Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 08:32 ở Hà Nội
 

Nói yêu em 7 lần - chương 1.4

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  322

Sau vài giây hoảng hốt, Tùng Linh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mặt đỏ bừng bừng, vội vàng mặc áo vào. Vừa mắc vừa mếu máo muốn khóc. Cha sinh mẹ đẻ tới bây giờ, đến mẹ nhỏ còn chưa được nhìn lại bị tên khốn đó chiếm lợi ích rồi.

Hôm qua ánh sáng từ dưới nhà hất lên, hắn ta nhìn thấy bên dưới của nhỏ, hôm nay ánh sáng từ trên trời rọi xuống, hắn ta nhìn thấy bên trên của nhỏ. Huhu, bị nhìn thấy hết rồi làm sao đây. Thật là mất mặt chết đi được.
Nhưng, đầu óc nhỏ lập tức tỉnh lại ngay khi nhớ ra, nhà đối diện chẳng phải nhà chú của nhỏ hay sao? Nói tới ông chú này, sinh sau ba nhỏ đến tận 10 tuổi, cho nên rất được ông bà nội thương. Nhưng tính lại hay lông bông nên đến giờ vẫn chưa lập gia đình, vì vậy, căn nhà của chú nhỏ cứ hễ chú đi vắng là y như căn nhà hoang, mà chú nhỏ, mỗi lần đi vắng thì ít nhất một tháng mới về.
Hiện giờ chú nhỏ mới vừa đi miền tây chụp cảnh, vậy thì cái tên đó lại xuất hiện trong nhà chú nhỏ như thế thì chắc chắn hắn ta chính là ăn trộm rồi.

Hắn ta chắc chắn không phải hồn ma mà là một tên trộm. Tùng Linh dám khẳng định điều đó là bởi vì….bởi vì…hắn ta đã đỏ mặt khi nhìn thấy, nhìn thấy….nhỏ ghẹn ngào không suy nghĩ nổi nữa. Làm gì có con ma nào lại biết đỏ mặt vì ngượng cơ chứ. Mà hắn ta không phải là ma thì càng đáng giận hơn nữa, lỡ như hắn ta đi đồn đại bêu rếu ra bên ngoài về nhỏ thì sao. Biết không chừng hắn ta là tên biến thái chuyên đi rình các nữ sinh thay đồ, sau đó quay phim chụp hình lại tung lên mạng cho chúng sinh trong hàng ngũ dâm tặc nhìn. Ôi cha mẹ ơi, nếu lỡ như hình ảnh của nhỏ mà trưng bày ra cho tất cả mọi người nhìn thấy thì có nước mua quan tài chôn luôn chứ làm gì dám chường mặt ra nhìn người chứ.
Nếu tên này thật sự là tên biến thái vậy thì chuyện nhỏ gặp hắn 4 lần ngày từ hôm qua đến hôm nay là có vấn đề chứ không phải là ngẫu nhiên gặp nhau như thế.
Tùng Linh tự đặt ra nhiều giả thiết về sự xuất hiện của cái tên khốn kia.

Giả thuyết thứ nhất: Hắn ta là tên biến thái thích theo dõi nữ sinh. Và mục tiêu biến thái của hắn chính là nhỏ. Hắn theo dõi nhỏ suốt nhưng là không biết hắn đã theo dõi nhỏ bao lâu rồi.
Giả thuyết thứ hai : Ngày hôm qua hắn ta thấy nhỏ đi như thế cho nên nảy sinh suy nghĩ biến thái. Hắn bắt đầu theo dõi nhỏ từ ngày hôm qua đến giờ. Nói không chừng việc nhỏ gặp hắn ở chỗ bán thức ăn nước uống chỗ xem ca nhạc là vì hắn luôn theo sát nhỏ sau đó dùng điện thoại quay lén bên trong váy nhỏ. Bị nhỏ phát hiện nên bỏ đi rồi lại theo nhỏ đến trường, bây giờ thấy nhỏ về nhà liền đột nhập nhà chú nhỏ để mà tiếp tục quay lén nhỏ.

Hồi xưa đến giờ vẫn luôn tự hào rằng khu phố của nhỏ là khu phố an ninh và trật tự nhất thành phố này. Chưa từng xảy ra trộm cắp, nhưng bây giờ xem ra không còn an ninh nữa rồi.
Nhưng dù là giả thiết gì đi chăng nữa thì không biết hắn quay lén nhỏ được những gì rồi. Hắn có suy nghĩ hưởng thụ cho riêng mình hắn hay là tung ra cho đồng loại của hắn thưởng thức. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nhỏ cũng không thể để tên này lưu giữ hình của nhỏ được. Phải tịch thu trước khi hắn ta bỏ trốn và phát tán mới được.

Nghĩ đến đây, nhỏ liền hùng hùng hổ hổ chạy ra khỏi nhà, lao ngay đến trước cửa nhà của chú nhỏ, hai tay siết chặt quyết định xông cửa vào bắt trói tên trộm lẫn biến thái xấu xa này. Nhưng nhỏ chưa kịp xông vào thì cửa nhà đã mở ra và xuất hiện trước mặt nhỏ là tên khốn đó.

Nhưng điều đáng nói là, hắn ta nhìn cao lớn ăn bận một chiếc quần lững quá đầu gối, chiếc áo thun màu xanh giản dị, đơn giản như đang ở nhà vậy. Trên tay hắn ta còn có bịch rác mới ghê chứ. Coi xem có tên ăn trộm biến thái nào như hắn không. Đã vào nhà ăn trộm rình rập mà còn lịch sự đem đổ rác giùm chủ nhà nữa cơ chứ. Chẳng lẽ hắn là tên trộm có văn hóa hay tên trộm mắc bệnh ưa sạch sẽ, thấy dơ phải dọn.
Nhỏ mặc kệ hắn có là ai đi chăng nữa, cứ đánh cho hắn một trận rồi báo công an trước đã. Nói là làm, nhỏ liền cung tay lên sau đó nhắm về tên khốn đó mà đấm. Nhưng nhỏ đánh hụt vào không khí.

Tùng Linh có chút ngạc nhiên vô cùng, tuy nói là nhỏ lười thật đó, nhưng có đứa học sinh nào mà chả lười biếng cơ chứ. Bệnh lười biếng là căn bệnh thế kỷ của loài người, không cách nào trị tận góc và dứt điểm được đâu. Nhưng nhỏ vẫn nghiêm túc đi học võ, đều đặn có mặt, ít khi nghỉ buổi nào, tuy không dám nhận mình là cao thủ, nhưng cũng không thuộc hạng tầm thường. Ra đòn vô cùng chính xác khiến đối thủ dù đã chuẩn bị tinh thần đối kháng vẫn phải vất vả đối phó. Không ngờ tên này lại phản ứng lanh lẹ như vậy, tránh được cú đấm bất ngờ của nhỏ.

Nhưng tuy rằng hắn ta phản xạ nhanh né được cú đấm của nhỏ, vẫn bị bất ngờ khiến bịch rác rơi phịch xuống đất, văng ra tung té, tên đó bực tức nhìn nhỏ gắt lên:
- Nè, làm gì vậy hả.

- Làm gì à – Tùng Linh thu lại nắm đấm của mình, chống nạnh hất cao mặt với tên khốn đó bảo – Bắt trộm chứ làm gì.
- Trộm ! Ai là trộm còn chưa biết nha – Tên này cười cười nhìn nhỏ đáp, ý của cậu ta là cái việc nhỏ chiều tối bắt ván truyền từ ban công nhà này sang nhà khác mới là giống ăn trộm.
- Còn dám lý sự, có tin tôi lập tức báo công an đến bắt tên khốn nhà người hay không hả – Nhỏ lớn tiếng đe dọa.

- Ai phạm pháp gì mà nhóc đi báo công an hả – Tên này bật cười nhìn nhỏ đáp.
Tùng linh tức giận vô cùng, hắn ta rõ ràng là đột nhập nhà người khác thì không ăn cắp thì là cái gì. Dám cả gan đối đáp lại còn kêu nhỏ là nhóc, hắn làm như mình lớn lắm đấy.
- Đây là nhà của chú tôi, anh cạy cửa vào đây thì là phạm pháp chứ còn gì nữa – Nhỏ trợn mắt quát lên.
- Anh vào nhà này đường đường chính chính bằng chìa khóa nhà đó nhóc – Vừa nói hắn vừa cho tay vào túi lôi ra chùm chìa khóa nhà của chú nhỏ gửi bên nhà nhỏ.

Tùng Linh nhất thời kinh ngạc, há hốc miệng nhìn chùm chìa khóa thật kỹ, đúng là chùm này rồi, không sai vào đâu được cả. Mỗi khi chú nhỏ đi, đều đem chìa khóa qua nhà nhỏ gửi, đến khi về thì lấy. Mà người cất chìa khóa nhà là mẹ nhỏ, đến nhỏ còn không được đụng vào vì mẹ sợ nhỏ qua đó phá phách làm dơ nhà chú nữa là, vì sao bây giờ lại ở trong tay tên khốn này.
Không thể nào có chuyện này được.

Tùng Linh không nói không rằng chụp lấy chùm chìa khóa sau đó bỏ chạy về nhà gọi điện thoại cho mẹ mình.
- Mẹ, nhà chú có một tên ăn trộm, hắn còn có chìa khóa của nhà chú nữa.
Mẹ nhỏ thản nhiên nói:
- À, con gặp Tuấn Anh rồi à, nó mới đến hôm qua. Đó là con của một người bạn của chú con, vì có chút việc gia đình đên chuyển đến đây đi học, hiện ở nhà chú con, sẵn coi nhà giúp chú con luôn.

Hóa ra tên này mới chuyển trường, vậy là sa1gn nay hắn ta đến làm thủ tục nhập hộc rồi về. Báo hại nhỏ tưởng hắn là học sinh của trường, rồi đứng dưới nắng một phen chờ gặp hắn. Đúng là tức chết được mà. Nhớ lại cảnh nhỏ bị hắn nhìn hết, nhỏ bực tức nhăn nhó mặt mày bảo.
- Mẹ, sao mẹ lại cho cái tên đó ở phòng đối diện với phòng của con chứ. Dù sao con cũng là con gái, lỡ anh ta có ý đồ xấu nhìn trộm con thì sao.

- Ồ, con cuối cùng đã ý thức mình là con gái rồi à. Vậy từ nay về sau, chuyện con gái phải làm như nấu cơm, giặt đồ, lau nhà rửa chén mẹ giao hết cho con nha. Mẹ có thể nghỉ xã hơi được rồi, thật là tốt quá – Mẹ nhỏ ra vẻ vui mừng đáp.

Tùng linh ngửa mặt lên trời than khóc, không ngờ mẹ nhỏ lại nhân cơ hội này mà bắt nhỏ lao động tay chân. Nhỏ mếu máo nói:
- Mẹ, đâu phải con không muốn giúp mẹ, mà là vì con vụng về hậu đậu là thế, làm cái gì cũng hỏng cả.
- Con nói hay nhỉ, bao nhiêu bạn cùng tuổi với con, người ta vẫn làm việc rất tốt, còn con lại không làm được.

- Cái này thì phải trách mẹ mới đúng. Là mẹ thiên vị, bao nhiêu cái đẹp cái hay mẹ đều dành cho anh hai hết rồi, còn bao nhiêu cái xấu cái dở mẹ đều quẳng lên người con hết – Nhỏ làm như ấm ức nói.
- Giờ thì mẹ hối hận vì đã sanh ra con rồi – Mẹ nhỏ buông một câu thở dài đáp.
Tùng Linh đánh thất thểu đi đưa chìa khóa lại cho tên khốn có tên là Tuấn Anh kia. Nhỏ mở cửa thấy Tuấn Anh đang ngồi xem tivi, nhỏ thảy chùm chìa khóa lên bàn rồi nói:

- Cho dù anh không phải là ăn trộm thì cũng là một tên biến thái dê xồm chứ chẳng thua kém gì đâu.
Tuấn Anh bỗng bị mắng là dê xồm thì tắt tivi muốn làm rõ.
- Nè nhóc, chuyện hồi nãy là vô tình thôi, anh cũng đâu phải cố ý nhìn đâu, chẳng phải anh đã vội vàng quay mặt đi rồi hay sao?

- Chứ hồi tối, là ai đã ngẩng đầu nhìn tôi trầm trầm như vậy hả – Tùng Linh tức giận hét lớn hỏi.
- Em tự nhiên bắt gặp có người đang đi như thế không ngạc nhiên hay sao? Anh ngẩng đầu nhìn lên xem em có phải là ăn trộm hay không? Có ai rảnh đâu mà đi nhìn vào dưới váy của em chứ. Nếu lúc đó anh hét lên thì em nghĩ ba mẹ em sẽ thế nào khi biết em trốn nhà đi bằng cách đó. Còn nữa nha, anh cũng không có hứng nhìn một cái sân bay như nhóc đâu. Thà nhìn người mẫu áo tắm trong hình còn thích hơn. Đến cả sân trượt patin còn có chỗ gồ lên đằng này…chậc chậc….

Tuấn Anh thấy con nhóc này cũng thú vị nên lên tiếng trêu chọc, còn ra vẻ quan sát nhỏ từ trên xuống dưới rồi lắc đầu chặc lưỡi.
Tùng Linh tức muốn hộc cả máu, không ngờ lại bị tên khốn đày quay ngược lại đập cho một gậy đau điếng, đã kích tâm hồn non nớt của nhỏ.

- Nhưng nói gì thì nói, anh cũng là cái đồ xấu xa, định cướp vé xem ca nha5cc ủa tôi, thấy cướp không được thì làm rách nó sau đó bỏ đi. Đúng thật là đồ khốn mà – Tùng Linh vẫn không muốn công nhận mình đã nghĩ sai về Tuấn Anh, nhỏ cố nói tiếp.
- Nè, cái vé đó là cu3aanh chứ của em hồi nào hả. Em cứ nhất quyết giành lấy vé của người khác đánh rơi là sao hả, đã vậy còn xé rách, anh không bắt đền em là may rồi, còn ở đây lớn giọng mắng anh à.
Đùng….Tùng Linh cảm thấy mình giống như là vừa bị sấm đánh trúng, nhỏ lập bắp nói:

- Cái vé đó là của anh thật sao?
- Đương nhiên rồi. Anh vừa đánh rơi nó xuống đất, chưa kịp nhặt lên thì đã bị kẻ khác định cướp lấy nó, đành phải dậm chân lên kẻo có người bảo : Trong tay bà là của bà thì khổ”…nhưng cuối cùng vẫn bị xé rách.
Lại một tiếng sét nữa đánh trúng nhỏ, Tùng Linh lần này khóc không thành tiếng, nhỏ không ngờ ngày hôm qua cướp tập của thằng Nguyên nói ra câu này lại lọt vào tai của Tuấn Anh, bây giờ câu ta lấy ra giễu nhỏ.
- Tôi không tin đâu, chắc chắn đó là vé của tôi chứ không phải của anh.
Miệng nói vậy nhưng nhỏ đã lao ra khỏi nhà chú nhỏ về nhà tìm quần áo mới phơi hồi áng tìm thử xem trong túi nhỏ có vé xem ca nhạc hay không mới được.

Cuối cùng nhỏ cũng tìm được cái áo hôm qua bận đi xem ca nhạc. Vì váy không có túi, túi xách không có mang theo, nên nhỏ bỏ vào trong túi ào vừa tiền lẫn vé. Cuối cùng cũng tìm ra cái áo, móc trong túi ra, một tờ giáy dù đã rách te tua nhưng nhỏ vẫn nhận ra đó là tờ vè xem ca nhạc.
Uất ức vô cùng, cuối cùng nhỏ hét lớn:

- Tại sao lại như vậy.
Tuấn Anh đang uống nước bỗng nghe tiếng hét của nhà kế bên khiến cậu xuýt chút sặc nước, cậu khẽ cười lắc đầu
- Con bé này xem ra thú vị thật.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nói yêu em 7 lần

chương 1chương 1.1chương 1.2chương 1.3chương 1.4chương 2chương 2.1chương 2.2chương 2.3Nói yêu em 7 lần – chương 2.4Nói yêu em 7 lần – chương 3Nói yêu em 7 lần – chương 3.1Nói yêu em 7 lần – chương 3.2Nói yêu em 7 lần – chương 3.3Nói yêu em 7 lần – chương 3.4Nói yêu em 7 lần – chương 3.5Nói yêu em 7 lần – chương 4chương 4.1chương 4.2chương 4.3chương 4.4chương 4.5chương 5chương 5.1chương 5.2chương 5.3chương 5.4chương 6chương 6.1chương 6.2chương 6.3chương 6.4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h