Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 12:13 ở Hà Nội
 

DẠ LAN HƯƠNG - Chương 7

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  477

Thấy Bảo cứ nằm ì trên giường, mắt nhắm nghiền như không nghe mình nói, bà Xuân nổi cáu lên:
− Ngồi dậy thằng ôn dịch! Tao có bắt mày làm gì quá đáng đâu?
Bảo không đổi tư thế:
− Con không muốn gặp Bích Hồng. Mẹ bắt con chở con bé về nhà thì còn hơn cả quá đáng.
Bà Xuân dịu giọng:
− Dầu gì hai đứa cũng quen nhau từ nhỏ, mày bỏ nó không được đâu. Thời buổi bây giờ yêu hay cưới gì cũng có tính toán. Mày bỏ Bích Hồng nó không ế đâu. Chỉ sợ mày ân hận không kịp.
Bảo chép miệng:
− Mẹ muốn nói đến cái công ty Taxi của bà Hai Lý à? Cái đó hợp với anh Ân hơn con.
Bà Xuân nghiêm mặt:
− Bích Hồng yêu con. Con lại kéo Ân vào, thật khó nghe quá! Lẽ nào con ích kỷ đến mức chỉ nghĩ tới mình, chớ không hề có chút quan tâm nào tới Bích Hồng?
Bảo ngồi bật dậy:
− Được rồi mẹ! Để con đưa con bé về.
Đưa 5 ngón tay lên vuốt tóc thay cho lược, Bảo ngậm điếu thuốc trên môi rồi từ từ tiến ra phòng khách.
Trên salon Bích Hồng đang tíu tít với Ân. Thấy Bảo, cô vờ đi và tiếp tục líu lo:
− Em thích vào Sài Gòn Water Park lắm! Nhưng em đi một mình lại sợ. Chủ Nhật này anh đi với em nha!
Ân xoa cằm:
− Thế bạn bè của em đâu?
Bích Hồng cao giọng:
− Bạn thường thì không hợp rơ, còn bạn thân em đã xù rồi.
− Sao lại xù vậy?
Liếc Bảo một cái, Hồng nói:
− Tại nó trẻ con quá không xứng với em. Nếu bạn em là người lớn, chững chạc như anh thì còn gì bằng.
Bảo cười nhạt bước thẳng ra sân. Anh vừa leo lên mô tô đã nghe giọng Bích Hồng:
− Có chở người ta về không vậy?
Bảo nổ máy:
− Anh tưởng em còn bận đấu láo với anh Ân chứ!
Tự nhiên leo lên phía sau ngồi sát vào ôm anh cứng ngắt, Bích Hồng khúc khích:
− Thì ra anh cũng biết ghen!
Bảo giễu cợt:
− Ghen thì ai lại không biết, nhưng ghen theo kiểu của em thì thật là tồi tệ.
Bích Hồng hậm hực:
− Anh mắng em đấy à?
− Anh chỉ phê phán, nói vậy đâu phải là mắng.
Bích Hồng nhọn mỏ:
− Anh đừng có bênh vực Cung My. Dù ghen theo kiểu của em là tồi tệ. Em vẫn sẵn sàng cho nó một trận ghen còn hơn cả thế nữa, nếu nó vẫn còn bám theo anh.
Giọng Bảo bình thản nhưng không kém phần dữ dội:
− Nếu em còn đụng tới Cung My, anh sẽ không tha thứ cho em đâu!
Bích Hồng dài giọng:
− Lại hăm dọa. Tưởng em sợ à?
Bảo lầm lì:
− Anh nói thật chứ không hăm dọa. Bạn bè bao nhiêu năm, em có thấy anh hăm dọa ai bao giờ chưa?
− Em không phải là bạn anh. Em.....
Bảo dịu dàng ngắt lời Hồng:
− Bao nhiêu năm nay anh chỉ xem em là bạn. Tình cảm anh dành cho em không phải là tình yêu. Điều này anh đã rạch ròi từ đầu mà!
− Anh nói dối! Bạn bè thì không thể nào có những cử chỉ âu yếm, những cái hôn mê đắm như thế.
Bảo ngập ngừng:
− Bích Hồng! Anh xin lỗi đã có những lúc không dằn được lòng, chớ thật ra anh không hề yêu em.
Đập mạnh vào lưng Bảo, Bích Hồng hét lên:
− Dừng xe lại đi! Tôi không cần đâu! Nhưng rồi anh sẽ hối hận vì đã xem tôi như trò giải trí.
Không đợi Bảo ngừng hẳn xe, Bích Hồng nhảy xuống và ngoắc chiếc xích lô vừa trờ tới. Bảo gục đầu trên tay lái khổ sở.
Anh đúng là ích kỷ khi nói thế với Hồng. Nhưng biết làm sao khi trái tim và tâm hồn anh lúc này hoàn toàn hướng về Cung My. Nhớ tới cô, Bảo nẩu cả ruột vì hơn mười ngày nay anh không gặp được cô. Điện thoại lại nhà không có ai nhấc máy trong khi Khánh Ly khẳng định Cung My thường xuyên ở nhà.
Chẳng lẽ Cung My nghe lời mẹ, nhất định tuyệt giao với anh? Không lý nào. Bảo vẫn nhớ như in cái nhìn đầy nước mắt của cô trước khi chạy lên lầu. Ánh mắt Cung My như nhắn gởi tất cả nổi niềm. Dù chưa bao giờ cô thú nhận tình cảm của mình. Những lời cô tức tưởi nói: "Con không cần bất cứ ai ngoài Bảo hết" đã biểu lộ hết những điều dấu kín trong lòng bấy lâu nay rồi còn gì.
Bảo lại bứt rứt khổ sở. Anh hít một hơi dài để ngăn xúc động rồi phóng xe tới trung tâm ngoại ngữ. Giờ này Cung My còn đang học Anh Văn. Chịu khó trồng cây si một chút, biết đâu sẽ được gặp cô.
Nhấp nhỏm trên xe. Bảo căng mắt nhìn đoàn người lũ lượt đổ ra cổng. Cuối cùng cô bé của anh cũng xuất hiện, nhưng cô không đi một mình mà bên cạnh còn có Lân.
Cảm giác bực dọc khó chịu bỗng làm Bao thấy choáng. Anh cố dằn sự hụt hẫng xuống và bước đến giữ tay cầm chiếc Chaly lại.
Chỉ thoáng ngỡ ngàng đôi chút, Cung My lấy lại sự thản nhiên ngay, cô có vẻ lạnh nhạt:
− Có chuyện gì không? Em phải về ngay.
Bảo trầm giọng:
− Anh sẽ về với em.
My lắc đầu:
− Em về với Lân được rồi.
Bảo cương quyết:
− Anh cần nói chuyện với em. Chúng ta tìm một quán nào đó....
Cung My ngập ngừng:
− Anh muốn em bị mẹ mắng nữa hay sao?
Bảo nhíu mày:
− Em sợ mẹ mắng hay ngại gặp anh?
My nhìn xuống đất:
− Em sợ cả hai thứ.
Nhìn về phía Lân đang đợi bên lề, Bảo nói:
− Lân không thể là bình phong cho em đâu, em đừng viện cớ về với hắn để từ chối anh.
Cung My không dám nhìn thẳng vào mắt Bảo, cô sợ mình sẽ xiêu lòng mất. Cái lớp vỏ bọc cứng rắn của My sắp vở ra rồi. Nếu Bảo thêm vài lời nữa chắc cô sẽ chào thua lý trí mình mất.
Giong Bảo mềm như nước chảy:
− Đi với anh đi My.
Trái tim như nhũn ra, cô ấp úng:
− Không được!
− Được mà.....
Cung My cắn môi:
− Nhưng không vào quán đâu. Anh muốn nói gì thì vừa đi vừa nói...
Mắt Bảo tươi hẳn lên. Anh vịn xe cho My đến chỗ Lân. Chẳng biết cô bé nói thế nào mà Lân phóng xe đi một cách phẫn nộ. Tội nghiệp...thằng nhóc. Nhưng tình yêu là thế. Có kẻ được phải có người thua. Chỉ khổ cho những người yêu nhau mà bị người cấm như anh và Cung My hiện giờ thôi.
Bất giác Bảo thở dài. Gia đình chưa biết anh yêu Cung My. Nếu biết chắc anh cũng không được ủng hộ vì mẹ anh ghét cay ghét đắng ông Tuấn. Bà cho rằng ông lấy dì Quyên vì tài sản dì đang có. Từ ông bố, mẹ anh sẽ ghét chuyền qua con gái mấy hồi. Đã vậy, thế nào bà cũng bị bà Hai Lý tác động để có ác cảm hơn với Cung My. Tóm lại cả My lẫn Bảo đều không được gia đình ủng hộ. Ba mẹ đều muốn anh làm rễ bà Hai Lý. Ông bà căn cứ vào tình cảm thân thiết giữa anh và Bích Hồng để tiếp tuc ép anh cưới cô. Nhưng anh đã quyết, khó ai có thể lay chuyển được tim anh.
Cho xe chạy song song với xe My, Bảo nói:
− Chúng ta vào quán Ướt Mi nhé?
My yếu ớt gật đầu. Đi bên anh, cô như quên hẳn vừa rồi mình đã từ chối lời đề nghị đó. Từ khi yêu Bảo tới giờ, trong lòng My luôn tồn tại những mâu thuẫn, những suy nghĩ đối kháng đến nhức nhói nhưng không đi tới đâu. Ngồi xuống dưới lan can đang buông dài những bông tím, Bảo lặng lẽ nhìn My.
Lâu lắm anh mới buông một câu:
− Anh nhớ em!
My chớp mắt, mặt đỏ ửng lên:
− Dễ ghét!
Bảo tha thiết:
− Không gặp em, anh học chẳng vô chữ nào! Bây giờ mỗi ngày anh chờ em ở cổng.
Cung My ngần ngừ:
− Lỡ mẹ biết thì chết!
− Anh khống muốn lén lút, nhưng đâu có cách nào để gặp nhau.
Dịu dàng nắm lấy tay My, Bảo hỏi:
− Suốt thời gian qua em làm gì?
Cung My để yên tay mình trong tay anh:
− Chúi mũi vào bài và nhớ....
Bảo nồng nàn:
− Nhớ nhiều không?
My nũng nịu:
− Nỗi nhớ không thể cân đo đong đếm được, nên em chẳng biết nhiều hay ít nữa.
Bảo lại hỏi:
− Anh điện thoại bao nhiều lần, nhưng không ai nhấc máy. Sao lạ vậy My?
Cung My tròn mắt:
− Điện thoại bị hư cả tuần nay mà!
Bảo thở hắt ra:
− Đúng là xui! Làm anh lo muốn chết!
Cung My bỗng phản công:
− Hổm rày anh có gặp vợ sắp cưới của mình không?
Bảo nhíu mày:
− Mỉa mai anh làm chi hở My? Nghĩ tới Bích Hồng là anh thấy mệt rồi!
− Nhưng mà anh có gặp không?
− Có! Cô ấy đến nhà anh mấy lần....
Cung My thắc mắc:
− Chắc hai bác cưng Bích Hồng lắm!
Bảo nói:
− Đừng nhắc tới Bích Hồng mà Cung My. Mình hãy nói chuyện của mình thôi. Anh không hiểu sao Lân lại có mặt cạnh em?
Cung My nhàn nhã đáp:
− Lân mới học được một tuần. Tan trường có Lân đi cùng cũng vui.
Bảo nhếch môi:
− Anh chàng cũng biết tranh thủ quá chứ! Người ta bảo "Nhất cự ly, nhì tốc độ". Lân định nhờ cự ly để tăng tốc qua mặt anh thì phải!
− Xe của anh tới 250 phân khối. Muốn qua mặt đâu phải dễ!
Bảo trầm giọng:
− Dầu là như vậy. Anh vẫn không chủ quan chút nào! Chắc anh phải đăng ký học với em quá!
Cung My xúc động:
− Em quan trọng dữ vậy sao?
Bảo gật đầu:
− Trước đây anh quen nhiều người, nhưng chưa có ai cho anh cảm giác như em. Bên em, anh luôn cảm thấy hạnh phúc và thanh thản.
Cung My siết bàn tay có những ngón dài rất nghệ sĩ của Bảo:
− Bên anh em thấy tự hào. Nhưng khi còn lại một mình, đối diện với 4 bức tường tù túng em bắt đầu sợ đủ thứ, lo đủ điều. Em không hiểu sao sau bao nhiêu năm chung sống, lý do gì ba mẹ em lại bỏ nhau. Có phải vì hai người không hợp nhau không, hay vì một lý do nào khác? Rồi anh nữa, liệu chúng ta hiểu nhau được bao nhiêu, đặt tình cảm vào nhau thế này có vội vàng quá không? Anh từng quen Bích Hồng bao nhiêu năm, từng rất thân, thân như đôi...trai tài gái sắc, thế mà anh còn thay đổi, huống chi mới biết em một thời gian quá ngắn...
Đặt ngón tay trỏ của mình lên môi Cung My để ngăn cô đừng nói nữa, Bảo thì thầm:
− Không ai có thể so sánh như thế được. Em chưa nghe câu: "Vì sao gặp gỡ buổi đầu tiên. Tôi đã dấn thân tới xứ phiền" sao? Người ta có thể yêu ngay cái nhìn đầu tiên dù chưa biết tên biết tuổi đối tượng. Với em, anh không bị tiếng sét làm chấn động đến ngẩn ngơ vào phút ban đầu, nhưng tình yêu anh dành cho em mãnh liệt không kém. Em có tin anh không Cung My?
Cung My nhỏ nhẹ:
− Em tin, nhưng người lớn không chịu. Tin anh, em càng khổ hơn.
Bảo sôi nổi:
− Nếu em yêu anh, nghĩ tới anh thì trở ngại nào chúng ta cũng vượt qua được hết.
Nhìn vào đôi mắt trong veo của My, Bảo hạ giọng:
− Em có yêu anh không, My?
Cô ấp úng:
− Em không biết mà chỉ thấy nhói đau ở tim. Em sợ lắm!
Bảo tủm tỉm cười làm My đỏ mặt:
− Sao lại cười em?
Bảo nghiêng đầu:
− Vì anh hiểu cảm giác nhói tim của em. Trong đời người ta sẽ không có nhiều lần nhói tim như thế đâu.
− Vậy tiếp theo cảm giác nhói tim là đau tim mãn tính phải không? Em thật sự lo lắm!
Ủ đôi bàn tay mềm khẽ run lên trong tay mình, Bảo trìu mến:
− Không có gì phải lo hết. Nếu chúng ta yêu nhau chân thật, dần dà gia đình sẽ hiểu và sẽ đồng ý mẹ không chấp nhận vì ngại anh giả dối, rồi vì ác cảm với dì Quyên. Anh nhất định làm mẹ em có cái nhìn khác về mình.
My băn khoăn:
− Nhưng bằng cách nào?
− Anh chưa nghĩ ra.
My xịu mặt:
− Vậy mà...nhất định. Còn ba me anh nữa. Chắc chắn hai bác không thích em rồi! Chậc! Chỉ toàn trắc trở, anh bảo em phải dựa vào đâu để đừng buồn, đừng khóc mỗi khi nhớ tới anh đây!
Bảo chưa kịp trấn an My thì đã thấy Ân. Anh đang xâm xâm tiến về phía hai người với cái nhìn ngạc nhiên lẫn giận dữ. Bảo không kịp phản ứng. Ân đã khoanh tay đứng trước mặt My, giọng khinh khỉnh:
− A! thì ra đây là người tình mới nhất của ông em quí hóa của tôi. Xem nào! Trông cũng ngồ ngộ có thể cho điểm 8, nhưng nếu vì cô ta mà mày cãi lời ba mẹ thì không đáng.
Cung My bàng hoàng nhìn Ân rồi nhìn sang Bảo. Anh sa sầm mặt xuống:
− Anh không được xúc phạm đến Cung My.
Ân khịt mũi đầy khinh bỉ:
− Cung My à! Cái tên nghe ấn tượng lắm! Nhưng chỉ là hương hoa thoảng ngoài phố thôi! Không mang về nhà được đâu. Thằng khờ ạ!
Lần này Bảo đứng bật dậy, giọng tức giận:
− Đủ rồi! Anh để cho chúng tôi yên.
Nhún vai, Ân cười đểu giả:
− Được! Nhưng tao muốn nói một lời với em Cung My...
Rồi phớt lờ Bảo, Ân quay sang Cung My:
− Này! Tôi cho mà biết, cậu em tôi có vợ sắp cưới rồi đấy! Tin vào nó thì mất cả chì lẫn chài. Vợ nó con nhà giàu. Đàn ông thức thời sẽ có một người tình nghèo, đẹp, và một người vợ giàu sụ...
Bảo gằn từng tiếng:
− Anh có thể đi được rồi đó!
Đưa tay lên vẫy như để...bye Cung My, Ân hả hê dằn gót trên sân.
Gục đầu xuống, My không nói một lời mặc cho Bảo rên rỉ:
− Anh xin lỗi...
My nuốt nghẹn:
− Sao lại xin lỗi? Có phải những lời anh ta nói là sự thật không?
Bảo khổ sở:
− Em phải tin anh.
− Tin làm sao được khi người nhà anh đã nói thế?
Cung My buồn bã:
− Gia đình anh cũng như mẹ em, sẽ không chấp nhận chúng ta. Sẽ không có một kết cục tốt đẹp như ý mình muốn đâu.
Bảo nhìn xoáy vào mắt cô:
− Phải kiên trì nhẫn nại My ạ. Rồi chúng ta sẽ qua được mà!
Cung My thở dài. Hai người im lặng ngồi bên nhau, lâu lắm cô mới lên tiếng:
− Em phải về...
Bảo thắc thỏm:
− Ngày mai gặp lại nhé!
My máy móc gật đầu:
− Ngày mai gặp lại...
Rồi không đợi Bảo theo mình, My lên xe chạy trước. Đầu óc trống rỗng, cô cứ theo dòng xe đưa đẩy và đến nhà lúc nào chẳng hay.
Vào phòng khách, Cung My thấy mẹ đang ngồi với dì Hằng, mặt khó đăm đăm.
Bà lừ mắt:
− Mày vừa đi với thằng Bảo phải không?
My chối:
− Dạ đâu có...
Bà Linh cau có:
− Không có sao mẹ nó vừa điện thoại tới đây mắng vốn tao? Hừ! Thật là nhục nhã khi người ta bảo mày đi quyến rũ con trai họ...Bà ta còn nói rõ hai đứa bây hẹn hò ngoài quán Ướt Mi, Ướt Mắt gì nữa kìa. Chẳng lẽ tao bảo Khuê Tâm chở tới đó cho thằng Bảo một trận chứ!
Cung My đứng im thin thít, cô không ngờ ông anh Bảo lại độc như vậy. Hành động của mẹ và anh của Bảo chứng tỏ họ không chấp nhận cô.
Bà Linh phán một câu sấm sét:
− Bắt đầu từ hôm nay không đi học Anh Văn nữa. Nếu mày còn giao du với nó, thì nghỉ học ở trường luôn. Hàng ngày ra shop phụ bán hàng với tao vẫn tốt hơn là đi lông bông.
Cung My bước vi vào bếp, cô mở robine hết cỡ và rửa mặt. Nước làm cô tỉnh táo đôi chút nhưng không cuốn trôi được muộn phiền ấm ức trong lòng.
Bình tĩnh lại, My ngồi xuống ghế và nghe giọng dì Hằng thầm thì với mẹ:
− Tao thấy mày vô lý khi cấm con bé giao du với thằng Bảo.
Bà Linh chép miệng:
− Tại em không muốn đụng đầu với Hai Lý. Nếu bà ta biết sự thật thì rắc rối lắm!
− Chẳng lẽ vì sợ cái sự thật ấy mà mày cấm bọn nhỏ yêu nhau?
− Không phải cấm, nhưng thằng Bảo sắp làm đám hỏi với con bé Bích Hồng...
− Đó chỉ là ý muốn của hai bên gia đình, thằng Bảo đâu có chịu!
− Đành là như vậy, nhưng nếu Cung My đừng chen vào thì biết đâu Bảo đã ưng con bé đó rồi. Em không muốn con My phải làm kẻ thứ 3 đáng ghét ấy.
Bà Hằng bất bình:
− Không thể nói như vậy được! Làm như thế là mày áp đặt người khác theo ý mình. Theo tao thì Cung My hay Bích Hồng đều ngang hàng nhau. Bà Hai Lý phải biết sự thật để con...
Giọng bà Linh hối hả cắt ngang:
− Chị đừng nói nữa! Không có sự thật nào khác hơn sự thật đang hiện hữu.
Bà Hằng nói:
− Dầu là vậy, mày cũng không thể ép Cung My lìa xa Bảo.
Bà Linh ngoan cố:
− Không ép sao được khi gia đình thằng Bảo đã lên tiếng! Họ đâu chịu Cung My.
− Chẳng qua là họ nể nang bà Hai Lý. Nếu họ biết...
Bà Linh nóng nảy cắt ngang:
− Họ sẽ không biết gì hết...
Bà Hằng nhấn mạnh:
− Chuyện này phải để thằng Đức có ý kiến, chớ đâu để một mình mày áp đặt con My được.
Bà Linh gằng giọng:
− Ảnh không có quyền ý kiến hay quyết định vì ảnh đâu có nuôi Cung My ngày nào đâu.
Bà Hằng cãi:
− Mày nói vậy là sai rồi. Dầu gì...
Bà Linh khăng khăng gạt ngang:
− Không bàn chuyện này nữa...
Bà Hằng có vẻ giận:
− Vậy thì tao về. Sau này lỡ có xảy ra chuyện gì đừng réo tới tao.
Cung My ngồi thừ người vì hàng tỉ thắc mắc...Mẹ và dì Hằng cứ nói mãi về một sự thật nào nhỉ? Cô không thể đoán nổi là chuyện gì, có liên quan thế nào tới bà Hai Lý? Tại sao mẹ lại không muốn nói ra? Đang rối với những câu hỏi trong đầu, My giật mình khi bà Linh bước xuống.
Giọng thản thốt, bà hỏi:
− Nãy giờ con ở đây à?
Không hiểu sao My nói dối:
− Con...con vừa ở nhà vệ sinh ra...
Bà Linh hăm he:
− Tóm lại phải nhớ những lời mẹ đã nói. Chỉ cần một lần bị mắng vốn nữa thôi, mày sẽ ở nhà luôn.
Cung My im lặng bước vào phòng. Khuê Tâm vẫn chưa về, căn phòng vắng như càng vắng hơn. My nằm xoải ra giường, mắt nhắm nghiền. Những lời nói của Ân, của mẹ, của dì Hằng cứ luân phiên vang lên trong lòng cô ong óng, nhức nhối, khó chịu...
Bảo hùng hồn tuyên bố:
− Nếu ba mẹ cứ bắt con cưới Bích Hồng thì con sẽ đi khỏi nhà.
Ông Tín cười khẩy:
− Mày dọa cha mẹ đấy à? Nếu cảm thấy đủ lông đủ cánh có thể bay được rồi thì cứ bay. Bằng không ở lại trong nhà thì phải đồng ý sự sắp đặt của người lớn. Không có cha mẹ nào muốn con cái phải khổ. Chọn vợ cho mày cũng là chọn nền móng vững chắc cho tương lai đấy!
Bảo lầm lì:
− Con không cần nền móng ấy!
Ân chen vào:
− Đừng làm cao. Người như Bích Hồng khối thằng đàn ông thèm được cưới làm vợ.
Bảo mỉa mai:
− Trong số những thằng đó chắc có anh. Nếu thấy tiện, anh đừng nên bỏ qua...
Bà Xuân mắng:
− Thằng trời đánh! Mày nói vậy mà nghe được. Con gái cũng nhà giàu chớ đâu phải món hàng để mày đùn đẩy.
Bảo nói:
− Con lại thấy Bích Hồng chẳng khác món hàng là mấy. Chỉ tiếc là con không cần món hàng đó.
Ông Tín vỗ bàn quát:
− Nếu thế thì cút ngay đi! Rời khỏi nhà này đồng nghĩa với đói khát. Tao không chu cấp một xu cho mày đâu!
Bảo dang tay nhìn mọi người:
− Con không làm điều gì có lỗi với ba mẹ cả. Nhưng vì nếu ép con theo ý mình mà ba mẹ làm thế thì con đành chịu thôi!
Dứt lời Bảo mạnh dạn trở về phòng mình. Bà Xuân nhấp nhổm nhìn chồng:
− Ông để nó đi thật à?
Ông Tín nhếch mép:
− Bà lo quái gì chứ? Đi được vài bữa, hết tiền nó lại tức khắc mò về. Cũng nên để nó đi bụi để biết thế nào là khổ sở khi không có tiền. Lúc quay đầu lại nó sẽ thấy có một cô vợ giàu với cơ sở vật chất đầy đủ là hoàn toàn có lý.
Ân lo lắng:
− Chỉ sợ lúc ấy đã muộn rồi. Bà Hai Lý không chỉ chọn rể đơn thuần mà còn chọn người gánh vác công ty Taxi nữa. Nếu để một kẻ khác lọt vào thì bất lợi cho chúng ta vô cùng.
Bà Xuân bồn chồn:
− Ai lại không biết chuyện đó trừ thằng quỷ ngu ngốc ấy! Nhất định tao phải tính sổ con nhãi ranh đó mới được!
Ông Tín nhíu mày:
− Bà định làm gì?
Bà Xuân giải thích với chồng:
− Tôi định rủ Hai Lý tới nhà con nhỏ đấy nói lý lẽ xem mẹ nó có biết dạy con, có biết xấu hổ khi người ta tới nói như mắng vào mặt không.
Ông Tín lại nhíu mày:
− Sao lại có Hai Lý nữa? Bà lấy tư cách gì mà đi với bả?
Bà Xuân hất mặt lên:
− Tôi sẽ giới thiệu với họ, Hai Lý là chỗ sui gia, là mẹ vợ thằng Bảo, không được sao?
Ân chen vào:
− Rầm rộ khí thế chẳng khác nào đi đánh ghen.
Bà Xuân vênh váo:
− Thì tao muốn vậy mà!
− Nhắm mẹ có làm tới nơi tới chốn không?
Bà Xuân ngần ngừ nói tiếp:
− Hay là mày đi với tao và dì Lý cho đông?
Ân xoa cằm:
− Trong chuyện này con đâu có lợi gì? Sao lại phải đi với mẹ cho mệt chứ!
Bà Xuân chắt lưỡi:
− Lo cho thằng Bảo cũng là lo cho mày. Sau này ở công ty của gia đình mình...
Thấy ông Tín nhìn mình, bà Xuân im lặng. Ân vội lên tiếng:
− Được rồi! Con sẽ đi với mẹ.
Bà Xuân hớn hở:
− Để tao điện thoại bà Lý cái đã.
Ân nhún vai bước ra sân châm thuốc hút đúng lúc Bảo vác cái ba lô xách vở ra.
Ân nhấn mạnh:
− Tráng sĩ một đi không trở lại đó nghe!
Bảo máng ba lô vào tay cầm xe:
− Anh yên tâm. Tôi đi và nhường lại hết mọi thứ trong nhà cho anh.
Ân cười khẩy:
− Vì một đứa con gái mà rủ bỏ tương lai sự nghiệp, đúng là đồ vô tích sự!
Mặc Ân nói gì thì nói, Bảo phóng xe đi mất.
Trong nhà chạy ra, bà Xuân lo lắng:
− Không biết nó còn tiền không nữa.
Ân bật cười:
− Mẹ lo làm quái gì! Nó không chết đói đâu! Nhưng nếu mẹ cứ cung cấp tiền, nó sẽ được nước làm tới và không quay về.
Bà Xuân rầu rĩ:
− Cái thằng quỷ nhỏ vừa lì vừa bướng. Tao sợ không khiến được nó quá!
Ân hơi khiêu khích:
− Nếu sợ mẹ còn đòi tới nhà Cung My làm gì. Cứ mặc thằng Bảo ưng ai thì ưng.
− Nói vậy thôi. Chớ mình với dì Lý là chỗ thâm giao, làm sao để thằng Bảo bỏ Bích Hồng được.
− Vậy chừng nào mẹ mới ra tay đây?
Giọng bà Xuân khô khốc:
− Chờ dì Lý tới rồi đi chớ tao đâu biết nhà.
Ân lại hỏi:
− Mẹ đã chuẩn bị sẽ nên nói gì với người ta chưa?
Bà Xuân tự tin:
− Chuyện đó dễ mà! Cứ đợi dì Lý tới rồi tính.
Ân tiếp tục phà khói. Anh chẳng phải chờ lâu khi nghe tiếng kèn xe ô tô inh ỏi ngoài cổng. Bà Xuân giục:
− Dì Lý tới rồi. Mình đi thôi!
Ân khệnh khạng bước theo mẹ. Anh gật đầu chào bà Lý rồi lên xe ngồi phía trước với tài xế. Suốt đoạn đường hai bà mẹ không ngớt xù xì với nhau. Ân cũng tính toán được thua cho mình.
Nếu Bảo thật sự không màng tới Bích Hồng thì hai bà mẹ có...kéo trời xuống cũng không khiến được nó, trái lại càng làm cho Bích Hồng khổ sở hơn. Biết đâu đây là dịp để Ân đến với con bé ấy. Ân không cần tình yêu và vì tương lai, anh sẵn sàng đóng vai một gã si tình để vuốt ve an ủi Bích Hồng thay thằng em ngốc của mình.
Sẽ có một cuộc chuyển ngôi đổi vị ngoạn mục xảy ra, và Ân sẽ là người có tất cả...
Xe dừng trước một shop áo quần khá sang gần chợ An Đông. Bà Hai Lý bước xuống sau cùng và bảo Ân:
− Cháu vào mời mẹ con bé ấy sang quán nói chuyện.
Ân ngần ngừ một chút rồi gật đầu. Kéo bà Xuân vào quán cà phê sát bên, bà Lý nói:
− Lần này nói đâu đó rõ ràng. Nếu nó không nghe, mình phải xử theo luật giang hồ quá!
Bà Xuân phụ họa:
− Đúng đó! Nhẹ không ưng, ưng nặng phải chịu thôi.
Ngay lúc ấy Ân bước vào quán với một người đàn bà dáng roi roi, ăn mặc tươm tất ra dáng một bà chủ.
Rất ung dung bà ta ngồi xuống ghế. Không cần đợi mời và lên tiếng trước:
− Chào chị Hai Lý...Phải cả 20 năm mình mới có dịp gặp lại.
Mắt nheo nheo như đang cố lục lại trí nhớ bà Lý ngập ngừng:
− Chị là...là...
− Tôi là Hồng Linh, em gái anh Đức chị quên rồi sao?
Mặt bà Lý vụt tái đi:
− Linh đó à? Thật không ngờ, cũng có ngày mình lại gặp nhau.
Mặc cho bà Lý bàng hoàng. Bà Linh quay sang bà Xuân và mỉm cười:
− Chị đây chắc là chị gái của Mẫn Quyên?
Nhíu mày, bà Xuân bở ngỡ:
− Chị biết Mẫn Quyên à?
Nhếch môi, bà Linh đáp rành rọt:
− Tôi là vợ trước ông Tuấn, sao lại không biết Mẫn Quyên chứ! Xem ra trái đất ngày càng hẹp, nên những người không thích cũng phải gặp nhau.
Bà Xuân đốp chát:
− Nếu là chỗ quen biết thì không cần phải quanh co chi cho mất thời gian.
Bà Linh thản nhiên:
− Đúng thế! Bởi vậy tôi thẳn thắn nói: Tôi không thích Cung My quen với con trai chị, nhưng cậu ta rất lì, tối ngày cứ làm phiền con bé, hết đứng chờ ở cổng trường lại điện thoại tới nhà. Tôi không muốn cậu ta đeo Cung My nữa. Nó đã có bạn rồi!
Bà Xuân nói mở hội:
− Thằng Bảo lại có vợ sắp cưới là Bích Hồng, con gái duy nhất của bà Hai Lý. Nói thật nếu Cung My không bám theo Bảo thì nó và vợ sắp cưới đâu xảy ra lục đục phiền đến bậc làm cha mẹ như vậy.
Bà Linh nhìn thẳng vào mặt bà Hai Lý:
− Ai bám theo ai chuyện này phải cần xét lại, nhưng tôi không muốn Cung My bị ăn hiếp. Nó dấu tôi nhưng lại tâm sự với nhỏ chị bà con. Qua con bé này tôi biết Bích Hồng đã từng đánh con tôi cũng như đã từng vào shop tôi bán với mục đích hạ nhục Cung My. Hành động đó đúng là khó chấp nhận.
Bà Xuân hăm he:
− Hừ! Giật chồng người khác thì chấp nhận được hay sao?
Bà Linh gằn giọng:
− Ăn nói cho cẩn thận, con tôi không giật chồng của ai hết. Nhưng em gái chị thì có đấy!
Bà Xuân tức tối làm thinh, bà càng tức hơn khi thấy từ nãy giờ bà Lý không hé môi nói lấy một lời. Lúc nãy trên xe bà ta nói nghe hùng hồn lắm mà, sao giờ lại im re thế này. Chẳng lẽ vì người tình cũ là anh trai của con mụ Linh dù ở xa nghìn trùng vẫn còn đủ sức hớp hồn bà ta?
Ngay lúc ấy, bà Lý chợt lên tiếng:
− Bích Hồng vì ghen nên mới có hành động nóng nảy lỗ mãng như thế, nhưng chuyện đó xảy ra hoàn toàn không phải một mình nó có lỗi. Rõ ràng Cung My chen vào giữa Hồng và Bảo, con bé có lỗi trước mà!
Ân bỗng chen vào:
− Tóm lại mẹ tôi đến đây cho bà biết gia đình chúng tôi không bao giờ đồng ý cho thằng Bảo quen Cung My. Nếu tôi nghe không lầm thì bà cũng có ý như thế. Nếu vậy mỗi bên gia đình chúng ta phải có cách quản lý con mình để tránh những chuyện đáng tiếc xảy ra.
Bà Linh cười nhạt:
− Tốt nhất cậu hãy xích em trai của mình lại, nếu để tôi thấy nó xuất hiện trước cửa là tôi đánh...què giò đây!
Đứng dậy, bà ngạo nghễ:
− Hy vọng tôi không bao giờ phải gặp lại các người nữa.
Bà vừa về tới cửa shop thì nghe giọng bà Lý hối hả vang lên sau lưng:
− Cô Linh! Tôi muốn hỏi cô đôi điều.
Bà Linh không quay lại:
− Tôi bận lắm. Vả lại chúng ta có chuyện gì đâu để nói.
Bà Lý liếm môi:
− Tôi muốn biết về tin tức con bé ấy...
Bà Linh liếc ra phía sau:
− Nó đã sang Mỹ rồi.
Thở phào nhẹ nhõm, bà Lý nói:
− Vậy thì tôi mừng...
Bà Linh nghiếng răng:
− Đúng là đồ vô lương tâm. Vô trách nhiệm.
Hậm hực, bà bước vào shop đóng sầm cửa kính lại, mặc cho bà Lý đứng như trời trồng bên vỉa hè.
Vừa thấy mẹ, Cung My đã hỏi:
− Họ nói gì với mẹ vậy?
Bà Linh cau có:
− Họ mắng tao không biết dạy con nên mày mới theo thằng Bảo. Hai bên thỏa thuận rồi, tao mà thấy thằng quỷ ấy với mày thì sẽ đánh què giò nó ngược lại họ thấy mày với nó thì mày ráng mà chịu nhục.
Cung My đau nhói vì những lời ác khẩu của mẹ. Cô biết bà cố tình độc miệng để cô không dám đến với Bảo, chứ trong lòng bà chẳng vui thích gì.
Gầm mặt xuống, My xếp lại những chiếc cà vạt đủ màu, đắt tiền vào tủ kính. Bà Linh tiếp tục công việc của mình với cái máy tính, hàng xấp hóa đơn dầy đặt các con số.
Dạo này mẹ cô làm ăn được, do đó bà tập trung tâm trí, sức lực vào công việc chứ không phí thời gian tiền của cho các ông bà thầy bói nữa. Nghĩ tới mẹ, My thấy đứt cả ruột, cô không muốn làm bà khổ hơn nữa. Cuộc sống vợ chồng thiếu hạnh phúc kéo dài hơn 20 năm đã làm mẹ cô héo hon, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm bà vẫn muốn níu kéo cuộc tình đã vỡ nát từ thuở nào đó.
Với mẹ, bà Mẫn Quyên chính là nguyên nhân làm gia đình chia đôi, mẹ luôn cho rằng bà Quyên là một người trắc nết xấu xa, chớ mẹ không hề nghĩ bà Quyên hiểu ba và yêu ba hơn mẹ...
My xót xa nghĩ tới mình... cô cũng là nhân vật thứ 3, cô hơn được bà Quyên ở chỗ Bảo chưa bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân nào. Dù gia đình ép, nhưng anh vẫn có quyền lựa chọn Cung My, do đó anh sẵn sàng rời bỏ gia đình sống cuộc sống kham khổ vì tình yêu của hai người.
Nếu anh thực hiện lời mình nói, lẽ nào My không vượt qua được sự ngăn cấm của mẹ?
Cung My len lén nhìn bà Linh, cô có cảm giác mẹ mình đang suy nghĩ điều gì đó rất dữ ôội. Bà ngồi trước đống giấy tờ, nhưng không hề ghi chép một chữ. Có lẽ bà vẫn bị chi phối bởi cuộc gặp gỡ vừa rồi. Từ khi mẹ con bà Hai Lý tới shop cố ý sĩ nhục My, bà rất giận. Giữa mẹ và bà Hai Lý có mối quan hệ nào đó khiến mẹ như càng giận hơn. My rất muốn biết sự thật của mọi quan hệ đó, nhưng không dám hỏi, kể cả việc hỏi bà Hằng.
Làm người lớn đúng là khổ. Dù không muốn, Cung My cũng đã làm người lớn rồi. Cô cần phải suy nghĩ chín chắn trước khi bắt tay vào một việc nào đó. Nhất là những việc mà mẹ cô không thích.
Khánh Ly tấm tắc:
− Bảo đúng là...ngon. Dám bỏ nhà đi bụi để bảo vệ tình yêu của mình. Bây giờ ông ta ở trọ y như dân quê lên thành phố đi học. Ăn uống tự nấu, di chuyển bằng xế điếc mà không hề than một tiếng. Được một người yêu mình như vậy, tao có chết không tiếc.
Thấy Cung My bó gối làm thinh, Ly lại hỏi tiếp:
− Mày nhất định không gặp Bảo lúc này à?
Cung My càu nhàu:
− Thừa biết mẹ tao cấm mà còn hỏi... Bị kiểm soát gắt gao như vậy, có muốn gặp tao cũng không biết làm sao. Thôi thì cứ chờ một cơ hội nào đó.....
Ly nheo nheo mắt:
− Chỉ cần mày muốn gặp, tao sẽ giúp...
Cung My ngập ngừng:
− Tao chỉ sợ mày bị mắng thôi.
Nhón một trái nho bỏ vào mồm, Khánh Ly nói:
− Không sao. Tao sẵn sàng làm chim Ô Thước bắt cầu cho hai đứa bây mà.
− Mày giúp bằng cách nào?
− Cứ qua nhà tao sẽ biết ngay....
Cung My lo lắng:
− Lỡ gặp dì Hằng thì chết.
Khánh Ly khoát tay:
− Mẹ tao không bảo thủ như dì Linh đâu. Bà sẵn sàng tạo điều kiện cho tụi bây. Hiện giờ mẹ tao đang thẩm vấn Bảo. Tao tin.... bà cụ không chê trách anh chàng ở bất cứ điểm nào. Nếu mẹ tao nhận thấy Bảo thật lòng, bà sẽ ủng hộ hai đứa bây vô điều kiện.
Cung My rầu rĩ:
− Dì Hằng phải làm sao thay đổi cách nghĩ của mẹ tao kìa. Nếu không tao cũng chẳng dám hy vọng gì....
− Sao mày bi quan vậy. Mẹ tao không nhúng tay vào thì thôi, bà đã nói chắc chắn sẽ là được. Hơn nữa mẹ tao biết vì lý do gì mà dì Linh cấm mày quen với Bảo, một lý do đặt biệt....
Cung My ngạc nhiên:
− Bộ còn lý do nào khác nữa sao?
Khánh Ly lấp lửng:
− Tao nghĩ là vậy?
Cung My hạ giọng:
− Đừng úp mỡ nữa, nói cho tao nghe coi.
Khánh Ly lắc đầu:
− Tao có biết gì đâu mà nói.
Cung My lại hỏi tiếp:
− Phải có liên quan đến cậu Đức không?
Khánh Ly gãi đầu:
− Ừ, chắc là vậy.
My đoán già đoán non:
− Bà Hai Lý là người yêu cũ của cậu Đức chớ gì?
Ly buột miệng:
− Sao mày biết?
Cung My đáp:
− Hôm trước tình cờ nghe dì Hằng và mẹ tao nói chuyện, tao tự đoán ra.
Khánh Ly nhún vai:
− Vậy tao bật mí luôn để khỏi phải ôm một bụng bí mật nặng anh ách. Bà Lý và cậu Đức từng là vợ chồng....
Cung My kêu lên:
− Thật sao?
Ly nhăn mặt:
− Thì mẹ tao nói mà! Tại dì Linh dấu mày thôi.
− Vậy thì lý do gì mỗi người một ngả?
Khánh Ly trầm giọng:
− Sau khi cưới một năm, cậu Đức vượt biên. Chuyến tàu ấy bị bão chết gần hết. Có nguồn tin cho rằng cậu Đức cũng chết. Bà Lý lại sanh được một đứa con vội đem cho đứa nhỏ rồi đi thêm bước nữa.... Khi cậu Đức liên lạc được thì cũng đã muộn rồi.
Cung My nói:
− Tao cũng nghe Thục Như kể gần giống như vậy về bà ta, nhưng không ngờ ông chồng xấu số ấy lại là cậu mình. Thế còn đứa bé? Nó la trai hay gái? Hiện giờ nó ở đâu?
− Chuyện này tao không biết thật.
Cung My chống cằm tư lự:
− Chẳng lẽ vì không muốn phải đối đầu với bà Lý mà mẹ tao cấm....
Ly tài lanh:
− Đúng là như vậy rồi. Dì Linh không muốn đụng độ với bà Lý cũng như bà Quyên. Cả hai lý do trên theo ý của mẹ tao đều không chính đáng, bởi vậy bà mới ủng hộ mày. Tin tao đi, đâu sẽ vào đấy thôi.
Cung My lắc đầu:
− Tao không chủ quan như mày được. Khó khăn từ ba bốn phía vây quanh tụi tao. Còn vài tháng nữa là thi tốt nghiệp, Bảo lại bỏ nhà đi, lỡ anh thi rớt tao sẽ ân hận. Còn gia đình Bảo thì chắc là sẽ nguyền rủa tao. Bởi vậy nhìn về tương lai, tao vẫn thấy mù mịt. Tốt nhất là không gặp Bảo để anh trở lại nhà, chăm chỉ học hành.
Khánh Ly nói:
− Đời nào Bảo trở về nhà.
− Bỏ đi như thế lấy gì mà sống?
Khánh Ly bĩu môi:
− Đói thì đầu gối phải bò. Nếu vì đói Bảo... bỏ trở về nhà thì mày quên anh ta là vừa. May là Bảo cũng chứng tỏ mình là người đàn ông bản lãnh. Do đó mày tiếp tục yêu....
Đứng dậy, Ly nheo mắt:
− Thôi tao về đây. Chừng nào mẹ tao điện thoại cho mày thì mày sang nhanh.
Đi được vài bước, Ly rống mồm lên:
− Em về chị Tâm ơi....
My nói:
− Chắc chỉ ngủ rồi, mày réo làm chi mắc công.
Ly thì thầm:
− Dạo này bả ra sao?
Cung My đáp:
− Trở về với ông Ngôn rồi.
− Còn lão Điền bỏ đâu?
− Ai mà biết. Tóm lại bà Tâm đã nhận ra ai tốt ai xấu.
Khánh Ly lên mặt:
− Vậy thì tốt.
Ra tới cổng, Ly cười cười:
− Chuẩn bị dung nhan để đi gặp chàng đi. Bảo nhớ mày lắm đó.
Mặt đỏ ửng lên, My gắt:
− Nói nhiều quá.
Khánh Ly tủm tỉm:
− Nhưng đúng phải không?
My không trả lời, cô đóng cửa lại và trở vào nhà với vui buồn mừng lo lẫn lộn.
Lâu lắm rồi không được gặp Bảo. Qua lời cô nhắn Khánh Ly, anh đã thôi chờ cô ở cổng trường, cũng như đến tiệm và gọi điện thoại đến nhà cô. Hai người cố nén lòng, đợi gia đình đôi bên bớt căng thẳng rồi mới tính tới nữa. Nhưng My chẳng biết hai người còn phải chờ đến chừng nào nữa, khối băng lạnh giá chia cắt gia đình hai bên mới tan, để mẹ cô có cái nhìn khác về Bảo và bà Mẫn Quyên.
Chuông ngoài cổng chợt vang lên, chưa vào đến phòng khách Cung My đã phải quay ra và thấy Lân đang cười thật rạng rỡ.
Gượng gạo cười đáp lễ, Cung My mở cửa. Đẩy xe vào sân, Lân hỏi ngay:
− Tối mai My rảnh không?
Cung My hùng hổ:
− Chi vậy?
− Lân mời My đi xem ca nhạc ở rạp Hòa Bình. Nghe nói chương trình tuyệt lắm.
− Tiếc thật! My không đi được.
Lân sốt sắng:
− My sợ bác gái không cho chứ gì. Lân sẽ xin phép, chắc chắn sẽ được mà.
Cung My nhếch môi:
− Lân có chủ quan không? Mẹ My khó lắm đó.
Lân kỳ kèo:
− Nhưng nếu Lân xin được, My sẽ đi nhé.
Cung My chớp mắt:
− Nói thật, My không thích.
Lân có vẻ buồn:
− My không thích đi với Lân thì đúng hơn.
My ngập ngừng:
− Đã biết thế Lân còn phí công làm chi. Không có kết quả như ý Lân muốn đâu.
Lân rủ người trên ghế đá. My cũng im lặng. Từ ngoài cổng bước vào, bà Linh có vẻ mừng:
− Lân tới hồi nào vậy cháu? Sao không vào phòng khách?
Lân gượng gạo:
− Dạ cháu thích ngồi ở đây hơn.....
Bà Linh trách con:
− Cung My này thật, bạn tới nhà không nói gì hết. Con gái lớn rồi mà phải đợi nhắc từng chút, thật hư quá.
Lân chưa kịp nói lời nào, bà Linh lại tiếp tục:
− Mai thứ 7 có đi chơi đâu không, cho bác gởi Cung My theo với? Con bé nhác hít chẳng có bạn bè. Tối ngày cứ rú rú ở nhà hoài.
Cung My nhăn nhó:
− Kìa mẹ!
Phớt lờ My, bà Linh hỏi tới:
− Sao? Cháu có muốn cho bác gởi Cung My không?
Lân lúng túng:
− Dạ muốn chứ, chỉ ngại My bận...
− Ôi dao! Nó có bận gì đâu. Tối ngày chỉ ngồi nghe nhạc một mình y như mấy bà già lỡ thời.
Liếc Cung My một cái, Lân mạnh dạn:
− Vậy cháu xin phép bác mời Cung My đi xem ca nhạc.
Bà Linh tán thành ngay:
− Được lắm. Bác rất tin tưởng nơi cháu.
Thấy Lân cười toe toét, Cung My tức cành hông. Thừa biết cô không thích nhưng Lân vẩn...lợi dụng uy của mẹ để buộc cô bằng được. Hành động này chẳng khác nào thừa nước đục thả câu. Thật là đáng ghét, nhưng nếu My thẳng thắn từ chối mẹ cô sẽ mất mặt, rồi sẻ nghi ngờ cô còn nghĩ tới Bảo. Khỏi nói ở thời điểm này không nên để mẹ hoài nghi, dù chỉ là một chút...
Bà Linh có vẻ hài lòng trước vẻ hớn hở của Lân:
− Hai đứa cứ nói chuyện tự nhiên đi hả ! Bác vào nghĩ ngơi, đi suốt ngày mệt lắm rồi.
Cung My lầm lì không nói một lời làm Lân bối rối, anh chàng phân bua:
− Tại Lân không muốn làm bác cụt hứng.
My đốp chát:
− Tại ý của mẹ My hợp với ý Lân thì đúng hơn. Nghe mẹ nói tin tưởng Lân làm My tức cười. Nếu bà biết trước đây Lân từng hẹn My ra quán, từng chờ My ngoài cổng trường chắc bà hổng dám tin Lân đâu.
Lân lơ lững:
− Chẳng lẽ My lại nói với bác gái chuyện của chúng ta?
Cung My lắc đầu:
− Không có chúng ta nào ở đây hết. My và Lân không thể gợp lại thành chúng ta được dù My đồng ý đi chơi với Lân.
Lân khoát tay:
− Nói sao cũng được, miễn Lân có My ở kế bên là toại nguyện rồi. Người ta thường bảo đừng bao giờ đợi một hạnh phúc vừa trong vừa tỏa sáng như trăng rằm. Hơn ai hết, Lân hiểu và trân trọng cái mình có.
My cười thầm...vẫn giọng điệu cải lương muôn thuở, nhưng phải khen là Lân tài. Tự cho không quen biết, anh chàng tới shop mua vài ba mốn đồ vặt vảnh rồi nhận là bạn cùng khóa với My để thu phục tình cảm của mẹ My.
Chẳng biết Lân mua môi mép ra sao mà một hôm My đi học về đã thấy Lân hí hửng ngồi chờ My ở phòng khách. Rồi sau đó việc Lân tới nhà chơi là chuyện bình thường. Bình thường tới mức làm My khó chịu. Khó chịu nhất là mẹ luôn đứng về phía Lân, bà sẳn sàng tạo cơ hôi để anh chàng tiến tới mà không cần biết My nghĩ thế nào. Mẹ cứ tưởng làm như thế My sẽ quên được Bảo...
Bất giác Cung My thở dài, Lân săn đón:
− Sao thế? Lân có nói gì sai à ?
My lắc đầu, giọng mai mỉa:
− Đâu có! Lân và mẹ lúc nào cũng đúng. Khổ nổi My lại không hợp những cái đúng đó cho nên trong lòng lúc nào cũng không yên. Những ước mơ chưa thành của My dường như trái ngược với ý của mẹ . Nhưng vì không muốn mẹ buồn, My cắn răng nghe lời. Lân có hiểu tâm trạng của My không?
Lân mau mắn gật đầu:
− Hiểu chứ! Bởi vậy Lân luôn tìm cách để My vui.
− Vô ích thôi, My chỉ vui khi...
Chuông điện thoại chợt reo vang từng hồi làm tim My đạp nhanh, cô...nhong nhóng nhìn vào nhà và thấy bà Linh nhắc máy.
Giọng Lân nhắc nhở:
− Sao My không nói tiếp?
Cung My ngơ ngác:
− Nói tiếp chuyện gì?
− Chuyện làm sao để My...vui ấy.
My im lặng...cô nghe giọng mẹ vang ra:
− My ơi ...Đem băng ca nhạc gì đó trả gấp cho dì Hằng, người cho mướn phim đang chờ đợi ở đằng kia. Nhanh đi rồi về nói chuyện tiếp.
Cung My suýt reo lên, nhưng cô kịp giữ niềm vui trong lòng:
− Dạ. Con đi ngay!
Lân ân cần:
− Để Lân đưa My đi.
Ngần ngừ một thoáng, cô gật đầu. Muốn mẹ không nghi ngờ đành phải để Lân chở thôi. Nhưng tới đầu ngõ, nhất định cô sẽ ...tống khứ anh chàng ngay mới được.
Cầm cuốn phim trong tay, My nói:
− Con đi với Lân, nếu được tụi con ở chơi bên dì Hằng nha mẹ.
Bà Linh lơ đãng gật đầu trong khi mặt vẫn không rời TV. Cung My chạy vội cao nhà, chải tóc và ngắm mình trong gương:
− Cũng không đến nỗi tệ.
Tự bằng lòng với mình, Cung My chạy ù trở ra và ngồi phía sau xe của Lân.
Anh chàng phấn khởi ra mặt:
− Đến chổ dì Hằng xong, chúng ta dạo phố một vòng rồi hãy về nhà Cung My?
My lắc đầu:
− Không được đâu! Dì Hằng khó chịu lắm. Anh đưa My tới đầu ngõ thôi.
Còn đang ngớ ngẩn vì từ "Anh" ngọt sớt My vừa gắn cho mình, Lân đã xụ mặt vì nghe tiếp:
− My sẽ ở lại nhà dì Hằng chơi, Lân về đi...
Lân ấp úng:
− Còn ngày mai thì sao?
My ngập ngừng:
− Nếu đi xem ca nhạc sáng mai My sẽ điện thoại.
Lân tới luôn:
− Nhớ đó, anh sẽ chờ.
My nhảy xuống xe giọng ngọt ngào:
− Lỡ My quên thì anh điện thoại hỏi, chờ chi cho mệt chứ.
Lân cảm thấy tự ái được vuốt ve, anh chàng ra giọng quyền hành:
− My nhớ về sớm nha...
Cung My gật đầu. Cô liếc theo xe của Lân, lòng tức anh ách:
− Hừm. Chưa gì đã làm ra vẻ gia trưởng, được tài. Đúng là thấy ghét.
Nhưng ghét cách mấy My cũng quên ngay khi thấy Bảo ngồi một mình trên xích đu ngoài sân nhà Khánh Ly. Trong anh gầy hơn trước nhưng ánh mắt lại quyến rũ đến chết người. Cung My muốn khóc khi đón nhận cái nhìn sâu thẳm da diết của anh.
Bảo đứng dậy tay giang ra như muốn ôm chầm lấy My.
Cô ấp úng:
− Để em vào thưa dì Hằng.
Bảo không rời mắt khỏi gương mặt của Cung My:
− Dì Hằng đi công chuyện, chỉ có Khánh Ly thôi.
Dịu dàng kéo My ngồi xuống, anh giữ hai vai cô thật chặt, giọng xúc động:
− Phải nhìn em thật lâu để bù đắp những ngày mình không gặp mới được.
Cung My xót xa:
− Anh ốm đi nhiều quá!
Bảo tủm tỉm:
− Tại anh mới hớt tóc nên em mới có cảm tưởng như thế, chớ anh đâu có ốm ...
My nhăn mặt:
− Có mà...
Bảo nắm tay cô:
− Không tin cứ ôm anh thử, sẽ biết ngay mà.
Đẩy Bảo ra, My phụng phịu:
− Lại đùa, anh chưa cho em biết nãy giờ dì Hằng nói gì với anh đó.
Ngã người ra xích đu, Bảo thở dài:
− Dì Hằng chất vấn anh đủ điều. Có nhiều câu bắt bí còn khó hơn thi vấn đáp. Cũng may anh trả lời được.
Cung My băn khoăn:
− Sao anh biết là được?
Bảo vuốt mũi cô:
− Nếu không anh không có cơ hội ngồi đây với em đâu.
Bóp nhẹ những ngón tay mềm mại của My, Bảo đắm đuối:
− Suốt khoảng thời gian vừa qua em làm gì? Có nhớ anh không?
Cung My cong môi:
− Em đi học về là phụ mẹ, rồi ăn, ngủ, xem phim, và không hề nhớ anh.
Bảo cười:
− Sao không nhớ đại anh một chút nhỉ ?
My chớp mắt:
− Nhớ anh khổ thấy mồ.
Nói dứt lời, My gục đầu lên thành xích đu, mắt rưng rưng làm Bảo cuống lên vì xót xa.
Anh thì thầm:
− Nhớ em anh cũng khổ. Nhưng đó là nỗi khổ ngọt ngào mà chỉ những người yêu nhau mới có được.
My thổn thức:
− Biết tới chừng nào chúng ta mới được như những người yêu nhau khác đây.
Bảo nhẹ vuốt những sợi tóc mai lòa xòa trên trán My:
− Anh đang cố gắng hết sức mình để giử gìn tình yêu của chúng ta. Anh biết tình yêu ấy rất mong manh khi cha mẹ hai bên không ai ủng hộ mình cả. Do đó phải tranh thủ tình cảm của từng người một. Dì Hằng hứa sẻ nói với cậu Đức của em chuyện của tụi mình. Theo dì ấy, tiếng nói của cậu Đức có trọng lượng rất nặng đối với mẹ em. Phần anh, anh sẽ nhờ vả dì Quyên, ba em và anh Lâm. Dù còn nhiều chống đối nhưng dần dà mọi người sẽ hiểu và thông cảm với chúng ta.
Cung My ngập ngừng:
− Suốt thời gian qua anh sống như thế nào?
Giọng Bảo đều đều:
− Anh bán chiếc moto, mua chiếc xe đạp, mướn phòng trọ. Tiền có thể đủ tới lúc anh tốt nghiệp. Sau đó anh sẽ tìm việc làm. Mọi việc coi như tạm ổn ...
Cung My hỏi:
− Tìm việc làm có dễ không anh?
− Nếu đậu loại giỏi thì dễ ...nhưng anh không lo vì chắc chắn đã có chỗ làm.
My ngạc nhiên:
− Ở đâu?
Bảo tự tin:
− Anh quen biết nhiều, anh đã giữ được cho anh một chỗ.
Cung My cúi mặt:
− Như vậy vẫn chưa chắc ăn.
Bảo nựng cằm My:
− Em lo xa quá rồi đó.
Cung My ray rức:
− Em không muốn anh vì em mà phải chịu cực khổ và sống bấp bênh như thế.
Bảo dịu dàng:
− Anh vì anh, vì tình yêu của anh. Nếu sống sung sướng mà không có em thì đời trở nên vô nghĩa. Chính vì thế thời gian này anh bù đầu bù cổ vì học. Anh muốn chúng mình cho ba mẹ thấy em là động lực chính để anh trở nên tốt hơn. Với anh, em rất quan trọng.
Cung My chợt thở dài làm Bảo nhíu mày:
− Em nghĩ gì vậy?
My ngập ngừng:
− Anh và Bích Hồng thế nào rồi?
− Từ lúc rời khỏi nhà tới giờ anh không gặp.
− Cũng không nghe tin gì sao?
Bảo ngập ngừng:
− Nghe dì Quyên nói Bích Hồng buồn đến mức đổ bệnh, nhưng bữa nay đã bớt. Anh tin cô ấy sẽ chóng quên anh.
Cung My khẽ khàng:
− Nếu được như vậy lương tâm em cũng nhẹ nhỏm. Cái mặc cảm đoạt người yêu của kẻ khác cũng vơi đi phần nào.
Bảo kêu lên:
− Sao lại nghĩ như vậy?
Cung My lắc đầu. Bảo vi nói tiếp:
− Yêu một người hoặc chối từ tình yêu của một người không phải là tội lổi. Anh không ngụy biện, nhưng rõ ràng là thế. Em phải hiểu để không tự trách mình chứ.
Cung My im lặng. Bảo trầm giọng:
− Khánh Ly nói Lân đang theo đuổi em rất kỹ. Anh không sợ mất em, nhưng lòng luôn ở thế bất an khi biết em bị áp lực tâm lý khá nặng.
Cung My nói:
− Em đã dứt khoát tư tưởng nên cũng không bị áp lực gì nhiều. Điều làm em khó xử là phải từ chối thế nào khi mẹ cứ ép em đi chơi với Lân.
Bảo cười cười :
− Có 1001 cách từ chối. Anh nhớ trước đây em rất giỏi từ chối anh mà.
Cung My phụng phịu:
− Em nói thật chứ không có đùa đâu.
Chống tay nhìn My, Bảo nheo mắt:
− Theo anh, em không nên từ chối, cứ đi chơi với Lân, nhưng tới điểm nào nhớ báo cho anh biết để anh đi chơi chung cho vui. Chơi như thế vài lần, bảo đảm Lân sẽ từ động rút lui.
Cung My tròn xoe mắt:
− Ý kiến hay! Lân rủ em tối mai đi xem ca nhạc. Anh thấy sao?
Bảo thì thầm một cách nghiêm túc:
− Anh rất muốn đi xem ca nhạc với em.
Cả hai cùng cười giòn. Lòng Cung My chợt ấm lại, cô chợt nhận ra ở bên Bảo vừa vui vừa hạnh phúc biết bao.
Tựa đầu vào vai anh, My thầm cảm ơn dì Hằng đã cho cô những khoảnh khắc dễ thương, bay bổng như vậy...

Danh sách chương của DẠ LAN HƯƠNG

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11 (chương kết)


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h