Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 22:49 ở Hà Nội
 

Tượng gỗ hoá trầm - Chương 16

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  342
Đang cố tập trung hết sức để ghi bài, Nhi chợt nghe bà giám thị gọi đúng tên mình. Hoảng hồn Nhi đứng bật dậy và được biết có người muốn gặp cô, hiện đang chờ dưới văn phòng...
Lòng hết sức hồi hộp, Nhi hấp tấp bước xuống cầu thang và gặp Minh đang đứng rít thuốc trên hành lang. Lúc Bảo Nhi còn thắc mắc không biết ai muốn gặp mình, Minh đã lên tiếng với cô giám thị:
-Xin cám ơn cô!
Bà giám thị già cười tít mắt:
-Đâu có chi...
Đến gần Nhi, Minh nhỏ nhẹ:
-Anh phải làm như vậy mới gặp được em. Chúng ta sang quán bên kia đường nhé! Anh có chuyện quan trọng muốn nói.
Bảo Nhi gật đầu. Cô hoang mang bước theo Minh. Kéo ghế cho Nhi ngồi, Minh nói:
-Anh gặp em với tư cách cá nhân không liên quan gì tới công ty của ba anh cả. Nhưng những lời anh sắp nói lại động tới việc làm ăn của người lớn.
Ngưng một chút, anh chép miệng:
-Anh biết được từ bạn bè, xí nghiệp của mẹ em đang gặp khó khăn về tài chánh. Và có thể dẫn đến phá sản hoặc phải đóng cửa vì thiếu thuế.
Bảo Nhi mỉa mai:
-Đó là cơ hội tốt để bác Hiếu mua rẻ lại xí nghiệp của mẹ tôi mà! Trước kia bác chỉ vẻ, hứa hẹn đủ điều. Mẹ tôi vì tin bạn nên đã khuyếch trương cơ sở lớn đến mức không kiểm soát được công việc làm ăn của mình. Ông bạn tốt không những quay lưng mà còn lấy lại vốn đã hùn hạp. Mẹ tôi phá sản là phải rồi!
Minh trầm giọng:
-Anh không để chuyện đó xảy ra đâu.
Bảo Nhi cười nhạt:
-Anh có quyền đó sao?
Khẽ lắc đầu, Minh bảo:
-Anh không có quyền, nhưng anh sẽ cố gắng với hết sức mình.
Nhi chớp mắt:
-Tại sao anh làm thế?
Minh từ tốn đáp:
-Vì em!
Bảo Nhi xoa mặt:
-Hơi khó tin... Lẽ nào anh xem nhẹ gia đình mình?
Minh nói:
-Từ ngày Tuệ về phụ cô Thuỵ, ba anh đã biết khó nuốt cho trôi miếng mồi ông tưởng dễ ăn, nên đã lấy lại vốn. Mẹ em phải thế chấp xưởng và nhà để vay ngân hàng tiền trả lại cho ba anh. Chuyện làm ăn của đôi bên đã kết thúc không mấy tốt đẹp. Bây giờ cơ sở của cô Thuỵ phá sản hay không, không do ba anh quyết
định nữa.
Nhìn Bảo Nhi, Minh ngập ngừng:
-Tuệ đang nhờ Thưởng bán một khu đất khá lớn ở Long An đúng không?
Nhi nghe tức ngực khi nhớ tới những gì đã nghe trộm, cô khô khan:
-Tin anh săn được lúc nào cũng chính xác mà!
Minh có vẻ bâng khuâng:
-Thưởng đang rất thân thiết với em nên những gì liên quan tới anh ta anh điều hết sức dè dặt.
Bảo Nhi thẳng thắn:
-Anh không cần rào đón. Cứ vào thẳng vấn đề đi!
Minh im lặng như cố tìm lời nói sao cho nhẹ nhàng nhưng chính xác:
-Anh biết được. Thưởng đang hạ giá xuống để ăn chênh lệch. Nếu mẹ em bán sẽ lỗ nặng đấy.
Mặt tái đi, Bảo Nhi ấp úng:
-Tôi không tin...
Minh chậm rãi:
-Nhưng đó là sự thật. Anh hoàn toàn chịu trách nhiệm lời mình vừa nói.
Mắt tối sầm lại, Bảo Nhi chết sững trên ghế. Tuy không yêu Thưởng, nhưng cô vẫn dành cho anh một tình cảm và cố gắng vun đắp cho tràn đầy, để tim cô không còn chỗ để cho Minh. Vậy mà anh ta lại đối xử như thế với gia đình cô. Nhi ê chề, tức tối vì bị phản bội. Đúng hơn Nhi đang bị lừa gạt bởi một người cô tin rằng
rất si mê mình. Minh lại nói tiếp:
-Nếu muốn biết sự thật, em hãy bảo Tuệ tới gặp Hào. Cậu ta sẽ chỉ cho Tuệ biết người môi giới trong vụ mua bán này.
Thấy Nhi cau mày, Minh hạ giọng:
-Xin lỗi! Anh không nên xúi như thế vì sẽ làm tổn thương đến tình cảm của em và Thưởng.
Bảo Nhi vụt hỏi:
-Anh có thể đưa em tới gặp người đó không?
Minh ngần ngừ:
-Anh sẽ nhờ Hào đưa em đi!
Nhi thở nhẹ:
-Cám ơn anh!
Ngã người ra sau ghế, Minh bảo:
-Em nên cản cô Thuỵ bán đất.
Bảo Nhi kêu lên:
-Không bán đất tiền đâu để đóng thuế?
Minh nói:
-Công ty tư vấn có thể tính toán được chuyện này. Cô Thuỵ cũng có tiếng tâm trên thương trường. Thiếu gì người muốn hợp tác làm ăn.
Bảo Nhi ngờ vực:
-Anh định giới thiệu với mẹ tôi à?
-Nếu cô Thuỵ có yêu cầu.
-Mẹ tôi sẽ không tin anh đâu!
Minh thản nhiên:
-Vì anh là con trai ông Hiếu? Đúng là oan ức! Bởi vậy điều này em nên nhờ Hào.
Nhìn Bảo Nhi, anh nói nhỏ:
-Thế em có tin anh không?
Nhi lảng đi:
-Đã muộn để trả lời câu hỏi này.
Minh tha thiết:
-Nhưng anh rất muốn nghe.
Bảo Nhi quanh co:
-Anh đã từng khuyên tôi "Tin vào một gã nào đó là ngốc" mà!
Minh cười thật quyến rũ:
-Cám ơn em đã tin lời khuyên đó! Hãy gọi điện cho anh. Bây giờ trở vào lớp đi.
Bảo Nhi ngập ngừng:
-Anh gặp tôi để nói bao nhiêu đó thôi à?
Minh lơ lửng:
-Còn nữa chứ! Nhưng không phải lúc này và ở đây...
Đưa tay ra, Minh nhỏ nhẹ:
-Anh luôn khao khát gặp được em.
Bảo Nhi để tay mình thật lâu trong bào tay ấm áp của Minh. Không dằn được tình cảm của mình, cô thổn thức:
-Em cũng vậy...
Hai người... mắt trong mắt, tay trong tay thật lâu, Minh mới tiếc nuối:
-Anh phải đi! Nhưng sẽ rất nhớ em.
Bảo Nhi như say vì những lời nồng nàn của Minh. Cô trở vào lớp học với cảm giác bềnh bồng khó tả. Giờ tan học, Ngự Bình hỏi ngay:
-Ai tìm mày thế?
Bảo Nhi đáp nhỏ:
-Minh!
Bình bĩu môi:
-Hắn đúng là một kẻ quấy rối! Tao chả cần hỏi cũng biết hai đứa bây đã nói gì với nhau.
Bảo Nhi nhăn nhó:
-Mày dẹp cái ác cảm ấy là vừa rồi.
-Tao chỉ muốn đánh thức mày thôi!
-Nhưng Minh là người tốt!
-Ừ thì tốt! Tốt rồi thì sao đi. Thưởng đâu có lỗi gì với mày?
Bảo Nhi im lặng. Ngự Bình chép miệng:
-"Làm sao cắt nghĩa được tình yêu... " Tao không ý kiến nữa đâu.
Nhi ngập ngừng:
-Chở tao về đi!
Bình nói:
-Định tránh mặt Thưởng hả. Mày phải đối diện với sự lựa chọn của mình chứ! Tao không chở mày được.
Dứt lời, con bé dằn gót bỏ đi. Bảo Nhi đứng thừ người trên vỉa hè. Thưởng lại đến trễ. Dạo này anh rất bận rộn. Cũng phải thôi, anh đang nỗ lực kiếm tiền mà, tiếc rằng anh lại móc túi của gia đình, người sẽ là vợ anh sau này. Bảo Nhi chợt căm phẫn, cô cố nén giận khi Thưởng ngừng xe trước mặt mình:
-Xin lỗi! Anh đang bận ghê gớm, nhưng phải bỏ ngang đểđón em.
Nhi ậm ự:
-Nếu thế bắt đầu ngày mai em đi một mình.
- Không được. Tuệ đã giao em cho anh mà! Anh có bổn phận đưa đón chứ không sơ suất như hôm trước được.
Bảo Nhi mai mỉa:
-Em thấy mình giống tội phạm ghê.
Thưởng thở dài:
-Lại dỗi rồi, khổ ghê.
Thấy Thưởng rẽ phải, Nhi ngạc nhiên:
-Anh đi đâu vậy?
Thưởng nói:
-À quên! Anh phải làm việc tiếp với Tuệ và một người môi giới mua đất. Tuệ bảo đưa em tới luôn. Ở gần đây thôi.
Bảo Nhi dò dẫm:
-Nhưng nếu được quyền có ý kiến em mới đến.
Thưởng chắc chắn:
-Dĩ nhiên em được quyền. Nếu không Tuệ gọi em làm gì!
Anh cũng muốn lo cho xong để dốc hết tâm trí cho tương lai sau này.
Nhi lơ lửng:
-Chuyện gì tới sẽ tới. Anh nôn nóng đến mức buồn cười.
Ngừng trước quán Mắt Biếc. Thưởng đẩy cửa cho Nhi vào. Cô bất ngờ khi thấy Tuệ ngồi với cô gái từng đi với Minh. Qua giới thiệu, Nhi biết cô ta tên Bích Ly, đang làm cho một công ty tư vấn, nhưng Ly rất chịu khó chạy thêm dịch vụ khác để tăng thu nhập.
Bảo Nhi lơ đãng ngồi nghe như một người vô tâm không để ý gì tới việc làm ăn gì của đàn ông, nhưng thật ra cô nghe không sót lời nào. Thoạt đầu, ba người bàn tán chuyện bâng quơ. Từ thành công của giám đốc này, đến thất bại của công ty nọ. Nhi phải khen thầm Bích Ly là một phụ nữ sắc sảo, ăn nói gãy gọn khôn ngoan.
Anh Tuệ khó lòng vượt qua nếu Bích Ly cố tình bày ra nhiều rào chắn để hạ giá đất xuống. Đang nói chuyện thương trường, Bích Ly bỗng chăm chú nhìn Nhi, giọng như ganh tỵ:
-Em gái anh xinh thật, thảo nào cậu Hai nhà ông Hiếu không si mê.
Lúc Nhi đang chết trân trên ghế, Thưởng đã xụ mặt hỏi:
-Chị cũng biết chuyện này nữa à?
Bích Ly khẽ cười:
-Biết chứ! Tôi và Minh là đồng nghiệp mà!
Tuệ pha trò:
-Chỉ là đồng nghiệp thôi sao? Tôi thấy hai người xứng đôi lắm đó.
Bích Ly chúm chím đôi môi tô nâu:
-Anh Tuệ khéo đùa!
Bảo Nhi khó chịu như người vừa uống thuốc đắng. Cô ta từng ở nhà Minh ban đêm... Giọng nói này Nhi đã nhận ra qua điện thoại. Bích Ly lên tiếng:
-Nhưng anh đừng lo, công việc là công việc, Minh không biết được công việc của tôi đâu.
Tuệ lại nói:
-Tôi hỏi thật! Cô có ghen với em gái tôi không đấy!
Ly che miệng:
-Trời ơi! Bảo Nhi là người yêu của anh Thưởng. Anh hỏi vậy không sợ ông em rể tương lai buồn hay sao?
Thưởng nheo mắt:
-Vậy chị với Minh định bao giờ?
Bích Ly xua tay:
-Ôi thôi! Mời hai ông trở lại vấn đề chính.
Bảo Nhi ù cả hai tai. Cô giận anh Tuệ và cả Thưởng vô cùng. Dường như cả hai cố tình lôi cô tới đây để diễn trò này. Sao anh Tuệ lúc nào cũng bị người khác giật dây thế kia? Giọng Thưởng phấn chấn:
-Xem như đã thoả thuận xong về giá cả. Chúng tôi cần gặp bên mua càng sớm càng tốt.
Nhi chợt buông miệng:
-Nhưng ít ra phải có ý kiến của mẹ chứ!
Tuệ hơi gượng:
-Mẹ đã giao việc này cho anh rồi. Chắc chắn ý của anh cũng là ý của mẹ.
Thưởng vội xen vào:
-Bảo Nhi lo xa nên mới nhắc như thế. Đương nhiên ý của mẹ cũng là ý của mày rồi.
Bích Ly nhìn đồng hồ:
-Tôi sẽ điện thoại để hai bên mua bán gặp nhau. Giờ tôi xin phép.
Thưởng đứng dậy:
-Trăm sự cũng nhờ chị.
Bích Ly nhún nhường:
-Đó là việc của tôi mà.
Bảo Nhi làm thinh nhìn hai người đưa đẩy. Cô sẽ không để yên chuyện này đâu. Chắc Thưởng và anh Tuệ sẽ tức chết được khi biết cô sắp xếp ton hót nhỏ to với mẹ những điều hết sức bất lợi cho việc mua bán này
 

Danh sách chương của Tượng gỗ hoá trầm

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h