Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 15:49 ở Hà Nội
 

Nhóc ! tôi yêu em thật rồi - Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 60

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  581

Vô lớp, nó cảm thấy bầu không khí trầm hẳn đi. Mà nơi phát ra bầu không khí đó ngòai khu gần chỗ nó thì còn ai vào đây nữa.

Bước tới gần, Như thì đang suy nghĩ gì đó, My và Ánh thì đang chăm chăm nhìn Như, còn Vy thì vẫn thế, trầm lắng làm bài, thỉnh thoảng ngồi xoay bút để suy nghĩ thêm.
Còn Ngân Trúc thì vẫn ngồi đó, cơn giận của cô cũng không còn nhiều, ngồi ngẩn trước cái điện thoại, chắc là mới nãy lão gia đã gọi.

“ Bà có sao không Như?” – nó tới bắt chuyện với Như

Ngân Trúc hiếu kì cũng quay xuống nhìn nó với Như, Vy thôi làm bài, tiến gần đến nó và Như để xem chuyện gì. Hình như từ nãy tới giờ, mọi người đang chờ như mở miệng, nhưng Như như người mất hồn nên không để ý xung quanh.

“ Không có gì. Mới nãy bà thấy hết rồi đúng không?”

“ Không có, tình cơ nghe được đoạn cuối, nếu bà không muốn nói cũng không sao.”

“….”- Như nhìn nó rồi nhìn đám “ruồi” xung quanh mình, chợt phì cười rồi nói

“ Chắc mấy bà cũng muốn biết chuyện gì xảy ra với tui và Phong chứ j?”

Cả đám nhìn nhau rồi cùng gật đầu tỏ ý rất muốn biết chuyện gì xảy ra. Như lắc đầu chịu thua với đám bạn, tính tò mò nổi dậy rồi. Như mỉm cười rồi bắt đầu kể cho cả đám nghe.

Nguyệt Anh nắm chắc điện thoại trong tay, cô làm được rồi, cuối cùng cũng làm được rồi, điều cô muốn bấy lâu nay cũng thực hiện được, làm bạn gái Khương là điều cô muốn nhiều nhất, giờ nó đang xảy ra tuy có chút thủ đoạn nhưng cũng đủ làm cô vui vẻ rồi. Cô tin là chỉ cần ở lâu thì Khương cũng sẽ cảm nhận được tình cảm của cô và chấp nhận nó.

Nhưng Nguyệt Anh làm sao hiểu được rằng, nếu nhiều người hiểu được như cô thì đã không có những vụ li dị xảy ra, không có những vụ chết vì tình đăng đầy rẫy trên báo, có những thứ tình cảm chỉ dành cho một người duy nhất, dù bạn có cố thay đổi nó như thế nào thì nó cũng không thuộc về bạn nhưng điều đó không có nghĩa là bạn nên bỏ cuộc khi chưa từng thử sức dành nó về phía mình. Nhưng vấn đề là ở chỗ, lúc nào nên dừng lại lúc nào nên tiếp tục, bạn có biết được không? Nguyệt Anh cũng chính là như thế, bản thân cô chỉ biết rằng mình nên tiếp tục. Tiếp tục giành lại thứ đáng lẽ ngay từ bản đầu nó phải thuộc về cô.

Vương phóng xe tốc độ trên đường cao tốc, anh chỉ biết chạy thật nhanh thật nhanh, để gió mạnh thổi bay những thứ trong đầu anh, anh không muốn nghĩ nữa, cũng không muốn phải để ý nữa. Anh phải buông tay rồi sao? Thật sự phải buông tay rồi sao? Anh không muốn cũng không nỡ. Tình cảm mấy năm trời, không phải muốn bỏ là bỏ được.
Người ta thường nói, quên một người là rất khó, khó ở chỗ làm cách nào để quên, khó ở chỗ làm cách nào thôi nhớ nhung và cũng khó ở chỗ làm cách nào để thật sự muốn quên. Nếu bạn đã không muốn quên nó thì đừng cố quên làm gì, bởi vì nó đã ăn sâu trong người bạn giống như một cái cây non đang nẩy mầm, bạn tìm mọi cách quên trong khi bạn không muốn quên thì cũng như đang tưới nước cho cây non đó, càng ngày càng trưởng thành.

Vương hiểu được điều đó, anh không muốn quên Nguyệt Anh, thì phải làm sao để có thể quên được cô đây? Vương chợt nhớ tới nó, đứa con gái trầm tĩnh, nó sẽ cảm thấy như thế nào nếu biết được Khương đang quen Nguyệt Anh. Có cảm thấy như Vương bây giờ không? Đau đớn, bực dọc, khó chịu? Hay là sẽ im lặng theo cách nó vẫn làm.. Vương bỗng thấy hứng thú với cách suy nghĩ của nó, anh đột ngột quay đầu xe lại phóng thẳng về trường.

“Haizzzz”

Ánh thở một hơi dài, trời ạ, cả đời cô chưa từng thấy chuyện gì li kì như vậy. Như phim truyền hình rẻ tiền ấy.

“ Vậy là không muốn quay lại thiệc à?”
Ánh nhanh miệng hỏi.

“ Có bị não mới quay lại với anh ta, sao tui có thể quay lại trong khi mẹ như thế, giống như phản bội mẹ quen với người đã làm mẹ như thế. Còn nữa, chưa thấy ai mặt dày như anh ta, mẹ anh ta làm thế mà anh ta coi như không có chuyện gì, bỏ đi giờ về kêu quay lại. Càng nói càng tức.”

“ ưmm… bà không tính đến việc anh ta không biết chuyện gì xảy ra với mẹ bà hả?”- Vy trầm ngâm lên tiếng.

Câu nói của Vy khiến mọi Như chợt phải suy nghĩ. Đúng vậy, lúc cãi nhau hình như Phong cũng không hiểu nói với Như đang nói cái gì.

“ Cái đó… “ Như ấp úng trả lời, cô cũng không biết nếu như Phong không biết thật, cô sẽ như thế nào, chấp nhận không phải lỗi của anh ta? Quay lại? … Không. Cô làm sao có thể quay lại, cho dù Phong không có lỗi thì mẹ anh ta cũng phải chịu trách nhiệm với những gì đã gây ra cho nhà Như.

“ Đôi khi cũng nên nghĩ thóang một chút, càng thắt chặt vấn đề thì càng làm khó bản thân hơn. Sao không trực tiếp nói chuyện này với Phong, tha thứ đôi khi cũng là một liều thuốc tinh thần làm cho bà bình yên đó.” – Ngân Trúc mở miệng nói với Như, mắt lơ đãng nhìn vào không trung.

Ngân Trúc rất hiểu cảm giác đó, căm hận một ai thì thật mệt mỏi, cô cũng muốn cởi bỏ nó, để bản thân thanh thản chút, nhưng cô không làm được.thù gia đình của cô, cô mãi cũng không quên được. Cô phải khiến cho dòng họ Đòan chìm sâu dưới đáy biển, mãi mãi cũng không ngoi lên được.

Ngân Trúc không biết nó đang nhìn mình. Dường như nó thấy mình hiểu Ngân Trúc quá ít, nó chỉ biết Ngân Trúc chỉ còn lại bà dì là người thân, năm Ngân Trúc 5 tuổi đã phải chứng kiến cảnh gia đình ngập trong biển lửa, không một đứa trẻ nào có thể chịu đựng nổi cú sốc đó, nhưng Ngân Trúc lại làm được, cô lớn lên thành một cô gái năng động, nhưng lại không ai biết cô đang nghĩ cái gì.

Đang miên man suy nghĩ thì bị tiếng bật cửa làm giật mình. Nó biết chuyện đang xảy ra, lúc hòang hồn thì đã thấy Vương kéo tay nó ra ngòai hành lang rồi.

“ Có chuyện gì?”- nó không chịu được đành lên tiếng trước

“ Biết chuyện gì chưa?” Vương nhếch mép, khoanh tay dựa tường mà hỏi nó

“ Chuyện gì?”- nó mơ hồ hỏi Vương

“ Tin này có thể gây sốc cho cô đó, chuẩn bị tâm lí chưa?”

Trước nay nó chuyện gì mà chả từng nghe qua, sốc hay không sốc cũng vậy cả thôi.

“ Nói xem.”

“ Khương và Nguyệt Anh bắt đầu tìm hiểu nhau rồi đó. Cô không còn cơ hội đâu.” Không biết tại sao Vương lại nói với nó như thế

Khương và Nguyệt Anh quen nhau? Không thể. Lúc nó hỏi Khương rõ ràng Khương nói coi Nguyệt Anh là con gái mà. Cảm giác này, nó không thể diễn tả nổi, giống như mình đang bị lừa vậy, không là cảm giác phản bội mới đúng. Phải, chính là cảm giác đó.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Nhóc ! tôi yêu em thật rồi

Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 1Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 2Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 3Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 4Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 5Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 6Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 7Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 8Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 9Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 10Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 11Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 12Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 13Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 14Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 15Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 16Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 17Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 18Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 19Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 20Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 21Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 22Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 24Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 25Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 26Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 27Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 28Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 29Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 30Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 31Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 32Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 33Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 34Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 35Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 36Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 37Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 38Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 39Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 40Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 41Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 42Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 43Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 44Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 45Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 46Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 47Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 48Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 49Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 50Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 51Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 52Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 53Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 54Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 55Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 56Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 57Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 58Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 59Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 60Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 61Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 62Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 63Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 64Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 65Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 66Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 67Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 68Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 69Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 70Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 71Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 72Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 73Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 74Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 75Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 76Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 77Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 78Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 79Nhóc, tôi yêu em thật rồi – chương 80


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h