Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 06:08 ở Hà Nội
 

Cocktail cho tình yêu - Chương Kết

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  428

Lập không giận em trai. Anh dành thời gian ngẫm nghĩ lại những gì mình đã làm và nhận ra mình cũng góp một phần lỗi khi Thạch trở nên như thế. Anh thu mình lại hơn nữa và chỉ biết bám víu vào những kỷ niệm cũ. Anh uống rượu thường xuyên hơn, ngồi im lìm hàng tiếng nghe những chiếc đĩa The Beatles quay đi quay lại và lặng lẽ ngắm những bức ảnh mà Đan gửi.
Cô thường chụp những đồ vật và khung cảnh xung quanh. Cái cốc sứ uống trà, hộp kim chỉ và những chiếc khuy, chiếc ghế băng trong khuôn viên trường học, những tấm poster quảng cáo trên phố… Anh mê mải nhìn và tưởng tượng ra cô đang ở bên cạnh hoặc vừa ghé mắt, chạm tay vào chúng.
Mấy tuần trở lại đây anh không thấy ảnh được đưa lên blog thường xuyên nữa. Phải mươi ngày anh mới nhận được một bức mail của cô. Mail không có tiêu đề, cũng có vẻ ngắn hơn trước đây vì những con số báo dung lượng bytes ít ỏi. Anh tự hỏi, với những bức thư thưa ngắn dần, có phải Đan đang chuẩn bị cho việc cắt đứt thật sự, và bức mail anh vừa nhận có phải lá thư cuối cùng… Anh vẫn không dám mở thư vì sợ phải đọc được những lời cay đắng phũ phàng. Anh đánh dấu đã đọc như thường lệ, lòng trĩu nặng cảm giác cồn cào.
Đến hôm nay lên mạng, nhìn thấy dấu hiệu rằng blog của hai vợ chồng có ảnh mới, anh đã khấp khởi mừng vui và ngay lập tức vào xem. Đan chỉ gửi duy nhất một bức với dòng chú thích “Farewell party” (tiệc chia tay), không phải đồ vật hay phong cảnh mà là ảnh chụp chính cô… Bức ảnh đã làm tim anh tan nát.
Trở lại bàn, đọc lại một lượt tờ đơn ly hôn mới ra khỏi máy in còn ấm sực, anh trầm ngâm một lát rồi rút bút ký tên. Cho tờ giấy vào một chiếc phong bì lớn dán lại, anh viết địa chỉ của Đan ở London, đóng nắp bút, ngắm mãi chiếc nhẫn cưới trên ngón tay. Có tiếng gõ cửa, tiếng của An, anh vội lật một tập hồ sơ cũ nhét chiếc phong bì vào rồi ra mở cửa. An hớn hở:
- Biết tung tích cu cậu rồi!
Lập hiểu bạn anh đang muốn nói đến ai. Anh tựa vào ghế, hỏi gọn lỏn:
- Ở đâu? Làm gì?
- Paris. Tự hành hạ bản thân bằng cách hầu hạ dạ vâng bà bác cậu.
- À, cái bà đồng bóng! Tôi mới gặp một lần đã muốn điên đầu lên rồi - Lập tặc lưỡi với vẻ kinh hãi - “Đừng gọi ta là Sâm, hãy gọi là Nicole”, “Sao cháu không cạo râu cho sạch sẽ và hút thuốc cho giống bố cháu” vân vân…
- Hà hà, ở với bà ấy cũng là một sự trừng phạt kinh khủng, nhỉ.
- Thôi, biết nó không làm gì nông nổi nữa là được rồi, tí nữa tôi sẽ gọi điện để bà giáo ở nhà yên tâm. Cứ để một thời gian cho nguôi nguôi đi. Bây giờ mà nó về thì tôi cũng chẳng biết làm thế nào cho tự nhiên.
- Cậu không nọc ra mà dần cho là may rồi. Mẹ, ai mà ngờ được nó đổ đốn ra thế. Biết là cũng chỉ ngựa non háu đá, bực tức dồn nén rồi bị thằng mặt ngựa nó xúc xiểm thôi. Nhưng mà đầu óc gì ngu muội đến nỗi…
- Cũng tại tôi vô tình làm nó tự ái.
- Nhưng tự ái gì thì tự ái cũng phải biết thiệt hơn chứ! Đằng này lại nghe thằng ngựa với con nặc nô kia nó tán vào xong rồi… Cứ nghĩ đến cảnh nó tông tốc nói chuyện của mình ra cho cả lũ bẩn tính kia là muốn cho một trận!
- Thôi nào, anh lại quá khích rồi đấy! Bao nhiêu năm rồi không bỏ. Thế này làm sao tôi giao mọi việc cho anh được.
- Cậu nói… nói cái gì đấy?
- Tôi định từ cái chức tổng, nhượng bớt cổ phần cho anh lên chủ tịch.
- Chú mày… chú mày đùa đấy à? - An há hốc mồm, gương mặt khắc khổ giật giật, đôi mắt đầy nếp nhăn chứa đầy vẻ sửng sốt.
- Nghe giống đùa lắm hay sao?
- Đang yên đang lành lại… Làm thế để… để làm cái gì?
- Thấy chán thôi, đấu đá bon chen mãi rồi chả còn người thân nào.
- Con bé kia nó sắp về rồi.
- Không về đâu. Anh nhìn này…
Lập xoay máy tính về phía bạn. Đó là ảnh Đan. Cô đứng trong khung cảnh nhộn nhạo của một bữa tiệc, đang cười rất dịu dàng, vai quàng một chiếc khăn lụa thật rộng màu hồng nhạt với một dãy trái tim mạ bạc gắn ở góc.
- Con bé này ăn bơ sữa hợp hay sao mà càng ngày càng kháu quá! - An tặc lưỡi - Ảnh này thì có gì mà cậu bảo nó không về?
- Anh nhìn kỹ bên cạnh đi.
Cạnh Đan là một anh chàng người Âu có mái tóc bạch kim mặc một bộ vest đen áo sơmi phanh cúc trễ nải khoe bộ ngực trắng ởn, anh ta đang nhìn cô, cười rất tươi. Hai người không chạm vào nhau nhưng ánh mắt và nụ cười đã nói lên tất cả.
- Làm sao? Bạn bè cùng dự tiệc chứ có cái gì.
- Không. Không phải bạn thường đâu.
- Nó nói với cậu thế à?
- Tôi sang, thấy tận mắt.
- Hả, cậu sang? Sang đấy bao… bao… bao giờ?
- Hồi trước Tết.
- Từ hồi đấy? Sao không nói gì với tớ?
- Tôi sang nhìn một cái rồi về luôn. Nói với anh làm gì… Mà thôi, tôi vừa ký đơn rồi - Lập rút chiếc phong bì lớn giơ lên - Gửi chuyển phát nhanh cho kịp trước khi tốt nghiệp. Nàng đỡ phải đi đi về về. Tôi cũng đỡ đắng họng.
- Cậu biết tại sao tớ lại biết tung tích thằng cu Thạch không? Vợ cậu nó đi thực tập bên Paris, đến thăm bà bác cậu nên mới phát hiện ra đấy.
- À, thực tập tận bên đấy? Thảo nào mấy tuần nay mới thấy gửi ảnh.
- Cậu khoan khoan để suy xét đã. Nó có thằng khác thì còn đi thăm bác chồng với lo cho em chồng làm gì? Mà cậu yêu nó chết được thế này…
- Thôi, tôi phải đi ăn trưa, anh cũng đi ăn đi. Hôm trước tôi nghe chị Thu kêu chuyện dạ dày dạ mỏng của anh lắm.
- Ôi giời, mẹ bổi đấy thỉnh thoảng lại kêu cho có chuyện ý mà. Nói nốt việc này đi. Cậu đừng đi vội, để tôi gọi điện hỏi nó luôn. Bên đấy bây giờ là sáng sớm, nhưng kệ…
An chộp lấy điện thoại bấm số di động của Đan rồi bật loa để cả hai cùng nghe. Có một giọng phụ nữ lạ hoắc thưa máy.
- Vui lòng cho tôi nói chuyện với bà Đan Nguyễn.
- Tan không dùng số máy này nữa, cô ấy vừa đi khỏi. Tôi có thể chuyển lại lời nhắn hoặc ông hãy gọi cho số máy của ông Schneider, Felix Schneider…
Không để cô gái trong điện thoại kịp đọc số, Lập với tay ấn dập máy.
- Anh nghe rõ chưa? Felix. Hắn tên là Felix Schneider.
Trước khi chung vốn kinh doanh với Lập, An đã từng làm thuê cho một ông chủ người Đức, anh văng một câu chửi tiếng Đức:
- Schaisse, thợ may thành đạt! Mẹ, tên thằng này nghe đã thấy bốc mùi vải vóc lượt là rồi. Lẽ nào nó thích đứa cùng nghề?
- Thôi, anh đừng suy đoán nữa. Tạm thời từ mai anh lên quyền tổng giám đốc. Sẽ làm thủ tục nhượng cổ phần sau. Bây giờ tôi cần yên tĩnh.
Đan xuống taxi, kéo hành lý đến bên cổng bấm chuông. Chân tê dại còn lưng thì ê ẩm, cô vừa mới trải qua một chuyến đi mệt mỏi. Xuống sân bay xong, cô bắt xe đi thẳng về đây, không báo cho ai. Đã quá 3 rưỡi sáng, có lẽ mọi người trong nhà đã ngủ cả rồi
- Trời, cô Đan... Cô về sao không gọi bà với cậu đi đón? - Chị giúp việc ồ lên, cầm ngay lấy tay kéo của chiếc vali - Cô để tôi...
Hai người đi trên con đường trải sỏi giữa hai hàng cau, gió đông bắc thổi mạnh làm những tàu lá cau kêu ràn rạt. Đan thở ra, cô đã về nhà thật rồi!
- Mẹ cháu với anh Lập ngủ rồi phải không cô?
- Bà thì ngủ rồi, cậu Lập vẫn thức, đang xem bóng đá dưới nhà đấy... Bà ơi, cậu Lập ơi... cô Đan về!
Lập hiện ra ở bậc thềm, anh nhìn cô trân trối. Đan bước lên đứng trước mặt anh, thở ra nhẹ nhõm:
- Cuối cùng cũng đến nhà. Có lẽ anh nên làm băng chuyền từ cổng vào đây!
Dang tay ôm cô nhè nhẹ, anh nói nhẹ nhàng:
- Em đã về!
Chất giọng nhạt nhẽo của anh làm Đan thấy gờn gợn, nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã thấy bà Huyên từ trong phòng đi ra, vẫn đang cho tay vào chiếc áo choàng bông bà đã nói một hơi:
- Trời ơi, con về sao không báo để mọi người ra đón. Mặt mũi tái mét rồi. Kìa, bỏ ba lô xuống đi chứ. Ăn uống gì chưa? Lập đưa vợ đi nghỉ luôn đi. Chào hỏi nghi lễ gì để mai. Chị Khán pha trà sâm mang lên phòng cho cô.
Một lát sau, cốc trà sâm bốc khói nghi ngút đã được đặt trên đầu giường, Đan đã thay chiếc áo khoác dạ dài bằng một bộ pijama nỉ. Cô uống một ngụm trà nóng nhìn Lập đang ngồi khoanh tay ở chiếc ghế đệm. Anh mặc áo len màu xám với sơmi sọc xanh bên trong, trông anh già và trầm lặng.
Đan lục vali lấy ra một chiếc hộp thiếc rất tom bên trong hộp lèn đầy vải vụn. Nhấc một cái bao bằng bìa cứng ra, cô chìa cho anh:
- Em có quà cho anh. Baby, you re a rich man. Bản này Beat chơi trong Magical Mystery Tour năm 1967
Lập cầm lấy, rút chiếc đĩa than ra khỏi bao giấy bìa. Cô hẳn đã mệt óc để nghĩ cách bảo quản nó trong cả một chặng đường dài với hàng đống đồ quăng quật. Anh nhếc môi, cô vẫn còn nghĩ đến anh ư?
- Cám ơn em. Nhưng bây giờ anh không giàu nữa rồi
Đan nhìn chồng, ngay từ lúc đầu cô đã thấy anh rất lạ. Chẳng lẽ việc làm của Thạch để lại hậu quả nghiêm trọng đến vậy
- Em đã gặp Thạch ở Paris
- Anh biết. Lúc trưa An đã nói với anh
- Anh có còn giận Thạch không?
- Không
- Hôm trước khi về, em có nói chuyện với anh An, thấy anh ấy bảo mọi việc ở công ty vẫn tốt. Vậy sao...
- Vẫn tốt. Anh chỉ trao lại chức vụ và cổ phần cho An thôi. Anh muốn nghỉ ngơi một thời gian.
Đan còn chưa kịp nói gì thì anh đã ngả xuống đệm ghế, với tay tắt đèn rồi lên tiếng trong bóng tối, giọng trầm trầm:
- Em ngủ đi một giấc
- Em muốn nằm với anh
Bóng tối làm Đan nói ra câu đấy dễ dàng. Cô ngồi xuống mép ghế, khẽ chạm vào vai anh
- Ghế này chật lắm - Lập trở mình tránh tay cô
- Giường rộng mà
- Anh buồn ngủ rồi
Đan trở lại giường. Cô không hình dung được buổi hội ngộ lại diễn ra thế này. Chuồi người vào chiếc chăn lạnh toát, cô thì thầm:
- Em rất nhớ anh
Lập mở mắt trừng trừng trong bóng tối. Anh đã xúc động đến mức bủn rủn chân tay khi thấy cô xuất hiện trên bậc thềm. Đan hơi xanh vì chuyến đi nhưng vẫn đầy sức sống. Khi cô ôm anh, mùi thơm quen thuộc của loại nước hoa cô hay dùng khi còn ở nhà thoang thoảng làm anh váng vất. Nhưng cũng ngay lập tức anh cũng nhận thấy mùi của chuyến bay, thứ mùi lạnh lẽo khô khan. Anh đã biết cô về làm gì rồi. Lá đơn ly hôn anh vừa gửi hồi tối đã không kịp đến tay cô và cô phải trở về tận đây để...
- Em biết anh chưa ngủ
Lập giật mình, hình như anh vừa thở dài. Với tay bật chiếc đèn đọc sách, anh nhìn về phía giường, cô đang ngồi, mái tóc dài buông xõa. Anh nói tỉnh:
- Đội anh bắt vừa mới thua 0 - 4. Chúng nó đá như bọn chân gỗ, thằng trọng tài thì thiên vị rõ ràng...
- Anh không có gì để nói với em nữa sao?
- Anh thấy tóc em dài ra. Và em về sớm hơn dự định một tháng
- Em đã đủ điều kiện tốt nghiệp. Còn tóc thì từ hồi sang em không cắt
- Chẳng lẽ tiền anh gửi không đủ để em cắt tóc lấy một lần?
- Đủ để cắt mỗi ngày một lần. Nhưng như thế thì nhiều quá
- Em béo lên đấy. Anh ta chăm sóc em tốt hơn anh
- Anh nói gì cơ? Anh tao nào?
- Anh chàng tóc bạch kim của em
- Anh muốn nói đến Felix á?
- À, anh ta tên là Felix, nghĩa là thành công thì phải! Hắn ta đẹp trai, nhưng có vẻ hơi lép kẹp. Hay là em ăn tranh hết của hắn
- Anh chỉ nhìn ảnh mà không hề đọc mail của em, đúng không?
Không để ý đến lời Đan, Lập ngồi dậy tiến đến bên giường nhìn cô bằng cặp mắt phê phán, giọng anh mỉa mai:
- Chết thật, đúng là em ăn tranh hết của hắn rồi. Thảo nào anh thấy mà em phúng phính thế, khổ thân hắn!
- Felix chỉ là bạn học của em thôi. Anh ta là...
- Bạn học mà chờ nhau đi học, ôm hôn nhau, nắm tay dắt nhau? - Lập vụt trở nên giận dữ - Lại còn đội mũ vuốt tóc nhau tình tứ nữa
Đan ngẩn lên nhìn ánh mắt sắc lạnh của anh. Cô lục lại trí nhớ. Đúng rồi...
- Anh đã sang chỗ em! - Giọng cô không ra reo cũng không ra hét
- Phải rồi, tôi đã như một thằng rồ vác cái xác không sang đấy với ý nghĩ là rồi tôi sẽ lôi bằng được cô về
- Từ hôm đó anh không còn đưa ảnh lên nữa, cũng không đọc và viết mail...
- Tôi đã quá tự tin rằng cô không thể thiếu tôi được. Nhưng tôi đã phải trả giá cho cái thói chủ quan của mình. Cũng đáng đời tôi thôi!
- Anh vẫn không bỏ được cái tính suy diễn hồ đồ - Đan đứng phắt dậy, nhanh đến nỗi đầu cô húc cả vào ngực anh
Lập lùi ra một bước theo quán tính, tay anh lại giữ lấy khuỷu tay cô. Bốn mắt chạm nhau. Mắt Đan long lanh như cười. Cô kiễng chân áp đôi môi mềm mại vào môi anh, thì thầm:
- Anh chẳng hiểu gì cả...
Đúng là Lập không hiểu gì thật! Anh bị cuốn vào nụ hôn nồng nàn của cô. Lưỡi cô nghịch ngợm vờn lưỡi anh, mái tóc dài của cô quấn quýt trên ngực anh. Anh ghì riết lấy eo cô bằng hai cánh tay rắn chắc, nụ hôn trượt dần xuống. Cô thì thầm trong hơi thở:
- Anh đúng là chẳng hiểu gì cả, ông già ạ!
Đang mê mẩn vùi mặt vào ngực cô, Lập chợt khựng lại. Anh tự hỏi từ bao giờ cô có cái kiểu chủ động chết người này? Và cô đang gọi anh là gì? Ông già ư? Anh quá già với cô sao? Nghĩ đến đây, anh đẩy cô ra. Phải rồi, cái gã tóc bạch kim kia trẻ trung duyên dáng biết bao! Nhìn cô bằng ánh mắt gần như ghê tởm, anh gằn giọng:
- Tôi không muốn thấy mặt cô nữa!
Rồi không để cô kịp phản ứng. anh bỏ hẳn ra ngoài hành lang, sập cửa lại. Lát sau Đan nghe tiếng xe và tiếng đóng cổng. Chưa đến 6 giờ, trời mùa đông vẫn còn tối nhờ nhờ. Anh đã bỏ đi.
An há hốc miệng khi thấy người xuất hiện trước mũi xe mình là Đan. Anh mở cửa xe bước xuống, người lái xe đánh tay lái vòng vào hầm đỗ.
- Làm sao mà anh như thấy ma thế? Em là Đan đây mà!
- Em về từ… từ… bao… giờ - Mỗi khi bất ngờ quá là An lại mắc tật nói lắp, anh nhìn Đan ngơ ngẩn - Mới hôm qua anh còn gọi điện cho em! Nghe cô gái nào đấy bảo em vừa đi khỏi…
- Thì em ra sân bay để về đây mà. Cô đó là Mirthe, bạn cùng nhà với em mấy tháng cuối. Anh gọi em có việc gì à?
- Ừ, việc nghiêm trọng đấy!
- À, thế thì em biết rồi. Hết sức nghiêm trọng - Đan cười cười - Đầu giờ làm việc em đã đến ám công ty anh cũng vì nó đấy.
Hai người bước vào thang máy đi lên tầng. Theo An rẽ vào căn phòng có đề chữ phó tổng giám đốc, Đan hỏi nhỏ:
- Em tưởng anh thay anh ấy? Sao anh không vào phòng kia?
- Nó nói với em rồi à? Vừa mới nói miệng là thay hôm qua thôi. Anh cũng đã đồng ý đâu. Phòng của anh ấm cúng ngọt ngào hơn, thư ký lại trẻ trung tươi tắn. Chứ sang kia đi hết cái phòng thì ngang đi bộ một vòng hồ Gươm, con mẹ thư ký thì vừa già vừa lắm điều… y như vợ anh ở nhà.
Đan cười, theo tay chỉ của anh ngồi xuống chiếc ghế xoay. Đợi cô thư ký mang trà xong đi ra, cô mới khẽ đung đưa cái ghế:
- Hồi sát Tết anh ấy sang chỗ em.
- Ừ, hôm qua anh vừa mới biết xong. Cu cậu lẳng lặng sang rồi lại lẳng lặng về. Kín như bưng!
- Anh ấy thấy em với một anh bạn.
- Felix Schneider. Tóc bạch kim, ăn mặc chải chuốt.
- Anh cũng biết?
- Hôm qua nó cho anh xem ảnh. Cái ảnh em quàng khăn hồng dự tiệc ấy. Còn tên thì lúc anh gọi cho em, cô Mít kia nói.
- Mirthe nói thế nào ạ? Em vội đi nên không kịp giải quyết vụ điện thoại, để đấy cho Mirthe thanh toán hộ...
- Cô ấy bảo là em vừa đi khỏi, có gì thì gọi cho số của Felix Schneider.
- Sao anh không gọi luôn cho số đó?
- Đã kịp nghe số mấy đâu. Vừa mới nói đến chữ Mr. Schneider là thằng cu với tay dập luôn máy rồi.
- Đấy là bạn học của em. Anh chàng này là dân… gay. Bọn em coi như bạn gái ấy mà. Hôm qua anh ta đưa em ra sân bay.
- Ừ, anh cũng không tin là em yêu cái thằng ẻo lả đấy. Thằng bạn anh thì điên đảo vì tình, của đáng tội, em là mối tình thật sự, tình đầu kiêm cuối, tóm lại là mối tình lớn trong đời nên nó không biết suy xét gì nữa…
- Sáng sớm nay anh ấy đùng đùng bỏ đi, chẳng để em giải thích lấy một câu.
- Chắc lại đi làm ẩn sĩ suối Mơ rồi. Từ hồi có chuyện thằng Thạch, cu cậu định cư dài hạn trên đấy, thỉnh thoảng mới về Hà Nội.
Nhắc đến Thạch, Đan thoáng đăm chiêu:
- Đến bây giờ em vẫn không tin được là Thạch đã làm thế.
- Em mà nhìn thấy nó lúc họp cổ đông thì còn không tin nữa. Trước bàn dân thiên hạ, nó cư xử không ra thể thống gì...
- Em có nghe Thạch kể qua qua.
- Nó có dám kể cặn kẽ khối ra ấy! Thằng Thìn “ngựa” kia nói gì về chuyện chồng em với em rồi chồng em với cô ả Minh Ánh, toàn chuyện rác rưởi mà nó cũng gật đầu đồng tình. Mẹ, xin lỗi em, ngu ơi là ngu! Mà cũng tại bọn anh không để ý đến nó, cứ nghĩ nó hơi tồ nhưng cũng hiểu biết. Hoá ra lại trẻ con không thể tưởng được.
- Chuyện qua rồi, anh cũng đừng trách Thạch. Sáng nay nói chuyện, mẹ em cũng tự trách mình nhiều vì để Thạch ghen tị ấm ức ngấm ngầm từ bé mà không biết.
- Ừ, thôi, rồi cũng đâu vào đấy cả thôi. Cu cậu cũng nhận ra sai lầm rồi.
- Giờ còn ông anh nữa, không biết có nhận ra sai lầm không - Đan thở dài, cười với ông bạn chồng - Liệu em có nên thử thi gan với chàng mấy hôm không anh nhỉ?
- Cô cậu thi gan nổi không? Thi gan từ lúc mới cưới rồi còn gì!
An nhìn gương mặt đỏ hồng của Đan cười một tràng dài sảng khoái rồi lảng sang chuyện khác:
- Em về hẳn đấy chứ hả? Sao bảo học đúng một năm?
- Em học dồn để nhanh về.
- Ừ, em mà không về thì nhận được đơn ly hôn nó ký sẵn gửi tận cửa rồi. Vừa đem giao cho bọn chuyển phát nhanh hôm qua đấy!
- Đúng là cái thói suy diễn… - Đan cau mặt - Đánh chết không chừa!
- Ha ha, cô lại chả chết mê chết mệt vì cái thói đấy ấy chứ! Thế sắp tới em định làm gì? Bằng master có dùng ngay không hay để bọn anh mượn đem bày làm cảnh ở sảnh mấy hôm?
- Em sẽ mở một công ty thiết kế và may riêng. Tiền anh ấy chuyển vào tài khoản bên kia của em vẫn còn, lại thêm một ít tiền em kiếm riêng nữa. Chắc là đủ.
- Không đủ thì bảo anh. Nó nói là nhượng cổ phần cho anh rồi, anh lấy chỗ đấy đem đầu tư cho vợ nó, cho nó chết!
Đan cười, cô đứng dậy:
- Thôi, em phải về qua nhà em đã. Ba em vẫn chưa biết con gái rượu về đâu!
Lập ngồi trên chiếc ghế mây kê sát lan can, chiếc đàn guitar trong tay anh hờ hững vang lên những nốt nhạc của bạn La Novia. Có nhạc sĩ nào đã viết lời Việt cho bản này nói về đám cưới hạnh phúc và duyên tình trăm năm thì phải. Nó chẳng hợp với tâm trạng của anh lúc này chút nào. Dạo thử sang bản Yesterday bất hủ, được một đoạn, anh chán nản buông đàn đứng dậy vào quầy lấy rượu. Anh tự pha Black Russian đã quen tay, mấy hôm nay ngày nào cũng phải uống một vài ly mới chịu nổi
Bar Suối Mơ bây giờ thành phòng riêng của anh. Phần quầy rượu vẫn giữ nguyên, không gian phía trước trở thành phòng ngủ với một chiếc giường các nhân thay cho đống bàn ghế hồi xưa, ngăn tầm mắt bên ngoài bằng những tấm vách bằng gỗ ép. Lan can nhìn ra suối biến thành một ô cửa sổ rộng mở, phía trên treo mấy giỏ phong lan và một lồng chim có một con yểng lông đen trũi ngồi thu lu. Mấy thứ này là của cậu nhân viên bar Suối Mơ làm sau Đan, cậu ta là dân trong núi Ba VÌ nên đem theo cả sản vật núi vào nơi làm việc. Mấy giò lan nở hoa trắng phớt hòng đẹp lộng lẫy còn con yểng rất mau mồm mau miệng. Nó biết nói những câu rất sõi: "Chào khách", "Ô hay, không có ai à?" hoặc "Gọi mãi chả thấy thưa gì cả". Khách du lịch một dạo rất thích lên bar Suối Mơ vì muốn nghe nó nói
Từ khi Lập đến chiếm chỗ ở đây, anh đã dạy nó gọi "Đan ơi". Câu này ngắn gọn đơn giản nên con vật bắt chước rất nhanh. Mấy tháng nay nó cứ "Đan ơi, Đan ơi" suốt. Mới hơn 6 giờ một chút nhưng trời đã sụp tối, hơi gió thổi qua sườn núi làm mấy giò phong lan làm bằng gáo dừa va lộc cộc vào nhau. Lập ngồi thần ra ở ghế mấy, cpon yểng vẫn lải nhải nói không ngừng "Đan ơi, Đan ơi, Đan ơi".
- Ơi! - Một giọng cười khe khẽ vang lên
Lập quay lại, con chim lải nhải "Chào khách, chào khách" với người đang đứng ở bậc thang trên cùng. Đan mặc một chiếc áo len. Từ khi Đan đi, trừ những đợt công tác xa, thứ bảy nào Lập cũng đến hầu bố vợ vài ván cờ vua và nói chuyện bằng tiếng Nga với ông
- Anh An nhắn là đầu tuần sau có phiên tòa xử vụ lừa đảo của Lương Nhữ Tri, họ triệu tập anh ra làm nhân chứng về liên doanh Đài Giang
Lập thở ra nhè nhẹ. Con cáo già Đài Loan đó cuối cùng cũng sa lưới. Ngoài tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản trong vụ các liên doanh ma, lão Lương sẽ còn phải chịu trách nhiệm về một loạt các vụ lừa đảo tuyển lao động đi Đài Loan, kinh doanh mại dâm và tiêu thụ rượu lậu. Anh liếc nhìn cô:
- Hết tin tức nhắn gửi rồi chứ?
- Chưa. Mẹ nhắn anh đem giấy tờ ngôi nhà cũ trên phố cho em đi đắng ký làm trụ sở công ty
- Công ty gì?
- Công ty thời trang, em định đặt tên là Lập Đan
- Đặt tên khác đi! - Lập nhăn mặt - Tôi với cô sắp ly hôn rồi
- Đơn ly hôn của anh gửi sang London chắc đang trên đường quay lại vì không có cô nào nhận...
Lập lừ lừ đứng dậy đi vào trong:
- Cô nói xong chưa? Tôi cần yên tĩnh
- Nếu anh cần yên tĩnh thì để em đem cái đồ lắm mồm này đi
Con yểng như biết có người nhắc đến, lại ra sức lèo nhèo "Đan ơi, Đan ơi". Đan chu môi huýt sáo trêu nó:
- Người ta không dạy mày câu nào hay hơn à? Sao mày cứ gọi tao mãi thế? Mày nói câu gì khác đi, nói "Anh yêu em" chẳng hạn! À không, nên nói "Em nhớ anh", hoặc là "Em cần anh" hoặc là "Em yêu anh" thì hợp hơn
Đến đây thì Lập không làm mặt lanh được nữa. Anh tiến đến nắm vai Đan dằn ra và nhìn chòng chọc vào gương mặt thoáng nét cười của cô. Mắt anh vừa đắm đuối vừa bất lực:
- Cô là đồ... đồ...
- Đồ gì? Ngoa ngoắt hay quái thai?
Đan ngã vào ngực anh, vòng tay ôm lấy cổ và chủ động hôn lên má anh. Cô cười với vẻ đắc thắng, ông chồng của cô trông lạnh lùng như thế thôi chứ dễ "nổi điên" vô cùng
- Đồ... giết người không gươm không dao! Em cứ phải quyến rũ thế này mới chịu được hay sao, hả?
Sau chữ "hả", Lập dồn cô vào góc để cô không thể cựa quậy nổi rồi bắt đầu hôn như vũ bão. Nụ hôn tiếp tục rơi xuống cằm xuống cổ cô, bàn tay anh như có lửa. Đan làm cử chỉ muốn giãy ra rồi thì thầm trêu chọc:
- Còn Felix thì sao?
Lập kéo cô trở lại, cắn lên đôi môi cong cong thách thức, nói gọn lỏn:
- Kệ xác hắn ta!
Anh bế xốc cô vào trong, đóng sập cửa lại. Những con gió từ phía đông bắc vẫn thổi mạnh đem theo những âm thanh âm u của rừng núi Ba Vì, trong chiếc lồng chim không ngớt rung rinh, con yểng vẫn gọi "Đan ơi, Đan ơi"

Lập đỗ xe trong hầm rồi đi bộ về con phố nhỏ cổ kính. Chữ Đan màu đỏ trên nền tấm biển sơn mài đen uốn lượn mềm mại thành một hình logo sang trọng. Anh ngẩng lên nhìn, nhớ đến chiếc áo lụa đen cổ hẹp sâu mà vợ anh đã mặc khi đàn hát bản The Long And Winding Road. Chiếc áo qua hai năm đã khá cũ nên cô thường để mặc ở nhà. Mỗi khi nhìn thấy cô trong chiếc áo đấy, anh lại như được nghe giọng hát mơ màng êm ả của cô trong hành lang nhà mình buổi chiều mùa hè đó
- Chào anh ạ, anh cần mua đồ nam hay nữ?
Cô nhân viên mới còn chưa biết mặt ông chủ. Lập nén cười nhìn chiếc khăn đồng phục của cô gái, nó cũng màu đỏ thẫm và in logo, nhưng không phải logo công ty anh như anh quen nhìn mà là chữ Đan. Vợ anh đã trang bị khăn đồng phục cho cả đám nhân viên resort của anh, giờ đến lượt nhân viên của cô. Cô nhân viên vẫn chăm chú nhìn khác chờ đợi. Lập tỉnh bơ miêu tả:
- Tôi cần một cái áo len mỏng màu hồng có khuy bằng bạc chạm hình trái tim với một chiếc khăn lụa dài màu hồng nhạt có trang trí thêm, tất nhiên cần cả cái váy trắng dài quá đầu gối khoảng 20 phân nữa
Anh vừa miêu tả đúng trang phục của bà chủ lúc này. Đan đang bận bịu giới thiệu với một bà khách người Âu mấy mẫu váy lụa dạ hội và túi nhỏ đính hổ phách. Bà khách gật gù rồi chọn lấy một bộ và hai chiếc túi màu đậm nhạt khác nhau. Cô mỉm cười gọi cô nhân viên lại gói đồ cho khách rồi tiến về phía anh, chiếc khăn lụa bay bay theo bước chân nhẹ nhàng:
- Anh trêu gì nhân viên của em đấy?
Hôn phớt lên môi vợ, Lập cười vì tiếng lầu bầu của cô, anh cũng lầu bầu lại:
- Em làm gì với cái bà tóc vàng hoe kia mà lâu thế?
- À, bà ta là vợ một vị tham tán của sứ quán Đức. Bộ váy mà em vừa bán đắt cắt cổ cho bà ta sẽ xuất hiện trong bữa tiệc mừng chuyến thăm của thủ tướng Angela Merkel đấy
- Hừ, người Đức à? Anh không thích người Đức!
Đan cười vì cái điệu bộ hằm hằm của Lập. Đã mấy tháng nay kể từ khi biết là cô chẳng thể có gì với anh chàng tóc bạch kim đồng tính kia, anh vẫn hậm hực mỗi khi có ai nhắc đến người Đức. Thậm chí thấy Felix cùng với bạn anh ta lên webcam chào Đan, anh cũng nhăn nhó đến khó coi vì lẽ "tên Đức nhợn đó đẹp trai quá thể!". Cô quay người đi lên văn phòng của mình trên gác, thấy cô nhân viên còn ngơ ngác, cô thoáng cười:
- Chồng chị đấy
Lập cũng bước lên theo. Ngó nghiêng một thoáng căn phòng nhỏ trang trí nội thất rất giản gị nhưng cũng rất đẹp của cô, anh tới ôm eo cô từ phía sau, chúi mũi vào chiếc khăn bằng tơ thơm ngát sột soạt, anh thì thầm:
- Chúc mừng sinh nhật, bé cưng
Đan quay lại kiễng chân hôn lên chóp mũi của chồng, cô mỉm cười:
- Tối nay em sẽ mời anh, bar Sedai ở khách sạn Yuko nhé
- Ừm... Em có mời anh bar âm phủ địa ngục gì cũng được, anh hôn em đã!
Anh hôn lên môi cô thật lâu rồi nắm hai bàn tay cô đưa lên ngang mặt. Chiếc lắc bạc mỏng mảnh nhỏ xíu vẫn ở trên cổ tay nhưng cái mặt có chạm hai con cá cắn đuôi nhau đã rơi đâu mất. Anh tỉ mỉ gỡ chiếc dây mảnh ra khỏi tay cô nhét vào túi áo vest rồi thay bằng một chiếc khác, không phải bạc mà là bạch kim. Sợi dây mới to hơn cái cũ một chút, chiếc mặt chạm khắc tinh xảo không được gắn lủng lẳng bằng chiếc móc nhỏ nữa mà ngoắc hẳn vào sợ dây như một mắt xích đặc biệt. Giữa hai con cá cắn đuôi nhau là một hạt kim cương lấp lánh. Anh hôn lên tất cả những ngóc ngách của đôi bàn tay đã không còn quá gầy guộc như hồi xưa, nghe giọng cô cười khúc khích:
- Trông hai con cái này gian quá! Em sẽ vẽ kiểu cà vạt có hình con cua để tặng sinh nhật anh. Nhưng xem nào... em nên vẽ con cua này mặt gian xảo hay là cau có hằm hè bây giờ?
- Sinh nhật anh còn lâu mới đến. Em cứ từ từ mà ngẫm, con cua này không chỉ gian xảo hay cau có hằm hè đâu, còn nhiều tính khó chịu hơn nhiều!
- Nó đã khó chịu vậy, tại sao em lại cứ dính lấy nó nhỉ?
- Vì em tin lời anh nói sảng rằng Song Ngư hòa hợp với Cự Giải trong một số lĩnh vực hay ho chứ còn sao nữa!
Đan thoáng đỏ mặt, cô đang nhớ lại cái lần anh bảo là cung từ vi của anh với của cô hợp nhau trong chuyện "nhạy cảm và thành thạo". Dường như cái trò bói toán bịa đặt của anh lại hơi... đúng. Cô lảng đi:
- Hôm nay em có bài đăng trên Thanh Niên tuần san đấy
- Bài gì? Nhuận bút có đủ trả tiền rượu cho anh ở bar Sedai tối nay không?
- Anh toàn uống Black Russian, rẻ nhất trong các loại cocktail - Đan nhăn mũi - Em viết bài cho mục du lịch về các bảo tàng ở London. Nhuận bút khoảng vài trăm ngàn, vì có cả bài và ảnh
- Thế thì trừ tiền vé vào cửa với xe buýt đi bảo tàng ra cũng đủ một hai ly cho anh nhỉ. Nhưng hôm nay anh không uống Black Russian đâu, anh mới đọc thấy một loại hợp với anh hơn, Millionaire
- Đồ hợm hĩnh! Loại đấy có trứng, hẳn một quả trứng đấy. Rồi anh sẽ vừa đau gan vừa thừa cholesterol cho mà xem
Hai người bước vào bar Sedai. Đây là một quầy bar trang trí theo phong cách nội thất Nhật Bản, anh chàng bartender cũng là người Nhật. Vì lời đe dọa đau dan thừa cholesterol của vợ, Lập tham khảo ý kiến anh ta rồi chọn một cái tên cũng "hoàng tráng" không kém gì món triệu phú kia, Shogun
Đan mỉm cười khi nghe anh chàng bartender gợi ý cô chọn Pink Lady vì chiếc áo hồng của mình. Lập à lên một tiếng:
- Hồng Nương, nó rất hợp với cái áo và màu son của em
Anh nhắc lại hầu như y hệt lời cô đã nói với Minh Ánh. Vừa lúc đó, cánh cửa kéo bằng giấy của bar hé ra, một đôi nam nữ bước vào. Cả hai người đó chẳng xa lạ gì với Lập và Đan. Người nữ mặc váy thật ngắn, những nếp váy xòe rộng theo mỗi bước đi vắt chân chuyên nghiệp. Người nam theo sau, dáng điệu hết sức nghệ sĩ với mái tóc dài chải mượt buộc túm và chiếc túi đựng đàn guitar. Lập ghé tai cô thì thầm:
- Giá mà nhắc tiền nhắc bạc cũng thiêng thế này thì anh đã ung dung đòi uống Billionaire rồi
Không phải cuối tuần cũng chưa đến giờ biểu diễn ca nhạc, bar rất yên tĩnh và vắng vẻ. Hình như hai người kia đang mải hôn nhau trong góc tối khuất của bar nên chưa thấy vợ chồng Đan. Nhìn điệu bộ suồng sã vồ vập của gã tóc dài, cô ghé đầu thì thầm bên tai Lập:
- Bà vợ anh tao có biết không nhỉ?
- Anh đoán là biết. Nhưng từ hồi phá sản vì vụ liên doanh với lão Lương, mụ ta chẳng còn sai khiến được hắn nữa
- Hình như cô ta có thai - Giọng Đan háo hức, đây là lần đầu tiên cô thấy thích thú đến thế khi quan sát và... nói xấu người khác
- Ô, thế là cô ta vượt em rồi! Nhưng mà sao em tinh thế, anh có thấy gì đâu?
- Anh phải đi đo mắt đi, bụng cô tao hơi nhô lên rồi kìa, lưng cũng thẳng đơ
- Thảo nào không thấy diện áo bó như bình thường. Nhưng có bầu rồi mà vẫn đi đôi boot cao lênh khênh thế, bắt buộc à?
- Bắt buộc đấy, nhất là với cái váy mini kia. Ôi trời ơi, chân cô ta phải dài tới hai mét ấy. Thôi, em sẽ coi như mình không có chân cho đỡ ngượng!
- Mét hai thôi. Mà tại sao em lại ngượng? Anh có đo chân chọn vợ đâu
- Anh nghĩ ai là bố đứa trẻ?
- Còn ai vào đây nữa! Nếu không là gã Robinson thì là...
- Anh à? - Đan cướp lời, cô cười rồi rụt vai lại như sợ anh cốc đầu, mắt vẫn không ngừng quan sát
- Không, anh đã hứa với mình là chỉ làm bố con em thôi - Lập nghiêm nghi rồi lại bông đùa ngay sau đó - Nói đúng hơn là các con, vì anh định sẽ có khoảng một tá
Đan lắng nghe lời chồng. Dù không quay lại cô vẫn tưởng tượng được ánh mắt sáng lên của anh khi nhắc đến chuyện con cái. Lập rất thích trẻ con và đã chuẩn bị sẵn sàng cho một gia đình đông đúc. Mấy tháng thật sự chung sống vừa qua cô hoàn toàn thảnh thơi là chỉ vì anh muốn cô tập trung cho sự nghiệp đó thôi. Bây giờ việc công ty đã khá ổn định, có lẽ cô cũng nên chấm dứt thời gian son rỗi của mình rồi
- Mà này - Giọng Lập trầm ấm nhẹ nhàng kéo cô lại thực tại - Sao mình cứ nhìn người ta âu yếm với nhau thế? Em quay lại đây nào
Đan quay lại, chạm ly rượu hồng vào chiếc cốc thấp trong tay anh rồi nhấp một chút. Cô nhìn ly rượu và nhớ đến chiếc áo yếm màu hồng rực của Minh Ánh trong cái buổi trưa đầu hè đó. Cô đã từng rất ghen với cô ta. Nhưng giờ thì cô chẳng có gì để mà ghen với cô nàng mỹ miều đó cả. Cái bóng rực rỡ tai hại của cô ta không còn ảnh hưởng gì đến hiện tại nữa. Người đàn ông của cô đang thực sự thuộc về cô hoàn toàn.


Hết

Danh sách chương của Cocktail cho tình yêu

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h