Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 04:16 ở Hà Nội
 

Giòng sông ly biệt - Chương 22

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  346
Suốt một đêm trằn trọc, vừa chợp mắt một chút là đã nghe tiếng đập cửa rầm rầm. Trời đã sáng. Đầu óc tôi vẫn còn mù mờ. Mẹ ra mở cửa, tôi ngồi dựa lưng vào thành giường. Có lẽ Thư Hoàn đến. Nhắm mắt lại tôi định ngủ thêm một chút, thì bóng người như cơn gió lốc chạy đến giường tôi, không phải Thư Hoàn mà Như Bình.
Mặt Như Bình tái xanh như là người chết, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng. Tốc rối, quần áo xốc xếch đứng run rẩy bên tôị Cơn buồn ngủ đã bay mất, nắm lấy tay Như Bình, tôi nói:
- Chuyện gì thế?
Sự sỡ hãi của Như Bình lây sang cả tôị Có phải chăng cha đã giết dì Tuyết? Như Bình lắp bắp:
- Mẹ... Mẹ...
- Dì Tuyết thế nàỏ Nói nhanh đỉ
Như Bình vẫn ấp úng:
- Me... Mẹ với thằng Kiệt đều...
- Đều saỏ
Mẹ bước vào đặt tay lên vai Như Bình, giúp nàng trấn tĩnh lại:
- Đừng vội Như Bình, chậm rãi nói cũng được.
Như Bình vừa thở vừa nói:
- Mẹ tôi với thằng Kiệt đã... trốn đi rồị
Tôi thở phào:
- à! Tưởng chuyện gì nguy hiểm lắm chứ. Như Bình làm tôi muốn đứng tim, có gì đáng sợ đâủ Phải mừng mới phải chứ?
Như Bình quỵ chân xuống, nước mắt ràn rụa:
- Có chuyện ghê lắm. Y Bình qua bên ấy sẽ hiểu ngaỵ Cha đang giận, đang hét ở đằng ấỵ Y Bình làm ơn qua ngay đi!
Tôi nghi ngờ:
- Nhưng tại sao trốn được? Dì Tuyết bị nhốt kỹ lắm mà?
- Trốn bằng cửa sổ.
- Cửa sổ? Bên ngoài cửa sổ có rào kẽm mà?
- Nhưng rào kẽm bị phá nát rồị Y Bình qua sẽ biết ngaỵ
- Thì con qua nhanh bên ấy xem sao!
Tôi vội ngồi dậy, rửa mặt chải đầu sơ qua rồi ra gọi chiếc xích lô đi thẳng đến đằng ấỵ Cánh cổng khép kín mà tiếng hét của cha vẫn vang ra ngoàị Khi bước vào trong tôi khép chặt cổng lại, ở bên ngoài là những đôi mắt tò mò của hàng xóm. Đến phòng khách, tôi thấy cô Lan đang đứng nép một bên nhà, thấy tôi tới cô ta nói ngay:
- Cô... Cô vào nhanh đi ông chủ sắp giết người rồi kìạ
Như Bình ngồi quỵ chân trên ghế. Tôi biết là trong nhà này bây giờ không còn ai để cha giết nên cũng hơi yên tâm. Bước vào trong, quang cảnh trước mặt tôi thật khủng khiếp. Cha tay cầm dao, hãy còn mặc áo ngủ, đang gào thét trước cửa phòng dì Tuyết. Thái độ của cha trông thật dễ sợ. Tôi đứng xa xa không dám đến gần, cha gần như đến trạng thái điên loạn. Những vết dao chém hãy còn trên vách tường, tiếng ông chửi điếc tai:
- Tuyết, mày là con điếm, mày mà trở về đây tao sẽ chém nát thân mày cả thằng con ngoại tình của mày nữạ Tao sẽ biết chúng màỵ Bây đâu!
Tiếng gọi “Bây đâu” của cha có lẽ là một thói quen còn lại của thời còn tung hoành ngang dọc. Tôi đứng yên nhìn cha đang như điên như khùng vung dao trên khoảng không mà lòng tê táị Như Bình bước tới cạnh tôi, gọi:
- Cha!
Cha không nghe thấy, người vẫn tiếp tục la hét, tôi gọi to hơn:
- Cha!
Lần này có lẽ cha đã nghe thấy, người ngưng múa dao, quay đầu lại nhìn tôị Đôi mắt mở, mặt ngơ ngác. Tôi hơi khiếp sợ, đứng yên một lúc tôi mới lên tiếng hỏi:
- Cha! Cha làm gì thế?
Mặt cha trợn tròn, đôi mày người xuôi xuống, vẻ mệt mỏi hiện lên mắt:
- Y Bình, con đấy à?
Tôi lập lại:
- Cha làm gì thế?
- Dì Tuyết con trốn rồị
Cha chậm rãi nói, người đưa tay lên vuốt mặt, cử chỉ tuyệt vọng:
- Nó dẫn theo cả thằng Kiệt.
Tôi khờ khào nói:
- Ta có thể tìm họ trở về được mà?
Cha lắc đầu:
- Tìm họ à? Không dễ gì. Nó trốn có kế hoạch hẳn hoi làm sao tìm cho rạ
Đưa lưỡi dao lên, ngắm nhìn một lúc, cha tiếp:
- Nếu lần này bắt được trở về, tao sẽ bầm nát thây nó.
Tôi nuốt ực nước bọt, thăm dò:
- Cha đưa dao cho cô Lan đi, dì Tuyết đâu có ở đây mà cần đến nó.
Cha nhìn tôi, rồi nhìn lưỡi dao, sau đó đưa dao cho cô Lan. Người có vẻ bình tĩnh trở lại, nhưng tôi biết bên trong cái bình tĩnh đó chứa đựng một nỗi uất hận vô biên.
- Y Bình! Dì Tuyết con độc thiệt, nó đã cuỗm hết tiền của cha, trốn đi rồị
Tôi giật mình:
- Cha nói saỏ
- Có kẻ giúp nó mở tủ sắt của cha, cưa đứt hết những thanh sắt cản. Trộm nữ trang, tiền bạc cũng không còn.
Cha đẩy cửa phòng dì Tuyết, tôi nhìn vàọ Bên trong thật hỗn độn, tất cả vali đều bị mở tung, hộc tủ bỏ ngõ. Chắc chắn là có tên Ngụy nhúng tay vào đây mới có cảnh trộm quy mô thế nàỵ Nhưng ai là người báo cho hắn biết chuyện dì Tuyết bị giam? Hảo chăng? Nhất định không, vì Hảo không hề biết mặt tình nhân của dì Tuyết, nếu biết chăng nữa, chắc chắn cũng không dám hành động như vậỵ Tôi theo cha đi về phòng riêng của chạ Gian phòng vẫn sắp xếp như cũ chỉ có các hộc tủ là bị mở toang. Nhìn về phía tủ sắt. Tôi không biết nên khóc hay nên cườị Mới ngày qua, cha còn chỉ cho tôi biết tất cả tiền của trong ấy sẽ thuộc về tôi hết, thế mà bây giờ chỉ còn là tủ sắt trống không. Những đồng tiền bị cướp đoạt của người, bây giờ bị người đoạt lại, đúng là luật bù trừ, nhân quả áo ứng.
Tôi bước tới cạnh tủ sắt cúi xuống quan sát ổ khóạ Ổ khóa bị vỡ tung. Đứng lên, tôi nói:
- Cha không định báo cảnh sát à?
Cha lưỡng lự:
- Nhưng chắc gì cảnh sát tóm họ lại được đâụ
Tôi lắc đầu:
- Làm sao biết được? Nhưng dù sao, tổ chức cảnh sát rộng lớn, hữu hiệu hơn. Nếu cha muốn lấy lại số tiền đó thì con nghĩ tốt hơn hết là báo cảnh sát. Nhưng nếu báo cảnh sát thì e rằng tên tuổi cha sẽ bị xúc phạm, cha suy nghĩ kỹ xem saỏ
Cha chau mày suy nghĩ một lúc, rồi nói:
- Phải báo cảnh sát. Dù sao cũng không thể để lũ dâm loàn kia thoát được.
Thế là, tôi gọi cô Lan vào, nhờ cô ấy đi trình báọ
Cha ngồi trên ghế tựa, yên lặng. Đôi mắt oai vệ ngày nào đã đầy vết nhăn. Người đã già nhưng vẫn còn cương nghị. Nhưng hình dáng hùng hổ của một nhân vật nổi tiếng, một thời hét ra lửa không còn. Suốt một thời trai trẻ ngang dọc, dọc ngang để được gì? Một hiện tại trống rỗng? Dì Tuyết cuốn gói bỏ đi, Hảo lang bạt, lũ con gái còn lại chẳng giúp ích được gì. Cha quả là người bi đát nhất thế giớị
Đột nhiên cha thở dài, tôi giật mình trở về với thực tạị Cha đưa tay xoa những giọt mồ hôi trên trán, nói:
- Cha định sẽ cho mẹ con một số tiền, tiền còn lại sẽ dùng làm của hồi môn cho con, bây giờ... Bây giờ, thì không còn gì nữa hết. Đánh bao nhiêu trận, vó ngựa tung qua bao nhiêu thành, chưa lần nào cha thất bại như lần nàỵ Sự thất bại chua cay thật. Bị một con đàn bà dâm loàn đánh bại mới đau chứ?
Tôi không nói gì cả, một lúc cha nói tiếp:
- Bây giờ con lấy gì để làm đám cướỉ
Tôi khó chịu:
- Cha! Thư Hoàn yêu con, muốn cưới con chớ đâu phải cưới tiền của chả Họ đâu cần hồi môn của con làm gì?
Cha lắc đầu:
- Những người còn trẻ lúc nào cũng coi khinh đồng tiền, nhưng không có tiền, lấy gì ăn?
Câu nói của cha đưa tôi đối diện với sự thật. Nếu quả thật dì Tuyết vét hết tiền của, không chừa lại một cắc thì gia đình này sẽ sống ra saỏ Cha và Như Bình sẽ xử trí như thế nàỏ Còn Mộng Bình nơi bệnh viện nữả Tôi và mẹ tôỉ Làm sao đâỷ Vấn đề không phải dễ. Tiền bạc quả thật không đáng xem thường. Thiếu nó đời sống sẽ chật vật khó khăn biết bao, tôi đã có kinh nghiệm đắng cay về tiền bạc. Tôi hỏi:
- Cha còn để tiền ở đâu nữa không? Ngân hàng...
Cha lắc đầu:
- Không, chỉ có số nợ mười mấy ngàn đồng, nhưng nó đứng tên chứ không phải chạ
Như vậy là muốn lấy lại cũng không phải dễ. Chuyện vay mượn là điều không tin cậỵ Tôi tựa lưng vào tủ, đầu óc căng thẳng. Bây giờ phải làm sao đâỷ Dì Tuyết bỏ trốn để lại khoảng trống to quá. Tàn nhẫn thật.
Cảnh sát đến điều tra và thẩm vấn. Họ xem xét tất cả cửa ngõ ra vào, vết cưa trên khung sắt. Họ hỏi cha về sự liên hệ giữa cha và dì Tuyết, hạch hỏi cô Lan, sau cùng là đến tôị
- Cô là...
- Tôi là Lục Y Bình, con ông Lục Chấn Hoạ
Viên cảnh sát thẩm vấn nhìn cha rồi lại nhìn tôi:
- à! Thế bà Tuyết có phải là mẹ ruột cô không?
Tôi lắc đầu, chỉ về Như Bình, nói:
- Không, bà ấy là mẹ của cô Như Bình.
Viên cảnh sát đưa mắt nhìn sang, hỏi:
- Vậy ra hai cô là chị em một cha khác mẹ?
- Vâng.
Viên cảnh sát tiếp tục phận sự:
- Cô Y Bình, tối qua cô có nghe thấy tiếng động nào không?
- Tôi không có ở đây, sáng nay hay tin tôi mới đến.
Viên cảnh sát chau mày:
- Vậy thì cô ngủ ở đâủ
Tôi vội nói địa chỉ tôi rạ
- Cô lập gia đình chưả
- Chưạ
- Vậy thì cô ở với aỉ
- Ở với mẹ tôị
- à! Cô vẫn còn người mẹ ruột!
Tôi cườị Không có mẹ thì tôi từ đâu chui ra đâỷ Viên cảnh sát thật nhẫn nại, tiếp tục hỏi:
- Mẹ cô tên gì?
Tôi bắt đầu khó chịu:
- Điều đó đâu có liên hệ gì đến vụ án nàỷ Mục đích của chúng tôi là muốn tìm ra dì Tuyết, chứ ông hỏi tôi điều đó có dính dấp gì đâủ
- Không phải thế, với bất cứ vụ án nào chúng tôi cũng không thể bỏ qua một chi tiết nhỏ mà mình cảm thấy có liên hệ xa gần.
- Nhưng mẹ tôi đâu có thể nửa đêm nửa hôm đến đây mở khóa sắt lấy tiền bạc và bắt cóc dì Tuyết đâu?

Danh sách chương của Giòng sông ly biệt

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h