Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 15:17 ở Hà Nội
 

Cocktail cho tình yêu - Chương 3

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  429

Bể bơi sáng sớm chẳng có một bóng khách. Đám nhân viên qua một đêm trực còn nguyên vẻ uể oải nhưng nụ cười của họ không vì thể mà kém tươi. Đan xuồng nước sau vài động tác khởi động. Nước hơi lạnh nhưng bơi một lát là người cô ấm lên. Khoát nước đều đặn, ngụp xuống ngoi lên đều đặn, Đan bơi một hơi hết ba vòng bể. Dừng ở chỗ nước sâu vừa phải, cô thả lỏng người tư do và chầm chậm đạp chân để thân hình trôi ngang bể. Đang mơ màng khép mắt, chợt cô giật mình vì một bóng người. Lập đang đứng trên lan can một ngôi nhà sàn gần đó nhìn xuống chỗ cô. Vẻ mặt anh ta kín bưng nhưng cô cảm thấy được nụ cười lạnh lẽo giễu cợt thấp thoáng. Xoay người đổi kiểu bơi khác ít phơi bày hơn, cô cố gắng bơi hết vòng bể nữa rồi lên bờ. Bơi dưới sự giám sát của ông chủ resort là một việc chả thích thú gì.

Vừa quấn lại chiếc khăn lụa, Đan đã thấy "ông chủ" lững thững tiến lại. Vẻ lờ lững nhàn tản này ẩn chứa nhiều phiền toái đây...

- Chào đồng chí chế tạo B52! - Lập lấy giọng bông đùa để xua đi cảm giác mình đang bị hấp dẫn.

- Chào anh. Rất tiếc phải thông báo với anh, tôi không còn là nhân viên ở đây nữa.

- Sao vậy? Tôi nhớ là mình đâu có đuổi việc cô.

- Vâng, tôi cũng không nhờ là mình đã làm gì để có thể bị đuổi. Tôi hết hạn thực tập thôi.

- À, thế thì cô sẽ không được bơi miễn phí ở bể này đâu đấy.

- Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền đầy đủ, cả tiền phòng và tiền ăn nữa! Nhưng không phải bây giờ.

Lập chưa kịp đáp trả thì có tiếng chân bước đến. Anh quay lại và nhận ra là cô bé bên hoa hồng hôm qua. Thảo mặc một bộ đồ bơi kẻ ca rô đen trắng đơn giản, cô cười cúi chào anh rồi ríu rít níu tay Đan:

- Chị dậy sớm thế? Em qua phòng gọi không thấy chi thưa lại tưởng chị ngủ say.

- Chị bơi xong rồi. Đang định về đây cô nương.

- Ấy sao về sớm thế?Chị ở lại bơi cùng em cho vui. Rồi mình đi ăn sáng.

- Ừm, đêm hôm qua chị thức khuya nên hơi mệt. Chị không ăn đâu, nhưng chị sẽ ngồi ghế chờ. Thảo khởi động kỹ nhé. Nước hôm nay hơi lạnh.

Dứt lời, Đan đi về phía chiếc ghế gấp đôi ngồi xuống gỡ cặp xoã tóc ra hong, không chú ý đến gã đàn ông đang cho tay vào túi quần đứng sững ở gần đó.

Lập tần ngần đi quanh bể một lát, cố gắng không đưa mắt về phía cô gái với mái tóc mềm lượn sóng kia. Anh nhìn Thảo bơi một cách trìu mến. Chắc cô mới biết bơi, kiểu đập nước trông còn cứng gượng, và cũng chỉ bơi rón rén ở những vùng bể nước không sâu lắm. Được một lát, cô lại bám vào thành bể để nghĩ. Rất tự nhiên, Lập cúi xuống khom người hỏi chuyện và cười với cô. Thão nói vài câu rồi lại tiếp tục bơi. Anh đứng thẳng dậy và nhận ra Đan ở ngay sau mình từ lúc nào. Cô gạt mấy lọn tóc ướt qua vai, nói nhỏ vừa đủ để anh nghe:

- Nếu là tôi là anh, tôi sẽ tránh Thảo.

- Cô bé xinh đấy chứ, và dễ thương một cách thật thà...à không, thật thà một cách dễ thương.

- Không thuộc gu của anh đâu!

- Cô có am hiểu sở thích đàn ông nhỉ?

- Nếu anh cho là như thế thì tôi sẽ như thế! - Đan nói với vẻ cáu kỉnh, cô không thích vẻ châm chọc của Lập chút nào. Ngập ngừng một chút, cô nói tiếp - Tôi nghĩ đến anh Thạch thôi.

- Đó có vẻ là nhiệm vụ cao cả của cô, đúng không?

- Tôi không hiểu ý anh, cũng không muốn hiểu. Tôi chỉ cảnh báo anh. Vì những gì tôi nhìn thấy chiều qua ở vườn hồng và sáng nay có thể khiến anh trở thành một ông anh tồi.

- À, cô em theo dõi tôi đấy à?Hay cô định chuyển mục tiêu?

- Tôi chỉ tình cờ nhìn thấy thôi. Chả có mục tiêu nào ở đây cả! Anh nên cẩn thận và tôn trọng Thảo một chút. Cũng là tôn trọng em mình luôn.

- Tại sao cô cứ thích lôi thằng Thạch vào đây thế? Chẳng lẽ tôi không để mắt đến cô là không tôn trọng nó à?

- Này anh, anh nói lảm nhảm cái gì thế? Tối qua anh có uống quá say không?Tôi thấy anh...

- Không, tôi hoàn toàn tỉnh táo - Lập ngắt lời cô một cách phũ phàng - Lần gần đây nhất tôi uống rượu là cái thứ Vodka cà phê quái quỷ của cô. Nó làm tôi thức chong chong cả đêm!

- Bỏ qua mấy vấn đề về rượu đó đi. Tôi nhắc lại với anh là anh đừng động tới Thảo. Anh Thạch có thể sẽ không làm gì chứ tôi thì không chắc là mình sẽ tha cho anh đâu.

Lập nhìn theo cô nàng bartender đang xăm xăm bước đi, chiếc khăn lụa xanh thẫm quấn quýt vào đôi chân thẳng. Cô ta có thân hình đẹp, gương mặt cá tính và quan trọng là cô ta thật sự cá tính, anh cho là như thế. Giá mà cô ta cao thêm vài cm! Đi vòng qua thành bể bên kia nói với Thảo cái gì đó rồi đi thẳng, cô ta thậm chí còn không thèm lườm anh lấy một cái. Bóng khăn lụa đã ra tới con đường nhỏ dẫn về khu nhà sàn, Lập vội vã chạy theo.

Đan bước nhanh, cô biết "ông chủ" đang ở ngay sau mình. Với cái kiểu ăn nói dễ đụng chạm của cô và những câu châm chọc máy móc của anh ta, một cuộc cãi cọ rất có thể bùng nổ. Hôm nay là ngày cuối cùng cô ở lại Núi Ba, cô cũng không muốn gây chuyện gì ầm ĩ.

Mãi để ý phía sau, Đan gần như đâm sầm vào người trước mặt, nói đúng hơn là hai người trước mặt. Cô quay lại định xin lỗi nhưng câu nói tắt ngang giữa chừng. Đó là Vinh và...bà Dung, người đàn bà chủ phòng trà đáng tuổi mẹ anh ta. Họ đang ôm eo nhau tình tứ. Vinh nở một nụ cười rất đểu:

- À, thì ra em ở đây. Hèn nào anh gọi điện và đến nhà tìm đều không thấy.

Đan nghẹn ngàng, cô chưa tìm được câu nói nào để đáp lại thì người đàn bà đang tuồi hồi xuân đã nhanh chóng tiếp lời:

- Chúng tôi không gặp nên chỉ gửi thiệp báo hỉ cho em ở nhà.

- Ồ, cả tháng nay tôi ở trên này nên không biết - Đan nhún vai, phác một cử chỉ như biết lỗi, giọng cố bình thản - Xin chúc mừng hai người.

- Cảm ơn - Người đàn bà đứng tuổi nói với vẻ ngượng ngập giả tạo.

Vinh lại nở một nụ cười mê hồn, anh ta nhẹ nhàng kéo...vợ kèm theo một câu nói ngọt như đường:

- Mình đi em! Chào Đan nhé.

Đan mỉm cười, đưa tay vẫy chào họ. Dạ dày cuộn lên, cô phải cố gắng lắm mới ngăn mình không nôn mửa. Cách đây hơn một tháng, tên đểu cáng ấy vẫn còn nói yêu cô nhất trên đời! Hít một hơi, cô lặng lẽ bước tiếp, đôi bàn chân đau rát như bị bỏng. Cô không để ý đến người nãy giờ vẫn đi theo mình. Giọng anh vang lên phá tan sự yên tĩnh trên con đường rợp bóng cây:

- Bà ta giàu nhất nhì thành phố. Anh bạn cô khá đấy!

- ...

- Cô không thấy họ đẹp đôi à? Tuy tuổi tác có chênh lệch chút ít nhưng trông tình tứ ra phết.

- ...

- Cô cũng phải xem lại mục tiêu của mình đi thôi.

- ...

- Hoặc hỏi anh bạn cô cách săn con mồi khác béo hơn. Anh ta có vẻ nhiều kinh nghiệm hơn cô.

- Anh im đi được không? - Đan nghiêng mặt quá phía anh một chút, nói như hụt hơi. Lập nhận ra một dòng nước nhoè gương mặt dường như nhợt nhạt đi nhiều.

Lập thoáng bối rối. Anh không thích những giọt nước mắt trên gương mặt phụ nữ. Chúng quá nhỏ nhưng lại dễ nhận thấy, quá yếu ớt nhưng lại không thể cưỡng lại được. Từ trước đến giờ anh luôn cố gắng phũ phàng và vô tình trước những hạt ngọc dể vỡ ấy. Nhưng lần này thì thật khó khăn cho anh nếu phải tỏ ra tàn nhẫn trước vẻ lặng lẽ chịu đựng của Đan. Cái tên điếm đực vừa đi khỏi hẳn là đã bỏ rơi cô ta để rảnh tay đào mỏ vàng to nhất nhì thành phố. Ồ, nhưng cô ta thì cũng có tốt đẹp hơn đâu! Thằng em anh chẳng đang chết mê chết mệt mà bao bọc cô ta ở đây hay sao? Nghĩ đến đây, giọng Lập bỗng trở nên cay nghiệt:

- Cô khóc vì cái gì mới được chứ? Thằng Thạch tuy ngờ nghệch nhưng cũng không tệ đâu! Cô sẽ dắt mũi nó rồi tất cả ngon lành thôi.

Đan ngoảnh mặt nhìn như xác định xem người vừa nói đúng là Lập. Cô nhả từng chữ rành rọt:

- Thần kinh của anh có vấn đề à?

- Có thần kinh của cô gặp vấn dề thì có, thưa cô...em. Cô đang tiếc một thằng lưu manh mà sao với em tôi nó không bằng một cái móng tay cáu ghét!

Đan đứng sững giữa đường, quên cả tình trạng trang phục ít kín đáo của mình, cô quay phắt lại trừng đôi mắt còn đỏ hoe lên:

- Tôi tiếc ai, tiếc cái gì, không cần anh chỉ bảo. Và anh bỏ cái kiểu gán ghép tôi với em anh đi. Làm thế lố lăng lắm.

- A ha, cô lại còn cho rằng tôi gán ghép nữa. Mẹ kiếp, ta chơi bài ngửa với nhau nhé, cô em. Trông cô cũng khá đấy, cũng không đến nỗi bại não và vô lương tâm. Tôi rất đồng ý để cô mồi chài xỏ mũi thằng em tôi. Còn hơn là để nó rơi vào đám yêu nhền nhện ngu dốt đầy rẫy ngoài kia.

- Anh...
- Yên nào, tôi đang nói, tôi không thích bị cắt ngang! Sau này tôi cũng hoan hô nều cô bước vào nhà tôi làm em dâu. Nhưng cô đừng có giao thiệp với loại lưu manh như vừa rồi, nếu không thì tôi sẽ làm tất cả để dứt thằng Thạch ra khỏi cô. Và cô cũng không được yên thân với tôi đâu! Tôi nói thế đã rõ ràng với cô em chưa?

- Rõ rồi - Đan nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của người đàn ông đối diện. Cô nhắc lại câu nói của mình một lần nữa rồi vung tay tát mạnh. Lập bị bất ngờ anh không kịp quay mặt tránh. Giọng Đan rít qua kẽ răng:

- Đồ tâm thần! Đừng có nghĩ ai cũng vừa dốt vừa tham như cái đám chân dài óc ngắn vây quanh anh.

Cô chao người bước đi mấy bược rồi nghĩ thế nào lại quay lại. Lần này cô không tát anh mà nhìn trừng trừng từ đầu đến chân anh, gằn giọng:

- Trước khi nói gì, ông nên nhớ trong đầu mình còn có cái gọi là não và dùng đến nó một chút. Tôi nói thế ông hiểu chứ ạ?

Không đợi Lập trả lời, cô vội quay đi, lần này là đi thẳng.

Trong ánh sáng huyền ảo ma quái, hai bóng đen sẫm chầm chậm đi ngang, đôi mắt dường như vô hồn lướt qua những gương mặt tối sầm. Chợt một hồi trống đổ dồn, ánh sáng chói loà ở cuối đường, một cô gái với mái tóc buông xoã tiến dần về phía...

- Dừng lại!
Đèn bật sáng, Đan quệt mồ hôi chảy thành dòng trên cổ. Cô trèo lên sân khấu, nơi cô người mẫu tóc xoã đang đứng trơ khấc.

- Mình đã nói trước rồi, Thuỳ đừng lắc hông quá mạnh như vậy. Giữ yên vai. Giữ yên cả người. Chân bước ngắn lại và nhấc nhẹ thôi... Như thế này nhé... Đó, Thuỳ thấy chưa? Như thế sẽ tạo hiệu ứng tốt hơn. Khán giả sẽ tập trung vào bộ trang phục... Đừng, đừng vung hay chống tay, cứ để xuôi tay xuống, khi nào ra tới vị trí đánh dấu thì dang rộng tay ra. Đấy, như thế, thế! Nhưng đừng giữ mặt như vậy, nhìn sẽ ớn lạnh, cứ mỉm cười một chút, cuời nửa miệng cũng được... Thế... Được rồi đấy! Thuỳ làm lại từ đầu nhé. Chút nữa là xong... Bộ của Thuỳ là bộ đinh nên cần mất công một tẹo... Phiền Thuỳ nhé.

Đèn lại tắt đi, một chút khói phun nhè nhẹ. Lần này người mẫu làm tốt! Nhìn về phía người quay phim, thấy anh ta ra dấu ngón tay cái, Đan thở ra nhẹ nhõm. Có một đoạn phim giới thiệu sơ qua những mẫu dự thi thôi mà muốn làm cho ấn tượng một chút cũng mướt mồ hôi. Không biết đến đêm diễn tranh giải thì sẽ thế nào.

Nhờ những lời tư vấn của chuyên gia người Ý của Ivy, những mẫu trang phục cô thiết kế đã có vị trí vượt trội trong vòng thi khu vực. Vào vòng chung khảo toàn quốc, sánh ngang với những tên tuổi sừng sỏ trong giới, những mẫu ấy vẫn tỏ ra có một ưu thế nhất định. Cô đã làm tốt phần thuyết trình trước ban giám khảo và có thể tự tin nghĩ về một giải thưởng. Giờ chỉ còn ba hôm nữa là tới đêm trình diễn và trao giải. Những công việc cuối cùng như làm clip giới thiệu với khán giả, tổ chức để người mẫu có những động tác phù hợp với trang phục, phối hợp với bên truyền hình trong phần trình diễn của mình... sẽ quyết định độ cao thấp của giải. Cô đang làm hết sức mình.

Cúi xuống khâu lược lại đường gấu váy cho cô người mẫu mới để váy không quá vướng víu, cô chợt nghe tiếng gọi khe khẽ:

- Chị Đan!

Không quay lại mà vẫn tiếp tục với đống kim chỉ, cô nói nhanh:

- Thảo ngồi chờ chị một chút.

Xong phần gấu cho chiếc váy dạ hội lấp lánh như dát bạc, cô còn phải chỉnh nẹp bong trên một chiếc áo công sở màu đỏ chu sa, rồi trao đổi với người phụ về một số chi tiết chưa hợp lý trên mẫu quần trẻ em nữa. Phải mười lăm phút sau Đan mới quay lại, chiếc áo không tay vải thun màu sẫm ướt đẫm từng vệt mồ hôi. Thảo không đi một mình mà đi với Lập. Anh đang đứng dựa vào dãy ghế bọc nhung nhìn cô và đám cộng sự với vẻ nhạt nhẽo. Phớt lờ sự có mặt của Lập, Đan mỉm cười nhìn Thảo. Giọng cô vẫn còn một chút hổn hển vì mệt:

- Xem nào... Em đen đi một chút, nhưng vẫn xinh! Sao lại có hứng thú lên đây tìm chị thế?

Thảo không trả lời ngay, cô ôm lấy vai Đan với vẻ xót xa:

- Chị lại gầy đi rồi. Phí bao nhiêu công ăn uống…

- Qua đợt bận này chị lại béo ra thôi. Thảo cũng biết là chị nhanh phồng nhanh xẹp mà! Này, chưa trả lời chị là sao lại lên đây đấy nhé.

- Dạ... - Thảo đỏ mặt - Em lên đây thăm anh Thạch. Anh ấy bị tai nạn trong Hà Tĩnh, mới đưa ra ngoài này.

- Tai nạn gì? Có sao không?

- Dạ... Bị đâm xe. Không sao. Chỉ gãy chân và rạn xương bả vai.

- “Chỉ” thế thôi? Xe cộ đi đứng kiểu gì thế không biết! Thế anh ấy nằm ở viện nào để chị qua thăm?

- Bệnh viện Việt Pháp... Nhưng mà giờ này hết giờ vào thăm rồi chị ạ.

- Ờ, mai chị sẽ vào sớm vậy. Chết, đã chín rưỡi rồi à? Em ăn gì chưa?

- Em ăn trong viện với anh Thạch rồi. Em chỉ muốn thăm chị thôi. Chị lại bỏ ăn sáng hay sao ý… Lâu lâu không gặp, em thấy chị gầy quá - Thảo nắm bàn tay xương xương của Đan. Giọng cô bé như sắp khóc làm Đan cảm thấy bùi ngùi theo. Cô vội vàng vỗ vỗ lên tay Thảo:

- Chị gầy đi một tí thôi không đáng kể đâu. Vì chị đen hơn nên trông có vẻ hốc hác thôi, chị giảm có một cân chứ bao nhiêu... Mình đi uống cái gì đi, chị mời.

Nhìn sang Lập một cái với vẻ miễn cưỡng, cô nói nhỏ:

- Cả anh cũng đi cho vui.

Ba người rời khu biểu diễn đi ra khoảng sân rộng. Gió lồng lộng mát rượi làm Đan cảm thấy đỡ váng vất. Gần 12 tiếng đồng hồ làm việc không nghỉ trong hội trường ngột ngạt khiến bước chân cô hơi loạng choạng với. Lập chăm chú quan sát vẻ mệt mỏi của cô, anh tiến đến kéo chiếc xe về phía mình, xăm xăm dắt nó trở lại chỗ gửi. Chỉ về phía chiếc BMW đen trùi trũi, anh nói cộc lốc:

- Lên ô tô đi. Xe máy để đây mai lấy.

Đan chẳng có cơ hội để phản đối, vả lại cô cũng chẳng đủ sức đi xe nữa thật. Mở cửa xe ngồi vào băng sau, cô nói nhanh địa chỉ quán café cho Lập rồi ngả lưng vào ghế nghe Thảo thì thầm bên tai:

- Anh Thạch... ngỏ lời với em rồi chị ạ.

- Mới đây hả? - Đan cũng thì thầm đáp lại.

Ở ghế trên, Lập đang chăm chú lái xe. Anh mở cửa cho không khí bên ngoài lùa vào mang theo cả những tiếng ồn đường phố. Vì vậy cô có thể yên tâm, những câu chị em cô nói với nhau dù có đến được tai anh thì cũng chỉ còn là tạp âm rì rầm không rõ. Thảo vặn vẹo hai bàn tay, giọng ngập ngừng:

- Dạ, lúc chiều... em vào thăm anh trong viện.

- Vậy em trả lời sao?

- Em nói anh ấy cho em suy nghĩ.

Đan gật đầu bày tỏ sự đồng tình với cách giải quyết của Thảo. Nếu nói về tuổi, Thảo không phải quá trẻ. Thậm chí nếu ở nông thôn, một cô gái 21 tuổi như Thảo chắc đã có mấy mặt con. Nhưng về vốn sống, Thảo vẫn là một cô gái non nớt. Cách suy nghĩ của Thảo hơi sách vở và khờ khạo. Cô có cảm tình với Thạch, nhưng đó chưa phải là tình yêu. Tình cảm của Thạch cũng chưa có gì chắc chắn. Biết đâu anh chỉ thích Thảo như thích một bông hoa lạ. Có thể anh sẽ không ngắt hoa bẻ cành thô bạo, nhưng chỉ cần anh đem bông hoa ra khỏi chất đất quen thuộc của nó cũng đủ để nó khô héo đi rồi. Đan mân mê những đường thêu nhỏ trên tay áo của Thảo, giọng cô tư lự:

- Thực ra, em có chút cảm tình nào với anh Thạch không?

- Cũng... có ạ. Anh Thạch rất tốt.

- Ừ, nhưng trong chuyện tình cảm, nhiều khi tốt không phải là cái quyết định... Khi anh ấy không ở gần, em có thấy nhớ không?

- Dạ... có. Nhưng em thấy không nhiều lắm. Vì em vẫn làm việc bình thường.

- Thật ra sách vở tả cái sự nhớ nhung đến độ không làm gì được cũng chỉ là nói quá lên thôi mà em.

- Chị Đan ơi, em thấy lo lo làm sao ấy. Anh Thạch đối xử với em rất tốt. Cả anh Lập cũng vậy. Nhưng em vẫn thấy không yên tâm.

- Em không yên tâm chuyện gì?

- Chị có thấy em với anh Thạch khác nhau không? Em thấy hoàn cảnh của em và của anh Thạch không hợp nhau tí nào.

- Chị hiểu cảm nghĩ của em. Em thấy anh Thạch hơi phức tạp hơn so với hiểu biết của mình, phải không?

- Dạ... cũng gần gần như vậy. Em thấy em thua kém quá.

- Thua kém người nam một chút thì cũng tốt mà.

- Không phải một chút đâu chị à. Em thấy em thua nhiều. Em học hành không đến nơi đến chốn, làm việc cũng tầm thường, rồi hoàn cảnh nhà em cũng kém hơn nhà anh Thạch nhiều...

- Nếu em cảm thấy mình chưa tương xứng về học vấn hay nghề nghiệp, em có thể học thêm để cảm thấy tự tin hơn. Còn hoàn cảnh gia đình thì... Có ai được chọn bố mẹ anh chị đâu em. Nhà em không giàu nhưng bố mẹ em yêu thương nhau, nuôi dạy con cái nên người, anh chị em hoà thuận, có gì mà không thể tự hào? Nếu ai đó xem thường em vì nhà em không giàu bằng nhà họ thì chính họ mới là người không xứng đáng.

- Dạ, em cũng nghĩ như vậy. Nhưng hình như em với anh Thạch khó hợp.

- Nếu thực sự không cảm thấy hòa hợp thì em hãy thẳng thắn nói cho anh ấy biết... Còn nếu em có tình cảm, đừng để nó trôi đi.

- Dạ.

Lập chạy lòng vòng qua những con đường thành phố rộng thênh thang. Anh không lạ gì quán café đó, nó chỉ cách khu biểu diễn vài dãy phố. Nhưng anh cứ vừa lái xe vừa kín đáo liếc gương chiếu hậu quan sát gương mặt Đan khi cô thì thầm trò chuyện với Thảo. So với cách đây hai tháng khi còn ở Núi Ba resort, Đan gầy đi trông thấy. Mái tóc buộc vội và chiếc áo ướt đẫm mồ hôi khiến cô có một vẻ ngoài như một sinh viên nghèo đi làm vất vả hơn là một nhà thiết kế thời trang triển vọng. Hôm trước, nhìn thấy ảnh cô trong bài giới thiệu những nhà thiết kế dự cuộc thi thời trang toàn quốc, Lập còn không tin vào mắt mình.

Danh sách chương của Cocktail cho tình yêu

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h