Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 13/12/2017 23:51 ở Hà Nội
 

Một chút hương tình yêu - Chương 4

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  169
Chàng nhoẻn cười:
- Anh không phản đối cũng không tán thành. Em muốn thì cứ làm. Tuy nhiên, em nên nhớ rằng thi hoa hậu thì thi về sắc đẹp, tức cái đẹp bên ngoài mà trời đã ban cho mỗi một ngườị Nếu được, em nên cảm ơn đấng tạo hóạ Bằng ngược lại thì cũng chẳng nên buồn. Bởi vậy, nếu được hay không chẳng quan trọng gì, điều quan trọng là giữ cho con tim trong sạch.
- Giáo sư có khác! Em mới hỏi tí xíu mà anh làm một hơi như giảng bài luận lý hay đạo đức không bằng!
Doanh đang đứng trong phòng Ðức Khảị Nàng đến trước gương ngắm nghía một lúc rồi đắc chí cười:
- Anh ơi, thế nào em cũng được. Anh cứ tin em đị
Cuộc thi hoa hậu bắt đầu hoạt động từ đó. Nàng không thể ngờ lại có nhiều người tận tình giúp đỡ như vậỵ Suốt ngày bận rộn lắm chuyện, nào đi may đồ, thử đồ, học trang điểm, lo tiếp ký giả và đự những buổi tiệc thật lớn. Tất cả thì giờ nàng đồn cho việc tranh chức hoa hậu, ngay cả việc học cũng phải bỏ. Riêng Khải hết sức thờ ơ với việc nàỵ Chàng không hề lo vận động, không có một ý kiến và một lời khen tặng. Chàng tự cảm thấy việc làm mình đi ngược lại nguyện vọng của nàng nên đành bí mật rút lui, suốt ngày ở trong căn phòng nhỏ của mình, không muốn giao thiệp với một aị Nhiều lúc nàng đột ngột đến thăm chàng và an ủị
- Ðừng buồn và trách em nghe anh. Chờ ít hôm xong vụ nàỵ Chúng mình sẽ gặp lại nhiều hơn. Em không còn xa anh nữa đâụ
Chàng chỉ lắc đầu cười miễn cưỡng. Nàng đóan biết người yêu đang buồn nên liền bá vào cổ, hôn lấy hôn để lên môi, má, trán... rồi vỗ về như đứa trẻ.
- Mấy hôm nay anh làm gì, kể em nghe đi anh. Ðừng buồn nữa nghe anh.
Chàng lạnh nhạt đáp:
- Chỉ ngồi một chỗ nghe tiếng leng keng của phong linh!... Tiếng phong linh! âm thanh ấy nhắc nhở nàng nhớ đến bao thơ mộng của những ngày đã yêu nên càng thương chàng nhiều hơn. Nhưng rồi, tình thương ấy đã bị bao nhiêu bận rộn làm mờ đần và lãng quên trong ký ức nàng. Vì thế, tiếng phong linh có réo bên tai đi nữa cũng chẳng nghe thấy được gì. Cuộc tuyển hoa hậu bắt đầụ Từ sơ khởi đến bán kết, nàng đều chiếm số điểm cao nhất. Cứ mỗi lần tuyên bố kết qủa là mỗi lần nàng nhận được muôn ngàn tiếng vỗ tay hoan hô và thêm vô số người aí mộ sùng báị Ði vào chung kết, nàng được giải nhất. Còn gì cảm động sung sướng bằng lúc vị chủ tịch cuộc thi đội lên đầu nàng cái vương miện thật đẹp, tiếng vỗ tay muốn điếc cả taị Như thế nàng đã đạt được thành công vẻ vang nhất trong đờị Nàng không còn bước được, đứng chết lặng mỉm cười nghe tiếng vỗ tay không đứt. Tiếng vỗ tay cứ vang mãi trong hồn, xua đuổi hết tiếng leng keng của phong linh. Ðể mừng sự thành công đó, nàng tổ chức một buổi tiệc vô cùng long trọng. Ðức Khải có đến đự, nhưng âm thầm ra về rất sớm. Nàng hay được, đến trách chàng ra vẻ kiêu hãnh. Chàng chỉ ôn tồn bảo:
- Ðừng trách anh nhé em. Bầu không khí này chỉ làm cho anh thêm chóng mặt!
- Sao anh nói vậỷ Chẳng lẽ suốt đời chỉ thu mình trong cái "tôi" tí xíu như vỏ hến đó saỏ
Chàng cười gượng:
- Rất có thể như vậỵ Anh không muốn gì hơn ngoài cái "thế giới nhỏ hẹp riêng anh"
- Ở đời sống cho chính mình trước đã, đừng sống vì kẻ khác. Sống vì kẻ khác chỉ là hành động đóng kịch trước thiên hạ mà thôị
Nàng nguýt đài:
- Cả một đời người chỉ cô đọng trong cái vỏ hến thì thật là phí.
Chàng không nói nữa, chỉ ngước mặt nhìn phong linh treo trước cửạ Ngọn gió đầu xuân thật nhẹ, đủ làm cho nó vang lên những âm điệu mơ hồ và buồn. Chàng nở nụ cười kín đáọ Nàng bỗng giựt mình vì linh tính như có gì không tốt sắp xảy ra giữa hai người nên liền ôm cổ chàng hôn đắm đuối:
- Tha lỗi cho em nghe anh. Em đã nói những gì mà chính mình cũng không hiểu nổi thật bậy ghê đị Em chỉ là con bé nói nhảm đáng trách.
Chàng ôm nàng thật chặt và hôn rối rít. Nước mắt rưng rưng:
- Cưng của anh nhớ đấy nhé. Anh yêu em không phải vì cái đẹp bên ngoài mà nhất là linh hồn trong trắng của em. Chung quanh em bây giờ có vô số người đeo đuổi, kkhông hiểu họ yêu em về yếu tố nàỏ
Nàng úp mặt vào ngực chàng để nghe rõ những gì bí mật của lòng chàng. Hai người im thin thít, chỉ còn nghe tiếng ngân nga của phong linh liên tiếp không ngừng. Thế rồi sau đó, nàng được đi đự giải hoa hậu quốc tế. Khi về nước, nàng thêm một thắng lợi lớn lao, đanh nổi như cồn. Lớp áo sinh viên vô đanh ngày nào trả lại trường cũ. Mấy chàng ký giả lúc nào cũng bái sát bên nàng. Tên nàng luôn luôn được đưa lên trang nhất với những cái tít giật gân tám cột. Ðài truyền hình và các hãng film thi nhau đến mời nàng cộng tác. Thấy vậy, nàng bèn hỏi Ðức Khải:
- Anh thử đóan xem, nếu em đi đóng film thì sẽ ra saỏ
Chàng cộc lốc:
- Sẽ trở thành một đại minh tinh.
- Nói thế có nghĩ anh tán thành cho em đóng film?
- Tán thành hay không có ảnh hưởng gì đến việc làm của em đâủ Không phải mọi việc em đã quyết định lấy rồi saỏ
Nàng cười thích chí:
- Anh của em nói đúng ghê đị Em mới ký hợp đồng ba năm với hãng film X. Anh thử đóan xem họ trả cho em bao nhiêu một cuốn?
- Anh nào biết. - 100.000 đồng đó.
- Chúng mình đã hứa hôn rồị Bởi vậy theo anh thì...
- Anh không thể chận bước tiến của em được. Sự nghiệp tương lai của em mới bắt đầu lên thì anh lại đem chôn đưới nấm mộ hôn nhân ấy saỏ Anh không được quyền buộc em phải từ bỏ công việc hiện tại cũng như tương lai rực rỡ đó.
- Anh chưa nói gì cơ mà! Em muốn làm gì thì làm. Anh có quyền hành gì với em đâụ
- Anh phải nhớ lời đó nhá. Em muốn đóng phim, muốn thành công, muốn nghe tiếng vỗ tay của muôn người, anh không được cản trở.
- Tiếng vỗ tay có thể làm cho em mãn nguyện không? Anh sợ rằng một ngày nào đó, khi nghe tiếng vỗ tay em chỉ thêm buồn. Em là người đang đuổi bắt mà chẳng biết đuổi bắt cái gì!
- Anh chỉ biết ghen tương. Anh là người ích kỷ. Anh không muốn em hơn anh, không muốn quần chúng ái mộ và ca ngợi tài năng của em. Anh muốn em biến em thành vật sở hữa của riêng anh.
- Em nói đúng lắm. Tình yêu cũng có nghĩa là ích kỷ, không ích kỷ thì không gọi là yêụ Bởi vậy, em không nên trách rằng tại sao anh ích kỷ vì trách như thế chính là em tự trách mình
- Trách mình tại sao lại yêu để lãnh sự ích kỷ đó. Chàng nhìn nàng chằm chặp.
Nàng nhìn lại:
- Nếu anh thật tình yêu em thì phải chờ ba năm nữa mới tính chuyện hôn nhân được.
Chàng ngờ vực:
- Anh chỉ sợ ba năm này rồi ba năm nữạ Vì hết ba năm hợp đồng này, em lại ký thêm ba năm hợp đồng khác với giá 200.000 đồng thì ai mà biết! Chừng ấy, em sẽ bảo anh chờ 30 năm nữa chúng mình sẽ thành hôn.
- Giá như 30 năm thì anh tính saọ Hôm qua, có một ông nọ hứa chờ em suốt đời nếu em chấp nhận.
Chàng đứng đậy, đến trước cửa sổ, lạnh nhạt đáp:
- Em đừng xem anh như những hạng người ấỵ Vả lại, anh chưa bao giờ nói câu đó với em. Và, em cũng biết tính anh là không bao giờ chịu sự chờ đợi như vậy, Em cứ đi đóng film đi, hứa hẹn với người ta đị Cả khối bọn đàn ông đang chờ em đó.
Nàng đổ quạu:
- Anh thật sự không chờ em phải không?
- Ðĩ nhiên không chờ em với cái thời gian ấỵ
- Ðồ khốn nạn! Anh là thằng hèn mọn!
Mặt nàng đỏ lên, quát tháo ầm ĩ:
- Tình yêu của anh chỉ có ích kỷ, không có hy sinh. Ðừng tưởng em bở, sức mấy mà cần đến anh. Mọi việc sẽ hậu xét. Em đi đâỵ
Nàng vụt chạy ra khỏi phòng. Ðóng sập cánh cửạ Thế rồi từ đó, nàng bắt đầu sống đưới ánh điện màu và tiếng nhạc. Các tuần báo bà tạp chí thay phiên nhau đăng hình nàng lên bìạ Nàng xuất hiện trên tivi, có mặt trong các buổi đạ tiệc lớn, các đêm đại nhạc hộị Khắp nước ai cũng biết tên nàng. Chung quanh nàng không lúc nào vắng bóng bọn con traị Mái trường và bạn học trở thành xa lạ Cái tên Tống Trung Nghiêu đã xóa hẳn trong tâm trí nàng. Nàng bây giờ đắm mình trong cuộc sống bận rộn, màu sắc và âm thanh. Tiếng tâng bốc, tiếng van xin, tiếng cầu lụy đến nỗi nghe không hết. Ðêm hôm ấy, sau khi đóng xong một cuốn film, trên đường về nhà tình cờ gặp Ðức Khảị Mặt chàng đỏ như gấc và nặc mùi rượu:
- Anh muốn nói với em một chuyện.
Nàng kinh ngạc:
- Anh uống rượu saỏ
Chàng đã say gà gật, nhưng hãy còn tỉnh táo:
- Vâng, anh saỵ Nhưng nhờ sự say ấy mà có can đảm để nói với em những gì không đám nóị
Nàng càu nhàu:
- Nói cái gì thì nói đại đị Em còn hẹn với người ta đi ăn, trễ bây giờ.
- Em từ chối với họ nhé. Chúng mình đi đạo đêm naỵ
- Ðâu được, làm như vậy họ giận em thì khổ!
Chàng thở ra, mặt nhăn nhó:
- Thôi được, đành chiều theo ý em. Anh nói với em không thì khác hơn là "yêu em vô cùng không thể xa em". Hãy từ bỏ tất cả để sống với anh, để chúng mình hưởng hạnh phúc nghe em!
Nàng lãnh đạm:
- Anh say rồị Rượu nói chứ đâu phải anh nóị
Chàng nắm tay nàng thật chặt:
- Lòng anh nói, nào phải anh nóị Nghe lời anh đi em. Trên đời này, không ai yêu em bằng anh, không ai hiểu em bằng anh. Anh xin em mà!
Nàng hỉnh mũi:
- Thôi đi anh ơi, đừng khéo nịnh đầm. còn khuya anh mới hiểu nổi em. Em không nghe lời anh và cũng không bao giờ lấy anh đâu mà ham.
Nàng liền thấy hối hận về những lời nói ấỵ Người thanh niên trước mặt đã một thời cùng mình đệt mộng đẹp, chưa làm gì nên tội thì không nên tàn nhẫn như vậỵ Nàng bèn địu giọng:
- Em hơi nặng lời, xin lỗi anh nhé. Chắc anh cũng biết rằng hôm nay không còn là hôm qua thì Doanh Doanh này không phải cô bé sinh viên hay là Phong Linh thời ấỵ Bởi vậy anh về lại bên Mỹ đi, tìm một người con gái khác thích hợp với anh hơn. Nhân sinh quan của chúng ta bây giờ đã hoàn toàn khác biệt. Anh đi đường anh, em đi đường em là tốt nhất, là tìm được hạnh phúc cho cả haị Chàng không cầm được nước mắt:
- Người con gái thích hợp mà anh tìm chính là em, xin em đừng bỏ anh. Ðời anh chưa bao giờ cúi mình xin xỏ một ai ngoài em. Bao nhiêu tự ái và lòng tự tôn của anh đều đẹp bỏ, miễn em bằng lòng lấy anh là được. Nếu em chấp nhận sự mong mỏi ấy thì em sẽ thấy cái "thế giới riêng anh" tuy nhỏ, nhưng rất ấm cúng và đầy hạnh phúc. Anh đám hứa với em rằng tổ ấm mà anh xây, chứa đây mộng và thợ Bằng lòng đi em, anh năn nỉ em mà! Giọng chàng thật khẩn thiết. Cặp mắt đầy khát vọng và đau khổ. Doanh tuy xúc động, nhưng nhớ lại những đụng cụ, những đèn màu trong phòng quay film thì biết mình không thể nào từ bỏ để chấp nhận cuộc sống hiện tại với chàng được. Nàng không còn cách nào khác là đùng lời địu ngọt với chàng:
- Ðừng trách em nghe anh. Em không thể nào làm theo lời yêu cầu của anh được.
- Em có còn nhớ mới hôm nào hứa rằng: "Anh có đắt em lên núi tìm cọp hay xuống địa ngục đi nữa, em cùng sẵn sàng theo anh, không bao giờ rời anh" không?
Nàng đau khổ:
- Vâng, em nhớ. Nhưng, ngày ấy còn thơ ngây, bị anh cám đồ, chỉ biết yêu mà không hề suy nghĩ gì khác.
Mặt chàng biến sắc. Môi run run:
- Nói vậy có nghĩa là em phủ nhận luôn những tháng ngày yêu nhau của chúng mình.
Nàng gằm mặt xuống đất:
- Xin anh đừng trách. Em hy vọng sẽ có người yêu thích hợp hơn em nhiềụ Chàng trầm ngâm giây lâụ Hơi thở nặng nhọc:
- Vâng, anh hiểu tất cả rồị Anh hứa không làm phiền em nữạ Anh phải tự trách mình vì không biết lượng sức, đi làm một việc đèo bồng để em hao hơi tổn tiếng như vậỵ Kể từ nay, anh sẽ một mình nghe tiếng phong linh reo trong gió, còn em đi theo tiếng vỗ taỵ Chẳng còn gì để nóị Và, có nói cũng không ích gì, chỉ đem buồn cho nhaụ Bỗng nhiên chàng cười lên, cười sặc sụa như người điên đang lên cơn:
- Em có nghe gì không? Tiếng phong linh đang leng keng đó. Tiếng reo thật rõ và nhịp nhàng!
Chàng đẩy này ra xa, ngước mặt lên trời:
- Ha ha! Ha ha! Ha ha!
Chàng quay mặt, lững thững bước đị Chiếc bóng gầy guộc, trông thật cô đơn và buồn. Nàng đứng nhìn theo cho đến khi bóng ấy khuất hẳn trong sương mờ. Lần gặp hôm ấy cũng là lần cuốị ít lâu sau, nàng được tin chàng về Mỹ và bặt tin từ đó.

Danh sách chương của Một chút hương tình yêu

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h