Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 06:49 ở Hà Nội
 

Giòng sông ly biệt - Chương 7

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  346
Đột nhiên tôi hỏi:
- Anh là nhà văn à?
Thư Hoàn cười:
- Không, tôi không viết bao giờ, nhưng tôi hiện học ở Văn Khoạ
- Thôi ăn kẹo bánh đi chứ, mải lo nói chuyện thế!
Dì Tuyết đột ngột hốt nắm kẹo đưa cho Hoàn, đồng thời quay mặt lại liếc xéo tôị
Tôi hơi ngẩn ra một tí rồi chợt hiểụ Bà ta tưởng tôi cố tình chen vào phá đám! Cơn giận đột ngột đến, khẽ liếc nhìn Như Bình, nàng vẫn ngoan ngoãn như con cừu non. Ta không muốn, chứ nếu muốn thì chuyện cướp Thư Hoàn trong tay cô ta không phải là một chuyện khó đâu nhé. Đột nhiên tôi nghĩ, nếu bây giờ mình cướp tên Thư Hoàn này thì dì Tuyết phải ứa gan lắm chứ chẳng chơi đâu, sự kiêu hãnh làm tôi sung sướng. Trả thù! Quay lại tôi thấy Thư Hoàn đang đăm đăm nhìn tôi, anh chàng trông thấy tôi quay lại, vội đưa kẹo sang mời:
- Cô ăn kẹo kkhông? Cô chắc ưa chocolat lắm?
Tôi gật đầu, lựa lấy hai miếng chocolat rồi nhìn gã cười, nụ cười của tôi làm gã có vẻ xúc động, Hoàn hỏi:
- Cô... cô chắc cũng học ở Văn khoả
Tôi hơi buồn, việc không được vào đại học làm tôi buồn lắm:
- Dạ không, tôi không có học gì hết.
Hoàn vẫn hỏi tới:
- Thế bây giờ cô học ở đâủ
- Học ở trường “đại học” gia đình.
Mắt anh chàng có vẻ suy nghĩ, xong cười, rồi cúi xuống tiếp tục bóc vỏ một viên kẹo, cha tôi nãy giờ yên lặng đột nhiên lên tiếng hỏi tôi:
- Y Bình, mùa hè này con có định thi nữa không?
Tôi quay sang nhìn cha, cha đang hút thuốc.
- Nếu con muốn vào đại học, muốn luyện thi, cha sẽ kiếm giáo sư cho con.
Tôi không nói gì cả, cha tôi cũng yên lặng trở lạị Thằng Kiệt đang ngồi trong lòng dì Tuyết, trên tay ôm cả hộp kẹo mà vẫn đòi ăn thêm quýt. Dì Tuyết có vẻ bực bội, thẳng tay tát cho nó một cái nói:
- Đồ không biết mắc cở, ở đây không có phần của mày, đừng có làm ồn!
Cha chau mày, tôi chết lặng một lúc. Thấy ngồi lại cũng không tốt nên tôi đứng lên:
- Thưa cha, con về!
Cha nhìn tôi hỏi:
- Có cần tiền không?
Suy nghĩ một lúc, tôi nói:
- Hiện giờ thì chưa cần!
Cha bảo:
- Con đi hỏi thử xem, chủ nhà con đang ở cần bao nhiêu, nếu rẻ mua đứt luôn căn nhà đó đi khỏi rắc rối!
Tôi hơi ngạc nhiên chào cha, gương mặt của dì Tuyết trông thật khó coị Quay sang Thư Hoàn tôi định chào từ giã hắn, thì đột nhiên hắn đứng dậy nói:
- Chào hai bác, cháu xin phép về ạ!
Dì Tuyết kêu:
- Không được, ở lại thêm một chút nữa đi cậu, tôi có chuyện muốn nói với cậụ
Thư Hoàn do dự một chút rồi đáp
- Thưa để hôm khác có được không ạ, bây giờ khuya quá rồi!
Tôi bước ra cửạ Thư Hoàn bước theọ Khi tôi quay đầu lại thấy cha đứng nơi cửa kính nhìn theo, trong khi gương mặt của dì Tuyết tái mét. Một ý tưởng lóe ra trong đầụ Đây là bước đầu trong kế hoạch phục thù, tôi sẽ dùng mọi cách để đoạt Thư Hoàn ra khỏi ý định của dì Tuyết.
Trời bên ngoài thật lạnh, tôi co ro trong áọ Thư Hoàn đi bên cạnh, bây giờ tôi mới thấy rõ dáng dấp cao lớn của anh chàng. Hoàn nhìn tôi cười, hỏi:
- Nhà cô ở đâủ
- Đường San Lộ.
- May quá, tôi cũng ở đường đó!
Tôi vui vui:
- Thế thì chúng ta về cùng đường.
Thư Hoàn ngoắc xe xích lô lại, hồi nào tới giờ tôi chưa hề ngồi xe này với đàn ông, nên ngăn lại:
- Xin lỗị Tôi thích đi bộ hơn.
- Thế thì đi bộ vậỵ
Chúng tôi sóng đôi bên nhau trên đường, Hoàn lấy trong túi ra chiếc khăn choàng cổ, choàng cho tôi, rồi nhìn tôi cườị Đột nhiên tôi cảm thấy xúc động kỳ lạ, lần đầu mới gặp mặt, mà tôi lại thấy như thật thân thuộc. Đi một đoạn, Thư Hoàn hỏi:
- Cô có một gia đình phức tạp.
Tôi nhún vai:
- Tôi là con gái của ông Lục Chấn Hoa, anh cũng hiểu gia đình Lục Chấn Hoa thế nào rồi chứ?
Thư Hoàn thở dàị Tại saỏ Có phải vì tôi chăng?
- Thế cô sống chung với mẹ à?
- Vâng.
- Còn ai khác nữa không?
- Không, chỉ có hai mẹ con thôị
Đi được một lúc, tôi nói:
- Gia đình anh chắc giàu lắm, phải không?
- Tại saỏ
Tôi không muốn nói là tại trông thấy dì Tuyết đối xử với hắn quá tử tế, tôi nói trớ đi:
- Nhìn bề ngoài anh tôi đoán.
Thư Hoàn ngạc nhiên:
- Nhìn bề ngoài tôi mà cô biết tôi có tiền à?
- Không hẳn thế, nhưng việc anh có cả một tủ sách.
- Tủ sách à? Thích thì sưu tầm thôi, tôi nghèo đến độ không có đủ cơm ăn, vẫn có thể nhịn để mua sách cơ mà.
Tôi lắc đầu:
- Tôi không tin có chuyện đó được, nếu anh nghèo đến độ gạo không còn một hạt trong lu, chủ nhà tối ngày đến đòi tiền nhà, lúc đó tôi nghĩ là anh sẽ không còn thời giờ đâu để nghĩ đến sách nữa, mà anh phải làm sao có ăn cho no, tìm biện pháp nào để khất nợ, ráng kiếm manh áo mặc cho lành lặn đủ ấm hơn là bỏ tiền đó ra mua quyển sách hay!
Thư Hoàn nghiêng đầu sang chăm chú nhìn tôi:
- Tôi không tin là cô lại có được những kinh nghiệm nghèo khổ như vậỵ
Tôi giận:
- Thế à? Nếu anh biết được rằng chỉ cách nay khoảng một tháng tôi phải đi vay của một người bạn mấy chục ngàn, qua ngày sau trong khi tôi đi tìm việc làm thì mẹ tôi lại trao hết số tiền đó cho chủ nhà, suốt một ngày người không có lấy một hạt cơm nào vào bụng.
Tôi ngưng lại và lấy làm lạ không hiểu tại sao mình lại đem chuyện đó ra khai thật cho một người mới quen? Đứng dưới ngọn đèn đường Thư Hoàn nhìn tôi:
- Đó là chuyện thật à?
Tôi cười:
- Nhưng bây giờ khác rồi, cha tôi tiếp tế đầy đủ cho chúng tôị Có một điều tôi muốn nói cho anh biết là cái nghèo bao giờ cũng thắng, nó đè bẹp được bản tính cao ngạo và tự ái con ngườị Sự thật khốn nạn như vậỵ Và con người phải chịu khuất phục trước nó, đó chính là điều bi thảm nhất của con ngườị
Gió thổi thật lớn trên đường người qua lại thưa thớt. Một ngày yên tĩnh khó tìm, những vì sao đêm trên trời le lóị Chúng tôi đi bên nhau không nói thêm một lời nào nữa, mãi đến trước cổng nhà tôi, tôi đứng lại nói:
- Đến nhà tôi rồi, anh có muốn vào chơi chút không?
Thư Hoàn yên lặng một lúc, rồi lắc đầu:
- Thôi để dịp khác, bây giờ khuya quá rồị
- Vậy thì xin phép anh!
Tôi nói, Thư Hoàn vẫn yên lặng, tôi nghĩ có lẽ chàng định hẹn một ngày nào khác gặp lại nên vẫn đứng đấy đợị Nhưng một lúc thật lâu không nghe anh chàng lên tiếng gì cả.
- Thôi tôi về.
Tôi hơi thất vọng, nhìn bóng dáng to lớn xa dần, tôi thở dài đưa tay gõ cửạ Cho đến lúc vào tận trong nhà, tôi mới nhớ ra mình quên chưa trả lại Thư Hoàn chiếc khăn quàng cổ.
Tối hôm ấy, ngồi trước bàn, lật quyển nhật ký ra tôi viết:
Hôm này tới “đằng kia” gặp bạn trai của Như Bình một gã con trai cũng dễ thương. Nhìn thái độ săn sóc của dì Tuyết mình phát lợm giọng. Như Bình say đắm như lọt lưới tình. Điều này làm mình thấy vui vui, có điều lòng thù hận trong tim mình vẫn không nguôi, mình nghĩ nếu đoạt được gã con trai này trên tay Như Bình, có lẽ dì Tuyết sẽ tức tối phát điên. Phải, chuyện đó không đến nỗi nàọ Đây là giai đoạn thứ một của cuộc trả thù, có điều làm như vậy cũng tội nghiệp cho Thư Hoàn, nhưng mặc, có lẽ định mệnh đã sắp đặt như thế.
Ném bút, tắt đèn, tôi leo lên giường ngủ. Căn nhà chúng tôi thật nhỏ, chỉ có hai phòng, phòng bên ngoài của mẹ. Nhà chúng tôi ít khách nên cũng không cần có phòng khách làm chị Thỉnh thoảng tôi cũng chạy sang ngủ chung với mẹ, nhưng mẹ chắc mắc chứng thiếu ngủ, nên người thường trằn trọc đến khuya, do đó tôi cũng ít đến nằm chung với ngườị
Tối nay, không hiểu tại sao tôi lại cứ trằn trọc mãi, mắt mở lớn nhìn lên trần nhà tối om. Tại sao thế nàỷ Lăn qua lộn lại gần đến sáng, tôi mới chợp được mắt. Đột nhiên tôi thấy như có người đến cạnh giường, tôi mở mắt ra thì là mẹ Tôi hỏi:
- Việc gì thế mẹ?
- Mẹ nghe con cứ lăn lộn mãi không biết có phải con bệnh hay không?
Mẹ đứng ở đầu giường, đưa tay sờ trán tôị
- Đâu có gì đâu mẹ, chỉ tại hôm nay tự nhiên con thấy khó ngủ quá!
- Tại sao vậỷ
- Không biết nữạ
Trời có vẻ lạnh, mẹ chỉ choàng chiếc áo nhỏ nên đứng cạnh giường tôi mà run lập cập, tôi giục:
- Thôi mẹ đi ngủ đi, con không sao cả.
Nhưng mẹ vẫn đứng yên, bàn tay người đặt trên trán tôi, hỏi:
- Y Bình có gì buồn phải không?
- Không.
Mẹ thở dài:
- Mẹ biết, con không vui vì lúc nào lòng con cũng ngập đầy thù hằn giận dữ. Mẹ biết con gái không được yên ổn vui vẻ như bao nhiêu đứa con gái khác ở tuổi con. Đó là lỗi của cha mẹ, có ai muốn cho con mình buồn bao giờ, mẹ luôn luôn ao ước cho con được vui, nhưng mẹ yếu đuối quá mẹ không đủ sức để bảo vệ con, làm cho đời con phải khổ. Y Bình, mẹ biết con là một người con gái cứng cỏi, mong rằng rồi con sẽ tìm được hạnh phúc.
Tôi thò tay ra khỏi chăn, ôm ngang người mẹ, tựa mặt tôi vào mặt của người, tôi nói:
- Tội cho mẹ tôi!
Mẹ tiếp tục nói:
- Y Bình, mẹ cho con biết một điều là dầu làm bất cứ chuyện gì con cũng cần phải bình tĩnh, có như thế đời con mới không khổ, bây giờ con hãy ngủ đi!
Mẹ đặt cánh tay tôi trở về vị trí cũ, người kéo lại chăn cho tôi xong mới trở về giường. Dù nghe lời mẹ tôi vẫn không sao ngủ được, mẹ yếu đuối quá mới để cho họ hiếp đáp. Còn tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ buông tha họ đâụ Triết lý sống của tôi là ăn miếng trả miếng, nếu không ai đụng đến tôi thì nhất quyết tôi chẳng đụng đến họ.

Danh sách chương của Giòng sông ly biệt

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h