Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 03:52 ở Hà Nội
 

Giấc mơ của Lippel - -- 25 --

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  402

Đúng 12 giờ trưa có tiếng chuông reo, Lippel chạy nhanh ra mở cửa. Ba má đã về đến! Mẹ Lippel để vali xuống, ôm hôn Lippel âu yếm:
-Lippel, má rất nhớ con.
Lippel thổn thức:
-Con rất mừng là ba má đã về.
Mẹ hỏi liên tục:
-Tuần lễ qua ra sao? Con có khỏe không? Có nhớ ba má không? Con có vấn đề gì với bà Jakob phải không? Chuyện gì vậy? Tại sao bà Jeschke lại đến đây?
Ba của Lippel sốt ruột nói:
-Trước khi con kể cho mẹ nghe, ba muốn hôn con 1 cái đã.
Lippel ôm hôn ba. Sau đó bà Jeschke từ nhà bếp đi ra.Ông bà Mattenheim lễ phép chào bà và bà cũng lịch sự đáp lễ. Bốn người vào phòng ăn và ngồi vào bàn. Bà Jeschke nói:
-Rất tiếc Lippel phải ăn món giống ngày hôm qua. Tôi phải nấu những gì mà bà Jakob đã mua.
Lippel nói:
-Nhưng hôm qua ăn với khoai tây nghiền còn hôm nay ăn với nui. Hơn nữa món thịt bò chiên của bác rất ngon, cháu có thể ăn nó hằng ngày.
Ông Mattenheim ngạc nhiên:
-Hôm qua bà Jeschke đã nấu cho con ăn rồi à, ba tưởng bà Jakob còn ở nhà?
-Đúng rồi, bà còn ở đây nhưng con và 2 người bạn ăn trưa ở nhà bác Jeschke.
Ông Mattenheim hỏi:
-Với 2 bạn con?
Bà Mattenheim nhận xét:
-Càng lúc con càng có vẻ bí mật hơn.
Lippel cười:
-Họ là những người bạn mới của con.
-Bạn mới? Tốt lắm! Con quen họ ở đâu? Tại sao các con lại ăn trưa ở nhà bà Jeschke? Tốt nhất con nên kể đầu đuôi câu chuyện trong tuần qua,lúc không có ba má ở nhà.
Lippel kể cho ba má về bà Jakob, về trường học, con Mực và gia đình Guney. Ba má cậu chăm chú lắng nghe, sau đó bà Mattenheim quay sang nói với bà Jeschke:
-Chúng tôi phải cám ơn bà 3 lần: vì bà đã mời Lippel và bạn đến ăn trưa, đã yêu cầu bà Jakob đi khỏi nhà và vì bữa ăn ngon trưa nay.
Ba Lippel tiếp lời:
-Và cả món tráng miệng.
Bà Jeschke lúng túng:
-Không có gì đáng kể đâu.
Sau khi ăn xong, ông Mattenheim hỏi con:
-Lippel, con sưu tầm được đủ 100 điểm penny chưa?
-Nếu bà Jakob không quăng bỏ mấy điểm của con thì con có thể đổi lấy hình rồi. Con vừa có được 98 điểm.
Ba Lippel cười và nói với vợ:
-Em mở bóp đi.
Bà Mattenheim mở bóp lấy ra 4 điểm penny. Lippel ngạc nhiên:
-Ở đâu mà ba má có? Ở Wien cũng có sữa chua với điểm penny sao?
-Không, nhưng trên xe lửa ba má đã dùng sữa chua.
Lippel mừng rỡ:
-Hay quá, bây giờ con có trên 100 điểm rồi.
-Nhưng đó không phải là thứ duy nhất mà ba má mang từ Wien về cho con.
Ba Lippel vừa nói vừa lấy ra trong vali 1 quyển sách to nhiều màu và đưa cho cậu. Lippel lật từng trang 1 cách thích thú. Ông Mattenheim nói tiếp:
-Đây là chuyện kể về cậu thiếu niên Nê-Mô. Mỗi tối Nê-Mô đều nằm mơ và trong mỗi giấc mơ đều xảy ra những câu chuyện phiêu lưu mạo hiểm.
Câu chuyện ông Mattenheim đã gợi cho Lippel nhớ đến giấc mơ còn đang dở dang của mình. Cậu để quyển sách sang 1 bên rồi buồn bã ngồi xuống chiếc ghế bành và thẫn thờ nhìn ra ngòai. Bà Mattenheim hỏi con bằng giọng lo âu:
-Có chuyện gì vậy con?
Ba Lippel cũng hỏi 1 cách lo lắng:
-Tại sao con lại buồn vậy?
-Tôi biết tại sao rồi - bà Jeschke nói và quay sang Lippel - quyển sách này làm cháu nhớ đến đọan kết của câu chuyện trong giấc mơ. Phải vậy không cháu?
Lippel gật đầu. Mẹ Lippel thắc mắc:
-Đọan kết của giấc mơ? Câu chuyện thế nào con hãy cho mẹ nghe.
Lippel bắt đầu kể từ khi nhận được quyển sách, phần đầu câu chuyện trong sách cho đến khi bắt đầu nằm mơ về hòang tử Asslam và công chúa Hamide, đến thành phố ở xứ Trung Đông, hòang cung, nhà trọ và đến phần kết của câu chuyện. Cuối cùng Lippel nói 1 cách thất vọng:
-Và bây giờ con không biết câu chuyện kết thúc thế nào, chỉ còn thiếu 1 chút ở phần cuối khi con bị bắt và được đưa đến gặp nhà vua. Con muốn nói con trong mơ kia. Ba má hiểu chứ?
Bà Mattenheim suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Má biết câu chuyện kết thúc như thế nào rồi.
-Sao má lại biết? Má đã nghe câu chuyện này hay đã đọc nó ở đâu rồi ạ?
-Con đừng thắc mắc, miễn là má biết được phần kết thì thôi.
Và mẹ của Lippel bắt đầu kể...

Đọan kết của câu chuyện

Lippel được đưa vào hòang cung. Người lính bắt Lippel giao lại cho tóan lính trong hòang cung vì những người gác cổng không được phép vào bên trong. Những người này lại giải cậu đến cấp trên và cuối cùng Lippel được chuyển đến những người lính cận vệ của nhà vua. Viên đội trưởng cận vệ nghiêm khắc hỏi Lippel:
-Ngươi là ai? Ngươi muốn gì?
Lippel trả lời:
-Tôi là Lippel. Người ta bắt tôi vào đây. Ông "được phép" đưa tôi đến nhà vua.
Người cận vệ giận dữ:
-Được phép à! Ngươi sẽ hết đùa cợt khi đứng trước mặt nhà vua.
Nhà vua rời phòng nghỉ và đến chỗ làm việc. Người cận vệ dẫn Lippel đến trước mặt ngài và rất ngạc nhiên khi nghe nhà vua ra lệnh:
-Mở dây trói ra và mang đến cho hắn 1 cái ghế nệm, 1 li nước trái sung và 1 dĩa trái cây tươi.
Lippel ngồi xuống và nói:
-Cám ơn ngài. Nếu được xin ngài cho tôi sữa chua thay vì nước trái sung.
Nhà vua nói với những người cận vệ:
-Các ngươi có nghe không? Hãy mang đến cho hắn mấy hũ sữa chua ngon nhất trong tủ lạnh của hòang cung.
Nhà vua quay sang Lippel và yêu cầu cậu kể lại những gì đã xảy ra. Lippel kể cho nhà vua nghe tất cả, từ âm mưu của bà thím đến chuyện chạy trốn ở sa mạc, gặp bão cát, chuyện 3 người lính, nhà trọ với bà chủ mập và sau cùng là chuyện bị bắt giữ. Nhà vua lắng nghe và thỉnh thỏang gật đầu như xác nhận những điều ông đã biết.
Những người hầu cận và lính hộ vệ nghe câu chuyện đều xúc động và tức giận. Viên đội trưởng cận vệ tâu:
-Xin bệ hạ cho phép hạ thần bắt ngay 3 tên tội phạm, nếu không chúng có thể trốn thóat.
Nhà vua hạ lệnh:
-Hãy bắt 3 tên đó ngay và giam chúng vào ngục tối. Đưa bà chủ nhà trọ Thanh Tâm đến đây. Và cho mời người vợ của em trẫm đến! Nhưng các ngươi nhớ không được tiết lộ cho ai biết những gì vừa nghe thấy.
Một lát sau người hầu mang đến cho Lippel mấy hũ sữa chua. Sữa khá ngon nhưng Lippel sẽ thích hơn nếu trên nắp hộp có mấy điểm penny thay vì đựng trong hũ bằng vàng. Tiếp đó người lính cận vệ đưa bà chủ nhà trọ vào. Bà run rẩy nhìn quanh, bắt gặp Lippel đang vui vẻ ngồi trước mặt nhà vua nên có phần yên tâm, vì dù sao bà cũng đã giúp đỡ Lippel khi cậu chống chọi với mấy tên lính gác. Nhà vua phán:
-Quả thật khanh là người có tấm lòng vàng! Trẫm sẽ không bao giờ quên ơn của khanh đã giúp đỡ những đứa con của trẫm và sẽ trả ơn xứng đáng. Bây giờ khanh hãy ngồi tạm 1 bên chờ xem sự công bằng sẽ đến.
Người em dâu được đưa vào. Thấy Lippel đang ngồi trước mặt nhà vua, bà ta tái mặt và lảo đảo vì cứ đinh ninh rằng Lippel đã chết cùng với hòang tử và công chúa. Nhưng bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và trịnh trọng bước tới cúi rạp mình trước mặt nhà vua:
-Tâu hòang thượng vĩ đại, ngài cho gọi thần đến để sai bảo chuyện gì?
Nhà vua chỉ tay vào Lippel:
-Cậu bé này tên là Lippel. Cậu cho ta biết nhà ngươi đã âm mưu hại hòang tử Asslam và công chúa Hamide bằng cách cho 3 tên lính hộ vệ 1 túi vàng để chúng giết chết con của trẫm. Có đúng như vậy không?
Bà quả quyết:
-Muôn tâu bệ hạ, Lippel là 1 đứa nói láo! Nó là 1 người lạ, 1 đứa con nít ngọai quốc chứ không phải là người bản xứ. Nó đáng tội chặt đầu vì đã dám nói láo với nhà vua.
Nhà vua giận dữ:
-Nhà ngươi chối tội à?
-Thần không nói dối, tâu bệ hạ. Thần không hề dám động đến sợi lông của hòang tử, cho dù chỉ trong ý nghĩ. Khi hay tin hòang tử và công chúa chết, thần buồn rầu đau đớn khôn tả. Thần sẵn sàng trả mọi giá để đổi lấy mạng sống của hòang tử.
-Ngươi có thể trả giá bằng cái đầu của ngươi.
Bà ta lo sợ:
-Bệ hạ nói thế là có ý gì?
Nhà vua không trả lời thẳng câu hỏi mà đứng dậy kéo tấm màng phía sau. Đằng sau là hòang tử Asslam, công chúa Hamide và con Mực. Vậy là con Mực vẫn còn sống, mặc dù không được khỏe lắm: nó bị mất lỗ tai bên trái và bị thương ở chân trứơc. Nhà vua hét như sấm:
-Đồ khốn khiếp! ngươi định hại chết 2 đứa con của trẫm. Mi sẽ bị hình phạt y như mi đã định làm với Lippel.
Bà ta quì xuống van xin:
-Xin bệ hạ tha mạng;
Nhà vua ra lệnh:
-Bêu đầu người này cho ta!
Asslam vội vã chạy đến quì trước mặt vua cha. Điều hòang tử nói ra sau đây chứng tỏ kết quả tốt đẹp mà chàng đã học từ nhà thông thái Sinh Bá:
-Tâu phụ vương, trước đây người đã từng đưa ra 1 quyết định vội vàng và nặng nề khi ra lệnh đày biệt xứ chúng con. Mặc dù sau đó Người đã hối hận nhưng đã quá trễ và không rút lại được nữa. Chính điều đó đã làm cho phụ vương đau khổ. Vì vậy kính xin phụ vương bới giận và giảm hình phạt cho bà.
-Cha phải làm gì? Con đề nghị hình phạt ra sao?
- Theo con thì bà nên nhận hình phạt đúng như bà đã làm cho chúng con: bị đuổi ra khỏi xứ sở.
Nhà vua nghe theo lời khuyên của hòang tử. Ngài cũng ban thưởng cho bà chủ trọ tốt bụng bằng cách phong bà làm người cai quản vườn thượng uyển và lãnh nhiệm vụ nấu sung chín cho hòang cung. Ngòai ra vợ chồng bà cũng nhận được 1 năm tiền lương được miễn thuế.

Mẹ Lippel nhìn mọi người và hỏi:
-Sao? ba người có thích câu chuyện của tôi hay không?
Lippel hỏi lại:
-Ý má muốn nói là đọan kết trong câu chuyện của con phải không?
-Phải, má tin rằng cuối cùng mọi chuyện đều tốt đẹp.
Ông Mattenheim thêm vào:
-Rất tốt đẹp!
Bà Jeschke cũng gật gù tán đồng.
Lippel vui sướng ngồi dựa vào ghế bành, chậm rãi lật từng trang của quyển sách mới. Hôm nay là 1 ngày chủ nhật thật tuyệt vời: ba má đã trở về, cậu có đủ 100 điểm sưu tầm, chiều mai sẽ được dịp vui chơi với bạn bè! Và tuyệt vời hơn hết là câu chuyện về xứ Trung Đông đã chấm dứt với đoạn kết vô cùng đầy đủ và tốt đẹp!

 


Hết

Danh sách chương của Giấc mơ của Lippel

-- 1 ---- 2 ---- 3 ---- 4 ---- 5 ---- 6 ---- 7 ---- 8 ---- 9 ---- 10 ---- 11 ---- 12 ---- 13 ---- 14 ---- 15 ---- 16 ---- 17 ---- 18 ---- 19 ---- 20 ---- 21 ---- 22 ---- 23 ---- 24 ---- 25 --


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h