Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 23:21 ở Hà Nội
 

Hồng hạnh thổn thức - Chương 30

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  428

Khi Đinh Tuấn Kiệt tốt nghiệp trung học phổ thông, chuẩn bị vào cấp ba, Lý Gia Nam đã tích góp được 5.000 tệ.
Thời đó số tiền này không hề nhỏ, lại nằm trong tay một gia đình nghèo khổ như thế ở thị trấn này cũng thật khó tin. Nhưng đó là sự chuẩn bị cho Đinh Tuấn Kiệt học đại học của chị Gia Nam. Là những đồng tiền kiếm được từ mồ hôi nước mắt của Gia Nam, chị đã phải tính toán chi li, góp nhặt chắt bóp tròn mười năm mới có được.
Lý Gia Nam có thói quen cất giấu đồ quý giá dưới chân giường, khoản tiền này cô còn quý hơn sinh mạng của mình, cho nên cô đem nó giấu dưới chân giường của ông, cô đào một cái hố cho tiền xuống đó rồi lấp đất lên.
Thời gian đó Hà Thanh thường xuyên nhắc đến chuyện kết hôn.
Gia Nam nghĩ Đinh Tuấn Kiệt còn nhỏ, cô muốn đợi nó lớn thêm chút nữa sẽ tính đến chuyện riêng của mình.
Hà Thanh không muốn đợi thêm nữa. Vì chuyên này mà hai người đã mấy lần cãi nhau, người này trách người kia là ích kỷ. Cũng vì chuyên này mà hai người mấy ngày không nói chuyện với nhau, chỉ đến khi ông ra mặt giải hòa họ mới chịu làm lành. Nhưng h ai chữ kết hôn thì như trái bom nổ chậm chôn giấu trong lòng hai người, nó như điều kỵ húy mà cả hai không ai dám nhắc đến.
Trong lúc nói chuyện, ông vô tình để lộ ra chuyện Gia Nam đã tích được 5.000 tệ chuẩn bị cho Đinh Tuấn Kiệt học đại học. Hà Thanh nghe kể vậy cười nói: " Bây giờ làm gì có ai để tiền ở trong nhà, họ đều đem tiền gửi vào ngân hàng rồi, vừa an toàn vừa tiện lợi, lại còn được trả lãi nữa"
Lãi ngân hàng trả rất cao, nhà nào có trên một vạn tệ gửi tiết kiệm, mỗi tháng cũng có trăm tệ tiền lãi.
Hà Thanh nói rất có lý, khiến cả ông và Gia Nam bán tín bán nghi.
" Nếu gửi tiền vào ngân hàng, đến khi Tiểu Kiệt học đại học thì lo gì không đủ?" Hà Thanh nói chắc như đinh đóng cột.
Hà Thanh thêm mắm thêm muối thuyết phục cả buổi chiều, cuối cùng Gia Nam gật đầu đồng ý để anh mang tiền lên ngân hàng trên huyện gửi. Nào ngờ Hà Thanh cầm tiền rồi đi luôn không quay về nữa. Gia Nam thật thà đôn hậu ra ra vào vào ngóng chờ, cô đứng ở đầu thị trấn ngóng ra con đường dẫn lên huyện. Lúc đầu cô còn lo Hà Thanh đã xảy ra chuyện gì hay gặp phải chuyện gì phiền phức. Cô vội vàng lên huyện tìm anh, nhưng trời đất bao la biết đi đâu mà tìm bây giờ?
Nhìn Gia Nam ủ rũ, tuyệt vọng trở về nhà, ông Đinh thật không ngờ đã gặp phải kẻ lừa đảo, tức đến mức không nói được lời nào, suýt nữa ngất xỉu.
Ông luôn mồm chửi: " Không phải là người nữa ! Tình cảm một năm qua bị nó coi không bằng 5.000 tệ đó sao?"
Còn Gia Nam như một cái xác không hồn, trong lòng trống rỗng. Cô nấu cơm cho ông ăn như thường lệ, sau đó đi nghỉ sớm, vừa đặt lưng xuống giường nước mắt cứ thế tuôn trào ướt đẫm cả gối. Tình cảm xây đắp hơn một năm qua, gắn bó sâu nặng đến mức đã tính chuyện kết hôn, vậy mà chỉ vì 5.000 tệ - học phí của Đinh Tuấn Kiệt làm cho tiêu tan như mây khói.
Tình yêu và học phí, thiếu một chút trong hai thứ đó đối với Gia Nam đều giống như xẻ thịt lột da cô, mỗi thứ đều là hy vọng, niềm tin, la chỗ dựa tinh thần của Gia Nam sau này. Bây giờ cả hai cùng tan biến mất, Hà Thanh! Sao anh ác vậy, sao anh nỡ làm chuyện đó với em?
Trong nhạt nhòa nước mắt, cô ngẩng đầu nhìn bức tranh cả nhà hạnh phúc treo trên tường.
Hạnh phúc ư? Lúc đó Hà Thanh muốn vẽ một bức tranh miêu tả cảnh hạnh phúc của gia đình cô, ai cũng nghĩ anh chính là ngôi sao may mắn, ngôi sao hạnh phúc rơi xuống gia đình cô. Cô còn nhớ , để lên tranh đẹp hơn cô đã cố ý chạy vào nhà chải đầu, trang điểm. Tiểu Kiệt cũng thay một bộ quần áo mới dành để ăn Tết. Trong tranh, ông cười móm mém nhưng đôn hậu, mình thì bẽn lẽn e thẹn, Tiểu Kiệt ngây thơ tự nhiên nhất, nó ngoác mồm cười như trong đời chưa gặp chuyện gì ưu phiền.
Vẽ xong Hà Thanh còn tự tay làm một cái khung gỗ có kính rồi lồng bức tranh vào trong đó. Gia Nam đứng dậy hạ bức tranh xuống, tay phải lau nhẹ khung tranh, một giọt nước mắt của cô rơi xuống mặt kính, ngay lập tức biến thành một cục bụi lăn tròn.
Gia Nam lẩm bẩm: " Bức tranh này vẽ khi nào? Treo bao lâu rồi mà đã phủ đầy bụi, có lẽ cũng đến hơn nửa năm rồi!"
Trong trái tim Gia Nam vẫn còn in đậm hình ảnh Hà Thanh đang chú tâm vẽ tranh, lông mày anh nhíu lại rất đẹp lúc thì nhìn giá vẽ, khi lại nhìn lại mình, chỉ sợ vẽ khôn giống. Anh nhiệt tình chân thành, ai gặp cũng quý mến, trái tim anh tràn trề nhiệt huyết.
Giờ đây, anh mang theo mối tình sâu nặng của hai người , mang theo sự gửi gắm của cả nhà, mang theo luôn hình ảnh tốt đẹp về mình mà anh dày công tạp dựng suốt một năm qua. Anh đã hèn hạ trốn chạy mất. Không hiểu gió đã cuốn những lời thề thốt của hai người trước đây đi đâu rồi, cô cũng không biết lúc đó gió thổi theo hướng nào nữa.
Gia Nam càng nghĩ càng đau lòng, cô những định đập vỡ khung tranh, nghĩ đi nghĩ lại rồi nhẹ nhàng ôm nó vào lòng - Hà Thanh tuyệt đối không phải là người như vậy, mình phải tin anh ấy.
Nhất định đã xảy ra chuyện,chắc chắn như vậy...Nước mắt lại tuôn trào.
Đã bốn ngày trôi qua mà chẳng thấy tăm hơi Hà Thanh đâu.
Lại một tuần trôi qua cũng chẳng nhận được tin tức gì của Hà Thanh.
Nửa tháng nay, cứ chiều chiều Gia Nam lại ra đứng ở cổng ngóng người yêu về.
Ông thì suốt ngày lảm nhảm, lúc thì chửi Hà Thanh là đồ trời đánh thánh vật, khi lại tự dối mình nói cậu ấy sẽ đem tiền trả lại. Cả tháng nay tinh thần Gia Nam hoảng loạn, cứ rảnh lúc nào cô lại chạy ra bến xe chờ Hà Thanh, tìm xem Hà Thanh có trở về trên chiếc xe nào không. Cô nhất quyết không bỏ cuộc, cho đến khi Đinh Tuấn Kiệt được nghỉ hai ngày về nhà kể với cô: "Hơn hai mươi ngày trước anh Hà Thanh đến trường thăm em, còn mua cho em rất nhiều đồ ăn, anh ấy phải đi Trùng KHánh một thời gian, sợ chi buồn nên trước khi đi anh không cho chị biết."
" Em có biết địa chỉ nơi anh ấy đến không?" Gia Nam ngây ra một lúc, không biết nghĩ gì, dồn dập hỏi Tuấn Kiệt. Đinh Tuấn Kiệt đang mở cặp sách, bày ra một bàn toán bánh và kẹo. Tất cả những thứ này đều là do Hà Thanh mua cho nó trước khi đi, ở trường không nỡ ăn một mình, mang về để ông và chị cùng ăn, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc. Gia Nam nghĩ thầm: " Nhóc con à, em không biết em đã dùng số học phí để học đại học của em đổi lấy số bánh kẹo này đấy, em vẫn còn vui thế được sao?"
Sau đó Gia Nam ngồi phệt xuống đất, thẫn thờ, muốn khóc nhưng lại , khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ quá vội vàng đến bên hỏi chị: " Chị làm sao thế?"
Gia Nam không trả lời, cứ ngồi như thế dưới đất, mắt hướng lên bầu trời.
Trời xanh thắm như cũ.
Chỉ trong một đêm, người yêu, tiền và cả tiền đồ xán lạn của Tuấn Kiệt dường như đều đã biến mất. Còn đâu mục tiêu của cô, còn đâu nữa chỗ dựa sau này của cô...cụ già nằm liệt trên giường, đứa trẻ thông minh đáng yêu, cô lấy gì để bù đắp cho họ đây, cô làm sao có thể đối mặt với tiền đồ vốn dĩ rất xán lạn của Đinh Tuấn Kiệt bây giờ?
Cô ngồi đó rất lâu nghĩ vẩn vơ, bỗng giật mình khi thấy Tuấn Kiệt hốt hoảng gọi mình, khuôn mặt trẻ thơ của nó đầy lo lắng, đôi môi đỏ của nó không ngừng gọi: " Chị à, chị sao vậy?"
Gia Nam đột nhiên quay lại ôm chầm lấy Tuấn Kiệt, hơn hai mươi ngày nay lần đầu tiên cô vứt bỏ mọi nỗi âu lo trong lòng, khóc một trận thoải mái, vừa khóc vừa gọi: " Tuấn Kiệt à, đứa em đáng thương của chị! Gã Hà Thanh đó đi rồi! Hắn ta bỏ rơi chị em mình rồi. Mà hắn ta còn ôm theo số học phí của em nữa! Tận 5.000 tệ cơ đấy! Hắn ta cướp hết rồi...Chị xin lỗi em! Chị..." Cô kêu gào, khóc lóc đến ngất lịm đi.
Đinh Tuấn Kiệt ôm Gia Nam ngất lịm trong lòng, rất lâu sau mới có phản ứng. Cậu cũng giống như mọi người trong nhà, đều cho rằng Hà Thanh là chỗ dựa tốt nhất của chị. Nhưng rốt cuộc trời không theo ý người, lẽ nào đàn ông trên thế gian đều thất tín bội nghĩa, chẳng nhẽ cả đời chị phải chôn vùi bên mình. Nhìn Gia Nam đầu tóc rối bù, khóc lóc thảm thiết, Đinh Tuấn Kiệt phân tích những cảnh nó gặp trong mấy ngày qua, nó phán đoán thế giới này bằng trái tim non nớt của một cậu bé 16 tuổi, nó thấy cuộc đời tối tăm như địa ngục vậy.
Chị Gia Nam lại ngất đi, chị đã phải chịu đựng sự đau khổ mà một người lòng dạ sắt đá cũng không thể chịu đựng nổi, mà nguyên do của những đau khổ này, Đinh Tuấn Kiệt biết là vì cậu.
Lúc đó Gia Nam đã mệt quá, thiếp đi trong lòng đứa trẻ mà do chính tay cô nuôi lớn và cũng chính vì nó mà cô phải chôn vùi hạnh phúc cả đời mình.
Giây phút hiếm hoi cô được hưởng sự bình yên.
Lúc này cô mới được thoải mái nhẹ nhõm. Dự thoải mái mà lần đầu cô đựoc hưởng thụ trong suốt mười năm qua. Đinh Tuấn Kiệt sờ vào lưng chị, lần đầu tiên nó phát hiện sao chị nó nhỏ bé như vậy. Tim rỉ máu nó thầm nói: " Nghỉ ngơi một chút đi, người chị thân yêu của em."
Một giọt nước mắt rơi lên má Gia Nam, sợ làm chị tỉnh giấc, Đinh Tuấn Kiệt vội vàng lau cho chị! Đinh Tuấn Kiệt đã 16 tuổi, nó đã cao đến 1m78, trong lúc ôm chị vào lòng nó bỗng nhiên phát hiện chị là một cô gái gầy guộc bé nhỏ đến vậy.
Khoảng khắc đó trong trái tim sớm trưởng thành của Đinh Tuấn Kiệt xuất hiện một suy nghĩ bột phát mà mười sáu năm qua nó chưa bao giờ nghĩ tới: Mình cũng là đàn ông, mình cũng có thể mang lại hạnh phúc cho chị, suốt đời không bao giờ bỏ rơi chị, mình sẽ bảo vệ chăm sóc chị cả đời.
Ba ngày sau, tinh thần Gia Nam đã hồi phục.
Có điều chị gắng sức làm việc nhiều hơn trước, kiếm được tiền, để dành tiền, không ai biết nhờ động lực gì mà chị có sức khỏe phi thường đến vậy, chỉ có mình chị hiểu: đó là Tiểu Kiệt - nó chính là sinh mệnh của chị.
Bằng giá nào cô cũng phải cho thằng bé này được học đến nơi đến chốn, cô dốc toàn bộ sức lực để kiếm tiền, chỉ có như vậy cô mới thấy mình không mắc lỗi với đôi mắt trong sáng tràn đầy hy vọng và ngoan ngoãn ấy của nó. Lúc đó khả năng chịu đựng của cô đã lên đến cực điểm, cô trở thành một người lầm lũi, suốt ngày tất tả...Tuổi già ập đến với cô, cô không thèm để ý, sự mệt mỏi khiến cô không còn như bông hoa tràn đầy sức sống nữa, cô đều bỏ qua. Dần dần, cuộc sống lại trở về như trước đây nhưng thiếu hẳn tiếng cười.
Kỳ nghỉ đông năm lớp 11, một chuyện bất ngờ đã xảy ra với Đinh Tuấn Kiệt. Lần đầu tiên ở cậu xuất hiện hiên tượng mộng tinh. Hôm đó, ngay trong chính ngôi nhà của mình, khi đang nằm trong chiếc giường ấm áp cậu mơ thấy một người con gái, người con gái đó nhìn nó cười, và khi tỉnh dậy cậu thấy mình đã bị mộng tinh.
Hôm sau trong bữa ăn, Gia Nam nhìn Đinh Tuấn Kiệt chẳng có ý gì nhưng mặt cậu không hiểu sao cứ đỏ bừng lên. May mà Gia Nam không để ý. Đang cúi gằm mặt vào bát cơm giả vờ chăm chú ăn bỗng cậu giật mình: Người con gái cậu gặp trong mơ tối qua chính là chị Lý Gia Nam - người đang sống dưới cùng một mái nhà với cậu

Danh sách chương của Hồng hạnh thổn thức

Mục lụcPhần I - Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Phần II - Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Lời kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h