Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 06:43 ở Hà Nội
 

Hoa Lục Bình - Chương 7

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  435

 Ngân Thuỷ nói một cách tự tin:
– Nhỏ ấy không chịu nổi cú sốc lớn này đâu.
Phương Hà ngó Ngân Thuỷ trân trân:
– Chị nói vậy là ý gì?
– Ý gì à? Mỹ Thuận và Sĩ Nguyên cặp bồ với nhau đó.
Phương Hà đã hiểu nhưng cố tình phớt lời:
– Đừng ở đó mà đoán mò nữa. Mẹ cô ấy đau nặng đấy.
Bật cười, Ngân Thuỷ mai mỉa:
– Đó chỉ là cái cớ mà thôi.
Vốn không ưa gì Ngân Thuỷ Phương Hà muốn cắt đứt câu chuyện nên nói:
– Hết giờ rồi, tôi phải về thôi.
Công Luận giờ mới lên tiếng:
– Chẳng biết giám đốc sẽ tìm ai thay thế Mỹ Thuận đây!
Phương Hà lại nói:
– Mình phải giúp anh ấy mới được. Tuyển chọn người làm tốt như Mỹ Thuận mới được.
Công Luận gật gù:
– Phải nói là người như Mỹ Thuận thật khó tìm, chịu khó làm việc rất siêng năng.
Ngân Thuỷ mặc dù trong lòng đang dậy sóng, nhưng cũng phải trề môi:
– Các người làm gì mà khẩn trương đến vậy? Biết đâu Mỹ Thuận suy nghĩ lại thì sao?
Phương Hà dấm dẳng:
– Cô ấy đi khỏi được đây là mừng lắm rồi Chắc chắn là không thể quay lại nơi này nữa đâu.
– Vậy sao? Cô biết chắc như vậy à?
– Phải đấy, vì cô ấy không muốn gặp mặt chị đấy.
Ngân Thuỷ đỏ mặt vì giận, cô cãi lại:
– Vậy sao? Chứ không phải vì trèo cao té nặng à.
Lắc đầu nở nụ cười khinh miệt, Phương Hà chu môi:
– Người tự trèo cao té nặng không phải là Mỹ Thuận mà là người khác cơ.
– Là ai?
Phương Hà lại cười nụ cười chế giễu:
– Chị không biết hay cố tình không biết.
Ngân Thuỷ cảm thấy nóng rang cả mặt mày:
– Cô nói vậy là ý gì?
Đến nước này Công Luận mới lên tiếng:
- Xin hai người hãy để cho tôi làm việc được không?
Ngân Thuỷ bỏ đi. Phương Hà cười đắc thắng:
– Anh có thấy không?
Lắc đầu Công Luận chép miệng:
– Chỉ tội cho Tuấn Khải mà thôi.
Trong thâm tâm Công Luận rất sợ cho Tuấn Khải. Tuấn Khải luôn mềm yếu trước tình cảm ...
Sĩ Nguyên say khướt anh đi khập khểnh vào phòng giám đốc. Thấy vậy Công Luận tuy đã hiểu nguyên nhân nhưng vẫn nói:
– Trời, uống để chết đó à?
Sĩ Nguyên nhìn Công Luận trừng trừng:
– Cậu cũng đối xử tệ với tôi nữa.
Công Luận đành khuyên:
– Dầu sao như vậy cũng tốt cho cả hai khỏi phải khó xử.
Ôm đầu Sĩ Nguyên rên rì:
– Nhưng tôi không thể mất Mỹ Thuận được.
– Làm như vậy chỉ khổ thêm cho Mỹ Thuận mà thôi.
Sĩ Nguyên vẫn gào lên:
– Nhưng tôi cần cô ấy. Mọi người khác đều vô nghĩa đối với tôi.
– Nói gì thì cậu cũng sắp cưới vợ rồi.
– Vợ gì mà vợ, hồ ly tinh thì có.
Nhăn mặt, Công Luận lắc đầu:
– Đừng nói vậy sẽ phiền phức lắm!
Sĩ Nguyên gạt tay Công Luận. Lắc đầu quầy quậy:
– Tại sao như vậy? Tại sao cậu chẳng chịu giữ mỹ Thuận lại giúp tôi?
Công Luận cố phân trần:
– Làm sao mà giữ được đây? Cả tôi và Phương Hà đã nói ráo nước miếng mà có được gì đâu.
Sĩ Nguyên ngồi phịch xuống ghế, đưa hai tay ôm đầu:
– Tôi muốn gặp Mỹ Thuận!
Công Luận chào thua, anh bỏ ra ngoài tìm Phương Hà để cầu cứu. Sĩ Nguyên vậy mà quá nặng tình nặng nghĩa. Rất hiểu bạn nhưng biết phải làm sao?
– Hù!
Nhận ra Phương Hà, Công Luận nắm tay cô kéo đi:
– Em vào đây, anh có việc này rất cần em.
Phương Hà vô cớ bị lôi đi, cô nhăn nhó mặt mày:
– Buông em ra sao lại lôi kéo như vậy?
– Em vào đây thì sẽ biết!
– Nhưng mà em.
Công Luận đẩy Phương Hà vào phòng giám đốc:
– Em vào đó đi sẽ biết.
Phương Hà trố mắt ngạc nhiên nhìn một đống lù lù trước mặt:
– Trời ơi! Sĩ Nguyên anh làm sao vậy?
– Mỹ Thuận ...
Phương Hà chợt hiểu thì ra anh ấy đang suy nghĩ về Mỹ Thuận:
– Mỹ Thuận đã về quê rồi anh gọi nó làm gì?
Sĩ Nguyên lại ôm đầu:
– Chính tôi, tôi đã làm khổ cô ấy.
Phương Hả dỗ dành:
– Anh đừng như vậy nữa có được không?
– Phương Hà, Mỹ Thuận đâu?
– Cô ấy về quê rồi, mẹ cô ấy bị bệnh.
Lắc đầu Sĩ Nguyên nói giọng rất thảm:
– Không phải như vậy đâu? Tại tôi mà ra tất cả. Tôi đã phụ tình cô ấy rồi.
– Vậy thì anh nên sống cho thực tế, mai này anh đã có vợ rồi, đừng gây khổ thêm người khác nữa.
Sĩ Nguyên vụt đứng lên. Anh nói dứt khoát:
– Tôi sẽ đi tìm Mỹ Thuận. Nhất định là như vậy!
Công Luận và Phương Hà chỉ biết đứng nhìn theo ...
Thiên Tài ngồi thừ ra nhìn Thuý Liễu, cô ấy đang khóc. Thiên Tài đứng lên:
– Em cứ khóc mãi, anh về đây!
Thuý Liễu nắm tay anh kéo lại:
– Anh đừng đi! Em đang rất cần anh mà.
Thiên Tài gỡ tay cô ra:
– Em có chịu nín chưa? Nếu không anh đi luôn đấy!
Đưa tay quẹt nước mắt Thuý Liễu nói ngọt ngào:
– Anh không bỏ em thật hả? Anh không đi nữa nghe?
Ngồi xuống cạnh cô, Thiên Tài dỗ dành:
– Em hãy hiểu cho anh. Có Huệ Trinh chúng ta mới sung sướng thế này?
Thuý Liễu chu môi, cô nũng nịu:
– Nhưng anh nhớ đừng bỏ quên em đó.
– Không có đâu mà!
Thuý Liễu nguýt dài:
– Anh mà bỏ em thì em chẳng để đứa con này đâu.
– Thiên Tài giật mình:
– Đừng nói bậy nghe em! Nó là con của tụi mình mà.
Thuý Liễu doạ:
– Sinh ra nó không có cha thì em phải làm sao?
– Làm gì có, em chỉ nghĩ bậy thôi.
Thuý Liễu bắt bẻ:
– Nói vậy sao nghe tin cô ấy lấy chồng anh lại buồn?
Thiên Tài bật cười, anh phân bua:
– Buồn đâu mà buồn, anh lo là khi lấy chồng vui hạnh phúc có còn nhớ mình không?
Thuý Liễu giận dỗi:
– Không có cô ấy anh lo cho em không được sao?
– Anh làm gì có tiền mà lo cho em đây?
– Nói vậy chúng ta lợi dụng được cô ta suốt đời sao?
Thiên Tài nhăn nhó:
– Em lo chi xa như vậy? Rồi anh sẽ đi tìm việc làm mà.
– Chừng nào chứ?
– Thì cũng từ từ.
Thuý Liễu lại ca cẩm:
– Sao anh chẳng chịu báo tin này cho mẹ anh biết, để bà lo liệu cho mình.
– Chưa đến lúc phải nói đâu. Vả lại mẹ anh chưa có về!
Có tín hiệu của điện thoại, Thiên Tài nghe điện thoại:
– Huệ Trinh hả?
– Vâng!
– Gặp anh à?
– Em có chuyện muốn nói với anh.
Thiên Tài mai mỉa:
– Sắp có chồng rồi còn gặp anh làm gì?
– Anh còn nói nữa.
– Sao, có chịu gặp em không ?
– Có chuyện gì vậy?
– Gặp anh một chút chẳng được sao?
Ngó Thuý Liễu, Thiên Tài gật gù:
– Được chứ! Gặp nhau chỗ cũ nhé!
– Anh đang ở đâu vậy?
– Ở nhà!
– Phải không đó, em nghĩ là anh đang ở chỗ nào đó rất vui.
Giọng Thiên Tài thiểu não:
– Buồn muốn chết đây, em còn ở đó mà chọc anh.
Huệ Tinh bỗng nhẹ giọng:
– Em xin lỗi đã làm cho anh buồn.
– Đừng em. Chúng ta vẫn còn thường gặp nhau mà.
– Đành vậy, nhưng phải cố gắng lên chứ, phải không anh?
– Vui hạnh phúc liệu em có quên anh không?
– Làm sao mà quên anh được? Em yêu anh mà.
– Anh hiểu, nhưng mà anh vẫn sợ,,, Huệ Trinh trần an:
– Anh hãy an tâm, em đã có chủ ý của mình mà.
– Em nói vậy có nghĩa là ...
Huệ Trinh cười lớn:
– Anh không hiểu đâu. Bây giờ anh có thể đến với em không?
– Chi vậy?
– Nhớ anh muốn gặp anh không được sao?
– Được rồi, em đến đó chờ anh nhé!
– Vâng!
Thiên Tài cất máy, Thuý Liễu hậm hực:
– Lại hẹn gặp nhau nữa sao?
Thiên Tài nựng cằm cô:
– Em khờ quá! Anh đi kiếm tiền để lo cho em mà!
Thuý Liều ấm ức cô chẳng muốn anh đi gặp Huệ Trinh chút nào:
– Anh đi rồi chừng nào mới về?
– Nhanh thôi!
– Nhanh như mấy lần trước không ?
Vòng tay qua cổ cô, Thiên Tài âu yếm:
– Đừng nghi ngờ gì anh cả, anh sẽ lo cho em mà.
Thuý Liễu vòng tay ôm lấy cổ anh:
– Anh nhớ về sớm với em.
– Được rồi! Cô ấy đang bận rộn cho ngày cưới của mình chẳng có thời gian đâu.
Nghe an tâm, Thuý Liễu buông tay anh ra cô lại dặn:
– Anh đi rồi về sớm với em!
Thiên Tài bật cười, anh nói vui:
– Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!
Thuý Liễu mỉm cưới nhìn theo anh mà không một chút lo lắng ...
Ngân Thuỷ cố tình tìm hiểu và cũng cố tình muốn đưa bà Ngọc Trâm đi tìm sự thật. Cô yêu Sĩ Nguyên đến cuồng dại. Cô muốn loại bỏ tất cả các cô gái vây quanh anh.
Bà Ngọc Trâm nhau mày khó hiểu:
– Sao cô cho tôi vào đây?
Ngân Thuỷ cưới thật tươi:
– Đến ngày cưới rất bận rộn bác cũng nên bồi dưỡng tốt chứ.
Nghe cô ta nói bùi tai bà liền gật đầu:
– Vậy cũng được! Nhưng phải nhanh thôi nhé!
– Vâng ạ!
Ngân Thuỷ cố tình ngồi che khuất tầm mắt tình địch cùng người yêu bước vào. Hai người cặp tay rất tình tứ. Thiên Tài lên tiếng:
– Xa em có một ngày mà anh nhớ muốn chết.
Huệ Trinh cũng gật đầu:
– Em có thua gì anh đâu.
– Nhưng khi lấy chồng rồi sẽ ít gặp nhau.
Huệ Trinh thì thầm:
– An tâm đi! Em vẫn có cách gặp anh. Và sẽ có nhiều tiền cho anh mà.
– Làm gì mà em có tiền cho anh.
Nguýt anh một cái Huệ Tinh dài giọng:
– Anh quên anh ta là giám đốc giàu có hay sao?
– Em lấy tiền chồng để nuôi tình nhân sao?
– Vì anh là người yêu của em mà.
– Em không sợ chồng biết hay sao?
Huệ Trinh nói cứng.
– Biết thì càng tốt chứ sao?
– Sao mà em cho là tốt?
– Ly dị và em lại trở về với anh?
– Vậy sao?
Họ tiếp tục nói, bà Ngọc Trâm nói với Ngân Thuỷ:
– Con gái nhà ai mà hư đốn đến vậy?
Ngân Thuỷ vội nói:
– Chắc chắn cô ta chẳng phải là người tốt.
- Trắc nết loăng loàn chứ tốt gì?
Câu nói của bà hơi lớn đã lọt vào tai của Huệ Trinh, cô đứng lên sừng sộ:
– Sao bà mắng tôi ...
– Huệ Trinh!
Bà Ngọc Trâm đứng ngớ ra. Bà đâu ngờ cô gái ấy lại là Huệ Trinh, cô dâu sắp cưới của bà, Huệ Trinh cũng trố mắt ra mà nhìn:
– Bác, sao bác lại đến nơi này?
Tức giận chẳng nói thành lời. Bà giương đôi mắt thất thần:
– Cô. Cô còn dám hỏi tôi à?
Huệ Trinh như lấy lại được bình tĩnh, cô đáp lời:
– Có gì đâu mà bác có vẻ giận đến như vậy?
– Cô !
– Hôm nay con và anh ấy chia tay nhau để con về làm dâu nhà bác!
Lắc đầu, bà Ngọc Trâm xua tay:
– Tôi đã lầm cô và từ bây giờ chuyện cưới xin chỉ là giấc mơ thôi.
Huệ Trinh bật cười, cô khinh khỉnh bảo:
– Đây là do ý của bác và mẹ tôi mà thôi. Nhưng giữa tôi và Sĩ Nguyên đã có lễ hỏi, thì coi như là vợ chồng rồi.
Bà hét lên:
– Chúng tôi sẽ từ hôn!
Huệ Trinh táo tợn bảo với bà:
– Được thôi !Nếu từ hôn thì coi như gia tài thuộc về có tôi.
Bà Ngọc Trâm nghe đắng cổ họng bà gắt lên:
– Của xui xẻo ấy cô muốn làm gì đó thì làm:
Ngân Thuỷ sợ bà bị lên máu nên khuyên:
– Bác đừng giận mà ảnh hưởng đến sức khoẻ.
Bây giờ Huệ Trinh mới để ý đến cô, Huệ Trinh hất mặt:
– Ê, có phải mày dẫn dắt bà ấy đến đây không?
Chẳng vừa, Ngân Thuỷ phán một câu:
– Nếu mình muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm.
Huệ Trinh hậm hực:
– Cô giỏi lắm! Nhưng cô nên nhớ có ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Bà Ngọc Trâm cũng chưa nguôi giận, mím môi cố nén xúc động bà nói:
– Tôi không ngờ từng tuổi này lại bị mẹ con của cô lừa gạt.
Huệ Trinh trắng trợn nói:
– Có thể bà vì thấy gia đình tôi giàu có nên muốn kết thông gia.
Bà Ngọc Trâm vì tức giận, bà thở hồng hộc:
– Cô còn dám nói vậy sao? Chính ...
Bà khuỵu xuống ghế, Ngân Thuỷ hốt hoảng kêu lên:
– Kia bác, bác ơi!
– Tôi ... Tôi mệt quá!
Huệ Trinh phẩy tay:
– Tôi vô tội đấy nhé! Mình về thôi anh!
Nói xong Huệ Trinh cặp tay với Thiên Tài bỏ đi, bà Ngọc Trâm thở hổn hển:
– Đồ hư! Cút khỏi đây đi.
Ngân Thuỷ dỗ dành:
– Đừng giận nữa bác ơi! Con sẽ gọi điện cho Sĩ Nguyên đến.
Lắc đầu bà nói qua hơi thở:
– Ta thật có mắt như mù, lầm tin kẻ lợi dụng mình. Trời ơi! Cũng may mắn mà hay được ...
– Chuyện đã qua rồi, xin bác đừng buồn nữa.
Nhìn Ngân Thuỷ cảm thấy hối hận bà nói:
– Ngân Thuỷ ta cám ơn cháu.
– Bác đừng nói vậy. Đây chỉ là chuyện tình cờ thôi.
Bà gật gù:
– Đúng là không ra đường thì chẳng biết gì cả?
Nhìn bà lo lắng Ngân Thuỷ ân cần:
– Bác thấy sao rồi?
– Ta còn hơi mệt!
– Anh Sĩ Nguyên sẽ đến ngay thôi!
– Làm rộn cháu quá!
– Dạ không có chi. Nếu bác không có gì là mừng rồi.
Sĩ Nguyên bước vào thấy Ngân Thuỷ, anh nói luôn:
– Cô dẫn mẹ tôi ra đây làm gì để xảy ra chuyện?
Thấy Sĩ Nguyên nét mặt hốc hác, kém vui lại mắng oan cho mình, Ngân Thuỷ chẳng trách mà nói:
– Anh nên đưa bác đi bác sĩ.
Sĩ Nguyên nói cộc lốc:
– Cám ơn Không cần cô lo.
Nghe nóng cả mặt, nhưng Ngân Thuỷ vẫn cố giữ vẽ mặt bình thường cô nhẫn nhịn:
– Em chỉ muốn thay đổi không khí cho bác thôi chứ đâu có ngờ lại gặp ...
Sĩ Nguyên nạt ngang:
– Gặp gặp cái gì? Gặp ma à?
Bà Ngọc trâm âu sầu:
– Ừ, gặp ma thật con à?
sĩ Nguyên nhăn nhó:
– Mẹ, mẹ sao vậy?
– Có sao đâu mẹ chỉ bị choáng chút thôi.
– Vậy mà làm cho con hết cả hồn.
Nhìn con bà hỏi:
– Con có biết mẹ vừa gặp ai không?
Sĩ Nguyên không muốn nghe mẹ nói anh giục:
– Mình về thôi mẹ?
– Nhưng con không muốn biết mẹ vừa gặp ai à?
Không muốn dài dòng lôi thôi. Sĩ Nguyên đành hỏi:
– Mẹ gặp ai vậy?
– Huệ Trinh và tình nhân của nó.
Trố mắt nhìn mẹ, như sợ mình nghe lầm nên anh hỏi lại:
– Gặp ai chứ?
Bà Ngọc Trâm nói thật rõ và to:
– Huệ Trinh và tình nhân của nói.
– Thật vậy sao mẹ?
Ngân Thuỷ đáp thay:
– Đúng vậy. Hôm nay em định đưa bác vào nơi này để thay đổi khẩu vị, nhưng không ngờ gặp cô ấy và tình nhân đang du hí ở đây.
Sĩ Nguyên ngờ vực hỏi lại:
– Mẹ tôi và cô không lầm chứ?
– Hừm! Làm sao mà lầm được chứ!
Sĩ Nguyên vẫn còn thắc mắc. Anh cảm thấy như trong việc này còn có gì đó không ổn:
– Mẹ, mẹ hãy nói cho con nghe đi!
Bà Ngọc Trâm nhìn con bà hơi lạ. Bấy lâu nay nó vẫn khăng khăng từ chối cưới Huệ Trinh cơ mà:
– Huỷ hôn, mẹ đã huỷ hôn với nó rồi!
Sĩ Nguyên nhìn mẹ trân trân:
– Làm sao mà dễ dàng như vậy được!
– Mẹ bắt quả tang tại trận rồi còn gì.
Ngân Thuỷ lại giục Sĩ Nguyên:
– Anh nên đưa bác về đi. Bác mệt lắm rồi đó.
Sĩ Nguyên dìu mẹ ra xe. Lòng ngổn ngang trăm mối, Mỹ Thuận chẳng biết giờ này đang ở đâu ...
                                            * * *
...Tin Sĩ Nguyên từ hôn làm xôn xao cả công ty, ông Sĩ Định công tác xa về hay tin ấy cũng bán tính bán nghi:
– Chuyện này là sao vậy em? – Ông hỏi vợ. Bà Ngọc Trâm lắc đầu tỏ ý chán chường:
– Đúng vậy, em đã từ hôn.
Ông Sĩ Định tuy có giận vợ, nhưng ông vẫn giữ giọng từ tốn:
– Anh đã nói rồi. Gia đình bên ấy chẳng tốt lành đâu mà.
Tỏ ý hối hận, bà Ngọc Trâm chép miệng:
– Suýt chút nữa em đã làm hỏng đời của Sĩ Nguyên rồi.
Nhìn vợ ông lại khuyên:
– Từ nay chuyện nợ duyên của chúng hãy để chúng tự quyết định.
– Làm vậy sao được, rủi con nó chọn nhầm chỗ chẳng ra gì thì sao?
– Em an tâm đi con mình biết lực chọn cho nó mà.
Bà Ngọc Trâm tỏ ý không hài lòng:
– Nói như vậy thì mình có buông thả con quá không?
– Hạnh phúc của con hãy để cho con tự tìm. Em đừng bận tâm nữa.
Bà lại nói:
– Nhưng em muốn nhìn Sĩ Nguyên, Sĩ Tân cưới vợ trước khi em nhắm mắt.
Nhìn vợ lo lắng, ông Sĩ Đỉnh quan tâm:
– Em sao vậy? Em không được khoẻ sao?
Lắc đầu trấn an chồng bà Ngọc Trâm cười cho ông An tâm:
– Đó là em chỉ lo xa mà thôi.
Châm cho mình điếu thuốc, ông Sĩ Định rít một hơi dài rồi nói với vợ:
– Anh cho em hay một tin này.
– Gì vậy anh?
– Anh vừa thành lập cho Sĩ Nghĩa một công ty nhỏ.
– Hả, công ty nhỏ nào?
– Công ty may mặc xuất khẩu,
Hơi hụt hẫng bà Ngọc Trâm nói như trách:
– Thành lập rồi mới nói với em vậy là ý gì đây?
– Em à, dù sao thì Sĩ Nghĩa cũng đã lớn. Lo tương lại cho nó là đúng.
Quay mặt đi chỗ khác bà tỏ ý không hài lòng:
– Vậy sao? Chuyện đó của cha con anh muốn làm gì đó thì làm Ông Sĩ Định ngạc nhiên:
– Em nói vậy là sao? em không bằng lòng à?
– Không phải là em không bằng lòng, mà là anh đặt em vào chuyện đã rồi đó.
– Ngọc Trâm à, chính thằng Nghĩa cũng đâu có chịu lấy. Anh phải ...
– Năn nỉ nó chứ gì?
Bà cướp lời chồng:
– Em sao vậy?
Bà xua tay gắt gỏng:
– Nó không chịu thì sang tên cho Sĩ Tân.
– Sao được hả em?
– Sao không được chứ?
Ông Sĩ Định đành phải nói:
– Tài sản này là do ông ngoại của nói để lại cho mẹ nó, ta hưởng như vậy là cũng đủ lắm rồi.
Bà lại giận dỗi:
– Đúng, đúng của bà ấy hết tôi không có gì cả. Đó ông muốn làm gì đó thì làm.
Ngạc nhiên nhìn vợ, ông lắc đầu khó chịu, nhưng vẫn ôn tồn nói:
– Em đừng làm như vậy có được không? Con thì đứa nào anh chẳng lo.
– Nhưng liệu ông có thiên vị hay không ?
– Giọng bà lại gay gắt.
Trầm ngâm suy nghĩ ông lại nói:
– Ngọc Trâm à, em đừng làm cho anh phải khó xử !
Đứng lên bà vẫn ý của mình:
– Em không có quyền góp vào việc của cha con anh đâu.
– Sĩ Nghĩa nó vẫn hết lòng tôn kính em, và thương hai em của nó.
– Anh khỏi cần nói gì cả.
Bà bỏ về phòng mình. Sĩ Nghĩa bước ra.
– Mẹ nói đúng đó cha!
– Sĩ Nghĩa con.
Sĩ Nghĩa chẳng tỏ thái độ gì giận hờn, anh nói:
– Cuộc sống con đang ổn định xin cha đừng bận tâm.
– Không được, công ty ấy là của con.
– Con sẽ chuyển nhượng cho Sĩ Tân. Con cám ơn cha đã quan tâm đến con.
Ông Sĩ Định vẫn cương quyết:
– Con không được cãi lời.
– Nhưng con không muốn vì vậy mà mất hoà khí gia đình.
Ông Sĩ Định ngồi ôm đầu, ông chẳng biết làm sao, ông thật là nan giải ...

Danh sách chương của Hoa Lục Bình

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h