lại giường, cô nhắm mắt:
– Mẹ ơi! Con muốn ngủ một lúc nữa. Khi con dậy mẹ nhớ cho còn ăn súp cua nhé. Con thèm quá!
Minh Khang kéo tay Mai Phương:
– Em đừng buồn. Con bé được mẹ anh nuông chiều riết nên sinh tật. Bây giờ thì về nhà với anh phụ dọn dẹp phòng, để rồi xin bác sĩ cho nó về.
Phương Đông vụt la lên:
– Đừng có đụng vô phòng của tôi. Chị nghe lời anh Hai tôi chị sẽ bị tôi ghét đấy.
Mai Phương nghe bực bội trong lòng, nhưng cố dằn. Khó khăn lắm, cô mới quen được Minh Khang, và đóng vai cần việc làm để anh ta nhờ cậy. Cô không ngờ Phương Đông lại đẹp thế.
Con bé nhớ lại rồi thì phải. Mai Phương mím môi nghĩ đến khuôn mặt đẹp trai, gai góc lạnh lùng của Quốc Trung. Không cô không muốn họ lại gặp nhau nữa, cô phải tìm cách ngăn cản Quốc Trung. Dù anh có trốn tận chân trời nào, cô cũng tìm ra thôi. Tìm ra để tình yêu của cô không còn rướm máu, con tim cô không nhức đau từng đêm. Cô thuộc loại nhạy cảm. Minh Khang là anh trai nhưng chẳng biết gì về em gái mình cả. Giữa hai anh em họ trái ngược nhau hoàn toàn tính cách. Phương Đông thuộc dạng con gái nhà giàu được giáo dục kỹ. Tính nết bướng bỉnh, nhưng không quậy phá. Với một đối thủ như Phương Đông, nếu không dùng mưu mẹo, Mai Phương sẽ không còn hy vọng gì với Quốc Trung.
Bà Như Nguyệt không mấy thiện cảm với cô gái này. Linh cảm người mẹ khiến bà không yên tâm trước đôi mắt quá sắc của Mai Phương. Hình như bà đã gặp cô ta ở đâu đó, nhưng bà không nhớ ra được. Bà muốn bảo Minh Khang không nhờ cô ta nữa. Khổ nỗi, Minh Khang tỏ ra mến mộ cô ta nhiều. Có bao giờ cô ta giả vờ đóng vai người thất nghiệp để gần gũi con trai bà không nhỉ?
Bàn tay, bàn chân cô ta đẹp quá, chẳng giống người nghèo chút nào. Phải chi có Quốc Trung ở đây, bà sẽ yên tâm hơn nhiều. Bà không thể không nghi ngờ cô gái này được.
Buổi Chiều, ông Hoàng tới bệnh viện thăm con gái. Nghe tin vợ báo Phương Đông tỉnh táo lại rồi, ông mừng lắm, nhưng vẫn chưa dám chắc.
Đang nằm đọc báo thấy ông, Phương Đông nhỏm dậy, cười khoe hàm răng trắng đều tăm tắp.
– Ba! Ba từ công ty ghé thăm con à?
– Con khỏe không? Có muốn ăn gì không? Ăn gì để ba mua cho!
Phương Đông nũng nịu:
– Nằm đây có muốn ăn gì, con cũng ăn không nổi. Ba xin cho con về đi.
Không đau đơn bệnh hoạn bắt vô bệnh viện kỳ cục quá, con ghét ngửi mùi ête trong bệnh viện lắm.
Mắt ông hoàng lấp lánh niềm vui:
– Cứ ở đây an dưỡng ít ngày cho khỏe. Ba đi mua mì hoành thánh cho con ăn nghe?
Phương Đông lắc đầu:
– Con không thấy đói, ba mua cho con ít trái nho được rồi. À, ba ơi! Từ lúc ngủ dậy đến giờ sao con không thấy tụi bạn con đâu vậy hả ba?
Ông Hoàng cười nhẹ:
– Quỳnh Trâm đi thực tập ở Hà Nội. Nó vẫn gọi điện thường cho con đấy, hai đứa kia cũng ra Đà Nẵng rồi.
Phương Đông ngẩn ngơ:
– Sao vậy? Một giấc ngủ thật dài, kéo theo đổ vỡ. Tại sao con lại ở nhà chứ?
Lẽ ra con cũng đi thực tập như tụi bạn chứ!
– Vì con bị bệnh.
– Bị bệnh? Hèn chi đầu con cứ hay đau, ba ạ.
Phương Đông nói thật khẽ.
Ông Hoàng thở ra:
– Bây giờ con còn đau nữa không?
Lắc đầu Phương Đông quyết:
– Con không còn đau nữa, con phải về tiếp tục đi học, con không muốn bỏ dở.
Ông Hoàng ngập ngừng:
– Thật sự chuyện em con ...
Phương Đông ngắt lời cha, nước mắt rơi dài xuống gò má mịn màng:
– Em con bị tai nạn giao thông. Phần số nó ngắn ngủi quá, con nhớ nó lắm ba ạ. Nhưng con còn trách nhiệm đối với ba mẹ. Dù gì định mệnh đã an bài cho chúng ta, kẻ ở lại phải sống làm sao cho thật xứng đáng. Con xin lỗi đã làm cho ba mẹ buồn nhiều trong thời gian qua. Chiều nay, mình về nhà nha ba. Con muốn vế nhà để đi thăm mộ Minh Thiên, con muốn được thắp cho em nó một nén nhang.
Ông Hoàng ôm vai con gái, nghẹn ngào:
– Phương Đông, con gái của ba. Ừ chiều về, ba sẽ đưa con đi thăm mộ em, cũng được một trăm ngày rồi. Nhanh thật, mới đó ...
Phương Đông sững sờ ngơ ngẩn, một trăm ngày rồi ư? Những ngày ấy con sống sao sao nhỉ? Mất trí nhớ à? Vậy cô có đập phá có lang thang như bao người mất trí nhớ không? Ôi chao! Sao cô lại vô tình với những người thân của mình lâu đến như vậy? Một trăm ngày sống giữa vô thức, giả vờ thật, chắc mẹ buồn vì cô lắm. Thở dài, Phương Đông nhớ đến cô gái mặc áo đỏ. Lẽ nào, trong thời gian mất trí nhớ thì cô ta chăm sóc cô à? Không tiện hỏi, Phương Đông chi biết chìm trong suy nghĩ.
Ngọc Nhi đã thi xong đại học, hôm nhận được giấy báo trúng tuyển liền một lúc hai trường. Đại học Sư Phạm và Đại học Xây Dựng, cô mừng đến khóc.
Mấy cha con quyết định thu xếp về về Cao nguyên cùng cô Nga.
Hôm Quốc Trung bỏ nhà bà Như Nguvệt đi, chẳng nói rõ anh đi đâu, làm cả nhà cứ cuống lên. Bà Nguyệt đã tới nói cbuyện với ba Ngọc Nhi về chuyện con trai bà không tôt với Quốc Trung. Bà mong ba cô tìm xem anh đang ở đâu để bà khỏi day dứt.
Sau đó chị Phương Đông tỉnh trí, thoát khỏi cơn mê kéo dài, đúng một trăn ngày. Bà Nguyệt mừng cuống lên, tới nói với ba Nhi biết. Thấy bà Nguyệt đã nhiệt tình giúp đỡ con trai mình nhiều, ông Triệu đành nói để bà yên tâm, Quốc Trung về Cao nguyên rồi.
Bà Nguyệt hứa chờ ngày cho Phương Đông ổn định về tình cảm, tư tưởng, sẽ đưa chị lên trên ấy để cám ơn anh Trung.
– Ngọc Nhi! Chuẩn bị đi đâu mà trên xe xếp đồ đạc dữ vậy?
Loay hoay vừa làm, vừa nghĩ ngợi, Ngọc Nhi giật mình khi nghe tiếng bà Loan sát một bên tai. Hơi cau vầng trán, Ngọc Nhi bặm môi:
– Là mẹ à? Nhà chuẩn bị trả lại cho người ta, nên phải lo dọn dẹp. Mẹ về đây có việc gì không?
Bà Loan cười khẩy:
– Tao tưởng cha con mày ngon lành lắm, có bấy nhiêu cũng lo không nổi.
Vậy mà lúc nào cũng lên mặt đạo đức.
– Mẹ muốn nói ai thế?
Bà Loan săm soi hàng lông mày.
– À! Tao chỉ muốn nói đến ba mày và thằng con trai ổng.
Ngọc Nhi gắt lên:
– Mẹ không có quyền nói xấu ba và anh Hai.
– Bênh dữ há! Nhưng nè, mày cũng định đi theo ổng hay sao?
Ngọc Nhi khoanh tay nhìn mẹ:
– Con cái không ở với cha mẹ thì ở với ai? Mẹ đã cố trút của nợ là hai đứa con do chính mẹ sinh ra vào đôi vai tiều tụy bệnh hoạn của ba. Bây giờ, căn nhà đã bị mẹ đem cầm cố, nay người ta đòi lại. Chị em con không theo ba, còn biết theo ai về đâu.
Bà Loan cười nhạt:
– Mướn được chỗ mới rồi à? Có hơn ổ chuột rách này không?
Ngọc Nhi giận điên người. Cô muốn đuổi bà ra khỏi nhà, nhưng phận làm con, dù có lỗi lầm vẫn không thể thừa nhận đó chính là mẹ mình.
Ngọc Nhi bực bội:
– Nếu hơn thì mẹ có vui không? Còn chỉ là tấm bạt che nắng mưa bên mái hlên nhà ai đó, mẹ có thấy thương tâm hay day dứt không? Vì ai mà ra nông nỗi.
Bà Loan bình thản:
– Tao chỉ hỏi một câu, có gì mà ghê gớm lắm đâu mà mày phải quạu qua tao dữ vậy? Thật ra tao đâu muốn về đây nữa. Nhưng nghĩ đến chị em mày, tao ghé thăm, muốn cho chị em mày chút tiền tiêu vặt, nhân tiện tao muốn hỏi mày chuyện này.
Ngọc Nhi cười nhạt nhẽo:
– Cám ơn mẹ đã quan tâm, tụi con đã lớn rồi Biết kiếm sống để nuôi bản thân mình. Tiền mẹ kiếm cực khổ mẹ cứ giữ để lo cuộc sống cho mẹ. Tụi con không muốn xài đến những đồng tiền đó. Bây giờ, sắp đến lúc con phải đi học rồi, mẹ có hỏi gì thì hỏi đi.
Bà Loan cười tươi tắn:
– Chẳng là mẹ có người quen là Việt kiều. Bà ấy thích con lắm, lúc nào cũng khen con dễ thương, bà muốn con làm con dâu của bà ấy.
Ngọc Nhi nhếch môi:
– Mẹ nói tiếp đị!
– Ừ, con trai bà ấy làm nghề kinh doanh bất động sản. Sang đó mới hơn chục năm, giờ giàu kinh khủng, con gái Mỹ thiếu gì cô chết mê chết mệt vì cậu ta.
Nhưng cậu ấy không ưng? muốn về việt Nam lấy vợ thôi. Bà ấy chỉ ưng có mình con. Hôm nay, nhờ mời con đến chơi với mẹ con bà. Học cao mà làm gì, cứ lấy gương của thằng Trung anh mày đấy, học năm năm tốn vài chục triệu giờ vẫn thất nghiệp. Mẹ nghĩ, con nên đồng ý lấy cậu ta phần nào cuộc đời con sẽ khỏi cực khổ, phần có tiền để giúp cha mẹ chuộc lại căn nhà này. Ông đau gầy ốm, ra ngoài không cửa không nhà đau thôi đủ chết. Con coi mẹ tính như vậy được không?
Ngọc Nhi nhếch môi cay đắng:
– Bao nhiêu?
Nghe con gái hỏi thế, bà Loan ngỡ con gái chịu rồi. Ừ, khôn ngoan phải biết thức thời. Bây giờ con gái có chút nhan sắc, hốt bạc như chơi. Có đâu phải khổ như mấy đứa xấu số. Nó mà chịu lấy người này, bà vừa được tiếng lại được vài ngàn đô. Cha con nó cứ cù lần lắm, đưa sao biết vậy, tròn trêm đủ số tiền nhà là xong. Nghĩ thầm trong bụng, bà Loan đắc ý ra mặt:
– Dư sức để chuộc lại căn nhà này, chưa kể cả vòng vàng tư trang riêng của con nữa.
Mặt Ngọc Nhi tái nhợt, mắt cô bé vằn tia máu giận dữ. Cô bật hét lên đau đớn:
– Bà đi ngay đi. Trời ơi! Mẹ ơi là mẹ! Tôi không thể ngờ bà lại vô lương tâm như vậy. Bà có còn coi tôi là con bà nữa không. Tôi căm hận bà. Đừng bao giờ coi tôi là con bà nữa, tôi không có người mẹ như vậy. Cuộc đời của tôi chỉ đáng vài ngàn đô, bé vậy thôi sao? Bà thử nghĩ công mười chín năm nuôi tôi, số tiền bạc bao nhiêu? Sao bà chẳng chịu sống làm người mẹ tốt ít ngày cho chị em tôi đỡ tủi và nhục. Dưới mắt mọi người, chị em tôi có người mẹ làm gái. Gái già hạng sang đàng hoàng, nhục quá. Bà nên nhớ điều đó, để đừng nghĩ đến chúng tôi là con bà nữa.
Bà Loan tái mặt. Cơn giận dữ của Ngọc Nhi như trái bom nổ giữa thinh không. Bà không ngờ nó lại dám nói bà như thế, rõ là ngu cả lò. Vốn trời cho như thế mà không biết hưởng thụ gì cả, còng lưng đi gánh nước mướn, cạp bánh mì chan nước tương mà ngỡ mình hoàn thiện. Con cái gì mà ngu quá vậy, sướng không muốn lại muốn khổ. Bà Loan chỉ nghĩ chứ không dám hé răng nói nữa, con bé dường như nổi điên rồi.
Bà lầm lũi quay lưng đi ra ngoài hẻm. Đâu đó có những tiếng xầm xì nổi lên, những câu bóng gió của thiên hạ xỏ xiên bà.
Ngọc Nhi gục đầu xuống bàn, khóc nức nở. Thất vọng và tủi nhục cùng lúc ùa vào trái tim vốn cao ngạo của cô bé. Sinh ra đầy đủ cha mẹ. Cho đến tận hôm nay cũng chẳng ai bị số phận vùi xuống ba tấc đất, vậy mà trong cô, người mẹ thuở nào như chết hẳn:
Nam Hưng đứng lặng lẽ nhìn chị khóc, cậu như đoán phần nào nỗi buồn của chỉ mình. Lúc nãy, về gần đầu hẻm, Hưng thấy mẹ từ trong này đi ra. Cậu thở dài chua chát.
Ngọc Nhi quẹt nước mắt khi nghe tiếng thở dài sau lưng. Không ngẩn đầu lên, cô bặm môi:
– Bà còn muốn gì mà quay trở lại? Đừng để thằng Hưng thấy bà trong ngôi nhà này. Bà đẩy tụi tôi vào vũng bùn nhơ, bất hiếu. Đi mau đi!
Nam Hưng khẽ nói:
– Phải mẹ vừa về đây không? Bà đã nói gì phải chị phải khóc chứ?
Ngọc Nhi quay lại bối rối:
– Là em à? Em về lâu chưa?
– Đủ để nhìn chị khóc.
Ngọc Nhi thở dài:
– Mẹ về đây kêu chị nghỉ học, lấy chồng do mẹ giới thiệu.
Nam Hưng ngạc nhiên:
– Lấy chồng! Mà lấy ai?
Ngọc Nhi nhếch môi:
– Việt kiều Mỹ, dân xịn.
Bĩu môi, Nam Hưng chửi đổng:
– Xịn ông cố nội ấy? Rồi chị nói sao?
– Chị nói mẹ đi đi, đừng bao giờ để chúng tôi nhìn thấy bà nữa. Bà chửi chị ngu, không biết tận hưởng. Chị đau lòng lắm, Hưng ơi? Thà chúng ta lớn lên không có mẹ, hoặc mẹ điên loạn tật nguyền thì đỡ biết bao. Đằng này ... chúng ta có tội tình gì? Ba suốt một đời làm lụng vất vả, nhưng cuối cùng mẹ đã đi ngược lại đạo lý. Ngay cả đứa con ruột của bà mà bà cũng muốn bán nữa.
Ngọc Nhi nức nở. Nam Hưng nhăn mặt:
– Đừng thèm nghĩ và để ý những gì bà ta nói. Đời có luật quả báo. Bà ta làm nhiều điều thất đức cho chồng con, sau này bà sẽ lãnh trái đắng nhân quả. Ba có nói bữa nào chúng ta đi không, mà chị đã lo dọn đồ đạc hết chưa vậy?
Ngọc Nhi gầt đầu:
– Ba đã gọi điện cho anh Hai và cô. Ngày mốt là ngày tốt, cô Nga dặn thế.
Chúng ta sẽ đi chuyến xe đầu tiên trong ngày.
– Thế bỏ nhà đi không ai trông vậy sao? Không người ở, nhà sẽ hôi hám và hỏng mất.
Ngọc Nhi nói nhỏ:
– Ba đã cho hai chị sinh viên trường sư phạm mướn rồi. Còn dặn, nếu mẹ về thì nói đó là nhà của họ.
Nam Hưng chép miệng:
– Không có cô Nga và anh Hai chắc ba con mình phải đi ra đường ở thật.
Nghĩ đến cảnh ấy, em vừa sợ, vừa u uất. Biết khi nào chị em mình mới kiếm ra được đồng tiền để trả hiếu cho ba. Tiền đâu chuộc nhà nổi.
Ngọc Nhi cay đắng:
– Thật ra, chỉ một năm biết tính toán chi tiêu và ông trời sẽ không bắt ba bệnh hoạn, ba dư sức làm ra số tiền ấy.
Nam Hưng tròn mắt:
– Chị không đùa với em chứ? Một cái ga-ra chật hẹp như thế làm sao làm được như chị nói.
– Chị chỉ nói thật, mới vài tháng mẹ bỏ đi, ba giao tiền cho chị trừ tiền ăn ra, chị mua được cả lượng vàng.
– Hả! Nếu vậy, sao ba lại ra đi?
– Ba buồn, ba muốn tránh mẹ để bà nghĩ rằng căn nhà đã bị mất. Hơn nữa, thời gian này anh Hai đang bắt đầu tạo dựng sự nghiệp. Anh Hai đang xây dựng cơ sở chế biến dược phẩm, nhân lực thiếu nhiều. Ba muốn chúng ta về trên giúp anh Hai vài tháng. Qua hè, em thích thì ở lại đó học, còn không thì quay vè đây.
Nam Hưng ngơ ngẩn:
– Vậy ư! Em chưa được đi xa bao giờ, chưa biết rừng núi ra sao, bây giờ được về quê chắc thích lắm.
Ngọc Nhi hơi cười:
– Cô Nga ở ngay trung tâm thành phố Buôn Mê Thuột. Anh Hai nói nhà ở cũng cũng to lớn, rộng rãi không thua kém gì Sài Gòn.
– Ủa! Sao em nghe mỗi lần về quê xuống, anh Hai đều kể về rẫy cà phê, trà và tiêu mà? Chị đừng nói với em là trồng những thứ tiêu, cà phê đó ở đường phố nhé!
Ngọc Nhi phì cười dù mắt còn đỏ hoe:
– Ngốc vừa thôi. Học tới lớp mười, sắp lên mười một rồi mà còn ngố quá.
Rẫy ở trên đồi cách nhà tới năm, bảy cầy số gì đó.
Nam Hưng lại nói:
– Anh Hai cũng ghê thật, dám mở công ty dược. Em nghĩ cô Nga mình cũng giàu lắm.
Ngọc Nhi nhỏ giọng:
– Chuyện tiền bạc chị không rành lắm. Tất nhiên mở công ty dược không phải chuyện đơn giản như mở một shop bán quần áo. Vốn phải là tiền tỷ ấy chứ.
Anh Hai thì ảnh luôn muốn sáng tạo, làm chủ chính mình. Nhất định ảnh sẽ thành công, chị tin là vậy.
Nam Hưng chợt nói:
– Chị biết không? Hôm qua em gặp chị Phương đi với một chàng trai cũng đẹp lắm.
Thấy em bà ấy kênh kênh ra vẻ ta đây vậy. Nhìn thấy ghét.
Ngọc Nhi chép miệng:
– Cũng không trách bà ta. Mai Phương thích anh Hai mình thiệt đó. Căn bản mà nói bà ấy cũng không phải sa đà, hư hỏng gì. Nếu không vì chuyện căn nhà, chắc anh Hai cũng vẫn quý Mai Phương.
Số ảnh cũng ngộ, toàn được mấy bà giàu sụ khoái mới chết. Bà Thùy Trang cứ theo em hỏi ảnh hoài đấy.
Ngọc Nhi im lặng, cô nghĩ đến Quốc Trung và hình dung những công việc sắp tới của anh trai cô và của cô ở trên vùng Cao nguyên ấy.

Danh sách chương của Vẫn mãi yêu anh

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h