Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 20:42 ở Hà Nội
 

Hoa Hồng Sớm Nở - Chương 16

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  514

Sau lần gặp lại Diệp Trúc, An Hạ đau khổ đến mức đổ bệnh. Cô bỏ ăn, mất ngủ, và ngơ ngơ ngác ngác cả tháng trời. Suốt thời gian đó Dũng thay Hạ đưa đón An Nhiên, nhà ở sát vách nhau nên anh thường qua hỏi han chăm sóc cô từng chút.
Dũng làm Hạ nhớ Ngữ cuồng điên. Nhớ những ngày thần tiên ở bên anh, được anh chiều chuộng, yêu thương rồi tự dày vò mình trong tuyệt vọng. Nhìn cô ốm o gầy mòn, Liên chỉ nhún vai bảo:
--Tương tư trời cũng chả cứu được, huống chi bác sĩ người trần mắt thịt.
Nhưng rồi cũng chính cô gượng đứng dậy, lăn xả vào công việc để tìm quên. Cô còn có An Nhiên nên không thể ốm mãi được. Lỡ có chuyện gì, con bé phải mồ côi cha lẫn mẹ sao?
An Hạ vội nhích sang một bên khi thấy Dũng bước đến.
Anh ngồi xuống ghế, tay nắm bâu áo giũ giũ vì nực.
--Giỡn với trẻ con mệt còn hơn đá banh với người lớn. Tôi đã đừ rồi mà Nhiên vẫn muốn chơi nữa. Phải dụ một chầu kem con bé mới chạy sang cầu tuột đấy.
An Hạ rụt rè đưa Dũng cái khăn giấy.
--Tại con gái tôi mà anh phải đổ mồ hôi ... thật áy náy quá.
Giọng Dũng trầm xuống đầy trách móc:
--Có cần phải khách sáo thế không Hạ? Tôi vì trái tim mình, chớ đâu vì những lời sáo rỗng vừa rồi.
An Hạ ngập ngừng:
--Xin lỗi anh! Tôi không biết nói sao ...
Dũng nhẹ nhàng:
--Hạ có thể im lặng như lâu nay, tôi lại dễ chịu hơn.
--Thật ra mẹ con tôi mắc nợ anh nhiều lắm, nếu im lặng tôi thấy mình như có lỗi.
--Vậy nói ra lời cảm ơn rồi, Hạ đã nhẹ nhõm chưa?
Không đợi Hạ trả lời, Dũng nói tiếp:
--Tôi nghĩ chắc là chưa, và điều làm Hạ thấy như có lỗi không đơn giản là chút ân nghĩa thường tình của những người hàng xóm khác.
Hạ cười gượng:
--Tôi chưa hiểu ý anh.
Dũng hơi châm biếm:
--Vì Hạ có khi nào tìm hiểu về tôi đâu.
An Hạ bắt bẻ.
--Nói thế anh hiểu gì về tôi?
Dũng lúng túng:
--Có thể là chưa hiểu nhiều lắm, nhưng tôi biết đôi điều về ... em.
--Những điều đó không làm anh ngán ngẩm sao?
Dũng tha thiết:
--Không! Trái lại tôi càng thấy quý em hơn. An Hạ, em thừa biết ...
An Hạ vụt đứng dậy:
--Ơ! An Nhiên đâu rồi?
Dũng kéo mạnh tay làm cô té ngồi xuống ghế đá.
--Nó vẫn đang chơi cầu tuột. Nãy giờ em vẫn để ý trông nó. Đừng giả vờ lẫn tránh anh nữa.
An Hạ sững sờ vì hành động quá nhanh của Dũng, cô không nghĩ giữa thanh thiên bạch nhật, anh ta dám nắm tay mình và nắm chặt đến mức Hạ rút lại không được.
Cô ấp úng:
--Làm gì kỳ vậy?
Dũng nói nhanh:
--Chả ai chú ý đến mình đâu. Với họ, chúng ta là cặp vợ chồng chiều chiều đưa con ra công viên chơi. Mọi người quen mặt mình quá rồi.
Hạ mím môi rút tay về:
--Có thể họ lầm, nhưng anh thì không.
Dũng thở dài:
--Xin lỗi! Anh quá hấp tấp, nhưng anh không thể đợi chờ mãi mà chưa nói lời ... yêu.
Giọng Hạ khô khan:
--Anh đã quên vợ mình rồi sao?
Dũng im lặng, lâu lắm anh mới lên tiếng.
--Cô ấy chết đã 5 năm rồi. Anh không bao giờ quên vợ anh, nhưng điều đó đâu có nghĩa anh phải luôn luôn nghĩ đến người đã chết, và không được yêu nữa? Người ta sống cho hiện tại và vươn tới tương lai, anh cũng cho thế, dĩ vãng là chuyện đã qua, nó làm đời mình dày dạn hơn, sâu sắc hơn. Không ai có thể vui sống nếu cứ ôm mãi một quá khứ đầy đau buồn. Phải cố gắng quên đi.
An Hạ ngập ngừng:
--Quên không phải dễ.
--Nếu vì bé Nhiên, em sẽ thấy không khó khăn gì. Dầu sao người đàn ông đó cũng là hình bóng cũ, em đừng quay lại tìm khi cánh cửa ngày xưa đã khép rồi.
An Hạ cúi đầu, trầm tư. Thì ra Dũng cũng khéo ăn nói chớ không đơn giản như cô từng nghĩ, và những lời của anh đang làm cô chao đảo đây.
Dũng chợt xa xôi:
--Hôì đó anh ham có con lắm. Khổ nỗi vợ anh đau tim nặng, bác sĩ khuyến cáo sinh mạng cô ấy không bảo đảm nếu phải trải qua sinh đẻ.
An Hạ xót xa nói tiếp:
--Và chị đã chết trên bàn sanh phải không?
Gương mặt Dũng bỗng cau lại đau khổ.
--Đúng vậy! Đứa bé cũng không cứu được. Cái chết của vợ con là bản án nặng nề đeo theo anh suốt bao nhiêu năm dài đăng đẳng. Anh đã từng nghĩ sẽ không thể nào quên, không thể nào quên. Vì quá buồn phiền, anh đã bán ngôi nhà cũ. Dọn về xóm này, anh tìm lại được niềm vui khi ngày ngày nghe tiếng An Nhiên bi bô trò chuyện. Anh thật sự xúc động khi một hôm con bé chợt gọi anh là "bố".
Dũng mỉm cười:
--An Nhiên đã khơi dậy trong anh nỗi khao khát ngày xưa. Anh cảm thấy yêu đời và bỗng mơ tới một mái ấm gia đình. Anh đã nghĩ hoài tới em. Anh muốn được làm bố An Nhiên thật, chớ không ... hữu danh vô phận như lâu nay. Chúng ta đã từng trải rồi, chắc Hạ không phật lòng vì anh đặt thẳng vấn đề chứ?
An Hạ thẳng thắn:
--Tôi sẽ không mang hạnh phúc đến cho anh đâu.
Dũng nhỏ nhẹ.
--Tại sao em lại nói vậy?
Mắt An Hạ bỗng rưng rưng, cô nghẹn ngào:
--Vì tôi không quên được như anh. Người đó vẫn tồn tại mãi trong tôi. An Nhiên chính là sự hiện hữu của ảnh.
--Anh biết, và càng quý em hơn vì em là người chung thuỷ. Chưa bao giờ anh có tham vọng được em yêu, anh chỉ mong được chăm sóc, lo lắng cho mẹ con em hết quãng đường còn lại. Bé Nhiên sẽ sung sướng hơn, tự tin hơn khi có một ông bố như những đứa trẻ khác.
Hạ yếu ớt nói:
--Tôi đã quen sống có hai mẹ con rồi.
Dũng vẫn mềm mỏng:
--Chỉ mới có 4 năm sống với con thôi. Khoảng thời gian đó quá ngắn so với mấy mươi năm còn lại. Em nghĩ rằng mình em sẽ vượt qua hết những trở ngại của cuộc sống à? Em còn quá trẻ để hiểu hết mọi việc trên đời. Không đơn giản đâu Hạ.
Thấy cô lặng lẽ nhìn ra xa, Dũng nói tiếp:
--Tại sao mình không nương tựa vào nhau? Chúng ta có thể san sẻ, bù đắp những bất hạnh của nhau mà.
An Hạ van lơn:
--Anh đừng nói nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này. Chúng ta cứ là láng giềng tốt, có phải hơn không?
Dũng chùng giọng:
--Anh không ép, chỉ mong em hãy suy nghĩ thật kỹ. Anh sẽ chờ ... bao lâu cũng được hết.
An Hạ chớp mắt khi bé Nhiên chạy ào đến.
--Mẹ ơi! Đi ăn kem.
Cô nghiêm mặt:
--Không được! Con đang ho mà.
Con bé dậm chân:
--Con hết ho rồi. Con ăm kem hà ...
An Hạ trừng mắt:
--Nín chưa? Mẹ phạt bây giờ.
Lấm lét nhìn Dũng, con bé cầu cứu:
--Bố ơi.
An Hạ dứt khoát:
--Không được gọi thế. Đây là bác Dũng. Con nhớ chưa?
Dũng khoanh tay:
--Bác cũng đồng ý với mẹ. Con không ăn kem được.
An Nhiên xụ mặt muốn khóc, đôi mi cong của nó rũ xuống, đen mướt trông thật đẹp làm sao, Dũng kéo con bé vào lòng dỗ ngọt:
--Nhưng con có thể uống sữa đậu nành. Chịu không?
Nhiên nhảy cỡn lên, nó bá cổ Dũng.
--Dạ chịu! Cho mẹ uống nữa nha ... bác Dũng?
Bế thốc con bé lên, Dũng cười:
--Đương nhiên rồi! Cả nhà mình cùng đi.
An Hạ cau mày:
--Anh đừng vịn vào nó để ... lôi kéo tôi.
Dũng nghiêng đầu nhìn cô:
--An Nhiên là con bài chủ của anh. Xin lỗi, anh phải vịn vào nó thôi! Em có thể từ chối, nếu không thích mà.
An Hạ đứng bật dậy, giọng giận dỗi:
--Tôi phải đưa nó về. Sắp mưa rồi.
Dứt lời cô nắm tay Nhiên lôi đi băng băng, con bé quay lại gọi:
--Bố ơi! Mình đi uống sữa.
Hạ nạt:
--Không được gọi bố, phải gọi là bác Dũng nghe chưa. Con còn gọi bậy, mẹ đánh đòn đó.
Đặt nó vào cái yên chở trẻ con trước xe, An Hạ nói:
--Chiều nay không có uống sữa gì hết. Má Liên đang chờ cơm ở nhà. Mình về mau.
An Nhiên ré lên:
--Không chịu ...
Hạ mím môi đạp xe mặc con bé khóc i ỉ trên yên. Tự nhiên cô bực bội vô cùng. Rõ ràng Dũng lợi dụng An Nhiên để lung lạc tình cảm của cô. Anh ta chả thèm giấu chuyện này mới tức chứ?
An Nhiên chợt gào lên:
--Bác Dũng ...
Quay lại, Hạ thấy Dũng đang tà tà chạy cúp sát bên mình, giọng ngọt ngào:
--Có giận thì trút vào anh, con bé vô tội mà! Dằn vặt nó làm gì chứ?
--Tôi dạy con, liên quan gì đến anh?
Dũng vẫn nhẹ nhàng:
--Liên quan hay không, em tự hiểu. Anh không làm phiền mẹ con em nữa đâu.
Mặc cho An Nhiên gọi đến khan cổ, lạc tiếng, Dũng phóng xe đi một nước. An Hạ chợt thấy chùng xuống một nỗi buồn kỳ cục.
Cô khước từ tình cảm của Dũng để vì ai, để làm gì khi thật sự, Hạ biết lòng mình quá cô đơn trống vắng?
An Nhiên vẫn ê a khóc mãi làm Hạ cũng khóc theo, nước mắt cô rơi xuống mặn môi. Hạ bỗng xót xa thương thân. Cô thấy thèm được gục đầu vào vùng ngực vững vàng của một người đàn ông, thèm được nghe anh vỗ về như ngày xưa Ngữ từng ôm cô và ân cần an ủi bằng những lời âu yếm êm tai nhất.
Chiều nay con đường đưa mẹ con cô về nhà sao xa lắc lê thê, đã vậy mưa lại bắt đầu ầm ầm đổ xuống. Tấp xe vào lề, An Hạ tìm chỗ trú. Mưa không bất ngờ, nhưng cô không tránh được. Hạ ôm An Nhiên vào lòng cố che cho nó đừng bị ướt. Cô lo lắng nhìn mưa trắng xoá đất trời ... Gió thổi lốc từng cơn, An Hạ ướt nhẹp run rẩy. Sấm chớp đùng đùng làm An Nhiên ré lên khóc. Hạ cũng rất sợ sấm chớp nhưng lúc này cô như quên sợ. Ôm chặt bé Nhiên, cô ... vái sao trời mau tạnh.
Vừa lúc đó một chiếc xe máy chạy lên thềm ngừng trước mặt Hạ. Người đàn ông mặc áo mưa, đầu đội nón hối hả bước đến bên cô. An Hạ ngỡ ngàng khi nhận ra Dũng ...
Anh không nói không rằng cởi áo mưa ra, trùm lên cả hai mẹ con Hạ, mặc cho mưa quất vào người ướt hết.
An Nhiên thút thít:
--Bác Dũng ơi, con sợ trời gầm.
Giọng anh dỗ dành:
--Không sao, có bác ở đây mà.
An Hạ ái ngại:
--Anh ướt hết rồi kìa.
--Nếu để em và bé Nhiên ướt, làm sao anh chịu nổi.
An Hạ ngập ngừng:
--Anh mở rộng áo ra, mình che chung sẽ đỡ lạnh.
Sáng ngời ánh mắt, Dũng nói nhanh:
--Để anh bế bé Nhiên cho em đỡ mỏi.
Như chỉ đợi Dũng lên tiếng, An Nhiên nhào qua ôm chặt lấy cổ anh, trong lúc An Hạ kéo áo mưa ra che cho cả 3 người.
Đứng nép vào Dũng, Hạ thấy vững lòng, cô bồi hồi khi nghe bé Nhiên reo lên:
--Bố Dũng che áo mưa làm nhà chòi. Trong nhà có bố mẹ và con. Vui quá!
Bất giác Hạ len lén nhìn Dũng và bắt gặp ánh mắt mong đợi tha thiết của anh. Một giây xao lòng tích tắc trôi qua, An Hạ yếu đuối để mặc tay mình trong tay Dũng, nhưng khổ nỗi tâm trí cô vẫn nhoi nhói vì một hình bóng chưa mờ phai.
Vẫn biết Dũng là người mẫu mực, có mức thu nhập ổn định nhờ làm chủ tiệm sửa đồ điện tử. Nếu bằng lòng làm vợ anh, cuộc sống mẹ con cô sẽ được bảo đảm, nhưng chẳng hiểu sao An Hạ vẫn cho rằng mình sẽ không hạnh phúc với mẫu đàn ông tỉ mỉ đến mức luôn tự mình xách giỏ ra chợ mua hàng và kiên trì trả giá từng món này. Hạ chưa thể chấp nhận yêu một người mang tính cách trái ngược với Ngữ. Nhưng trước sự thúc bách đầy tính toán của cuộc đời, một phụ nữ trẻ không chồng mà có con như cô có thể hy sinh mình để An Nhiên được sống sung sướng hơn không?
An Hạ đâu thể trả lời được. Cô im lặng nghe tiếng mưa rơi, tiếng An Nhiên cười nắc nẻ và tiếng trái tim mình âm thầm thổn thức.
o0o
Nghiêng đầu nhìn gian hàng trưng bày giới thiệu xe hơi của công ty, Ngữ mỉm cười khoan khoái. Đây là lần đầu dự hội chợ ở các tỉnh đồng bằng nên công ty không ngại chi nhiều tiền để quảng cáo, tiếp thị. Với tư cách phó giám đốc, anh đã thành công khi tổ chức chu đáo việc giới thiệu sản phẩm của công ty mình. Lễ khai mạc vừa xong, nhiều quan khách và dân chúng tỏ ý thích thú khi tham quan khu trưng bày các loại phương tiện chuyên chở của hãng.
Vậy là sau 4 năm không nắm bắt thị trường ở miền nam, Ngữ đã nhanh chóng tìm hiểu, và đóan đúng sở thích của người dân ở đây.
Bốn năm dài lăn xả vào công việc suốt ngày đêm, Ngữ đã đạt được một vị trí khá cao trong công tác. Là một phó giám đốc trẻ tuổi, năng nổ, bản lãnh, đường công danh của anh đang mở rộng.
Châm một điếu thuốc và từ tốn nhả khói, Ngữ thong thả dạo sang những gian triển lãm kế bên. Anh muốn tránh Diệp Trúc khi cô ta giở thói ghen tuông vô lối trước những nhân viên nữ của công ty.
Nhớ tới đôi mắt soi mói đôi môi son đỏ dè bỉu của Trúc trước đám người mẫu đứng làm nền kế bên những chiếc xe du lịch đời mới, Ngữ lắc đầu ngao ngán.
Sao Trúc không nghĩ rằng bầy con gái đó cũng như cô, chẳng thể nào làm anh rung động, để đừng theo làm phiền anh nữa. Ngữ đã quá chán khi phải vào ra đụng mặt rồi. Anh tưởng xuống thành phố này sẽ tránh được Trúc một thời gian, ai ngờ cô dùng cách gì chả biết, mà tổng giám đốc lại phân cô đi chung với anh, mới khốn khổ.
Một tuần lễ ở dưới đây, Trúc bám anh không rời. Dường như cô lo lắng điều gì đó nên lúc nào cũng bồn chồn với anh, cáu gắt, khó chịu với nhân viên dưới quyền.
Mà điều gì khiến cô lo lắng chứ? Bỗng dưng Ngữ thấy chán chường. Vứt điếu thuốc hút dở, anh quay về gian hàng của mình và ngắm một cách say sưa chiếc xe du lịch đời mới nhất.
Ngay lúc đó, anh có cảm giác ai đang ... kéo kéo ống quần mình. Nhìn xuống, Ngữ ngạc nhiên khi thấy một con bé bé xíu đang nhìn lên. Cặp mắt nó to, đen nhánh, và làn mi dài cong vút làm Ngữ thấy nhói ở tim khi nhớ tới người anh từng yêu say đắm.
--Chú ơi ... cháu muốn lên xe ngồi.
Ngữ bật cười vì ... đề nghị bất ngờ của con bé, anh ngồi xuống véo nhẹ vào cái má bầu bĩnh của nó.
--Được rồi! Nhưng mẹ cháu đâu?
Con bé chỉ vào quầy mỹ phẩm đối diện, Ngữ nhìn theo và thấy một phụ nữ ngồi sau quầy đang mỉm cười với mình. Anh mỉm cười ... đáp lễ rồi bế con bé lên.
--Nào! Mời công chúa lên xe.
Con bé tự nhiên nhún nhảy trên ghế nệm như nó là chủ nhân thực thụ, giọng tíu tít:
--Chú chạy xe đi.
Ngữ lắc đầu:
--Xe hết xăng rồi.
--Vậy thì cháu xuống đi bộ sướng hơn.
Bỗng dưng Ngữ buột miệng:
--Ngồi đây chơi, chú mở nhạc cho nghe.
Con bé gật đầu, đôi mắt tròn xoe chờ đợi, rồi lắc lư theo nhịp nhạc. Ngữ không hiểu sao biết bao nhiêu người qua lại, con bé lại chọn đúng anh để đòi hỏi việc mà không phải đứa bé nào cũng dám đề nghị với người lạ.
Cũng có thể mẹ con bé đã xúi ... Liếc qua quầy mỹ phẩm, Ngữ thấy mẹ nó đang lu bu với đám đông khách hàng.
Con nhóc lại kéo áo Ngữ:
--Nhạc này của người lớn cháu không nghe được.
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của nó, Ngữ nheo mắt:
--Sao cháu biết?
--Bố Dũng bảo thế.
--Bố cháu giỏi nhỉ?
Con nhóc hỉnh mũi:
--Giỏi mới được làm bố cháu chứ.
Ngữ lại cười vì câu trả lời của con bé. Anh tò mò:
--Cháu tên gì?
--An Nhiên.
--Tên đẹp lắm.
Con bé có vẻ tự đắc:
--Bố Dũng cũng bảo thế.
Ngọ nguậy trên ghế, An Nhiên lên giọng như bà cụ non:
-- ... Đi xe hơi chán lắm! Cháu xuống đây.
Ngữ mở cửa, con bé nhảy phóc xuống chạy uà sang quầy mỹ phẩm.
Con nhóc dễ cưng thật! Nếu hồi đó không có chuyện gì xảy ra, chắc bây giờ anh cũng làm bố rồi. Ngữ thở dài. Cũng tại anh tất cả, anh yêu mà không tin người con gái mình yêu. Giờ đã mất thật rồi ...
--Anh cho con nhóc đó vào xe, lỡ nó làm bẩn ghế phải mất công chưa?
Ngữ cau mặt:
--Em để tôi yên ít phút được không?
Diệp Trúc giẫy nẩy lên:
--Em có làm gì đâu. Sao lúc nào cũng cau có với em vậy?
Ngữ cười nhạt:
--Em thừa biết lý do mà.
Dứt lời Ngữ bực dọc đốt một điếu thuốc. Bỏ mặc Diệp Trúc đứng tựa vào chiếc xe, anh bước ra ngoài và thấy An Nhiên đang khóc nghêu ngao. Vừa khóc con bé vừa gọi bố mẹ ỏm tỏi.
Ngữ đến bên nó, giọng dỗ dành:
--Mẹ kìa, sao cháu không qua bển?
Như không nghe lời của Ngữ, An Nhiên lại ré lên:
--Hu! Hu! Mẹ ơi, bố ơi ...
Ngữ vứt điếu thuốc vừa mới rít một hơi:
--Để chú tìm mẹ cho cháu.
Bế Nhiên lên, anh đi tới quầy mỹ phẩm và vui vẻ nói:
--Trả công chúa cho cô đây.
Cô bán hàng trợn mắt:
--Sao lại trả cho tôi?
Ngữ ngạc nhiên:
--Ủa! Cô không phải là mẹ nó à?
Cô ta lườm anh:
--Vô duyên! Nãy giờ anh bế nó trên tay mà hỏi lảng nhách.
Ngữ kêu lên thảng thốt:
--Thôi chết, nó lạc bố mẹ rồi.
Nhún vai, cô bán mỹ phẩm nói:
--Ra phòng bảo vệ nhờ họ rao lên là xong ngay. Có gì đâu mà ồn ào thế.
Ngữ chùi nước mắt cho An Nhiên:
--Nín! Nín! Chú tìm bố mẹ cho.
Ngay lúc ấy, anh nghe giọng Diệp Trúc châm chọc:
--Anh bắt đầu khoái trẻ con từ lúc nào vậy?
Không buồn trả lời, Ngữ xốc An Nhiên trên tay, và anh nghe tiếng kêu hốt hoảng vang lên sau lưng.
--An Nhiên.
Quay lại, Ngữ thấy một phụ nữ đang tất tả chạy đến. Vừa thấy anh, cô ta đứng sựng lại, Ngữ bàng hoàng khi nhận ra An Hạ.
Trong phút chốc, anh bỗng quên hết, kể cả đứa bé đang trên tay. Ngữ cứ trân trối nhìn Như muốn thu hết vào mắt mình hình ảnh An Hạ qua bao nhiêu năm xa cách.
Cô không thay đổi mấy sau thời gian khá lâu như thế. Điều khác biệt Ngữ nhận ra ngay là mái tóc dài mềm mại ngày nào nay đã bị Hạ cắt ngắn, riêng cặp mắt cô vẫn thăm thẳm như xưa. Năm tháng chỉ làm tăng thêm độ chín muồi cho sắc đẹp của An Hạ thôi. Tim Ngữ chợt đau thắt lại khi biết mình còn quá yêu cô.
Vừa rồi Hạ tái mặt, khi trông thấy Ngữ, nhưng lập tức ngay sau đó, anh thấy mặt cô đỏ rần lên đầy phẫn nộ.
Cô sấn tới:
--Anh đem nó đi đâu vậy?
Ngữ chưa kịp trả lời, Hạ đã giằng An Nhiên ra khỏi tay anh và ôm chặt nó.
Con bé tíu tít:
--Chú dẫn con đi tìm mẹ với bố mà. Mẹ đừng rầy chú nhé.
Ngữ ngập ngừng:
--Anh không biết nó là con em.
An Hạ nhếch môi, mắt cô toé lửa khi thấy Diệp Trúc đang bước tới bên Ngữ.
Giọng Trúc êm như nhung:
--Không ngờ con mày lớn thế. Tao với anh Ngữ chắc còn lâu mới đuổi kịp mày.
Lúc An Hạ còn nghẹn cứng nơi cổ thì An Nhiên lại reo lên:
--Bố Dũng.
Cô lật đật quay lại khi Dũng đã đi tới.
--Trời ơi! Con làm bố điếng cả hồn. Mẹ đã dặn bao nhiêu lần là không được đi như thế.
Hạ thẫn thờ đưa bé Nhiên cho Dũng. Anh nhíu mày nhìn Ngữ và Diệp Trúc:
--Hai người này là ... là ...?
--Ông bà ấy đưa An Nhiên đi tìm ... mình.
Dũng mỉm cười, và lịch sự bắt tay Ngữ:
--Thành thật cám ơn anh chị! Thú thật nãy giờ chúng tôi hồn vía lên mây vì con bé.
Diệp Trúc tấm tắc:
--Hai vợ chồng, một đứa con, hạnh phúc quá!
An Hạ mím môi:
--Nếu muốn, ông bà cũng sẽ được như vậy.
Kéo tay Dũng, cô lạt lẽo:
--Xin phép! Chúng tôi đi.
Dứt lời cô hấp tấp đi trước, Dũng bế An Nhiên theo sau. Con bé hồn nhiên chào:
--Bái bai chú.
An Hạ cắm đầu đi một mạch. Cô không thể ngờ mình đau lòng đến thế khi gặp lại Ngữ. Anh không khác gì trước, nhưng có lẽ gương mặt cứng cỏi hơn, đàn ông hơn vì bộ ria trên miệng và dấu chân chim trên đuôi mắt.
Lúc nãy An Hạ đã hết hồn khi thấy Ngữ bồng An Nhiên, cô tưởng anh đã khám phá ra nó là con mình và định bắt nó đi, cũng liền tức thời cô kịp nghĩ lại, nhưng bây giờ nỗi lo sợ ấy lại bùng lên như lửa gần rơm. Cô không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra sau buổi tao phùng không hẹn trước này.
Giọng Dũng đầy ngạc nhiên:
--Em làm sao vậy Hạ?
Cô trả lời máy móc:
--Em mệt quá.
--Mệt thì đi chậm lại ...
An Hạ hơi gắt:
--Nhưng em muốn mau mau rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Dũng im lặng, chưa bao giờ anh thấy An Hạ căng thẳng như thế. Cô vừa qua một cú sốc mạnh, nhưng vì An Nhiên hay vì ai, Dũng không đoán được.

Danh sách chương của Hoa Hồng Sớm Nở

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20 (chương kết)


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h