Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 19/02/2018 01:12 ở Hà Nội
 

Nói yêu em 7 lần - Nói yêu em 7 lần – chương 3.4

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  431

Hai người ôn tập một chút thì mẹ nhỏ bê nước cam đi lên, Tuấn Anh nhìn ly nước cam mẹ nhỏ đang bê tới rồi liếc nhìn Tùng Linh đầy cảnh giác. Tùng Linh biết Tuấn Anh đang nghi ngờ mình thì chép miệng cười cười bảo:
- Yên tâm đi, hôm nay mẹ em tự tay làm nước cam đó rồ bê lên đây luôn đó, phải không mẹ?
Nhỏ quay sang mẹ cười hỏi đầy thích thú, cố tình kéo dài giọng để chọc quê Tuấn Anh, mẹ nhỏ cũng gật đầu nói:
- Nước cam này cô mới vừa làm thôi. Cứ từ từ uống.
Tuấn Anh thấy vậy mới an lòng, lí nhí nói cảm ơn mẹ nhỏ.

Mẹ nhỏ vừa đặt hai ly nước cam lên bàn thì nghe một tiếng nổ tuy không phải là long trời lở đất nhưng mà đúng là một âm thanh đầy khó chịu vô cùng bởi vì âm thanh này chính là tiếng kêu xuất phát từ hậu môn. Vâng chính là tiếng “địt” mỗi khi bị nhỡ bụng. Và âm thanh này xuất phát từ Tuấn Anh mà ra.
Tuấn Anh bối rối đến đỏ cả mặt, lúng túng vì không biết vì sao lại có âm thanh này bởi vì cậu không hề…nhưng mà…..thật đúng là dở mếu dở khóc mà.
Mẹ Tùng Linh cũng hơi ái ngại không biết nên nói gì trước âm thanh hơi thiếu tế nhị này thì Tùng Linh đã chộp lấy ly nước cam vừa uống vừa nói:

- Cái “ địt” là cái trời cho. Ai mà không “ địt” ốm o gầy mòn. Con cũng muốn được “ địt” mà mãi chẳng thấy được cái nào. Haiz…..Không *** được cho nên ăn mãi chẳng thấy cái gì ngon cả.
Chuyện tế nhị nên mẹ Tùng linh muốn lờ đi, nào ngờ con gái mình lại nói oang oang ra thế. Bèn lườm mắng nhìn Tùng Linh nói:
- Ngày mai mẹ mua khoai lang cho con ăn cho đã, ăn xong cứ trùm mền rồi *** cho khoái. Khỏi than vãn hoài.
Tùng Linh bèn quay sang mẹ chớp chớp mắt tỏ vẻ đáng yêu, rồi cười híp mắt nói với mẹ:
- Mẹ, con thích nhất là ăn khoai lang nướng, mẹ nhớ mua nhiều nhiều nha.
- Học không lo học, tối ngày chỉ ăn với uống. Nếu mà con ham học cũng như ham ăn thì bắt mẹ mua bao nhiêu cũng được – Mẹ nhỏ đến là chào thua đứa con của mình, trừng mắt nhìn nhỏ mắng.

Tùng Linh nghe mẹ mắng thì nhún vai, cúi đầu làm bài tiếp. mẹ nhỏ cũng lắc đầu thở dài nhìn Tuấn Anh cười nói:
- Con ráng giúp giùm cô nha, thiệt là cô đến bó tay với đứa con này.
Tuấn Anh nãy giờ có miệng cũng không thể nói được nỗi oan khuất của mình, nghe mẹ nhỏ nói thế thì cuối đầu dạ lớn. Mẹ tùng Linh đành đi ra về để hai đứa học bài tiếp.
Tùng Linh chờ cho tiếng bước chân của mẹ đi xa dần thì nhỏ quẳng bút xuống rồi ôm bụng nhìn gương mặt vẫn đỏ nhừ vì ngượng ngùng xấu hổ của Tuấn Anh mà cười phá ra.
- Trời ạ, anh có thấy mất mặt hay không? Chứ em thấy mất mặt thay cho anh đó. Cũng may là đang ở nhà em đó, nếu mà là ở trường thì có nước độn thổ mà trốn thôi, chứ mất mặt như vậy thì đúng thật là xấu hổ chết đi được. Em bảo đảm với anh là, mấy bạn nữ đang hâm mộ anh sẽ chẳng thà hâm mộ em còn hơn nữa đó.

Tuấn Anh liền lườm nhỏ một cái bằng ánh mắt sắc như dao. Tùng Linh rụt đầu le lưỡi cúi đầu làm bài tiếp.
Một lát sau, nhỏ thò tay xuống dưới bàn mình lần mò sợi chỉ dưới sàn nhà, sau đó nắm lấy, giật giật vài cái , một âm thanh rền vang lại vang lên, xuất phát từ Tuấn Anh.
Nhỏ lập tức cười ầm cả lên, đập tay xuống bàn mà cười, cười ra cả nước mắt, cười mãi vẫn không đứt. Tuấn Anh không ngờ lại như thế lần nữa, cậu chàng xấu hổ đến đỏ mặt, nhưng lại không có cảm giác chính bản thân mình đã tạo ra âm thanh đó. Thẹn quá hoa giận, Tuấn Anh nhìn nhỏ lườm nói:
- Em mau lo làm bài đi, nếu không làm xong, anh sẽ không cho em ăn cơm đâu.
- Anh lấy cái quyền gì mà không cho tôi ăn cơm chứ – Tùng Linh trợn mắt hùng hổ hỏi.
- Lấy quyền làm thầy hiện tại của em chứ quyền gì? – Tuấn Anh ngồi thẳng lưng ưỡng ngực nhìn nhỏ tỏ uy quyền.
Tùng Linh tức lắm, nhưng chẳng thể làm gì được, nhỏ gườm gườm nhìn Tuấn Anh mấy cái rồi tức tối làm bài. Chút hết những căm giận vào ngòi bút và quyển tập trong tay mình.

Ôi, tập vở bút viết đáng thương của nhỏ.
Hôm nay Tuấn Anh vẫn là bắt nhỏ làm bài tập lí, nhưng mức độ thì chắc chắn là khó hơn ngày hôm qua. Cha mẹ ơi, nhỏ nhìn mấy con số đến hoa cả mắt luôn. Nhỏ ghét nhất là ngồi tính toán những con số phức tạp, đến môn toán còn chưa phức tạp thế này nữa là. Vậy mà mức độ khó ngày càng tăng. Hôm nay khó hơn ngày hôm qua, ngày mai khó hơn ngày hôm nay,
Tùng Linh ghiến răng khẽ lườm vẻ mặt bình thản và đầy đẹp trai của Tuấn Anh thật sự muốn dùng dao băm nát gương mặt đó ra thành trăm nghìn mảnh. Đúng là làm người chẳng ai hoàn thiện hết, cái tên ngày rõ ràng mặt đẹp nhưng tâm chẳng đẹp tí nào cả. Bụng dạ độc ác đến không tưởng mà.

Nhỏ có đi học thêm thì cùng lắm một ngày chỉ học 1 tiếng rưỡi đồng hồ mà thôi. Một tuần chỉ học ba buổi. Một tháng chỉ học tầm 11, 12 ngày là cùng. Còn học với Tuấn Anh. Nhỏ phải bắt đầu học từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối , đến giờ ăn cơm tối mới được nghỉ. Nếu tên này vui thì cho nhỏ nghỉ sớm, nếu buồn thì cứ thế bắt nhỏ học tiếp. Ngày này qua ngày nọ, chẳng có lấy một giây nghỉ ngơi. Chẳng khác nào đang sống trong 18 tầng địa ngục, chịu đủ mọi hình phạt tra tấn.
Tùng Linh chưa bao giờ dùng đầu óc nhiều đến như thế, nhỏ ghẹn tức chết vì Tuấn Anh, nhỏ nhất định phải tìm cách tống khứ Tuấn Anh đi mới được.
Làm bài được chừng năm phút, Tùng Linh thấy chán quá bèn giả vờ tốt bụng nhắc nhở Tuấn Anh:

- Anh! Em nghe người ta nói. *** thúi quá chính là do ăn quá nhiều hay là do bị bệnh. Nhưng *** mà không thúi thì chắc chắn là bệnh rất nặng đó. Anh coi chừng bị mắc bệnh ung thư hay đại loại gì đó. Mau mau đi khám bệnh đi, biết đâu phá hiện sớm có thể trị khỏi. Chứ để muộn quía chỉ có nước mua quan tài chôn thôi. Nhưng anh yên tâm đi, nếu anh có chết, em nhất định hàng năm thấp cho anh ba nén nhang mà, không quên anh đâu.
Tuấn Anh quả thật là bị Tùng Linh chọc cho tức chết đi được. Cậu đập bàn quát lên:
- Bài tập anh cho em chưa đủ phải không nên em mới có thời gian rảnh rổi đi lo chuyện người khác như vậy. Nếu em rảnh quá thì để anh cho thêm em bài tập để làm, để em bớt rảnh rổi đi quan tâm chuyện thiên hạ đi.
- Dư luôn rồi, không cần thêm đâu – Tùng Linh lập tức cười nịnh nọt – Em lập tức làm bài ngay đây.
Nói xong nhỏ lập tức cầm viết làm bài, nhưng chỉ được vài phút là nhỏ lại nói:

- Thật ra em chỉ muốn tốt cho anh mà thôi.
Tuấn Anh lườm mắt nhìn nhỏ, Tùng Linh nuốt nước bọt đầy sợ hãi, vội vàng làm một động tác khóa môi rồi cúi đầu làm bài tiếp.
Tuấn Anh bực dọc làm tiếp bài tập của mình, nhưng cậu không tài nào có thể làm tiếp được nữa. Phải nói là không có tâm trạng làm. Chưa bao giờ cậu thấy xấu hổ như thế, đúng là mất mặt đến chết được. lại còn mất mặt trước mặt đứa con gái như Tùng Linh mới tức. Tuy cậu không không ham hố gì về việc được các bạn nữ hâm mộ, nhưng chuyện này mà bị đồn ra bên ngoài thì thiệt là mất mặt quá thể. Mà cái miệng của nhỏ Tùng linh này cũng thuộc dạng có một không hai trên đời này, nói là loa phát thanh của toàn thế giới cũng không ngoa chút nào.

Nhưng nói đi nói lại, Tuấn Anh nghĩ có khi nào Tùng Linh nói đúng hay không? Có khi nào cậu bị bệnh gì đó mà không biết, đến nỗi chính mình *** mà cũng không biết nữa. Có lẽ cậu cần phải đi khám bệnh một lần mới được. Tuấn Anh thở dài ngao ngán, cậu rất ghét đi bệnh viện.
Chỉ lát sau, mẹ Tùng Linh gọi hai đứa xuống ăn cơm, Tùng linh vui mừng vì thoát được 18 tầng địa ngục , nhỏ vội vàng đi xuống nhà ăn cơm.
Tuấn Anh cũng gấp vở đứng dậy đi ăn cơm, cậu vô tình đá vào tấm đẹp dưới chân làm nó xê dịch, cậu phát hiện ra bên dưới có một quả bong bóng nhỏ được quấn chỉ, sợi chị kéo dài dưới bàn đến chỗ Tùng Linh ngồi. Cậu thử kéo sợi chỉ vài cái, lập tức một âm thanh giống y như hai lúc nãy vang lên, cả người cậu run lên vì tức giận khi hiểu ra được lí do vì sao mình *** mà không hay. Haiz….bong bóng nhỏ vô cùng, cậu ngồi đè nó vẫn không cảm giác gì.
Cái con bé Tùng linh kia, em dám bất nhân thì đừng trách anh bất nghĩa nha.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nói yêu em 7 lần

chương 1chương 1.1chương 1.2chương 1.3chương 1.4chương 2chương 2.1chương 2.2chương 2.3Nói yêu em 7 lần – chương 2.4Nói yêu em 7 lần – chương 3Nói yêu em 7 lần – chương 3.1Nói yêu em 7 lần – chương 3.2Nói yêu em 7 lần – chương 3.3Nói yêu em 7 lần – chương 3.4Nói yêu em 7 lần – chương 3.5Nói yêu em 7 lần – chương 4chương 4.1chương 4.2chương 4.3chương 4.4chương 4.5chương 5chương 5.1chương 5.2chương 5.3chương 5.4chương 6chương 6.1chương 6.2chương 6.3chương 6.4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h