Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/02/2018 12:35 ở Hà Nội
 

Giòng sông ly biệt - Chương 26

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  372
Trong hộp, ngoài đống giấy trên ra hình như không còn cái gì khác, nhưng tôi vẫn cố lục lọi, hy vọng. Một lúc lâu, vật hiện ra trước mắt tôi là một xâu chuỗi ngọc màu lục thật đẹp. Mỗi hạt đều to gần bằng viên bi của trẻ con, hai mươi bốn hột tất cả. Đây là một vật đắt tiền, tại sao cha không nhớ mình con xâu ngọc quý giá nàỷ Đặt xâu chuỗi xuống tôi xem còn gì khác nữa không, nhưng chỉ thấy một tấm hình đã hoen màụ Đó là tấm ảnh một thiếu nữ ngồi tựa lưng trên ghế dựa tròn, trên tay là một chiếc đàn tỳ bà. Thiếu nữ tuyệt đẹp nhưng khuôn mặt trông thật quen. Nhìn đôi mắt to âu sầu tôi tưởng chừng mình đã gặp ở đâu rồị Nghĩ ngợi một lúc, tôi giật mình. Đúng là đôi mắt của mẹ, nhưng chắc chắn đây không phải hình mẹ. Tôi đoán thế, vì nhìn y phục thiếu nữ mặc trong hình, lối trang sức cổ lỗ của những thiếu nữ thời bốn, năm mươi năm về trước. Vậy người trong hình là aỉ Tôi thắc mắc, lật ngược tấm hình, nơi mặt sau có những hàng chữ:
Mưa rơi từ trời caọ
Nước rơi làm sao nhặt
Chuyện buồn bao giờ vơị
Lòng buồn vẫn buồn mãi
Khúc hát không thành tiếng
Đàn cho vơi cơn sầu
Sầu chờ ngày tao ngộ.
Buồn này bao giờ nguôỉ
Tôi đoán chắc xâu chuỗi ngọc và bức hình thiếu nữ nhất định phải có một sự liên hệ nàọ Người con gái này chắc chắn có liên hệ với chạ Phải chăng đây là một người tình, một người yêu quý, nên người mới giữ ảnh và vật lưu liệm của nàng? Nhưng không lẽ cha lại nặng tình như vậy được saỏ
Đầu óc tôi rối rắm, tôi không muốn tìm hiểu thêm. Đặt mọi vật vào vị trí cũ, tôi khóa lại, xong đứng dậy đem chìa khóa nhét xuống dưới gối chạ Cha vẫn ngủ mê, tôi bước ra khỏi phòng thật nhẹ
Dặn dò cô Lan xong tôi bước ra ngoàị Lúc bước qua phòng Như Bình tôi khép nhẹ cửa lại, nhưng mắt không dám nhìn vào trong. Về đến nhà tôi tiếp một cô khách bất ngờ - Phương Dụ Tôi không còn tâm trí đâu để tiếp đãi niềm nở. Tôi rót một ly trà, nốc cạn. Mẹ tiến đến cạnh tôi nói:
- Y Bình, có lẽ con bị trúng nắng rồi đấy, mặt con sao tái xanh thế?
Tôi ngồi bật xuống thảm, đầu tựa lên thành giường, bao nhiêu biến cố dồn dập, làm sao tôi không thất thần! Tôi đã hoàn tất công việc một cách chu đáọ Bây giờ về nhà, tôi cảm thấy mệt mỏi chi lạ, tôi muốn khóc, khóc một trận cho đã đờị
Phương Du bước tới cạnh, đưa tay sờ mặt tôi:
- Y Bình, chuyện gì thế? Ai làm mày buồn hả?
Mẹ lo lắng:
- Có phải con lại cãi nhau với Thư Hoàn không?
Tôi lặng lẽ lắc đầu, ấp úng một lúc mới thốt lên được:
- Như Bình chết rồi!
Mẹ nắm vai tôi lắc mạnh:
- Cái gì? Con nói saỏ Con có mê không?
Tôi đáp:
- Không, không, con tỉnh lắm. Như Bình chết thật rồi, nó bắn súng vào đầu tự tử.
Mẹ khụy chân xuống đất, lẩm bẩm:
- Trời! Sự thật đấy à?
Có phải đó là sự thật không con?
- Thật đấy mẹ ạ!
Mẹ hỏi:
- Tại sao vậỷ
Tôi òa khóc, những giọt nước mắt như nước lũ vỡ đê, tôi xoay lại, úp mặt vào thành giường. Phương Du bước tới vòng tay qua vai tôi, vỗ về:
- Thôi đừng khóc nữa Y Bình, sống chết có số cả mà!
Tôi vẫn khóc:
- Có số à? Mày làm sao hiểu được, mạng sống của Như Bình nằm trong tay tao, thế mà... Phương Du tao đã giết Như Bình!
Phương Du nói:
- Dù sao chuyện đó cũng đã xảy ra rồi, khóc có ích lợi gì, nó còn làm cho mình bình thản lại được đâủ Y Bình đừng khóc nữạ Như Bình chết được là có phước lắm rồi!
Tôi ngẩng đầu lên:
- Mày nói thế là thế nàỏ
- Con người ở đời có hai chữ: Sống và chết. Mày biết cái nào mới đưa con người tới hạnh phúc đích thực không? Như Bình đã được giải thoát, nỗi buồn khổ người sống phải nhận. Ai khổ hơn aỉ Tại sao chúng ta cứ xem chết như là một việc bi thảm? Trong khi người chết nằm duỗi chân không còn biết đến nỗi buồn khổ sầu lo gì nữạ Vậy thì họ là kẻ đáng được chúng ta chia vui hơn là chia buồn Y Bình ạ.
- Lời của mày chẳng giống ai cả.
- Nhưng đó là chân lý tìm ra được trong tuyệt đỉnh đau thương đấy mày ạ.
Tôi yên lặng. Giữa cái sống và cái chết có một khoảng cách thật dài nhưng cũng thật ngắn. Tôi ngồi nghĩ mông lung. Phương Du không biết đã bỏ đi từ lúc nàọ Trời tối dần... Ngồi giữa khung trời tan tóc tôi không buồn nghĩ ngợi gì nữạ Mẹ đến gần, người nói với tôi một vài câu gì đó, nhưng đầu óc hư vô, tôi không nghe gì cả. Mãi đến lúc Thư Hoàn đến, thân xác mệt nhọc rã rời, khuôn mặt xanh mét, trông chàng thật tộị
- Anh định chôn cất Như Bình tử tế.
- Tại saỏ
- Vì chỉ có cách đó mới giữ cho Như Bình một khoảng không gian bất diệt để nàng yên nghỉ.
Tôi áy náy:
- Nhưng... anh Hoàn, anh cũng biết là... cha em đã hết tiền rồị
- Chuyện đó để tôi lọ
Thư Hoàn nói, giọng nói của chàng bình thản, mắt chàng nhìn về phía nệm giường, chàng không nhìn tôị Không khí trong phòng ngưng đọng lại và tôi cảm thấy khoảng cách giữa hai chúng tôi thật vời vợị Khoảng cách đó tuy không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được. Chàng vẫn đứng đấy nhưng xa lạ làm sao! Sự sợ hãi đánh tan cơn buồn ban nãy, tôi nhìn Hoàn nói:
- Cha lại bệnh rồi!
Hoàn chau mày, hình như chàng vẫn còn nghĩ ngợi chứ chưa trở lại thực tạị
- Saỏ
- Cha bệnh và bác sĩ bảo cần phải đưa người và bệnh viện.
- hả?
Mắt chàng lướt nhẹ qua mặt tôị Giọng nói lạnh như người ngoài cuộc. Tôi buồn bã:
- Bác sĩ bảo cha bị trúng gió nặng lắm, có thể đưa đến tình trang bán thân bất toạị
- à!
Hoàn à một tiếng, rồi móc trong túi ra xấp giấy bạc, để lên cái tủ nhỏ đặt cạnh giường của tôi:
- Cứ lấy dùng đi, ngày mai tôi đưa thêm.
Tôi đỏ cả mặt, lòng sượng sùng. Nhưng điều muốn nói đâu phải thế? Tôi đâu có định xin tiền chàng?
Thái độ của Hoàn thật xa lạ, đứng bên nhau mà chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mặt tôị Tim tôi nhói đaụ Anh Hoàn, anh đừng bỏ em. Anh Hoàn! Tôi gào trong tim- - Em cần anh, cần anh lắm! Em đang cô độc. Tôi muốn van xin. Nhưng chàng đã đứng thẳng người lên, như một nhà buôn vừa thanh toán xong món hàng, quày quả bỏ ra cửạ
- Tôi phải về. Suốt một ngày không về nhà rồị Mộ của Như Bình, tôi đã chọn miếng đất ở núi Lục Trương Lệ Trời lúc này nóng, không thể để lâu được, ba ngày nữa phải hạ huyệt!
Tim tôi rối bời:
- Anh đi ngay bây giờ saỏ
- Vâng, sáng mai tôi sẽ mang thêm tiền đến cho cộ
Tiền... tiền... không lẽ giữa chúng ta chỉ có tiền thôi saỏ Theo chàng ra tới tận cửa, tim tôi như bị dao cắt - anh Hoàn, đừng đi anh! đừng bỏ em đi anh! Tim tôi van cầu, nhưng sao chàng vẫn bất động, thản nhiên như người không quen biết, Đến cửa, chàng đứng lại nhìn tôi:
- Thôi anh về.
Tựa cửa đưa mắt nhìn theo bóng chàng khuất dần trong màn đêm tim tôi tan nát. Chàng đã đi mất, và sẽ không bao giờ trở lại nữạ Đứng chết lặng nơi cửa tôi không biết phải làm gì bây giờ. Đến lúc mẹ gọi trở vào tôi mới sực nhớ ra trời đã tối
Ăn một bữa cơm tối vô vị rồi tôi trở về phòng. Bước tới chiếc đàn dương cầm ngồi xuống, úp mặt vào nắp đàn. Mẹ bước tới vịn vai tôi, hỏi
- Y Bình, cha con bệnh rồi à?
- Vâng.
- Bệnh gì?
- Yếu tim và áp huyết cao
- Nặng không?
- Nặng.
Mẹ yên lặng ngồi xuống cạnh giường tôị Không khí trong phòng thật nặng nề, tôi nghe cả tiếng tim đập trong lồng ngực. Mở nắp đàn ra, nhấn nhẹ lên phím, một vài âm thanh rời rạc vang lên làm tôi muốn khóc
Hình như có người gõ cửạ Ai vậỷ tôi bước ra mở cửạ Ngoài sự tiên liệu của tôi: Thư Hoàn! chàng mới bỏ đi sao trở lạỉ tôi sung sướng - Thư Hoàn anh về rồi đấy à? Sau cùng rồi anh cũng trở lạị Tim tôi reo vui, nhưng miệng tôi mở không rạ Mở rộng cửa đón chàng. Khi bước chân chàng đặt lên thềm tôi mới trông thấy vẻ héo hắt trên mặt chàng. Ngồi xuống ghế Thư Hoàn hai tay ôm đầu, không nói một tiếng. Tôi ngồi đối diện chàng. Một lúc Hoàn ngẩng mặt lên. Khuôn mặt điểm những giọt lệ, tôi gọi:
- Anh Hoàn!
- Y Bình! em có biết trước khi tự tử, Như Bình đã đến đâu không?
Tôi lắc đầu:
- Cô ấy đến nhà anh, trong lúc anh bận đến em, Như Bình đã để lại lá thư rồi quay về nhà, có lẽ sau đó mới tự tử.
- Một lá thư à?
- Vâng!
Thư Hoàn móc trong túi ra một bức thư nhàu nát, chàng đưa cho tôi xem, xong bỏ đến cửa sổ nhìn ra ngoàị
”Anh Thư Hoàn
Cầm bút lên, tôi không phải viết gì cho anh. Bây giờ đêm đã khuya, trăng bên ngoài thật tỏ. Còn nhớ cách đây chẳng lâu chúng ta đã dạo chơi dưới ánh trăng này trên đường Tân Sanh Nam. tối hôm ấy, anh đã hỏi tôi có muốn làm vợ anh không? Nhưng, bây giờ, anh Hoàn, anh ở đâủ anh có còn nhớ tới tôi không?
Tôi không trách cũng không giận anh, so với Y Bình tôi chỉ là một đứa con gái nhỏ nhoi, tầm thường. Vì vậy tôi nghĩ rằng nếu phải chọn giữa tôi và Y Bình. thì có lẽ tôi là người không mảy may hy vọng. Ngay từ buổi đầu khi anh biết tôi, rồi gặp Y Bình, thì tôi đà hiểu rằng số trời đã định, nên cố nguôi ngoaị Nhưng khi bóng hình của anh vừa tàn trong tôi thì anh lại quay trở lạị Anh có biết lúc ấy tôi đã sung sướng thế nào không? Tôi cứ tưởng là nỗi nhớ nhung của mình đã động lòng Trời Phật nên người bảo anh trở về với tôị Tôi như phát điên vì vui sướng, yêu anh đến độ muốn cúi xuống hôn chân anh. Anh Hoàn! chắc anh không ngờ tôi lại yêu anh đến độ này phải không? Lúc anh bảo anh định cưới tôi, tôi choáng váng khao khát đã lâu bây giờ sắp thành hình. Tôi cắn thật mạnh vào ngón tay để biết là đây không phải là chuyện nằm mợ Nhưng cảnh đẹp chóng tàn, Y Bình đến, không cần nói một câu gì anh cũng tung cánh bay đi không một luyến lưụ Tôi chưa kịp vui cái vui bất ngờ là đã rơi trở lại nỗi tuyệt vọng không lối thoáị
Nhưng anh Hoàn, tôi không trách anh, cũng không giận anh, có điều lạ tôi hơi buồn là tại sao anh lại xem tôi như một trò đùả Anh lừa dối tôỉ Đã yêu Y Bình, anh còn quay sang tôi chi vậỷ Anh là người cứng rắn, anh mạnh mẽ khó lay chuyển. Còn tôỉ tôi chỉ là một con bé yếu ớt, tại sao anh đem tôi ra diễu cợt như thế.?
Chính anh! phải chính anh là người đã làm cho tôi mất đi tình thương của mẹ, vì mẹ cho rằng việc tôi để mất anh là một chuyện nhục nhã, nhưng đối với tôi chuyện đó không có nghĩa lý gì. có điều, ông trời tai ác thật, chỉ trong vòng có mấy hôm mà tôi vừa mất anh, vừa mất mẹ, vậy thì tôi còn sống làm gì nữạ
Tôi không bao giờ có ý tranh chấp tình yêu với Y Bình, tôi thích Y Bình vì nó cương nghị và dũng cảm, bị cha đánh mà vẫn không biến sắc. Tôi phục Y Bình chỗ đó và tôi không trách Y Bình. Có điều tôi buồn anh, vì anh nỡ đem tôi ra làm trò đùa, tại sao thế hở anh Hoàn?
Tôi không giận anh đâu, tôi chỉ buồn một chút thôi! mẹ đã bỏ đi, anh cũng bỏ đi... Anh Hoàn, tôi yếu đuối quá, phải chi tôi có được một chút cứng rắn của Y Bình chắc anh sẽ nghĩ đến tôi nhiều hơn, phải không anh? Anh Hoàn, tôi buồn anh nếu thật tình anh chẳng yêu tôi, anh nên nói cho tôi biết, còn hơn là để tôi khổ thế nàỵ
Trăng đã lặn, trời tối sầm lại, tôi không can đảm viết thêm, xin dừng bút ở đây và hy vọng kiếp sau chúng ta sẽ hiểu nhau nhiều hơn.
Chúc anh gặp nhiều hạnh phúc
Như Bình “
Đọc hết bức thư tôi nhìn lên, Thư Hoàn tay trong túi, đang ngó mông ra cửạ Tôi đến đưa thư cho chàng, Hoàn nói:
- Y Bình chuyện báo thù của em cộng thêm việc làm của anh đã đưa Như Bình vào cõi chết, chúng ta là hai kẻ sát nhân, em thấy có đúng không
Tôi vịn tay lên cửa, không đáp. Hoàn tiếp:
- Y Bình, chúng ta ích kỷ quá!
- Vâng.
- Y Bình, em hãy nhìn xem kìạ Hoàn nói mắt chàng đăm đăm nhìn về phía trước - Anh có cảm giác Như Bình đang đứng bên ngoài, gương mặt đầy máu, đang buồn bã nhìn chúng tạ
Tôi nhìn theo, ngoài cửa, ngoài những ngọn đèn đường và nhà cửa, tôi không nhìn thấy gì khác. Thư Hoàn vẫn tiếp:
- Đó, Như Bình đứng đấy, lúc nào đôi mắt của nàng cũng theo dõi chúng tạ
Chàng đăm đăm nhìn ra ngoài, tôi chợt cảm thấy trong bóng đêm hình như có đôi mắt buồn bã, trách hờn của Như Bình đang đăm đăm nhìn về phía chúng tôi.

Danh sách chương của Giòng sông ly biệt

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h