Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 12:18 ở Hà Nội
 

Tượng gỗ hoá trầm - Chương 2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  364

Minh nhìn đồng hồ rồi nhấp một chút cà phê. Vị đắng không đường của chất nước nâu đen sóng sánh làm anh tỉnh táo hơn. Tắt máy vi tính anh đứng dậy làm vài động tác thể dục cho đỡ mỏi. Ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ trước màn hình, Minh uể oải lắm rồi. Anh muốn phóng xe thật nhanh trên con đường vắng, đầy gió để hít thở, để say với tốc độ cho bỏ những lúc phải bó mình một chỗ, thở không khí tù hãm của máy điều hoà.
Chuông điện thoại reo. Minh không vội nhấc máy vì đã đoán được ai gọi. Anh thản nhiên tập tiếp những động tác thể dục.
Thật chập rãi, Minh nhấc ống nghe. Giọng Bích Ly phụng phịu vang lên: -Sao lâu nhấc máy vậy? Làm em cứ tưởng anh về rồi không hà!
Minh ậm ự:
- Anh chuẩn bị về đây!
-Ấy đừng về. Em đang ở Đồng Dao. Anh đến ngay nhé!
-Anh không quen bị đều khiển từ xa.
Bích Ly hạ giọng:
-Em năn nỉ mà!
Minh nói:
-Vừa thoát khỏi một căn phòng ngợp mùi máy lạnh, anh không muốn chui vào căn phòng cũng máy lạnh, ngợp hơi người và khói thuốc. Anh muốn vận động vào hít thở em hiểu không?
-Nhưng em đã đến đây giữ chỗ cho anh gần một tiếng rồi. Nhạc ở Đồng Dao rất hợp rơ với anh, lẽ nào bây giờ anh bỏ em một mình?
Minh nhíu mày;
-Sao không hỏi ý anh trước?
-Muốn anh bất ngờ, hổng được à?
Minh im lặng. Một lát sau anh dứt khoát:
-Rồi! Anh sẽ đến!
Dắt chiếc CB bạc ra, Minh phóng vút đi. Đường phố giờ này đã bớt xe. Anh yên tâm chạy nhanh một chút mà không sợ bị tai nạn bớt ngờ giống như hôm đó. Nhớ tới con bé xinh xinh với điệu bộ ngông nghênh con nít ấy, Minh chợt nhếch môi. Hừm! Con bé dám nói lén rằng anh giống dân bảo kê chính hiệu. Một nhận xét đầy sỉ nhục mà nếu chính tai Minh nghe được, chắc chắn anh đã không bỏ qua. Nhắm Minh sẽ làm gì con nhỏ? Giỏi lắm là bẹo má hay véo tai, búng mũi thôi... Động vào mấy con nhóc ấy chỉ thêm mệt. Già đời như Bích Ly mà anh còn phải chiều bở hơi tai. Nhưng dẫu sao anh vẫn có một cô gái để chiều, để thấy đời bớt tẻ nhạt, để thấy mình cũng có một tình yêu.
Bước vào bar Đồng Dao, Minh thấy đông nghẹt người. Đứng một chỗ cho quen với ánh đèn âm âm tối, anh đảo mắt tìm và thấy Bích Ly ngồi với vẻ nhấp nhỏm trông chờ. Lòng Minh chùng xuống. Anh len lỏi qua những dãy bàn và bước mau đến chỗ cô.
Mắt Ly sáng bừng lên:
-Em sợ anh không tới ghê.
Minh vỗ nhẹ vào vai cô:
-Anh đã hứa mà!
Bích Ly cười. Nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc đến mức Minh phải tự mãn vì biết chắc trái tim cô gái trước mặt đã nằm trọn trong  tay mình. Anh gọi cà phê không đường. Ly nhăn nhó:
-Định thức tới sáng à?
Minh gật đầu:
-Việc còn nhiều lắm!
-Có cần em phụ không?
Môi anh hơi nhếch lên, đểu giả:
-Cần! Nhưng không phải để phụ việc.
Bích Ly cúi xuống trước ly cam rum vàng quyến rũ. Trên sân khấu nhỏ, ấm cúng người ca sĩ đứng tuổi đang hát bài "Đêm Màu Hồng" khá điêu luyện. Bài hát như gợi một khát khao thầm kín nào đó làm Ly dạn dĩ hơn. Cô yêu Minh và chưa bao giờ từ chối anh điều gì. Dầu cô biết nuông chiều, dễ dãi, không phải là cách buộc chân anh, một người có nội tâm khá phức tạp. Giọng nhẹ như hơi thở, Bích Ly bảo:
-Nếu anh cần, em sẽ đến.
Minh ngả người ra ghế với một chút khó chịu. Anh luôn chờ để nghe ở Ly một sự phản đối, nhưng cô chưa khi nào nói "không" với anh. Bích Ly cứ ngọt ngào, dịu dàng khiến Minh cứ bứt rứt trong sự khoan khoái của một gã đàn ông đang được yêu, nhưng biết mình không yêu lại.
Mãi suy nghĩ, Minh bỗng có cãm giác bị ngó trộm, anh quaysang trái thật nhanh và bắt gặp một đôi mắt đang nhìn anh đầy ác cảm. Minh nhận ra ngay con bé suýt chút chết dưới bánh xe của anh. Con nhỏ vẫn đi với bạn. Hai cái miệng đang chạm vào nhau xù xì nhiều chuyện trông thật buồn cười. Nhưng anh không cười mà lầm lì nhìn trả lại. Anh tin là khó có cô gái nào chịu nổi ánh mắt của mình, bằng chứng là cô nhóc này đã một lần quay đi.
Nhưng hôm nay thì không, xem chừng con bé thích thú với trò nghinh nhau bằng mắt này chớ không xấu hổ cúi xuống như nhiều cô khác. Chẳng lẽ Minh... già đầu lại so kè với nít ranh? Bích Ly chợt hỏi:
-Anh đói không? Tí nữa chúng ta đi ăn?
Minh khô khan:
-Đang nghe nhạc mà em.
Ly nhỏ nhẹ:
-Em sợ anh đói, không có sức làm việc.
Minh lắc đầu than thở:
-Anh có phải là trẻ con đâu mà em lo. Nuông chiều quá anh sẽ hư mất.
Nghĩ rằng Minh trách yêu mình, Bích Ly dài giọng:
-Người đàn ông nào chẳng có lúc như trẻ con. Em thích được lo, được chiều, thích anh hư hỏng một tí.
Minh hờ hững:
-Để làm gì?
Bích Ly cườc khúc khích:
-Hư hỏ một chút mới đúng là đàn ông.
Minh xua ngón tay trỏ:
-Vậy em... nhằm đối tượng rồi. Anh nghiêm túc lắm đấy! Anh dị ứng với mọi thứ hư hỏng. Nhất là con người.
Bích Ly nói:
-Nhưng trong mắt em, anh vẫn có gì đó chưa hoàn chỉnh.
-Vậy sao?
-Tự ái rồi à?
Minh nhấp một chút cà phê. Trên sân khấu ca sĩ đang hát bài Roméo và Juliettẹ Tự dưng anh khẽ nhịp theo...
"Giây phút ban đầu, ngày ta gặp nhau. Mắt yêu thầm trao, những cau ân tình biết bao là âu yếm".
Từ vô thức, anh chợt hướng ánh nhìn của mình về phía bên kia và bắt gặp đôi mắt tròn xoe nghịch ngợm vừa thách thức. Minh vẩn vơ nghĩ đây có phải "Giây phút ban đầu, ta gặp nhau" không nhỉ? Anh buồn cười vì suy nghĩ trẻ con của mình.
Bích Ly thắc mắc:
-Hôm nay anh làm sao ấy nhỉ? Không thích chỗ này à?
Minh chép miệng:
-Anh đã bảo rất sợ hơi người.
-Vậy thì về. Anh còn phải làm việc mà!
Kéo Ly đứng dậy. Ôm ngang eo cô, anh bảo:
-Mình đi ăn. Em thích món gì nào?
-Tùy anh! em được chọn sao?
-Đương nhiên! Vì em là người đề sướng mà!
Bích Ly ngỏn ngoẻn cười. Minh dắt xe ra cho cô trước rồi tới xe của mình sau. Hai người vào một quán ăn nhỏ nhưng ấm cúng  gọi món ăn đêm. Ăn xong Minh bảo:
-Anh đưa em về.
Bích Ly tròn mắt:
-Sao anh nói cần em?
Minh cười nhẹ:
-Cần! Nhưng chưa phải lúc cần nhất.
Bích Ly vùng vằng:
-Em về một mình được rồi!
-Không được đâu! Anh sẽ đưa em tới đầu ngõ mới an tâm.
Ly làm thinh nhấn ga . Minh phóng xe theo sau. Dầu anh không muốn, giữa hai người vẫn tồn tại một khoảng cách, lẽ nào Bích Ly không thấy điều đó để cứ kiên trì nhẫn nại yêu anh? Tới đầu ngõ Minh ngừng xe:
-Ngủ ngon!
Bích Ly chỉ nhếch môi. Cô nàng giận rồi, nhưng đâu lại sẽ vào đấy. Rong xe trở ra, Minh lang thang trên phố. Tới ngã tư đèn đỏ, Minh ngừng xe. Cảm giác có người nhìn mình lại ập đến. Anh quay sang trái và gặp đôi mắt tròn ngông nghênh ấy. Cô bé cong tay:
-Chào!
Minh nhếch mép ngạo đời. Anh đưa tay lên kiểu kẻ cả và chợt thấy đèn xanh sao mau bật lên quá. Cô gái phóng vút đi. Anh lao thao sát một bên nhưng không nói lời nào. Đã chín giờ tối mà một mình ngoài đường. Con bé này chắc cũng chẳng hiền lành gì. Nhưng trông dáng vẻ lại không giống những cô gái thích quậy. Tại sao phải thắc mắc đến cô nàng khi anh đang muốn một mình? Con nhóc giảm tốc độ. Dường như... nàng sợ khi anh cứ theo kè kè một bên. Biết sợ cũng còn ngoan. Cứ trêu nhè nhẹ con bé cho vui vậy.
Minh cũng giảm tốc độ. Anh kè sát Bảo Nhi hơn. Cô vội dạt xe vào lề và dừng hẳn xe lại. Minh cũng thắng xe. Anh im lặng khoanh tay nhìn cô. Giọng Bảo Nhi run lên:
-Anh muốn gì?
Minh nheo nheo mắt:
-Làm bảo kê cho em.
Cô bé cắn môi:
-Không cần! Vì coi bộ anh thiếu tiêu chuẩn.
Minh bật cười, trong lúc anh còn đang cười, Bảo Nhi phóng xe đi. Minh lại bám theo một bên. Nhi không biết... cắt đuôi bằng cách nào. Cô liều mạng tấp vào một quán chè bên vỉa hè. Hơn chín giờ nhưng quán vẫn còn đông nghẹt. Khách toàn những người trẻnhư Nhi. Họ đi có cặp hoặc có nhóm chớ chẳng ai lẻ loi một mình.
Liếc ra đường, cô thở vào nhẹ nhõm khi thấy gã lầm lì giống dân anh chị đã biến mất. An tâm, Nhi gọi một lúc hai chén chè bắp, thứ cô thích nhất rồi ngồi nhâm nhi. Chiều nay Nhi không ăn cơm nhà, vào Đồng Dao uống ly chanh rum với giá cắt cổ giờ vừa... đau vừa xót ruột, cô nghĩ mình có thể ăn một lúc mười chén chè.
Nhưng mới xơi được một nửa chén Nhi đã nghẹn khi có người ngồi xuống đối điện với cô. Gã ta ra vẻ lịch sự:
-Không phiền chứ!
Cô đã chủ quan tưởng gã mắc toi này biến. Ai ngờ bây giờ gã ngồi... một đống với cái nhìn khiến tim cô không đập bình thường được. Gã ta cũng gọi chè bắp. Nhìn gã ăn ngon lành, Bảo Nhi ức vô cùng. Cô không muốn nhưng vẫn khớp. Gã đã xơi hết hai chén, Nhi vẫn chưa ăn hết nửa chén còn dở. Minh tủm tỉm:
-Tự nhiên đi cô bé! Nếu không sẽ mất ngon đấy!
Bảo Nhi chua ngoa:
-Bị quỷ ám, có ăn nem công chả phượng cũng dở!
Minh búng tay gọi thêm chè. Anh nói:
-Tôi cũng nghĩ thế nên luôn tưởng tượng người đối diện với mình là một nữ thiên thần tuyệt đẹp, dầu thực tế không phải vậy.
Bảo Nhi tức điên lên được. Cô mím môi múc một muỗng đầy cho vào miệng và thấy đúng là ăn như vầy ngon hơn phải giữ kẽ.
Minh lơ lửng:
-Bố mẹ chắc đang trông con gái ở nhà!
Bảo Nhi buột miệng:
-Tôi không phải con cưng hay tiểu thơ đài các đâu.
-Nhưng trông em đâu giống những người hay ra đường ban đêm.
-Thì thỉnh thoảng thư giãn một bữa. Có gì sai? Nghe qua cách nói chắc anh là người của thế giới về đêm?
Minh gật gù:
-Thế giới về đêm! Cái từ nghe kiêu lắm! Tiếc là tôi cũng như em, lâu lâu thư giãn một bữa. Đi nghe nhạc, đi ăn tối rồi về nhà đánh một giấc không mộng mị, buồn phiền cũng tốt!
Bảo Nhi nhấn mạnh:
-Tôi nhớ lúc nãy anh có đôi mà!
Minh so vai:
-Lúc nãy em cũng hai người.
-Nhưng tụi tôi khác.
Minh nói:
-Cũng là bạn bè thôi!
Bảo Nhi cười, nụ cười riễu cợt làm Minh khó chịu. Anh biết cô không tin mình. Anh thẳng thắn:
-Tôi là Minh, còn em?
Cô ngập ngừng rồi ngắn gọn:
-Nhi
-Ý Nhi à?
-Sao anh lại nghĩ vậy?
-Tôi liên tưởng đến một nhà thơ nữ khá nổi tiếng.
-Tôi luôn dị ứng với thơ. Nhất là thơ tình.
Minh cười:
-Chắc em đã từng bị tra tấn bởi một gã thích tán tỉnh bằng thơ?
Bảo Nhi kêu lên:
-Đúng... phóc.
Nhi chợt đỏ mặt vì nụ cười rất quyến rũ và đôi mắt đa tình chết người của Minh. Cô không nghĩ sẽ gặp lại anh. Lúc trong bar Đồng Dao, Nhi đã thất vọng khi thấy anh bên cạnh một cô gái, với điệu bộ thân mật. Cô cho đó là chút vu vơ bình thường của phụ nữ, rồi cô sẽ nhanh chóng quên. Không ngờ Nhi chưa kịp quên, Minh đã xuất hiện nữa. Lần này anh vừa làm cô sợ vừa bất ngờ. Nhi nhìn lên bàn. Minh đã ăn hết năm chén chè bắp. Hừ! Tay này hảo ngọt thật. Cô nhẹ nhàng:
-Ở nhà ông anh tôi rất ghét chè. Ống bảo thứ ấy chỉ dành cho phụ nữ.
-Còn em thì sao?
Bảo Nhi nói:
-Tôi có... bổn phận phải dè dặt những tay hảo ngọt.
Minh cười thật to. Khi cười trông anh khác hẳn. Những nét lạnh lùng, dữ dội như lặn mất. Nhi ngơ ngẩn hết mấy giây vì gương mặt cởi mở đến mức hồn nhiên như trẻ thơ này. Nhi trấn tĩnh lại. Cô đứng dậy nói tiếp:
-Bởi vậy tôi xin phép đi trước. Mong rằng anh đừng kè sát một bên. Tôi sợ lắm!
Bước tới gánh chè, cô trả tiền nhưng người bán cho biết Minh đã trả hết. Quay về phía anh, cô lại bắt gặp một nụ cười. Nhi khẽ gật đầu như cám ơn. Mím môi cô dắt xe xuống lề. Không khéo đêm nay Nhi sẽ khó ngủ vì nụ cười, ánh mắt của Minh. Nhưng chẳng lý do nào. Chuyện một gã lạ mặt đeo theo tán tỉnh Nhi là thường.Chắc gì tên bậm trợn này có điểm nào hay hơn họ để Nhi phải rung động. Mắt ngẩn lên đầy kiêu hãnh Nhi lướt ngang chỗ Minh đang ngồi, mặc cho trái tim đập như đánh trống trong ngực.
 

Danh sách chương của Tượng gỗ hoá trầm

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h