Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 24/02/2018 05:28 ở Hà Nội
 

Nước mắt bồ công anh - chương 67

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  523

CHAP 67: KHAO KHÁT MỘT CHÚT BÌNH YÊN

“Bình yên, mi rong ruổi chốn nào mà cả một chặng đường dài thênh thang ta tìm hoài chẳng có?”

_ Em làm đúng chứ? – Đan ngước lên nhìn Huy

_ Ừ! – Huy siết chặt thêm vòng tay nơi eo Đan. Nói trắng ra, anh không mấy đồng ý về cách giải quyết của cô, bởi chẳng một ai có thể chắc rằng, Nhã Văn sẽ không gây tổn thương cho Đan thêm lần nào nữa. Nhưng chính anh cũng đã nói rồi, chỉ cần là quyết định của Đan, anh sẽ tôn trọng.

_ Anh không vui sao? – Đan nhạy cảm

_ Ừ! – Huy cũng chẳng chối. Trước mặt Đan, anh không muốn giấu diếm cảm xúc thật của mình, tuy rằng chỉ trong một số trường hợp.

_ Em hiểu mà. Nhưng anh hiểu cho em chứ? Thật sự em cảm thấy rất có lỗi với Nhã Văn, cả Nhã Phương nữa. Vì thế, đó có lẽ là cách giải quyết tốt nhất. – Đan thở dài

_ Đan này! – Huy dùng cả hai tay ôm lấy khuôn mặt Đan – Không phải là lỗi của em đâu, em hiểu điều đó chứ? Mỗi một người có một lựa chọn riêng cho cuộc đời mình, vì thế đừng dồn hết mọi tội lỗi về phía mình. Anh sẽ rất đau lòng.

_ Uhm! – Đan nép sâu hơn nữa vào người Huy. Cảm giác bình yên ấy, chỉ anh mới có thể mang lại cho cô. – Nhã Văn sẽ bình an phải không anh?

Câu hỏi mang tính chất như một lời an ủi ấy, Huy không trả lời. Anh chỉ đứng yên lặng ôm Đan hồi lâu. Hoàng hôn buông xuống rất nhanh. Chút ráng đỏ cuối ngày lóe sáng rồi tắt lịm, đêm kéo về không báo trước.

Đêm rồi cũng qua đi, chỉ mong rằng ngày mai, nắng sẽ lại về…

Cả hai trở lại Thụy Sỹ sau khi dự đám cưới của Thiên và Bảo Linh. Vậy là hai người bạn thân của họ cuối cùng cũng đã viết nên đoạn kết cho cuộc tình của chính mình, để rồi mở sang một trang mới, khó khăn hơn, nhưng cũng hạnh phúc hơn…

_ Khi nào thì em mới cho anh được một lần “tự sướng” trước mặt tên khốn ấy đây? – Huy buồn bực lên tiếng khi nhớ tới vẻ mặt đắc ý của Thiên, khi cùng một lúc “song hỉ lâm môn”

Phụt… Đan phun hết nước đang uống ra, sặc sụa… Cô không nghe lầm chứ? Gì mà “tự sướng”. Huy cũng có ngày dùng tới ngôn ngữ teen như thế sao?

_ Ha…ha!!! Khụ…khụ…!!! – Tiếng cười cùng âm thanh ho vì sặc nước của Đan vang lên không ngừng.

Huy lo lắng vỗ nhẹ lưng Đan cho cô hết sặc nhưng vẫn cơn ho dai dẳng vẫn không dứt. Khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng. Huy thấp giọng rủa thầm, rồi hết cách nâng khuôn mặt Đan lên, dán môi mình vào môi cô để ngăn cơn ho dai dẳng kia.

Đan trợn tròn mắt. Sao anh toàn “tập kích” vào những lúc cô không phòng bị thế nhỉ? Nhưng chỉ được mấy phút, cô đã “ngoan ngoãn” phối hợp cùng anh để ngăn cơn sặc kia.

_ Anh đang ghen tỵ với anh Thiên à? – Đan hấp háy mắt, thì thầm trên môi Huy, vẻ mặt như muốn nói “Em biết hết rồi nhá! Anh thật trẻ con”

_ Không có! – Đánh chết Huy cũng không nhận, việc mất mặt như thế làm sao anh nhận được chứ?

_ Phải không đó? – Đan lại nở nụ cười. Huy có cảm giác sống lưng mình trở nên lạnh buốt. Đan cười như thế rất chi là…

_ Được rồi, là anh ghen tỵ, ghen tỵ đến chết mất. Cái đó gọi là sĩ diện của cánh đàn ông đấy. – Huy yếu ớt ngụy biện

Đan lại bật cười, lần này trong cái âm thanh trong trẻo như tiếng chuông ngân ấy, có cả tiếng trầm khàn khe khẽ.

Huy nhẹ tựa trán vào trán Đan. Họ nhìn vào mắt nhau thật lâu.

Cười… Hạnh phúc vẹn nguyên là thế.

Nhưng… sự bình yên mong manh ấy có thể vẹn nguyên mãi không, khi cuộc đời này chưa bao giờ thôi tạo phong ba..?

Đan trở người khi bị ôm chặt vào lòng ai đó, cô đang rất buồn ngủ mà. Huy bật cười nhìn cô gái đang say giấc trong lòng mình. Thật là, cô ham ngủ còn hơn anh nữa.

Nếu ngày thường thì có lẽ anh đã để Đan ngủ thoải mái rồi, nhưng hôm nay thì không thể. Hôm nay là một ngày cực kì, cực kì đặc biệt…

Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Đan điều gì đó khiến đôi mày nhỏ nhắn của cô khẽ cau lại.

” Đăng kí”? Cái gì thế nhỉ? Trong cơn mơ màng, câu nói dài ngoằn ngoèo của Huy rốt cuộc chỉ được Đan tiếp nhận bấy nhiêu.

_ Kí… ? – Đan nũng nịu, giọng mơ màng- Anh đăng kí giúp em đi, hay nhờ ai cũng được? – Cô trở người lần nữa, chẳng buồn tới việc mở mắt ra.

Huy dở khóc dở cười nhìn Đan. Anh thật sự muốn đưa tay gõ vào cái trán bướng bỉnh kia. Đăng kí giúp? Em dám sao?

Cuối cùng, mặc dù không tình nguyện chút nào nhưng Đan vẫn phải mở mắt. Nếu không cô có cơ chết vì ngạt mất. Đưa tay đẩy người đang thoải mái hưởng thụ nụ hôn buổi sáng kia ra, Đan đỏ mặt lên tiếng…

_ Sao thế anh?

_ Hôm nay là ngày 7/7! – Huy đều giọng, mắt thấp thoáng tia cười. – 7 năm trước, em có nhớ…

Huy bỏ lửng câu nói, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để Đan hiểu hết ẩn ý trong lời nói của anh. Cô nhẹ mỉm cười, gò má đỏ ửng vì e thẹn. Màn mi cong rủ xuống che đi đôi mắt rưng rưng vì xúc động. Thì ra anh vẫn nhớ, hay nói đúng hơn là anh chưa bao giờ quên.

Ngày này 8 năm trước họ đã gặp nhau lần đầu tiên. Cũng chính ngày này 7 năm trước, trong một lần bị Huy trêu sau này cô nhất định sẽ là vợ anh, Đan đã vừa cười vừa tuyên bố, nửa thực nửa không…

“Được, đúng ngày này 7 năm sau, nếu chúng ta vẫn còn bên nhau, em sẽ cùng anh đăng kí kết hôn”

Ngẩng đôi mắt trong veo lên nhìn khuôn mặt thân quen trước mặt, Đan không ngăn mình hôn nhẹ lên má anh. Rốt cuộc, 7 năm sau họ vẫn còn bên nhau…

_ Được! – Môi cô đơn giản kéo lên, dành cho anh nụ cười hoàn mĩ và đẹp đẽ nhất trong ngày…

Bước ra khỏi nơi đăng kí, Huy cầm tay Đan lên hôn nhẹ. Cô hơi giật mình, quay sang nhìn anh. Đan ngẩn người…

Anh rạng rỡ quá! Nắng sớm mai giòn tan hắt lên vai anh sắc vàng huy hoàng và lộng lẫy. Nụ cưởi nửa miệng thường ngày trở nên hân hoan và bừng sáng hơn bao giờ hết. Cảm giác hạnh phúc theo nụ cười của anh chạm vào đến từng tế bào trong cô.

_ Vợ à! Anh yêu em! – Đơn giản, ngắn gọn nhưng quá đủ để diễn tả niềm hạnh phúc trong anh lúc bấy giờ.

Đan lặng lẽ siết chặt bàn tay đang giữ lấy tay mình.

Đúng vậy trên đời này, chỉ cần có anh, chỉ cần cầm tay anh, cô sẽ không cần phải âu lo bất cứ một điều gì nữa cả. Nắm lấy tay anh, cô sẽ đến được cái bến cuối cùng của hạnh phúc. Yêu nhau, xa nhau, tổn thương nhau, nhưng rốt cục đến hôm nay họ cũng đã đến được nơi hẹn ước. Từng dòng cảm xúc bất chợt vỡ ào khiến khóe mi Đan khẽ ướt át, nhưng trên môi nụ cười vẫn vẹn nguyên và tinh khôi, ấm áp cả ngày gió se lạnh.

Cả một ngày dài “trốn việc” để rong ruổi khắp nơi khiến Đan mệt phờ người. Cô đổ sấp người lên giường, chẳng buồn động đậy, lười nhác như một cô mèo nhỏ.

_ Dậy nào, đi tắm rồi ngủ. – Huy cúi xuống cắn nhẹ bờ má phớt hồng của Đan.

Cô định quay sang phản đối, nào ngờ môi đã chạm vào môi Huy.

Bốn mắt lặng lẽ nhìn nhau…

Đan bối rối muốn quay đi nhưng Huy đã nhanh hơn cô một bước. Anh giữ chặt lấy cằm cô, nụ hôn dịu dàng ban đầu dần trở nên mãnh liệt. Anh tham lam, cuống quýt chiếm lấy hơi thở của cô, không cho Đan cơ hội trốn tránh. Trong khi đó, bàn tay còn lại của anh cũng không hề yên phận.

Trong vô thức, Đan bất giác nắm nhẹ tay anh, lực rất yếu nhưng vẫn đủ để Huy nhận thấy. Anh dừng lại tức thì.

Nhìn sâu bào đôi mắt mơ màng của cô, mắt anh loé lên tia sáng đầy khao khát và mãnh liệt. Đan ngơ ngẩn nhìn anh. Dường như với Huy, hôm nay là ngày của cảm xúc. Chưa bao giờ cô thấy anh thoải mái bộc lộ cảm xúc nhiều như hôm nay. Từ nỗi mong chờ khi nói ra lời cầu hôn có một không hai kia. Cầu hôn? Đan nhíu nhíu mày, cứ xem vậy đi. Rồi đến vẻ hứng khởi như một tướng quân khải hoàn trở về khi chính thức cầm trên tay giấy chứng nhận. Và giờ đây là ánh mắt rực cháy nỗi đam mê và khao khát. Liệu có phải, bản ngã cuối cùng của anh là đây?

Ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn cô, tựa hồ như muốn thiêu đốt hết tất cả lí trí trong Đan lúc này, để cô hiểu rằng, anh yêu và muốn cô đến mức nào.

_ Được không e
m? – Giọng Huy khàn đi, trầm đục.

Đan vòng tay lên cổ Huy, kéo gần khoảng cách giữa hai người, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ấm lên trán anh…

_ Em là vợ anh! – Đan nhỏ giọng, cùng lúc Huy cúi xuống cướp lấy môi cô lần nữa.

_ Phải, em là của anh, mãi mãi! – Huy thì thầm trên môi cô.

Đêm của đắm say, của tin yêu và cả hi vọng. Đêm nay, họ thuộc về nhau. Trong cái huyền hoặc và vĩnh cửu của màn đêm, họ trao nhau những gì trinh trắng và vẹn nguyên nhất. Mãi mãi và mãi mãi, họ là của nhau và chỉ có thể là của nhau…

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nước mắt bồ công anh

chương 1chương 2chương 3chương 4chương 5chương 6chương 7chương 8chương 9chương 10chương 11chương 12chương 13chương 14chương 15chương 16chương 17chương 18chương 19chương 20chương 20.1chương 21chương 22chương 23chương 24chương 25chương 26Nước mắt bồ công anh – chương 27Nước mắt bồ công anh – chương 28Nước mắt bồ công anh – chương 29Nước mắt bồ công anh – chương 30Nước mắt bồ công anh – chương 31Nước mắt bồ công anh – chương 32chương 33chương 34chương 35chương 36chương 37chương 38chương 39chương 40chương 41chương 42chương 43chương 44chương 45chương 46chương 47chương 48chương 49chương 50chương 51chương 52chương 53chương 54chương 55chương 56chương 57chương 58chương 59chương 60chương 60.1chương 61chương 62chương 63chương 64chương 64.1chương 65chương 66chương 67chương 68chương 69chương 70chương 70.1chương 71chương 72chương 73chương 74chương 74.1chương 75chương 76chương 76.1chương 77


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h