Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 09:03 ở Hà Nội
 

Tình Như Sương Khói - Chương 15

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  394

Vi gượng ngồi dậy . Đầu cô vẫn còn buốt nhức, ê ẩm, dù hôm nay đã là bốn hôm kể từ ngày "Chúa nhật kinh khủng" ấy.
Men theo thành giường, Vi bước tới đứng trước gương . Khuôn mặt cô nhìn thấy trong gương y như mặt người lạ với một phần tóc bị cạo khi giải phẩu lấy mảnh thủy tinh ghim trong đầu ra.
Đưa tay sờ nhẹ lên vết thương, Vi rùng mình . Hôm ấy cô đã ngất đi ngay cú đập đầu tiên của Cầm . Bác sĩ nói chỉ cần xê xích vài phân, cô khó sống, mà nếu may mắn sống được cô cũng điên khùng, khờ khạo . Ngoài vết thương trên đầu . Vết cắt của mảnh vỏ thủy tinh sướt ngay màng tang xuống đuôi mắt Vi, làm cô phải bị khâu mấy mũi.
Vết sẹo ấy có giống vết sẹo Huy từng mang không?
Vi thở dài, cô cố xua khỏi tâm trí mình bóng dáng của anh . Khổ sao những lúc Vi nằm mê trên giường, Huy vẫn hiện diện rất rõ trong cơn mơ kéo dài chập chờn, nặng nề khổ sở của cô . Đừng nghĩ tới anh nữa! Vi đã bảo lòng trăm lần, vì dầu sao lời mẹ dặn dò ngăn cấm vẫn đúng . Hậu quả cô gánh chịu do lòng ganh tỵ, ghen tuông của Cầm đã chứng minh như vậy . Nếu đơn thuần Vi và Cầm chỉ mâu thuẫn vì chuyện tờ di chúc, có lẽ cô ta không hằn học, căm thù rút lên người Vi những đòn ác hiểm đến thế đâu.
Suốt mấy ngày ngồi kế bên chăm sóc cho Vi, mẹ cô đã hết hơi khuyên cô nên quên đi . Vì Huy không bao giờ là của cô . Bà đã qua một đời lận đận vì tình duyên, bà quá ê chề khổ sở rồi, bà không thể để việc đó xảy ra lần nữa . Bà không dễ dãi chấp nhận việc Vi tự ý đăng ký kết hôn hay làm vợ một người nếu gia đình họ không chịu đứng ra cưới hỏi đủ lễ đàng hoàng . Bà không muốn Vi khổ như bà.
Thẫn thờ trở về giường Vi nằm xuống để mặc nước mắt ướt đôi gò má . Thì ra nỗi đau thân xác không lấp được nỗi đau của tâm hồn . Vi phải uống thuốc ngủ để ngủ, nhưng không có thứ thuốc nào giúp cô nguôi ngoai sầu nhớ . Vi nhớ nhiều thứ quá, và nhớ nhất là những sợi khói mong manh bay tỏa làm mờ những hàng cây trong sân mỗi sáng cô đốt lá . Tình yêu như sương khói thoảng vào trong tim, nhẹ mà sâu, nhẹ mà đau, nhẹ mà khó quên mau phải không Huy?
- Vi à! Có Hoa tới thăm.
Vi chùi vội nước mắt và hối hả nói:
- Mẹ kêu nó vào đây với con.
Lòng cô vừa héo úa đã rộn ràng như tiếng mưa đầu mùa . Con bé cố chấp ấy tới đây chắc chắn có tin của Huy, chắc chắn anh phải nói gì đó với Hoa, chắc chắn anh phải biết mọi chuyện rồi . Nhưng tại sao Vi lại cuống lên chớ!
Hoa bước vào phòng Vi với một bó hồng . Cô trịnh trọng để xuống đầu giường Vi và nói bằng giọng nửa đùa nửa thật:
- Mừng mày thoát chết và mừng cho tình bạn của tụi mình . Tao xin lỗi đã hiểu lầm mày quá cỡ.
Vi chớp mắt:
- Mày đến là tao mừng lắm rồi . Còn bày đặt tặng hoa nữa.
Liếc mắt ra phía cửa phòng, Hoa nói nhỏ:
- Hoa không phải của tao . Hoa đến thay người đấy . Và tao thì thay tấm lòng của... người ta.
Vi bỡ ngỡ nhìn Hoa . Cô nàng cười cười :
- Ông Huy sắp điên vì mày . Bác Túy dữ dễ sợ . Bác cấm cửa ổng năm ngày nay, bác hăm ổng mà tới sân thôi, chổi chà bác đơm tới tấp . Ổng... sợ quá nên nhờ tao đem hoa tới trước cho mày đừng buồn.
Vi vò vò chéo mền:
- Ảnh có đến đây sao ?
- Có! Hôm chúa nhật, lúc mày ở nhà bà nội anh Phan . Ông Huy mò tới đây và bị bác Túy làm một trận te tua.
- Mẹ tao còn hận việc mẹ ảnh vào nhà mắng mỏ, hăm dọa nên mới làm như vậy.
Hoa lắc đầu ra vẻ chán chường:
- Tao không hiểu nỗi người lớn . Ai cũng vỗ ngực khoe mình thương con, lo cho con nhất trên đời, nhưng hầu như họ lo và nghĩ tới bản thân thì đúng hơn . Mẹ anh Huy bắt ảnh cưới vợ theo ý bác ấy . Mẹ mày cấm cửa ảnh cho hả lòng . Vậy hai bà mẹ này thương con theo cách nào chớ!
Vi bênh vực mẹ:
- Tại má tao sợ tao khổ thôi!
Hoa lý sự:
- Vậy chắc lúc này mày sướng ? Vừa đau vì vết thương, lại vừa khổ vì bị ngăn cấm khi yêu . Nói thật, nếu tao là mày, tao trốn mất rồi! Sau đó tới đâu thì tới.
- Trốn đi thì hết khổ sao ? Mày chỉ giỏi xúi dại . Tao nghe lời mẹ tao chớ không nghe lời đàn ông nói ngon nói ngọt đâu . Và càng không đời nào trốn đi, hay chấp thuận làm vợ mà không được ba mẹ hai bên đồng ý, cưới hỏi đàng hoàng . Mày thấy rồi đó, dễ gì bác Hằng chấp nhận một đứa con dâu xuất thân từ một gia đình như gia đình tao . Vả lại bác ấy lại là bạn thân của mẹ Cầm . Họ mới xứng ngồi sui với nhau.
Hoa trầm giọng:
- Bác Hoài đã kể hết chuyện gia đình mày cùng vấn đề thừa kế cho anh Huy nghe rồi . Điều bác ấy thú vị nhất là biết được người ông Huy yêu mê mệt là mày . Bác ấy tuyên bố, nếu bác Hằng không chịu, bác ấy sẽ đích thân đi cưới vợ cho con trai . Vì mày mới thật là con gái của bạn bác, chớ Cầm thì không phải.
Trái tim Vi muốn lọt ra khỏi lồng ngực, cô muốn nghẹt thở khi nghe Hoa nói tiếp:
- Bác ấy sẽ tới đây với ông Huy . Làm sao bác Túy dám sử dụng độc chiêu "chổi chà" được.
Nháy mắt một cái, Hoa cười:
- Yên tâm dưỡng bịnh đi . Chàng sẽ đến thăm nàng mà! Nàng bây giờ đâu như xưa, chàng sẽ đến mà chả sợ dư luận dèm pha.
Tự dưng Vi khó chịu trước câu đùa không ra đùa, thật không ra thật của Hoa . Cô nghiên mặt hỏi trớ đi:
- Mày với anh Phan ra sao rồi ?
Hoa xụ mặt xuống:
- Tao có điện thoại xin lỗi . Ảnh nói là không chấp nhất gì chuyện lầm lẫn ấy, nhưng Vi à! Hình như anh ấy chẳng hề yêu tao, ảnh không muốn gặp tao.
Vi vội an ủi bạn:
- Dạo này anh Phan bận lắm! Mày đừng trách oan cho ảnh . Mẹ ảnh thưa thằng Thanh cố tình mưu sát . Ảnh đang lo thủ tục bãi nại, rồi lại lo làm thủ tục chuyển nhượng phần thừa kế của ảnh lại cho mẹ con Cầm . Anh Phan là người rộng lượng, biết nghĩ . Nếu mày thật sự yêu, phải chịu đựng và phải hy sinh một chút khi yêu.
- Tao hiểu ý mày . Nhưng nhắm tao có hy vọng gì không?
- Hiện giờ ảnh vẫn chưa yêu ai . Mày vẫn còn tràn trề hy vọng mà nhỏ.
Dứt lời, Vi nhoẻn miệng cười . Nụ cười thoải mái của cô động tới vết thương làm Vi nhăn mặt . Hoa liền trách :
- Cho mày ham nói ham cười . Cười cho đứt... chỉ đi . Thật tao sợ mẹ anh Phan luôn, bả và Cầm đánh mày ra nông nổi này thì không sao . Đằng này thằng Thanh xô Cầm té bong gân, sái tay thôi bà ta đã đi thưa . Đúng là không biết điều! Cũng may là tính anh Phan khác xa tính bà ấy . Thương ảnh thì thương thật, nhưng nghĩ tới gia đình ảnh, tao nản quá . Cái gì đâu lộn xộn hai, ba giòng con.
Vi nhẹ nhàng:
- Tao cũng là người góp phần lộn xộn nè . Anh em mày nên sợ à tránh xa anh em tao là tốt nhất . Nói thật, từ khi biết suy nghĩ tới giờ, tao luôn dấu kín chuyện gia đình mình . Xóm này nhà tao ở gần hai mươi năm, không ai biết nổi khổ của ba mẹ và chị em tao hết . Biết mày với anh Huy hiểu lầm tình cảm anh em tao, tao vẫn chịu đựng dù buồn vô cùng . Hoa à! Yêu mà cứ phải ray rức khổ sở, dấu diếm người yêu về thân phận của mình là điều đớn đau không gì hơn được.
Hoa nói:
- Bây giờ anh Huy đã biết rồi, ảnh đâu chấp nhất gì chuyện ấy, mày cứ nghĩ viễn vông cho khổ . Vả lại mày cũng được hưởng của cải, tài sản như ai, chớ có còn cù bất cù bơ như ngày nào làm công cho ảnh đâu mà sợ không môn đăng hộ đối.
Vi bật cười chua cay:
- Môn đăng hộ đối! Vậy nếu tao vẫn là con nhỏ lao công cù bơ cù bất thì không đời nào tao có được Huy chớ gì ? Đời quả vậy thật đáng chán, mà tình đời của kẻ giàu còn đáng chán hơn.
- Lạ thật! Mày y như bà già, không bao giờ vừa ý những gì mình có.
Vi làm thinh, cô hiểu Hoa khó thông cảm với những mâu thuẫn đang diễn ra trong tâm hồn Vi . Là một người nghèo rớt mồng tơi với biết bao nhiêu mặc cảm, đột nhiên được hưởng một tài sản không phải nhỏ, mặc cảm nghèo ấy chẳng chịu mất đi, mà hình như ngày càng lớn hơn . Nó đè nặng trái tim nhạy cảm nhiều tự ái của Vi . Chuyện Cầm và bà Lệ không được hưởng chút tài sản nào càng làm cô khó chịu hơn nữa . Khi nghĩ tới tình nghĩa vợ chồng của ba với bà Lệ và với mẹ cô . Đột nhiên ông trở thành xa lạ mất rồi . Ba không đơn giản như Vi từng nghĩ, ông cũng có lòng thù hận, hiểm sâm và thích trả thù như một nhân vật đàn ông xấu trong quyển tiểu thuyết, hay cuộn phim nào đó cô đã xem, và ghét cay ghét đắng.
Suốt cuộc đời ba đã sống khổ sống sở bên bà Lệ, và bà ấy cũng có sung sướng gì bên ba . hai người ràng buộc với nhau vì lẽ gì, nếu không phải vì tiền ? Lúc sống ba không khiển được bà ta, đến lúc chết đi ba mới trả thù bằng cách lật tẩy những điều bà ấy dấu . Bà Lệ là người tham lam, ba không cho bà hưởng gia tài, tức là đánh thốc vào tim của bà ta chẳng chút tình nghĩa . Ba có quá ác độc với vợ của mình không?
Còn Cầm nữa . Dù Vi vẫn còn ghét cô ta, nhưng thật ra Cầm có tội gì để phải bị hưởng quả phạt đền bất ngờ cay cú đến thế . Rốt cuộc ba đã không để những đứa con riêng, con chung vui vẻ thương yêu nhau thông cảm với nhau mà ba lại đào thêm hố sâu chia rẽ . Đã biết Cầm không phải máu thịt của mình, sao lúc sống ba im lặng để khi chết rồi lại gây lên giông gió bằng chính sự im lặng vĩnh viễn . Ba có nhỏ mọn không khi làm cho Cầm đau khổ, thất vọng và nhục nhã . Trong lòng Cầm, ba còn chỗ đứng nào không? Đưa tay lên sờ vào chỗ tóc bị cạo mất, Vi thấm thía khi nghĩ: Chính ba góp phần tác động vào việc Cầm đánh mình đến nỗi này.
Cô gật đầu thừa nhận với Hoa:
- Có lẽ mày nói đúng . Tao là người không bao giờ bằng lòng với những gì mình có.
Hoa lém lỉnh:
- Cả tình yêu cũng vậy sao ?
Vi có vẻ hững hờ:
- Ờ! Cả tình yêu cũng thế . Tao chán ngắt, khi nghĩ Huy trở lại, vì bây giờ tao không còn xơ xác như trước đây.
- Ê! Anh tao đâu tệ dữ vậy . Ảnh từng tuyên bố giàu nghèo không thành vấn đề mà!
Vi nhếch môi đầy tự ái:
- Vậy tại sao có một thời gian ảnh bỏ rơi tao, thậm chí làm lơ để bác Hằng cho tao thôi việc, rồi bây giờ lại tìm đến ? Lúc tao khốn khổ nhất, cần ảnh nhất, ảnh lại vắng . Cuộc đời có những ngẩu nhiên lạ lùng đến thế sao ?
Hoa phân bua:
- Lúc đó ảnh rời xa mày vì tưởng mày với Phan chớ không phải vì mẹ ảnh bắt buộc đâu.
- Vô lý . Anh Huy từng yêu và bỏ rơi bao nhiêu cô gái rồi ? Ảnh đâu có thể hiểu lầm một cách ấu trĩ như thế được . Chẳng qua ảnh cố ý hiểu lầm để thanh thản, nếu có lúc nào cô đơn quá, ảnh nghĩ tới tao.
Trố mắt nhìn Vi, Hoa hỏi:
- Thật tình mày nghĩ như vậy à! Nếu thế mày đâu biết yêu . Mày từng nói yêu phải hy sinh, phải chịu đựng, phải rộng lượng vị tha mà . Sao mày lại cố chấp với anh Huy dữ vậy ?
Vi thở dài:
- Mày không hiểu tao đâu Hoa . Hiện tại tao khổ tâm nhiều thứ lắm.
- Khổ! Mà khổ về chuyện gì ? So với Cầm mày danh chánh ngôn thuận hơn nhiều . Cô ả chẳng còn gì hết, và dĩ nhiên tình yêu cũng chẳng thể ở lại . Bác Hằng sẽ tức điên lên khi biết bà bạn thân nhất đã lừa mình suốt hai mươi năm nay . Đời nào bác cưới Cầm cho ông Huy mà lo.
Vi mai mỉa:
- Không ngờ muốn được yêu và được tôn trọng . Bản thân rồi gia đình mình phải được bảo vệ bằng tiền hay tiếng tăm, phẩm giá . Dưới mắt bác Hằng, mẹ tao đâu có phẩm giá . Dễ gì bác ấy chấp nhận tao.
- Vậy chắc bác Lệ có phẩm giá ? Sao mày khéo suy nghĩ để lôi phiền phức về cho mình vậy ? Bao giờ mày cũng thừa tự ái . Thôi tao về cho mày nằm với ba mớ tự ái của mình.
Đi được vài bước Hoa quay lại:
- Quên nữa ! Anh Huy dặn tao nhắc mày ăn uống nhớ kiêng cữ, không thì vết sẹo xấu lắm!
Vi gượng cười . Cô ước chi mình buồn đó rồi quên ngay như Hoa . Cô ước chi mình chỉ nghĩ tới những việc hết sức giản đơn, không câu nệ, chấp nhất một lời nói, một hành động của người khác như trước đây cô vẫn hời hợt, vô tư.
Sao bây giờ Vi khác trước nhiều quá , cô nghi ngờ mọi thứ, suy xét đánh giá mọi người. Mà người đầu tiên là ba, rồi kế tiếp là mẹ cô . Khổ sao cô nhận thấy cả hai người đều quá xa lạ.
Cái tờ di chúc quái ác đó làm thay đổi mọi thứ . Nó vực ba cô sống lại để nghe bà Lệ chửi không tiếc, để Cầm oán trách không nguôi, và nghe mẹ cô khóc rưng rức, cười hỉ hả vì mừng, vì sung sướng . Còn cô . Ông có cảm nhận được nổi xót xa, đau đớn cô đang mang không?
Dầu ông bù đắp cho mẹ và chị em cô phân nửa tài sản ông có, Vi vẫn thấy bị mất mát . Nỗi mất mát lớn nhất là lâu nay ông gây ra cho cô là cô đã đã mất niềm tin vào cuộc đời này.
Vi nhắm mắt lại như muốn xua đi hết những dằn vặt trong hồn . Cô nghe tiếng muỗng va vào chén và tiếng bà Túy ngọt ngào:
- Ăn miếng súp đi Vi.
Cô chắc lưỡi:
- Con không muốn ăn.
- Không muốn cũng phải cố . Con mất máu nhiều lắm đó . Nhanh lên, ăn cho nóng.
Biết là từ chối cũng vô ích, Vi uể oải ngồi dậy bưng chén súp . Cô hỏi:
- Thanh đâu rồi mẹ ?
- Nó đi tập rồi . Bữa nay chạy đường trường lên tận Biên Hoà.
- Nó vẫn còn tâm trí để tập đua, hay thật!
Bà Túy thở ra:
- Có bị thương như con đâu mà bắt nó nằm một chỗ . Mấy bữa nay mẹ thấy em con phấn khởi lắm . Mừng cũng phải thôi . Bây giờ nó không sợ thua kém bè bạn nữa . Nghe đâu bà nội đưa vàng cho nó mua chiếc Dream.
Vi buông muỗng xuống:
- Nó nhận không?
Gật đầu với vẻ khoan khoái, bà Túy nói:
- Nhận chớ! Nhưng nó nói sau này sẽ trả lại cho nội.
- Sau này! Sau này là chừng nào ?
Thấy Vi cau có, bà Túy bực mình:
- Nói là nói như vậy, chớ làm gì có sau này . Mày ganh tỵ với em hả Vi ? Hừ . Dầu gì nó cũng là cháu nội . Thằng Phan được bà ấy nuôi mấy chục năm nay sao mày không ganh.
- Con không ganh . Nhưng nhận vàng như vậy có nên không?
Bà Túy cao giọng:
- Sao lại không? Nội bây tới đây nhận mẹ là dâu, nhận tụi con là cháu . Còn gì nữa mà cần câu nệ . Vân Vi.
Mắt bà Túy bỗng xa xăm:
- Cuối cùng điều mẹ mong ước cũng thành: Mẹ được xem là vợ của ba con . Mụ Lệ bây giờ còn mặt mũi nào làm uy làm quyền với mẹ nữa chớ . Rồi mụ ta phải ra khỏi ngôi nhà đó . Nó là của mẹ . Ngày xưa ba con luôn nói như vậy, mãi đến khi ông chết rồi, mẹ mới thật sự làm chủ nó . Mẹ đã có tất cả.
- Mẹ nghĩ bà Lệ để yên chuyện này sao ?
- Không để yên thì mụ ấy làm được gì ? Mụ ta đi kiện người chết à ?
Vi làm thinh . Cô nằm xuống giường rồi nói:
- Con ngủ một chút, và không muốn gặp ai hế . Con mệt quá rồi!
Như người còn say men chiến thắng, bà Túy vui vẻ bưng chén súp đi ra, bà không quan tâm đến nỗi chán chường trên mặt và cả trong câu nói của Vi . Cô khổ sở khi nghĩ tới Phan . Anh ấy tốt với chị em cô, thật sự xem cô và Thanh là em . Nhưng Phan sẽ nghĩ gì nếu anh biết mẹ Vi là người xúi ba làm tờ di chúc trên ? Dầu sao bà Lệ cũng là mẹ, Cầm cũng là em của anh kia mà! Phan làm thủ tục chuyển nhượng phần thừa kế của mình, chứng tỏ anh rất mực quan tâm đến họ . Phan là người cương trực, vô tư, sai đúng phân minh rõ ràng . Vi xốn xang với ý nghĩ những gì mẹ và chị em cô được hưởng quá nhiều, so với bà Lệ, Phan và cả Cầm.
Vi cắn môi . Cô có nên chia phân nửa phần thừa kế của mình lại cho Phan không? Chắc là không . Vì anh không túng thiếu như Vi, có chia chưa chắc Phan đã nhận . Với lại mẹ cô sẽ mắng tới chết nếu cô cả gan làm việc này mà không hỏi ý của bà.
Tài sản ba để lại cho Vi và Thanh, nhưng hình như mẹ nghĩ tất cả là của bà.
Hôm qua, hôm kia Vi rất thắc mắc khi thấy mẹ bình thản như đã biết trước chuyện gia tài từ trời rơi xuống này . Bây giờ cô đã hiểu vì sao mẹ tỉnh đến thế . Bà đã cầm chắc chiến thắng trong tay kia mà.
Sự ngọt ngào, khéo chiều chuộng, nét dịu dàng , cùng vẻ yếu đuối của bà như những giọt nước đã đào mòn, khóet thủng trái tim không phải bằng đá của ba . Mẹ đã thành công . Tất cả là của bà, mẹ không đời nào để Vi chia bớt một đồng, một xu cho ai bên "nhà kia".
Bà đã trả hận cũ nhưng không có nghĩa là không gây hận mới.
Vi chợt bàng hoàng khi nghĩ: Với mẹ, mọi thứ đang ở điểm khởi đầu . Ai dám bảo đảm bà không trả đũa tình địch từng làm nhục bà hai mươi năm trước.
              * * * * *
Huy xót xa nhìn gương mặt xanh xao vì mất nhiều máu của Vi . Anh nhè nhẹ nâng cằm cô lên và đau đớn khi thấy đôi mắt cô rân rấn ướt . Anh nhíu mày khổ sở:
- Đau lắm phải không?
Vi cắn môi làm thinh . Để mặc Huy vỗ về âu yếm và để mặc nước mắt tràn trụa . Cô nằm ngoan trong vòng tay anh, yên ấm như chưa bao giờ một người phải giận dỗi chia xa, phải khổ sở vì không được gặp nhau như cách đây vài phút . Thật ra Huy đến nhà Vi từ sáng sớm, nhưng bà Túy dứt khoát không cho anh vào . Huy cương quyết gặp bằng được Vi, nên anh đứng lì ngoài sân cho tới hơn 9 giờ tối... bà mới chịu nghe lời khuyên can của Thanh... mời Huy vào nhà . Từ sáng đến giờ Vi rấm rứt khóc suốt . Cô không hiểu mẹ muốn gì mà luôn mồm lẩm bẩm:
- Phải cho bọn chúng một bài học nhớ đời.
Phải chăng mẹ muốn kiểm tra mức độ yêu của Huy, khi anh đứng như trời trồng cả ngày . Vi bồi hồi áp mặt mình vào ngực Huy . Lòng cô thanh thản như trẻ con, không biết giận hờn là gì . Mới hồi sớm mai này thôi, Vi nghĩ mình khó lòng... hoà với Huy vì những lời bà Hằng đã tới đây nhục mạ mẹ, nhưng không phải vậy . Vừa nghe tiếng anh năn nỉ ngoài sân ruột gan cô đã rối bời, tim cô đập loạn xạ.
Huy không ăn, không uống . Cô cũng vậy . Đây quả là một kỷ niệm đáng nhớ!
Vi thì thầm:
- Chắc khó có ai... lì hơn anh.
- Lì như vậy em mới không giận và... mẹ mới thương tình chớ! Nói thật, nếu mẹ chưa cho vào thăm em, anh sẽ đứng tới mai . Vì dù sao đứng ở đây vẫn gần em hơn nằm ngủ ở nhà . Có điều khát quá...
Vi nhỏm dậy:
- Để em rót nước.
Huy cười, anh kéo cô lại:
- Anh khát... môi em kìa .
Vi nóng người vì đôi mắt đắm đuối của Huy . Đưa tay vờn nhẹ lên bờ môi cô, anh trách:
- Tại sao lại dấu chuyện em và Phan là anh em ? Em yêu, sao không tin người mình yêu ? Hả Vi ?
Cô thở dài:
- Em sợ anh không thông cảm được hoàn cảnh của em . Nói ra nghe thật mâu thuẫn, mình bước vào ngõ cụt, không ai ủng hộ, hoan nghênh mối tình này . Anh Phan cũng nói ra, rồi mẹ anh lại dứt khoát cho em thôi việc . Bao nhiêu chuyện dồn dập, em biết tin ai hả Huy ? Tin được người mình yêu là hạnh phúc . Em khốn khổ vì có một thời gian đánh mất niềm tin nơi anh . Làm sao em dám nói thật chuyện ba em cũng là ba anh Phan ? Em càng mặc cảm hơn khi biết mẹ anh có ấn tượng với những người vợ lẻ, những đứa con thừa như em . Bác Hằng tới đây nói thế nào anh biết không?
Huy vội nói:
- Anh biết hết, anh hiểu hết, chính vì vậy anh càng thương em hơn . Mẹ anh bảo thủ lắm, bà luôn cho rằng mình đúng và muốn mọi người theo ý mình . Anh đã một lần cãi mẹ, lần đó anh sai . Nhưng đâu phải vì vậy anh sẽ sai nữa nếu tiếp tục làm nghịch ý bà . Với anh, em là tất cả, anh không thể thiếu em.
Giọng Vi thẫn thờ:
- Nhưng mẹ anh cũng không thể chấp nhận em . Vì bà vốn rất bảo thủ.
- Điều đó có gì quan trọng . Anh sẽ thuyết phục . Mẹ sẽ hiểu ra thôi . Mẹ anh không đáng sợ bằng mẹ em đâu . Mọi sóng gió qua rồi nhất định mình không xa nhau nữa.
Nhìn gương mặt phấn khởi của Huy, Vi thấy lo kỳ lạ . Linh tính như nói với cô: Sóng gió chưa qua đâu, mọi thứ đang ở mức khởi đầu, đừng vội mừng để rồi khóc lúc nào không hay.
- Sao lại thừ người ra vậy bé con . Nhìn anh nè!
Vi gượng cười . Cô xúc động khi thấy Huy cúi xuống thật gần.
Vừa chạm vào môi Vi, Huy đã hoảng hồn ngồi ngay lại khi nghe tiếng bà Túy tằng hắng: Anh xích ra vừa lúc bà khệ nệ bưng mâm vào.
Huy thấy trên mâm có hai tô hủ tiếu và hai ly sữa ca cao . Mùi thơm của thức ăn làm bao tử anh xót dữ dội . Bà Túy nói trỏng:
- Từ sáng đến giờ chắc đói lắm rồi . hai đứa ăn đi!
Nói xong bà thong thả bước ra . Vi thở phào . Cô so đũa đưa Huy và nói nhỏ:
- Tai qua nạn khỏi rồi! Hú hồn hú vía . Ăn đi ông tướng!
Huy hít hà:
- Bây giờ mới biết đói . Nhưng anh vẫn thèm môi em hơn.
Vi nhăn mặt dọa:
- Mẹ đứng ở cửa kia kìa . Ở mà nói nhảm . Thấy mẹ như vậy, chớ không phải vậy đâu.
Huy tủm tỉm cười . Anh cắm cúi ăn một hơi thật ngon lành, trong khi Vi cứ nhân nha ăn từng chút . Cô vẫn chưa hiểu mẹ định làm gì, sao bỗng dưng bà thay đổi thái độ như vậy.
Đến khi hai người uống được nửa ly ca cao, thì bà Túy bước vào.
Huy nhanh nhẩu nhắc ghế mời bà ngồi . Nét mặt vẫn khó đăm đăm, bà Túy vào thẳng vấn đề:
- Tôi không cấm cháu yêu thương con Vi, nhưng tôi không muốn gia đình này bị mang tiếng vì việc cháu thương yêu nó . Tôi đề nghị người lớn bên nhà cháu tới gặp tôi.
Vi kêu lên:
- Kìa mẹ! Sao lại gấp gáp kỳ vậy.
Bà Túy lạnh lùng:
- Kỳ hay không, chuyện rùm beng cũng đã có rồi . Phải quấy, mẹ chưa làm cho rõ đó chứ...
Huy mềm mỏng:
- Cháu rất khổ tâm về việc mẹ cháu tới đây . Bác thương em Vi, xin bác cũng thương dùm cháu... .Nay mai ba cháu sẽ đến thưa chuyện với bác.
Bà Túy cười nhạt:
- Từ bé tới lớn, cháu sống với mẹ, nhờ mẹ mới làm nên . Chuyện hệ trọng cả đời người để mẹ cháu quyết định mới phải . Tôi không dám làm phiền tới anh Hoài đâu . Đời nay nam nữ trưởng thành có quyền tự do kết hôn . Nhưng nhà này có phép tắc hẳn hòi con cái không đứa nào dám cãi ý mẹ.
Huy nhíu mày . Quả nhiên mẹ của Vi không đơn giản, bà cố tình làm khó anh đây khi muốn chính mẹ anh phải đến để xin lỗi chuyện đã rồi . Khổ nổi, mẹ Huy cũng thuộc loại phụ nữ không đơn giản . Đời nào bà hạ mình với người bà rất coi thường.
Cho tới hôm nay là bà vẫn khư khư giữ ý của mình . Bà bắt Huy, một là cưới Cầm, hai là đoạn tình mẹ con . Đã không tin lời ba anh thì thôi, bà còn không ngớt rủa "thằng khốn kiếp" ăn tiền người ta, dựng nên chuyện Cầm không phải con ông Tiến . Bà tin rằng bà Lệ là nạn nhân của người chồng mù quáng, bị yêu ma hớp hồn nên mới đành đoạt dứt tình với vợ con, giao quyền thừa kế cho vợ bé.
Khi biết người... phá hạnh phúc gia đình bà Lệ là mẹ của Vi, bà ngạc nhiên đến mức ngẩn ngơ, để bây giờ Huy cũng ngơ ngẩn vì điều bà Túy yêu cầu . Khổ tới nữa rồi đây!
Huy xuống nước:
- Dầu sao ba cháu và bác cũng từng quen biết, từng tiếp xúc với nhau, cháu nghĩ hai người sẽ dễ thông cảm với tụi cháu hơn.
Bà Túy rành rọt, đứng dậy đễ tiễn khách:
- Mong cháu thông cảm . Người mẹ nào cũng phải như tôi thôi . Vi rất hiểu mẹ, nó sẽ không buồn đâu.
Thấy Vi luống cuống nhìn Huy, bà Túy... ra lệnh:
- Con khỏi đưa Huy . Trời khuya sương lạnh lắm . Mẹ đã bảo thằng Thanh mở cửa rồi.
Biết là có năn nỉ cũng vô ích, Huy rầu rĩ với hai điều kiện quái ác của bà Túy . Anh lặng lẽ đứng lên . Đợi bà Túy khuất sau cửa, anh vội ôm siết Vi vào người và hôn nhanh lên môi, lên má cô . Giọng gấp rút:
- Rồi đâu sẽ vào đó . Anh sẽ tới thăm em . Mẹ không nỡ đuổi anh đâu . Đừng lo!
Vi thẫn thờ ngồi xuống giường , cô nghe tiếng khóa cửa và tiếng Thanh huýt gió . Huy đã về rồi nhưng nụ hôn anh như còn ấm trên môi cô.
Bất giác Vi thở dài . Quả là Huy chưa hiểu chút gì về mẹ cô hết . Nên anh mới tin rằng bà sẽ không nở đuổi , nếu anh trở lại thăm cô lần nữa.
Nguyên ngày nay bà đã thể hiện quyền làm mẹ một cách kỳ cục . Bà làm điều đó vì thương Vi, hay muốn trừng phạt Huy cho hả việc bà Hằng tới nhà nặng nhẹ bà vậy ?
Từ hôm biết mình trở nên giàu có, mẹ cô thay đổi kinh khủng . Hình như bà muốn đối chọi, khiêu khích với những ai động tới bà . Ngay cả việc bà đưa ra hai điều kiện cũng chứng tỏ bà chỉ nghĩ tới lòng háo thắng cuồng điên của mình trước những người bà căm ghét, chớ bà không cần biết Vi sẽ như thế nào...
Lòng Vi nặng nề chưa từng có, cảm giác ấy càng tăng lên khi mẹ cô bước vào.
Giọng bà khô khan:
- Nói cho mà biết, thằng Huy không làm được hai việc đó, mày không được gặp nó nữa.
Vi ấp úng:
- Nhưng mà.
- Không nhưng gì hết . Mẹ nói một lời thôi . Còn bây giờ đi ngủ . Ngày mai thằng Thanh chở con đi tái khám . Làm con gái phải biết treo giá, phải biết làm cao, không thì người ta coi thường.
Nhếch môi cười một mình, Vi chua chát nghĩ . Từ lúc biết mìinh sẽ làm chủ ngôi biệt thự sang trọng, to lớn ở quận Nhất, mẹ cô khác hẳn . Bà bắt đầu nói nhiều tới danh giá, tới việc sợ bị người ta coi thường . Hình như bà đang muốn tạo cho mình một lớp hào quang, dẫu đã muộn màng.
 
 

Danh sách chương của Tình Như Sương Khói

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h