Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 06:55 ở Hà Nội
 

Lời Yêu Thương - Chương 8

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  484

Đại không ngờ người khách đang chờ mình lại là ông Bá . Anh dằn mạnh chân trên bậc thang cuối cùng như để trấn tĩnh, tính toán cách đối phó trước khi nở nụ cười xã giao khá tươi:
- Không ngờ là anh. Rất tiếc hôm nay cô Loan đi vắng.
Ông Bá phác cử chỉ bất cần:
- Đâu có sao. Tôi sẽ gặp Loan sau. Hôm nay tới chủ yếu rủ em đi uống cà phê. Lâu quá rồi anh em mình không có dịp ngồi chung bàn.
Đại từ chối:
- Dạo sau này tôi không hay vào quán.
-... Ngại ồn ào hả ?
- Không phải . Tôi muốn yên thân. Nếu anh ghiền cà phê, mình sẽ uống tại nhà . Cà phê của tôi khá lắm, cô Bạch Đàn rất thích.
Mắt ông Bá chớp một cái khi nghe Đại chủ động nhắc đến Bạch Đàn trước . Ông lấy trong túi ra gói ba số năm đưa cho anh và nói:
- Cậu lúc nào cũng thông minh và thích chơi tay trên.
- Nhưng hình như lúc nào tôi cũng thua anh.
Ông Bá phá lên cười tự mãn:
- Tuổi trẻ, tài cao tới đâu cũng đâu bằng dân lăn lộn, dạn dày kinh nghiệm . Tôi không "chôm xế" như cậu, nhưng nếu theo nghề đó cậu cũng không qua nổi tôi đâu.
Đại rít một hơi thuốc:
- Theo nghề "thổi xế" làm sao có ăn bằng buôn bán đồ ăn cắp. Bao giờ buôn bán cũng lời nhiều nhất.
Không đợi ông Bá nói, Đại hỏi tới:
- Hình như anh chuyển sang buôn bán thứ khác sau khi tôi bị chộp. Buôn cái đó mới là... đã đấy.
Mặt ông Bá hơi đổi sắc:
- Tôi không hiểu cậu muốn nói gì cả.
Đại nhếch môi:
- Đùa thôi mà . Thế anh tới có chuyện gì, nói đại đi!
Giọng ông Bá ngọt ngào:
- Sao vội vàng vậy ? Tôi vẫn chưa được thưởng thức cà phê đặc biệt của cậu mà.
Đại lạnh lùng:
- Ngon nhưng đắng lắm.
Anh đứng dậy gọi bà Tám pha cà phê rồi ngồi xuống quan sát ông Bá.
Đúng là so với bốn năm trước đây ông ta đã bớt phong độ . Mắt có nhiều chân chim, tóc hai bên thái dương lốm đốm bạc, cử chỉ thái độ bớt huênh hoang hơn. Bù lại, trông ông Bá cứng cỏi, trầm tĩnh, chững chạc của người đứng tuổi . Điều này làm ông ta có nét quyến rũ khác . Bà Ngà ắt hẳn đang mê mệt vẻ phong trần, sương gió của một cây cổ thụ già đời ?
Ông Bá lên tiếng:
- Cậu đã nhắc tới Bạch Đàn, tôi cũng không ngại nói thẳng, tôi đến đây vì con bé đó . Chắc cậu ngạc nhiên khi biết tôi là bố ruột của nó ?
- Không. Tôi chả ngạc nhiên chút nào . Thú thật, tôi chỉ tiếc cho Bạch Đàn.
Mặt ông Bá tái đi vì tức . Ông ta đổi giọng:
- Mày đã nói gì với con tao?
Đại thản nhiên:
- Chả nói gì hết . Ngược lại, tôi được nghe Đàn nói khá nhiều về những điều "ba" Bạch Đàn đã làm đối với các cô gái. Tiếc rằng lúc đó tôi chưa biết ba của cô ấy là anh.
Ông Bá ngồi im ru trên ghế vì đòn phủ đầu của Đại . Ông không ngờ Bạch Đàn lại kể chuyện tệ hại ấy với Đại, những điều mà cả bà Ngà cũng không biết.
Hôm nhìn thấy đứa con gái rơi của mình ngồi kế mẹ nó, ông choáng váng muốn té . May là thần kinh của ông tốt, nên lúc đó ông đóng vai người cha xúc động khi gặp lại con xuất sắc đến mức bà Ngà phát khóc khi Bạch Đàn vụt chạy ra ngoài.
Ông biết không đời nào Đàn nhận ông là cha. Với ông điều đó chả nghĩa lý gì vì ngoài con bé ra, có thể ông còn biết bao nhiêu đứa con rơi khác nữa, thử tưởng tượng cùng một lúc, lủ khủ những đứa con rơi xuất hiện, ông làm sao chịu nổi?
Dạo này đang túng quẫn vô cùng, ông hy vọng bà Ngà sẽ giúp ông qua cơn hoạn nạn này vì bà rất yêu và tin tưởng tuyệt đối những gì ông nói.
Lắm lúc suy nghĩ, ông vẫn không hiểu sao bà lại mù quáng nghe theo gã đàn ông từng ruồng rẫy mình hai mươi mấy năm như vậy? Ông nói gì bà cũng cho là đúng, là hay. Bây giờ ông mà bỏ đi, bà sẽ chết chớ không can đảm sống với giọt máu trong bụng như hồi xưa nữa.
Nhưng tội gì ông phải bỏ đi khi chưa moi hết số vàng bà dành dụm mười mấy năm nay.
Muốn đạt được mục đích, ông cần phải làm Bạch Đàn im lặng. Con bé mà hé chút gì về cuộc đời của ông ra với mẹ nó thì hy vọng mong manh ấy biến thành tuyệt vọng không mấy hồi.
Xụ mặt xuống hết sức đau khổ, ông Bá hạ giọng đến mức thấp nhất, rồi y như con chiên đang xưng tội, ông bắt đầu đấm vào ngực mình, than vãn:
- Tôi là người cha khốn nạn nhất trên đời này. Tôi đã giở trò đốn mạt trước mặt con gái mình để bây giờ không dám nhìn nó.
Đại mai mỉa:
- Anh giở trò đã nhiều lần chớ đâu riêng lần có Bạch Đàn. Và anh tới đây chắc không phải để ăn năn, sám hối. Nói trước, tôi chả giúp gì được gì cho anh đâu.
Ông Bá chờ bà Tám đặt khay cà phê xuống bàn, quay vào nhà rồi mới lên tiếng:
- Tôi biết cậu và Bạch Đàn yêu nhau. Cậu có thể khuyên con bé dùm tôi.
Đại giật giọng:
- Yêu nhau hả ? Ai nói với anh vậy ?
Quậy tách cà phê cho tan đường rồi đẩy về phía ông Bá, Đại cười cười:
- Anh nói nghe đơn giản quá.
- Nhưng đúng phải không?
Đại im lặng. Cuối cùng, anh trả lời nước đôi:
- Chắc là vậy. Nhưng mẹ Đàn không ưa tôi. Cả anh cũng thế.
Ông Bá kêu lên:
- Sao cậu nói vậy ? Là người từng trải trong tình trường, tôi không bao giờ cấm đoán, ngăn trở chuyện yêu đương của người khác.
- Chẳng lẽ anh tới đây để giúp đỡ tôi?
Ông Bá ngọt ngào:
- Chúng ta giúp đỡ lẫn nhau thì đúng hơn.
Bưng tách cà phê lên uống một ngụm, Đại bảo:
- Cứ thẳng thắng nói mục đích của anh đi!
Ngập ngừng một chút, ông Bá hỏi:
- Chắc cậu chưa kể gì về tôi với Bạch Đàn? Hổm rày con bé không gặp cậu chứ ?
- Anh muốn tôi dấu nhẹm chuyện bà vợ và cậu quý tử của anh còn ở đây phải không?
Ông Bá thở dài ảo nảo:
- Tôi sợ con bé khổ hơn nữa. Cậu giữ kín dùm tôi nhé ?
- Giữ đến bao giờ? Suốt đời hay đến chừng nào anh ruồng rẫy mẹ cô ấy thêm một lần nữa?
Ông Bá xuống nước:
- Cậu Đại à! Tôi biết cậu có ác cảm với tôi và cho rằng tôi làm khổ cô Loan của cậu. Nhưng thật ra hồi đó Loan đã bỏ tôi trước, chớ bản thân tôi thì không hề phụ rẫy cô.
Giọng Đại lạnh băng:
- Anh không phụ bạc người đàn bà nào hết nhưng anh có nhiều thủ đoạn để họ xa rời anh một khi họ đã hết tiền. Mẹ con Bạch Đàn nghèo lắm. Anh bám vào họ làm gì?
- Chậc! Biết trả lời sao với cậu bây giờ nhỉ ? Con người ta xấu cỡ nào thì cũng có trái tim của mình chứ. Vân Ngà là người đàn bà tôi yêu nhất. Ngày xưa vì hoàn cảnh chúng tôi phải xa nhau, bây giờ tôi muốn lo lắng chăm sóc cho mẹ con cô ấy.
Đại cười khẩy, anh nhấn mạnh:
- Lo lắng, chăm sóc bằng cách nào khi...
Anh chưa kịp nói tiếp thì nghe có tiếng chân dừng ngay ngưỡng cửa. Anh chợt giật mình khi thấy Bạch Đàn. Mặt cô tái ngắt khi nhận ra ông Bá đang ngồi trong phòng khách.
Đại chưa kịp phản ứng gì thì Đàn đã vùng bỏ chạy. Anh hấp tấp đuổi theo giữ vai cô lại.
Bạch Đàn ấm ức kêu lên:
- Tại sao ông ta lại ở đây ?
- Ông ấy muốn nói chuyện về Bạch Đàn với tôi. Ổng nhờ tôi năn nỉ cô...
- Anh quen ông ấy hả ?
Đại gật đầu:
- Trước đây tôi có... làm ăn với ổng, nhưng tôi vừa biết ông ta là ba em thôi.
Giọng Đại gần như năn nỉ:
- Đừng bỏ về nghe Bạch Đàn!
Bạch Đàn chớp mi làm thinh trước đôi mắt chứa chan hy vong của Đại.
Cô đi vòng ra sau và lên lầu. Đại bước trở vào. Ông Bá hấp tấp nói:
- Tôi có thể gặp Bạch Đàn một chút chứ ?
Đại cương quyết lắc đầu:
- Anh nên về thì hơn. Tôi không giúp được gì cho anh đâu.
- Không có tôi, mẹ con bé chẳng đời nào chấp nhận tình yêu của cậu và nó. Tôi cần gặp để thỏa thuận với Bạch Đàn một vài điều.
- Cô ấy không chịu gặp anh. Anh thừa biết cơ mà. Đừng làm phiền tôi nữa.
Ông Bá hậm hực đứng dậy:
- Rồi cậu sẽ ân hận khi dám nói như thế với tôi.
Đại gọi bà Tám mở cổng cho ông Bá rồi hối hả bước lên lầu. Anh ngồi xuống đối diện với Bạch Đàn và nhìn cô đăm đăm. Lòng anh dịu xuống, một nỗi vui chưa từng có bỗng dưng xâm chiếm trái tim Đại. Anh đan hai tay vào nhau, nghe giọng mình thật lạ:
- Tôi tưởng Bạch Đàn không bao giờ tới đây nữa.
- Tôi cũng định vậy, nhưng chả biết sao... Có lẽ muốn làm tròn trách nhiệm của mình. Tối nay sẽ học lại, anh có bận gì không?
Đại lắc đầu:
- Tối nào tôi cũng mong Đàn tới.
Bạch Đàn bối rối, cô cố trấn tĩnh bằng một câu châm chọc:
- Giống như lúc nào anh cũng đợi Ái Linh vậy thôi.
Đại hơi chồm người về phía trước:
- Khác nhiều lắm chứ. Và tôi tin chắc cô hiểu rõ sự khác nhau đó.
Mắt không rời khuôn mặt ửng hồng e thẹn của Đàn, anh nói tiếp:
- Xin lỗi. để em vì tôi mà cãi lời mẹ.
Bạch Đàn bặm môi liếc Đại:
- Tôi vì... cần tiền chớ không vì... ai cả. Nếu tìm được chỗ dạy khác tôi sẽ nghỉ ở đây.
- Tội nghiệp tôi mà! Sao Đàn cứ hăm dọa hoài vậy?
- Nói thật chứ... đâu có dọa. Tôi nghỉ cả tháng rồi còn gì. Nếu anh cho là dọa, để tôi đi về.
Vừa nói, Bạch Đàn vừa đứng dậy, bước ra hành lang. Hoảng hồn Đại bước tới theo năn nỉ:
- Đừng về mà Bạch Đàn!
Rồi như sợ lời mình không có tác dụng, anh ôm đại Bạch Đàn, cô mất thăng bằng té chúi vào người anh.
Bạch Đàn quýnh lên, cô đẩy anh ra:
- Làm gì kỳ vậy? Tôi chỉ đùa thôi mà!
- Xin lỗi! Tại tôi sợ Đàn về thật.
Hết sức tự nhiên, Đại nắm chặt tay cô:
- Vào đây! Tôi có quà cho cô nè!
Lấy trong hộc tủ ra một gói giấy, Đại đưa cho Bạch Đàn, giọng rất vui:
- Mấy hôm chờ, Đàn không tới, tôi lang thang qua mấy cửa tiệm gần nhà và mua cho cô. Chắc chắn cô rất thích.
- Lỡ tôi không tới luôn thì sao?
- Tôi sẽ buồn lắm! Những buổi tối đã qua quả là dài kinh khủng, buồn và cô đơn...
Đàn mân mê gói giấy trong tay:
- Anh trả lời lạc đề rồi. Tôi muốn biết số phận gói quà này kìa. Nó có trở thành quà của người khác không? Hay là Ái Linh đã có phần rồi nên nó mới là của tôi.
- Đừng nhắc tới Ái Linh có được không?
Đàn bướng bỉnh lắc đầu:
- Không! Vì anh rất thân với cô ta.
Mắt Đại dịu dàng, ấm áp:
- Nhưng trong tim tôi chỉ có mình em.
Bạch Đàn lặng người trước lời tỏ tình bất ngờ của Đại. Cô biết khi trở lại ngôi nhà này, sớm muộn gì cũng tới lúc nghe anh nói thế, nhưng tối nay thì quá sớm. Đàn chưa chuẩn bị tinh thần đón nhận, dù lòng cô đang điêu đứng vì nhớ anh.
Suốt nửa tháng nay, cô cứ như người mất hồn. Cô trốn tránh Đại nghĩ là trốn tránh bản thân. Cô cố nhủ lòng rằng mình không hề nghĩ tới gã đàn ông từng có một quá khứ tù tội, hiện tại lại là... học trò của cô, nhưng cô không tìm ra lối thoát khi trái tim cô luôn có những lý lẽ riêng của nó.
Cô càng rối mù khi biết Đại tìm mình tại nhà nhưng bị mẹ đuổi về. Cô muốn khóc lúc nghe Bích Đông kể anh tới tìm nó năm lần bảy lượt để năn nỉ con bé nói hộ sao cho cô đồng ý gặp anh. Có một lần Đàn thót tim khi thấy dáng anh ngoài cổng trường. Lần ấy cô đã trốn lại trong sân, để đêm về thao thức không ngủ được. Thật ra, cô chỉ là một con bé yếu đuối mà thôi. Bạch Đàn càng lúc càng ngập chìm trong mâu thuẫn và cô đơn, cô không biết phải nói cho vơi những buồn phiền đang mang cùng ai ngoài Đại ra. Nhưng cô sợ mình lọt vào vòng lẩn quẩn của tình yêu. Đàn không muốn yêu người như Đại. Khổ sao trái tim bướng bỉnh lại cãi lời để tối nay cô phải tìm đến đây...
Đàn cảm thấy tay mình đang run trong bàn tay của Đại. Mới vừa tức thời cô còn châm chọc, mai mỉa, ngổ ngáo với anh, sao bây giờ Đàn lại khớp thế kia? Muốn rút tay về, cô không dám, muốn vùng chạy như lúc nãy, hai chân cô như nhũn ra. Bạch Đàn đành ngồi chịu đựng ánh mắt nồng nàn của Đại.
Hình như anh cũng bối rối không thua gì cô. Hai người im lặng. Lâu lắm, Bạch Đàn mới nghe Đại hỏi:
- Em đang nghĩ gì vậy ?
Đàn ấp úng:
- Buông tay người ta ra chớ sao nữa. Bắt đầu học rồi, yêu cầu nghiêm túc.
Lì lợm siết chặt tay Đàn, Đại trầm giọng khẩn khoản:
- Anh đang rất nghiêm túc, Bạch Đàn! Anh... yêu và cần có em vô cùng. Đó là lời chân thật của anh. Có thể em không tin, có thể em chưa khi nào nghĩ tới một thằng đàn ông mang quá khứ đen đủi như anh. Nhưng anh không thể chịu nổi cảm giác lơ lửng giữa được và mất. Em nghĩ gì về anh? Nói cho anh biết đỉ!
Tránh nhìn vào mắt Đại, Bạch Đàn yếu đuối:
- Tôi chỉ nghĩ anh là người thuê tôi tới dạy kèm Anh văn, ngoài ra không còn gì nữa.
- Em nói dối! Đã có nhiều lúc chúng ta rất hiểu nhau, chúng ta từng kể lể chuyện buồn vui và an ủi nhau kia mà ?
- Với tôi, đó cũng là công việc. Xin lỗi đã để anh hiểu lầm!...
Đại sững sờ nhìn Bạch Đàn. Mặt tái đi vì tuyệt vọng, anh bỏ ra hành lang. Đàn khổ sở nhìn theo. Sao lại dối lòng cơ chứ!? Con bé Bích Đông đã "khai tâm, mở lối" cho cô hết cả ngày mà Đàn vẫn chưa thông suốt thế nào là... y... ê... u à ?
Đêm yên tĩnh lạ lùng, con phố vắng xe như càng vắng hơn. Đàn nghe Đại gọi tên mình thật khẽ, cô trấn tĩnh bằng một câu pha trò:
- Đến giờ học rồi, học bài thôi!...
Im lặng, lâu lắm Bạch Đàn mới nghe Đại nói nhỏ:
- Xin lỗi! Tôi đã nói những lời không nên nói. Bây giờ chúng ta sẽ đi lại từ đầu. Bạch Đàn đồng ý nhé ?
Đàn lặng lẽ nhìn lên trời cao, nơi có những vì sao không ngừng lấp lánh, cô nhận ra dường như ở phía xa xôi nhất có hai ngôi sao nhỏ, lẻ loi đang xích lại gần nhau và trò chuyện với nhau bằng ngôn ngữ của ánh sáng.
oOo
Bích Đông hấp háy đôi mắt:
- Có người tìm mày kìa nhóc.
Ngước mắt lên và đụng phải gương mặt lạ hoắc đang dáo dác tìm chỗ ngồi trong quán, Bạch Đàn cự nự:
- Làm người ta tưởng thật.
- Thật chớ gì nữa. Hắn nhìn mày rõ ràng.
Đàn định nhằn Bích Đông nữa thì anh chàng vừa vào quán đã tới bên cô, miệng cười thật quyến rũ:
- Xin lỗi! Tôi có thể ngồi tạm với các cô được chứ ?
Bích Đông lách chách:
- Chẳng hẹp hòi chuyện chỗ ngồi chỗ đứng, nhưng ngồi chung kiểu này coi bộ mất... tự do ngôn luận dữ.
Lẽ ra phải bối rối trước thái độ bất đồng tình của Đông, anh ta lại tỉnh queo kéo ghế ngồi và lên giọng:
- Vậy chúng ta sẽ làm quen và trò chuyện với nhau để khỏi có ai bị mất "tự do ngôn luận" hết. Đồng ý chứ ?
Bạch Đàn khó chịu ném ánh mắt lên tường, nơi có treo bức tranh vẽ gương mặt thiếu nữ méo mó với những mảng màu lộn xộn như bị trẻ con quẹt phá. Cô vốn ghét kiểu tán gái này và không ưa gì bức tranh kia, nhưng dù sao nhìn vào cô gái dị dạng đó vẫn dễ chịu hơn nghe anh chàng mặt dày này... nổ lốp bốp.
Thái độ dửng dưng của Đàn không làm anh ta nản lòng, ngược lại còn lấy cớ... ngắm tranh để mở đầu câu chuyện:
- Hình như cô thích loại tranh siêu thực này thì phải ? Nếu vậy chúng ta đồng sở thích rồi. Với tôi, trường phái siêu thực là hình thái tuyệt nhất của nghệ thuật tạo hình và thơ ca. Cô có thích thơ siêu thực không?
Bỗng dưng Đàn tò mò nhìn gã thanh niên trắng trẻo khá đẹp trai này. Ở anh ta có nét gì quen quen, nhưng đã gặp ở đâu thì cô chưa nhớ ra được. Câu hỏi của anh ta vừa rồi làm cô chú ý vả nghĩ đến Hiền Thục.
Bạch Đàn mỉm cười:
- Tôi thích thơ lắm. Nhưng thơ siêu thực gì đó thì nói thật tôi mù tịt vì khó hiểu quá.
Anh chàng... bốc lên:
- Đọc thơ có gì mà khó hiểu, điều quan trọng là phải biết tưởng tượng và chịu khó suy ngẩm thật kỹ. Làm thơ mới là khó chớ, đôi khi cả mấy tháng trời vẫn không viết được một câu ra hồn.
Bích Đông chun mũi:
- Anh nói y như anh là nhà thơ không bằng. Í! Mà biết đâu anh đây là thi sĩ ?
Anh chàng trắng trẻo đẹp trai hơi lim dim mắt và nhếch mép. Kiểu cách tự phụ của kẻ biết mình hơn người làm Bạch Đàn thấy ghét. Cô bĩu môi rồi cúi xuống khuấy ly đá chanh.
Biết Đàn không muốn bắt chuyện với mình nữa, anh chàng xoay sang Bích Đông:
- Xin tự giới thiệu, tôi là Hoàng. Bút hiệu Hoàng Giang...
Đang nhíu mày vì cái bút hiệu của Hoàng, Đàn chợt nghe Bích Đông reo lên:
- A! Tôi có đọc thơ của anh trong đặc san Trăng Văn Khoa và Kiến Thức Ngày Nay. Đúng là nhà thơ siêu thực. Mấy nhỏ học chung lớp với tôi vẫn hay lấy thơ của anh ra đọc trước khi đi ngủ.
Hoàng mỉm cười khiêm tốn:
- Cô nói quá, thơ tôi có hay ho gì đâu.
Bích Đông hất mặt lên:
- Bởi vậy mới có chuyện. Bọn chúng gọi thơ anh là "Kinh cầu ngủ yên".
- Ủa! Tôi đâu có bài thơ nào mang tên đó.
- Chậc! Nói chung thơ anh bài nào cũng đọc lên để... cầu ngủ yên được hết. Bởi vậy bài nào chả là kinh cầu. Nhất là cái bài gì... để nhớ coi... À! Bài này nè!...
Liếc Hoàng một cái, Bích Đông vờ nhắm mắt như sắp ngủ và đọc một hơi:
- "Anh ca hát
Ôi! Thung lũng
Ôi! Khăn lau tay
Ôi! Đôi mắt cận thi.
Xin cuối đầu chào hơi thở... "
Đúng là thơ siêu thực của siêu thi sĩ hiện đại.
Thấy Hoàng sượng trân vì câu kết luận của Bích Đông, Bạch Đàn cố nín cười, cô nghiêm giọng dò dẫm:
- Nhưng có người mê thơ anh thật tình. Người ta đọc và trân trọng từng câu từng lời, đến mức không hiểu gì về thơ như tôi cũng thuộc thơ của anh nếu đúng anh là Hoàng Giang.
Giọng Hoàng đầy cảnh giác:
- Ai vậy ?
- Hiền Thục! Anh từng tặng chị Thục nhiều thơ lắm mà. Đúng không?
Mặt Hoàng tái đi khi nghe nhắc đến Hiền Thục. Anh ta ấp úng:
- Cô là... là... gì của Thục ?
- Em gái.
- Ủa! Hiền Thục làm gì có em?
Bạch Đàn dài giọng:
- Anh biết rõ về Hiền Thục quá nhỉ ?
Hoàng lấy lại vẻ thản nhiên ngay lập tức:
- Biết chứ! Trước đây Hiền Thục là khách quen của quán Tigôn này. Thục có giọng ngâm thơ khá hay. Tiếc là có tài nhưng yểu mệnh.
Rồi Hoàng bỗng cau mặt thật dễ sợ. Anh ta nhìn trừng trừng Bạch Đàn như cố đoán xem có phải cô là em của Hiền Thục không. Đàn bình tĩnh nhìn trả lại hắn dù lòng xúc động dữ dội, cô đã tìm ra được gã đàn ông từng làm Hiền Thục yêu cuồng điên đến mức chết. Nhưng tìm ra rồi thì sao chứ ? Anh ta có quyền cự cô nếu Bạch Đàn tiếp tục đặt những câu hỏi xách mé như vừa rồi.
Bích Đông vụt hỏi ngay khi Hoàng đứng dậy bỏ đi:
- Mày nghi tên này là bồ của bà Thục hả?
- Chắc trăm phần trăm rồi chớ còn nghi gì nữa. Mày không thấy thái độ của hắn khi nghe nhắc tới bà ấy sao? Đúng là đồ đểu!
Bích Đông nhún vai:
- Mình tới đây để coi Câu lạc bộ Sáng Tác trẻ sinh hoạt ra sao chớ đâu phải để... truy tìm những tên sở khanh.
- Vẫn biết là như vậy nhưng có dịp vạch mặt hạng người như Hoàng Giang mà không làm thì uổng.
- Bây giờ mày hết nghi anh chàng Giang rồi phải không?
Bạch Đàn làm thinh. Giang rất thường đến đây, anh từng khoe rằng anh tới quán Tigôn từ ngày quán được "Câu lạc bộ Sáng Tách Trẻ" chọn làm bản doanh. Nếu thế tại sao anh không biết Hiền Thục nhỉ ?
- Hê! Ông Giang kìa! Phải chi nhắc tiền bạc mà linh như vậy thì tốt quá.
Bạch Đàn vội cuối đầu xuống:
- Đừng để ông ta thấy mình. Tao không thích ngồi chung.
- Ông ta có đi một mình đâu mà lo. Đêm nay Mai Ly là nàng thơ của ổng. Bọn đàn ông thật dễ sợ. Giang theo tán mày sát ván nhưng đâu quên bổn phận với Mai Ly.
Bạch Đàn vụt nói:
- Vậy mình gọi thử xem Giang xử sự ra sao.
Bích Đông trố mắt:
- Thật không?
Đàn mím môi thách thức:
- Mày kêu Mai Ly đi!
Bích Đông xua tay:
- Thôi mày! Bàn này còn có khách.
Đến phiên Bạch Đàn ngạc nhiên:
- Ai vậy ?
- Bạn tao.
- Hay thật! Nhất định bắt tao dẫn tới quán này rồi còn đèo thêm bạn bè.
- Có thế mới bất ngờ chớ.
- Với tao mọi cái bất ngờ đều đáng sợ.
- Nhưng bất ngờ tao dành cho mày rất đáng yêu.
Nhìn Bích Đông với vẻ nghi ngờ, Bạch Đàn nhăn nhó:
- Chuyện gì nữa đây ?
Hất mặt lên, Đông háo hức:
- Đừng ồn ào! Thiên hạ bắt đầu rồi kìa . Để nghe coi họ nói gì.
Dõi mắt theo cái hất mặt của Bích Đông, Bạch Đàn thấy trên một bục gỗ có micro hẳn hoi, Hoàng đang duyên dáng mỉm cười. Giọng anh ta vang lên thật gợi cảm:
- Câu lạc bộ Sáng Tác Trẻ hân hạnh đón tiếp những bạn mới đến sinh hoạt, sự hiện diện của các bạn là niềm cổ vũ lớn cho câu lạc bộ chúng tôi...
Bích Đông xì vào tai Đàn:
- Rỗng tuếch! Cứ y như đọc diễn văn.
- Đã tới đây rồi thì ráng ngồi nghe anh ta nhả ngọc phun châu đi. Đây mới là khúc dạo đầu thôi mà.
Chả biết Hoàng nói gì tiếp, chỉ nghe mọi người vỗ tay, Đàn cũng vỗ tay theo và thấy mình lạc lõng giữa đám đông xa lạ này.
Trên bục gỗ bây giờ là một anh chàng để tóc hai mái như Quách Phú Thành, tài tử Hồng Kông, áo carô màu sậm, quần Jean ống suôn. Anh ta đang nhắm mắt, nhăn mặt đọc một bài thơ dài, vần điệu lộn xộn và buồn thảm thiết.
Bên dưới, ai muốn nghe thì nghe, không thích thì chụm đầu vào nhau nói chuyện. Đàn đảo mắt một vòng và thấy Hoàng đang ngồi cùng bàn với Giang. Hai người cười rất vui. Tự dưng cô bực bội ghê gớm. Hừ! Vậy mà Giang luôn miệng nói không biết Hiền Thục là ai trong khi anh ta biết Hoàng rất rõ.
Ngồi kế bên, Bích Đông chép miệng than:
- Hắn đọc thơ hay đọc điếu văn đây hả trời? Vậy mà bọn Huệ nhí với Mai Ly khen lấy khen để cái quán Tigôn này. Thật chán! Tao đã lỡ mời Đại tới đây. Chẳng biết không khí này có hợp với ảnh không nữa.
Bạch Đàn muốn nhảy nhỏm lên: (hình như là thiếu mất 1-2 hàng)
- Thì muốn mày có đôi có cặp như người ta.
- Đúng là tài lanh. Chỉ cần lão Giang về học lại, tao sẽ bị chửi nữa.
- Lão không học, dì Ngà cũng nghĩ mày đi chơi với Đại nhưng nhờ tao làm bình phong. Bởi vậy tội gì phải sôlô cơ chứ.
Đàn không thèm cãi lý với Bích Đông nữa, cô lóng ngóng nhìn ra cửa vừa lúc Hoàng quay lại.
Anh ta mỉm cười với cô:
- Hai cô lên đọc nhé? Là em của Hiền Thục chắc cô cũng ngâm thơ rất hay.
- Tiếc là tôi không chuẩn bị.
- Trước đây Thục cũng không hề chuẩn bị, bạn bè đưa thơ, cô ấy xem qua một chút là đọc được ngay.
Bạch Đàn lắc đầu:
- Nhưng tôi đâu phải là chỉ. Có học thuộc lòng tôi cũng không lên bục để ngâm thơ được.
Giọng Hoàng đầy vẻ thăm dò:
- Hình như đây là lần đầu cô tới quán của tôi?
- Lần thứ hai, nhưng không hề biết quán này của anh.
Hoàng nheo mắt thật lẳng:
- Bây giờ biết rồi hy vọng cô sẽ đến thường. Xin lỗi, tôi vẫn chưa biết tên hai người.
Bích Đông bắt bẻ:
- Bộ quán của anh có lệ hỏi tên khách hàng à?
- Tôi chỉ hỏi tên những người tôi cho là đặc biệt với mong mỏi sẽ có thêm bạn.
Bích Đông che miệng cười:
- Anh nói giống hát quá. Khổ là tụi này không thích hát cải lương.
Mặt vẫn tỉnh queo, Hoàng nói:
- Cô bé này tếu thật!
- Tếu cách mấy cũng không bằng anh lúc rất nghiêm túc trên bục. Nhìn anh, khó ai nghĩ là một nhà thơ.
- Vậy theo cô, nhà thơ phải như thế nào?
Bích Đông lắc đầu:
- Không biết!
Bạch Đàn trầm giọng:
- Trước đây, khi nghe Hiền Thục nói về anh, tôi tưởng tượng về anh rất khác. Tôi tưởng tượng nhà thơ Hoàng Giang là một anh chàng ăn mặc bụi đời, tóc dài chấm ót, quần áo lôi thôi và hơi lãng đãng vì thơ. Ai ngờ... trông anh bệ vệ giống ông chủ quán. Thì ra các nhà thơ đời nay thường làm kinh tế giỏi như làm thơ. Tổ chức câu lạc bộ sáng tác tại quán của mình cũng là một hình thức làm kinh tế chớ gì.
Hoàng nhún vai:
- Nhưng đâu thu được bao nhiêu tiền. Tại tôi thích thì làm thôi. Cô là em ruột của Thục à?
- Chị em quán trọ ấy mà. Chị Thục chết trong nhà trọ.
- Vậy sao? Tiếc là tôi không biết Thục trọ chỗ nào. Hôm cô ấy chết, tôi đang ở Đà Lạt nên đâu có hay. Khi về Sài Gòn thì gia đình Thục đã đem cô ấy về quê rồi. Tội nghiệp! Chết trẻ quá.
Bạch Đàn phẫn nộ vì thái độ dửng dưng của Hoàng . Anh ta nói về Hiền Thục mà giọng anh ta vẫn đều đều vô cảm như đang kể về một người lạ nào đó . Cô hơi thách thức:
- Anh biết tại sao Hiền Thục chết không?
Hoàng gượng cười:
- Làm sao tôi biết được.
- Vậy để tôi cho anh nghe.
Hoàng vội chối từ:
- Để hôm khác. Tối nay tôi phải điều động chương trình, không ngồi lâu một chỗ được.
Vừa đứng dậy, Hoàng vừa nói:
- Tôi rất muốn biết tên cô vì với tôi cô rất đặc biệt.
Bạch Đàn nhếch môi:
- Không cần thiết đâu.
Ngần ngừ một chút Hoàng bước đi. Anh ta lên bục giới thiệu một tài năng trẻ khác với giọng điệu phô trương quá mức rồi tấp vào một bàn toàn con gái gần đấy.
Bích Đông bĩu môi:
- Chắc hắn đang tán mấy con nhỏ đó giống như vừa tán mày với tao bằng những lời rỗng tuếch. Đúng là không nên yêu một người làm thơ dỏm như Hoàng Giang.
Bạch Đàn tư lự:
- Vậy mà vẫn có người yêu, thậm chí chết vì hắn.
Bích Đông buột miệng:
- Hiền Thục đúng là điên. Có bao giờ bả chết vì lý do khác không?
Bạch Đàn lặng thinh. Hiền Thục chỉ để lại mảnh giấy ghi vỏn vẹn vài ba câu với nội dung rằng: "Đã chán sống, không phiền trách ai". Dù tin chắc Thục tuyệt vọng vì Hoàng, Đàn cũng khòng làm gì anh ta được ngoài việc cảnh giác với chính mình.
- Sao Đại tới trễ vậy kìa!
Bích Đông vừa ngóng ra cửa quán vừa càu nhàu khiến Bạch Đàn cũng sốt ruột. Từ buổi tối ấy tới nay, Đại không hề lặp lại hay nhắc câu: "Anh yêu và cần có em vô cùng". Đại nghiêm túc ngồi học và tiết kiệm lời nói đến mức tối đa. Anh làm Đàn rơi vào cảm giác hụt hẫng, khó chịu.
Dù biết anh đối xử như thế với cô vì lòng tự trọng nhưng Bạch Đàn vẫn ấm ức. Giữa hai người bỗng dưng có một hàng rào vô hình dựng lên, cô dè dặt, thận trọng từng lời chớ không dễ dãi, thân mật với anh như trước đây. Đại cũng giữ kẽ không kém. Giờ học bây giờ bỗng ngột ngạt, căng thẳng, Đàn thấy khổ sở khi mắt anh nhìn đâu đâu, nếu có hướng vào cô thì cũng là những ánh nhìn lạnh lẽo xa lạ rất dễ ghét.
Nhiều lúc Bạch Đàn giận, cô muốn bỏ dạy luôn, thử xem ai cần ai, nhưng chính cô lại không bỏ được mới kỳ chứ.
Đêm nay cô thấy buồn, Bích Đông hứng chí rủ đi tới Câu lạc bộ này nghe đọc thơ, thưởng thức ca khúc mới, Bạch Đàn đã đồng ý chớp nhoáng vì muốn được ra khỏi nhà, cô không ngờ con nhỏ lắm chuyện lại mời luôn cả Đại.
Nếu anh không đến thì đúng là quê.
Bạch Đàn chép miệng:
- Về thôi Đông!
- Giỡn hoài vậy! Chưa nghe Hoàng Giang đọc thơ làm sao về được . Với lại, Đại chưa tới mà!
- Tao không muốn Đại nghĩ tao chờ ảnh.
- Ối trời! Mày lộn xộn quá . Hê! Tới ông Giang lên... sân khấu kìa . Để nghe coi thơ ông ra sao.
Bạch Đàn thấy Giang nhìn về phía cô, đôi mày rậm cau lại và anh cất giọng:
- Em có anh
Mà chẳng có anh
Chỉ niềm đau là thật
Và nỗi nhớ cồn cào quay quắt
Mách rằng:
Em vẫn có anh.
- Hay! Nhưng chả biết thơ ai đây nữa . Anh ta muốn nhắn gởi tâm tư, nguyện vọng gì vậy Đàn?
- Mày tới mà hỏi Mai Ly.
- Con nhỏ biết quái gì về thơ mà hỏi.
Bạch Đàn lãnh đạm:
- Tao cũng vậy.
Bích Đông không vừa, cô nheo mắt:
- Thật hông đó? Tao thấy bài thơ này hợp với tâm trạng của mày hiện giờ: "Em có anh, mà chẳng có anh... " Miệng thì đòi về nhưng ánh mắt thì ngóng quên cả chớp mi." Học trò gì mà tệ quá, dám để cho cô giáo chờ lâu như vầy.
- Thôi đừng lảm nhảm nữa . Tao về thật đây nè.
Bích Đông kéo vai Đàn, giọng ngạc nhiên:
- Khoan đã! Ảnh tới kìa . Nhưng đi với ai vậy ta?
Đàn có cảm giác rã rời khi thấy Đại đang choàng eo Ái Linh và đưa cô ta tới bàn mình ngồi.
Anh mỉm cười:
- Xin lỗi đã tới trễ! Tại tôi bận đón Ái Linh. Cô ấy thích những buổi sinh hoạt như vầy.
Bích Đông thoang ngỡ ngàng nhưng cô mau chóng làm chủ tình thế:
- Thật bất ngờ . Xin mời hai người ngồi đây! Chị Ái Linh uống gì? Cả anh nữa ?
Thay vì trả lời, Ái Linh đưa mắt nhìn Đại. Anh liền nói:
- Ái Linh chỉ uống cam vắt thôi. Đông cứ để tôi, gọi thêm nước cho hai cô nữa chứ?
Bích Đông mỉa mai:
- Chưa thấy ai biết ý bồ và chu đáo như anh.
Đại tủm tỉm:
- Vậy mà vẫn còn thiếu sót đấy. Không tin, Bích Đông cứ hỏi Ái Linh thử coi. Tôi bị chê hoài đó chứ.
Bạch Đàn chăm chú nhìn cô gái vừa cầm micro. Cô làm ra vẻ đang tập trung nghe nhưng thực ra không hiểu chút nào. Tự dưng cô giận bản thân hết sức. Phải chi cô bỏ về khi biết Đại sẽ tới thì bây giờ đâu có bẽ bàng như vầy.
Đúng là không thế nào tin đàn ông. Tối nay về nhất định cô sẽ lôi con thỏ nhồi bông - quà tặng của Đại ra cắt thành trăm mảnh.
Bất giác, Đàn mím môi liếc Đại. Cô bắt gặp anh đang nhìn mình. Ánh mắt anh bình thản đến vô tình làm Đàn tủi thân làm sao. Cô bưng ly nước đã tan hết lên uống và nghe giọng Đại bâng khuâng:
- Bài thơ Giang vừa đọc hay quá, phải không?
Bích Đông ồ lên:
- Ủa! Anh vào từ lúc đó à ?
Đại gật đầu:
- Thấy hai cô có vẻ chăm chú nghe, chúng tôi đâu dám làm phiền.
Đàn khẽ nhếch môi. Thế đấy! Khách sáo và giả dối. Rõ ràng tối nay Đại là người khác mất rồi. Và người đó đang nói những điều vu vơ không liên quan tới cô. Anh không hề nhắc tới cô, dù một lần gọi tên như anh đã gọi Bích Đông...
Ái Linh nghiêng nghiêng đầu:
- Tối nay chị Đàn ít nói ghê đi.
Bạch Đàn chớp mắt:
- Tới đây với mục đích để nghe mà. Với lại tôi vụng về lắm, chả biết nói gì bây giờ.
Ái Linh cao giọng:
- Thật vậy sao? Anh Đại vẫn nói với tôi rằng giờ Anh Văn chị dạy rất cuốn hút vì lời nào của chị cũng say lòng người hết. Tôi không tin chị vụng về đâu.
Bích Đông bốp chát:
- Đúng là bạn tôi không hề vụng về. Nãy giờ Bạch Đàn im lặng vì tôn trọng người khác đó thôi.
Đại bỗng lên tiếng:
- Người cô Đàn tôn trọng sắp đọc thơ tiếp nữa kìa.
Ái Linh tựa đầu vào vai Đại:
- Anh ta là nhà thơ hả anh?
- Chắc là vậy. Ít ra cũng là nhà thơ của một người...
Ái Linh reo lên rất ư là ngây thơ:
- A! Chắc là nhà thơ của chị Đàn rồi . Nếu vậy mình ngồi đây không tiện chút nào...
Bích Đông lạnh lùng nhìn Đại:
- Tôi hiểu anh không nổi. Thật là uổng công tôi tới đây và chờ anh nãy giờ.
Kéo Bạch Đàn đứng dậy, cô hằn học:
- Mình về thôi! Tối lắm rồi!
Bạch Đàn lắc đầu:
- Tao muốn nghe Giang đọc xong bài thơ này đã.
Bích Đông cương quyết:
- Muốn nghe về nhà kêu hắn đọc. Ở đây xốn mắt quá.
Rồi không đợi Đàn có ý kiến, Đông nắm tay cô lôi đi. Ra tới đường cả hai đứng lại thở hào hển.
Bạch Đàn cằn nhằn:
- Mày làm vậy kỳ lắm. Người ta sẽ đánh giá tao...
- Kỳ gì mà kỳ . Đại làm bỉ mặt tao quá. Thà anh ta không đến còn tốt hơn. Đằng này lại dẫn con nhỏ đỏng đảnh ấy theo. Anh ta thử mày kiểu này thì tồi lắm. Tao cấm mày tới đó dạy nữa.
Thấy Bích Đông gân cổ, khoa chân, múa tay, Đàn biết cô rất giận. Tính Đông nóng nảy, thẳng thắn, tốt bụng và hết lòng vì bạn. Biết Đàn và Đại cả tháng nay... chiến tranh lạnh, Bích Đông đã sắp xếp để cô và anh có dịp vui vẻ trở lại. Không ngờ Đại quá cố chấp và tự cao như vậy.
Bạch Đàn nghe mũi cay cay. Cô tự ái hơn Bích Đông gấp mấy lần, nhưng giờ phút này cô không biết phải làm gì ngoài ước muốn được khóc cho vơi ấm ức.
Yêu! Yêu! Yêu! Tình yêu là thứ quái quỷ gì vậy? Đã trăm lần cô nhất định nói mình không yêu, sao tâm trí cô luôn đầy ắp bóng hình Đại thế này?
So sánh, phân tích bằng lý trí, rõ ràng Đại không có mặt nào tốt để cô yêu hết. Tù tội, học vấn dở dang, tương lai sự nghiệp mù mịt, đã vậy còn lăng nhăng với Ái Linh. Thế sao cô lại phải khổ vì anh ta cơ chứ?
Cả tháng nay mẹ và dì Ngọc không thèm ngó ngàng tới Đàn là vì ai? Cô cãi lời người lớn, mỗi đêm tới nhà anh để nhìn nét mặt lạnh lùng dửng dưng của anh làm chi, nếu không phải đã... lỡ yêu rồi ?
Ai bảo Đàn thẳng thừng từ chối tình yêu của Đại để bây giờ hối tiếc. Nhưng thà khổ từ đầu vì cương quyết không chấp nhận yêu thương còn hơn sẽ khổ cả đời. Mẹ và dì Ngọc là tấm gương sống động nhất, bản thân Bạch Đàn cũng là kết quả chẳng ai muốn mà có. Cô cần phải sáng suốt, sắt đá hơn nữa mới vượt qua ải đoạn trường này.
Đã biết nghĩ vậy thì đừng ray rứt, buồn bã nữa. Bạch Đàn lủi thủi theo Bích Đông tới bãi giữ xe đạp. Con bé vừa đi vừa luôn miệng lên án Đại khiến Đàn càng hạ quyết tâm thêm.
Cô run giọng:
- Tao sẽ nghỉ dạy luôn.
- Tốt! Tao tìm chỗ khách cho mày ngay. Hứ! Anh ta tệ thật, chả thèm chạy theo năn nỉ xem tụi mình ra sao.
Bạch Đàn chua chát:
- Chạy theo mình làm gì? Mày nghĩ Ái Linh sẽ để ảnh làm điều đó à ? Đừng bao giờ nhắc tới Đại là hay nhất.
Bích Đông vung tay:
- Nhưng tao tức lắm. Đại từng than thở với tao bao nhiêu về mày. Thì ra toàn những lời dối trá.
Bạch Đàn ngạc nhiên:
- Đại than thở gì về tao? Sao không nghe mày nói?
Giọng Bích Đông hơi chùng xuống:
- Đúng ra cũng không phải là than thở mà là hỏi han, tìm hiểu. Những lúc đó trông Đại tội nghiệp đến mức tao nghĩ anh ta sẽ chết nếu không được mày yêu. Do đó tao...
Thấy Đông ngập ngừng, Đàn hỏi tới:
- Mày làm sao?
Bích Đông thiểu não:
- Xin lỗi! Tao đã nói chắc như đinh đóng cột rằng mày rất yêu Đại. Nhưng tại mắc cỡ nên mày luôn tránh né ba cái chuyện yêu đương này.
- Mày nói với Đại lâu chưa?
- Dạo mày nghỉ vì dì Ngà không đồng ý...
Bạch Đàn buột miệng:
- Thảo nào...
- Thảo nào... cái gì?
- Anh ta đã trả đũa khi thấy tao vẫn dửng dưng.
Bích Đông thở dài:
- Không ngờ Đại thay đổi nhanh đến thế.
Bạch Đàn im lặng. Cô tin là Đại không đổi thay. Chẳng qua anh cũng đang dối lòng, cũng trốn chạy thực tại như cô thôi. Nhưng Đại có cái phao Ái Linh để bám, còn Bạch Đàn vẫn trôi dạt lênh đênh mãi trên biển đời mình.
Ngày mai cô sẽ đến và nhờ dì Tám đưa Đại một phong thư. Cô sẽ viết rằng: "đã tìm được chỗ dạy mới nên không tiếp tục công việc với anh được nữa."
Ngày mai cô sẽ trở lại là cô của những ngày chưa biết Đại. Nhất định phải như thế!

Danh sách chương của Lời Yêu Thương

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h