Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/11/2017 06:50 ở Hà Nội
 

Em Là Một Áng Mây - Chương 9

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  495
Không biết thời gian qua đi đã bao lâu, từ lúc gặp “bà bác Niên” đó ở ngoài cửa, nghe được những lời đối thoại giữa mẹ và bà ta, Uyển Lan đã có cảm tưởng như mình là một linh hồn vô chủ, một áng mây trôi lững lờ phiêu bạt, nàng không có cách gì tập trung lại ý thức và tư tưởng của mình, cũng không có cách gì phân tích được tình cảm và tâm lý của mình, nàng cảm thấy hỗn loạn, nàng cảm thấy tê dại đi, không thể di động, và cũng không thể nói chuyện.
Phảng phất đâu đây, hình như nàng nghe tiếng Triệu Bôi đuổi “bà bác Niên” đi về, phảng phất đâu đây, hình như nàng cảm thấy cha mẹ dìu nàng vào phòng, phảng phất đâu đây, hình như cha đang tìm cách giải thích gì đó với nàng, phảng phất đâu đây, hình như mẹ đang cầm tay nàng rớt nước mắt... thế nhưng, những thứ đó hình như đang cách nàng thật xa, thật xa, nàng chỉ ngồi ngẩn ngơ trên thành giường, ngẩn ngơ trừng mắt nhìn vào ngọn đèn nhỏ trên bàn học, ngẩn ngơ để mặc cho cái dòng tư tưởng đó phiêu du, di chuyển trên bầu trời bao la vô cùng vô tận.
Mẹ đưa tay lắc lấy lắc để nàng, miệng không ngừng kêu lên:
- Uyển Lan! Uyển Lan! Con nói một tiếng đi! Nói bất cứ cái gì cũng được, con nói ra đi! Trong lòng con nghĩ như thế nào, con cứ nói ra đi!
Nàng nói không ra, vì, nàng thậm chí không biết được rằng trong lòng mình đang nghĩ những gì. Chỉ có một cảm giác mông lung mơ hồ rằng, thế giới của mình, chỉ vỏn vẹn trong một đêm nay, đã bị bể nát ra thành hằng ngàn, hằng vạn mảnh. Cái cảm giác đó, hình như không chỉ bao gồm cái thân thế mơ hồ, kỳ lạ đó của mình, mà còn bao gồm cả những thứ khác, những niềm đau khổ khác, những sự tổn thương khác, những nỗi tuyệt vọng khác... tất cả những chuyện đã xảy ra đó, tại sao lại tập trung xuất hiện chỉ trong một đêm nay? Không, không, sự thật thì, tất cả những thứ đó, thật ra đã tiềm tàng đâu đó từ lâu rồi, đã âm thầm diễn biến từ lâu rồi, chỉ có điều là, nàng giống như một thằng mù bị người ta bịt mắt lại, không nhìn thấy bất cứ một thứ gì mà thôi!
Ông Đoàn Lập Sâm chấp hai tay sau lưng, bước đi bước lại trong phòng bằng những bước chân nóng nảy, ông là một nhà giáo, quen việc dạy học, những lời nói chuyện của ông lúc nào cũng như đang diễn thuyết:
- Uyển Lan, ba biết rằng, đối với con mà nói, câu chuyện này như thể sét đánh ngang tai. Thế nhưng, đời người ta, có rất nhiều chuyện, đều là những điều mình không thể nào dự liệu trước được, nếu như con không quá đòi hỏi gì nhiều ở thế giới này, con tưởng tượng xem, Uyển Lan, con cũng không hề bị mất mát gì cả. Ba mẹ trước đây yêu con, bây giờ vẫn yêu con, về sau cũng vẫn yêu con, thân thế của con, không có quan hệ gì hết, con vĩnh viễn vẫn là con gái của chúng ta! Con vĩnh viễn vẫn là con gái của Đoàn Lập Sâm...
Như một lằn điện xẹt ngang qua, trong óc của Uyển Lan đột nhiên thoáng ngang qua một câu nói, một câu nói được nói ra bằng một giọng thâm trầm, độc địa, không một ý tốt:
- ... Thật sự, cô không giống con gái của một giáo sư đại học chút nào cả! Trông cô không hề có chút gia giáo, từ đầu chí chân của cô, đều là sự hời hợt và ủy mị yêu ma!
Câu nói đó thoáng ngang qua, nàng bất giác rùng mình ớn lạnh, đồng thời, trong đầu nàng như thể vừa có một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa đang đóng chặt im ỉm từ nãy giờ. Đột nhiên, nàng lại có thể suy nghĩ, đột nhiên, nàng lại có cảm giác, đột nhiên, nàng lại có ý thức, và đột nhiên, nàng cũng đã có sự đau đớn. Nàng mở miệng ra, cuối cùng nàng cũng đã thốt ra được một câu:
- Mẹ, con lạnh quá.
Bà Sâm lập tức đứng ngay dậy, lấy ra một cái chăn, quấn lấy nàng thật chặt, thế nhưng, nàng bắt đầu run lẩy bẩy, run lập cập, nàng cảm thấy có một làn sóng lạnh lẽo như băng, như tuyết, đang luân lưu, chạy nhảy trong từng tủy xương, trong từng lỗ chân lông của mình. Nàng cố gắng muốn chận lại sự run rẩy đó, thế nhưng hoàn toàn vô hiệu. Triệu Bôi nãy giờ vẫn đứng một bên, đôi chân mày rậm cấu chặt lại, nhìn trừng trừng vào nàng, lúc này mới lên tiếng nói một câu thật nhanh:
- Con đi châm một túi nước nóng cho nó!
Nàng bất giác đưa mắt nhìn Triệu Bôi một cái. Ồ, Triệu Bôi, trong lòng nàng nghĩ ngợi mông lung, anh ấy không phải là anh Hai của nàng! Anh ấy mới là con trai của vợ chồng Đoàn Lập Sâm! Nàng mơ hồ nhớ lại, lần đầu tiên khi nàng gặp phải “bà bác Niên” đó, Triệu Bôi đã từng chặn ngang cửa, ngượng ngập, cuống quýt tìm cách không cho nàng vào, như vậy, Triệu Bôi cũng đã biết từ lâu rồi, nàng chỉ là một đứa con hoang bị người ta bỏ rơi.
Bà Sâm ngồi bên cạnh nàng, đưa tay cố gắng kéo tấm chăn xiết nàng cho thật chặt, một mặt vòng tay qua ôm lấy nàng, cố gắng muốn làm cho ấm lại đôi bàn tay lạnh như băng của nàng một cách vô vọng, bà kêu lên, giọng của bà chứa đầy nước mắt:
- Uyển Lan!... Uyển Lan! Đây không phải là ngày tận thế, phải không con? Ồ! Uyển Lan! Mẹ sẽ không để cho con đi đâu, mẹ sẽ càng yêu con hơn, càng thương con hơn, mẹ bảo đảm với con như thế! Uyển Lan, con đừng nên buồn bã, khổ sở như vậy! Con làm cho lục phủ ngũ tạng của mẹ tan nát cả rồi đây!
Bà đưa tay lên vuốt ve mái tóc nàng, sờ mó đôi gò má nàng.
Nàng muốn ngã nhào vào lòng mẹ, nàng muốn buông lên tiếng khóc sướt mướt. Thế nhưng, không hiểu có cái gì đã ngăn nàng lại. Nàng đưa mắt nhìn bà Sâm, mới mấy tiếng đồng hồ trước đây, nàng vẫn còn khao khát được ngã nhào vào lòng người đàn bà này, kể lể những nỗi thiệt thòi mà mình phải gánh chịu. Thế mà bây giờ, tại sao nàng lại cảm thấy cách xa đến như thế này? Cảm thấy lạ lẫm như thế này? Mẹ của nàng! Đây là mẹ của nàng chăng? Không, cái bà bác Niên dở hơi tức cười kia mới là mẹ của nàng! Nàng hít vào một hơi thở dài, hụt hẫng, thần kinh nàng lại bắt đầu mơ hồ trở lại.
Triệu Bôi lại chạy trở ra, không những anh đem ra cho nàng một túi nước nóng, mà còn đem thêm cho nàng một ly café nóng bốc khói và thơm phưng phức! Chưa bao giờ nàng biết rằng một Triệu Bôi lỗ mãng, lại có thể tế nhị và chăm chút đến như thế! Triệu Bôi để túi nước nóng vào lòng nàng, lại đưa ly café lên tận miệng nàng, chàng nhìn nàng, nhướng nhướng đôi chân mày, miễn cưỡng làm ra vẻ mặt tươi cười, hài hước:
- Thôi được rồi, Uyển Lan, uống vào một chút café, em sẽ cảm thấy tinh thần mình khỏe khoắn trở lại ngay thôi! Anh nói cho em nghe, trên cõi đời này không có một vấn đề gì mà không giải quyết được! Mà cũng không có một vấn đề gì làm cho người ta đau khổ đến độ phải chết đi được cả! Em hãy buông thả tâm tình mình đi một chút, đừng nên chui vào cái vỏ ốc cô đơn của mình, bảo đảm với em là chuyện lớn sẽ hóa nhỏ, chuyện nhỏ sẽ hóa không!
Nàng trừng mắt nhìn Triệu Bôi một cái! Dĩ nhiên rồi! Trong lòng nàng chua xót nghĩ ngợi, anh có thể ở đó mà nói đủ thứ lời mát mẻ như thế, tại vì dù sao thì chuyện cũng không hề xảy ra cho anh kia mà! Dù sao thì anh cũng là đứa con trai danh chánh ngôn thuận của nhà họ Đoàn kia mà! Nàng tiếp xúc với ánh mắt của Triệu Bôi, chưa bao giờ nàng thấy rằng, ánh mắt của Triệu Bôi cũng có thể dịu dàng thế kia. Nàng cúi đôi mi cong xuống, bị động hớp vào hai ngụm café, cái mùi thơm thoang thoảng của café vừa xông vào mũi nàng, tâm tình nàng bất giác cảm thấy phấn khởi lên một chút, cầm chặt cái ly, nàng uống một hơi hết sạch ly café.
Triệu Bôi hỏi thật dịu dàng:
- Muốn uống thêm nữa không?
Nàng lắc lắc đầu, ôm lấy túi nước nóng, ngồi cuốn rút trong chăn, đột nhiên nàng cảm thấy mình đã có can đảm, và cũng cần phải đối diện với gương “mặt thật” của mình. Ngẩng đầu lên, nàng nhìn bà Sâm, sự run rẩy đã ngưng, sự lạnh lẽo cũng không còn. Nàng nói bằng một giọng thật rõ ràng:
- Mẹ! Nói cho con nghe, đừng nên dấu con nữa! Con thật sự từ đâu tới?...
Từ đâu tới? Lúc còn nhỏ thật nhỏ, nàng cũng đã từng hỏi mẹ: mẹ ơi, con từ đâu tới vậy? Ồ, Uyển Lan, con từ trong nhụy hoa hồng chui ra đấy! Nàng lắc lắc đầu một cách chua xót:
- ... Mẹ! Con muốn sự thật, ba mẹ phải nói sự thật cho con biết!
Bà Sâm thở vào một hơi thật sâu, thật dài, bà nắm lấy bàn tay của Uyển Lan. Ánh mắt của bà thẳng thắn và cương quyết, bà nói bằng một giọng quả quyết:
- Thôi được, Uyển Lan, mẹ sẽ nói hết sự thật cho con nghe! Những ngày tháng gần đây, mẹ cũng rất đau khổ, kể hết cho con nghe, để tự con có một quyết định, một chọn lựa, cũng là một phương pháp giải quyết vậy!...
Bà hơi dừng lại, cúi đầu nhìn xuống bàn tay của mình, bàn tay đang nắm lấy bàn tay của Uyển Lan. Cuối cùng bà đau đớn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt của Uyển Lan:
- ... Đúng vậy, con không phải là con gái của ba mẹ. Hai mươi năm trước, chúng ta chưa dọn nhà đến đây, chúng ta vẫn còn ở khu Hòa Bình Đông lộ, cũng là nhà của chính phủ phát cho, lúc đó chưa có loại nhà chung cư, nhà chúng ta là loại nhà nhỏ kiểu Nhật, phía trước có khu vườn hoa nho nhỏ. Năm đó, Triệu Bôi đã năm tuổi rồi, mẹ rất muốn có một đứa con gái, thế nhưng, bác sĩ khẳng định rằng mẹ không thể sinh đẻ được nữa. Mẹ rất muốn nuôi một đứa con gái, do đó mẹ bèn nhờ những người quen biết, hỏi xem có ai muốn cho bé gái mới sinh hay không? Vì vậy, mọi người đều biết rằng mẹ muốn có một đứa con gái, bạn bè đều giúp mẹ hỏi thăm các nơi. Sau đó, mẹ nhớ rất rõ, hôm đó là ngày 22 tháng 6, mỗi ngày mẹ có thói quen, sáng sớm thức dậy là ra sân quét lá rụng, lúc đó, trong sân nhà chúng ta có trồng vài cây trúc, lúc nào cũng có lá rụng đầy. Đột nhiên, mẹ nghe phía ngoài cửa có tiếng trẻ con khóc oe oe, tiếp theo đó, có tiếng người nhấn chuông cửa thật gấp rút.
Mẹ ra mở cổng, vừa đúng lúc nhìn thấy một người đàn bà trẻ, bỏ chạy đi như bay, còn con, được quấn trong chiếc chăn bông nhỏ, mở đôi mắt to tròn lay láy, nằm trên bậc thềm tam cấp phía ngoài cửa nhà ta.
Bà Sâm hơi dừng lại, ông Sâm thở ra một hơi dài nhè nhẹ. Triệu Bôi thì lại đưa đến cho mẹ một ly nước trà nóng. Triệu Bôi hôm nay, sao lại tế nhị và tỉ mỉ thế kia?
Bà Sâm hớp ngụm trà, Uyển Lan nhìn bà không chớp mắt, bà Sâm tiếp tục nói:
- ... Lúc đó, trong lòng mẹ đã hiểu ra. Thế là mẹ bế con vào trong nhà, mẹ mới phát giác ra rằng, con vừa gầy, vừa nhỏ, vừa bệnh, vừa yếu. Mở tấm chăn quấn con ra, mẹ nhìn thấy trước ngực con, có để một mảnh giấy...
Bà ngẩng đầu lên nhìn ông Sâm:
- Lập Sâm, anh đi lấy mảnh giấy đó đến đây đi!
Ông Sâm nhìn trừng trừng vào Uyển Lan, nói bằng một giọng trầm ngâm:
- Uyển Lan, con muốn xem không?
Uyển Lan cương quyết gật gật đầu. Ông Sâm đi ra khỏi phòng, chỉ một lúc sau, ông quay trở vào, trong tay cầm một mảnh giấy nhỏ đã ngã màu vàng úa, từ từ đưa cho Uyển Lan. Uyển Lan mở mảnh giấy ra, lập tức, nàng nhìn thấy nét chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo như của một đứa trẻ mới tập viết, viết mấy hàng chữ thật luộm thuộm, không suông sẻ chút nào:
“Ông Sâm, bà Sâm:
Tôi biết ông bà đều là người rất tốt, thích làm chuyện phải, có một chị sen nói ông bà muốn nuôi một đứa con gái. Con gái tôi sinh ngày 20 tháng 5, ba nó là người xấu, không chịu làm đám cưới với tôi, bỏ đi mất tiêu rồi. Tôi mới có mười chín tuổi, má tôi không nuôi tôi nữa, tôi phải đi làm vũ nữ. Đứa nhỏ này có bệnh, tôi nuôi không nổi, tặng cho ông bà. Ông bà coi như làm phước, nuôi nó lớn dùm tôi đi, Bồ Tát sẽ phù hộ ông bà.”
Chỉ với mấy hàng chữ như thế, trong đó đã có hằng hà lỗi chính tả, chữ viết xiêu vẹo khó coi. Uyển Lan ngẩng đầu lên, nhìn vào bà Sâm, trong lòng nàng đau đớn như có một ngọn dao đâm thấu qua, xuyên suốt, nàng thật sự hy vọng mình không bao giờ nhìn thấy mảnh giấy này, tại sao từ lúc đầu họ lại không đốt mảnh giấy này đi? Bà Sâm định lấy mảnh giấy lại, thế nhưng, Uyển Lan nắm lấy nó thật chặt, thật cứng - cái mảnh giấy với những bút tích của người mẹ đã sinh ra nàng. Nàng nên vui mừng vì những dòng chữ đó? Hay là nàng nên đau khổ vì những dòng chữ đó? Đó là sự vui mừng của nàng? Hay đó là sự sỉ nhục của nàng?
Ông Sâm nhìn nàng thật sâu, thật sâu:
- Uyển Lan, con đã đến nhà chúng ta như thế đó, cho đến nay, ba vẫn còn nhớ cái thân hình nhỏ bé, gầy guộc của con lúc đó, tuy rằng đã đầy một tháng, thế nhưng, lại chỉ có một lớp da bọc lấy xương, mẹ con và ba, lúc đó đều cảm thấy hoài nghi, không biết rằng con có thể lớn lên một cách bình an, suông sẻ hay không? Ba nhìn thấy con nhẹ như một cành lan, chiếc lá, nghĩ đến cái sinh mệnh nhỏ bé của con, sao lại không được trân trọng, quý giá thế này? Thế là, ba đặt cho con cái tên là Uyển Lan, một đóa hoa Lan trong vườn Ngự Uyển, dù sao cũng sẽ được trân trọng, quý báu hơn người, từ đó, con trở thành trung tâm điểm của gia đình ta...
Bà Sâm ngắt lời chồng:
- ... Không phải là trung tâm điểm, mà là vàng là ngọc của gia đình ta, chúng ta yêu con, cưng con, lo lắng cho con... nhìn thấy con ngày một đầy đặn ra, ngày một hồng hào ra, ngày một rắn chắc, khỏe mạnh ra, chúng ta đều vui mừng đến độ điên cuồng lên. Rồi từng năm, từng năm trôi qua, chúng ta càng lúc càng yêu thương con hơn. Trong trái tim của mẹ, không hẳn là không có sự lo sợ, mẹ cứ lo sợ là mẹ ruột của con sẽ bỗng dưng xuất hiện, đòi con lại từ bàn tay mẹ, thế nhưng, không có. Suốt hai mươi năm nay, chúng ta cũng đã dọn nhà đi hết mấy lần, đổi hết mấy địa chỉ khác nhau, trong lòng mẹ đã cảm thấy yên ổn, mẹ nghĩ rằng sẽ không thể nào có người đến tìm con nữa. Thế nhưng, không lâu sau ngày sinh nhật hai mươi tuổi của con, cái bà Niên đó đột nhiên lại xuất hiện...
Bà Sâm thở ra một hơi dài não nuột:
- ... Lúc đầu, mẹ thật sự không chịu chấp nhận cái sự thật đó, mẹ nghĩ, có thể bà ta đến đây để tìm cách bắt chẹt mẹ. Thế nhưng, bà ta khóc lên, bà ta vừa khóc vừa kể lể với mẹ, tất cả những hối hận, ăn năn của hai mươi năm nay, sự tìm kiếm, theo đuổi của hai mươi năm nay, bà ta cố gắng suốt hai mươi năm, bây giờ mới lấy được một ông chồng lớn hơn bà ta những hai mươi mấy tuổi, nhưng giàu có, nhiều tiền lắm của, tại vì, bà ta muốn cải thiện hoàn cảnh của mình, nhìn lại đứa con gái mà bà ta đã bỏ rơi hai mươi năm về trước... Uyển Lan, bà bác Niên mà con gặp tối hôm nay, bà ấy đích thực là mẹ ruột của con, vì muốn chứng thật chuyện này, bà ta đã từng đem bức thư lúc trước, và cũng chính là mảnh giấy con đang cầm trên tay đây, đọc cho mẹ nghe không sót một chữ nào. Uyển Lan,...
Bà Sâm lại hớp một ngụm nước trà, bà nhìn trừng trừng vào nàng, ánh mắt bà long lanh ngấn lệ:
- ... bà ấy không phải là một người có học, bà ấy không được đến trường đi học bao nhiêu, thế mà bà ta lại đọc bức thư ấy không sót một chữ nào, đủ thấy, bức thư này, đã từng được đọc đi đọc lại trong tận cùng tâm khảm của bà ta như thế nào. Ồ! Uyển Lan!...
Bà Sâm chớp chớp mắt, những giọt lệ long lanh không còn giữ được trong đôi tròng mắt nữa, chúng rơi lả chả xuống vạt áo bà:
- ... Mẹ yêu con đến như thế này, mẹ thương con đến như thế này, hai mươi năm nay, con và Triệu Bôi, cả hai đứa đều là sinh mạng của mẹ! Làm sao mẹ có thể để cho bà ta cướp con đi mất từ vòng tay của mẹ? Thế nhưng, mẹ cũng cảm thấy mâu thuẫn, mẹ cũng cảm thấy đau khổ. Tại vì, dù sao đi nữa, bà ta cũng là mẹ ruột của con! Bà ta vì con, cũng đã từng vùng vẫy, tranh đấu, cố gắng hết sức mình, không ngừng theo dõi tông tích của gia đình ta. Mẹ nuôi là mẹ, mẹ ruột chẳng lẽ không phải là mẹ? Mẹ nuôi đã có thể yêu con như thế này, thì tình yêu của mẹ ruột còn đến như thế nào?... Ồ, cái bí mật trọng đại, cái bí mật che dấu suốt hai mươi năm nay, bây giờ đã được nói ra cho con biết. Mẹ biết rằng con sẽ khổ sở, mẹ biết rằng con sẽ đau lòng, thế nhưng, nếu như lùi lại một bước mà nghĩ, sự tranh chấp giữa mẹ và mẹ ruột của con, chẳng qua cũng chỉ vì yêu con mà ra, đừng nên vì cái tình yêu đó của chúng ta, mà tỏ ra khe khắt quá với sinh mạng của mình, con ạ! Được không? Uyển Lan?
Uyển Lan ngẩng gương mặt trắng bệch của mình lên, nhìn thẳng vào bà Sâm. Làm sao mà bà lại không phải là mẹ ruột của nàng cho được? Bà đã nhìn thấu suốt vào tận cùng tâm hồn của nàng kia mà, bà biết rằng nàng đang oán hận sự tồn tại của mình trên cõi đời này! Làm sao bà lại không phải là mẹ ruột của nàng cho được? Nàng đau đớn, chán chường, tuyệt vọng vùi đầu vào hai đầu gối đang bó cong của mình. Trong lòng nàng đang gào thét như điên như cuồng: không! Không! Không! Không! Không! Nàng không muốn chuyện này xảy ra, nàng không tin chuyện này đang xảy ra! Đây là một cơn ác mộng hoang đường, kỳ cục, một chốc nữa đây, nàng sẽ tỉnh dậy, nàng sẽ thấy rằng cả câu chuyện này chỉ là một cơn ác mộng, không có bà bác Niên, không có ông bác Niên, không có mảnh giấy nàng đang nắm thật chặt trên tay gì cả!
Ông Sâm bước đến bên giường, ông đưa tay ấn nhè nhẹ lên mái tóc dài mềm dịu của Uyển Lan, giọng ông trầm buồn, nhưng dịu ngọt:
- Uyển Lan, bây giờ bí mật đã được khám phá ra, con cũng nên cố gắng bình tĩnh mà xử dụng lý trí cùng tư tưởng của mình, cân nhắc kỹ lưỡng về câu chuyện này. Chúng ta dưỡng dục con hai mươi năm nay, tuyệt đối không phải là một ân huệ đối với con, vì, con đã đem đến cho chúng ta quá nhiều vui vẻ, những sự vui vẻ đó, cho dù là bạc muôn bạc vạn cũng không thể nào đổi lấy được. Thay vì nói chúng ta có ân với con, thì hãy nói rằng con có ân với chúng ta, con cần phải hiểu rõ điều này... Còn như mẹ ruột của con, tuy rằng bà ta không có được một sự giáo dục cao, tuy rằng bà ta trụy lạc vào chốn phong trần, đối với con, bà ta cũng không có gì phải đáng chê trách. Trước nhất là tìm cho con một gia đình tin cậy được để dưỡng dục con, rồi cố gắng tích lũy tiền bạc, lấy một ông chồng giàu có, lại thuyết phục được ông chồng, cùng nhau đến tìm lại con, bà ấy thật ra cũng đã tính toán khổ sở vô cùng! Do đó, Uyển Lan, mẹ ruột của con hiện nay rất giàu có, và cũng rất cần con, hôm nay con đã qua khỏi tuổi pháp định từ lâu, con có thể chọn mẹ ruột của con, hoặc cũng có thể tiếp tục theo chúng ta, con có cái quyền tự do của con. Bây giờ, tư tưởng của con nhất định là rất lộn xộn, thế nhưng, con cần phải bình tĩnh một chút, bình tĩnh suy nghĩ về tương lai của con, cùng sự chọn lựa của con!
Uyển Lan ngẩng đầu lên, đột nhiên, nàng cảm thấy như có một ngọn hồng thủy đang òa vỡ ra trong lồng ngực mình, nàng cảm thấy cuồng nộ và giận dữ, cảm thấy nguyên cả thế giới này đang mở ra với nàng một trò đùa dai quá sức to lớn. Nước mắt từ trong đôi tròng mắt nàng ùa ra tức tưởi, chảy ào xuống cả khuôn mặt trắng nhợt nhạt của nàng. Đôi con ngươi của nàng chìm trong màn lệ mờ, thế nhưng, lại thiêu đốt như hai đóm lửa phừng phừng, mạnh mẽ. Nàng cảm thấy tan nát, nàng cảm thấy vỡ vụn, nàng cảm thấy hỗn loạn, nàng bắt đầu kêu lên, thật to tiếng, không kềm chế, không điều khiển được lời nói của mình:
- Tại sao từ đầu ba mẹ lại không để cho con chết trên bậc thềm đó cho rồi? Tại sao ba mẹ lại nuôi dưỡng con làm gì? Tại sao ba mẹ lại gạt con suốt hai mươi năm nay? Ba mẹ có anh Hai rồi, đã đủ rồi, tại sao lại còn đi tìm một đứa con gái nuôi làm gì? Bây giờ, ba mẹ bắt con chọn lựa, con muốn thà rằng mình chết đi từ lúc ban đầu! Ba mẹ lẽ ra không nên giữ con lại, không nên nuôi dưỡng con, không nên giáo dục con... con hận ba mẹ! Hận ba mẹ! Hận ba mẹ! Hận sự nhân từ của ba mẹ, hận tình yêu của ba mẹ dành cho con...
- Trời ơi!...
Bà Sâm đứng dậy, gương mặt trắng bệch như tuyết, thân hình lảo đảo muốn ngã. Ông Sâm lập tức chạy ngay đến, đưa tay ra đỡ lấy bà. Bà Sâm, nước mắt ràn rụa, quay qua ông chồng, rên rỉ, khổ sở:
- ... Trời ạ! Chúng ta đã làm sai những gì? Chúng ta đã làm sai những gì vậy?
Triệu Bôi từ nãy giờ vẫn đứng một bên lắng nghe, theo dõi tất cả những diễn biến, lúc này, đột nhiên, chàng không nhịn được nữa, nhào đến bên giường, chàng chụp ngay lấy cánh tay của Uyển Lan, chàng lắc nàng một cách điên cuồng, kêu lên thật to:
- Em điên rồi! Uyển Lan! Câm miệng lại! Uyển Lan! Em có quyền gì mà trách móc ba mẹ như thế? Chỉ vì ông bà đã nuôi dưỡng em, giáo dục em, yêu thương em hay sao! Sinh mạng của em vốn như giọt sương, ngọn cỏ, có chết cũng không đáng gì, chẳng lẽ nuôi dưỡng em mà lại trở thành có tội hay sao? Em có còn lương tâm hay không? Em có còn đầu óc hay không? Em có còn tư tưởng hay không? Em có còn tình cảm hay không?
Uyển Lan bị Triệu Bôi lắc lư một trận, nàng tỉnh táo lại, mở to đôi mắt, nàng há hốc mồm kinh ngạc, không phát ra được một chữ nào. Triệu Bôi nuốt ực từng ngụm nước miếng, cố gắng đè nén cho mình bình tĩnh trở lại, chàng quay đầu lại nói với cha mẹ:
- Ba, mẹ, ba mẹ xuống dưới lầu nghỉ cho khỏe đi, con muốn được đơn độc nói chuyện với Uyển Lan một chút!
Ông Sâm đưa mắt nhìn con trai, nét mặt ông đăm chiêu, tiếng kêu ông hằn nét bất an:
- Triệu Bôi! Con... cũng muốn bị cuốn hút vào câu chuyện này chăng?
Triệu Bôi nhìn cha thật bình tĩnh, chàng nói:
- Đã là một phần tử trong gia đình, thì mọi chuyện xảy ra, không ai có thể tránh khỏi được!... Ba, ba an tâm đi!
Ông Sâm thở ra một hơi dài, dìu vợ đi ra hướng cửa:
- Thôi cũng được! Các con người trẻ tuổi với nhau, có thể dễ dàng thông cảm nhau hơn, các con nói chuyện với nhau một chút xem sao!
Ông mệt mỏi, tiu nghỉu, bất an dìu vợ đi ra khỏi phòng.
Triệu Bôi đóng cửa phòng lại, chàng trở lại phía trước Uyển Lan, những nét hi hi ha ha thường ngày của chàng đã biến mất không một dấu vết, trông chàng nghiêm túc và trầm tĩnh. Kéo một chiếc ghế, chàng ngồi đối diện với Uyển Lan, Uyển Lan từ lúc bị chàng lắc lư một trận điên cuồng đến giờ, nàng ngồi chết trân ở đó như một pho tượng hóa thạch, trừng to đôi mắt, không nhúc nhích động đậy.
Triệu Bôi nói bằng một giọng thâm trầm:
- Uyển Lan, em không cảm thấy rằng, những lời em nói với ba mẹ khi nãy, hoàn toàn không công bình sao?
Cuối cùng Uyển Lan cũng ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn chàng một cái, gương mặt nàng không một biểu lộ tình cảm:
- Anh đừng nên cố gắng nói gì với em, em cũng không muốn nghe anh, vì anh không thể nào hiểu được tâm tình của em lúc này!
- Tại sao?
Nàng lại bắt đầu kêu to lên, hung hăng, bậm trợn:
- Anh biết rõ là tại vì sao! Anh là con trai của ba mẹ, đương nhiên anh được tận hưởng tình yêu thương của họ! Anh không cần phải đợi đến hai mươi năm sau, mới phát giác ra rằng mình là một đứa trẻ bị bỏ rơi! Đối diện với sự chọn lựa giữa công ơn sinh thành và công ơn dưỡng dục, anh hạnh phúc, anh vui vẻ...
Triệu Bôi ngắt lời nàng, trong giọng nói của chàng, có một lực lượng thật to lớn, làm cho nàng bất giác phải dừng lại, giọng chàng khàn hẳn đi:
- Đừng kêu! Nghe anh nói đây, Uyển Lan...
Chàng nhìn trừng trừng vào đôi mắt của nàng, miệng chàng phát ra từng chữ, từng chữ một, thanh âm trầm thấp, mạnh mẽ và rõ ràng:
- ... Từ nhỏ, mẹ đã bị bệnh tim, bà không hề có khả năng sinh sản, không chỉ một mình em, mà còn có cả anh nữa!
Uyển Lan ngạc nhiên ngẩng đầu lên, miệng mở to ra. Nàng nói bằng một giọng khàn đục và đầy nét nghi ngờ:
- Anh Hai, anh không cần phải dùng cách đó để an ủi em!
Triệu Bôi nói bằng một giọng khẳng định, ánh mắt chàng nhìn trừng trừng vào nàng:
- Không phải anh đang an ủi em, năm anh mười tám tuổi, anh đã vô tình khám phá ra cái bí mật này, anh nhìn thấy một tờ chẩn đoán của bệnh viện, mẹ không hề có khả năng sinh sản, anh có đến bệnh viện chứng thật chuyện này, sau đó, anh trực tiếp hỏi thẳng ba, ba không hề dấu anh, anh được xin về từ cô nhi viện!...
Đôi mắt của Uyển Lan càng mở to hơn nữa.
- ... Em đừng nghĩ rằng địa vị của anh trong nhà này cao hơn em, Uyển Lan, chúng ta bình đẳng với nhau. Hôm nay, em còn may mắn hơn anh, vì ít ra, em còn biết được người mẹ sinh ra em là ai, còn anh? Cha ruột, mẹ ruột của anh đều không thể nào biết được, anh bị người ta bỏ rơi ở ngoài cổng cô nhi viện!...
Uyển Lan trừng mắt nhìn chàng, không một cử động.
- ... Em có biết là anh cũng đã từng đau khổ chăng? Thế nhưng, rất nhanh, anh đã thoát ra khỏi được sự đau khổ đó, vì anh hiểu ra được niềm hạnh phúc của anh. Lúc nãy, em đã nói đến công ơn sinh thành và công ơn dưỡng dục, em có biết không, sinh sản là một sự ngẫu nhiên, nếu nói hơi khó nghe một chút, nó có thể là một thứ sản phẩm phụ của đôi nam nữ sau khi tìm sự hoan lạc, sinh mà không dưỡng, thà rằng đừng sinh! Còn dưỡng dục, thì cần phải cho ra sự thương yêu và lòng nhẫn nại vô bờ bến! Có một đứa trẻ nào, mà không trải qua sự bú mớm để được trưởng thành!... Uyển Lan, sau khi anh suy nghĩ thông suốt, trong lòng anh chỉ có tình yêu, chứ không có sự thù hận, anh yêu ba mẹ của chúng ta! Tại vì, ông bà thật sự thương yêu chúng ta nên mới nuôi dưỡng chúng ta! Không phải vì sự tìm tòi hoan lạc trong nhất thời mà sinh chúng ta ra! Em có hiểu không? Uyển Lan?...
Uyển Lan vẫn không nói chuyện, cả người nàng ngẩn ngơ đến độ chết cứng. Triệu Bôi tiếp tục nói:
- ... Từ đó, anh biết rằng anh là con trai của Đoàn Lập Sâm! Anh không còn nghĩ đến những chuyện khác, anh lấy cha mẹ anh làm sự kiêu hãnh, làm niềm hạnh phúc, anh lấy gia đình anh làm điều vinh dự. Tuy rằng, cha mẹ ruột của anh, rất có thể chỉ là một loại du đãng, gái điếm, anh bất cần! Anh chỉ biết có một chuyện: anh là con trai của Đoàn Lập Sâm và Ngô Tuệ Trang! Hôm nay, cho dù có một ông nhà giàu cự phú nào đó đến nhìn anh, anh cũng không nhận! Anh chỉ nhận cha mẹ của anh hiện giờ mà thôi!...
Những giọt nước mắt trên gương mặt của Uyển Lan đã ráo hoảnh, ánh mắt nàng long lanh những tia sáng đen ngời. Triệu Bôi đứng dậy:
- ... Rồi đó, Uyển Lan, em cứ tiếp tục oán trách ba mẹ đi, oán trách ông bà đã giữ em lại, oán trách ông bà đã dưỡng dục em, oán trách ông bà bao nhiêu năm nay đã yêu thương em vô điều kiện! Em cứ hận thù ông bà đi, em cứ giận ghét ông bà đi! Vì dù sao, em cũng đã có mẹ ruột, hận xong rồi, oán xong rồi, em có thể trở về bên cạnh mẹ ruột của em! Vì dù sao, giữa công ơn sinh thành và công ơn dưỡng dục, em chỉ có thể chọn một mà thôi!
Uyển Lan lùa chiếc chăn đang quấn trên người qua một bên, quăng bình nước nóng đang ôm trong lòng qua một bên, nàng từ từ đứng dậy. Triệu Bôi hỏi:
- Em muốn làm gì?
- Đi xuống lầu tìm ba mẹ.
Nàng nói thật nhỏ giọng, đi ra tới cửa, nàng quay đầu lại, ánh mắt nàng long lanh ướt nhìn vào Triệu Bôi:
- Anh Hai, em chưa bao giờ biết rằng, anh lại là một người anh tốt đến như thế!
Triệu Bôi nói:
- Một điều em càng cần phải biết nữa là, chúng ta đã có được một gia đình như thế nào! Mẹ không bao giờ gạt chúng ta, em từ trong nụ hoa hồng chui ra, còn anh được hái từ trên cây táo xuống!
Uyển Lan đi ra khỏi phòng, bước từng bước xuống lầu. Ông Sâm và vợ đang ngồi sánh vai nhau trên chiếc ghế salon, ông Sâm đang dùng bàn tay mình vỗ vỗ vào bàn tay vợ, im lặng an ủi bà. Uyển Lan đi thẳng đến trước mặt họ, từ từ quỳ xuống phía trước họ, một tay nàng nắm lấy tay mẹ, một tay nàng nắm lấy tay cha, nàng vùi mặt mình vào trong vạt áo của bà Sâm, nói bằng một giọng thì thầm:
- Ba, mẹ, con yêu ba mẹ, con cần ba mẹ, vĩnh viễn, suốt đời. Ba mẹ là ba mẹ duy nhất của con, không phải là một ai khác.

Danh sách chương của Em Là Một Áng Mây

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h