Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 06:59 ở Hà Nội
 

Để em nói lời tạm biệt - Chương 2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  406

-Là tôi đây . Anh đừng có gửi lọ không khí nữa , tôi không thể nhận . Anh rất tốt , nhưng chúng ta không thể , trong lòng tôi vốn không có chỗ cho một người nào khác . Chúng ta không phải là hai loại vật chất có thể va chạm vào nhau --Tôi nói một mình .

Anh lặng thinh .
--Anh nghe thấy không ?--Tôi không biết anh có nghe không .
--Ừm !--Anh lên tiếng .
Tôi nhìn chiến cơ F15 đặt trước mặt tôi , vốn muốn hỏi anh : Chúng ta còn có thể là bạn không ? nhưng cảm thấy mình qúa ấu trĩ , cuối cùng cũng không mở miệng .

Loại công tử quen được nuông chiều như anh , chắc chắn sẽ không chịu làm bạn với tôi .
Quả nhiên Hải Minh không còn gửi tặng tôi lọ không khí thứ 33 .

Vì để mở rộng dầu gội đầu và thuốc dưỡng tóc mà công ty anh làm đại lý , tôi phải đến họp ở công ty anh , may mà người họp với tôi không phải là anh ấy , mà là người phụ trách bộ phận thị trường . Đã mấy lần đến công ty anh , đi qua phòng anh đều không nhìn thấy anh , dường như anh cố ý tránh mặt tôi .

Hôm nay khi họp xong từ phòng họp ra , đi ngang văn phòng anh , cuối cùng tôi nhìn thấy anh , như thường lệ anh đang cúi đầu lắp mô hình .

--Chào !--Tôi đứng ngoài cửa chào anh .
Anh ngẩng đầu nhìn thấy tôi , vẻ mặt hơi ngượng ngập .
--Đây là loại chiến cơ gì ?--Tôi hỏi .
--Đây là F18D--Anh đáp .
--Đây là chiếc chiến cơ thứ 34 của anh phải không ?--Tôi nhớ lần trước anh nói , kể cả chiếc của tôi , tổng cộng anh lắp được 33 chiếc .

--Đúng !--Anh gật đầu , tiếp tục lắp chiến cơ .
--Không quấy rầy anh --Tôi nói .
--Có phải tôi rất cố chấp ?--Anh hỏi .
Tôi lắc đầu .
--Người học khoa học đều là người cố chấp . Mỗi một lý luận khoa học về sau có thể bị người khác bác bỏ , nhưng nhà khoa học thường cho rằng lý luận của mình sẽ vượt qua được khảo nghiệm thời gian , không bị lật đổ .

--Đúng vậy , hai thứ vật chất không thể va vào nhau chỉ là vấn đề thời gian .
--Tạm biệt --Tôi nói .
Khi quay lưng bỏ di , tôi đột nhiên hiểu ra tại sao anh muốn tặng tôi 33 lọ không khí , vì anh đã lắp 33 mô hình chiến cơ , anh nói qua , 33 chiếc chiến cơ ở 33 góc phòng khác nhau , thay mặt cho tình yêu --33 lọ không khí , có phải là ý này không ?

Tôi cảm thấy mình qúa vô dụng . Đây là công việc đầu tiên của tôi , lại xảy ra chuyện này với người khách đầu tiên .
Mấy tháng sau Hải Minh không còn tìm tôi .
--Chị có đi tham dự lễ tốt nghiệp của Hiểu Giác không ? Mộng Mộng hỏi tôi .
--Vé máy bay mắc như vậy , không được đâu . Hơn nữa sau lễ tốt nghiệp ngày hôm sau anh ấy về rồi .--Tôi đáp .

Không ngờ mới đó đã ba năm rồi , còn bốn tháng nữa Hiểu Giác sẽ tốt nghiệp .
--Thế thì tiếc qúa --Mộng Mộng nói --Chẳng phải có một số loại vé rất rẻ sao ?

Tôi thật khát khao dự lễ tốt nghiệp đại học của Hiểu Giác , ngày đó dối với anh rất quan trọng .

Tôi mua một vé máy bay đi Anh của một hãng du lịch , chuyến bay đổi tuyến ở Dubai , so với các hãng khác thì rẻ hơn nhiều .
Hiểu Giác quyết định sau lễ tốt nghiệp thì ngày hôm sau về ngay . Tôi không nói với anh ấy tôi sẽ đi Anh , tôi muốn dành cho anh ấy niềm vui bất ngờ .

Tôi xin ba ngày phép đi Anh , nào ngờ chuyến bay ở Dubai , phi trường bị phong toả , rất đông lính quân đội trang bị súng ống tiến vào phi trường . Tôi nghe truyền thanh mới biết , giáo chủ hồi giáo tuyên bố đặt mìn ở phi trường , cho nên quân đội phải phong tỏa phi trường đế tìm kiếm , các chuyến bay tạm đình hoãn .

Lại chờ thêm một ngày . Tôi không kịp tham dự lễ tốt nghiệp cúa Hiểu Giác .
Chờ đợi hết hai ngày ở Dubai , phi trường vẫn chưa được giải toả , đã không kịp dự lễ tốt nghiệp của Hiểu Giác . Tôi ở phi trường gọi điện thoại cho Hiểu Giác . Lúc này không thể không gọi điện thoại cho anh ấy . Điện thoại dến phòng ký túc xá , một cô gái nhận điện thoại .

--Anh không có ở đây --Cô dáp bằng tiếng Anh .
Cô ấy là ai ? Có thể là bạn gái của bạn cùng phòng anh ấy .
Tôi kể tình hình của tôi với cô .
--Tôi sẽ nói với anh ấy --Cô ta dáp .
Tôi một mình qua hai ngày ở Dubai . Tôi thật sự rất giận bản thân mình , tại sao phải lấy thứ vé máy bay rẻ tiền này chứ ? Hiện giờ dã 10 giờ sáng , Hiểu Giác đã mặc lễ phục bước vào trong lễ đường rồi .

Cuối cùng phi trường cũng được giải toả , phi cơ dến phi trường Pisz , không gặp Hiểu Giác , tôi đi xe điện đến đại học Boston .
--Sáng sớm hôm nay anh ấy đi rồi --Bạn cùng phòng anh ấy nói .
Vé máy bay của anh ấy khởi hành vào hôm nay . Tôi cho rằng anh sẽ chờ tôi , có lẽ máy bay không hoãn ngày dược .

Tôi ở phi trường chờ có vé phụ về Hương Cảng , đã chờ một ngày rồi , không biết phải chờ dến khi nào .
Tôi vào nhà vệ sinh , không nhịn được bật khóc . Một phụ nữ người Anh an ủi tôi .
--Cô không sao chứ ?
Tôi lắc đầu , kỳ thực tôi vừa mệt vừa đói . Tôi không ngờ mình bị lưu lạc ở nơi này .
Tôi ở phi trường gọi điện thoại cho Hiểu Giác , anh thật sự đã về nhà rồi .
--Em đang ở dâu ?--Anh hỏi tôi .
--Ở phi trường Pisz , đang chờ phi cơ .
--Họ bảo một tuần nữa cũng không có chỗ trống cho nên anh nhất dịnh phải về ngay --Anh nói .

--Em biết --Tôi ráng nén nước mắt , không muốn anh lo lắng --Em sẽ mau chóng trở về .
Ngày hôm sau , cuối cùng tôi có được chiếc vé phụ dể trở về .

Đến Hương Cảng tôi chạy thẳng đến nhà Hiểu Giác ở Bắc Giác . Anh đang ăn cơm với mẹ , ba người chị , anh rể và 2 dứa cháu . Tôi còn cho rằng chúng tôi sẽ ôm nhau đoàn tụ ở phi trường Pisz , không ngờ hỏng bét cả .

Đã lâu không gặp , Hiểu Giác dường như cao lớn hơn , có lẽ do bị ốm đi nhiều .
Tôi vốn có rất nhiều lời muốn nói với anh ấy , trước mặt mọi người như thế làm sao mở miệng .
--Ngồi xuống dùng cơm , Hoan Nhi --Mẹ anh bảo tôi .
--Em học thành tài trở về nhất dịnh phải báo đáp một người --Chị ba của anh ấy nói .

TôI mỉm cười nhìn Hiểu Giác , chỉ cần anh có thành tựu , tôi cực khổ thế nào cũng đáng .
--Người đó chính là chị , học phí của em qúa mắc --Chị ba anh ấy vừa đưa đũa gắp thức ăn trong dĩa trước mặt tôi , vừa nói .

Chị dám gạt hết công lao của tôi ! Tôi không thích chị ba anh ấy , chị trước nay là một người ham lợi .
Cơm xong Hiểu Giác đưa tôi về nhà .
--Anh đã ba năm không đưa em về con dường này rồi --Tôi ôm tay anh ấy nói .
--Cám ơn em ba năm nay cung cấp cho anh học hành --Anh nói .
--Anh đừng nói thế --Tôi ngăn anh .
--Sau này kiếm được nhiều tiền anh sẽ trả lại cho em .
--Em không cần anh trả --Tôi nói .
Anh đặt tay lên vai tôi .
--Anh sẽ cho em dược hạnh phúc .
Giờ phút này tôi có cảm giác khổ tận cam lai , suýt chảy nước mắt .

--Anh dự định tìm công việc gì ? --Tôi hỏi .
--Đương nhiên vào tập sự ở công ty kiểm toán . Hương Cảng có mấy công ty kiểm toán lớn , ngày mai anh bắt dầu viết đơn xin việc .
--Khi em ở phi trường Dubai , gọi điện thoại cho anh , sao có cô gái nghe điện thoại ?
--Cô ấy là bạn gái của bạn cùng phòng anh .
Tôi đoán dúng rồi .
--Em còn cho rằng đó là người nào nữa chứ ?--Tôi nói .
--Em không tin anh sao ?
--Tại sao không tin ? Ngoài anh ra em không biết tin ai .
--Em ốm qúa --Anh sờ gò má tôi nói
--Đừng lo --Tôi nói .

Gần nửa tháng qua mà Hiểu Giác vẫn không tìm được việc làm .
--Hôm đó không phải anh đi phỏng vấn trực tiếp sao ? --Tôi hỏi .
--Họ tuyển anh rồi .
--Thế tại sao anh không làm ?
--Quy mô công ty kiểm toán đó nhỏ qúa --Anh nói --Anh muốn gia nhập vào Công ty kiểm toán Mã Tào , nó là công ty lớn nhất của cách ngành .

--Anh có gửi đơn xin việc không ?
--Gửi rồi , không có hồi âm , loại công ty có vốn người Hoa như vậy , cần có chút quen biết mới dược , nhưng anh lại không quen biết ai .

Ngày hôm sau , tôi liều gọi diện thoại cho Hải Minh , tôi đã rất lâu không gặp anh ấy .
--Là tôi , Khâu Hoan Nhi --Tôi nói .
--Hoan Nhi ?--Giọng anh có vẻ vui mừng .
--Có thể nhờ anh giúp một việc không ?
--Việc gì ?
--Anh từng nói anh rể anh là người hùn vốn trong Công ty kiểm toán Mã Tào , có thể nhờ chị anh tiến cử với anh rể anh một người không ?
--Ai ? --Anh hỏi .
--Tên anh ấy là Âu Hiểu Giác , vừa tốt nghiệp đại học Boston Anh quốc , đã viết đơn xin việc , nhưng mãi không có hồi âm .
--Được rồi , để tôi thử xem .
--Cám ơn anh .

Cự tuyệt anh , sau đó lại nhờ vả anh , tôi thấy áy náy , nên cũng không kỳ vọng anh sẽ giúp .

Hai ngày sau , Hiểu Giác phấn khởi gọi diện thoại cho tôi .
--Công ty kiểm toán Mã Tào gọi anh đi phỏng vấn .
Hải Minh đã giúp tôi .
Ngày hôm đó Hiểu Giác được thông báo đã được tuyển dụng .
--Chừng nào đi làm ?--tôi hỏi .
--Ngày 1 tháng sau --anh đáp .
--Thế phải cần mấy bộ đồ đàng hoàng mới dược --tôi nói .
--Anh làm sao có tiền ? Ngay thẻ tín dụng cũng không có , mặc đồ cũ cũng không sao .
--Vậy sao được ? Không phải anh nói công ty đó rất lớn sao , phải mặc ra vẻ mới được .
Tôi dẫn Hiểu giác di mua đồ vét . Anh chọn hai bộ , tôi trả tiền giúp anh .
--Tiền đâu em có ?--Anh hói .
--Ký thẻ tín dụng không được sao ? Đâu cần trả tiền ngay .
Tôi nhét 2.000 đồng vào bóp anh , nói .
--Anh đi làm cần phải xài tiền .
May mắn , lương khởi đầu của anh còn cao hơn tôi .
Vì cám ơn Hải Minh giúp đỡ , tôi chuẩn bị một món quà tặng anh . Anh thích mô hình chiến cơ như vậy , sao không tặng anh một hộp mô hình ?

Tôi đến tiệm mô hình mà Hải Minh hay lắp cho người ta , lại nhìn thấy người chủ tiệm đó .
--Lại là cô ?--Anh nhận ra tôi --Lại muốn tìm người lắp mô hình hả ?
--Người lắp mô hình đó có loại chiến cơ nào chưa lắp qua ?
--Rất nhiều loại đã lắp qua rồi .
--Chồn hôi EA-6A , không phải loại mới .
--Anh ấy lắp qua chưa ?
--Chưa lắp qua .
--Tôi lấy chiếc này , gói lại giùm tôi .
--Không phải cô tìm anh ta lắp sao ?--Chủ tiệm hỏi tôi .
--Tôi lấy đi được rồi .
Chủ tiệm hơi ngơ ngác .
--Cô quen anh ta hả ?--Chú tiệm hỏi tôi .
Tôi mỉm cười lắc đầu .

Hôm sau tôi đem quà đến tặng Hải Minh , thư ký anh nói , anh đi ra ngoài .
--Có thể đưa cho anh ấy vật này giúp tôi không ?
--Đương nhiên được .
Hôm sau , tôi nhận dược điện thoại của Hải Minh .
--Cám ơn món quà của cô--Anh nói .
--Không , tôi cám ơn anh giúp đỡ tôi mới dúng .
--Cô có gặp qua chồn hôi không ?
--Anh nói chiến cơ hả ?
--Không , tôi nói chồn hôi .
--Tôi chưa gặp qua , chiến cơ dó căn cứ hình dạng chồn hôi mà thiết kế , đúng không ? Chồn hôi đại khái là hình dạng như vậy .

--Chồn hôi khi gặp kẻ địch sẽ từ hậu môn bắn ra dịch hôi không thể tả , bánh phát bánh trúng . Người bị bắn trúng ngâm mình ba ngày ba dêm trong nước cỏ thơm , mới có thể phần nào tẩy được mùi hôi .

--Trách nào chiến cơ này tên chồn hôi --Tôi cười nói .
--Kỳ thực tính chồn hôi rất lương thiện , chỉ khi bị tấn công mới trả đòn . Hai con chồn hôi đực khi tranh giành con cái , cũng sẽ có một ký kết quân tử , là có thể dùng chân táng nhau , dùng miệng cắn nhau , nhưng không dùng dịch hôi tổn hại đối phương . Chúng nó rất quân tử .

Tôi không biết ý của Hải Minh , có phải là anh sẽ giao tranh quân tử với Hiểu Giác ? Anh nhiệt tình tiến cử Hiểu Giác cũng là một biểu hiện phong dộ quân tử của anh ?

--Bất luận thế nào , cũng cám ơn anh giúp dỡ --Tôi nói .
--Cô không cần cảm ơn tôi , mãi mãi không cần --Anh nói --Cho dù cô không yêu tôi , tôi cũng sẽ cả đời bảo vệ cô .

Danh sách chương của Để em nói lời tạm biệt

Chương 1Chương 1 (b)Chương 1 (c)Chương 1 (E)Chương 2Chương 2 (b)Chương 2 (C)Chương 2 (D)Chương 3Chương 3 (b)Chương 3 (C)Chương 4


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h