Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/02/2018 20:19 ở Hà Nội
 

Đừng Đánh Mất Tình Yêu - Chương 1

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  705

Mười giờ đêm. Trên nền trời đen kịt lóc lên vài ánh chớp rồi cơn mưa đổ trút xuống mặt đường, khiến cho dòng xe cộ lẫn khách bộ hành khẩn trường xuôi ngược – các loại xe lớn, nhỏ đều tăng tốc độ, khách bộ hành tìm chỗ trú chân. Khi dòng nước mưa tràn ngập mặt lộ, sấm chớp vang rền thì đường phố đã trở nên thưa thớt, vắng người. Thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe Honda lướt qua làm nước mưa văng lên tung tóe. Những ngọn đèn đường về đêm vàng vọt phản chiếu xuống mặt đường nhựa… Lần đầu tiên, Chấn Phong mới có dịp quan sát tỉ mỉ khung cảnh mưa đêm trên đường phố, trông nó có vẻ buồn làm sao! Cảnh mưa đêm khiến tâm hồn đa cảm của Chấn Phong như có chút gì xao động, mặc dù tâm trạng anh đang vui.
Đêm nay buổi chiều ra mắt bộ phi “Đừng đánh mất tình yêu” do anh đóng vai chính đã thành công rực rỡ, đạo diễn Huy Cường tỏ ra rất hài lòng. Sau bộ phim này, Huy Cường hứa sẽ mời anh đóng chung với Huyền Vy, con gái ông và cũng là một nữ minh tinh đang ăn khách. Tương lai Chấn Phong đầy hứa hẹn, chỉ trong vòng năm năm anh đã tạo đưọc ấn tượng khó quên trong lòng khánh giả, là một trong số ba diễn viên tài năng đang lên… Bất giác, Chấn Phong tự mỉm cười một mình. Nụ cười của anh làm người tài xế ngạc nhiên:
- Chấn Phong! Cậu đang cười gì vậy?
- Đố chú Lưu biết đưọc cháu cười cái gì?
Tài xế Lưu so vai:
- Tôi hỏi cậu, cậu hỏi lại tôi, kể như huề. Nhưng mà nhìn nét mặt của cậu, tôi có thể đoán được là cậu đang nghĩ đến tương lai.
Chấn Phong vỗ tay:
- Chú đoán hay lắm! Cháu nhất định sẽ đãi chú một chầu bia ra trò!
Thôi đi, tôi chỉ đoán mò thôi, không cần đền sự hậu đãi như vậy. Cậu Phong này, thành danh rồi, cậu có nghĩ đến chuyện lập gia đình hay không?
Chấn Phong cười:
- Chú Lưu à, chú giống hệt bà cô của cháu, bộ chuyện đó là bắt buộc hay sao? Cháu thật sự chưa muốn nghĩ tới…
- Cậu đừng quên cậu đã lớn tuổi rồi. lại là anh cả trong gia đinh, lẽ ra phải sớm thành gia thất mới đúng.
- Nếu là vậy… chú làm mai cho cháu đi! Một cô gái vừa đẹp, vừa ngoan… đối với chồng luôn có sự thông cảm… chú Lưu tìm giúp cháu đi nha.
Ông Lưu phì cười:
- Thôi đi mà, cậu đừng có chọc ông già này nữa. Với địa vị của cậu hiện giờ có biết bao cô gái sẵn lòng làm bạn, chỉ sợ đông quá rồi cậu không biết chọn ai thôi.
Chấn Phong nói đùa:
- Vì không biết chọn ai, cháu mới nhờ chú giúp. Người ngoài cuộc lúc nào cũng sáng suốt hơn. Biết đâu chú có kinh nghiệm hơn người, sẽ giúp cháu tìm được bạn gái tốt?
- Câu này là cậu nói đó nghe! Cậu hỏi tới thì tôi không ngại nói thẳng. Theo tôi thấy cô Huyền Vy rất có cảm tình với cậu, điều đó ai cũng có thể nhìn ra. Cậu nên tìm hiểu về cô ấy xem sao.
Vầng trán thông minh của Chấn Phong nhíu lại:
- Huyền Vy ư? Cô ấy đã có bạn trai rồi. Sánh về tài năng và sự nghiệp, cháu không thể nào tranh nổi với Hoàng Thông đâu. Cháu không muốn rước lấy thất bại.
- Đó là cách nói của cậu thôi, tôi không tin là cậu thất bại. Quyền lựa chọn do nới Huyền Vy, tôi thấy rõ tình cảm cổ nghiêng về phía cậu!
Chấn Phong lại cười:
- Vậy thì để xem sao…
Chấn Phong chưa dứt lời thì đã thấy chú Lưu đạp thắng rất nhanh làm cả chiếc xe như dội ngược về phía sau. Anh hoảng hốt kêu lên:
- Chuyện gì vậy, chú Lưu?
Ông Lưu gần như nói không ra hơi:
- Xuống xe mau, có người bị nạn…
Chấn Phong vội vã mở cửa xe, theo chân người tài xế bước xuống đường. Ngay đầu xe của họ, một cô gái đang nằm bất tỉnh. Chấn Phong biến sắc mặt:
- Chú đụng phải người ta sao?
Ông Lưu lắc đầu lia:
- Không! Không có! Cháu nhìn kìa, xe mình chưa hề chạm tới cổ kia mà, tôi đã thắng kịp thơi, có lẽ tại cô ấy quá sợ nên mới ngất đi thôi. Hay có thể cô ta trúng gió vì trận mưa quá lớn này?
Chấn Phong nói nhanh:
- Dù là nguyên nhân gì thì mình vẫn là người có lỗi, mau đưa người ta tới bệnh viện đi.
Ông Lưu theo lời Chấn Phong. Khi xe chạy rồi, Chấn Phong mới nhìn kỹ cô gái. Có lẽ chú Lưu đoán không sai. Thân thể cô ta không hề có thương tích, ngoại trừ nét mặt quá xanh xao. Cô gái này khoảng chừng hai mươi tuổi, gương mặt khá xingh. Anh đoán cô đã đi bộ trong mưa khá lâu trước khi xảy ra chuyện. Chấn Phong giục tài xế lái xe nhanh hơn. Cuối cùng họ cũng đem nạn nhân vào đến bệnh viện.
- Chấn Phong! Chuyện gì vậy? Cháu gây ra tai nạn giao thông à?
Kim Giao vừa từ phòng trực bước ra, thấy Chấn Phong gấp rút bế bệnh nhân vào phòng cấp cứu, bà vội vàng bước theo. Ông Lưu thay Chấn Phong đáp lời bà:
- Không phải đâu chị, cô gái đó ngất đi vì trúng gió mà thôi.
- Vậy tại sao…
- À, cổ ngã ngay trước đầu xe nhà mình. Hoàn cảnh đó không thể làm ngơ được nên cậu ấy mới đem cổ vào đây. Chị Giao à, đêm nay chị trực hả?
- Phải, để tôi vào coi cô ta ra sao…
Ông Lưu đứng bên ngoài nôn nóng chờ đợi. Một lát sau, Chấn Phong bước ra:
- Mình về được rồi chú.
- Về ư? Cô gái đó thế nào hả cậu?
- Chú đừng lo. Đã có cô út cháu ở đó coi chừng bệnh nhân rồi. Thật ra cô ấy bị cảm lạnh, lúc nhận ra mình sắp bị xe tông, cô ta quá hoảng sợ nên ngất xỉu mà thôi. Cô út nói qua hết đêm nay cô ấy sẽ hồi phục, chắc không có vấn đề gì đâu. Sáng mai cổ có thể tự về nhà được. Nếu cần thêm thuốc men gì cô út cháu sẽ lo. Chúng ta về kẻo khuya rồi chú ạ!
Ông Lưu gật đầu đoạn theo chân cậu chủ ra xe. Nhà Chấn Phong vẫn còn sáng đèn, chứng tỏ em trai anh chưa ngủ.
Nghe tiếng kèn xe quen thuộc của anh, Trường Minh mở rộng cửa cổng để ông Lưu lái xe vào bên trong gara.
Bước xuống xe, Chấn Phong hỏi em:
- Dượng còn thức hay ngủ vậy Minh?
Trường Minh nhẹ nhàng đáp:
- Dượng mới đi đâu về, say rượu nên ngủ rồi. Sao anh về khuya vậy, anh hai?
- Bữa liên hoan kết thúc vào lúc chín giờ rưỡi, anh ra uống cà phê với chú Lưu đến gần mười giờ mới về. Trên đường đi, suýt đụng phải một cô gái làm cô ta hoảng sợ ngất xỉu nên anh đưa cổ vào bệnh viện.
- Vậy à? Cô ấy đẹp không anh?
Chấn Phong ngạc nhiên nhìn Trường Minh:
- Sao em lại hỏi anh như vậy? Người đó đẹp hay xấu đâu mắc mớ gì mình?
Trường Minh so vai:
- Ơ hay! Anh không nghĩ… đó là duyên tiền định hay sao?
Chấn Phong bật cười:
- Không ngờ em lại giàu tưởng tượng như vậy! Em nghĩ rằng anh sẽ quen người con gái đó à? Thật là hoang đường! em có xem phim hay đọc tiểu thuyết gì thì cũng nên tỉnh táo một chút, đừng để nó thâm nhập vào đầu óc mình lúc nào không hay?
- Vậy anh là diễn viên, bộ anh không có lúc sống trong ảo tưởng à?
- Làm gì có, phim là phim, đời là đời, giấc mộng và thật luôn luôn phải có sự phân biệt rõ rệt. Thôi khuya rồi, em đi ngủ đi!
- Anh chưa nói cho em biết kết quả buôỉ chiều ra mắt bộ phim của anh mà.
- Ờ, xin lỗi nhé, anh quên. Buổi chiều đã thành công tốt đẹp. Bộ phim lần này được đánh giá cao về kỹ năng diễn xuất của diễn viên. Phim này của đạo diễn Huy Cường, ông ta hài lòng lắm.
- Chúc mừng anh!
Trường Minh vừa nói vừa chia tay ra. Bắt tay em trai một cách thân mật, Chấn Phong mỉm cười:
- Cảm ơn nghe. Chúc ngủ ngon.
Chia tay Trường Minh, Chấn Phong lên căn phòng riêng của mình. Buông người xuống chiếc giường nệm êm ái, Chấn Phong nghe thoải mái vô cùng. Chỉ một lát sau, anh đã thiếp đi vào giấc ngủ không chiêm bao, mộng mị…
* * *
Thưa bác sĩ, em năm nay tròn hăm ba tuổi, quê ở xã Tân Trung, Gò Công Đông, Tiền Giang. Là con gái thứ tư trong gia đình có năm người. Em mồ côi mẹ từ năm mười tuổi, sống với cha, hai người anh và một cô em út. Hoàn cảnh kinh tế khó khăn, cha lại vừa mới phẫu thuật bao tử chưa lành, sáu tháng nay em lên thành phố ở nhờ nhà bạn để đi làm gởi tiền về phụ giúp gia đình. Nhờ bạn giới thiệu, em tìm được việc làm ở trạm xăng dầu với mức lương tương đối. Được hai tháng thì ba em mất, hai anh sống tự lập tha hương, đứa em út ở nhờ nhà bà dì, sống bằng tiền hàng tháng em gởi về vì nó còn đi học. Gần đây, em phát hiện ba của bạn có ý xấu với mình, nhưng em không dám nói với ai. Hôm qua nhà bà ấy cúng giỗ, ba bạn ấy nhậu lai rai suốt ngày đến say nhừ. Buổi tối khi vừa thức sau một giấc ngủ dài, ông ấy tới giường em toan giở trò tồi bại, nhưng em hay được nên chống cự quyết liệt. Lúc đó, mẹ bạn em thức giấc biết chuyện, bà trút hết tội lỗi vào em mắng nhiếc em chẳng tiếc lời và kiên quyết đuổi em đi. Em chỉ còn hy vọng vào người bạn, mong bạn ấy có thể hiểu được và giúp em giải thích với mẹ. Nào ngờ… cả bạn ấy cũng nghi ngờ em! Quá buốn chán, tuyệt vọng em đã đi lang thang ngoài phố bất kể đêm tối và mưa gió, trong lòng chỉ nghĩ đến cái chết để minh oan, nhưng em chưa kịp thực hiện ý nghĩ thì đã nhận ra mình đang băng ngang một chiếc xe hơi mà không để ý… Em hoảng hốt thét lên và sau đó không còn biết gì nữa.
Bác sĩ Kim Giao lặng yên nghe tâm sự của cô gái. Nghe xong, lòng cô thoáng ngậm ngùi. Hạnh Kiều nhỏ hơn Kim Giao một con giáp, nhưng cuộc đời lại quá nhiều gian truân. Tâm sự của Hạnh Kiều thật sự đã gây nên xúc động nơi trái tim người thầy thuốc, Kim Giao dịu dàng hỏi:
- Bây giờ tỉnh lại rồi, em có cần báo tin cho người thân của mình hay khôngt?
Hạnh Kiều lắc đầu, hai hàng lệ lăn dài trên má.
- Em lên đây chỉ có một mình, em không muốn thân nhân lo lắng.
- Vậy em tính làm sao đây? Có trở về nhà bạn em hay không?
- Đâu ai tin em nữa mà về, bác sĩ? Bây giờ em còn chưa biết phải đi đâu? Bác sĩ à, tiền vi phí của em…
Bác sĩ Kim Giao khoát tay:
- Em không cần phải lo chuyện đó, không tính toán với em đâu. Em có thể nghỉ lại đây vài ngày cho ổn định tinh thần rồi từ từ hãy tính.
Đọc được vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt Hạnh Kiều, Kim Giao giải thích luôn:
- Người suýt đụng em là người nhà của tôi. Vì thế tôi có bổn phận phải săn sóc sức khỏe cho em. Yên tâm đi, tôi có thể lo cho em được. Bây giờ em uống hết chỗ thuốc này đi, lát nữa y tá mang phần cơm trưa cho em. Nhớ cố gắng ngủ nhiều một chút, sắc mặt em còn xanh xao lắm!
- Dạ, cám ơn bác sĩ!
Bác sĩ Kim Giao nở nụ cười hiền, vỗ nhẹ vào vai bệnh nhân rồi quay lưng bước ra. Hạnh Kiều thở phào nhẹ nhõm, không ngờ trong cái rủi, cô vẫn còn gặp được vận may.
* * *
Có nằm mơ Hạnh Kiều cũng không dám nghĩ rằng mình được về nhà bác sĩ Giao! May mắn đến với cô ngoài sức tưởng tượng. Cô cứ ngỡ mình sẽ phải về quê cùng với đôi tay trắng, với niềm thất vọng não nề.
Không ngờ… bác sĩ Kim Giao đã đưa cô về nhà, còn hứa sẽ tìm cho cô một chỗ làm tốt. Tạm thời bây giờ, cô phụ giúp việc nhà và được hưởng lương. Mọi người trong gia đình nữ bác sĩ nhân ái này đối xử với Hạnh Kiều rất tốt. Cô được phép gọi bác sĩ Kim Giao bằng “cô”, gọi hai người cháu của bác sĩ bằng “anh” - Điều bất ngờ thú vị nhất đối với Hạnh Kiều là cô được dịp quen biết nam diễn viên điện ảnh Chấn Phong. Một tài năng trẻ đang được khán giả hâm mộ và cũng từng là “thần tượng: của cô về mặt điện ảnh kịch trường.
Không hiểu Diệu Lê sẽ nghĩ sao nếu biết chuyện này nhỉ? Người bạn này có chung một sở thích với Hạnh Kiều - cả hai đều rất mê xem phim, nhất là loại tình cảm xã hội. Đặc biệt với Diệu Lê, nam diễn viên điện ảnh Chấn Phong đã trở thành thần tượng trong trái tim đa cảm của cô.
Hạnh Kiều có lần đã chọc Diệu Lê:
- Nè, bồ si mê thần tượng của mình như vậy, nếu có dịp gặp “chàng” bồ sẽ làm sao đây? Có dám nói là mình “thầm yêu trộm nhớ”?
Lúc đó Diệu Lê đã giẫy nẩy lên như đỉa phải vôi:
- Thôi đi nha, đừng ở đó chọc ghẹo người ta. Mình chỉ có thể gặp Chấn Phong trên màn ảnh, làm gì có chuyện gặp người đời.
- Biết đâu được chứ! Anh ta ở cùng một nước với mình mà, có xa xôi gì đâu mà không thể gặp mặt. Nhưng vừa rồi mình chỉ nói ví dụ thôi, bồ cũng không trả lời được hay sao?
Diệu Lê ngây thơ:
- “Ví dụ” thôi hả? Để mình suy nghĩ coi… Ờ, nếu như gặp Chấn Phong, mình sẽ không bao giờ nói là mình thích ảnh, mà chỉ xin ảnh một tấm hình, một chữ ký… rồi sau đó… sau đó sẽ khéo léo bày tỏ lòng ngưỡng mộ… Nếu như ảnh có thể chấp nhận, mình sẽ tìm cách để làm thân!
- Còn nếu không?
- Nếu không thì… mình sẽ ôm lấy thất vọng, nhưng mình sẽ không trách “chàng” đâu.
- Tại sao?
- Chuyện đó Hạnh Kiều cũng biết rồi… Diễn viên là “người của đám đông”, muốn… họ là của riêng mình là một điều không thể có…
Hạnh Kiều khuyên bạn:
- Đã biết là chuyện không thể có, bồ còn ôm ấp ảo mộng làm gì? Còn nhiều người khác kìa mà. Họ không là diễn viên điện ảnh thôi, chứ không phải là không tốt đâu.
- Mình biết vậy, nhưng tìm chưa ra?
- Chỉ tại Diệu Lê quá kén chọn chứ gì?
- Không phải! Mình muốn quen người nào có nét giống tương tự Chấn Phong, hoặc giống như tính cách nhân vật anh ấy đóng trên phim vậy đó.
- Chuyện đó chắc hơi khó à nha! Diệu Lê có biết rằng đàn ông họ không thích làm cái bóng người khác? Mỗi người đều có một tính cách riêng, không thể bắt chước được!
Diệu Lê chỉ cười không nói gì, nhưng Hạnh Kiều biết trong lòng bạn vẫn còn tơ vương… Những lúc đó, cô và Diệu Lê rất thân mật bên nhau, có tâm sự gì, cả hai đều nói cho nhau nghe hết… Vậy mà bây giờ… chỉ vì hành vi không tốt của chị Diệu Lê, hai người bạn phải xa nhau mãi mãi. Hạnh Kiều bỏ đi không một lời từ giã, không biết Diệu Lê sẽ nghĩ như thế nào về cô đây.
- Hạnh Kiều!
Tiếng gọi bất ngờ từ phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạnh Kiều. Cô quay lại, mỉm cười chào Trường Minh.
- Anh Minh mới đi làm về hả?
- Phải đó! Em ở nhà có một mình sao? Anh Phong đâu?
- Anh ấy đang xem truyền hình ở trên phòng.
- Vậy à? Em đang làm gì?
- Dạ… thấy rảnh rỗi nên em lau dọn và sắp xếp lại đồ đạc trong tủ “bủp phê” này, anh nhìn xem, co vừa ý hay không?
Trường Minh đứng ngắm hồi lâu rồi bất chợt mỉm cười làm Hạnh Kiều ngạc nhiên:
- Anh cười gì vậy? Có phải là… em chưng bày không được đẹp phải không?
Trường Minh lắc đầu:
- Không phải! Em làm việc có thẩm mỹ lắm, anh nhìn là thích ngay.
- Vậy tại sao anh cười?
- Hạnh Kiều, em đừng có hiểu lầm. Nhìn em lui cui bên chiếc tủ, anh chợt nghĩ nếu như có một bức ảnh của em đạt vào bên trong thì đẹp lắm đó.
Hạnh Kiều ửng hồng đôi má:
- Anh Minh ngạo em hoài. Em mà được vậy sao?
- Không tin à? Vậy thì hỏi anh Phong đi! Em thực ra, cũng dễ thương và xinh đẹp…
Hạnh Kiều nghe trong lòng reo vui. Đây là lần thứ ba Trường Minh khen cô kể từ lúc cô theo bác sĩ Kim Giao về nhà. Điều đó ít nhiều cũng gây được thiện cảm trong lòng người con gái tha hương. Hạnh Kiều vừa định ngỏ lời cảm ơn Trường Minh thì Chấn Phong từ trên lầu đi xuống, tới giữa cầu thang anh khẽ gọi cô:
- Hạnh Kiều,l em có bạn tên là Diệu Lê không?
Hạnh Kiều gật đầu, lòng đầy hoang mang:
- Có. Tại sao anh biết vậy?
Chấn Phong chậm rãi nói:
- Anh vừa mới xem mục nhắn tin trên tivi. Bạn Diệu Lê nói rằng muốn em trở về, bạn ấy đã hiểu và thông cảm.
Hạnh Kiều bàng hoàng:
- Thật sao?
Cô vừa dứt lời, Trường Minh đã lên tiếng can ngăn:
- Hạnh Kiều, em đừng có trở về. Người ta sỉ nhục em như vậy, tình bạn khó có thể nào hàn gắn. Đó là chưa kể đến người đàn bà ghen tuông kia, liệu bà ta có giống như Diệu Lê, chịu bỏ qua chuyện hiểu lầm này không?
Chấn Phong rầy em trai:
- Trường Minh em đừng có nói bậy. Em biết gì về gia đinh Diệu Lê mà dám đánh giá người ta thế này, thế nọ chứ? Hãy để cho Hạnh Kiều tự quyết định hay hơn. Kiều à, ý của em bậy giờ ra sao?
Hạnh Kiều lắc đầu:
- Chuyện đã đến nông nỗi như vậy, em cũng không muốn về đó làm gì. Nhưng bây giờ Diệu Lê nhắn tin, em không thể không gặp lại cổ. Gặp nhau rồi, không biết nói gì đây? Vả lại, em còn để đồ đạc ở nhà của Diệu Lê, trong đó có giấy tờ tùy thân. Dù muốn dù không, em cũng phải gặp cổ một lần, rồi sau đó mới quyết định được.
- Nhưng em hứa sẽ quay về đây chứ!
Trường Minh hỏi với vẻ nông nóng. Chấn Phong cau mày nhìn em:
- Trường Minh, em lại hỏi xen vào chuyện riêng của người ta nữa rồi. Đi hay ở là do Hạnh Kiều tự chọn. Em hỏi vẫy có khác gì ép cô ấy trở về đây. Có khi em vô tình làm cổ phải mất đi tình bạn đó.
- Vậy ý anh thì sao? Anh không muốn Hạnh Kiều sống chung mình à? Người con gái tốt như thế, lẽ nào anh không thấy quyến luyến?
- Trường Minh, anh thấy em đi càng lúc càng xa. Hạnh Kiều đã ở đây một tuần, cảm tình giữa cô ấy với gia đình rất tốt, nhưng nếu đem so với người bạn đã giúp cổ trước đây thì không sánh bằng đâu! Em đừng nên ích kỷ như vậy. Phải tôn trọng quyết định của Hạnh Kiều, cố muốn sao thì tùy ý cổ đi.
Trường Minh nhìn cô gái:
- Anh Phong đã nói thế, còn ý em thì sao?
- Em… em muốn tối nay sẽ đi gặp Diệu Lê, nhưng… em thấy hơi ngại…
Trường Minh mau miệng nói:
- Hay là… anh đi chung với em nha?
Hạnh Kiều lộ vẻ mừng:
- Vậy thì tốt lắm, nhưng… như vậy có làm phiền anh không?
- Mình sống cùng một mái nhà, nếu không là anh em thì là bạn, cô của anh từng nói vậy mà, em còn ngại hay sao? Bây giờ anh tính vầy nhé: Sau bữa cơm chiều, anh sẽ đưa em đến nhà bạn Diệu Lê?
- Như vậy không tiện đâu? Anh hẹn cổ ra quán gặp em coi bộ tốt hơn đó.
- Nhưng anh đâu có biết nhà bạn em?
- Đừng lo, em sẽ chỉ cho anh.
Câu chuyện đến đây bị ngưng ngay vì có tiếng chuông điện thoại reo. Chấn Phong đến nhắc máy, lát sau anh quay lại nói với hai người:
- Cô Giao gọi điện về nói là cổ bận việc không dùng cơm bữa chiều. Chúng ta sẽ ăn trước. lát tối cô mới về được.
Trường Minh nhìn đồng hồ:
- Thời gian trôi nhanh quá, mới đây đã gần sáu giờ rồi. Kiều à, em đi dọn cơm đi. Ăn xong rồi chúng ta sẽ đi sớm.
Hạnh Kiều dạ nhỏ rồi đứng lên làm theo lời Trường Minh. Trong lúc cô xuống bếp dọn cơm, Chấn Phong nói chuyện với em trai:
- Minh à, anh coi bộ em sốt sắng với Hạnh Kiều lắm đó. Thật ra… trong lòng em cổ là cái gì đây?
- Anh hỏi vậy là muốn ám chỉ gì? Cô út tốt với Hạnh Kiều như thế, bộ anh không coi cổ là người nhà sao?
- Anh coi Hạnh Kiều như một cô em gái hoàn toàn với tình anh em trong sáng. Còn em thì có vẻ như… tình cảm đó ở trên mức bình thường. Lúc đầu em gán ghép cổ cho anh, nhưng bây giờ… anh nghĩ là em phải tự xét lại mình đó.
Trường Minh gạt ngang:
- Làm gì có! Anh quá đa nghi thôi. Cảm tình em đối với Hạnh Kiều rất bình thường, có điều em galang một chút vì người ta là con gái đó mà. Bộ vậy không được sao anh hai?
- Anh không cản em làm như vậy, nhưng có lẽ em đã quên mất một điều. Người con gái bao giờ cũng nhạy cảm và mềm yếu, có khi nào em nghĩ rằng sự quan tâm quá mức của mình sẽ gây ra hiểu lầm ở Hạnh Kiều hay không?
- Anh muốn nói…
- Phải! Anh muốn nói những cử chỉ thân mật của em có thể sẽ làm Hạnh Kiều ngộ nhận đó là tình yêu, và như vậy cổ sẽ đau khổ. Em đừng quên là em đã yêu người khác, anh muốn em thận trọng để không gặp rắc rối sau này mà thôi.
- Em biết rồi, anh hai! Anh yên tâm đi, em có thể bảo đảm với anh là em dừng lại đúng giới hạn, Hạnh Kiều sẽ không hiểu lầm đâu!
Chấn Phong gật đầu:
- Em nói chắc như vậy thì anh tin em.
Nói xong, Chấn Phong quay người bước trở lên cầu thang. Mới lên được ba bậc, Trường Minh đã gọi anh đứng lại:
- Anh hai à…
- Chuyện gì nữa đây? Nói rồi hối hận sao?
- Không phải. Em muốn hỏi, thật ra anh có cảm tình với Hạnh Kiều hay không?
- Làm gì có. Một mình Mỹ Trân là anh đã mệt rồi, em đừng suy bụng ta ra bụng người, như vậy không nên.
Trường Minh búng tay đánh “tách” một tiếng.
- Là anh nói đó nha! Sau này anh làm sao em không bỏ qua cho anh đâu.
Có tiếng Hạnh Kiều từ nhà sau vọng lên:
- Em dọn xong rồi, Mời hai anh xuống dùng cơm đi!
Trường Minh nheo mắt nhìn anh. Chấn Phong lắc đầu cười rồi lại quay trở xuống…
* * *
Xách hai valy đồ trên tay, Diệu Lê bước vào quán sinh tố Cát Nguyên. Cái quán này, chiếu thứ bảy nào cô với Hạnh Kiều cũng ghé để uống nước và tâm sự. Tuần rồi cô chỉ đến một mình. Bây giờ Kiều hẹn cô ra đây và ngồi đợi cô ở chiếc bàn quen thuộc cũ.
Diệu Lê bước nhanh tới, Hạnh Kiều đón cô với một nụ cười nhưng cô biết nụ cười đó đầy gượng gạo:
- Diệu Lê, tới rồi hả? Ngồi xuống đi, bồ uống gì, để mình gọi…
Diệu Lê nhìn thẳng vào gương mặt buồn bã của Hạnh Kiều:
- Hôm nay bồ sao vậy? Khách sáo đến mức đó à? Xa nhau một tuần, bồ đã thật sự quên sở thích của người bạn thân này rồi ư?
Hạnh Kiều không trả lời, cô vẫy tay gọi chủ quán đem thêm một ly rau má nữa tới bàn của Diệu Lê. Đôi bạn ngồi bên nhau trong im lặng. Hạnh Kiều cứ bẻ mãi những ngón tay thon của mình, Diệu Lê thì chống cằm suy tư. Khi nước rau má đã vơi quá nửa, Diệu Lê cất tiếng hỏi:
- Bồ hẹn mình tới đây chỉ để nhìn nhau im lặng vầy sao? Chuyện vừa qua… cho mình lỗi. Hạnh Kiều giận mình lắm phải không?
- Không gịận, nhưng rất buồn. Buồn vì mình chỉ có một người bạn thân, người bạn đó lại không tin ở mình… Nhiều lúc tự nghĩ… tại sao Diệu Lê lại hoài nghi? Có phải vì đạo đức của mình quá tệ? Hay bạn cho rằng mình quá ham tiền?
Diệu Lê lúng túng phân bua:
- Mình thật sự không dám nghĩ như thế nhưng mà… tình cảm lúc đó… không thể khác được.
- Thế sao bây giờ bồ lại nghĩ khác đi?
- Xin lỗi nghe Hạnh Kiều, mình đã lén xem nhật ký của bạn, sau đó đưa cho mẹ mình nhưng bà vẫn cố chấp, không chịu tin đó là sự thật. Sau đó mẹ mình còn giật quyển nhật ký xé nát đi…
Hạnh Kiều nghe tê tái cõi lòng nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng bình tĩnh.
- Vậy bồ nhắn tin cho mình làm chi? Minh đâu thể quay về nhà bồ được nữa.
- Mình biết, nhưng mình muốn gặp Hạnh Kiều một lần để nói lời xin lỗi… Những ngày qua, bồ đã đi đâu và sống ra sao?
Hạnh Kiều im lặng suy nghĩ. Cô không biết mình có nên nói địa chỉ nơi đang ở cho Diệu Lê nghe hay không, vì có liên quan đến một người, một người mà chắc chắn Diệu Lê rất muốn gặp. Chuyện này chắc phải hỏi ý kiến Chấn Phong, nếu không anh sẽ trách cô là nhiều chuyện. Hạnh Kiều biết rõ với một diễn viên đang có tiếng như anh sẽ rất hạn chế về mặt gặp gỡ với số đông khán giả hâm mộ, bởi vì…. chuyện này đôi khi cũng gây phiền phức cho anh. Hầu hết các diễn viên điện ảnh đều gặp gỡ khán giả ở phim trường hoặc các cuộc họp báo về tạp chí điện ảnh, hoặc lúc đoàn làm phim khởi quay tại một điạ phương nào… còn chuyện gặp ở nhà riêng thì không thể tùy tiện được… Diệu Lê sẽ thế nào nếu tình cờ ghé chỗ ở của cô và gặp được ngay thần tượng của lòng mình? Vấn đề này thật không đơn giản chút nào nhất là khi Hạnh Kiều được Trường Minh cho biết Chấn Phong đã có bạn gái từ trước khi anh nổi tiếng, mối tình này đang ngấp nghé bên ngưỡng cửa hôn nhân.
- Hạnh Kiều!
Diệu Lê đập mạnh vào cánh tay để trên bàn của Hạnh Kiều làm cô giật bắn người:
- Làm gì vậy? Khi không rồi la lớn làm người ta mất cả hồn vía.
- Tại sao bồ không trả lời câu hỏi của tôi. Bồ đang nghĩ đến điều gì vậy? Có phải là muốn giấu tôi về nơi ở hiện tại hay không? Bộ không thích gặp lại nhau nữa hả?
- Không phải đâu Diệu Lê, bồ đừng vội hiểu lầm. Thật ra tôi đang ở nhờ nhà của một bác sĩ trẻ. Cô ấy rất là tốt với tôi, nhưng vì chưa hỏi người ta, tôi không dám tự tiện nói ra cho bồ biết, sợ cô ấy trách là tôi nhiều chuyện mà thôi.
Diệu Lê mím môi:
- Về chuyện này, tôi có thể thông cảm được, nhưng chắc Kiều không ngại nói với tôi về nguyên do của sự hạnh ngộ này chứ, phải không?
- Chuyện đó thì không sao? Chắc Diệu Lê còn nhớ lúc mình rời khỏi nhà bồ, trời đổ mưa tầm tã. Tâm trạng mình lúc đó… không ổn được chút nào. Dầm mưa suốt buổi tối như vậy, cơ thê mình rất yếu, suýt chút nữa thì bị một chiếc xe hơi đụng phải vì sự bất cần của mình lúc qua đường, sau đó mình ngất đi, chủ xe vì nhân đạo đã đưa mình vào bệnh viện. Khi tỉnh lại, mình được bác sĩ chủ nhiệm khoa cấp cứu thông cảm hoàn cảnh nên đưa về nhà luôn…
- Ồ! Số phận bồ may mắn vậy sao? À, không xin lỗi nghe Kiều, ý mình chỉ muốn nói… bố có phước nên gặp người nhân hậu…
“Nếu bồ biết được mình ở chung với ai thì chắc chắn sẽ càng sửng sốt hơn” – Hạnh Kiều nghĩ như thế mà không dám nói ra. Diệu Lê trao valy tận tay cho bạn:
- Đồ đạc của bồ còn nguyên trong này. Còn đây là địa chỉ nơi làm việc mới của mình. Một tuần qua mình được chuyển công tác nhưng bồ bỏ đi nên không cho hay được. Mình có ghi cả số điện thoại trong đó, khi nào bồ cảm thấy có thể gặp mình thì cứ liên lạc theo địa chỉ trong đây!
Hạnh Kiều nhận valy, nhận cả mảnh giấy nhỏ trong tay Diệu Lê. Cô mỉm cười với bạn:
- Bây giờ chia tay được rồi chứ?
- Chưa đâu! Hạnh Kiều còn phải hứa với mình là sẽ giữ lại tình bạn này mãi mãi không được phai nhạt, có hứa được không?
- Được! Mình hứa. Tạm biệt nhé, Diệu Lê!
Hạnh Kiều xách valy bước ra khỏi quán. Trường Minh đợi cô ngay phía bên kia đường. Thấy cô ra, anh nổ máy xe băng qua lộ.
- Mọi chuyện êm đẹp chứ, Hạnh Kiều?
Hạnh Kiều gật đầu:
- Phải! Cảm ơn anh nha, anh Minh?
- Anh không muốn nghe lời khách sáo đó! Lên xe đi, anh sẽ chở em tới chỗ này…
Chiếc xe phóng vút đi với tốc độ khá nhanh. Hạnh Kiều nhìn những đoạn đường lạ lẫm, ngạc nhiên hỏi Trường Minh:
- Anh không đưa em về nhà sao? Anh đi đâu nữa vậy?
Tiếng Trường Minh cười giòn tan trong gió:
- Đừng có quá nôn nóng cô bé ơi. Một lát tới nơi, cô sẽ biết thôi mà.
Vậy là Hạnh Kiều ngồi lặng thinh.
Lòng cô chợt thoáng niềm bâng khuâng xao lãng. Sao Trường Minh tốt với cô đến thế? Dường như anh dành rất nhiều thời gian cho cô. Đôi lúc Hạnh Kiều lấy làm lạ? Người đưa cô đến với gia đình này là Chấn Phong, dù anh không cố ý, nhưng người gần gũi với cô nhất lại là Trường Minh.
- Hạnh Kiều.
- Dạ!
- Dạ với anh ư? Cô bé ngoan đến thế cơ à? Em đang nghĩ gì vậy?
- Không có. Sao anh biết là em đang suy nghĩ?
- Hỏi thế có nghĩ là… anh đoán đúng phải không? Chỉ cần sự im lặng của em, anh có thể đoán được… Nói cho anh biết đi, có phải là em đang nghĩ đến… ai?
Hạnh Kiều thoáng giật mình:
- Anh nói là em nghĩ đến ai?
- Thì… thì người trong mộng, trong trái tim mình, chẳng lẽ em không có?
- Chuyện đó… em không có thật mà.
Trường Minh thoáng nở nụ cười:
- Chẳng lẽ em… chưa từng yêu ai sao? Năm nay em hăm mấy tuổi rồi, đâu phải là trẻ con. Ai như em người ta đã có gia đình rồi đấy.
- Người ta khác, em khác anh à!
- Khác chỗ nào?
- Hoàn cảnh chưa cho phép em nghĩ tới vấn đề riêng tư đó.
- Em mặc cảm thân phận chứ gì? Em là con gái, đâu cần phải quan tâm chuyện đó. Tương lai sự nghiệp là chuyện của đàn ông, phụ nữ như em chỉ cần có nhan sắc, lại biết nói chuyện ngọt ngào là sẽ có tình yêu và hạnh phúc.
- Anh nói nghe dễ quá, cứ như là chuyện giõn chơi. Em chưa từng cảm thấy mình hạnh phúc.
- Đó là tại vì em chưa yêu. Nè, có cần anh “làm mai” không vậy?
- Anh định sẽ “làm mai” em cho ai?
Trường Minh lại cười:
- Cho ai ư? Tạm thời bây giờ anh chưa có nghĩ ra, nhưng mà bạn bè anh nhiều lắm, phần đông đều là con nhà giàu, địa vị xã hội cao. Quen với họ, em sẽ có rất nhiều thuận lợi…
- Thôi, em không dám nghĩ vậy đâu. Nếu lỡ bạn anh chê em thì sao hả?
- Thì… thì ông mai đây sẽ bắt đền cho em! Sao hả, có chịu không?
Hạnh Kiều thẹn đỏ mặt:
- Cái anh này… đừng có chọc quê em…
- Tới nơi rồi! Xuống xe đi, cô nhỏ!
Trường Minh thắng xe lại trước một công viên thật rộng lớn, bên trong là cây cảnh lạ và đẹp vô cùng. Hạnh Kiều thấy có rất nhiều bồn hoa đủ loại, đủ màu sắc, nhiều nhất lại là hoa hồng nhung. Một loài hoa đắt tiền, quý hiếm, chúng được trồng thành từng khóm nhỏ, chen chúc giữa cỏ xanh tươi làm nổi bật thêm sắc hồng rực. Hạnh Kiều ngắm cảnh đẹp mà cảm thấy tâm hồn ngất ngây.
Gởi xe xong, Trường Minh trở lại nắm tay cô:
- Vào đây chơi một lát rồi về, Kiều nhé.
Hạnh Kiều ngoan ngoãn đi theo sự hướng dẫn của Trường Minh. Để yên tay mình trong tay anh, Hạnh Kiều nghe trái tim mình thoáng có niềm rung động. Cô thích anh rồi ư? Không phải vậy đâu.
- Kiều à… sao bàn tay của em lạnh vậy.
Trường Minh bóp nhẹ mấy ngón tay thon nhỏ, cất tiếng hỏi đầm ấm. Hạnh Kiều hoảng sợ rút tay về.
- Đâu có. Chắc tại gió đêm làm cho anh cảm giác vậy thôi. Hay là mình về đi anh Minh.
- Coi em đó! Mới bước chân vào tới đã đòi về, bộ chưa đi chơi bao giờ sao hả? Em chưa thấy hết cảnh vật ở đây mà. Phía trong kia còn nhiều chỗ đẹp lắm, mình về sớm cũng đâu có gì làm, đừng bắt chước ông anh hai, ngủ như gà vậy nhé!
- Anh Phong đóng phim mệt nên ngủ sớm là hợp lý thôi.
- Vậy bô anh đi làm thì không mệt hay sao? Người ta nhiệt tình với em, em còn quá vô tình như vậy nữa…
Lời trách cứ của Trường Minh tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn làm Hạnh Kiều cảm thấy mình có lỗi. Cô bối rối đan hai tay vào nhau.
- Xin lỗi nghe anh Minh, ý em không phải vậy.
- Thì anh đâu có trách gì em đâu, anh chỉ nói thế thôi, em không cần lo lắng. À, Hạnh Kiều, em có tới chỗ này lần nào chưa?
- Chưa. Cảnh ở đây thật đẹp và thơ mộng. Ở đây gọi là công viên gì vậy anh?
- À, công viên này không có tên gọi, nhưng phần đông thanh niên đều rất thích đến đây để xem hoa, chụp ảnh. Kiều à, em có muốn chụp hình không?
Hạnh Kiều cười:
- Để lúc khác đi anh! Bây giờ trời đã tối, em lại ăn mặc lem luốc thế này…
- Thế bộ em không nhớ cô lọ lem hay sao. Người đẹp thì mặc thế nào cũng đẹp, nếu mà không đẹp, có trang điểm cũng chỉ là vô ích mà thôi. Hay là mình chụp đại đi nha, em với hoa hồng và cảnh đều đẹp lắm.
Hạnh Kiều vẫn lắc đầu. Cô nhận thấy hôm nay dường như Trường Minh hoạt bát hơn thường ngày, anh nói nhiều, câu nào cũng làm đẹp cô. Vì vậy mà cô đã theo anh đến nơi này, một nơi chốn chỉ thích hợp cho những người đang yêu. Trường Minh đưa Hạnh Kiều đi dạo rất nhiều nơi trong công viên, anh giữ tay cô trong tay mình rất đỗi thân mật. Hạnh Kiều nghe tim mình rung động và cảm tình đồi với Trường Minh càng lúc càng lên. Có phải là cô đã bước vào yêu?

 

Danh sách chương của Đừng Đánh Mất Tình Yêu

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h