Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 15:13 ở Hà Nội
 

Tình yêu ra trận - Chương 2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  276

« Bọn lính », Fanfulla kêu lên, « Chúng ta đã bại lộ. »
Mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt nghiêm trọng, lo lắng nhưng không ai lộ vẻ hoảng hốt khiếp sợ. Aquilla từ tốn đứng dậy, cả đám quý tộc cùng đứng lên, ai nấy đều với lấy vũ khí của mình. Chàng bá tước khẽ nói -« Masuccio Torri ».
« A, » Lodi thốt lên cay đắng,”giá mà chúng tôi lưu tâm đến lời cảnh báo của ngài ! Không còn ai khác ngoài Masuccio, theo sau gã hẳn là năm mươi tên lính đánh thuê. »
« Tôi có thể thề là không ít hơn, cứ nghe tiếng bước chân thì biết, » Ferrabraccio tiếp lời, « Còn chúng ta chỉ có sáu người, không có áo giáp. »
« Bảy », chàng bá tước thản nhiên đính chính, vừa với lấy chiếc mũ rộng vành vừa tuốt kiếm ra khỏi vỏ.
« Không được, thưa bá tước », Lodi kêu lên, đưa tay giữ chàng lại. « Ngài không thể ở lại đây. Ngài là hy vọng duy nhất của chúng tôi - của Babbiano. Cho dù chúng tôi đã bại lộ, mặc dù tôi không hiểu nổi do nguyên nhân nào, và chúng đã biết có sáu kẻ mưu phản hẹn gặp nhau ở đây tối nay để lật đổ Gian Maria, tôi xin thề rằng ít nhất không ai có thể biết ngài đến đây gặp chúng tôi. Công tước có thể nghi ngờ, nhưng không thể biết chắc. Chỉ cần ngài trốn thoát, mọi chuyện sẽ ổn cả … chỉ trừ với chúng tôi, mà chúng tôi có sao cũng chẳng đáng tiếc. Xin ngài hãy đi ngay, bá tước ! Hãy nhớ ngài đã hứa với chúng tôi sẽ yêu cầu công tước trao cho ngài quyền chỉ huy quân đội, cầu Chúa và các vị thánh giúp bá tước thành công. »
Ông lão nâng bàn tay chàng bá tước trẻ lên, khẽ cúi đầu xuống, mái tóc dài bạc trắng xoã xuống che kín mặt, người quý tộc già hôn tay chàng cung kính. Nhưng Aquilla không dễ bị thuyết phục.
« Các ngài buộc ngựa ở đâu ? » Chàng hỏi.
« Phía sau lều. Nhưng ai dám cưỡi ngựa lao xuống sườn dốc lúc tối tăm thế này chứ ? »
« Tôi dám », chàng đáp quả quyết, « và tất cả các ngài cũng sẽ dám. Một cái cổ gãy là chuyện tệ hại nhất có thể xảy ra. Và đối với tôi, gãy cổ vì vách đá ở Sant’ Angelo hay vì tay đao phủ ở Babbiano cũng chẳng khác gì nhau cả. »
« Thề có Đức Mẹ đồng trinh, quả đáng mặt anh hùng », Ferrabraccio kêu to, « Lên ngựa thôi, các quý ông. »
« Nhưng đường xuống duy nhất cũng chính là con đường bọn lính đang đi lên », Fanfulla băn khoăn. « Các phía khác toàn là vách đá dựng đứng. »
« Thế thì sao chứ, hả anh bạn trẻ bảnh trai, chúng ta sẽ đi chào mừng chúng. » Ferrabraccio hồ hởi. « Bọn chúng đi bộ, và chúng ta sẽ cuốn phăng chúng đi như một cơn lũ quét vậy. Đi thôi, các ngài, khẩn trương lên chứ ! Bọn chúng đang lại gần. »
« Chúng ta có bảy người, nhưng chỉ có sáu con ngựa. » Một người chen vào phản đối.
« Tôi không có ngựa », Francesco lên tiếng, « Vậy tôi sẽ đi bộ theo sau các ngài. »
« Cái gì ? » Ferrabraccio, người lúc này có vẻ đang chỉ huy cả nhóm, kêu lên. « Để bá tước lại phía sau ! Ồ không. Ông bạn da Lodi này, ông bạn quá già với kiểu vui chơi này rồi. »
« Quá già ? », bị chạm tới lòng kiêu hãnh của một hiệp sĩ, ông lão đứng thẳng dậy, thân hình vẫn vạm vỡ hiên ngang, đôi mắt như toé lửa. « Nếu vào lúc khác, Ferrabraccio, tôi sẽ sẵn sàng cho ngài thấy còn bao nhiêu sức trẻ trong tấm thân già nua này. Nhưng… » Ông ngừng lời, đôi mắt đang giận dữ bỗng thay đổi hẳn khi nhìn về phía chàng bá tước đang đứng bên ngưỡng cửa. “… Ngài có lý, Ferrabraccio, tôi thực sự đã già rồi … một kẻ vô dụng. Bá tước, hãy dùng ngựa của tôi đi mau đi.”
“ Nhưng còn ngài?” Bá tước băn khoăn hỏi lại.
“ Tôi sẽ ở lại đây. Nếu các ngài thu hút sự chú ý của chúng thì chúng sẽ không để ý đến tôi. Chúng không thể ngờ vẫn còn một người ở lại. Tất cả bọn chúng sẽ đuổi theo các ngài một khi các ngài đã đánh thốc qua chúng. Đi mau, các ngài, kẻo muộn mất.”
Họ làm theo lời ông lão với vẻ hối hả như thể rơi vào cơn hoảng loạn. Run lên vì kích động, Fanfulla và một người nữa vội vã chạy đi tháo dây buộc ngựa. Chỉ lát sau, cả sáu người đều đã lên ngựa, sẵn sàng cho cuộc đào thoát liều lĩnh. Màn đêm đã buông xuống hẳn, tuy vậy trời cũng không tối lắm. Bầu trời đầy sao, trong vắt không một gợn mây, vầng trăng đầu tháng toả ánh sáng mờ mờ xuống con đường núi họ chuẩn bị đi theo. Nhưng bóng đêm phủ trên lối mòn hiểm trở đầy bất trắc vẫn còn thừa đủ để biến việc xuống núi trở thành một chuyện liều lĩnh thí mạng.
Ferrabraccio, biết rõ hơn mọi người về con đường mòn, đi xuống đầu tiên, với chàng bá tước phóng ngựa bên cạnh. Sau họ, lần lượt hai người một, bốn người còn lại thúc ngựa theo. Toán người dừng ngựa lại ở một đoạn đường ăn sâu vào dưới vách núi dựng đứng phía tay trái họ. Từ vị trí này, xa đến mức ánh sáng trăng lờ mờ cho phép, toàn bộ sườn núi đều nằm trong tầm mắt. Tiếng bước chân rõ dần lên và mỗi lúc một gần, lẫn trong tiếng bước chân đã có thể nghe thấy tiếng áo giáp va vào nhau. Phía trước họ là con đường mòn chạy thoai thoải xuống đến đoạn rẽ đầu tiên cách họ chừng trăm thước. Dưới chân họ, về bên tay phải, con đường mòn ngoằn ngoèo xuất hiện trở lại trong tầm mắt, nhô ra ngoài sườn núi một đoạn chừng sáu thước, trên đoạn đường nhô ra Fanfulla thoáng nhận ra ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên áo giáp. Chàng trai trẻ liền kéo Ferrabraccio lại quan sát. Lập tức người chiến binh gan góc khẽ ra lệnh xuất phát. Nhưng Francesco ngăn lại.
“ Nếu chúng ta làm vậy,” chàng phản đối,” chúng ta sẽ phải vòng qua đoạn rẽ trước khi đối mặt chúng, mà ở đoạn rẽ chúng ta sẽ phải hãm ngựa để tránh bị quá đà lao xuống vực. Bên cạnh đó, phải rẽ ngoặt đột ngột, ngựa của chúng ta có thể bị vấp chân. Và cho dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng không thể có được lợi thế như khi lao vào chúng khi chúng đã ở trên đoạn đường thẳng đối diện với chúng ta. Bóng của vách núi ở đây sẽ làm chúng không phát hiện được chúng ta.”
“Ngài có lý, ngài bá tước. Chúng ta đợi chúng ở đây.” Ferrabraccio lập tức đồng ý. Trong khi họ chờ đợi ông cằn nhằn bực bội.
“ Khi không lại đi rúc đầu vào bẫy! Quỷ tha ma bắt! Thật đúng là rồ dại ! Khi không lại đi hẹn hò ở cái lều hũ nút chỉ có mỗi một lối vào. »
« Chúng ta cũng còn một lựa chọn nữa : trèo xuống vách đá phía sau lều. » Francesco đáp.
« Cái đó thì hẳn rồi … nếu chúng ta là chim sẻ hay linh miêu. Nhưng đã chót là người chúng ta chỉ còn có mỗi con đường này… một tử lộ thì đúng hơn. Ngài bá tước này, tôi vẫn muốn mai này được an táng ở Sant’ Angelo, » ông tiếp tục với giọng bông lơn, « Kể cũng ngay gần, tiện quá. Thử nghĩ mà xem, một khi lao ra khỏi sườn núi, tôi dám cược là không gì có thể ngăn cản nổi tôi đến khi tôi đã xuống đến tận thung lũng -- một cái túi da đựng xương gãy. »
« Các bạn của tôi, sẵn sàng », bá tước thì thầm. « Chúng đến. »
Vòng qua quãng ngoặt định mệnh đó, một toán lính tiến lại gần. Tất cả đều đội mũ sắt, mặc áo giáp, kích trên vai. Khi toán lính chợt dừng lại giây lát, nhóm kỵ sĩ đang chờ đợi gần như tin chắc họ đã bị phát hiện. Nhưng rồi họ cũng nhận ra bọn lính dừng lại để đợi những đồng bọn còn lại phía sau. Masuccio là một kẻ thận trọng, gã chỉ tấn công khi cả năm chục tên lính đánh thuê của gã đều đã có mặt.
« Xông lên, » chàng bá tước thầm ra lệnh, đồng thời kéo sụp chiếc mũ rộng vành xuống tận sát lông mày để che bớt mặt. Rướn ngưới trên bàn đạp, kiếm vung cao, chàng ra lệnh một lần nữa. Nhưng lần này không còn là nói thầm nữa. Lanh lảnh như tiếng kèn hiệu, tiếng hô xung trận của chàng vang vọng theo sườn núi.
« Xông lên ! Thánh Michael và Đức Mẹ đồng trinh. »
Tiếng hô vang như sấm, theo sau bằng tiếng vó ngựa vang rền làm bọn lính đánh thuê khựng lại. Tiếng của Masuccio vang lên, ra lệnh cho bọn lính đứng xiết lại thành hàng ; gã ra lệnh cho bọn lính quỳ một gối, chống kích xuống đất chĩa về phía trước để chống lại toán kỵ sĩ đang lao tới ; vừa chửi thề gã vừa chấn an thủ hạ rằng chúng chỉ phải đối phó với sáu người. Nhưng tiếng động vọng lại bị vách núi khuếch đại lên, tựa hồ không phải chỉ sáu người mà là cả một trung đoàn kỵ binh đang lao tới. Bất chấp sự ngăn cản của Masuccio, những tên lính đi đầu quay đầu bỏ chạy. Đúng lúc đó, đoàn kỵ sĩ ập tới, lao qua đám lính, đạp lên chúng đúng như một cơn lũ mà Ferrabraccio đã nói.
Một tá lính Thuỵ Sĩ gục ngã dưới vó ngựa, cũng chừng ấy tên hoặc dạt vào vách núi, hoặc lộn cổ xuông vực trước khi đoàn kỵ sĩ gặp sự chống trả đầu tiên. Đám lính còn lại của Masuccio hối hả lao ra cản họ lại, khi chúng đã nhận ra số lượng ít ỏi của những người tấn công. Bọn lính giương kích lên tấn công, và trong khoảnh khắc trận chiến diễn ra ác liệt trên con đường hẹp. Không gian ngập tràn tiếng binh khí chém vào nhau chan chát, tiếng người và ngựa thở dồn, tiếng rên rỉ chửi rủa của những kẻ trúng thương.
Bá tước Aquilla, luôn xông lên hàng đầu, chiến đấu với sự quả cảm liều lĩnh để mở một đường máu qua đám lính. Chàng tấn công đối phương không chỉ với thanh kiếm, mà cả bằng con ngựa chàng đang cưỡi. Ghì cương kéo ngựa đứng dựng lên hai chân sau, chàng thúc nó xoay tròn rồi thình lình đạp xuống đầu đối phương vào những lúc bất ngờ nhất, đồng thời vung kiếm chém sả xuống hai bên. Một cách vô ích, bọn lính cố gắng dùng kích đâm gục con ngựa của chàng ; những đòn tấn công của chàng bá tước bất thần và dữ dội đến mức chưa kịp thực hiện ý định chúng đã phải dạt ra để bảo mạng.
Tấn công dữ dội, chàng dần dần mở được một con đường máu, và vận may cũng đã luôn mỉm cười với chàng, những nhát kích điên giận dành cho chàng đều lao vào không khí. Cuối cùng chàng đã gần như vượt qua được vòng vây của đám lính đánh thuê, và chỉ còn ba gã đứng cản trước mặt chàng. Một lần nữa con ngựa của chàng đứng dựng lên, thở phì phì, hai chân trước vung lên đạp liên tiếp ra phía trước. Hai tên lính nhào sang bên để tránh. Gã còn lại, một tay can trường cứng cỏi, đã quỳ một gối xuống đất, chĩa thẳng ngọn kích vào bụng ngựa. Francesco cố hết sức để cứu con vật đã chiến đấu cùng chàng can đảm đến thế, nhưng đã quá muộn. Con ngựa ập xuống ngọn kích đã đợi sẵn. Hí lên một tràng thê thảm, nó ngã đè lên kẻ thù, đè bẹp gã dưới thân hình nặng nề, trong khi người kỵ sĩ bị hất văng về phía trước lộn xuống đất. Ngay lập tức chàng đứng phắt dậy, cho dù bị choáng bởi cú ngã, kiệt sức vì mất máu từ vết thương do kích đâm vào vai - vết thương mà chàng vẫn không hề nhận ra trong cơn ác chiến. Hai tên lính lao lại phía chàng—chính là hai gã vừa bỏ chạy trước mặt chàng. Tin chắc giờ phút cuối cùng đã tới, chàng bá tước quay lại đối đầu. Đúng lúc đó Fanfulla degli Arcipreti, vẫn luôn luôn theo sát bá tước, đổ ập xuống hai kẻ tấn công từ phía sau, xéo gục cả hai dưới vó ngựa. Đến bên cạnh bá tước chàng dừng cương, cúi xuống đưa tay ra.
« Đức ông, leo lên ngồi sau lưng tôi, » chàng trai trẻ giục.
« Không kịp đâu », Francesco đáp vội, nhìn thấy sáu tên lính đang lao tới gần. « Tôi sẽ nắm lấy dây bàn đạp của cậu, thế. Chạy mau. » Và không đợi Fanfulla tuân theo, chàng dùng kiếm đập mạnh vào mông ngựa khiến nó lao vọt đi. Cứ như vậy họ tiếp tục cuộc lao dốc liều lĩnh, Fanfulla cưỡi ngựa, chàng bá tước lúc chạy, lúc bị kéo lê, bám chặt vào dây bàn đạp. Cuối cùng, sau khi đã vượt qua nửa dặm trong tình trạng như vậy, con đường cũng đã bằng phẳng hơn, họ dừng lại để bá tước có thể lên ngựa ngồi sau lưng người bạn đồng hành. Lúc này, khi cả hai đi tiếp với nhịp độ thong thả hơn, Francesco nhận ra chàng và Fanfulla là hai người duy nhất đã chạy thoát. Quý ngài Ferrabraccio can đảm, người đã từng trải qua hàng trăm trận sống mái hiểm nghèo, đã kết thúc cuộc đời một cách thê thảm đúng như cách mà ông đã nửa châm biếm tự tiên đoán cho mình. Con ngựa ông cưỡi đã làm hại ông ngay từ lúc cuộc chiến bắt đầu. Quá hoảng sợ, nó đã lồng ra bên mép đường bất chấp cố gắng của ông ghìm nó lại cho đến lúc bị hẫng chân, cả người lẫn ngựa cùng lao xuống vực. Fanfulla cũng đã nhìn thấy Amerini bị giết tại trận, trong khi hai người còn lại bị ngã ngựa và chắc hẳn đã bị Masuccio bắt làm tù binh.
Đi quá Sant’Angelo chừng ba dặm, con ngựa đã kiệt sức của Fanfulla uể oải lội qua một khúc cạn của sông Metauro, và như vậy vào khoảng hai giờ sáng, họ đã đặt chân lên lãnh thổ công quốc Urbino, nơi họ có thể trong lúc này lẩn tránh được mọi sự truy đuổi.

Danh sách chương của Tình yêu ra trận

Lời giới thiệuChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h