Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 05:08 ở Hà Nội
 

Luyến Thương - Chương 1

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  749

Đi làm về , Nghi Bình không tránh khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy ở đầu ngõ xuất hiện một chiếc cổng đám cưới thật đẹp với hai thân cây cau còn xanh , phía trên những chiếc lá dừa được uốn thành hình vòng cung , xen vào đó là mấy dây nho bông tím làm nền cho một tấm bảng nhỏ nổi bật bởi hàng chử lớn màu đỏ thắm "Lễ Thành Hôn" . Vậy là trong xóm cô có ai đó lấy chồng , sao cô không biết vậy ? Mà con gái lấy chồng thì phải treo bảng "vu quy" chứ ! Đây chắc là con trai lấy vợ rồi . Hả ! Cũng không phải ! Con trai lấy vợ thì phải treo bảng "tân hôn" . Còn ba chữ "Lễ hành Hôn" này . . . . .nó mang ý nghĩa như thế nào nhi ? !
Mang theo bao thắc mắc trong lòng , Nghi Bình nhanh chân rảo bước về nhà . Chuyện này phải hỏi lại anh An mới được . Khi đi ngang qua nhà Vĩnh Khanh , Nghi Bình nhận ra ngay ngôi nhà này hôm nay có gì là lạ ! Trong nhà dọn dẹp gọn gàng , phía bàn thờ có chưng hai bình hoa Playon đỏ , trái cây được sắp xếp mỹ thuật , kết hợp với hoa câu thành hình đôi long phụng , hai bên có dán chữ song hỷ , trên tường dán nổi bật hình cặp nến với hàng chữ " trăm năm hạnh phúc " , phía trước sân lại có làm cổng lá dừa giống ngoài đầu ngõ . Như vậy chắc chắn là đám cưới nhà Vĩnh Khanh rồi , nhưng là của ai nhỉ ? Hai người chị lớn của Vĩnh Khanh lấy chồng , sinh con , chỉ còn lại anh em Vĩnh Khanh và Vĩnh Cường , nhưng Vĩnh Cường còn nhỏ mà , làm sao cưới vợ chứ ? Vậy tức là đám cưới của Vĩnh Khanh , ủa . . . . lẽ ra phải là "Tân Hôn" chứ sao lại là " Lễ Thành Hôn" nhỉ . . ..
Mãi suy nghĩ chuyệ đám cưới , những bước chân vô tình của Nghi Bình bước vào nhà từ lúc nào cô cũng không hay . Cho đến khi đầu cô chạm phải bờ vai lực lưỡng của một người thì cô mới giật mình nhìn lên.
- Ây da ! Cái anh này ! Đi với đứng ! Mắt anh để đâu rồi ?
Người con trai nhìn cô cười cười :
- Mắt tôi vẫn ở nguyên vị trí ban đầu , tại cô bé vừa đi vừa tìm tiền lẻ nên mới . . .ng trúng tôi thôi , tôi chưa hỏi cô sao không mở to cặp đèn pha của mình thì cô đã gây với tôi rồ . Rõ ràng là . ..
- Là sao ? - Bây giờ Nghi Bình mới nhìn kỹ để thấy người con trai trước mặt mình lạ hươ - Anh ở đâu ra vậy ?
- Dĩ nhiên là từ trong căn nhà này.
- Ai hỗng biết vậy ? Nhưng anh là ai ? Tại sao lại vào nhà tôi chứ ?
Nghi Bình ! Em về rồi hả ?
- Anh An , người này là . . . . . ..
- Lập Văn là bạn của anh . Văn à , cổ là Nghi Bình , em gái út của tôi đó.
Lập Văn tươi cười chìa tay ra :
- Hân hạnh được quen biết Nghi Bình !
Trái với thái độ cởi mở của Lập Văn , Nghi Bình xố một hơi dài rồi bỏ đi , nhưng Hoài An đã đưa tay chận cô lại.
- Đứng đó ! Không đươc đi !
Nghi Bình nhăn nhó "
- Chuyện gì vậy , anh Hai ?
- Tại sao em vô phép quá vậy ? Lập Văn là bạn anh , thì cũng như là anh của em vậy , tại sao em không chào hỏi người ta.
- Ai biểu ảnh "ủi" em làm chi ?
Lập Văn chưng hửng :
- Cái gì ? Anh ủi em ? Hồi nào , sao anh không biết vậy ? Anh đâu phải họ TRƯ , làm sao có thể ủi em được chứ ?
Qúa biết rõ tánh tình của Nghi Bình , Hoài An trừng mắt lên rầy em :
- Ăn nói vừa phải thô nghe nhỏ ! Chuyện xảy ra , anh thấy hết mà ! Em cứ cúi mặt đi không nhìn lên , vô ý . . .ng trúng Lập Văn , lẽ ra em phải xin lỗi người ta mới đúng , còn đổ thừa anh ấy , anh thấy em họ " Đỗ " thích hợp hơn họ Lê.
Nghi Bình dậm chân phụng phịu :
- Anh Hai ! Anh vì bạn mà chửi em phải hôn ? Em . . . . . . ..
- Em cái gì chứ ? Anh không có vì ai cả , chỉ xử sự theo lẽ phải mà thôi.
Bị " quê" , Nghi Bình xuống nước cầu hòa :
- Thôi được ! Coi như em có lỗi , em xin lỗi anh Văn đó được chưa ?
Lập Văn trêu chọc cô :
- Coi bướng bỉnh như vậy mà cũng dễ dạy ghê chứ ! Em biết lồi thì tốt rồi.
Nghi Bình liếc anh một cái sắc như dao cạo , cô vừa dợ bước đi thì An đã giữ tay cô lại :
- Anh muốn nhờ em một chút Bình à.
Em đi mua dùm anh hai lạng chả lụa được không ? Tụi anh đang uống bia thiếu mồi , lẽ ra Văn đi mua nhưng đàn ông đi chợ làm sao khéo bằng phụ nữ , phải hôn ? Giúp anh đi há bé !
- Muốn em giúp cũng được , nhưng phải có chút đỉnh tiền thù lao !
Lập Văn nghe vậy liền đưa ra tờ giấy bạc hai mươi ngàn :
- Dư bao nhiêu là của em !
Đôi mắt Nghi Bình sáng lên , cô giật lấy ngay và chạy ù ra cửa.
- Được lắm ! Cảm ơn !
Hoài An nhì theo em , anh lắc đầu khẽ nói với bạn :
- Cậu xem đó , chỉ cách nhau một tuổi mà Nghi Bình khác xa Nghi Dung . Đứa chị ngoan ngoãn hiền thục bao nhiêu thì đứa em lại ngang tàng kỳ cục bấy nhiêu . Từ ngày Nghi Dung lấy chồng đến giờ , nhỏ này nhõng nhẻo ra mậy , chìu nó riết cũng phát chán luôn !
Hoài An vừa nói vừa so vai làm Lập Văn phì cười :
- Phải chịu thôi , con gái mà ! Các cô thường hay bày trò lắm !
Nghi Bình lớn xác nhưng cái tính vẫn còn trẻ con , lỡ nó có nói bậy gì làm phật lòng cậu , xin nể mặt mình mà bỏ qua nha Văn !
Lập Văn nhướng mày tỏ ý không bằng lòng :
- Cậu nói gì vậy ? Làm như tôi nhỏ mọn lắm vậy , ai lại đi chấp nhất với con gái bao giờ ! Vả lại , tôi dự định sẽ thường xuyên đến đây , làm sao dám để mích lòng em cậu chứ !
- Nghi Bình coi vậy chứ dễ chịu lắm , tánh tình rộng rãi , lại thương người . . . . .Bực mình chuyện gì nó cứ hét toáng lên là xong chứ không có để bụng giận dai , cậu đừng ngại.
- Hoài An à , tớ tính rủ cậu thứ bảy này đi câu cá , cậu có rảnh không ?
- Để coi đã . . . . .Hoài An vu8`a đáp vừa ngước mắt lên nhìn tờ lịch treo tường . Không được rồi Văn ơi , chiều thứ bảy mình phải đi đám cưới . . . ..
- Thôi vậy để lúc khác ! Mình còn gặp nhau thiếu gì cơ hội chơi , có phải không ?
- Tôi tuyệt đối không để cho người khác rủ anh hai tôi đâu ! Sống thì phải làm việc , ai rảnh đâu mà đi chơi với anh.
Nghi Bình vừa bước vào cửa , nghe Lập Văn nói sẽ rủ Hoài An đi chơi , cô lên tiếng ngay với một vé mặt nghiêm chỉnh khác thường.
Lập Văn bĩu môi trêu chọc :
- Cô bé ơi , cô là em gái chứ không phải chị hai của An , đùng có tưởng can thiệp được . Đàn ông thường chỉ nghe lời với hai đối tượng : thứ nhất là ba mẹ , thứ hai là . . . .vợ . Anh trai cô hiện vẫn còn độc thân , mẹ cô lại rất có thiện cảm với tôi , do đó , cô không thể ngăn cản được chuyện Hoài An đi chung với tôi đâu.
Hoàn toàn không tin vào những điều Lập Văn vừa nói , Nghi Bình hướng ánh mắt long lanh về phía Hoài An :
- Anh Hai à , anh không phải trọng bạn bỏ em chứ ? Nếu em khuyên anh đừng tham gia cuộc chơi với anh Văn , anh có thể thoa? mãn lời yêu cầu này không ?
Hoài An nheo mắt :
- Chuyện đó . . . . chuyện đó . . .anh còn phải coi lại xem sao đã . Nếu lời đề nghị của bên nào chính đáng và hợp lý , anh sẽ nghe theo . Thôi , đưa chả đây cho anh rồi vào phòng đi , ở đây gây với bạ anh hoài đâu được !
- Hơ ! Chưa chi em đã thấy anh trọng bạn hơn em rồi , nhưng thôi , đây là lần đầu , em không thèm tính toán với anh . Nè , mồi của mấy "ông bợm " nè . Cầm lấy !
Thảy bịch nylon đựng chả lụa cho anh , Nghi Bình quay lưng bước đi.
Tiếng nhạc xập xình từ phía nhà Vĩnh Khanh vọng lại làm cho cô sực nhớ đến khung cảnh đám cưới , cô quay lại hỏi anh :
- Anh Hai à , lúc nãy đi ngang nhà Vĩnh Khanh , em thấy họ dựng rạp , che cổng coi đẹp lắm , là đám cưới của ai vậy anh ?
- Em không biết thật sao ? Vĩnh khanh cưới vợ đó , bác Hoa đã gởi thiệp cưới cho mẹ từ tuần trước rồi mà.
Nghi Bình ngạc nhiên :
- VẬy à ? Em không nghe mẹ nói . Ồ ! Thật không ngờ . . . Người như Vĩnh Khanh mà cũng cưới vợ được sao ?
Hoài An gật đầu :
- Chẳng những hắn ta cưới được vợ , mà nghe nói cô gái này rất đẹp và còn trẻ lắm , chỉ độ bằng lứa tuổi của em mà thôi ! Hai người dường như không phải quen biết rồi yêu thương , mà là do mai mối.
- Có chuyện đó nữa à ? Vậy thì Vĩnh khanh hắn tốt phước qúa rồi , nhưng em cảm thấy tội nghiệp cho người nào làm vợ hắn , chắc chắn là không có hạnh phúc đâu , nếu thật sự là cô gái đó trẻ đẹp thì càng đáng thương hơn > tại sao cô ta lại có thể ưng Vĩnh Khanh được nhỉ ?
Lập Văn tự nãy giờ yên la9 .ng nghe hai anh em của Hoài An , anh cảm thấy câu chuyện có hơi lạ nên không tránh được sự hiếu kỳ , Lập Văn liền xen vào câu chuyện :
- Hoài An à , cậu Vĩnh Khanh đó là người như thế nào , sao anh em cậu có ve phê phán người ta qúa vậy ? Bộ hắn xấu trai hay tật nguyền gì sao ?
Hoài An lắc đầu , giải thích với bạn :
- Không phải , xét về ngoài hình thì Vĩnh khanh coi . .cũng được , ngặt một nỗi người đàn ông đó rất lười lao động , không có việc làm , chỉ biết sống dựa vào gia đình và lại là đệ tử trung thành của " Lưa linh " . Hắn uống rượu như hũ chìm vậy . Mỗi lần say là về quậy gia đình . Cậu tưởng tượng xem . . . .người đàn ông như vậy thì làm sao gánh vác được chuyện gia đình chứ ! Vậy mà cũng học đòi người ta cưới vợ ! Thật tức cười !
Nghi Bình trề môi :
- Cô gái nào ưng hắn cha9 c là thần kinh có vấn đề , nếu không thì cũng bị ép duyên !
Hoài An nói theo ý mình :
- Biết đâu chừng người ta có nỗi khổ . Nói tóm lại , mình là người ngoài , không thể hiểu được đâu.
Câu chuyện giữa ba người bị gián đoạn vì hồi chuông điện thoại . Hoài An nhắc máy lên sau đó trao lại cho Nghi Bình :
- Điện thoại của em !
Nghi Bình nói vào điện thoại :
- Alô , Nghi Bình đây !
- Nghi Bình h ? ? Mình là Diệu Linh nè . Bây giờ bồ rảnh không ?
- Để chi vậy ?
- Mình có chuyện vui , nếu bồ rảnh thì tới nhà mình đi , mình sẽ đãi bồ đi ăn bánh xèo.
- Được lắm ! Mấy chuyệ có dính líu tới ăn uống thì cho dù mình không rảnh cũng phải tranh thủ đi , ai dại gì bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ . Đợi nha Linh , trong vòng hai mươi phút Nghi Bình sẽ có mặt.
- Vậy thì tốt . Mình sẽ chờ !
Gác máy điện thoại về vì trí cũ , Nghi Bình nhe răng cười với Hoài An :
- Anh hai ơi , em có "độ" . Bây giờ em đi đây !
Hoài An lắc đầu :
- Nhìn cái mặt em là biết chắc có người mời đi ăn uống rồi , nếu không thì em đâu có tươi đến vậy.
Lập Văn chợt buột miệng :
- Đúng là người có tâm hồn . . . . .ăn uống . Điệu này tôi nghi qúa !
Nghi Bình trợn mắt :
- Anh nghi cái gì ?
- Tôi sợ có người mai mốt vì ham ăn mà " ống chề "
Nghi Bình xì một hơi dài :
- Còn lâu à , ông anh ! Bọn con trai đeo đuổi tôi còn xếp hàng dài dài kìa , ngay cả anh có muô"n cũng chưa đến lượt nữa , " ế chồng " cái móc xì !
Nghi Bình nói xong ngoe nguẩy bỏ đi , Lập Văn nhìn theo , anh nhún vai phát biểu với bạn :
- Em gái cậu chắc dữ có hạng !
Hoài An cười :
- Nó không phải dữ , mà là nói nhiều . Suốt ngày ngoại trừ lúc đi làm , thời gian còn lại lúc nào cũng nghe nó tía lia cái miệng.
- Nghi Bình làm việc ở đâu vậy ?
- Công việc của nó cũng thường thôi , làm văn thư cho uỷ ban phường.
- Như vậy cũng tốt , công việc ở đó đòi hỏi nhân cách và lý lịch tốt , em gái cậu vào được cũng giỏi rồi.
- Đành vậy , nhưng mà lương không cao . Lập Văn à , công ty của anh còn chỗ trống , nếu có anh giúp Nghi Bình với.
- Cô ấy học tới đâu ?
- Chỉ mới hết chương trình phổ thông.
- Vậy thì khó đấy ! Chỗ của tôi là công ty giao dịch , cho nên yêu cầu tuyển dụng người hơi cao . Phải tốt nghiệp đại học , trình độ Anh Văn tối thiểu bằng B , lại còn phải có kinh nghiệm nữa.
Hoài An nhau mày :
- Đó là tiêu chuẩn tuyển dụng đối với người tìm việc , anh với tôi là chỗ thân tình , không lẽ không giúp được cho em tôi sao ?
- Về chuyện này . . .để tôi xem lại đã . Nhưng quan trọng là cô em bướng bỉnh của anh có chịu làm hay không ? Tôi có thể giúp cho cổ một chân thư ký.
- Gì chứ công việc đó nó biết mà , tôi tin nếu lương bổng khá một chút , nó sẽ đồng ý thôi.
- Nếu vậy . . .để tôi sắp xếp xong rồi cậu hỏi Nghi Bình đã nhé.
- Được ! cảm ơn trước nghe Văn . Thôi , không nói nhiều . . . . . .Nhập tiệc đi . . . .Cậu tháo chả , còn tôi lấy bia , mỗi người một việc . À ! Trong tủ lạnh hình như còn ít nem , để tôi đem ra rồi mính lai rai luôn . . ..
Nói đoạn Hoài An đứng lÈen rời khỏi chỗ ngồi . . .Lát sau anh mang mấy lon bia cùng với xâu nem ra bàn , Lập văn cũng đã tháo xong chả lụa . . . . .Đôi bạn ngồi bên nhau vừa uống vừa trút cạn tâm sự cho nhau . . . ..
Nghi Bình nhìn mâm bánh xèo nóng thơm phứt đế trước mặt , nghe bụng đói cồn cạo cô hỉnh mũi lên mấy cái đế hít hơi rồi nói :
- Chà , coi bộ . . . . nhịn hết nối rồi nha . ..
Diệu Linh ngồi đối diện tươi cười mời mọc :
- Cứ tự nhiên ! Hôm nay bồ muốn ăn bao nhiêu cũng được ! Tôi đãi mà !
- Vậy thì tôi không cần màu mè gì đâu nha ! Bắt đâu . ."cháp" . Mình vừa ăn vừa nói đi há ! Thật ra bồ có tin vui gì vẩy Sắp lấy chồng phải hôn ?
Diệu Linh thò tay qua bóp sónng mũi Nghi Bình khiến cô la oai oái lên vì đạu Linh né , cho bạn ánh mắt thậy sắc :
- Tư tưởng của bồ lúc nào cũnng lung tung hết , lấy chồng thì có gì đánng mửng Có gia đình rồi thì hết tự do , sẽ già đi vì năm tháng chứ sướng ích
gỉ Vả lại bạn trai mình đâu có ở đây mà tính chuyệ cươi hỏi . Mình vui vì công việc thôi . ..
Nghi Bình gói một mảng bánh xèo vào lá cải salad , đoạn chấm nước mắm va . . cho vào miệng , vừaa nhai vừa hỏi :
- Có phải bồ được tăng lương không ?
Diệu Linh bĩu môi :
- Nghề của mình làm gì có vụ tăng lương . Y tá thôi mà , có biểu hiện tốt htì cũng là dành cho bệnh nhân , đâu phải cạnh tranh với ai . Mình vừa xin chuyển về bệnh viện Nhân dân , Ban Giám Đốc đã phê chuẩn rồi , và nơi đến cũng đồng ý tiếp nhận . Tháng tới mình sẽ làm ở đây . ..
Nghi Bình cũng mừng lây với bạn :
- Thế thì tốt quá ! Nè chỗ này vừa gần vừa thoải mãi , ăn mừng là phải rồi !
- Bình biết không , mình xin lâu lắm mới được đó . Làm ở bệnh viện Sài Gòn vừa xa vừa bất tiện , vả lại . . . .ngày nào cũng hiện ở phòng cấp cứu , chứng kiến những tai nạn đáng sợ . . . . thú thật là mình cũng mệt tim . Ở bệnh viện Nhân Dân , mình được sắp xếp vào khoa ngoại , như vậy là đúng với nguyện vọng rồi . Nếu không phải thì bồ đừng hòng mà ăn được mấy cái bánh xèo đặc biệt này . . . ..
- Làm gần đây . . .khi nào rảnh ghé nhà tôi chơi nhé . Nhớ đường không ?
- Dĩ nhiên là nhớ chứ , mới có bốn năm thôi mà . . .tôi đâu đến nỗi lú lẫn vậy . Dạo này gia đình bồ thế nào , có gì thay đổi không hả ?
Nghi Bình nhướng mày :
- Vẫn như cũ , ngoại trừ Nghi Dung đã lấy chồng hơn một năm.
- Vậy còn anh An , dã có vợ con gì chưa hả ?
- Chưa . Số ông anh này coi bộ lận đận à Linh . Đã mấy lần yêu đều dang dở . Bây giờ anh An chỉ biết có công việc thôi.
- Sao vậy ? Tao thấy ảnh cũng bảnh trai lămmá , tánh tình lại hiền hậu , tại sao lại không có tình yêu ?
- Lần thứ nhất yêu một cô hàng xóm , sau đó người ta làm mai cho cô ấy lấy việt kiều , thế là anh An thất tình gần cả năm . . . . Lần thứ hai , yêu một người có đạo , bên nhà cô ấy bắt anh An theo đạo , ba mẹ tao không cho vì chỉ có mình ảnh là con trai , thế là chia tay . Mới năm rồi , ảnh đeo đuổi một người đàn bà đã có gia đĩnh , tới chừng xảy ra chuyện ghen tuông ảnh mới tỉnh ngộ , từ đó dến nay đóng cửa trái tim luôn . Diệu Linh à , nói thật nghe , nếu bồ thấy ảnh được thì tôi sẽ tình nguyện đứng ra làm cầu nôi . . ..
Vừa dứt lời , Nghi Bình lập tức lãnh cái đánh rát rạt của Diệu Linh vào vai . Cô xuýt xoa :
- Chu choa ơi ! Làm gì mà mạnh tay dữ vậy ?
- Cho đáng đời ! Lâu quá gặp lại vẫn không bỏ cái tật phát ngôn bừa bãi . Người ta có bạn trai rồi chứ bộ , ở đó cần bồ làm mai sao !
- Hả ! Vậy hả ? Bạn trai của Linh làm nghề gì ? Ở đâu ? Quen lâu chưa vậy ?
- Hơ ! Bồ đang hỏi thăm hay là có ý điều tra đây ?
- Nghĩ sao cũng được , bữa bào giới thiệu cho Bình biết đi !
Diệu Linh cười :
- Rất tiếc là ảnh không có ở đây.
- Vậy à ? Tại sao vậy ?
- Anh ấy đi hợp tác lao động ở Hàn Quốc , còn một năm nữa mới về . Tụi mình định khi nào ảnh về đây và có được công việc ổn định thì sẽ làm đám cưới !
Nghi BÌnh ngớ ra :
- Bồ yên tâm để người yêu đi xa vậy sao ?
- Biết làm sao được ! Công việc mà ! Ở đây ảnh cứ thất nghiệp hoài , bôn ba lắm mới xin được ở nhà hàng , nhưng chỉ là tạm vụ . Dù sao qua Hàn Quốc vừa làm vừa học vẫn có tương lai hơn . . . ..
- Ai giớ thiệu cho anh ta đi vậy ?
- Gia Vinh đi theo diện tự túc mà , trước đó ảnh có học một chút tiếng Anh , chỉ mới lấy bằng A , nhưng ảnh cũng biết tiếng Nam Triều Tiên nên công việc khá thuận lợi.
- Vậy Gia Vinh có thường viết thư cho bồ không ?
- Có nhưng ít lắm . Đôi khi hai ba tháng mình mới nhận được thư ảnh.
Trời ! Lâu vậy mà bồ cũng chịu được sao ?
Diệu Linh cười buồn :
- Không chịu cũng đâu có được chứ . Người ta ra ngoài làm ăn , bộ bồ tưởng đi du lịch sao ? Làm ngày là đêm , cần phải có thời gian nghĩ ngơi , rồi còn phải liên lạc với gia đình . . . Mấy chuyện đó , mình phải thông cảm . . ..
Nghi Bình gật gù :
- Bồ hay thật đó ! Có thể sống xa người yêu trong ba năm . Mình thì khác , nếu như mình có bồ , mình sẽ không chịu ở xa ảnh vậy đâu.
- Tại sao chứ ?
- Sợ có thay đổi ! Hoặc là mình , hoặc là người kia . Cổ nhân có câu "xa mặt cách lòng" , ai biết được mình có dợi nổi ba năm , hoặc người ta có người khác lúc xa mình không chứ ?
Diệu Linh bật cười :
- Vậy là Bình chưa có bạn trai ? Hèn chi mà ngây thơ quá chừng , lại thiếu lòng tin nữa . Đã yêu nhau thì phải tin nhau . Nghi ngờ tức là xúc phạm đến tình cảm của người khác , làm họ cảm thấy bị thương tổn . . ..
Thôi đi , thôi đi , nói với Bình mấy chuyện này cũng mất công vô ích , chừng nào có bạn trai , Bình sẽ tự biết thôi . ..
Thấy Nghi Bình cứ cặm cụi ăn uống một cách rất ư là tích cực , Diệu Linh khẽ cốc cào đầu cô :
- Ê ! Làm gì mà ăn ghê vậy ? Tính ăn trả thù mình sao ?
- Không phải ! Đi làm về , chưa kịp ăn cơm đã bị chọc tức phát no , bây giờ ngửi đươc mùi vị bánh xèo này thì bao tử cồn cào , vả lại ăn khỏi trả tiề thì đương nhiên phải mạnh miệng một chút chứ . ..
- Đồ qỉu ! Phàm ăn tục uống như vậy coi chừng bị "ế" à !
- Thì giống như Linh nói lúc nãy đó , ế thì mới giữ được tuổi thanh xuân , có chồng rồi mau già lắm.
- Hô ! Tôi nói bậy mà bồ cũng tin sao ! Nói thì nói chứ tốt nhất là đưng "ế " . Nè , lúc nãy bồ nói bị chọc tức phát no , chà , ai mà dám cả gan chọc Nghi Bình vậy ?
Nghi Bình nhăn mặt :
- Thôi , đừng nhắc tới , dể người ta ăn ngon miệng một chút . Nhắc tới là no ngang nuốt hết vô . Hắn là bạn anh An , tự dưng tới nhà rủ ông anh nhậu rồi coi mình như là đứa con nít dể sai vặt vậy , coi ứa gan không ?
- A , thì ra là đàn ông ! Bạn anh An hả ? Không chừng có duyên nợ với bồ thì sao ? Gây cho đã đi rồi yêu thương đến lúc nào không hay . Giống như mình với anh Vinh vậy . . . ..
- Thôi , thôi ! Làm ơn đi Diệu Linh ! Đừng có suy bụng ta ra bụng người có đươc không ? Quen với loại đàn ông như vậy thà ở giá sướng hơn !
- Để rồi coi ! " Ghét của nào trời trao của đó "
Nghi Bình xì một hơi dài :
- Còn khuya !
- Để mình chống mắt coi ! Hôm nào mình đến , Bình nhớ chỉ " hắn " cho mình biết mặt nha . ..
- Được ! Nếu cần , bồ có thể quen để " xơ cua " , đề phòng khi người yêu phản bội . . ..
Diệu Linh xụ mặt :
- Bồ muốn lắm phải hôn ? Nãy giờ cứ trù ẻo bậy bạ hoài . . . Nếu không chịu im miệng , coi chừng người ta giận bỏ về là "ôm sô" mâm bánh xèo này đó.
- Ê ! Đừng nha ! Mình "hỏng dám" nữa đâu !
Nhìn điệu bộ của Nghi Bình , Diệu Linh không thể nào giận đươc . Hai mươi bốn tuổi dời rồi mà cô thấy Nghi Bình vẫn trẻ con như những ngày chung lớ với mình . . .Nghi Bình trẻ thật !

Danh sách chương của Luyến Thương

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h