Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 05:05 ở Hà Nội
 

Nói yêu em 7 lần - chương 1.2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  405

Tùng Linh nhất thời bị kích động dồn nén làm cho quên cả nói, chỉ đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt ghẹn ngào. Nhỏ Phương và nhỏ Chi nhìn mặt Tùng Linh bỗng giống như là gặp ma vậy, đưa tay hơ hơ trước mặt mà chẳng thấy phản ứng gì bèn lay lay gọi:

- Ba hồn chín vía Tùng Linh, mau về đây ăn cơm với đùi gà, ủa lộn , mau về đây ăn cơm với ba khía, nếu không tụi tui ăn hết à nha.
Tùng Linh bị lay, đã trở lại trạng thái bình thường, nhỏ tức giận thở hổn hển. Tay vẫn chỉ ra ngoài cửa sổ lớp, nhỏ Chi và nhỏ Phương ngơ ngác quay đầu nhìn ra, chẳng thấy có gì cả.

- Bà làm gì như thấy ma vậy hả? – Nhỏ Phương bèn mở miệng hỏi.
Nhưng thay vì trả lời thì Tùng Linh lại kích động siết vai của nhỏ Phương lắc mạnh hỏi:
- Có thấy cái tên khốn đi ngang qua đây hay không?
- Trời ạ. Trường mình có mấy ngàn học sinh, lớp mình lại nằm gần với toilet, hàng ngày có ít nhất một trăm tên khốn đi ngang qua đây. Bà muốn hỏi tên khốn nào? – Nhỏ Chi chép miệng bảo.

Tùng Linh không thèm phân bua với nhỏ Chi nữa, nhỏ nhanh chân chạy ra bên ngoài cửa lớp, nhưng đáng tiếc không nhìn thấy bóng dáng của cái tên khốn kia đâu hết. Lớp nhỏ rồi tới một lớp nữa là cầu thang lên xuống, cho nên nhỏ không biết cái tên đó là đi lên hay đi xuống . Tùng Linh tức giận dậm chân hậm hực đi vào lớp, dù sao cũng xác định được cái tên khốn đó học cùng trường của nhỏ, nhất định phải tìm ra hắn ta để rửa hận.

- Nè, bà đang tìm ai vậy? – Nhỏ Phương lú đầu ra hỏi.
- Cái tên khốn ngày hôm qua đã khiến tui không xem được ca nhạc chứ ai? – Tùng Linh ngồi phịch xuống bàn hậm hực đáp.
- Mà bà kể tui nghe đầu đuôi sự việc ngày hôm qua coi – Nhỏ Phương hôm qua cũng chỉ nghe nhỏ mắng xa xả cái tên khốn làm rách vé xem ca nhạc của nhỏ chứ không nghe nhỏ kể vì sao lại làm rách.

- Phải đó, tui cũng muốn nghe nữa – Nhỏ Chi cũng hí hửng ngồi hóng chuyện.
- Thì hôm qua tui với nhỏ Phương cùng đi xem ca nhạc – Tùng Linh nghẹn ngào kể lại – Nhỏ Phương đã bỏ tiền ra mua vé cho tui và nhỏ đi xem.

- Xí, tui xin đính chính lại là bà cướp vé của tui chứ tui không mua cho bà – Nhỏ Phương giơ tay giống như xin phát biểu ý kiến.
Tùng Linh liền ném cho con bạn một ánh mắt sắc như dao béng, nhỏ Phương cười hề hề bảo:
- Tiếp tục đi.
- Tui thấy vậy cho nên mới bỏ tiền ra đi mua nước và bánh để tui và nhỏ có thể vừa ăn vừa xem – Tùng Linh thu lại ánh mắt bắt đầu kể ra hết ấm ức của mình ngày hôm qua.

- Hầy, vậy là tui biết rồi – Nhỏ Chi bỗng đập bàn phán – Mấy đứa xấu xa keo kiệt, mấy đứa bẩm sinh xấu xa keo kiệt bỗng nhiên tốt bụng như thế, chắc chắn không phải gian thì là cướp. Cho nên ông trời mới lấy đi vẻ xem phim của bà để bà khỏi gây cản chở buổi biểu diễn ca nhạc của người ta.
Tùng linh ngửa mặt lên trời khóc hận:” Ông trời ơi vì sao ông lại ban cho con những đứa bạn chuyên đi móc họng con như vậy chứ?”.

Nhỏ tức quá, trợn mắt kề mặt sát vào mặt nhỏ Chi ghiến răng nói:
- Bà nhìn mặt tui coi, thấy mụn bắt đầu nổi lên hay không?
Ý của nhỏ là, nhỏ bị nhỏ Chi chọc tức đến nổi mụn bắt đầu mọc lên. Nào ngờ nhỉ Chi thản nhiên quan sát mặt nhỏ với ánh mắt cực kì bình thản rồi sau đó chép miệng nói:

- Mèn đéc ơi, mặt bà nhìn mụn quá, tui chẳng nhìn ra mụn nào mới nổi lên cả.
Tùng Linh thật sự muốn cắn lưỡi mình chết đi cho rồi, chứ sống làm gì để bị hai đứa bạn nó chọc tức thế này. Không khéo có ngày sẽ bị hộc máu chết cho xem .

- Để tui kể lại đầu đuôi gọn gành cho rõ – Nhỏ bỏ qua nhỏ Chi để bắt đầu kể.
- Được kể đi. Tụi tui rất muốn biết anh chàng nào có bản lĩnh chọc tức bà như thế. Thật là đáng ngưỡng mộ.
Tùng Linh bị hai đứa bạn làm tức điên, nhỏ cay cú giận hờn, quay mặt đi không thèm nói nữa. Nhỏ Chi và nhỏ Phương bèn năn nỉ:

- Được rồi, kể tiếp đi, tụi tui hứa sẽ không trêu bà nữa đâu.
- Thề luôn đó.
Sau đó hai nhỏ làm một động tác giống như kéo dây khóa ở miệng của mình. Tùng Linh mới bớt giận, hậm hực ngóc đầu kể tiếp:
Sau khi kể lại kế hoạch đào tẩu của mình, và sự chạm mặt với cái tên khốn kia. Tùng linh bắt đầu liếm mép kể tiếp

- Tui vừa mua xong, thì định quay vô cổng để nhỏ Phương khỏi chờ lâu thì phát thấy tấm vé của tui bị rơi xuống đất. Mà bà biết đó, tui mua hai ly nước ngọt loại lớn, ôm thêm hộp đồ chiên, không còn tay để lụm vé. Cho nên tui mới lấy miệng cắn cái ly nhựa đựng mước ngọt, hạ người xuống định nhặt cái vè lên thì bị một tên con trai dậm lên chiếc vé. Miệng bận cắn chiếc ly cho nên tui không mở miệng được bèn vỗ vỗ chân tên đó, rồi nắm nửa phần vé còn lại trên tay ý bảo hắn nhấc chân lên cho mình lấy vé. Nào ngờ cái tên đó lại nhất định không chịu nhấc chân lên còn nhích chân sát hơn nữa. Tui tức quá ngẩng mặt lên nhìn xem là cái tên khốn nào lại muốn chống đối với tui thì hóa ra chính là cái tên khốn mà đó. Cái tên khốn đó chẳng những không chút xấu hổ nào, còn dám nhìn tui chắm chằm giống như thách thức. Coi có tức hay không cơ chứ. Cho nên tui mới cố gắng giật lấy cái vé đó dưới chân tên khốn đó. Nào ngờ đâu cái vé bị rách làm đôi. Huhu. Hắn ta thấy vậy thản nhiên bỏ đi, hỏi bà có tức hay không cơ chứ.

- Rồi sao nữa – Nhỏ Phương và nhỏ Chi thích thú hỏi, coi kết quả của cuộc đụng độ lần nữa ra sao.
- Tui tức quá đứng bật dậy định cãi với hắn ta, không ngờ vừa mở miệng ra thì ly nước ngậm trong miệng tui rơi xuống, tui lính quýnh muốn chụp lại nó, nào ngờ vì vậy mà đánh rơi luôn ly nước kia và hộp đồ chiên dưới đất, ngẩng đầu lên thì tên khốn đó đã biến mất rồi, mất cả chài lẫn chì. Huhu.

- Hết truyện rồi hả – Nhỏ Phương và nhỏ Chi chán nản than dài, cứ tưởng được xem kịch hay, nào ngờ kết thúc lãng xẹt đến thế

- Haiz, số của bà đúng là số con quạ mà – Thằng Hoàng Nguyên nãy giờ vểnh tai hóng chuyện, giờ nhịn không được nữa đập bàn phá ra cười nắc nẻ.
Nhỏ Chi và nhỏ Phương cũng buồn cười muốn chết, xém chút là phá ra cười, nào ngờ có kẻ cười giùm mình rồi nên giả bộ nghiêm nghị mắng thằng Nguyên.

- Cười trên đau khổ của bạn bè thế à – Nhỏ Phương mắng.
- Cười người chớ dại cười lâu nha… – Nhỏ Chi cũng phụ họa theo
- Bà nói đúng, cười người chớ dại cười lâu – Nhỏ Chi còn chưa nói xong thì thằng Nguyên cắt ngang lời nhỏ – Để dành hôm sau mình lấy ra cười tiếp.

Nhỏ Chi vốn định nói là “ Cười người hôm trước, hôm sau người cười” Nào ngờ thằng Nguyên đã chặn họng nó như thế, nhưng thấy câu nói của thằng Nguyên chí lí quá mà quên mất vụ giả vờ, gật đầu khen ngợi:
- Hay, nói hay lắm.
Tùng Linh tức giận nhìn con nhỏ bạn muốn hộc máu, nhỏ gào lên:

- Ông trời ơi, ông ngó xuống coi nó nói nè.
- Mấy bà không lo chuẩn bị đi, sắp vô học rồi, ở đó mà nhiều chuyện – Thằng Nguyên vênh mặt hách dịch bảo.
- Mà bà đã làm bài tập toán thầy cho chưa, đưa tui mượn chéo coi – Nhỏ Phương bèn hỏi Tùng Linh, dù sao nhỏ cũng không xem ca nhạc nên về nhà sớm, lại không ngủ được, chắc là có làm bài tập.

- Bà nghĩ tui có tâm trạng làm bài à, có tâm trạng tui chẳng thà là ngủ sướng hơn – Tùng Linh nhăn mắt đáp.
- Trời, có đứa học sinh nào như bà hay không hả. Nói vậy mà cũng gnhe được à – Nhỏ Chi liền mắng nhỏ ngay lập tức.

- Vậy bà làm rồi thì cho hai đứa tui mượn chép lại đi – Tùng linh hứ một tiếng rồi bảo.
- Bà không nghe câu này à? – Nhỏ Chi cười hì hì bảo.
- Câu gì?
- Toán hình trộn với toán đại. Bà giải tôi đáp lắc đầu hổng ra, hehe. Tui giải không ra nên đừng có hỏi tui.
- Nói tóm lại là mấy cái đầu bã đậu trộn lại với nhau vẫn là bã đậu, haha – Thằng Nguyên lập tức chõ mõ vào nói.

- Tắt giùm tui cái giọng cười ngược gió của ông đi, nghe sao mà chói tai quá đi mất – Nhỏ Chi tức giận mắng.
- Đàn ông con trai gì mà nói chuyện chua lè như đàn bà – Nhỏ Phương khỉnh mũi lườn thắng Nguyên mắng tiếp.
- Tui định cho mấy bà mượn tập chép, bây giờ mấy bà dám mắng tui thì đừng hòng tui cho mượn – Thằng Nguyên phe phẩy cuốn tập trong tay mình đắc ý bảo.
Nhỏ liền lập tức chớp nhay cơ hội bảo:

- Nói mấy bà hoài mà không nghe, đừng có nói chuyện như mấy người bán tôm bán tép ngoài chợ chứ. Bạn Nguyên của chúng ta là người vừa tốt bụng vừa dễ thương, luôn sẵn sàng ra tay giúp đỡ bạn bè khi gặp khó khăn. Là một quân tử rộng lượng không bao giờ chấp nhứt tụi tiểu nhân mấy bà đâu. Bạn nguyên thân mến, mau cho tụi mình mượn tập chép bài đi nha, kẻo thầy vào là không kịp đâu.
Thằng Nguyên bị nhỏ nịnh phổng cả mũi lên trời, bèn quăng tập cho nhỏ chép bài. Nhỏ vừa cầm được cuốn tập của thằng Nguyên liền bảo:

- Quân tử khôn ba năm lại dại một giờ, quân tử dại gái là quân tử ngu, ông có biết hay không hả.
Thằng Nguyên giờ mới biết mình bị lừa, bèn tức giận hét lên:
- Mau trả tập cho tui.
- Trong tay bà chớ mong đoạt lại, haha – Nhỏ đắc ý phe phẩy cuốn tập trêu chọc thằng Nguyên.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nói yêu em 7 lần

chương 1chương 1.1chương 1.2chương 1.3chương 1.4chương 2chương 2.1chương 2.2chương 2.3Nói yêu em 7 lần – chương 2.4Nói yêu em 7 lần – chương 3Nói yêu em 7 lần – chương 3.1Nói yêu em 7 lần – chương 3.2Nói yêu em 7 lần – chương 3.3Nói yêu em 7 lần – chương 3.4Nói yêu em 7 lần – chương 3.5Nói yêu em 7 lần – chương 4chương 4.1chương 4.2chương 4.3chương 4.4chương 4.5chương 5chương 5.1chương 5.2chương 5.3chương 5.4chương 6chương 6.1chương 6.2chương 6.3chương 6.4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h