Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 08:44 ở Hà Nội
 

Nhóc ! tôi yêu em thật rồi - Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 71

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  518

Nó chớp mắt nhìn Vương, từ những lần tiếp xúc với Vương nó mới nhận ra rằng khi Vương thân thiết với nó cũng chính là lúc anh bày trò và hậu quả chính là thứ mà nó phải gánh chịu.

“ Anh làm gì vậy, buông tôi ra”- nó lạnh lùng nói

“ Em vẫn còn giận à, đừng giận nữa mà, hôm nay em muốn mua gì anh đều trả hết.”- Vương nói tay vẫn không quên đặt vào eo nó, nó vùng vẫy như thế nào cũng không thoát được.

Đám bạn nó nhìn nó và Vương phô diễn tình cảm mà mặt mày bắt đầu đỏ lên. Dù không biết Vương và nó đã có chuyện gì nhưng mà tình cảm đến mức này thì…..

Ngân Trúc im lặng không nói, cô muốn xem rồi chuyện tiếp theo gì sẽ xảy ra. Càng kịch tính càng tốt, càng sẽ chứng tỏ được nó yêu ai, nó thích ai.

Tại sao nó ghét bộ mặt giả tạo này của Vương không tả nổi, nhưng mà vì vẻ mặt trầm tĩnh đã quen nên không một ai biết nó đang nghĩ gì.

“ Anh muốn gì?”- nó nhớn mày hỏi

“Không muốn gì hết, em là bạn gái anh những chuyện như thế này”- Vương vừa nói tay vừa sờ vào váy đầm trên tay nó –“anh đều có thể giải quyết được hết”

“ Vậy thì không cần, tôi có khả năng trả.”- nó lườm Vương rồi gỡ tay Vương ra mang đống quần áo sang chỗ khác.

“ Nhưng anh nghĩ nó không hợp với em đâu, size em….ừm…. đâu có lớn thế.”- Vương cười đều nhìn nó, mắt quét lên quét xuống trên người nó khiến nó phải đỏ mặt quay đi chỗ khác.

Mặc dù rất ghét những lời khiếm nhã của Vương nhưng nhìn thái độ của nó Khương càng tức giận hơn, anh không hiểu sao bản thân lại như thế, nếu như lúc trước anh sẽ ngăn lại không cho Vương nói, nhưng còn bây giờ, một phần kiêu hãnh trong anh ngăn anh không được phép làm thế, thậm chí ngay khi thấy nó ở đây anh đã rất vui nhưng nhìn Vương ôm nó thân mật trước mặt anh, anh chỉ muốn đánh Vương ngay chỗ. Sự kiên nhẫn sự dịu dàng của anh cũng mất đi khi nó xuất hiện. Tình yêu là thứ luôn làm con người thay đổi, bạn có thể đẹp ra khi yêu nhưng cũng có thể xấu đi khi không được yêu.

Nguyệt Anh lặng lẽ quan sát nó, Vương và nhất là Khương, khuôn mặt mỗi người có một trạng thái riêng nhưng điều khiến Nguyệt Anh hài lòng chính là khuôn mặt lạnh lùng không quan tâm của Khương, khó chịu khi nhìn Vương thân mật với ai khác, mặc dù biết điều đó chỉ là giả tạo nhưng trong lòng vẫn có cái gì đó tức tối, vốn dĩ Vương yếu cô, cô luôn biết như thế, lơ tình cảm của Vương mà chạy theo Khương, nhưng cô không thích khi cô buông tay thì có người con gái khác thay thế cô trong lòng Vương, cô ích kỉ nghĩ rằng, Vương phải thuộc về cô. Món đồ chơi mình không thích mà đem dục thùng rác thì không có nghĩa là người khác phải lượm nó vì trên danh nghĩa, nó phải thuộc về cô.

Liếc xéo Vương, nó ôm đống váy hỏi đám bạn có lấy không rồi đem ra thanh toán mặc kệ đám bạn nó trố mắt không hiểu gì và cả sự ngạc nhiên cùa Vương nữa.

Mắt Phong không thôi rời khỏi Như, Như biết điều đó cô biết từ nãy đến giờ, khi Phong bước vào quầy quần áo này thì vẫn luôn theo dõi cô nhưng cô vẫn bơ đi và xem như không có gì. Nhìn thấy Phong cảm giác của Như lại trỗi lên mạnh mẽ, chỉ muốn chạy đến đó ôm anh và cười với anh như trước đây cô vẫn làm, nhưng niễm kiêu hãnh không cho cô làm thế, chỉ đơn giản là cô không tài nào mở miệng với anh, biết rằng khi anh mở miệng yêu cầu cô quay lại thì cô nhất định sẽ không làm theo, nhưng cô không muốn anh bỏ mặc cô như anh đã từng làm với cô, ít ra trong cô còn hi vọng, hi vọng rằng anh đừng từ bỏ cô, hi vọng rằng anh vẫn quan tâm cô như trước đây, thà anh đừng anh quay về rồi nói với cô những điều như thế đừng để cô nuôi hy vọng trong sự kiêu hãnh của riêng mình thì có lẽ bây giờ cô đã thôi không nhớ về anh.

Như thở dài, rồi cũng bước theo đám bạn ra ngoài, đối diện với Phong mà khó chịu như thế này, thì thà đi hít thở không khí còn hơn.

Nó im lặng bước đi trên thềm gạch, mắt vẫn lơ đãng nhìn về phía trước, trong lòng trống rỗng , nó không biết sao nó lại như thế, chỉ biết là không muốn nói gì vào lúc này.

“ Thanh, bà định đi đâu vậy?”- Ánh hỏi

“ ….ừm…. về nhà”

“ ừ… vậy bà tập đàn tới đâu rồi…. hôm đó phải hát nữa đó, bà luyện chưa?”- Ánh lo lắng hỏi

“ Đàn thì được nhưng hát thì tui không bik… 3 ngày nữa tới hôm đó rồi tính.”- nó cười trừ nói

“ Vậy tui với chị cùng về đây, đi trước nha”- Ngân Trúc tinh nghịch nói

“ Ừ… bye… mai gặp lại”- My vẫy tay chào nó với Ngân Trúc rồi cùng cả bọn rẽ sang hướng khác về nhà.

Nó vẫn im lặng đi như thế, Ngân Trúc theo phía sau. Vẫn lặng im như thế cho đến khi về tới nhà. Không nhịn được Ngân Trúc lên tiếng hỏi:

“ Giấc mơ của chị sao rồi, có thay đổi gì không?”

“Vẫn thế, không biết là ai. “- nó lắc đầu đáp –“ nhưng sao em lại hỏi thế?”

“ Không có gì, tò mò tý thôi.”- Ngân Trúc nhoẻn miệng cười với nó. Không hiểu sao nó cảm thấy Ngân Trúc không đơn giản chỉ là tò mò, nó biết Ngân Trúc quá ít, bản năng nhắc nhở nó rằng Ngân Trúc không đơn giản như vẻ bề ngoài, có thứ gì đó nó không được biết, cũng có thứ gì đó đang âm thầm trào lên một cách mạnh mẽ như bứt phá hết mọi dây xích để tìm được cách thoát ra.

Ngày khảo sát vòng sơ loại

“ Ê , Thanh đâu Thanh đâu.”- Ánh hối hả hỏi
“ Còn bên trong kìa”- My nói

“ Sao lâu vậy bà, gần tới lớp mình rồi kìa”- Như thúc giục

“ Rồi rồi…. ra rồi kìa”- Vy liếc mắt vào trong rèm nói

Cả đám nhìn vào màn cửa chờ đợi, nó bước ra nhìn xung quanh một hồi, mỉm cười nhẹ rồi nói

“ Khi nào tới lượt lớp mình”

“ Khoan…. Khoan… bà định mặc cái này đi thi?”- Như nhăn trán nói

“ Ừm… cũng được mà”

“ Phải…. đúng là nó được, nhưng mà…. Bình thường quá, làm sao mà so sánh được với người ta.”-

“ Vậy…. giờ tính sao?”- nó đau khổ nói

“ Không kịp thay quần áo đâu, tới giờ rồi kìa, bà đứng trong cánh gà, đợi người ta giới thiệu rồi ra, bình tĩnh nhé.”- Như động viên nói

Người dẫn chương trình vừa giới thiệu xong, nó bước ra cùng với sự ngỡ ngàng của mọi người. Tuy hôm nay nó có mặc đồ đẹp hơn nhưng mà vẫn không thể nào so sánh được với những người trình diễn hôm nay. Họ mang trên mình bộ cánh đẹp nhất, lộng lẫy nhất để gây điểm với giám khảo, còn nó, váy trắng suông dài đến chân , bên ngoài khoác đơn giản chiếc áo sơ mi trắng hơi kiểu cách, làm tôn lên vẻ dịu dàng của nó. Chỉ tiếc là cặp mắt kính đen đó, đã lấy hết những ưu điểm của nó.

Nó cuối chào mọi người, rồi vào chỗ đánh piano được để sẵn. Bàn tay nó lướt trên phím đàn, giai điệu nhẹ nhàng vang lên khiến khán phòng đang ồn ào bỗng im bặt, tiếng nhạc lúc trầm lúc bổng mang lại người khác cảm giác thanh thản, rồi đến một đoạn nó cất giọng hát

Em đã xóa sạch hình bóng anh
Đã vứt bỏ mọi điều thuộc về anh
Thế nhưng cứ mỗi lần trời đổ mưa….
Những kỉ niệm ngày đó em cố chốn vùi
Tất cả đều trở về… như đang tìm kiếm anh
Hành hạ em suốt những đêm dài
Khi mưa ngừng rơi…. Hồi ức ấy cũng theo mưa mà ngừng lại
Chậm rãi…từng chút một….anh cũng theo mưa mà biến mất.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nhóc ! tôi yêu em thật rồi

Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 1Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 2Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 3Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 4Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 5Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 6Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 7Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 8Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 9Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 10Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 11Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 12Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 13Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 14Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 15Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 16Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 17Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 18Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 19Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 20Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 21Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 22Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 24Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 25Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 26Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 27Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 28Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 29Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 30Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 31Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 32Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 33Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 34Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 35Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 36Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 37Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 38Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 39Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 40Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 41Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 42Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 43Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 44Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 45Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 46Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 47Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 48Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 49Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 50Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 51Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 52Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 53Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 54Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 55Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 56Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 57Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 58Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 59Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 60Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 61Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 62Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 63Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 64Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 65Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 66Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 67Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 68Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 69Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 70Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 71Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 72Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 73Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 74Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 75Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 76Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 77Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 78Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 79Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 80


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h