Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 21:54 ở Hà Nội
 

Giòng sông ly biệt - Chương 8

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  371
Trời sắp sáng mà tôi vẫn không ngủ được. Vừa mới chợp mắt một tí là tôi nghe có tiếng người nói chuyện. Tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ. Mặt trời chói lọi trên đầu giường. Hôm nay trời chắc đẹp. Tôi vươn vaị Tôi nghe có tiếng nói chuyện bên nhà ngoàị Cửa phòng hé mở, tôi lắng tai, thì ra là giọng nói của Hà Thư Hoàn. Nhảy vội xuống giường, tôi nhìn đồng hồ đã chín giờ hơn. Thay áo, mái tóc còn rối bù, thò đầu qua cửa tôi nói:
- Chào anh, xin lỗi đợi tôi tí nhé!
- Không có chi, phá giấc ngủ của cô thật là bậy!
- Đâu có sao, đúng ra tôi phải thức sớm hơn.
Tôi vòng đi ra sau rửa mặt xong mới bước rạ Thư Hoàn đang nói chuyện mưa nắng với mẹ. Nhìn anh chàng tôi cười nói:
- Xin lỗi, tôi chưa giới thiệụ
Hoàn cắt ngang:
- Không cần nữa, tôi đã tự giới thiệu rồị
Mẹ đứng lên:
- Y Bình, con ngồi đây nói chuyện với cậu Hoàn nhé, mẹ đi chợ.
Quay sang Hoàn mẹ nói:
- Hôm nay cậu ở lại đây dùng cơm với chúng tôi nhé!
Hoàn vội chối từ:
- Dạ cám ơn bác trưa nay cháu bận.
Mẹ cũng không ép, xách giỏ đị Tôi bước ra nhà sau mang chiếc khăn quàng cổ ra cho Hoàn.
- Trả lại cho anh này, tối qua tôi quên mất.
Hoàn cười, anh chàng chỉ chồng sách trên kỷ trà:
- Tôi đến đây không phải đòi khăn, cô xem có quyển sách nào chưa xem không?
Tôi sung sướng bước tới, lật từng quyển ra xem. Tất cả sáu quyển: Đêm kia, Nhật Ký của Người Thợ Săn, Cầu Miêu, Trời Cao, Bóng Bây và Đêm Trăng. Nhìn đống sách tôi không biết nói sao hơn là:
- Cảm ơn quá!
- Tất cả đều chưa xem hết chứ?
Tôi rút quyển “Bóng Mây” ra, nói:
- Quyển này tôi xem rồi!
- Cô thích tiểu thuyết của Henry Miller không? Lúc đầu tôi định mang thêm cho cô một quyển.
- Tôi đã xem cuốn “hai chị em”
- Ở đằng tôi còn một quyển “Tự truyện của Gandhi”.
Đưa cao quyển “Bóng Mây” lên, hoàn hỏi:
- Đọc quyển này cô có thích không, tôi thấy phần đông chúng ta đều thích nó lắm.
Tôi nói:
- Loại tạp ghi như thế đọc nặng quá, tôi không thích lắm. Quyển mà tôi thích nhất là “Đỉnh Gió Hú”.
- Tại saỏ
- Vì quyển đó viết về tình yêu với thù hận đều tuyệt cả, tôi yêu nhất là mối tình si trong đó.
- Nhưng nó có vẻ tàn nhẫn quá. Theo tôi viết quyển sách, vẽ một người, phải giống người chứ đừng giống quỷ.
- Anh muốn nói đến anh chàng nhân vật chính? Tôi thì tôi thích nhất ông tạ
- Kể cả hành động báo thù tàn nhẫn? Cưới vợ xong về lại hành hạ? ép cô bé xinh đẹp phải lấy một thằng xấu xí? Tôi nghĩ hắn là quỷ chứ chẳng phải là ngườị
- Nhưng anh chàng đó trưởng thành trong thù hận, một người lớn lên trong hoàn cảnh như thế thì hành động làm sao hơn được chứ?
Đột nhiên tôi ngưng lại, rồi bất chợt rùng mình. Thư Hoàn nhìn tôi ngạc nhiên:
- Cô khó chịu à?
- Không.
Nhìn ánh nắng chói chang ngoài song, tôi tiếp:
- Trời đẹp thế này, đi chơi chắc sướng lắm.
- Vậy thì chúng ta đi chơi nhé?
Thư Hoàn hỏi tôi nheo mắt:
- Đừng quên là trưa hôm nay bận việc đó nhé!
Hoàn cười lớn, đứng dậy:
- Thôi dẹp tất cả qua một bên đi, bây giờ cô nghĩ xem chúng ta đi đâu chơi đâỵ
Tôi nói:
- Chúng ta đến núi Long Bửu đị Tôi chỉ nghe chứ chưa có dịp tớị
Đợi mẹ đi chợ về, tôi xin phép mẹ, xong chúng tôi sánh vai bước ra khỏi cổng. Vì chưa dùng cơm, nên khi đến đầu hẻm, chúng tôi ghé cái quán nhỏ ăn cháo, thêm một cặp giò cháu quẩy giằn bụng rồi mới lên đường. Hà Thư Hoàn định bao một chiếc taxi, tôi ngăn lại, cười nói:
- Dù biết rằng anh có nhiều tiền thật, nhưng không nên phung phí thái quá, tôi không thích đi chơi mà làm ra vẻ sang trọng. Nếu muốn ta có thể đáp xe buýt đến ven đô, xong đi chuyến xe lam đến núị Hôm nay anh đi chơi với người bình dân thì cũng nên bình dân một tí! Thư Hoàn nhìn tôi, anh chàng có thái độ thật khó hiểu:
- Tôi không có thói quen bao taxi, nhưng mấy lần đi chơi với chị em của cô, họ đều gọi taxi nên tôi tưởng đó là thói quen của nhà họ Lục chứ!
Tôi cũng giả vờ bắt chước thái độ của anh chàng.
- Anh muốn nói Như Bình và Mộng Bình à? Họ với tôi khác hẳn nhau vì họ giàu sang, còn tôỉ Tôi không thuộc giai cấp đó.
- Nhưng tất cả đều là con Lục Chấn Hoa mà?
- Đồng ý, nhưng không cùng một mẹ!
Tôi giận dữ nóị Hoàn yên lặng suy nghĩ một lúc nói:
- Có lẽ dù chung cha, nhưng cả hai lại thuộc hai giai cấp khác nhaụ Cô sống cho đời sống tình cảm nhiều hơn, họ sống vì đời sống vật chất!
Tôi đứng lại nhìn hắn, hắn cũng yên lặng nhìn tôi, trong mắt anh chàng có gì làm cho tim tôi đập mạnh. Xe buýt đã đến, Hoàn kéo tay tôi lên xe, đây là lần đầu tiên tôi nắm tay một người con traị
Trên núi Long Bửu, người đến viếng thật đông, cả một ngọn núi đầy bóng người, cảnh trí thật hữu tình. Trẻ con tung tăng chạy nhảy, giấy bẩn, thức ăn khắp nơị Dù những tấm bảng “Cấm hái hoa” cắm đầy khắp nơi, nhưng đến đâu cũng thấy những cành hoa di động trên tay du khách. Đi theo đoàn người về phía công viên, tôi nói:
- Nếu tôi là hoa, chắc tôi thù nhân loại lắm!
- Tại sao thế? Có phải vì nhân loại đã làm cho hoa lá bị hoen ố đi không?
- Đúng thế! Thượng đế tạo ra mọi vật với vẻ dễ thương riêng biệt của nó, nhưng có một loại thật đáng ghét.
- Nhân loại phải không?
Chúng tôi nhìn nhau cười, Hoàn nói:
- Tội thật, chúng ta lại thuộc về thứ đáng ghét đó!
Tôi hỏi:
- Nếu thượng đế cho anh chọn lựa, không nhất thiết phải làm người, thì anh sẽ xin làm cái gì?
Ngẫm nghĩ một lúc, Hoàn nói:
- Tôi xin làm đá.
- Tại saỏ
- Vì đá cứng nhất, ù lì nhất, không sợ gió mưa gì cả.
- Nhưng đá cũng sợ một thứ, đó là con người, con người sẽ đập vỡ nó ra để mở đường để cất nhà.
- Như thế cô muốn làm gì?
- Tôi sẽ làm một cọng cỏ nhỏ.
- Tại saỏ
- Vì có đốt cháy đi, mùa xuân đến nó vẫn mọc lại được như thường.
- Nhưng con người vẫn có thể đào rễ nó lên, vẫn có thể vặt chết nó vậỵ
Tôi cứng họng. Hoàn tiếp:
- Không có một cái gì không sợ con người, trừ một thứ...
- Thứ gì?
- Gió bãọ
Chúng tôi cùng cười lớn, niềm vui len lỏi vào tận đáy tim tôị Chọn một khoảng cỏ trống chúng tôi ngồi xuống. Hoàn kể cho tôi nghe chuyện gia đình của hắn, đúng như điều tôi đoán, quả thật hắn có một người cha nổi tiếng trong giới chính trị và giáo dục, hèn gì dì Tuyết chẳng săn đón hắn sao được! Hắn lại là con trai duy nhất còn lại ở nhà, có một bà chị, nhưng đã lấy chồng ở riêng. Sau khi cho biết xong, Hoàn hỏi lại:
- Cô cho tôi biết về gia đình cô đi, mẹ cô gặp cha cô trong trường hợp nàỏ
- Bị cưỡng ép.
- Thật vậy à?
- Vâng, tôi chỉ hiểu được như thế, mẹ tôi không bao giờ nói cho tôi biết, tôi chỉ nghe người khác nói lạị
Chúng tôi chuyển câu chuyện sang một đầu đề khác. Bắt đầu nói về nhiều thứ, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện thơ văn, con ngườị Trong tiếng nói có pha lẫn tiếng cười, lẫn những lời cãi vã... thời gian đã biến mất trong niềm vuị Khi mặt trời bắt đầu xuống núi, chúng tôi mới trở về nhà, lại một cuộc dạo phố, ngắm nghía những hình ảnh đôi co giữa khách và chủ hàng. Chen chân trong đám đông, ngồi xuống bên quán hàng rong tự nhiên sau cùng khi Hoàn đưa tôi tới trước cửa nhà, đêm đã xuống tuyệt đẹp, ngõ hẻm thật vắng, đứng tựa người vào cổng tôi hỏi:
- Vào nhà một chút không anh?
- Thôi hôm khác.
Hoàn chống tay lên chiếc cột xi măng, nhìn tôi một lúc rồi nói:
- Hôm nay vui thật.
Tôi cười, chàng tiếp:
- Lần sau nhé?
Tôi vỗ nhẹ lên cổng:
- Nó không bao giờ đóng khi anh đến.
Hoàn tiếp tục nhìn tôi:
- Tính cô thật cởi mở.
- Tôi không biết làm cao, không biết kiểu cách, như thế là yếu quá, phải không?
Hoàn cười, nói:
- Vâng, anh về!
Nói xong, mà Hoàn vẫn đứng yên đấỵ Tôi gõ cửa, nghe tiếng mẹ bước rạ Cửa mở, Hoàn cúi đầu chào mẹ. Hoàn lại nói thêm hai chữ anh về. Cửa khép lại, qua khe cửa tôi vẫn còn trông thấy chàng đứng khá lâụ Bước vào nhà, mẹ yên lặng theo sau, người có vẻ không hài lòng.
- Mới quen nhau sao lại đi chơi khuya như vậỷ
Tôi ôm ngang người mẹ. Để cho người phải sống một ngày buồn bã và cô đơn. Hôn mẹ xong, tôi nói:
- Mẹ, hôm nay con vui thật, vì con là kẻ chiến thắng!
Mẹ ngạc nhiên:
- Chiến thắng? Trên phương diện nàỏ
- Trên mọi phương diện!
Tôi cởi áo ra, vứt trên ghế, tắm rửa xong, mở quyển nhật ký ra tôi ghi:
Tất cả mọi việc xảy ra thật êm đẹp, thật đúng như chương trình tôi đã dự liệu, tôi đã cướp được người yêu của Như Bình một cách dễ dàng, tôi sẽ cười thật to khi nhìn họ khóc.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, tôi nhảy ngay lên giường. Đêm bên ngoài thật yên, thật vắng, tim tôi đột nhiên đập mạnh một thứ tình cảm lạ lùng nhè nhẹ, lâng lâng, tôi cảm thấy như mình vừa đánh mất chính mình. Giấc ngủ đến với bao ưu tự

Danh sách chương của Giòng sông ly biệt

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h