Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 17:05 ở Hà Nội
 

Tình yêu ra trận - Chương 3

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  365

Gã hề ngốc và lão tu sĩ xoay ra cãi nhau, và - thật đáng xấu hổ cho lão tu sĩ và vinh quang thay cho gã hề - chủ đề của cuộc cãi vã lại là về phụ nữ. Cho đến khi thấy rõ không phải là đối thủ của gã hề khi đấu khẩu, lão tu sĩ, vốn trời sinh béo tốt vạm vỡ trong khi đối thủ của lão vừa còm nhom lại gù lưng, liền cúi xuống cởi phăng chiếc sandal đang đi với ý định hiển nhiên sử dụng nó để nhồi lý lẽ của lão vào cái đầu bướng bỉnh của gã hề. Thấy nguy, gã hề nhát gan liền quay đầu chạy bán sống bán chết qua các rặng cây.
Đúng như một tên ngốc thực sự, gã hề vừa chạy vừa ngoái đầu lại phía sau xem đức cha rất thánh có đuổi theo không, chẳng hề nhìn thấy một thân người đang nằm trên mặt đất khuất sau bụi dương xỉ, cũng không hề đoán được lại có người nằm đó, cho đến khi gã vấp phải ngã nhào về phía trước, chiếc mũi khoằm cắm xuống đất, những chiếc chuông nhỏ gắn trên chiếc mũ hề khẽ « ti …ri…ring » lên một tràng.
Vừa rên rỉ vừa lồm cồm bò dậy, gã hề được đón chào bằng một câu chửi thề thật ấn tượng từ người đàn ông nằm dưới đất vừa bị gã đụng phải. Hai người ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào nhau, một người với vẻ giận dữ, còn người kia với vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
« Mừng ngài đã tỉnh giấc, thưa quý ông. » gã hề lễ phép lên tiếng ; nhìn tướng mạo cử chỉ của người vừa bị gã dựng dậy, anh chàng hề nghĩ rằng lịch sự là có lợi hơn cả.
Người kia nhìn gã chăm chú, không giấu vẻ thú vị ; vì một thân hình kỳ quặc hơn quả thực khó mà tìm thấy trên khắp Italy.
Gù lưng, nhỏ thó, chân tong teo như que sậy, gã hề mặc bộ đồ và chiếc mũ trùm đầu nửa đen nửa đỏ, đội trên chiếc mũ trùm bó sát đầu là chiếc mũ hề nhiều chỏm, trên mỗi chỏm mũ gắn một chiếc chuông nhỏ bằng bạc sáng bóng dưới ánh mặt trời, vừa đong đưa vừa khẽ ngân lên « ti …ri…ring » theo mỗi cử động của gã. Dưới đôi lông mày rậm, đôi mắt sáng đang mở to hết cỡ như mắt cú mèo hoàn tất vẻ hài hước của chiếc miệng rộng quá khổ đang há hốc.
« Quỷ tha ma bắt cả ngươi lẫn kẻ nào đã gửi ngươi đến đây, » là câu trả lời gã hề nhận được. Thấy vẻ kinh hãi hiện rõ trên đôi mắt gã, người nọ liền kìm cơn giận rồi chợt phá lên cười.
« Con xin ngài tha lỗi …con xin ngài tha lỗi, thưa đức ông », gã hề vẫn còn sợ hãi vội thanh minh. « Con bị người ta truy đuổi. »
« Bị truy đuổi ? », người lạ mặt lặp lại với vẻ không thoải mái lắm. « Nhưng bị ai truy đuổi ? »
« Bởi một con quỷ dữ hiện hình, đội lốt một thầy tu dòng Dominican. »
« Ngươi không đùa đấy chứ ? » một câu hỏi giận dữ bật ra.
« Đùa ư ? Nếu như ngài đã được nếm mùi chiếc sandal của lão trúng giữa hai vai như con, hẳn ngài sẽ hiểu con chẳng có bụng dạ nào mà đùa. »
« Bây giờ hãy trả lời câu hỏi của ta cho rõ ràng, nếu ngươi có đủ trí khôn để trả lời, » người lạ ra lệnh, giọng càng có vẻ bực bội. « Quanh đây có tu sĩ nào không ? »
« Ấy có đấy ạ, cầu ôn dịch bắt lão đi, lão đang ở bụi cây đằng kia kìa. Lão quá béo không thể chạy được, chứ không ngài đã thấy lão đuổi theo con sát gót. »
« Đi gọi ông ta đến đây. » người lạ mặt ngắn gọn ra lệnh.
« Gesù ! » gã hề thở hắt ra, hoảng hốt thực sự. « Con không dám bén mảng đến gần lão đâu chừng nào lão còn chưa hạ hoả, cho dù ngài có giúp lưng con thẳng ra, lại các thêm cả kho báu của thánh Peter thì con cũng chịu ».
Người lạ mặt sốt ruột quay đi cất tiếng gọi.
« Fanfulla ! », chàng quay mặt về phía sau gọi, sau đó lại lặp lại một lần nữa : « Olá, Fanfulla ! »
« Quý ông, có tôi đây, » một giọng cất lên trả lời từ sau bụi cây phía bên phải hai người, và gần như lập tức một chàng trai trẻ bảnh bao đã ngủ sau bụi cây đứng dậy đi vòng đến phía họ. Vừa nhìn thấy gã hề, anh chàng liền dừng lại nhìn chăm chú, trong khi gã hề cũng nhìn lại với vẻ tò mò ngạc nhiên. Cho dù đã bị tổn hại ít nhiều trong vụ loạn đả tối hôm trước, bộ đồ sang trọng Fanfulla đang mặc vẫn đủ làm người ta hoa mắt, chưa kể đến chiếc mũ nhung gắn đầy trang sức anh chàng đang đội trên đầu. Thế nhưng vẻ ngoài choáng lộn của chàng trai trẻ cũng không làm gã hề ngạc nhiên bằng giọng điệu kính cẩn cũng như lời lẽ trang trọng mà anh chàng, hiển nhiên là một nhà quý tộc, dành cho người lạ mặt ăn mặc xuềnh xoàng khi anh ta cúi người quỳ xuống bên cạnh chàng. Gã nhìn lại người lạ mặt đang nằm, khuỷu tay chống xuống đất, rồi chợt nhận ra chiếc mạng bắng chỉ vàng trên mái tóc chàng, bằng chứng cho biết đây không phải là người xuất thân bình dân. Đôi mắt tinh anh của gã tập trung hết sự chú ý vào khuôn mặt người lạ, và một tia vỡ lẽ như chợt nhận ra một điều gì sáng lên trong mắt gã. Vẻ mặt của gã đột nhiên thay đổi,vốn đã xấu xí, khuôn mặt của gã càng trở nên dị dạng kỳ quặc khi gã vội vã tỏ thái độ cung kính.
« Quý ông bá tước Aquilla ! » gã thì thầm, quỳ phục xuống.
Chưa kịp ngẩng lên, gã hề đã cảm thấy một bàn tay chụp xuông giữ chặt lấy vai, con dao găm của Fanfulla sáng loáng chĩa thẳng vào đôi mắt lạc thần của gã.
« Thề trên thánh giá trên cán con dao này rằng ngươi sẽ không bao giờ tiết lộ việc đức ông có mặt ở đây, hoặc ngươi sẽ được một nhát dao xuyên qua quả tim hề ngu ngốc của ngươi. »
« Con xin thề, con xin thề!” Gã hề kêu lên vội vã trong cơn kinh hãi, bàn tay đặt lên cán dao mà Fanfulla chìa ra trước mặt.
“Bây giờ hãy đi gọi lão tu sĩ tới đây, chú hề tốt bụng,” bá tước nói, mỉm cười trước sự sợ hãi của anh hề gù. “ Ngươi không có gì phải sợ từ chúng ta.”
Khi gã hề đã quay đi tìm lão tu sĩ, Francesco quay về phía người bạn đồng hành của chàng.
“Fanfulla này, cậu đa nghi quá rồi đấy,” chàng nói, mỉm cười thoải mái,” có sao đâu nếu có người nhận ra tôi chứ?”
“Tôi không bao giờ muốn để xảy ra chuyện đó khi ngài đang ở quá gần Sant’Angelo, cho dù để đổi lấy một vương quốc. Cả sáu người chúng tôi tham dự cuộc gặp hôm qua đều đã mang tử tội - tất cả những ai còn chưa chết. Với tôi cũng như Lodi, nếu ông ấy chưa bị bắt, chỉ còn cách chạy trốn để giữ lấy mạng sống. Chừng nào Gian Maria còn là công tước, trừ khi chán sống tôi sẽ không bao giờ dám đặt chân lên đất Babbiano. Nhưng với người thứ bảy, tức là ngài, ngài cũng đã nghe Lodi thề rằng bí mật đã không thể bị tiết lộ. Thế nhưng nếu công tước nghe nói đến sự có mặt của ngài ở gần đây và lại cùng với tôi, nghi ngờ có thể khiến công tước lần ra manh mối.”
“À! Thế thì sao chứ?”
“ Sao ư?” chàng trai trẻ quay lại, ngạc nhiên nhìn Francesco.” Khi đó mọi hy vọng chúng tôi trông đợi ở ngài – hy vọng của tất cả những người lương thiện ở Babbiano- đều thành mây khói hết. Nhưng anh bạn hề của chúng ta đã quay lại rồi, và sau lưng anh ta là một tu sĩ.”
Thầy Domenico - một cái tên hoàn toàn thích hợp cho một bề tôi của thánh Dominic - bước lại với dáng vẻ bệ vệ, kết quả từ thân hình đồ sộ của lão nhiều hơn là từ lòng tự hào về bổn phận cao quý của một đấng chăn chiên. Lão cúi chào Fanfulla cho đến khi khuôn mặt phương phi đỏ đắn khuất khỏi tầm nhìn của chàng trai, thay thế vào đó là khoảng sọ cạo nhẵn bóng vàng ửng trên đỉnh đầu. Cứ như thể mặt trời đột nhiên lặn mất để mặt trăng thế chỗ vậy.
“Ngươi cũng biết ít nhiều về thuốc men chứ?” Fanfulla hỏi.
“ Tôi cũng có một chút kiến thức, thưa qúy ông.”
“Vậy hãy tới xem vết thương cho đức ông đây.”
“Hả? Lạy Chúa tôi! Vậy quý ông đây bị thương sao?” lão quay sang hỏi bá tước, và có lẽ định tiếp tục hỏi lôi thôi con cà con kê, nhưng chàng bá tước đã vạch trần vai áo, trả lời lão ngắn gọn.
“Ở đây, thưa đức cha.”
Đôi môi mím lại quan tâm, lão tu sĩ đã định quỳ xuống để xem cho rõ, nhưng Francesco, nhận thấy một cử động như vậy chẳng dễ dàng gì với thân thể của đức cha, liền lập tức đứng dậy.
“Không tệ đến mức khiến tôi không nhúc nhích được,” chàng nói, trong khi lão tu sĩ xem xét vết thương.
Đức cha tuyên bố vết thương không có gì nguy hiểm, nhưng cũng có thể gây phiền phức, nghe vậy chàng bá tước liền nhờ lão băng bó giúp. Thầy Domenico trả lời rằng lão không có sẵn đồ băng bó, nhưng Fanfulla gợi ý rằng những thứ này có thể tìm được ở tu viện Acquasparta ngay gần đó, đồng thời ngỏ ý sẵn sãng đi cùng lão tu sĩ đến đó.
Sau khi quyết định như vậy, hai người lên đường, để chàng bá tước ở lại làm bạn với anh hề. Francesco trải chiếc áo choàng xuống đất, nằm xuống trở lại, trong khi gã ngốc, xin phép chàng được ở lại, ngồi xếp bằng bên cạnh như một người Thổ Nhĩ Kỳ.
“Ai là chủ nhân của ngươi vậy, chàng ngốc?” chàng bá tước hỏi trêu chọc.
“Cũng có một người cho con cơm ăn áo mặc, thưa ngài, nhưng Điên Rồ là chủ nhân duy nhất của con.”
“Nhưng hắn ta làm thế để làm gì chứ?”
“Vì con giả vờ điên khùng hơn hắn, như thế khi so sánh vói con hắn có thể tự cho mình là khôn ngoan, điều khiến hắn lấy làm kiêu hãnh. Hơn nữa, cũng có thể vì con xấu xí hơn hắn nên, một lần nữa, khi so sánh với con hắn có thể thấy mình điển trai.”
“Thật lạ lùng phải không?” Bá tước đùa bỡn.
“Cái đó thì cũng chưa lạ bằng chuyện bá tước Aquilla nằm ở đây, ăn mặc tồi tàn, vai bị thương, nói chuyện với một tay hề.”
“Hãy tạ ơn Chúa là Fanfulla không có mặt ở đây, nếu không những lời vừa rồi đã là câu nói cuối cùng của nhà ngươi. Trông đẹp trai thế chứ anh chàng Fanfulla này là một tay khát máu hiếm có đấy. Với ta thì khác. Ta là một người nhẹ nhàng dễ tính, hẳn quý ngài cũng đã được nghe kể, phải không quý ngài hề? Thế nhưng quý ngài nên cố quên ngay lập tức cả tên họ lẫn cái danh bá tước của ta đi, nếu không quý ngài sẽ thấy trên thiên đường các chú hề cũng không đắt khách lắm đâu.”
“Đức ông, xin tha thứ. Con xin vâng theo lời đức ông.”, anh hề gù trả lời run rẩy. Đột nhiên một tiếng gọi vẳng tới tai họ - một giọng nữ ngọt ngào du dương như vọng ra từ một câu chuyện thần tiên: “Peppino! Peppino!”
“Cô chủ đang gọi con đấy,” anh hề giải thích rồi đứng dậy.
“Vậy là cho dù Điên Rồ là ông chủ duy nhất của anh bạn, anh bạn cũng có cả bà chủ nữa cơ đấy,” bá tước phá lên cười.”Quý ngài Peppino này, ta thấy thật thú vị được trông thấy quý bà mà anh bạn có hân hạnh thuộc về.”
“Chỉ cần quay đầu lại là đức ông có thể thấy ngay thôi.” Peppino thì thầm trả lời.
Dửng dưng, một nụ cười gần như châm biếm diễu cợt trên môi, bá tước Aquilla đưa mắt nhìn về hướng anh ngốc đang đi tới. Trong khoảnh khắc, thái độ của chàng đột ngột thay đổi hoàn toàn. Trên khuôn mặt chàng không còn chút khôi hài, thay vào đó là một cái nhìn ngỡ ngàng gần như ngơ ngẩn.
Ngay bên rìa khoảng rừng thưa nơi chàng đang nằm, Francesco nhìn thấy một cô gái đang đứng đó. Chàng chỉ có một ấn tượng mơ hồ về một thân hình cao lớn, mảnh mai trong chiếc áo dài trắng bằng lụa Damas, một chiếc áo choàng bằng nhung màu lục thêu hoa văn cầu kỳ bằng chỉ vàng. Ánh mắt của chàng dừng lại, bị hút chặt như trúng phải bùa mê vào khuôn mặt trẻ trung duyên dáng, một khuôn mặt như toả sáng với một vẻ đẹp lộng lẫy, rạng ngời chàng chưa từng thấy ở bất cứ người phụ nữ nào khác. Đăm đăm nhìn thẳng vào mắt chàng, đôi mắt tuyệt đẹp của cô trả lời cái nhìn của chàng bằng vẻ ngạc nhiên. Cho dù đã có chiều cao và thân hình nảy nở của một thiếu nữ, ở cô vẫn còn lại vẻ trẻ trung tươi tắn gần như của một cô bé con.
Chống tay xuống đất, chàng bá tước hơi rướn người lên, rồi như bị thôi miên, chàng chỉ biết mê mải nhìn và nhìn, hiện lên trong tâm trí chàng là tất cả những gì một người ngoan đạo có thể tưởng tượng về những tiên nữ trên thiên đàng.
Cuối cùng cảm giác mơ màng bay bổng của chàng bị cắt ngang bởi tiếng anh hề ngốc lên tiếng chào cô chủ, cái lưng gù cung kính cúi rạp xuống. Francesco chợt nghĩ đến phép lịch sự cần có trước mặt một công nương quý phái. Chàng liền gượng đứng thẳng dậy, vết thương trên vai hoàn toàn bị quên bẵng, đoạn cúi thấp đầu chào thật trang trọng. Chỉ một giây sau chàng thở dốc, lảo đảo quay tròn rồi ngã khuỵu xuống bất tỉnh giữa đám cây.

Danh sách chương của Tình yêu ra trận

Lời giới thiệuChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h