Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 04:55 ở Hà Nội
 

Nothing gonna change my love for you - chương 21.1

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  890

Tâm trạng Pj cũng chẳng khá khẩm gì cho cam, trời mưa … thường gợi cho con người nhiều cảm xúc và nhiều suy nghĩ, nếu nói Pj ko lo lắng thì đó là nói dối, lo cho tình yêu bản thân, lo cho Ken nữa … con người Khánh Hạ ko đơn giản thế, chơi với nhau từ thuở bé xíu nên Pj ko quá khó để hiểu về con người chị ta, với những thứ chị ta yêu thương, chị ta sẽ hết lòng mà trân trọng, sẽ ko có chuyện còn tình cảm mà rời đi vì ước mơ đâu ! :) Đâu dễ thế, nhỡ bị phỏng tay trên rồi sao ? Chị ta chỉ bỏ lại mọi thứ sau lưng khi chắc chắn rằng thứ đó ko còn giá trị trong mắt chị nữa ! :) Hay Ken là trường hợp ngoại lệ nhỉ ? Hy vọng là như thế … Dù là gì thì Pj ko thể ko điều tra về Khánh Hạ được …

Khánh Hạ cũng chuyển đến trường học chung lớp với Jun và Ken … Thế là Pj ko đi ngang qua lớp đó , cũng như là ko vào lớp đó như lúc trước nữa ! Tin đồn, lời bán tán cũng nhiều hơn, họ nói người yêu cũ của Ken quay về nên Pj bị bỏ là đúng rồi ! Phần lớn đều là sự thương hại ! ^^ Những điều mà Pj trải qua lúc này quả thật là một cú sốc tinh thần, hình như chuyện của nhỏ mọi người trong trường biết rồi.

RẦM – tiếng đá cửa

- Pj đâu ! Tao muốn gặp nó !- tiếng lớn giọng của 1 đứa con gái.

Pj đang ngồi nhìn xuống sân qua khung cửa sổ, nghe thấy có người nhắc tên mình nhỏ lướt mắt qua, nhìn thấy nhóm người trước cửa chỉ khẽ nhếch môi rồi quay đi, đúng là khinh thường người ta mà ! Bọn đó thấy thế liền xông thẳng vào lớp, tiến tới bàn Pj thì đập bàn 1 cái tỏ ý dằn mặt.

- Trông mày tội quá !- khinh khỉnh nhìn, kèm theo nụ cười tỏ ý thương hại.

- Có sao ? – Pj cười khẩy – Mà tao thế nào thì kệ m. tao đi ! Nói nhiều v~ ! – Pj lại thong dong nhìn ra khung trời bên ngoài.

- Còn mạnh mồm gốm ! Tao biết mày yêu Ken nhiều mà ! Lừa ai chứ, giả vở mạnh mẽ hả, tao khinh ! Loại như mày chỉ đáng đi cầu xin hạnh phúc của người khác ! Má của mày chẳng phải cũng từng là “gái gọi” sao ? Làm ơn đi, đến ba mày, mày cũng chẳng biết là ai ! Hài ! Đòi đua với đời, chưa đủ trình độ đâu !- nhỏ đó cứ cố khoét sâu vào nỗi đau của Pj.

Pj bấu chặt tay vào nhau, nén cơn giận run người lại, từ tốn đứng lên khỏi ghế, cười nhạt, đáp:

- Gái gọi ? Mày hiểu thế nào về từ đó ? Mày hiểu bao nhiêu về quá khứ của tao ! Chỉ là mẹ tao tin lầm người thôi ! Mà thôi, nói thế nào thì loại ko hiểu tiếng người như mày cũng chẳng tiếp thu nổi ! – nói rồi Pj bình thản ngồi xuống ghế như chưa từng nghe thấy gì, bình thản đến sợ … tổn thương cực độ rồi :)

Có phải nhỏ ko đáng để có được yêu thương ? :) Ai làm ơn trả lời cho nhỏ đi ! =)

Chết tiệc !!! Zu với 1 vài người trong lớp đi giải quyết chuyện vặt rồi, chỉ còn mỗi Mon ! Ko thể để Pj chịu tổn thương thêm nữa …

- Ko về chị sẽ hối hận đấy ! – Mon xen vào cuộc nói chuyện của 2 người.

- Hah, con nhóc, dọa hả ? Xin lỗi mày, nói thẳng ra tao đết ưa Mẫu Đơn tụi bây ! Người tao đông hơn người tụi bây đấy! – nhỏ đó khoanh tay đắc chí.

- Lại thêm người não phẳng rồi ! So sánh tương quan lực lượng là điều sai lầm nhất khi đối đầu với tụi này đấy chị à ! – Mon mỉm cười.

- Hah, nhóm tao ko có đứa nào yếu kém như mày đâu ! Biết ko hả ? – nhỏ đó dùng 1 tay dí vào trán Mon.

- Bỏ bàn tay dơ bẩn đó xuống !

Tiếng nói từ phía sau vang lên khiến thu hút sự chú ý của mọi người, là Nan ~

Cậu nhóc tiến tới, hất phần tay đang dí vào trán Mon ra, kéo Mon ra phía sau mình, nếu ko lầm thì Mon còn nhìn thấy ánh mắt ko hài lòng của Nan đối với mình nữa … có phải Nan nghĩ nhỏ ra vẻ ta đây ko ? Ý của Nan có phải là ám chỉ Mon yếu mà bày đặt ra gió ? Hah, đúng là suốt đời chỉ có thể là gánh nặng cho người khác ! Người bên ngoài cũng nhìn ra điều đó ! Mon à, có phải bản thân quá yếu kém rồi hay ko ? :)

Sự xuất hiện của Nan khiến nhỏ đó giật thót tim, gì chứ, cứ nghĩ chuyện của Pj và Ken như vậy … sẽ ảnh hưởng tới 2 bên chứ … Zu tự trọng cao như thế … sẽ ko chấp nhận để bạn mình thiệt thòi … mà quên mất là Zu và Jun dạo này thường đi chung, chứng tỏ mối quan hệ họ rất tốt ! Nhưng đi chung thì được gì … chẳng phải Pj là người Zu quý nhất sao ? Chẳng lẽ chuyện như thế mà ko ảnh hưởng gì tới mối quan hệ 2 bên ? Bao nhiêu ý nghĩ tái hiện trong đầu nhỏ đó, ko thể nào ! Vậy là bản thân đã tính toán sai rồi sao ? Vẫn còn qua lại với EVIL …

- Ko chịu dắt chó về chuồng mà nhốt lại à ? – Nan nhướng mày.

Mặt nhỏ đó tái lại, sai nước cờ rồi, rút thôi chứ còn chờ gì nữa. Nhỏ đó liếc xéo 1 lượt Pj, Mon nhưng tuyệt nhiên ko dám di ánh mắt đến phía Nan, hậm hực lên tiếng:

- Về ! Lớp gì đâu chật như cái ổ chuột! Nực pỏ mẹ !
Nhỏ đó đi đầu cả nhóm, kéo cả bọn ra khỏi lớp, vài đứa còn ngứa ngáy tay chân, xô bàn đá bàn của những chỗ trống người, lớp học mấy lúc trước bàn ghế còn ngay ngắn, chỉ sau 1 cuộc nỗi chuyện bỗng trở nên ngỗn ngang, nhỏ đó biết, thấy, và nghe cả những tiếng c.hửi rủa nhưng cứ bơ như ko nghe, khóe môi kéo lên 1 nụ cười hả hê. Vừa bước 1 chân ra khỏi lớp, nhỏ đó đã bị Zu đứng dựa vào bức tường ngay cửa từ ban nãy chặn lại:

- Tính để mày đi, nhưng thái độ của mày làm tao chướng tai gai mắt quá !

- Zu … – nhỏ đó chợt lúng túng.

- Sao mà lúng túng như gà mắc thóc thế, mồm mép hay lắm mà, tưởng cái “ổ chuột” này muốn vào thì vào, ra thì ra à !- nó cười nhạt.

- Hah, ừa, chứ ko lẽ tao phải xin phép ! – nhỏ đó nhìn nó cười.

- Ô, ra thế ! Nhưng nói thẳng, phá lớp tao, để thành viên lớp tao khó chịu, đụng vào bạn thân tao, đụng vào em tao, mày nghĩ tao sẽ cho mày phắn dễ dàng thế à ! – nó đưa mặt lại gần nhỏ con gái.

- Chẳng đúng à, tao có phá lớp mày đâu, là tụi tao lỡ trúng, lỡ trúng đó – nhỏ đó dí tay vào trán nó, mẹ nó, thiệt chứ nó ghét nhất là bị sỉ kiểu này- lớp mày hẹp hòi đến mức khó chịu vì sự bất cẩn của người khác à, thôi đi, tao khuyên sống thì bớt hẹp hòi 1 chút cho thiên hạ nhờ, em mày á ? Nhỏ đó dựa hơi thôi mà, tao chỉ nói những thứ tao nghĩ thôi, bởi mới nói, sự thật thì mất lòng, yếu kém thì tao bảo là yếu kém, có sai đâu, mày cũng biết rõ điều đó mà ! Còn bạn mày nữa, xin lỗi à, tao thấy nó suốt ngày chỉ biết bám đuôi Ken, người ta có yêu nó đâu , cứ bám víu, hài kinh ! Giờ thì bị bỏ rồi, thật chứ tao hả lòng hả dạ lắm ! Nó cũng có biết ba nó là ai đâu, tao khinh, loại như nó, sớm muộn gì cũng lừa Ken vào tròng, dám lắm chứ, mai mốt chẳng thấy nó đi học nữa, ở nhà dưỡng thai, bắt Ken phải bồi thường này nọ ! Chơi chiêu như má nó ấy ! Rồi lại sẽ có 1 đứa con ko cha nữa ra đời !

Nhỏ đó nói cũng chẳng gọi là nhỏ, thanh âm đủ để những người có mặt tại đó nghe rõ từng từ, huống hồ lớp học đã im từ nãy giờ để theo dõi tình hình, chưa kể đến cãi vã nữa, ngay cửa lớp ấy, hỏi thử bao nhiêu người đi qua có ai là không có tính tò mò không ? Huống hồ trong khoảng thời gian này là rảnh rỗi, ai có thể khẳng định chỉ đi ngang qua nhìn đôi chút rồi đi luôn ? Bao nhiêu người có thể hành động như thế ?

Nếu nói thế thì Mon và Pj đều có thể nghe rất rõ, Mon bị nói trúng tim đen, điều mà con bé chẳng bao giờ dám đối mặt, thế là chỉ biết âm thầm mà cắn chặt môi nhưng con bé chẳng quan tâm bằng cái việc 1 trong những người mà nhỏ yêu thương bị sỉ vả như thế, mặc kệ những lời ác ý về mình, nó nhào tới ôm chặt Pj, do Pj đang ngồi, con bé đang đứng nên nó ôm chặt Pj vào lòng mình, 1 tay đặt ngay cổ nhỏ, còn 1 tay quàng ngang qua đầu, che 2 tai lại, nhỏ cảm nhận được là Pj đang run, run bần bật, cả phần áo ngay bụng con bé cũng ướt rồi !

Nan nheo mày, tiến lại phía nó và nhỏ gây rối.

Nó thấy tình cảnh Pj như thế, nét mặt bắt đầu tối sầm lại … Nhỏ đó quay lại nhìn theo hướng mắt nó thấy cảnh tượng như thế thì bật cười lớn, hài lòng thật chứ !

- Nhìn mặt mày căng quá rồi, căng qua đứt nút áo đấy ! – nhỏ đó giở nụ cười cợt nhã, tay ấn sâu vào cúc áo đầu của nó- tao còn chưa nói với mày nhỉ, bớt bám theo Jun đi, nghĩ mày là ai hả ? Mẫu Đơn thì hay lắm sao ? Chướng mắt lắm ! Loại không cha không mẹ như mày nhìn vào đã biết là không có giáo dục, thế nên tao có thể thông cảm tại sao mày lại giỏi chuyện đánh đấm như thế, có việc gì làm đâu, tối ngày chỉ biết đi đánh lộn mà ! Chị hai lắm mà ! Thiệt chứ tụi nó nói mày đẹp, tao thấy mày đẹp nhờ son phấn, nếu chẳng có nó thì nhan sắc mày chắc cũng chỉ là con số 0 thôi !

Nó chẳng thể nhịn được nữa nên lao vào túm lấy cổ áo nhỏ đó, đụng vào nó thì nó coi như chó sủa, nhưng tuyệt đối ko được đụng chạm đến mẹ nó! Mấy đứa đi chung với nhỏ đó thấy thế cũng định lao vào nó nhưng ai dè bị mấy thành viên Mẫu Đơn giữ lại hết !

- Tao đùa với mày à ? – nó kéo mặt nhỏ đó sát mình, rít qua kẽ răng.

- Chậc … chậc …

Nó quay sang thì thấy hắn đang phía bên cạnh, hắn chép miệng còn khoanh tay hờ nữa, có lẽ tình hình nãy giờ cao trào quá nên nó chẳng biết đến sự hiện diện của hắn ! Thấy nó nhìn mình, hắn mỉm cười nhẹ, dù là đang trong trạng thái gay go, nhưng những đứ con gái khi thấy nụ cười thoảng qua đó cũng ko thể vô thức mà phát ra tiếng cảm thán, nụ cười hắn thực sự quá đẹp !!! Tự dưng nó lại thấy bực mình ?

Hắn từ tốn tiến lại gần, nhẹ nhàng gạt tay nó ra khỏi cổ áo nhỏ, kéo nó ra chỗ khác, hiểu, ý là hắn muốn xử vụ này !

Hắn đứng đối mặt với đứa con gái đó, đối phương ko thể kìm nén nỗi sợ mà thở hắt ra 1 cái mạnh, nãy giờ cao hứng quá mà nhỏ quên mất ! Hư việc rồi, nói rút mà rốt cuộc kéo tới tận bây giờ … đã thế còn đụng chạm nữa chứ … mà mắc gì phải sợ, ghét thì thế đấy, cùng lắm là bầm dập chút thôi, chẳng chết được ! Ba nhỏ đó đủ chỗ dựa để nhỏ đó có thể trụ trong trường này mà !

- Da trắng ! – hắn lướt tay qua hai má nhỏ đó rồi buông nụ cười hờ hững, mang ý khinh thường nhưng cũng đủ để khiến mấy đứa con gái trông thấy phải chết điếng- Nước ! – hắn chỉ nói 1 từ, nhưng dường như đủ để đàn em hắn hiểu, 1 chai nước được đưa tận tay cho hắn.

Hắn nhìn chai nước còn đầy, cười nhạt … tay mở nắp ra, chẳng ai biết hắn định làm gì khi hắn chế một ít nước vào tay mình … Đến khi cảm nhận tay ướt vừa đủ, hắn áp vào mặt nhỏ đó rồi xoa đều, nước trong chai cứ vơi dần trên tay hắn, hắn xoa mặt, mũi, cả mắt nữa ! Đến khi nhìn lại thì lớp trang điểm cũng bị nhòe hết ! Men theo từng hơi ấm từ bàn tay hắn, xem ra đứa con gái đó vẫn chưa thoát khỏi chốn mơ, Jun thực sự rất biết cách khiến người ta điên đảo đến chết vì mình dù là theo cách nào ~ =)

Hắn lùi lại phía sau 1 ít, xem gương mặt ẩn sau lớp phấn, vờ như phải suy nghĩ nhiều lắm!

- Chưa đủ nhan sắc ! Kém ! Còn thua người yêu của tôi !

Hắn đột ngột áp sát người nhỏ đó, mũi đặt ngay phía hõm cổ, cảnh đó hiện lên khiến những đứa con gái khác có chút ít ghen tị, hắn ép nhỏ đó vào bức tường, tay di từ má xuống tận cổ, còn ra vẻ thương hoa tiếc ngọc, xoa lấy chiếc cổ đó, ít nhiều điều đó cũng làm đối phương thẹn thùng … Thấy biểu hiện đối phương, mặt hắn thấp thoáng nét cười khinh thường, chẳng thể ngăn bản thân thì thầm vào tai kẻ đó:

- Đáng khinh quá ! Bất kể tôi có làm gì thì người yêu tôi cũng chưa bao giờ có nét mặt thế này đâu! Loại rẻ tiền như cô, tôi trải qua nhiều ! Tầm thường đến mức đáng khinh thường ! – nói xong còn cố tình thở mạnh vào tai người đó.

Đến khi lời nói vừa dứt là chiếc cổ bỗng bị bàn tay nãy giờ mơn trớn tóm gọn, cứ chặt dần, chặt dần, đến khi không thở được …. việc hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết … có cảm giác là cái chết đã rất gần kề … khó thở lắm ~

- Ư … ư … – dường như nhỏ đó đang cố hớp lấy 1 chút khi bằng miệng.

Hắn cứ bình thản, mặt giữ nguyên nét cười, chẳng biểu hiện 1 chút cảm xúc nào, tay còn lại bắt đầu làm chuyện khác.

Hắn kéo tay dọc theo 1 hàng nút áo của nhỏ đó, lướt xuống rồi lướt ngược lên, đến chiếc cúc đầu tiên hắn giựt phăng ra, chẳng ngại ngùng mà buông lời phán xét:

- Nhìn ”chất” hơn người yêu tôi đó … nhưng trông không hấp dẫn bằng !

Câu nói đó khiến ít nhiều người đỏ mắt, 1 số còn chuyển ánh mắt sang nó … khỏi cần nói nhiều cũng đủ để biết chú ý điều gì … chắc họ muốn nhìn nhận lại những điều hắn vừa nói !

Chợt hắn nghiêng mặt, nói vọng ra phía sau, ánh mắt bắt chợt đanh đến lạnh người, bàn tay vừa nới lỏng được một chút bất chợt lại siết chặt lại khiến đối phương khẽ kêu lên ư ử, muốn van xin cũng không thể …

- Đứa nào đang kiểm tra thứ tao vừa nói là đúng hay sai thì lo mà làm trước đơn nghỉ học ! Bất kể trai hay gái, tao ko đùa đâu !

Ko hẹn mà chợt rùng mình, những ánh mắt thôi ko đổ về nó nữa … Hắn lại quay sang nhỏ đó, cười đểu:

- Ấy chết, tôi lại siết mạnh quá !- bàn tay nới lỏng ra đôi chút, trò này vui phết nhưng hạ danh dự nhiều quá !

Ngữ điệu của hắn chợt làm mọi người thấy sợ, thái độ của hắn thay đổi hẳn, mới đây còn lạnh băng, vậy mà giờ lại châm chọc, khác hẳn ban nãy …

- Dù là về cái nào, cô cũng ko thể sánh với cô ta ! Đặc biệt là cô ta chưa bao giờ có thái độ lả lơi như cô !
Nói rồi hắn bỏ tay ra khỏi chiếc cổ đó, sau đó còn nhìn lại bàn tay mình, những người xung quanh ko liên quan và những đứa đi chung với nhỏ con gái đó chỉ biết đứng chôn chân 1 chỗ và ko dám hó hé dù chỉ 1 lời…

Sau khi chiếc cổ được buông tha, nhỏ đó ho không ngừng, đã cảm nhận rất rõ cái ranh giới đó … muốn chết ko được … mà sống cũng ko xong !

- Đừng bao giờ đụng vào Mẫu Đơn, biết chưa “người đẹp” ? – hắn vỗ vỗ vào má nhỏ đó, dường như nhịp vỗ ngày càng mạnh.

Đến khi buông tay xuống, thấy 1 bên má đỏ ửng, hắn lại đưa tay lên sờ:

- Ấy chết, lại mạnh tay quá rồi ! – rõ ràng là cố tình, chưa kể là hai ngón tay đang kẹp lấy má nhỏ đó đã được dồn lực rất nhiều, người khác chẳng nhìn ra, duy chỉ có người cố tình làm điều đó và người phải hứng chịu điều đó dưới cái vẻ bị trêu đùa mới nhận ra đó ko đơn thuần là trêu đùa ~ Có cảm giác như phần da sắp rớt ra khỏi má mình, có cảm giác như nó sắp rã ra, nóng và rát ko chịu được.

Hắn buông tay ra, đứng yên 1 lúc rồi cười cợt nhả:

- Ko muốn đi à? Muốn được tôi đụng chạm thế sao ?

Chẳng cần phải nói, cả bọn hùa nahu mà chạy y như rằng ở lại thêm giây phút nào nữa thì khó mà toàn vẹn mạng sống !

Quay qua quay lại không thấy nó đâu, hắn bất chợt nhíu mày, ngó vào lớp cũng ko thấy, bất chợt lại đi đâu mất tiu thế này ?

- Chị Zu đi rồi ạ ! Hướng đó ! – Nan dùng tay chỉ về phía hành lang.

Hắn khẩn trương rời đi, khung cảnh lại bình thường như chẳng có gì xảy ra, cũng hên là các thầy cô có cuộc họp đột xuất nên việc mới suông sẻ thế ! Trước khi trở về lớp mình, Nan còn lướt mắt vào lớp học, xem chừng con nhỏ ngốc đó lại tốn nước mắt rồi ! Nước mắt đâu mà rơi mãi thế ko biết ! Còn Ken nữa, sao lại thế chứ ? Mê Khánh Hạ quá nên ko đi đến đây sao ? Ít ra cũng phải đến chứ, người ta là người yêu cũ đấy, mà cũng chẳng rõ tình hình của họ nữa ! Mà Khánh Hạ với Pj giống quá, ko thể tin chị em họ mà tương tựa nhau thế, àm khoan, nói thế ko chừng thời gian qua Ken quen Pj là vì ….. Gạt ngay suy nghĩ đó ra khỏi đầu, Nan tự nhủ chắc do bản thân đã suy nghĩ quá nhiều !
Nó đi từ lúc nào ấy nhỉ, hắn chạy đuổi theo mà cũng ko thấy nó, có khi nào nó ở đó ko nhỉ ? Sân thượng ~

Vừa nghĩ tới nơi đó, hắn liền đổi hướng … cửa sân thượng vừa mở ra đã hiện lên bóng dáng quen thuộc, tiếc phát ra từ cánh cửa khiến nó biết có người vừa xuất hiện, chẳng ngại quay đầu lại, nhưng khi vừa nhìn thấy hắn nó đã ngoảnh mặt đi.

- Gì thế hm? Sao em ko vào lớp?- hắn tiến sát vào, ôm nó từ phía sau.

- Thích thì tự đi mà trở về lớp của mình! – nó hờ hững đáp.

- Em bị gì thế hm ? – hắn cắn nhẹ vào vành tai nó.

Bất chợt nó đẩy hắn ra, ko cho hắn chạm vào mình, giọng có 1 chút cáu gắt dù đã cố kìm chế.

- Đi mà thân mật với nhỏ ban nãy, đây ko rãnh ! – nói rồi nó lại quay mặt ra hướng ban công.

Hắn bất chợt bật ra tiếng cười nhẹ, ngửa mặt lên trời cùng lúc dùng tay vuốt mặt, sau đó vẫn lì lợm tiến tới ôm lấy eo nó.

- Nhưng tôi đã làm gì đâu ! – mỉm cười nhẹ.

- À, hóa ra là muốn làm gì người ta lắm, “chất” thế mà ! Đây trở thành vật cản rồi, xin lỗi !

Bây giờ hắn mới nhận ra tính nó đúng là ngang thật ! Đôi khi hay ghen nữa chứ, cái cách ghen chẳng giống ai, cơ mà yêu lắm ! Nhìn bên ngoài thế chứ bên trong không giống vậy, nó là 1 cô người yêu khó chìu và đanh đá cực ! vân vân và vân vân ~ Có một vài lần hắn cố tình chọc ghen nó, lởn vởn trước mặt nó với vài đứa con gái, kết quả là hắn đã chịu những màn trừng phạt ko đụng hàng, mà những trò đó khiến hắn điên tiết ko kém ! Nhưng cái trò vờn nhau thế cũng vui phết !

Có những lúc hắn quá trón khiến nó ghen thật, còn bình thường nó làm thế cho bỏ ghét, nó đâu thể dễ dàng bỏ qua được !

Hắn im lặng, miệng thoáng cười, chỉ nhẹ nhàng hôn lên tai nó, rồi dần trải dài ngang má, xuống cổ, thoáng đầu nó còn chống cự nhưng lúc sau thì ko phản kháng nữa ! Đến cuối cùng thì môi hắn cũng tìm tới cánh môi của nó, cứ thế và họ hôn nhau, mỗi lần hôn cảm xúc đều vẹn nguyên như thế, ko hề muốn dứt ra khỏi nhau ~

Ken nghe lời xì xầm và bàn tán về chuyện ban nãy cũng thấy trong lòng có chút gì đó … khó diễn đạt lắm ! Là đau xót ? Ko phải là Ken ko đi, Ken đã định đi nhưng Khánh Hạ bảo bị nhức đầu chóng mặt, giờ đó giáo viên đi họp đột xuất rồi, ko lẽ để cô ta 1 mình dưới phòng y tế mà ko ai chăm sóc, lỡ bị nặng quá thì thế nào? Càng nghe bàn tán, nắm tay Ken cứ thế mà vo cứng lại, gì chứ, những điều đó Ken còn chưa nói đấy, nếu Pj bị tổn thương vì chuyện gì đó, thì người gây chuyện chỉ có thể là Ken thôi, ai cho họ có cái quyền đó chứ ! Mà bộ nhỏ ngốc đó ko lên tiếng biện hộ sao ? Để người khác nói mình quen vì tiền cũng im lặng để họ sỉ vả vào mặt à, vậy mà sao khi tôi vừa nói gì động chạm tới tự ái của em 1 chút thôi em cũng đã phản ứng này nọ rồi ! Hay là … đau đến mức ko thể mở miệng được ?

- Mẹ nó ! Tức thiệt chứ, thằng Jun nó nhẹ tay quá ! Chuyện của Pj tụi mình đã chẳng dám mở miệng lấy 1 lời vậy mà nhỏ đó … – 1 đứa con gái ngồi gần Ken la lên.

Điều đó khiến Ken chú ý, tên đó quay sang hỏi:

- Mày ban nãy cũng qua đó nữa hả ?

- Thằng khùng, nghĩ sao mà ko qua ! Chuyện làm như nhỏ lắm vậy á !- người con gái tuôn 1 tràng.

- Tụi nó cố tình hả?- Ken- Ko dưng gây chuyện?- Ken nhíu mày.

- Nó lấy cớ chuyện của mày với Khánh Hạ rồi qua sỉ vả Pj, hết chuyện quen nhau bị đá rồi cũng quen nhau vì tiền, sau này sẽ có thai rồi lợi dụng cái thai để làm mày 1 vố gì gì đó, bơi ra cái quá khứ của người ta nữa ! Đó giờ ngoại trừ nội bộ biết ra thì có ai biết đâu, giờ thì ai cũng biết rồi, lúc đó cũng có vắng vẻ gì đâu ! Mày ko tưởng tượng được ánh nhìn của những con người lúc đó đâu, dù biết là ko có ý xấu nhưng đảm bảo là thế nào cũng gây tổn thương cho người ta à !

Nghe kể, nhịp thở Ken nặng nề hơn, có vẻ tên đó đang kiềm chế dữ lắm … tự nhiên bản thân cảm thấy bên trái có gì đó hơi nhói … Jun chỉ làm đòn dằn mặt thôi, Ken biết tại sao Jun ko dứt điểm, mà nói trắng ra theo tình hình, nếu bọn đó chẳng chạm vào Zu của hắn thì hắn cũng chẳng có hứng thú mà chạm vào cái mớ đó, búng tay cho đứa nào miệng lưỡi nhất trong nhóm ra rồi làm “ bài cảnh cáo” thì cũng xong ! Phần còn lại hắn ko triệt luôn là chắc vì … hắn muốn để lại tùy Ken quyết định !

Ken bỏ hai chân xuống bàn, rời khỏi ghế ngồi, ra ngoài tìm chỗ nghe điện thoại !

- Tao có chuyện giao cho tụi bây đây ! Tụi bây hãy …….

Tắt điện thoại, Ken nhếch môi, 1 khuôn mặt đáng sợ …

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nothing gonna change my love for you

chương 1.1chương 1.2chương 2.1chương 2.2chương 3.1chương 3.2chương 4.1chương 4.2chương 5.1chương 5.2chương 6chương 7.1chương 7.2chương 8.1chương 8.2chương 9.1chương 9.2chương 9.3chương 10.1chương 10.2chương 10.3chương 11.1chương 11.2chương 11.3chương 12.1chương 12.2chương 12.3chương 13.1chương 13.2chương 13.3chương 13.4chương 13.5chương 13.6chương 14.1chương 14.2chương 14.3chương 14.4chương 15.1chương 15.2chương 15.3chương 15.4chương 15.5chương 16.1chương 16.2chương 16.3chương 16.4chương 16.5chương 16.6chương 16.7chương 16.8chương 16.9chương 16.10chương 17.1chương 17.2chương 17.3chương 18.1chương 18.2chương 18.3chương 19.1chương 19.2chương 19.3chương 19.4chương 20.1chương 20.2chương 21chương 21.1chương 21.2chương 21.3chương 21.4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h