Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 02:21 ở Hà Nội
 

Nothing gonna change my love for you - chương 15.2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  737

Khỏi nói cũng biết là tụi nó đã thi đấu hăng đến cỡ nào. Bọn hắn giành hạng nhất bóng chuyền nam, còn bọn nó thì ko bằng 1 chút, chỉ được hạng nhì bóng rỗ nữ thôi! Một phần còn lại thì đứa có giải đứa ko có. Nhưng dù gì thì ai nấy cũng đã cố gắng hết mình, tuy ko có giải nhưng họ ko hề buồn hay gì cả, trông rất tràn đầy sức sống.

Chỉ tội mỗi Mon, cái chận bị trật mới chỉ đỡ hơn chút xíu mà lại phải nhún nhảy cổ vũ cho tập thể, cũng may là cô bé chỉ đứng ở hàng phụ chứ ko phải là hàng chính nên những động tác cũng ko đến nỗi là phức tạp… Dù vậy, sự thật là chân đau thì vẫn đau…

.

Lê từng bước chân chạm rãi về phòng nghỉ, cô bé cần lấy 1 chút vật dụng để đi trà sữa với đám cổ vũ nhí nhố. Cảm nhận có người đi phía sau nên nhỏ quay lại nhìn, lạ thật, ko ai cả !?! Tại nhỏ đa nghi ??? Vừa quay đi i chuyển được vài bước thì cô bé đã bị ai đó giữ chặt từ phiá sau, chiếc khăn áp lên miệng cô bé có cái gì đó khiến mặt cô bé nahnh chóng bị ” sụp” xuống, ko mỡ ra được…

- Tụi em xong bước 1 rồi chị!

- Tốt, có ai thấy ko?- người trong điện thoại.

- Ko ạ, khu này của riêng tụi cổ vũ, hầu như cả bọn đều tập trung bên ngoài để đi uống nước rồi!

- Tuyệt! Giờ cẩn thận chuyển nó đi! Ko được để ai trông thấy!- người trong điện thoại.

- Nhưng … từ đây lên sân thượng dãy C … 2 đứa con gái tụi em, e ko đủ sức!

- Đưa điện thoại cho nhỏ cạnh mày đi, tao sẽ hướng dẫn tụi bây phải làm thế nào, giờ mày cõng nó, tao ko biết bằng cách nào nhưng tuyệt đối tụi bây ko được để người khác thấy tụi bây!- người trong điện thoại như ra lệnh.

Cả hai đứa con gái nhanh chóng rời đi… nếu cứ đứng đây ko chừng nguy cơ bị phát hiện sẽ rất cao…

” Nghe kĩ, chỉ cần thoát ra được khu A này thì tụi bây ổn rồi, thể thao diễn ra ở khu A nên khu B và C cực kì vắng, tao xem xét kĩ rồi! Tới khu C, nó xa khu A nhất nên tao tin là mọi chuyện sẽ kết thúc đẹp ở đó, cứ tới đó, có người mở nguồn điện rồi! Bằng thang máy, đưa thẳng nó lên sân thượng!!! ”

.

Sau khi trói tay Mon vào thành lan can bằng một chiếc còng số 8, thấy Mon chưa tỉnh lại, 1 đứa con gái đã tán liên tiếp vài ba cái vào mặt Mon với lực ko hề nhẹ tí nào! Vì đau, cô bé đã tỉnh dậy sau đó!

- Các người … các người … làm gì thế???- Mon có vẻ hốt hoảng.

- Tụi tao đã nói … sẽ có đặc ân cho mày mà!- cười hả dạ- thú vị chứ?

- Thả tao ra!- Mon vùng vẫy, chợt nhận ra tay mình đã bị trói với những thanh sắt.

- Chìa khóa đây- đung đưa chìa kháo trước mặt Mon- giỏi thì lấy, ko thì ở đây đi! Hahaaa

Vì còn 1 bên tay nên Mon ra sức chụp lấy, nhỏ con gái đối diện cứ cố tình chìa ra rồi giật lại cố tình trêu ngươi, trông cứ như đang chơi trò ” nhử mồi cho cá ” .

- Báo mày biết, hôm nay thứ 7, mày chịu khó ở đây thêm ngày chủ nhật, ko ai vào trường đâu ngoại trừ mấy lão bảo vệ, có cũng như ko thôi, mấy lão đó cugn4 ko biết đến sự tồn tại của mày đâu vì ít phút nữa … cánh cửa sân thượng sẽ được tụi tao khóa lại… – nhỏ còn lại nói rồi nở lên điệu cười man rợ.

- Nhưng bọn tao vẫn còn tốt chán, ngồi ko thế mà vẫn được ngày 3 bữa, cánh tay trái và 2 chân mày vẫn còn được tự do… Sướng nhở !!! Chị ấy nhân từ với mày quá rồi! Ganh tị thật đấy! Cơm bưng tới, ăn uống thế nào là tùy mày! Chắc là thú vị lắm!- nhỏ cầm chìa khóa.

- Haha, tao đang tưởng tượng đây! Một tay cầm đũa gấp đồ ăn bỏ vào miệng, mày thuận tay phải nhở! Haha, đồ ăn lúc đó sẽ rơi vương *** đầy ra đấy, trông bê tha chẳng khác gì một con chó, đáng thương thật!

Bọn đó dùng những từ vô cùng xúc phạm nhằm đánh bại tinh thần Mon, khiến nhỏ lung lay về tâm lý…

- Bọn khốn!- Mon ko thể làm gì ngoài chuyện chì chiết ngược lại bọn đó.

- Cứ nói gì mày thích… OK??? Tao ko quan tâm, thứ 2 mới vào học, nếu mày hên, có người lên sân thượng mở cửa sớm thì mày thoát sớm, trễ thì mày thoát trễ… lần này chỉ là cảnh cáo thôi, tránh xa Nan ra!!!

- Tụi mày nghĩ là Mẫu Đơn sẽ để yên cho tụi bây sao?- Mon cười khẩy.

” BỐP”

- Con ranh! Dám mách lẻo à? Giả sử tụi tao mà bị gì thì mày cũng chả còn nguyên vẹn nấc thịt nào đâu!- nhỏ con gái gần đó ” dậm” thêm sau khi cho Mon 1 cái tát điếng hồn.

- Ngớ ngẩn!- Mon nhếch môi, chưa bao giờ cái nhếch môi đó lại hoàn hảo như lúc này- thể hiện rõ sự khinh bỉ đến cùng cực- tao e, Mẫu Đơn mà biết chuyện thì tụi bây ” thân tàn ma dại” rồi, họ sẽ tăng phòng thủ, chăm tao rất kĩ, tụi mày chơi lại sao? Châu chấu mà đòi đá xe, lũ ko biết điều!- Mon dọa.

- Bọn tao ko thể, đương nhiên! Nhưng nếu đó là người chung nhóm với mày thì có thể chứ?

- Mày nói gì?- Mon nhíu mày.

Đứa con gái đó dường như đã vô tình nói điều gì đó mà bọn họ đáng ra ko nên tiết lộ, nhỏ còn lại đã vội bịt miệng nhỏ đó lại, mặt 2 nhỏ có hơi biến sắc.

- Thì ra là thế!

Mon tự lảm nhảm, môi vẽ ra nụ cười nhạt… thì ra là có người ghen tức nên muốn chơi khăm nhỏ, mọi người đoán ko sai, là kẻ nội bộ, ban đầu nhỏ ko tin … nhưng giờ thì …

Cái giá cho việc quá ngây thơ là đây… đối xử hết lòng với mọi người nhưng rốt cuộc cũng chả nhận được gì… cuộc sồng này quá ư là bon chen … Cư xử hết lòng để rồi bị người quay lưng …

- Bây giờ là phần tụi tao thích nhất!

Nụ cười xảo quyệt nở ra trên môi 2 đứa con gái khiến Mon có chút e sợ, nhỏ đứng gần Mon nhất lấy trong túi ra một mảnh sành khá bén, nhỏ còn lại hiểu ý, tiến lại gần Mon, túm chặt lấy phần tóc mái cô bé. Mon cứng đầu quyết ko phục, xoay mạnh đầu mình sang hướng khác hòng thoát khỏi bàn tay dơ bẩn đang túm lấy tóc mình…

” BỐP”

- Khá lắm! Vùng ra à?- nhỏ vừa tán Mon vừa cười khoài trá.

- Lần này đừng mong ai cứu được mày!

Mon quả thật rất sợ, lì lợm cũng chỉ là vỏ bọc bên ngoài… nếu bây giờ cô bé tỏ vẻ sợ sệt , 2 đứa con gái hẳn sẽ khoái chí lắm… Mon bất chợt rùng mình, chẳng lẽ ko ai cứu cô bé thật sao??? Chỉ cần mường tượng đến cảnh ở trên sân thượng này 2 đêm thì Mon đã muốn khóc, ban ngày ko đáng kể, nhưng ban đêm thì … chưa kể đến những cái nắng, cơn mưa bất chợt … liệu nhỏ sẽ phải làm sao chứ??? Chết mất thôi! ~

1 đứa con gái tiến gần lại Mon, đưa tay chạm vào mặt cô bé rồi trượt dài xuống tay …

- Da mày đẹp lắm! Nhưng tin tao đi, nó sẽ ko tồn tại lâu đâu!!!

2 đứa con gái nhìn nhau cười đầy ẩn ý… Mon chỉ biết là sẽ có môt chuyện gì đó rất khủng khiếp sắp ập đến… Kì này thì mọi người khó mà biết được cô bé ở đâu…

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nothing gonna change my love for you

chương 1.1chương 1.2chương 2.1chương 2.2chương 3.1chương 3.2chương 4.1chương 4.2chương 5.1chương 5.2chương 6chương 7.1chương 7.2chương 8.1chương 8.2chương 9.1chương 9.2chương 9.3chương 10.1chương 10.2chương 10.3chương 11.1chương 11.2chương 11.3chương 12.1chương 12.2chương 12.3chương 13.1chương 13.2chương 13.3chương 13.4chương 13.5chương 13.6chương 14.1chương 14.2chương 14.3chương 14.4chương 15.1chương 15.2chương 15.3chương 15.4chương 15.5chương 16.1chương 16.2chương 16.3chương 16.4chương 16.5chương 16.6chương 16.7chương 16.8chương 16.9chương 16.10chương 17.1chương 17.2chương 17.3chương 18.1chương 18.2chương 18.3chương 19.1chương 19.2chương 19.3chương 19.4chương 20.1chương 20.2chương 21chương 21.1chương 21.2chương 21.3chương 21.4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h