Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/11/2017 06:49 ở Hà Nội
 

Em Là Một Áng Mây - Chương 7

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  638
Từ tòa soạn xong việc trở về nhà, đã là nửa đêm rồi.
Mạnh Thiều mệt mỏi, khổ sở, ảo não, thất thiểu trở về nhà. Suốt một ngày nay, chàng đã thử liên lạc với Uyển Lan, thế nhưng, buổi sáng, Uyển Lan làm việc ở tòa soạn, điện thoại chàng hoàn toàn bị từ chối hẳn.
- Cô Uyển Lan đang bận làm việc, không có thì giờ nghe điện thoại!
Buổi trưa, người ở tòa báo nói:
- Cô Uyển Lan đi đến phòng sắp chữ rồi!
Buổi chiều, chàng chạy hộc tốc đến tòa soạn tạp chí đó để đón nàng, mới phát giác ra rằng, nàng đã ra về sớm hơn bình thường.
Suốt buổi tối, chàng ngồi viết bài ở tòa soạn, không rút ra được thì giờ, thế nhưng, chàng vẫn đánh hai cú điện thoại đến nhà nàng, người bắt điện thoại lần nào cũng là cái ông anh như thể có cựu thù với chàng:
- Em gái tôi ấy à? Nó đi chơi với bạn trai rồi!
Đi chơi với bạn trai rồi? Nàng có thể có bạn trai nào khác hơn? Dĩ nhiên là cái anh chàng bạn trai từ thời thơ ấu chứ còn gì nữa. Chàng buồn bã cúp điện thoại. Suốt cả một buổi tối, hồn phách chàng vật vờ, tâm tình chàng bất định, thế này là thế nào chứ? Nếu như chàng và nàng cãi nhau, nàng giận dữ thì cũng còn có lý đi, đàng này, giữa họ không hề có chuyện cãi nhau, người làm cho nàng giận, là mẹ của chàng! Mà mẹ đã có làm gì sai đâu? Mẹ đã tìm đủ mọi cách để làm cho nàng vừa lòng kia mà, không phải sao? Mẹ không hề cau có với nàng, mà cũng chẳng hề có một lời nói nặng, không cho nàng xuống bếp, dù sao cũng là vì thương nàng, chứ nào có phải khinh khi nàng đâu! Thế mà nàng lại phủi tay mà đi như thế, lại bướng bỉnh bỏ đi một cách thẳng thừng như thế! Nàng là cái gì? Mẹ chàng đã nói đúng, nàng chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được cưng chìu quá mức nên hư. Đứa trẻ, bên tai chàng lại vang lên giọng nói dịu nhẹ của Uyển Lan:
- Xin anh cho em chút thời gian, để em học cách được yêu, học cách yêu người và cũng học cách trưởng thành!
Ồ! Uyển Lan! Có tiếng thở dài dâng lên từ tận dưới đáy lòng chàng! Ồ! Uyển Lan! Nếu như anh có thể yêu em ít lại một chút, thì sẽ tốt biết mấy!
Lấy chìa khóa ra, chàng mở cửa. Bước chân rón rén vào nhà, chàng không muốn làm cho mẹ thức giấc. Rất nhiều năm này, mẹ đã có thói quen thức dậy rất sớm để làm thức ăn điểm tâm cho chàng, cho dù chàng ăn hay không ăn. Từ lúc chàng làm việc ở tòa soạn cho đến nay, sinh hoạt của chàng ít nhiều gì cũng có lúc đảo lộn, vì chàng lúc nào cũng đến tòa soạn viết bài vào buổi tối, sau khi hết giờ làm việc, đôi lúc phải ở lại viết bài đặc biệt cho đến tờ mờ sáng. Chàng không có cách gì chế ngự được giờ giấc thức dậy của mình, thế nhưng, mẹ bất kể những điều đó, lúc nào bà cũng cố chấp làm thức ăn sáng cho chàng, lắm khi chàng ngủ một mạch đến trưa, sau khi thức dậy, chàng mới phát hiện ra rằng, mẹ vẫn còn ngồi trên bàn ăn kiên nhẫn chờ chàng thức dậy, cả một bàn thức ăn nguội lạnh, cả một căn nhà vắng vẻ, tịch mịch, và một người mẹ kiên nhẫn, hiền từ. Một người mẹ hiền từ như thế, tại sao chỉ với vài câu nói ngắn ngủi, Uyển Lan lại có thể dễ dàng phủi tay bỏ đi một cách vô lễ như thế? Uyển Lan, Uyển Lan, em đã được cưng chìu quá, em bướng bỉnh quá, em ngang tàng quá, em kiêu hãnh quá, và cũng không biết trật tự tôn ti lớn nhỏ gì hết. Thế nhưng, lúc đầu, những điều làm cho nàng hấp dẫn chàng, không phải là những sự bướng bỉnh, ngang tàng, kiêu hãnh đó của nàng hay sao? Mà bây giờ, tất cả những ưu điểm đã hấp dẫn chàng đó của nàng, lại trở thành những khuyết điểm làm thành sự tan vỡ của hai người hay sao?
Đi vào phòng khách, chàng vẫn còn bị những câu hỏi đó khuynh đảo, trong phòng khách không để đèn, chàng mò mẫm bật công tắc điện, đèn phòng sáng lên, chàng giật nảy mình kinh ngạc, phát giác ra rằng, mẹ vẫn chưa đi ngủ, bà đang ngồi trong chiếc ghế salon tối âm u, cuộn tròn ở đó, thân hình gầy gò, yếu đuối của bà, trông vô cùng sầu khổ. Bị ánh đèn sáng chói mắt, bà hơi chớp chớp đôi mi, nhìn trừng trừng vào thằng con trai, trên môi bà hiện lên một nụ cười gượng nhẹ và yếu ớt.
Chàng kinh ngạc kêu lên:
- Mẹ! Sao mẹ không vào phòng ngủ vậy?
Bà Mạnh ngồi thẳng người dậy, chiếc áo len khoác trên người bà tuột xuống, bà kéo chiếc áo len qua đắp lên gối, ánh mắt của bà nhìn chàng yêu thương, tội nghiệp, nhưng lại xen lẫn nét hối tiếc, ăn năn, bà nói:
- Thiều Thiều, con và Uyển Lan đã giảng hòa chưa?
Mạnh Thiều ngồi xuống đối diện với bà, chàng bất giác đốt lên một điếu thuốc, phun ra một hơi khói, chàng lặng lẽ lắc lắc đầu, nói bằng một giọng buồn bực:
- Cho đến bây giờ, con vẫn không hiểu được, tại sao nàng lại giận hờn như vậy?
Bà Mạnh nhìn con trai bằng nét mặt trầm tư, giọng nói bà nhỏ nhẹ, nhưng cũng rất rõ ràng:
- Thiều Thiều, mẹ đã suy nghĩ suốt một ngày nay, tại sao Uyển Lan vừa thấy mẹ đã giận dữ như thế, mẹ nghĩ, chắc hẳn là mẹ đã có điều gì không tốt, dù sao, đối với chuyện này, mẹ cũng lấy làm hối tiếc.
Mạnh Thiều kinh hoàng thất sắc:
- Mẹ! Sao mẹ lại nói như thế? Mẹ đã rất hiền lành, dịu dàng rồi, chỉ tại vì Uyển Lan không biết chuyện mà thôi!
Bà Mạnh nói bằng một giọng thật bình lặng:
- Không, cũng không thể trách Uyển Lan được hết. Con thử tưởng tượng xem, cô ấy có sự giáo dục của gia đình cô ấy, cô ấy trưởng thành trong sự thương yêu chìu chuộng của cha mẹ và người anh trai, từ nhỏ, nhất định là cô ấy đã được mọi người trong gia đình xem như công chúa. Gia đình chúng ta nghèo quá, Thiều Thiều, từ lúc cha con mất đi đến nay, mẹ chỉ có thể tận hết sức mình để xây dựng cái gia đình này, bây giờ con đã đi làm rồi, chúng ta cũng đã có thể từ từ khá hơn lên...
Mạnh Thiều bắt đầu cảm thấy khó chịu, thổi ra một cụm khói dày đặc, nặng nề, chàng bất giác cất lời biện hộ cho Uyển Lan:
- Mẹ! Uyển Lan tuyệt đối không phải là loại con gái trọng phú khinh bần đâu, cha của nàng chẳng qua cũng chỉ là một giáo sư đại học, căn nhà họ đang ở cũng là do nhà nước cấp cho mà. Nàng không hề có một chút quan niệm gì về tiền bạc cả, có rất nhiều lúc, nàng chỉ là một đứa con nít, mẹ ạ! Mẹ đừng thấy nàng đã hơn hai mươi tuổi, thật sự, tính tình nàng vô cùng trẻ con! Tất cả những tật xấu của nàng, thật ra cũng chỉ vì không đủ chính chắn mà ra!
Bà Mạnh nhìn con trai chăm chú, một lúc sau, bà mới nói bằng một giọng dè dặt:
- Con có phải là người bạn trai duy nhất của cô ấy không?
Mạnh Thiều ngẩng người ra, trước mặt mẹ, chàng không có cách gì nói dối. Chàng nghĩ đến anh chàng bạn trai thời thơ ấu của nàng, và nghĩ đến luôn cả cái người có thể ở phía đàng sau bức màn bí mật “mai mối” kia.
- Không. Mẹ, con không nghĩ là chỉ có một mình con!
Bà Mạnh nói một cách nghiêm trọng:
- Con thấy chưa! Có thể vấn đề nằm ngay ở đây, con đang thành thật, nhưng cô ta thì chỉ đãi bôi thôi!
Mạnh Thiều giật nảy mình như thể chạm phải điện:
- Mẹ! Mẹ không hiểu, không thể nào là như thế được, Uyển Lan... nàng... nàng...
Chàng dùng hai tay ôm lấy đầu, không nói tiếp được nữa. Trong khoảnh khắc đó, chàng cảm thấy sự phân tích của mẹ rất có lý.
Bà Mạnh nhìn con trai bằng đôi mắt thâm trầm và thành khẩn, bà nói:
- Không phải mẹ muốn nói xấu Uyển Lan, mà mẹ chỉ muốn nhắc nhở con một chuyện, con gái đời bây giờ không đơn giản đâu, mẹ dạy âm nhạc ở trường Nữ trung học suốt hai mươi năm nay, nhìn thấy bọn con gái mới lớn lên cũng đã quá nhiều rồi. Con gái mười bảy, mười tám tuổi, đã biết được cách làm thế nào để thao túng một lượt hai ba người bạn trai. Bao nhiêu năm nay, ti vi và ciné đã dạy cho bọn con gái hư hết cả...
Bà hơi dừng lại một chút, lại tiếp tục nói:
- ... Con bé Uyển Lan này, mẹ vừa nhìn thấy lần đầu tiên, đã cảm thấy cô ta không đơn giản như bề ngoài nhìn thấy đâu. Con nói rằng cô ta xuất thân từ một gia đình nhà giáo đứng đắn, cũng có thể được kể là thuộc loại con nhà lành, nết na, đoan chính đấy, thế nhưng, con có cảm thấy, những động tác cử chỉ của cô ta, cách trang sức cùng thái độ, cho đến cách ăn nói giao tiếp, đều rất hời hợt, khinh bạc không?
Mạnh Thiều giật mình, đầu chàng lập tức ngẩng lên từ hai lòng bàn tay:
- Mẹ! Không phải nàng hời hợt, khinh bạc đâu, mà nàng chỉ có tính trẻ con thôi! Nàng thẳng thắn, ngây thơ, bộc trực, nghĩ gì nói nấy, không cần biết có làm phật lòng ai hay không? Nàng là như thế đấy mẹ ạ!
Bà Mạnh nhìn vào con trai chăm chú:
- Đó là do con nhìn ở góc độ nào mà thôi, phải không? Con nói cô ta hời hợt, khinh bạc cũng được, mà nói cô ta trẻ con cũng được. Tuy nhiên, Thiều Thiều, có phải con thật sự thành thật trong chuyện này không?
- Mẹ!
Mạnh Thiều khổ sở kêu lên một tiếng, chàng lại bất giác đốt lên thêm một điếu thuốc, sự đau khổ thấy rõ đó đã nói lên hết tất cả sự thật trong trái tim chàng, bà Mạnh nhìn con, thở ra một hơi dài thườn thượt:
- Thiều Thiều, cô ta là một đứa con gái xem đời là trò chơi đấy, con ạ! Cô ta không thể nào chuyên chính với một mình con đâu, và cô ta cũng không an phận đâu, càng không thể làm một người vợ hiền mẹ tốt đâu! Cá tính bẩm sinh của cô ta là bất cần đời như thế, làm sao mà con lại thành thật cho được? Con sẽ phải trả một giá thật đắt cho cái phần tình cảm này đấy con ạ!
Đúng vậy, Mạnh Thiều ngồi ở đó thả từng hơi khói liên tiếp, trong lòng chàng mơ hồ nghĩ ngợi, đúng vậy, có thể nàng sẽ không bao giờ an phận, có thể nàng sẽ không thể làm một người vợ hiền mẹ tốt, nàng là một áng mây, từ lúc bắt đầu, nàng đã nói như thế: nàng là một áng mây tự do tự tại, không chịu sự câu thúc! Mẹ bao giờ cũng là mẹ, với kinh nghiệm ở đời bao nhiêu năm nay, sự bình phẩm của bà về Uyển Lan không sai mấy đâu! Thế nhưng... thế nhưng... đột nhiên, chàng kinh hoàng ngẩng đôi mắt lên, nhìn mẹ khổ sở, van nài:
- Mẹ, xin mẹ đừng vì sự biểu hiện không được tốt của nàng lần này, mà nảy sinh ra ác cảm với nàng! Mẹ, mẹ hãy cho nàng thêm một cơ hội, để cho nàng bắt đầu lại từ đầu. Mẹ sẽ thấy rằng, nàng cũng có rất nhiều ưu điểm, có nhiều chỗ rất dễ thương! Mẹ sẽ thích nàng, mẹ, nhất định là thế nào mẹ cũng sẽ thích nàng!
Bà Mạnh nói bằng một giọng bi ai:
- Vấn đề không phải ở chỗ mẹ có thích cô ta hay không, phải không? Vấn đề là cô ta có thích mẹ hay không! Bây giờ là thời đại gì rồi? Chẳng lẽ mẹ chồng còn có quyền chọn lựa con dâu hay sao? Chỉ có con dâu có quyền chọn lựa mẹ chồng mà thôi con ạ! Con đừng nên phí công phí sức để thuyết phục mẹ, Thiều Thiều!...
Ánh mắt của bà càng bi ai hơn nữa, mang theo một chút sầu khổ, một chút đau đớn, như thể chịu hẹp để vẹn vẻ đôi bề, bà nói bằng một giọng trầm thấp:
- ... Chỉ cần con vui vẻ, chỉ cần con sống một cuộc đời hạnh phúc, nếu như con nhất định không lấy cô ta không được, thì, con hãy dẫn cô ta trở lại một lần nữa, để mẹ xin lỗi cô ta vậy! Tuy rằng mẹ không biết mình có lỗi với cô ta ở chỗ nào! Được không? Mẹ sẽ xin lỗi cô ta, được không?
Bà nhìn con trai trừng trừng.
- Ồ, mẹ!...
Mạnh Thiều bật kêu lên một tiếng thật to, mồ hôi lạnh từ trên lưng chàng toát ra, chàng chú ý nhìn mẹ, người mẹ đã khổ nhọc một đời vì chàng:
- ... Mẹ, xin mẹ đừng nên nói như thế, đừng bao giờ nói như thế! Con sẽ dẫn nàng trở lại đây, con sẽ bắt nàng phải xin lỗi mẹ...
Giọng bà Mạnh nói như rên rỉ:
- Con sẽ không làm được đâu, Thiều Thiều, cô ta kiêu hãnh và cao quý! Cô ta không hề coi trọng mẹ!
Mạnh Thiều bị chọc giận lên:
- Nếu như con làm không được! Giữa con và nàng coi như cũng đã hết!
Thế là, buổi sáng hôm đó, bắt đầu từ lúc bình minh, Mạnh Thiều đã ngồi canh trước con hẻm nhà Uyển Lan.
Hơn bảy giờ, Uyển Lan xuất hiện, nàng mặc chiếc áo len loại tròng cổ màu kem, chiếc quần tây dài màu café sửa, mái tóc nàng dài buông xõa, trên vai đeo một chiếc túi nhỏ bằng vải, dáng điệu nàng vẫn vô cùng ung dung, nhàn nhã. Nàng không hề có sự phiền muộn sao? Chẳng lẽ nàng lại không hề phiền muộn chút nào cả sao? Trong trái tim tự do phóng khoáng đó của nàng, chàng chiếm được bao nhiêu phần? Chàng nhào tới chắn ngang mặt nàng, chàng gọi:
- Uyển Lan!
Nàng đứng dừng lại, ngước mắt nhìn chàng. Sắc mặt nàng có chút tiều tụy, trong ánh mắt nàng, lấp lánh một thoáng bướng bỉnh, nàng hỏi:
- Anh muốn gì?
- Anh muốn nói chuyện với em một chút.
Nàng lạnh lùng như đá:
- Bây giờ em phải đi làm, không có thì giờ nói chuyện với anh!
Chàng chụp lấy cánh tay nàng:
- Em gọi điện thoại xin nghỉ một hôm!
Nàng trừng to đôi mắt:
- Xin nghỉ? Anh muốn đập bể chén cơm của em à? Mà tại sao em lại phải xin nghỉ chứ?
Suốt một đêm không ngủ, làm cho đôi mắt chàng chứa đầy những sợi gân máu nhỏ li ti, gương mặt của chàng trắng bệch và khổ sở. Chàng nói bằng một giọng bướng bỉnh:
- Tại vì anh muốn nói chuyện với em! Em xin nghỉ một hôm đi, Uyển Lan!...
Đôi mắt chàng nhìn nàng không chớp, giọng chàng trầm xuống, nói thêm một câu:
- ... Van em!
Cái tình cảm mãnh liệt và khổ sở đó của chàng làm cho nàng cảm thấy rối loạn. Không nói thêm một câu nào, nàng đi theo chàng đến bên trạm điện thoại, quay số điện thoại của tờ tạp chí.
Xin nghỉ việc xong, nàng đứng trên đường, hỏi:
- Chúng ta đi đâu đây?
Chàng suy nghĩ một chút, đưa tay ra vẫy một chiếc taxi:
- Chúng ta đi lên khu quốc gia lâm viên ở Dương Minh Sơn.
Nàng hỏi:
- Bây giờ à? Trên núi lạnh chết luôn.
Chàng nói thật đơn giản:
- Anh sẽ không để cho em lạnh chết đâu! Chỉ có những chỗ như thế, chúng ta mới có thể nói chuyện một cách đàng hoàng mà không bị những thứ khác chi phối.
Nàng không nói gì nữa. Ngồi vào xe taxi, nàng chỉ buồn bực đưa bàn tay lên miệng gặm nhắm, những móng tay của nàng đã bị gặm trơ hết cả rồi. Chàng khẽ liếc nhìn nàng, sắc mặt nàng trắng mịn, đôi mi cong vút của nàng hơi nhướng lên, ánh mắt của nàng mơ mơ màng màng, nguyên cả khuôn mặt nàng, có một thứ tình cảm khuynh đảo, khổ sở nào đó, như thể ưu tư, như thể hoang mang, không biết phải làm thế nào cho đúng! Cái thần sắc đó của nàng, so với nét hoạt bát vui vẻ, liến thoắng yêu đời hằng ngày của nàng, trở thành một sự đối chọi rõ ràng. Như vậy, nàng cũng có phiền muộn chăng? Như vậy, nàng cũng đang đau khổ chăng? Như vậy, trong lòng nàng chưa chắc gì đã không có chàng đâu? Nghĩ đến đây, chàng bất giác thở ra một hơi dài nhè nhẹ, đưa tay ra, chàng nắm chặc lấy tay nàng.
Nàng hơi chấn động một chút, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không rút bàn tay mình lại.
Xe chạy đến khu lâm viên quốc gia, bọn họ xuống xe. Bây giờ là buổi sáng, trên núi quả thật rất lạnh, huống chi bây giờ trời đã vào Thu. Gió thổi lên người, mang theo một nét gây gây lạnh buốt xương, những cây tòng cao lớn, như vượt lên đến chín tầng mây, bốn bề lạnh tanh, vắng vẻ, không một bóng người. Bầu trời mang đầy nét âm u, những tầng mây dày và đặc, như đùn lại trên đỉnh ngọn của những cây tòng, ngay cả màu sắc của bầu trời, cũng bị che đi.
Mạnh Thiều cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra, phủ lên vai Uyển Lan, Uyển Lan co rút người, cúm rúm kéo chiếc áo vào sát người hơn nữa, nàng ngước nhìn chàng, hỏi:
- Anh không lạnh sao?
Chàng hỏi lại:
- Em lo chuyện anh bị lạnh hay không lạnh sao?
Uyển Lan nhìn chàng trừng trừng, đôi mi dài chớp chớp, chớp chớp, chỉ một lúc sau, trong đôi mắt to đen đó, dần dần bị một lớp sương mỏng bao quanh. Mạnh Thiều kinh hoảng, chàng vội vàng kéo ngay nàng vào lòng. Giọng chàng khản đi:
- Không được khóc! Anh không chịu được cảnh nhìn thấy em khóc...
Chàng thì thầm bên tai nàng:
- ... Tại sao chúng ta lại như thế này vậy? Uyển Lan? Anh yêu em, yêu đến điên cả người lên, với một tình yêu như vậy, chẳng lẽ vẫn có những bóng đen âm u che phủ hay sao? Tại sao chúng ta lại như thế này? Uyển Lan? Có chuyện gì không ổn?
Nàng nói thật thẳng thắn:
- Mẹ của anh!
Chàng đẩy nàng xích ra khỏi mình, nhìn thẳng vào mắt nàng, nói từng chữ một:
- Mẹ của anh là một người mẹ nghiêm nghị, và cũng là một người mẹ rất hiền từ, bà tuyệt đối không hề có ý làm tổn thương đến em, nếu như bà có lỡ làm cho em cảm thấy bị tổn thương, thì cũng chỉ là vì vô ý mà thôi, em phải biết chuyện, em phải trưởng thành, Uyển Lan. Em hãy vì anh, em hãy vì tình yêu của chúng ta, đừng nên làm cho mọi sự trở nên rắc rối. Được không? Uyển Lan? Mẹ anh không bao giờ là một người đàn bà khó khăn, xét nét, bà là một người có tâm tính hiền lương và nhiệt tình, chỉ cần em đừng nên nổi giận bừa bãi, nhất định là bà sẽ yêu em, Uyển Lan ạ!
Uyển Lan nhìn chàng chăm chú, nghe những lời chàng nói thật cẩn thận, trong đáy mắt nàng, có một nét bướng bỉnh thật mạnh mẽ, giọng nói của nàng vô cùng bình tĩnh:
- Anh nghe em nói đây, em quả thật là có hơi ấu trĩ, và quả thật là cũng không được trưởng thành, thế nhưng, đối với việc mình được yêu hay không được yêu, em rất nhạy cảm. Lấy thí dụ mà nói, cái bà bác Niên bá vơ kỳ cục nào đó, cho dù động cơ của bà ta đối với em là gì đi nữa, nhưng em có thể thấy rõ một điều là, bà ta thích em thật sự. Bác Sơn gái - và cũng chính là mẹ của Hữu Phong, bà cũng thích em. Mẹ của em, điều này khỏi nói, dĩ nhiên là bà cũng thích em. Thế nhưng, Mạnh Thiều, mẹ của anh, bà không hề thích em một mảy may nào, chẳng những không thích em, mà bà còn ghét em nữa.
Mạnh Thiều lắc đầu một cách bực bội:
- Nói bậy! Đúng là em được cưng chìu quá nên hư! Những người như bà bác Niên, bác Sơn gì đó mà em gặp, đều là những người thuộc về loại người thích phô trương tình cảm, tính tình của mẹ anh thâm trầm hơn, xúc tích hơn, do đó em đã hiểu lầm bà. Huống chi, không phải là anh muốn trách em, nhưng mẹ anh đã làm sai những gì, sao em lại phủi áo mà đi như thế?
Uyển Lan mở thật to đôi mắt. Nàng không nói ra được là bà Mạnh đã làm sai những gì, nàng không nói ra được cái cảm giác bị sỉ nhục, bị ghét bỏ, bị đối xử lạnh lùng đó. Nàng không có cách gì giải thích với Mạnh Thiều, hoàn toàn không có cách gì giải thích. Thế là, nàng chỉ biết trừng to đôi mắt, nhìn trừng trừng vào Mạnh Thiều.
Mạnh Thiều nói một cách đắc thắng:
- Em thấy chưa! Chính em cũng không nói ra được, phải không? Chẳng qua là vì em nổi tính trẻ con bướng bỉnh lên trong một phút mà thôi, phải không? Mẹ anh nào có làm chuyện gì có lỗi với em đâu, phải không?
Uyển Lan cúi sụp đôi mi xuống thiểu não, nàng nhặt lên từ trên đất một nhánh tùng khô, đôi bàn tay nàng mân mê nhánh tùng một cách vô ý thức, giọng nàng thật nhẹ:
- Lúc trước, nhà em có nuôi một con mèo mẹ, nó sinh ra một ổ mèo con, những con mèo con đó vô cùng dễ thương, có một hôm, em đưa tay định sờ vào những con mèo con đó, anh biết... em không hề có ác ý, em chỉ yêu những con mèo con đó. Thế nhưng, bàn tay em vừa đụng đến mình những chú mèo con, con mèo mẹ đã dựng đứng cả lông lên, đưa móng vuốt ra, quào một lằn thật dài trên tay em, vết trầy rướm máu trên tay em, phải xức thuốc suốt một tháng trời mới hết.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn chàng. Chàng nhìn nàng chăm chú, hỏi:
- Em kể cho anh nghe câu chuyện này, là có ý gì?
Nàng thấp giọng nói:
- Mẹ của anh, làm cho em nghĩ đến con mèo mẹ đó. Có thể bà không hề có ác ý với em, thế nhưng, rất có thể có một ngày nào đó em sẽ bị bà quào cho bị thương.
Chàng vừa bực tức vừa buồn cười:
- Hừ! Trí tưởng tượng của em có vẻ hơi quá phong phú rồi đấy. Anh nói cho em nghe, Uyển Lan!...
Chàng chụp lấy cánh tay nàng, nhìn thật thẳng, thật sâu vào mắt nàng:
- ... Em đã hiểu lầm mẹ anh! Đối với việc em phủi áo mà đi như thế, bà rất buồn, bà rất đau lòng, bà không hề hiểu được là bà đã làm gì cho em phật lòng.
Đôi mắt của Uyển Lan lại mở to ra nữa:
- Bà hiểu đấy! Mạnh Thiều! Bà hiểu rất rõ đấy!
Mạnh Thiều nói thật lớn tiếng, thật dứt khoát:
- Bà không hiểu!... Thế nhưng, mẹ anh là một người độ lượng và hiền từ, bà sẽ tha thứ cho em!
Đôi chân mày của Uyển Lan nhướng lên thật cao, giọng nói của nàng bất giác trở nên sắc nhọn:
- Bà sẽ tha thứ cho em?... Thôi được rồi! Em không cần bà ấy tha thứ hay không tha thứ! Người bị tổn thương không phải là bà, mà là em, anh hiểu không? Mạnh Thiều! Anh đừng có hồ đồ như thế! Em không cần bà ấy tha thứ, mà cũng không muốn bà ấy tha thứ, bà không có gì hay ho hết...
Quả nhiên, phản ứng của nàng đúng y theo những điều mẹ đã dự liệu! Mạnh Thiều không thể không thán phục tài phán đoán của mẹ, và cũng vì sự thán phục này, chàng nảy sinh ra cảm giác bực tức đối với Uyển Lan thật mãnh liệt, chàng hét to lên giận dữ:
- Uyển Lan!
Uyển Lan ngớ người ra, nàng im bặt. Gương mặt chàng xanh mét, nghiến răng nói:
- Không được nhục mạ mẹ anh, em nghe không? Bà ở goá suốt hai mươi mấy năm, chịu cực chịu khổ nuôi anh đến ngày khôn lớn, trong thời đại hiện nay, những người mẹ như thế gần như không thể nào tìm được, em hiểu không? Bà đã cực khổ suốt hơn nửa đời người, không phải để đợi bạn gái của anh đến làm tình làm tội mình, em hiểu không? Huống chi, cho dù thế nào đi nữa, chúng ta là những người nhỏ tuổi, đối với cha mẹ phải có một sự tôn kính tối thiểu, em hiểu không?...
Đôi mắt Uyển Lan mở ra thật to, đôi con ngươi trừng lên thật tròn, thật tròn. Nàng quay người đi ra hướng ngoài khu rừng, miệng lẩm bẩm:
- Em hiểu rồi. Anh cần cưới một con búp bê bằng gỗ làm vợ, trên đầu, trên tay, trên chân của con búp bê gỗ đó đều có cột dây, sợi dây được thao túng trong tay của mẹ anh, kéo một cái, giật một cái, thế nào rồi mọi người cũng đều sẽ vui vẻ. Anh đi tìm con búp bê gỗ đó đi!
Chàng đưa tay ra chụp ngay lấy nàng, chàng kêu lên, thanh âm chứa đầy nét bối rối và tuyệt vọng:
- Uyển Lan!... Em giúp anh một tay được không?
Nàng bất giác đứng dừng lại, hỏi:
- Anh muốn em giúp những gì?
Giọng chàng chùng xuống:
- Đến nhà anh, đến xin lỗi mẹ anh một tiếng!
Nàng sượng cứng người ở đó, đôi môi nàng mất đi sắc máu, đôi gò má cũng trở nên trắng nhợt nhạt, chỉ có đôi con ngươi đen lay láy, vẫn lấp lánh ánh sáng long lanh.
Nàng nói bằng một giọng ngờ vực:
- Đến nhà anh, đến để xin lỗi mẹ anh?
Chàng nói bằng một giọng đau đớn và mong đợi:
- Đúng vậy, nếu như em yêu anh!
Nàng nhìn chàng thật sâu, thật sâu:
- Tình yêu cần phải trả một giá đắt như thế sao? Gồm cả việc phải hy sinh lòng tự ái và sự kiêu hãnh của mình sao?
Chàng nói bằng một giọng buồn bực:
- Đôi lúc phải là như vậy! Bây giờ anh cũng đang hy sinh lòng tự ái và sự kiêu hãnh của anh, anh đang van xin em!
Nàng ngớ người ra hết mấy giây, sau đó, nàng lắc đầu, nói thật đơn giản:
- Em không đi!
Chàng nói như ra lệnh:
- Em nhất định phải đi!
- Em nhất quyết không đi!
Giọng chàng buồn bực:
- Em nhất định rồi chăng?
- Đúng vậy!
- Làm sao cũng không đi à?
- Đúng vậy! Em nghĩ không ra lý do em phải xin lỗi!
- Chỉ vì anh không được sao?
- Không được!
Chàng không nói thêm nữa, buông nàng ra, chàng lùi lại một bên, tựa người vào một thân cây tòng, ánh mắt chàng nhìn nàng trân trối, trừng trừng, san sát, hừng hực. Có hai đốm lửa âm u, đang nhảy núa lung linh trong đôi con ngươi chàng, chàng nói:
- Em có biết, em làm như thế chẳng khác nào như tuyên một bản án!
- Cái gì mà tuyên án?
- Điều đó có nghĩa là, giữa chúng ta coi như hết rồi!
Giọng chàng trầm thấp, thanh âm chàng có xen lẫn một chút run rẩy. Nàng đứng sững sờ nơi đó, nhìn chàng trân trối, hết mấy giây, sau đó, nàng hất đầu lên, mái tóc dài bay ngược về phía sau, nàng quay người lại, chạy thẳng ra phía ngoài khu rừng. Chàng không hề di động, mà chỉ nhìn trừng trừng, nhìn ngớ ngẩn theo bóng dáng của nàng. Trong tận cùng sâu thẳm của trái tim chàng, như có một lưỡi dao, đang từ từ, chầm chậm kéo qua một nhát thật dài, thật sâu. Nàng chạy được vài bước, đột nhiên nhìn thấy mình còn đang khoác chiếc áo ngoài của chàng trên vai, nàng đứng dừng lại, không chịu quay đầu, nàng kêu, lên giọng buồn bực:
- Anh đến đây!
- Làm gì?
- Lấy chiếc áo khoác của anh lại!
Chàng bước tới hai bước về hướng nàng một cách máy móc, thế là, đột nhiên, nàng quay đầu lại, cả gương mặt nàng đầm đìa nước mắt, đôi tròng mắt nàng đầm đìa những giọt lệ long lanh, gương mặt nàng đỏ bừng lên, nàng dậm chân thật mạnh, kêu lên thật to:
- Em xui đến tận mạng mới gặp phải anh! Tại sao em lại gặp phải anh làm gì thế này? Em vốn sống một cách vui vẻ, sung sướng, không buồn không lo, em có người thương người yêu, tại sao em lại xui đến tận mạng như thế này, tại sao em lại gặp phải anh mà chi!...
Nước mắt tuông tuông chảy xuống đôi gò má nàng, nàng ngã nhào vào lòng chàng, khóc nức nở, khóc tức tưởi:
- ... Em chịu thua rồi! Em đi theo anh về nhà xin lỗi mẹ anh! Không phải vì em đã sai, mà là vì... em yêu anh!
Nàng nói bằng một giọng vùng vẫy, mê loạn, khuất phục.
Chàng nhắm đôi mắt lại, cảm thấy đầu óc mình thoáng qua một nỗi choáng váng điên cuồng của sự vui mừng rộn rã, sau đó, nhìn thấy gương mặt chan hòa nước mắt của nàng, cái cảm giác thương xót, hối tiếc, đau đớn lại kéo ập đến, bao trùm lấy chàng. Chàng cúi đầu xuống, bằng trạng thái đau lòng, cảm kích, chàng ấn chặt đôi môi mình lên đôi môi trắng bệch của nàng.

Danh sách chương của Em Là Một Áng Mây

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h