Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 14:10 ở Hà Nội
 

Nothing gonna change my love for you - chương 14.4

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  863

Vừa thấy nó đẩy cửa bước ra, con Gun đang nằm đấy bổng ngẩng đầu dậy … Đứng nhìn 1 lúc, nó khụy chân xuống, vuốt nhẹ đầu con Gun.

- Ngủ rồi!

Gun có vẻ hiểu vấn đề nó đang đề cập vì ngay sau đó, con chó đã đứng lên, vẫy nhẹ đuôi vài cái rồi chạy vào phòng Jun.

.

Nó tiến về hồ bơi, thả chân xuống dưới dòng nước lạnh, điều đó làm nó khuấy khỏa đến lạ…

Xem nào, lần đầu tiên nó thực sự chứng kiến được con người thứ hai của hắn là tại đây… Xung quanh hắn quả thật có rất nhiều điều mà nó ko ngờ tới, tính ra là nó còn biết được những chuyện mà những người khác ko bao giờ biết đến… Vậy có được coi là niềm vinh hạnh ko nhở???

Chợt nghĩ về nụ cười ban nãy của hắn … sao hình ảnh đó chưa chịu biến mất khỏi trí nhớ của nó chứ? Cái đó có gì đáng phải quan tâm đâu! Nhưng nó thật ko nghĩ là hắn lại sở hữu 1 nụ cười đẹp đến thế … Vì hắn quá lạnh lùng, ko bao giờ hé môi cười một – nụ- cười – thật- sự nên dù ” fan” hắn ko ít nhưng họ vẫn có chút e dè, nếu hắn chuyển ” tông” , cứ cười mãi như thế thì xem ra … Mà nó đang nghĩ gì vậy? Buồn cười!!!

Nếu thế … có bao giờ Ken đi với Pj mà gặp phải trường hợp như thế ko? Chắc là ko … nghe nói phía sau Ken luôn có 1 toán người hỗ trợ ” ngầm”, sau những lần bị truy đuổi, ba Ken quan tâm nhiều hơn đến sự an nguy của con mình… Vậy sao một leader tương lai như hắn lại ko được như Ken? Là ba hắn ko làm thế hay bởi vì hắn ko cần???

Lúc chưa chạm mặt nhau, ai cũng nói hắn rất tàn bạo, ngoại trừ những người trong nhóm hay những ” món đồ chơi” thì mọi thứ trong mắt hắn tất cả đều ko tồn tại. Vậy nó thuộc loại nào, người trong nhóm ??? Hắn có vẻ miễn cưỡng mỗi khi tiếp xúc với nó, thậm chí có khi còn bơ nhau. ” Món đồ chơi” ??? Đâu dễ thế !!! Thái độ của hắn với nó ko có chút hứng thú thì chơi bời gì.

Cả chuyến đi chơi nữa, tới bi giờ nó vẫn nghi ngờ, người cứu nó thật là Jun sao??? Nhưng dù gì thì bờ vai đó cũng rộng lắm, rất vững chắc… Mon kể hắn đã đội cả mưa để đi tìm nó… Cớ gì phải gấp thế chứ, người rớt xuống vực là nó chứ có phải ” người yêu” hắn hay ai khác đâu mà lại khẩn trương thế?

Hắn bị độc như thế mà nó lại cho hắn uống thuốc ngủ có sao ko nhỉ? Nó chưa nghĩ tới trường hợp đó… Liệu có tác dụng phụ gì ko??? Nếu có thì xem ra … có chuyện lớn rồi! Sao nó lại ko nghĩ tới từ ban đầu vậy chứ!!!

Vội đứng dậy rồi chạy về phòng, con Gun có vẻ chưa biết gì cứ nằm đó mà ngủ cho đến khi nó bước vào thì Gun mới mở mắt ra…

Đúng thật là có vấn đề rồi, nhìn biểu hiện của hắn thì biết: mặt tái xanh, mồ hôi tuôn ko ngừng dù máy điều hòa vẫn đang bật, hơi thở nặng nhọc và khó khăn, chuyển động cơ thể ko yên, cứ cựa quậy mình… Nó đưa tay sờ thử lên trán hắn, thân nhiệt hắn cao quá, sốt rồi! Phải chuyển hắn đến bệnh viện!!!

.

Có lẽ vì nhiệt độ cơ thể khá cao nên khi tay nó vừa chạm vào trán hắn đã khiến hắn cảm nhận được một nhiệt độ khác … Lờ đờ mở nhẹ cặp mắt ra thì thấy nó ngay đó, nét mặt nó trông ko như bình thường. Yếu ớt gạt tay nó ra khỏi trán mình, hắn xoay mặt đi chỗ khác…

- Chưa về??? Ăn vạ ở đây luôn sao???

Cả giọng nói của hắn cũng bị biến đổi, nó đục và khàn!!!

- Tới bệnh viện!

- Ko!

Nó ko quan tâm tới chữ hắn vừa thốt ra, vẫn cứ bấm số…

- Nếu thế … đừng bao giờ … nhìn tôi nữa!

Trông hắn lúc này lộ rõ vẻ cương quyết, hắn có vẻ ko thích mùi thuốc sát trùng ờ bệnh viện … Những thứ đó làm hắn thấy ngộp và có cảm giác như bị giam cầm …

- Nhưng … – nó.

- Tôi nói ổn là ổn! Sáng sẽ hết!- hắn lại thở dài.

- Anh cũng đã từng như … bây giờ!- nó nhướng mày.

Hắn nghĩ mình ko phải trả lời câu hỏi cảu nó … Lần trước vì quá đau, hắn cũng thử dugn2 thuốc ngủ, định ngủ một mạch đến sáng rồi tính tiếp nhưng rốt cuộc lại sốt đến mức mê sản. Nếu ko nhờ con Gun đi gọi bà quản gia thì xem chừng hắn có lẽ đã ko vượt qua được… Cơ thể nóng như muốn nổ tung ra …

Thì ra là thế, giờ thì nó đã hiểu tại sao hắn lại nhíu mày khi biết nó cho hắn dùng thuốc ngủ … Nó trở nên phiền phức từ bao giờ thế??? Cơn sốt mạnh đến mức khiến hắn dù đã dugn2 thuốc ngủ vẫn phải tỉnh lại … Giờ hắn mệt đến mức ko đủ sức để nói khích nó…

Nghĩ gì đó, nó rời khỏi phòng, vì quá mệt nên hắn cũng ko bận tâm đến những gì nó làm. Lát sau nó bước vào với túi đá chườm trên tay.

- Wey!- nó khẽ gọi.

Hắn chầm chậm mở mắt ra… đón lấy túi đá từ tay nó rồi đặt lên trán mình. Khó chịu quá! Cơ thể như bị lửa đốt!

Nó làm những chuyện trong phạm vi cuả mình: chỉnh lại nhiệt độ máy điều hòa, pha cho hắn li nước chanh, lục thuốc trong tủ cho hắn uống, thỉnh thoảng lại xem xét nhiệt độ hắn ổn chưa …

Ko biết do bệnh hay do hắn đã mơ thấy một điều gì đó mà nó đã thấy một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt hắn…

Hờ, xem ra nó cũng ko uổng công, bớt sốt rồi, cái này có được xem là kì tích ko nhể??? Khuôn mặt hắn ngủ trông ko được bình yên cho lắm… hình như hắn có thói quen châu mày khi ngủ…

.

Hắn giật mình tỉnh dậy từ khá sớm, trời còn chưa sáng hẳn, đúng thật, vết thương chỉ còn âm ỷ chút chút, sốt cũng chưa khỏi hoàn toàn, nhưng dù gì cũng ko hạ gục hắn được… Jun bất bại mà! ( =)) )

Nó ngồi dưới đất, tựa đầu lên giường mà ngủ. Hắn nhìn nó một chút rồi lướt qua, trông nó có vẻ mệt mỏi…

.

Nó tỉnh dậy bởi những tiếng nói khá lớn, là giọng của hắn. Chỉ nghe hắn độc thoại một mình, chắc là đang nói chuyện điện thoại… Ai có thể khiến hắn kích động thế??? Vớ tay lấy chiếc điện thoại xem giờ, chỉ mới 5h sáng thôi! 1 tiếng nữa những người giúp việc mới đến. ” Nhức đầu thật!”, nó đưa tay vỗ nhẹ lên đầu mình, à, giờ mới để ý, sao nó lại nằm trên giường nhỉ? Bao giờ thế?

Có vẻ như ko suy nghĩ được lâu vì những tiếng nói lớn sau cánh cửa khiến nó chú ý… Ko nhất thiết phải rời khỏi giường vì ngồi ở đó cũng nghe được đoạn hội thoại…

.

- …….

- Kệ tôi! Ko cần bà quan tâm!

- ……

- Chấp nhận??? Các người gặp tôi chỉ biết nói có nhiêu đó???- hắn nhếch môi.

- ……

- Im đi!- hắn lớn giọng- bà ko đủ khả năng thay thế mẹ tôi đâu!

-……

Han91 cúp phăng điện thoại… Cứ tiếp tục mãi thế hắn điên mất! Kêu hắn chấp nhận??? Hài thật! Họ nghĩ họ là ai chứ? Nếu như lúc xưa ba hắn chấp nhận mẹ nó thì k ochung72 bi giờ nó sẽ chấp nhận bà ta! Một kiểu logic rất buồn cười nhỉ? Jun là thế, toàn nghĩ đến những thứ khiến người ta ko ngờ tới… Nếu như vế 1 xảy ra thì đã ko có vế 2 rồi!

.

Được một lúc nó ko nghe tiếng nói chuyện nữa, nhưng nó đã nghe thấp thoáng một câu khá nhỏ, chỉ là loáng thoáng thôi…

” Ước gì tôi chưa bao giờ tồn tại! ”

Sau đó thì im lặng hẳn…

Lúc sau hắn đẩy cửa vào phòng, trên tay là li sữa nóng, chắc là pha cho nó… Xem ra hắn chưa biết nó đã nghe được đoạn hội thoại đó…

- Uống rồi out! Tôi ko muốn phiền phức!

Hắn tiến lại chiếc ghế gần đó ngồi… Mặt hắn vẫn rất bình thản, cứ như là ko có gì vừa xảy ra hết… Thì ra hắn đã tổn thương vì gia đỉnh nhiều đến thế, chưa bao giờ nó nghĩ đến điều đó… người như hắn … cũng có lúc mong bản than mình chưa bao giò tồn tại trên đời… Trước khi rời đi, nó còn thấy nụ cười hờ hững vẫn còn đọng trên môi hắn…

” Tận cùng nỗi đau ko phải là nước mắt mà là nụ cười lạnh ngắt đến vô tình …”

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nothing gonna change my love for you

chương 1.1chương 1.2chương 2.1chương 2.2chương 3.1chương 3.2chương 4.1chương 4.2chương 5.1chương 5.2chương 6chương 7.1chương 7.2chương 8.1chương 8.2chương 9.1chương 9.2chương 9.3chương 10.1chương 10.2chương 10.3chương 11.1chương 11.2chương 11.3chương 12.1chương 12.2chương 12.3chương 13.1chương 13.2chương 13.3chương 13.4chương 13.5chương 13.6chương 14.1chương 14.2chương 14.3chương 14.4chương 15.1chương 15.2chương 15.3chương 15.4chương 15.5chương 16.1chương 16.2chương 16.3chương 16.4chương 16.5chương 16.6chương 16.7chương 16.8chương 16.9chương 16.10chương 17.1chương 17.2chương 17.3chương 18.1chương 18.2chương 18.3chương 19.1chương 19.2chương 19.3chương 19.4chương 20.1chương 20.2chương 21chương 21.1chương 21.2chương 21.3chương 21.4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h