Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 12:52 ở Hà Nội
 

Màu Hoa Tím - Chương 11

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  378

Chi Lan dưỡng sức một tháng thì thấy trong người khoẻ hẳn, nàng muốn làm việc ngay. Con người làm lụng chân tay mà phải nằm một tháng trời ăn với ngủ không thì thấy bứt rứt khó chịu lắm. Phong ngăn không cho làm, lý do là nàng còn yếu chưa bình phục hẳn, lao vào làm thì sẽ bị bệnh lại ngay. Bà Tuyền thấy con trai biết quan tâm cho vợ sau những biến cố xảy ra thì sung sướng lắm. Giờ đây tuy kinh tế chưa vững nhưng tinh thần ai cũng thoải mái hơn xưa, mà có thoải mái đầu óc thì mới tỉnh táo làm việc được chứ !
Chi Lan nhớ ngày mai là đúng một năm tuổi của bé Hoàng Lan, nàng nghĩ nhà cũng chẳng có nhiều nhặn gì để mà cúng kiếng. Mời ba mẹ, bạn bè thôi thì nấu một nồi chè để cúng ông bà cũng được. Thấy vợ cứ thẫn thờ Phong hỏi :
- Có chuyện gì vậy , Chi Lan ?
- À , em nghĩ đến ngày đầy năm của con. Mình đang khó khăn em định chỉ nấu xôi chè cúng mà thôi, anh thấy có được không ?
Phong thấy tội nghiệp cho vợ con quá , bèn nói :
- Anh nghĩ mình cũng phải làm một cái gì đó để phụ giúp cho em, để xem có công việc nào phù hợp với người tàn tật như anh không. Anh tin rằng có, anh hứa sẽ làm cho em và con đỡ vất vả.
Chi Lan sung sướng :
- Anh nói như vậy là em thấy vui lắm rồi. Để em chạy ra chợ mua nếp với đậu đen về ngâm, sáng mai nấu sớm.
Vừa ra đến cửa thì bị cản lại bởi Thùy Dung đang khệ nệ Ôm những gói to.
- Kìa Thùy Dung , đi đâu mà mua nhiều gói xách thế !
Thùy Dung để hết trên bàn :
- Tất cả là của bé Hoàng Lan. Có phải ngày mai là thôi nôi hay còn gọi là đầy năm ?
Chi Lan ngạc nhiên :
- Mày nhớ à ?
- Còn phải hỏi.
Thật ra chính Vĩnh Sơn nhớ, mua đồ và nhờ Thùy Dung đem lại giùm. Hôm đó là ngày chàng đưa Chi Lan đi sinh cho nên nhớ rõ. Khi nhận bánh kẹo, đồ chơi các thứ từ tay Vĩnh Sơn. Thùy Dung đã phải nao nao lòng vì thấy mối tình của Vĩnh Sơn dành cho Chi Lan thật cao thượng. Chỉ một việc kỷ niệm ngày đầy năm của bé Hoàng Lan mà Vĩnh Sơn ghi vào trí óc của mình khiến Lê Quang cũng bắt đầu cảm mến người giám đốc này. Lê Quang nói với người yêu :
- Anh nghĩ rằng khó có thể nào lại xảy ra một tình yêu khác hẳn tình yêu bình thường.
Thùy Dung hỏi :
- Như vậy là sao ?
- Có nghĩa là tình yêu bình thường sẽ phải lấy nhau. Còn trái lại Vĩnh Sơn yêu với một trái tim nhân hậu, muốn cho người mình yêu luôn luôn sung sướng, hạnh phúc. Chẳng phải vì những quà cáp đắt tiền nhưng anh thấy ngày sinh của bé Hoàng Lan mà anh ấy cũng nhớ rõ thì đáng cho mình thương mến đó chứ.
Và giờ đây quà đã được trao lại cho Chi Lan. Nàng hỏi bạn :
- Lúc này mày bán đắt hàng lắm phải không ?
- Cũng giống như mọi lần thôi, mà sao lại hỏi tao như vậy ?
Chi Lan chỉ tay vào những gói giấy màu và bóng kính đỏ :
- Tại sao thấy mày mua nhiều quá , món nào cũng thật đắt tiền. Tất cả là của mày mua hay sao ?
- Phải , của Lê Quang nữa. Còn ba mẹ của mày nói ngày mai sẽ qua. À , tao có chuyện này muốn nói với mày nữa, vô cùng quan trọng đó nha !
Chi Lan tò mò hỏi :
- Chuyện gì vậy ? Lê Quang muốn làm đám cưới ngay à ?
Thùy Dung kêu :
- Trời ơi, chuyện đó lâu rồi. Lúc nào anh ấy chẳng đòi cưới ngay nhưng tại tao hẹn một thời gian nữa. Còn chuyện đây là chuyện của mày. Nó quan trọng cho tương lai của bé Hoàng Lan vì mày cần phải kiếm tiền nhiều thì cuộc sống gia đình mới sung sướng vật chất cho chồng cho con mày nữa.
Chi Lan nôn nóng :
- Mày úp mở hoài, nói nhanh lên cho tao biết với coi.
Thùy Dung lắc đầu :
- Phải đợi Lê Quang vì công việc này Lê Quang định nhờ đến mày và đôi tay khéo léo cắt may kia. Ngày mai tụi tao sẽ lại mừng cháu tròn một tuổi và sẽ nói với mày cụ thể, đàng hoàng hơn.
Chi Lan trong tâm trạng nôn nao chờ xem Lê Quang định nhờ mình làm gì, nghề của nàng là thợ may thì dĩ nhiên chỉ biết may thôi. Chắc là anh ta muốn nhờ mình may một số quần áo nhưng nếu có vậy thì thật dễ và chính nàngcũng đang mong muốn làm một việc gì đó để trả ơn cho Lê Quang.
Ngày đầu năm của bé Hoàng Lan được tổ chức trong vòng tay thương yêu của mọi người. Chi Lan, Phong, bà Tuyền, ông bà Thành, Lê Quang và Thùy Dung, ai nấy đều chăm chú xem bé Hoàng Lan bốc trúng món đồ nào. Người mẹ luôn luôn hồi hộp nhất, khi bé vơ lấy cây kéo, cả nhà reo lên :
- A , vậy là may mốt làm thợ may giống mẹ nha.
Nhắc đến nghề nghiệp Chi Lan sốt ruột chẳng ăn uống gì, cũng chỉ có món bánh mì ragou và xôi chè mà thôi nhưng tất cả đều ăn uống thật vui vì thấy vợ chồng Phong- Chi Lan có vẻ đầm ấm lại như trước kia. Chi Lan mong chờ xem Lê Quang sẽ nói nhờ mình điều gì. Phong thấy không ai trách móc hoặc nhắc đến chuyện cũ thì bớt ngượng ngùng.
Sau khi dọn chén bát xuống nhà, bà Thành bảo để bà rửa và lau chùi phụ cho, nghe Thùy Dung có chuyện bàn tính chi đó cứ lên nói chuyện đi. Chi Lan cám ơn mẹ xong mời Lê Quang và Thùy Dung ra bàn ngồi uống nước.
Lê Quang ngẫm nghĩ một lúc sau đó mới nói thật chậm để Chi Lan nghe và hiểu kịp :
- Chi Lan ạ, số là tôi có ý định mở một tiệm may ngay ngoài chợ Sài Gòn, vốn liếng của tôi chỉ có một ít còn đa số là vay ngân hàng. Tôi cũng biết rằng Chi Lan có tay nghề khá cao, có phải Chi Lan may đồ nữ ?
Chi Lan gật đầu :
- Dạ phải, em may đồ kiểu của nữ được hết, chỉ có điều các loại đặc biệt như áo dài, veste nữ thì chưa may bao giờ.
Lê Quang gạt đi :
- Chi Lan sẽ học thêm sau, bây giờ chủ yếu là những loại thông thường mà các bà các cô hay may.
Thùy Dung thêm vào :
- Nhất là áo đầm và quần tây thì ăn khách vô cùng.
Chi Lan cắn môi :
- Có nghĩa là anh Lê Quang muốn em vào làm thợ may trong tiệm chứ gì ?
Lê Quang lắc đầu :
- Không hẳn là như vậy ! Chi Lan từ từ nghe tôi nói hết đã. Tuy mang tiếng là tiệm may của tôi nhưng cả tôi và Thùy Dung không ai biết may, cũng không có anh em nào có năng khiếu nghiệp vụ về ngành này cả. Do đó tôi có ý mời Chi Lan hợp tác cùng tôi.
Chi Lan lẩm bẩm :
- Hợp tác !
- Đúng, coi như người góp công người góp của. À, mà về vấn đề này thì cần có mặt anh Phong nữa chứ, công khai tài chính cho nhau biết. Anh nói đúng không Thùy Dung ?
Thùy Dung cười :
- Cái gì cũng đúng hết , kể cả việc anh chọn em làm vợ.
Mọi người cùng cười theo. Lê Quang bảo mời Phong ra nhưng Phong ngại thân hình không lành lặn, chàng nói nghiêm chỉnh :
- Nếu Chi Lan thấy cần hợp tác, tôi xin bằng lòng. Ngoài ra tôi không có đòi hỏi gì hết.
Lê Quang xua tay :
- Không được, anh Phong phải ngồi đây nghe và ký tên nữa. Giấy tờ tuy viết tay nhưng cũng cần có mặt về hình thức.
Phong ngồi cạnh Chi Lan yên lặng nghe, Lê Quang nói tiếp :
- Như tôi đã trình bày nãy giờ, vậy tóm lại khi tiệm may hoạt động, tiền lời sẽ chia đôi.
Chi Lan kêu :
- Như vậy thiệt cho anh quá ! Tất cả là của anh, tôi chỉ góp sức vào thôi mà. Theo nguyên tắc và để cho anh không cảm thấy phần lỗ về mình, tôi nghĩ tôi chỉ làm được ít thì tôi lấy ít, có thế thôi.
Lời qua tiếng lại bàn cãi, rốt cuộc Chi Lan bốn phần còn Lê Quang sáu phần trong mười phần lời. Nhìn tờ giấy Lê Quang đưa Phong ký tên, Chi Lan xúc động. Nàng sắp có việc làm trong một tiệm may lớn nằm tại trung tâm Sài Gòn ! Cầu trời phật cho con làm tốt mọi công việc, Chi Lan khấn thầm trong miệng như vậy và cũng cám ơn trên đời này lại có những người bạn thật tốt như Thùy Dung và Lê Quang đây !
Rời khỏi nhà bạn, Thùy Dung nhéo tay người yêu một cái :
- anh nói cứ y như là của anh thật sự vậy đó !
Lê Quang thở mạnh :
- Ôi chao , đóng kịch này mệt ghê vậy đó, em thấy ah diễn xuất ra sao ? Có chỗ nào để cho hai người đó nghi ngờ không ?
Thùy Dung nói :
- Không, nhưng mà em nói rồi đó nha ! Đóng kịch với ai thì đóng chứ đừng đóng kịch để gạt con nhỏ bán cà phê này là chết à.
Lê Quang ôm vai người yêu :
- Vẫn biết là anh yêu em thật tình tại soa cứ ghen hoài vậy ! Nói em làm đám cưới liền đi em không chịu nghe. Quen nhau lâu mà không đi đến hôn nhân, bà con cô bác dị nghị chết.
Thùy Dung đẩy Lê Quang ra :
- Bộ anh không nhớ gì sao ?
- Nhớ cái gì ?
- Mình đã đưa cho Chi Lan ba triệu bảo là khi nào đám cưới sẽ lấy lại, bây giờ chưa chi đòi cưới ngay Chi Lan nó tưởng tiền của anh thật, nó tìm đâu ra nhanh chóng để mà trả chứ.
Lê Quang vò tóc :
- Ừ há ! Nhưng mà em à , như vậy thì đến chừng nào...
Thùy Dung mỉm cười :
- Em nghĩ rằng tiệm may sẽ đắt khách và nhờ đó Chi Lan có tiền mà trả cho anh, chính ra là trả lại cho Vĩnh Sơn. Tình yêu mà không có sự thử thách thì nó đâu có ý nghĩa gì nữa phải không ? Chờ em thêm ít lâu nữa đi !
Lê Quang hỏi :
- Nhưng em có biết rằng thời gian là một thử thách lớn ?
- Em biết mà ! Thôi mình về đi anh. Ngày mai em sẽ nói lại cho Vĩnh Sơn hay chắc anh ấy mừng lắm , bắt tay ngay vào việc trang trí cho cửa tiệm.
Lê Quang thì mong muốn sự việc kết thúc nhanh chóng, Chi Lan và Phong hiểu ra mọi vấn đề để cho Thùy Dung bằng lòng làm vợ của mình.

Danh sách chương của Màu Hoa Tím

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h