Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 09:50 ở Hà Nội
 

Có Em Bên Đời - Chương 12(hết)

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  538
Đứng chờ một hồi lâu, Ngạn mới thấy chị Chín thủng thỉnh bước ra .
Tới cổng, chị không mở cửa mà đứng chống nạnh nói trỏng qua hàng rào :
- Nhã Thi đi vắng rồi .
Cố nén sự khó chịu xuống, Ngạn mỉm cười :
- Bao giờ Thi về, chị biết không ?
- Không. Nhưng cậu đừng chờ uổng công .
Rồi chẳng để Ngạn kịp hỏi thêm câu nào, chị ta te te đi vào . Hừ ! Thật là quá đáng mà. Ngạn nuốt hận nhảy lên xe, phóng tới nhà Trác. Anh không còn thấy buồn khổ, bồn chồn như trước đây, mà chỉ thấy bực bội vì tự ái. Đó có phải là tình yêu không, hay lâu nay anhh chỉ đeo đuổi ảo ảnh .
Thấy Ngạn, Trác cười đểu giả :
- Con nhỏ đi vắng à ?
- Ngạn ngạc nhiên :
- Sao mày biết ?
- Trác ngồi xuống ghế :
- Mới thấy mày phóng xe vào đã quay trở ra là hiểu ngay... cái sự đời .
Ngạn hâm hực :
- Suốt nửa tháng nay, ngày nào cũng vắng, điện thoại không nghe, tới nhà không gặp. Thế là thế nào nhỉ ?
Trác cười khẩy :
- Là nó chơi trò tình vờ với mày, chớ thế nào nữa. Chỗ bạn bè, tao nói thật, Nhã Thi không xứng đáng với những gì mày đã dành cho nó đâu .
Ngạn im lặng, anh không thể mở miệng bào chữa cho Nhã Thi như trước đây vẫn thường làm, vì lời của Trác vậy mà đúng .
Suốt thời gian qua, Ngạn hết sức khó khăn, bận rộn, nhưng anh vẫn cố gắng đưa đón, chăm sóc Nhã Thi một cách cần mẫn. Dường như Thi không cảm nhận tình cảm của Ngạn trong việc này. Cô chẳng cần biết anh phải làm cách nào để chia quỹ thời gian của mình ra nhiều khoản, để nào là ôn thi, chăm sóc mẹ ở bệnh viện, đưa đón cô cả ngày lẫn đêm. Ngay cả những ngày thi, Ngạn cũng không bỏ cô một mình, anh bị căng thẳng vì áp lực công việc quá nặng, nên sau đợt cao điểm ấy, Ngạn sụt mất hàng mấy ký. Anh cứ vật vờ như người ốm, Thi cũng chẳng quan tâm. Lúc nào cô cũng tươi rói ban phát nụ cười hoa khôi của mình cho khắp thiên hạ, rồi hài lòng khi được tán thưởng, hoan hô trên sàn diễn. Thi chỉ chú trọng đên bản thân chớ không hề để ý chăm sóc ai, dù đó là Ngạn, người yêu cô .
Nhã Thi khiến Ngạn tự ái khi ngờ ngợ thấy càng lúc mình càng gióng một vệ sĩ chuyên nghiệp, chớ chả giống người yêu chút nào .
Mà Thi có yêu Ngạn không, hay lời cô nói chỉ là đầu môi chót lưỡi ? Thi dùng nhan sắc và giọng điệu ngọt ngào, thái độ tình tứ để tóm thâu hồn vía Ngạn, rồi sử dụng anh như sử dụng một nô lệ. Anh chợt bàng hoàng nhận ra dường như mình được Thi sử dụng nhiều hơn được cô yêu. với Thi, anh chẳng có diểm nào chung ngoài những lần đưa đón. Những nụ hôn, có lẽ Ngạn đã lầm khi cho rằng chị thật sự yêu người ta mới hôn nhau. Điều này có thể đúng với anh, còn với Thi tì phải xem lại .
Một lần nữa, hình bóng Hợp Phố thoáng qua hồn Ngạn, người yêu phải tri âm tri kỷ với mình. Phố xứng là tri âm tri kỷ với Ngạn. Tiếc là anh đã để vuột cô bé khỏi tâm tay. Giờ vấn lại trái tim, có nuối tei61c cũng đã muộn. Anh đủ can đảm nói lời yêu với Hợp Phố sao ?
Không chịu nổi những diễn biến đang nổi giông nổi gió trong hồn, Ngạn đứng phắt dậy. Anh đi tới đi lui quanh sân, mặt ngơ ngáo như kẻ mộng du, mắt lơ đãng nhìn ra đường ngay lúc một chiếc Future mới cáu cạnh phóng vút qua như một làn gió. Làn gió mạnh ấy tạt vào mặt Ngạn, khiến anh đứng chết sững hết mấy chục giây khi nhân ra người ngồi sau gã đàn ông mang kính mát đen xì ấy chính là Nhã Thi .
Dầu con bé khẩu trang, nón, kính che kín mít mặt mày, Ngạn vẫn thừa sức nhận ra người yêu mình đang âu yếm ôm sát rạt người ngồi đằng trước .
Máu nóng bốc lên, khiến Ngạn run cả người. Anh nghe giọng Trác hỏi :
- Mày thấy Nhã Thi không ?
Ngạn liếm môi, anh không trả lời mà nhảy lên xe mình phóng vút ra đường .
Trác ré lên :
- Đợi tao với thằng kia .
Ngồi đằng sau lưng Ngạn, Trác nói như hét :
- Mày định làm gì nó ?
Lầm lì, Ngạn cứ phóng vút theo chiếc Future. Anh cũng không biết mình đang làm gì và sẽ làm gì nếu đuổi kịp Nhã Thi .
Đèn đỏ, chiếc Future dừng lại, mắt Ngạn hoa cả lên khi thấy Thi vòng hai tay ôm gã lái xe, đầu dựa vào vai gã, tình tứ gấp mấy lần khi ngồi cho Ngạn chở .
Lách qua những dòng xe đậu trước, anh cố gắng tiếp cận Nhã Thi, nhưng Trác bảo :
- Bỏ cho rồi. Mày thấy đấy, nó rẻ tiền quá đi. Mày có vạch mặt nó thì mặt mày cũng bẩn. Lờ nó luôn đỡ thấy đau hơn .
Ngạn giảm tốc độ, anh như bình tâm trở lại. Trác quân sư... máy lạnh bao giờ cũng cao kiến. Đúng là nếu để Nhã Thi và gã đó thấy Ngạn cuống cuồng phóng xe theo vì ghen thì còn ra thể thống gì nữa. Yêu mt người không có nghĩa đanh mất sĩ diện vì họ, huống hồ chi vừa rồi Ngạn đã khẳng định được lòng mình. thay vì bám theo Nhã Thi, Ngạn chở Trác về rồi rong xe lang thang trên phố. Dạo này mẹ Ngạn đã xuất viện, nhà đã có một bà giúp việc, nên anh bớt bận rộn. Bây giờ rảnh rỗi, anh phải làm gì đây cho hết thời gian trống ?
Đeo đuổi Nhã Thi tiếp tục thì dứt khoát anh không thể rồi. Anh muốn tìm ở Hợp Phố sự đồng cảm như xưa, khổ nỗi dạo này anh và cô cứ xa lạ, dù anh biết cả hai đều không muốn thế .
Anh táp đại xe vào một quán nhậu bình dân rồi gọi rượu .
Lần đầu tiên trong đời Ngạn uống rượu, mà lại uống một mình. thế mới biết rượu không những đắng mà lại còn cay nữa .
Vừa chén đầy chén vơi, Ngạn vừa ngẫm tình đời. Anh vốn là người dứt khoát, nhất định Ngạn không làm kẻ khờm yêu những tình ngây dại nữa. Nhã Thi đâu xứng để anh si mê như lâu nay anh vẫn tưởng. Có chăng Thi chỉ là một giấc mộng phù hoa của Ngạn mà thôi. Tỉnh mộng, có thể anh tiếc, thậm chí rất buồn, nhưng không khát khao có một giấc mộng như thế nữa .
Đến nhập nhòe tối, Ngạn mới về nhà, lòng buồn vẫn còn, song đó lạu là nỗi buồn nhẹ tênh của người đã thông suốt vấn đề .
Người mở cổng cho Ngạn là Hợp Phố. cô nhìn anh rồi kêu lên :
- Trời ơi ! Sao hôi... hèm thế ?
Anh đưa tay lên môi :
- Nam mô tửu như kì vô phong. Em đừng làm ồn, mẹ nghe sẽ mắng anh đấy .
Hợp Phố dài giọng :
- Xì ! Nếu nghĩ đến cô Ngạn, anh đã không uống rượu .
Ngã người xuống ghế đá, Ngạn nói như than :
- Nhưng buồn quá, anh biết phải làm gì đây .
Hợp Phố nhếch môi :
- Lần đầu tiên nghe anh than buồn. Mà buồn tình hay buồn đời ?
Ngạn thở hắt ra :
- Anh quyết định chia tay với Nhã Thi .
Phố thảng thốt :
- Quyết định hồi nào ?
- Mới vừa rồi, trong quán rượu .
- Thế Thi có nói gì không ?
Ngạn gác tay sau ót :
- Thi chưa biết quyết định của anh. Em là người đầu tiên anh thổ lộ chuyên này .
Hợp Phố có vẻ mỉa mai :
- Khi ghen, người ta thường hay quyết định vội vã. Rồi con bé năn nỉ, hai người lại như hình với bóng .
Ngạn nhún vai :
- Tiếc thay, cả hình lẫn bóng đều là ỏa ảnh .
Đầu gục xuống, Ngạn nói :
- Anh đã nhận ra tình cảm lâu nay của anh với Nhã Thi chỉ là sự bồng bột nhất thời. Anh mãi chạy theo cái bóng của Thi mà cứ ngỡ Thi yêu mình chân thật. Nào ngờ không phải vậy. Nhã Thi chỉ yêu bản thân mình .
Phố im lặng. Trước đây, Phố vẫn mong Ngạn sớm nhận ra sự dối trá của Thi . Bây giờ nghe anh nói thế, cô bỗng xót xa. Anh đang ghen và quyết định vội vã, nhưng dầu sao đó cũng là quyết định .
Nhớ tới khoảng thời gian mình và Lữ bắt đầu châm dứt quan hệ, Phố chợt thấm thía những gì Ngạn đang trải qua. Trống vắng, cô đơn, buồn khổ vô cùng. Những lúc như vầy, Phố ao ước có một người để mình trút cạn lòng biết chừng nào. Thế nhưng ngoài anh Đạt ra, Phố đã không dám lam phiền ai. Cô ôm nỗi miền riêng nhìn Lữ cứ lặng lẽ bên cạnh mình và ôm trái tim đau chứng kiến Ngạn đưa đón, lo lắng từng ly từng tí cho Nhã Thi mỗi ngày .
Giờ thì Ngạn biết khổ rồi. Phố muốn an ủi, nhưng không biết mở lời ra sao cho phải. Cô không thể giả dối khuyên Ngạn những câu sáo rỗng như : Yêu nhau là phải biết hy sinh cho nhau. Phải biết hy sinh cho người mình yêu. Ngạn đã yêu, đã hiểu thế nào là sự chân thật của tình yêu và quyết định quên Nhã Thi. Nhưng nếu sau đó hai người lại yêu thăm thiết trở lại thì phỏng những lời của Phố có ích lợi gì .
Giọng Ngạn ngập ngừng :
- Sao Phố và Lữ cũng... cũng...
- Em đã sai lầm khi nghĩ Lữ sẽ xóa được nỗi am ảnh về m6ọt người trong tim em. Nhưng nào ngờ anh ấy không đủ sức làm thế .
Ngạn liếm môi :
- Tại Lữ không hợp với em, hay tại hình bóng gã nào đó còn quá đậm ?
Phố thú thật :
- Cả hai thứ. Bởi vậy, giữa em và Lữ chỉ tồn tại những nghi ngở, những dằn vặt, dày vò. Cuối cùng chia tay khiến người ta buồn, nhưng nỗi buồn ấy sẽ mau phai, bây giờ em đã tìm được ự thanh thản rồi .
Ngạn hỏi tới :
- Còn anh chàng trong tim em thì sao ?
Hợp Phố chớp mắt :
- Vẫn yên vị trong đấy chớ không sao đâu .
- Phải Đạo không ?
Phố nhìn Ngạn rồi mau chóng quay đi :
- Em có quyền giữ bí mật của mình chứ .
Ngạn vẫn tiếp tục hỏi :
- Anh muốn biết hắn ta là ai .
- Đâu liên quan tới anh .
- Có đấy. Anh muốn... xóa sổ hắn .
hợp Phố bật cười :
- Anh uống nhiều rượu quá rồi, vào nghỉ đi cho em về .
Ngạn nài nỉ :
- Anh rất cần có em ở bên cạnh ngay lúc này, đừng về Phố .
Giọng cô hối hả :
- Đã từ rất lâu rồi, em luôn bên cạnh anh trong mọi hoàn cảnh. Buồn vui, cực khổ gì em cũng chia sẻ được. Nhưng bảo em thế chỗ Nhã Thi, em không thể .
Ngạn thảng thốt :
- Anh không nghĩ như vậy .
- Nhưng em nghĩ . Tốt nhất em luôn là sư muội của anh, và chỉ là sư muội thôi .
Trái tim Ngạn chợt nhói lên, anh chưa khi nào thấy Phố khóc, bởi vậy Ngạn không thể nào ngồi yên. Anh bật dậy giữ xe Phố lại, nhưng ô gạt mạnh tay anh ra .
Giọng nghẹn ngào, Phố nói :
- Anh cũng ích kỷ, vô tâm, độc ác như Nhã Thi, suy cho cùng anh rất hợp với nó .
Ngạn ngồi phịch xuống ghế, anh ôm đầu chếch choáng .
Anh đã nói những lời ngu ngốc gì với Phố vậy ? Vỗ vỗ vào trán, Ngạn tìm cách biện hộ cho mình .
Hà ! Đúng là rượu vào lời ra, anh phạm sai lầm nặng khi câu trước thông báo với Phố việc mình vừa xù Nhã Thi, câu sau đã giở giọng tán tỉnh kiểu rẻ tiền .
"Rất cần có em ở bên cạnh, em đừng về" .
Rượu đã khiến anh đâm ra thế kia à ? Anh đã xúc phạm Hợp Phố, nếu gã đàn ông trong tim cô chính là anh. Phố nghĩ rằng anh mượn cô thay thế Nhã Thi là đúng. Sao anh lại tự đánh mất mình trong mắt Phố thế nhỉ ?
Bà Ngân bước ra, giọng hớt hải :
- Con làm gì mà Hợp Phố khóc vậy ?
Ngạn lúng túng :
- Con có lam gì đâu ạ .
Nhìn xoáy vào mắt Ngạn, bà hỏi :
- Uống rượu à ? Con không mượn rượu để xúc phạm con bé chứ ?
Ngạn kêu lên :
- Trời ơi ! Mẹ hỏi gì kỳ thế ?
- Mẹ không tin tự nhiên Phố bỏ về trong nước mắt, khi mới vừa rồi nó còn cười nó rất vui với mẹ. Con đã trêu chọc Phố, đúng không ? Hừ ! Điều tệ nhất của con là yêu lâm người. Mẹ nói thật. Con sẽ khổ dài dài nếu cứ tiếp tục với Nhã Thi, nhưng sốngkhông thể thiếu Hợp Phố .
Ngạn thở dài :
- Mẹ đừng nhắc đến Nhã Thi nữa. Cô ta chẳng còn chỗ trong tim con đâu .
- Vậy sao Hợp Phố khóc ?
Ngạn rầu rĩ :
- Tại con ngốc, nói những lời không đúng thời điểm. Hợp Phố tự ái, thế là vừa khóc vừa về .
Bà Ngạn chép miệng :
- Mẹ chẳng muốn tìm hiểu xem con đã nói gì để nó khóc, Phố không phải đứa dễ giọt vắn giọt dài, chắc chắn con đã làm tổn thương nó, vì những lời không đúng thời điểm nào đó .
Im lặng một chút, bà nói tiếp :
- Nếu trái tim tham lam của con không quyết đoán, mẹ nghĩ con phải để lý trí định đoạt, chớ không thể lấp lửng mãi thế này .
Ngạn xua tay :
- Con đã bảo rồi. Nhã Thi không còn chỗ trong tim con .
Hơi nhếch môi, bà Ngân cao giọng :
- Tại vì con thấy nó đi với người đàn ông khác à ?
- Sao mẹ biết ?
- Chính Trác bảo Hợp Phố tới xem con có lam sao không .
Ngạn cau có :
- Cái thằng nhiều chuyện .
Bà Ngân nghiêm mặt :
- Mọi người đều quan tâm tới con trừ Nhã Thi . Ai cũng biết nó giả dối với con ra sao. Riêng con thì không biết gì cả. Khi yêu, người ta thường mù quáng, nhưng con thật tệ nếu cứ tiếp tục mê muội vì Nhã Thi, rồi làm khổ Hợp Phố .
Ngạn lầm bầm :
- Phố có... có... thương yêu gì con đâu mà khổ .
Bà Ngân kêu lên :
- Trời ơi ! Như thế nào mới là thương yêu ? Như Nhã Thi ấy à ? Mẹ không chen vào chuyện tình cảm của riêng con, nhưng mẹ cấm con không được làm khổ Hợp Phố bằng cái trò huynh huynh muội muội, nhưng thực chất chẳng khác trò lợi dụng tình yêu chân thật của con bé .
Dứt lời, bà Ngạn giâm chân bỏ vào nhà, mặc cho Ngạn ngồi một... đống với bao nhiêu rối rắm trong hồn .
Thì ra Hợp Phố biết lý do vì sao hôm nay anh uống rượu rồi quyết định chia tay Nhã Thi. Phố cũng như mẹ cho rằng anh ghen, anh giận Thi rồi sau này đâu sẽ vào đấy. Chính vì suy nghĩ thế, nên Phố đã không ùm ùm tự ái khi nghĩ anh muốn cô tạm thời thế chỗ Nhã Thi trong tim .
Nhưng Hợp Phố nghĩ cũng đúng. Cô mắng anh ích kỷ, vô tâm, độc ác, quả thật không sai. Sớm muộn gì, Ngạn cũng phải thổ lộ với Phố sự lựa chọn của mình. anh cần có cô, rất cần có cô .
Điện thoại reo, Ngạn uể oải đứng dậy. Nhấc ống nghe, anh nghe giọng Trác hốt hoảng :
- Ngạn hả ? Nhỏ Phố bị đâm, vết thương nặng lắm .
Ngạn tê cứng cả hàm, anh lắp bắp mãi mới hỏi được .
- Tại sao vậy ?
- Tại Nhã Thi... tao đang ở bệnh viện X, mày có vào thì vào, nếu không có bề gì thì mày ân hận suốt đời đấy .
Ngạn chưa kịp nói them lời nào, Trác đã cúp máy. Anh gọi mẹ, kể lại những gì vừa nghe rồi phóng xe đi trước gương mặt tái nhợt của bà .

Hết phần Đứng chờ một hồi lâu, Ngạn mới thấy chị Chín thủng thỉnh bước ra .
Tới cổng, chị không mở cửa mà đứng chống nạnh nói trỏng qua hàng rào :
- Nhã Thi đi vắng rồi .
Cố nén sự khó chịu xuống, Ngạn mỉm cười :
- Bao giờ Thi về, chị biết không ?
- Không. Nhưng cậu đừng chờ uổng công .
Rồi chẳng để Ngạn kịp hỏi thêm câu nào, chị ta te te đi vào . Hừ ! Thật là quá đáng mà. Ngạn nuốt hận nhảy lên xe, phóng tới nhà Trác. Anh không còn thấy buồn khổ, bồn chồn như trước đây, mà chỉ thấy bực bội vì tự ái. Đó có phải là tình yêu không, hay lâu nay anhh chỉ đeo đuổi ảo ảnh .
Thấy Ngạn, Trác cười đểu giả :
- Con nhỏ đi vắng à ?
- Ngạn ngạc nhiên :
- Sao mày biết ?
- Trác ngồi xuống ghế :
- Mới thấy mày phóng xe vào đã quay trở ra là hiểu ngay... cái sự đời .
Ngạn hâm hực :
- Suốt nửa tháng nay, ngày nào cũng vắng, điện thoại không nghe, tới nhà không gặp. Thế là thế nào nhỉ ?
Trác cười khẩy :
- Là nó chơi trò tình vờ với mày, chớ thế nào nữa. Chỗ bạn bè, tao nói thật, Nhã Thi không xứng đáng với những gì mày đã dành cho nó đâu .
Ngạn im lặng, anh không thể mở miệng bào chữa cho Nhã Thi như trước đây vẫn thường làm, vì lời của Trác vậy mà đúng .
Suốt thời gian qua, Ngạn hết sức khó khăn, bận rộn, nhưng anh vẫn cố gắng đưa đón, chăm sóc Nhã Thi một cách cần mẫn. Dường như Thi không cảm nhận tình cảm của Ngạn trong việc này. Cô chẳng cần biết anh phải làm cách nào để chia quỹ thời gian của mình ra nhiều khoản, để nào là ôn thi, chăm sóc mẹ ở bệnh viện, đưa đón cô cả ngày lẫn đêm. Ngay cả những ngày thi, Ngạn cũng không bỏ cô một mình, anh bị căng thẳng vì áp lực công việc quá nặng, nên sau đợt cao điểm ấy, Ngạn sụt mất hàng mấy ký. Anh cứ vật vờ như người ốm, Thi cũng chẳng quan tâm. Lúc nào cô cũng tươi rói ban phát nụ cười hoa khôi của mình cho khắp thiên hạ, rồi hài lòng khi được tán thưởng, hoan hô trên sàn diễn. Thi chỉ chú trọng đên bản thân chớ không hề để ý chăm sóc ai, dù đó là Ngạn, người yêu cô .
Nhã Thi khiến Ngạn tự ái khi ngờ ngợ thấy càng lúc mình càng gióng một vệ sĩ chuyên nghiệp, chớ chả giống người yêu chút nào .
Mà Thi có yêu Ngạn không, hay lời cô nói chỉ là đầu môi chót lưỡi ? Thi dùng nhan sắc và giọng điệu ngọt ngào, thái độ tình tứ để tóm thâu hồn vía Ngạn, rồi sử dụng anh như sử dụng một nô lệ. Anh chợt bàng hoàng nhận ra dường như mình được Thi sử dụng nhiều hơn được cô yêu. với Thi, anh chẳng có diểm nào chung ngoài những lần đưa đón. Những nụ hôn, có lẽ Ngạn đã lầm khi cho rằng chị thật sự yêu người ta mới hôn nhau. Điều này có thể đúng với anh, còn với Thi tì phải xem lại .
Một lần nữa, hình bóng Hợp Phố thoáng qua hồn Ngạn, người yêu phải tri âm tri kỷ với mình. Phố xứng là tri âm tri kỷ với Ngạn. Tiếc là anh đã để vuột cô bé khỏi tâm tay. Giờ vấn lại trái tim, có nuối tei61c cũng đã muộn. Anh đủ can đảm nói lời yêu với Hợp Phố sao ?
Không chịu nổi những diễn biến đang nổi giông nổi gió trong hồn, Ngạn đứng phắt dậy. Anh đi tới đi lui quanh sân, mặt ngơ ngáo như kẻ mộng du, mắt lơ đãng nhìn ra đường ngay lúc một chiếc Future mới cáu cạnh phóng vút qua như một làn gió. Làn gió mạnh ấy tạt vào mặt Ngạn, khiến anh đứng chết sững hết mấy chục giây khi nhân ra người ngồi sau gã đàn ông mang kính mát đen xì ấy chính là Nhã Thi .
Dầu con bé khẩu trang, nón, kính che kín mít mặt mày, Ngạn vẫn thừa sức nhận ra người yêu mình đang âu yếm ôm sát rạt người ngồi đằng trước .
Máu nóng bốc lên, khiến Ngạn run cả người. Anh nghe giọng Trác hỏi :
- Mày thấy Nhã Thi không ?
Ngạn liếm môi, anh không trả lời mà nhảy lên xe mình phóng vút ra đường .
Trác ré lên :
- Đợi tao với thằng kia .
Ngồi đằng sau lưng Ngạn, Trác nói như hét :
- Mày định làm gì nó ?
Lầm lì, Ngạn cứ phóng vút theo chiếc Future. Anh cũng không biết mình đang làm gì và sẽ làm gì nếu đuổi kịp Nhã Thi .
Đèn đỏ, chiếc Future dừng lại, mắt Ngạn hoa cả lên khi thấy Thi vòng hai tay ôm gã lái xe, đầu dựa vào vai gã, tình tứ gấp mấy lần khi ngồi cho Ngạn chở .
Lách qua những dòng xe đậu trước, anh cố gắng tiếp cận Nhã Thi, nhưng Trác bảo :
- Bỏ cho rồi. Mày thấy đấy, nó rẻ tiền quá đi. Mày có vạch mặt nó thì mặt mày cũng bẩn. Lờ nó luôn đỡ thấy đau hơn .
Ngạn giảm tốc độ, anh như bình tâm trở lại. Trác quân sư... máy lạnh bao giờ cũng cao kiến. Đúng là nếu để Nhã Thi và gã đó thấy Ngạn cuống cuồng phóng xe theo vì ghen thì còn ra thể thống gì nữa. Yêu mt người không có nghĩa đanh mất sĩ diện vì họ, huống hồ chi vừa rồi Ngạn đã khẳng định được lòng mình. thay vì bám theo Nhã Thi, Ngạn chở Trác về rồi rong xe lang thang trên phố. Dạo này mẹ Ngạn đã xuất viện, nhà đã có một bà giúp việc, nên anh bớt bận rộn. Bây giờ rảnh rỗi, anh phải làm gì đây cho hết thời gian trống ?
Đeo đuổi Nhã Thi tiếp tục thì dứt khoát anh không thể rồi. Anh muốn tìm ở Hợp Phố sự đồng cảm như xưa, khổ nỗi dạo này anh và cô cứ xa lạ, dù anh biết cả hai đều không muốn thế .
Anh táp đại xe vào một quán nhậu bình dân rồi gọi rượu .
Lần đầu tiên trong đời Ngạn uống rượu, mà lại uống một mình. thế mới biết rượu không những đắng mà lại còn cay nữa .
Vừa chén đầy chén vơi, Ngạn vừa ngẫm tình đời. Anh vốn là người dứt khoát, nhất định Ngạn không làm kẻ khờm yêu những tình ngây dại nữa. Nhã Thi đâu xứng để anh si mê như lâu nay anh vẫn tưởng. Có chăng Thi chỉ là một giấc mộng phù hoa của Ngạn mà thôi. Tỉnh mộng, có thể anh tiếc, thậm chí rất buồn, nhưng không khát khao có một giấc mộng như thế nữa .
Đến nhập nhòe tối, Ngạn mới về nhà, lòng buồn vẫn còn, song đó lạu là nỗi buồn nhẹ tênh của người đã thông suốt vấn đề .
Người mở cổng cho Ngạn là Hợp Phố. cô nhìn anh rồi kêu lên :
- Trời ơi ! Sao hôi... hèm thế ?
Anh đưa tay lên môi :
- Nam mô tửu như kì vô phong. Em đừng làm ồn, mẹ nghe sẽ mắng anh đấy .
Hợp Phố dài giọng :
- Xì ! Nếu nghĩ đến cô Ngạn, anh đã không uống rượu .
Ngã người xuống ghế đá, Ngạn nói như than :
- Nhưng buồn quá, anh biết phải làm gì đây .
Hợp Phố nhếch môi :
- Lần đầu tiên nghe anh than buồn. Mà buồn tình hay buồn đời ?
Ngạn thở hắt ra :
- Anh quyết định chia tay với Nhã Thi .
Phố thảng thốt :
- Quyết định hồi nào ?
- Mới vừa rồi, trong quán rượu .
- Thế Thi có nói gì không ?
Ngạn gác tay sau ót :
- Thi chưa biết quyết định của anh. Em là người đầu tiên anh thổ lộ chuyên này .
Hợp Phố có vẻ mỉa mai :
- Khi ghen, người ta thường hay quyết định vội vã. Rồi con bé năn nỉ, hai người lại như hình với bóng .
Ngạn nhún vai :
- Tiếc thay, cả hình lẫn bóng đều là ỏa ảnh .
Đầu gục xuống, Ngạn nói :
- Anh đã nhận ra tình cảm lâu nay của anh với Nhã Thi chỉ là sự bồng bột nhất thời. Anh mãi chạy theo cái bóng của Thi mà cứ ngỡ Thi yêu mình chân thật. Nào ngờ không phải vậy. Nhã Thi chỉ yêu bản thân mình .
Phố im lặng. Trước đây, Phố vẫn mong Ngạn sớm nhận ra sự dối trá của Thi . Bây giờ nghe anh nói thế, cô bỗng xót xa. Anh đang ghen và quyết định vội vã, nhưng dầu sao đó cũng là quyết định .
Nhớ tới khoảng thời gian mình và Lữ bắt đầu châm dứt quan hệ, Phố chợt thấm thía những gì Ngạn đang trải qua. Trống vắng, cô đơn, buồn khổ vô cùng. Những lúc như vầy, Phố ao ước có một người để mình trút cạn lòng biết chừng nào. Thế nhưng ngoài anh Đạt ra, Phố đã không dám lam phiền ai. Cô ôm nỗi miền riêng nhìn Lữ cứ lặng lẽ bên cạnh mình và ôm trái tim đau chứng kiến Ngạn đưa đón, lo lắng từng ly từng tí cho Nhã Thi mỗi ngày .
Giờ thì Ngạn biết khổ rồi. Phố muốn an ủi, nhưng không biết mở lời ra sao cho phải. Cô không thể giả dối khuyên Ngạn những câu sáo rỗng như : Yêu nhau là phải biết hy sinh cho nhau. Phải biết hy sinh cho người mình yêu. Ngạn đã yêu, đã hiểu thế nào là sự chân thật của tình yêu và quyết định quên Nhã Thi. Nhưng nếu sau đó hai người lại yêu thăm thiết trở lại thì phỏng những lời của Phố có ích lợi gì .
Giọng Ngạn ngập ngừng :
- Sao Phố và Lữ cũng... cũng...
- Em đã sai lầm khi nghĩ Lữ sẽ xóa được nỗi am ảnh về m6ọt người trong tim em. Nhưng nào ngờ anh ấy không đủ sức làm thế .
Ngạn liếm môi :
- Tại Lữ không hợp với em, hay tại hình bóng gã nào đó còn quá đậm ?
Phố thú thật :
- Cả hai thứ. Bởi vậy, giữa em và Lữ chỉ tồn tại những nghi ngở, những dằn vặt, dày vò. Cuối cùng chia tay khiến người ta buồn, nhưng nỗi buồn ấy sẽ mau phai, bây giờ em đã tìm được ự thanh thản rồi .
Ngạn hỏi tới :
- Còn anh chàng trong tim em thì sao ?
Hợp Phố chớp mắt :
- Vẫn yên vị trong đấy chớ không sao đâu .
- Phải Đạo không ?
Phố nhìn Ngạn rồi mau chóng quay đi :
- Em có quyền giữ bí mật của mình chứ .
Ngạn vẫn tiếp tục hỏi :
- Anh muốn biết hắn ta là ai .
- Đâu liên quan tới anh .
- Có đấy. Anh muốn... xóa sổ hắn .
hợp Phố bật cười :
- Anh uống nhiều rượu quá rồi, vào nghỉ đi cho em về .
Ngạn nài nỉ :
- Anh rất cần có em ở bên cạnh ngay lúc này, đừng về Phố .
Giọng cô hối hả :
- Đã từ rất lâu rồi, em luôn bên cạnh anh trong mọi hoàn cảnh. Buồn vui, cực khổ gì em cũng chia sẻ được. Nhưng bảo em thế chỗ Nhã Thi, em không thể .
Ngạn thảng thốt :
- Anh không nghĩ như vậy .
- Nhưng em nghĩ . Tốt nhất em luôn là sư muội của anh, và chỉ là sư muội thôi .
Trái tim Ngạn chợt nhói lên, anh chưa khi nào thấy Phố khóc, bởi vậy Ngạn không thể nào ngồi yên. Anh bật dậy giữ xe Phố lại, nhưng ô gạt mạnh tay anh ra .
Giọng nghẹn ngào, Phố nói :
- Anh cũng ích kỷ, vô tâm, độc ác như Nhã Thi, suy cho cùng anh rất hợp với nó .
Ngạn ngồi phịch xuống ghế, anh ôm đầu chếch choáng .
Anh đã nói những lời ngu ngốc gì với Phố vậy ? Vỗ vỗ vào trán, Ngạn tìm cách biện hộ cho mình .
Hà ! Đúng là rượu vào lời ra, anh phạm sai lầm nặng khi câu trước thông báo với Phố việc mình vừa xù Nhã Thi, câu sau đã giở giọng tán tỉnh kiểu rẻ tiền .
"Rất cần có em ở bên cạnh, em đừng về" .
Rượu đã khiến anh đâm ra thế kia à ? Anh đã xúc phạm Hợp Phố, nếu gã đàn ông trong tim cô chính là anh. Phố nghĩ rằng anh mượn cô thay thế Nhã Thi là đúng. Sao anh lại tự đánh mất mình trong mắt Phố thế nhỉ ?
Bà Ngân bước ra, giọng hớt hải :
- Con làm gì mà Hợp Phố khóc vậy ?
Ngạn lúng túng :
- Con có lam gì đâu ạ .
Nhìn xoáy vào mắt Ngạn, bà hỏi :
- Uống rượu à ? Con không mượn rượu để xúc phạm con bé chứ ?
Ngạn kêu lên :
- Trời ơi ! Mẹ hỏi gì kỳ thế ?
- Mẹ không tin tự nhiên Phố bỏ về trong nước mắt, khi mới vừa rồi nó còn cười nó rất vui với mẹ. Con đã trêu chọc Phố, đúng không ? Hừ ! Điều tệ nhất của con là yêu lâm người. Mẹ nói thật. Con sẽ khổ dài dài nếu cứ tiếp tục với Nhã Thi, nhưng sốngkhông thể thiếu Hợp Phố .
Ngạn thở dài :
- Mẹ đừng nhắc đến Nhã Thi nữa. Cô ta chẳng còn chỗ trong tim con đâu .
- Vậy sao Hợp Phố khóc ?
Ngạn rầu rĩ :
- Tại con ngốc, nói những lời không đúng thời điểm. Hợp Phố tự ái, thế là vừa khóc vừa về .
Bà Ngạn chép miệng :
- Mẹ chẳng muốn tìm hiểu xem con đã nói gì để nó khóc, Phố không phải đứa dễ giọt vắn giọt dài, chắc chắn con đã làm tổn thương nó, vì những lời không đúng thời điểm nào đó .
Im lặng một chút, bà nói tiếp :
- Nếu trái tim tham lam của con không quyết đoán, mẹ nghĩ con phải để lý trí định đoạt, chớ không thể lấp lửng mãi thế này .
Ngạn xua tay :
- Con đã bảo rồi. Nhã Thi không còn chỗ trong tim con .
Hơi nhếch môi, bà Ngân cao giọng :
- Tại vì con thấy nó đi với người đàn ông khác à ?
- Sao mẹ biết ?
- Chính Trác bảo Hợp Phố tới xem con có lam sao không .
Ngạn cau có :
- Cái thằng nhiều chuyện .
Bà Ngân nghiêm mặt :
- Mọi người đều quan tâm tới con trừ Nhã Thi . Ai cũng biết nó giả dối với con ra sao. Riêng con thì không biết gì cả. Khi yêu, người ta thường mù quáng, nhưng con thật tệ nếu cứ tiếp tục mê muội vì Nhã Thi, rồi làm khổ Hợp Phố .
Ngạn lầm bầm :
- Phố có... có... thương yêu gì con đâu mà khổ .
Bà Ngân kêu lên :
- Trời ơi ! Như thế nào mới là thương yêu ? Như Nhã Thi ấy à ? Mẹ không chen vào chuyện tình cảm của riêng con, nhưng mẹ cấm con không được làm khổ Hợp Phố bằng cái trò huynh huynh muội muội, nhưng thực chất chẳng khác trò lợi dụng tình yêu chân thật của con bé .
Dứt lời, bà Ngạn giâm chân bỏ vào nhà, mặc cho Ngạn ngồi một... đống với bao nhiêu rối rắm trong hồn .
Thì ra Hợp Phố biết lý do vì sao hôm nay anh uống rượu rồi quyết định chia tay Nhã Thi. Phố cũng như mẹ cho rằng anh ghen, anh giận Thi rồi sau này đâu sẽ vào đấy. Chính vì suy nghĩ thế, nên Phố đã không ùm ùm tự ái khi nghĩ anh muốn cô tạm thời thế chỗ Nhã Thi trong tim .
Nhưng Hợp Phố nghĩ cũng đúng. Cô mắng anh ích kỷ, vô tâm, độc ác, quả thật không sai. Sớm muộn gì, Ngạn cũng phải thổ lộ với Phố sự lựa chọn của mình. anh cần có cô, rất cần có cô .
Điện thoại reo, Ngạn uể oải đứng dậy. Nhấc ống nghe, anh nghe giọng Trác hốt hoảng :
- Ngạn hả ? Nhỏ Phố bị đâm, vết thương nặng lắm .
Ngạn tê cứng cả hàm, anh lắp bắp mãi mới hỏi được .
- Tại sao vậy ?
- Tại Nhã Thi... tao đang ở bệnh viện X, mày có vào thì vào, nếu không có bề gì thì mày ân hận suốt đời đấy .
Ngạn chưa kịp nói them lời nào, Trác đã cúp máy. Anh gọi mẹ, kể lại những gì vừa nghe rồi phóng xe đi trước gương mặt tái nhợt của bà .

******
**

Ngạn xót xa nhìn Hợp Phố nằm thiêm thiếp trên giường. Phố bữa nay xanh xao, yếu đuối quá. Nhìn cô thế này, khó ai tin Phố một mình đánh bốn tên có vũ khí để giải vây cho Nhã Thi. Sư muội của anh can đảm là thế, hào hiệp là thế. Vậy mà...
Lòng Ngạn nhức nhối yêu thương. Anh ngắm mãi không ngán gương mặt xinh xắn, nhưng rất bướng bỉnh của Phố. Cũng may, cô chỉ bị thương, nếu không Ngạn không đời nào tha thứ cho Nhã Thi, cũng như bản thân mình .
Trác khều nhẹ vai anh :
- Nó vừa chợp mắt đấy. Để yên cho nó ngủ .
Ngạn gượng gạo cười. Anh bước ra hành lang nơi Cẩm Tuyền đang ngồi .
Thấy anh, con bé mỉa mai :
- Nghe nói Nhã Thi cũng bị trầy tay, sao anh không lo chăm sóc nó mà lại ở đây làm gì ?
Ngạn nói :
- Với tôi, Hợp Phố quan trọng hơn .
Tuyền khịt mũi :
- Chúa ơi ! Tôi có nghe lầm không đây ? Nhã Thi khoe với bạn bè, với đồng nghiệp anh là vệ sĩ riêng nó thuê mỗi tháng một triệu. Vậy tối qua, anh ở đâu, để cho thân chủ gặp nạn vậy ?
Thấy mặt Ngạn sượng trân, Trác bảo :
- Có thì hãy nó chớ đừng dựng chuyện nghe Tuyền .
Cẩm Tuyền bĩu môi :
- Em mà thèm dựng chuyện. Anh không tin thì thôoi, chớ thật tình em nghe Nhã Thi bảo anh Ngạn là vệ sĩ của nó từ hồi hai người mới quen nhau. Hợp Phố cũng biết, nhưng nó không nói ra vì sợ anh Ngạn bunn .
Trác gật gù :
- Anh biết em... cài trinh sát trong nhà Nhã Thi. Vậy chuyện xảy ra đêm qua, em có nắm chút nào không ?
Tuyền liếc Ngạn :
- Bảo ông Nhím đi hỏi Nhã Thi ấy. Nó sẽ diễn tuồng cho mà xem .
Trác nhún vai :
- Vậy là em cũng chả... nắm được gì .
Tuyền lơ lửng :
- Thế anh... nắm được gì nào ?
Trác ung dung trả lời :
- Thì cũng sơ sơ. Theo lời Nhã Thi thì con bé bị cướp khi vừa trên taxi bước xuống. Lúc đó nhỏ Phố đạp ce về tới và ra tay bắt cướp, trong lúc sơ ý, Phố đã bị trúng đâm trúng một dao oan mạng .
Tuyền nhếch mép :
- Đơn giản vậy thôi sao ? Hừ ! Nhã Thi quả là có tài biến hóa. Nhánh cây cong qquẹo khúc khuỷu cỡ nào vào tay nó cũng trở nên thẳng tuốt .
Ngạn buột miệng :
- Vậy sự thật là thế nào ?
Giọng Cẩm Tuyền chắc nịch :
- Nó bị đón đánh chứ có bị cướp đâu .
Trác tò mò :
- Đồng nghiệp cạnh tranh à ?
Cẩm Tuyền đáp :
- Nhã Thi... đang cặp với m6ọt tay gộc trong lãnh vực tổ chức diễn các sô lớn từ Nam ra Bắc. Nó định bám vào gã này để tiến thân. Dĩ nhiên ngoài nó ra, vẫn còn nhiều người khác muốn nổi danh bằng cách đi tắt này. Chuyện gì đến thì phải đến. Tối hôm qua, bọn chúng định rạch mặt Nhã Thi, em nghĩ Hợp Phố vì muốn cứu con nhỏ nên đã lãnh trọn lưỡi dao, chớ tầm cỡ như Phố, đâu dễ bị đâm như vậy .
Liếc nhanh về phía Ngạn, Tuyền nói tiếp :
- Đó là những gì em nghe chị Chín kể, anh muốn biết hư thật ra sao, cứ hỏi Nhã Thi. Mà không chừng nó sẽ chủ động gặp anh trước để phân bua đấy. Lúc đó, bao nhiêu lỗi lầm dám Hợp Phố phải lãnh hết lắm .
Nhìn đồng hồ, Tuyền bảo :
- Thôi, em về. Tối nay em sẽ vào bệnh viện với Hợp Phố .
Ngạn hoang mang nhìn theo Tuyền. Anh nên tin lời ai đây ? Chắc không thể tin Nhã Thi được rồi .
Thấy Trác che miệng ngáp, Ngạn nói :
- Về ngủ đi. Tao trông Phố cho .
- Mày cũng thức suốt đêm quạ..
- Nhưng tao vẫn còn sức thức suốt đêm nay, mày không phải lo .
Mắt Trác hấp háy :
- Tốt quá nhỉ. Nhỏ Phố mà biết mày thức trắng đêm vì nó, chắc nó cảm động... đậy lắm .
Ngạn thú tội :
- Phố bỏ về vì giận tao nên mới gặp chuyện xúi quẩy này.
- Sao nó lại giận mày nhỉ ?
- Ngạn làm thinh. Trác lên giọng :
- Tụi bây rắc rối thật, hở tí là giận, nếu như nhỏ Phố yểu mạng, thì nó đã giận mày tới kiếp sau rồi .
Bất giác, Ngạn rùng mình. Anh bỏ mặc Trác ngồi trên ghế, chạy vội vào với Phố. Cô bé vẫn còn ngủ, chắc đây là giấc ngủ đầy ác mộng .
Nắm bàn tay của Phố, Ngạn áp vào mặt mình rồi thì thầm :
- Trong mơ, em có giận anh không Phố ? Anh đáng để em nguyền rủa lắm. Anh đáng bị em giận lắm. Nhưng giận rồi hãy tha thứ cho anh. Suốt đêm qua, anh đã hiểu thế nào là yêu một người, yêu đến mức không thể sống nổi, nếu người anh chết đi. Phải. Nếu đêm qua, em có chuyện, anh không biết mình đã ra sao rồi .
Nước mắt Ngạn bỗng tràn trụa. Đàn ông khóc thật khó coi, nhất là một gã cứng đầu như Ngạn .
Tay Phố động đậy trong tay anh, Ngạn như bừng tỉnh, anh nhìn Phố tha thiết yêu thương và thấy mắt cô cũng rưng rưng ướt .
Ngạn xót xa :
- Đau lắm phải không ?
Phố khe khẽ gật đầu :
- Đau, nhưng em đâu có chết .
Ngạn đặt tay lên môi cô :
- Không được nói gở .
Phố chớp mắt, giọng yếu đi :
- Sao anh khóc ?
Ngạn dịu dàng :
- Vì anh... anh thương em .
Hợp Phố quay mặt vào vách :
- Thương hại ấy à ? Người học võ không thể bị thương hại .
Ngạn tha thiết :
- Anh không thương hại. Anh yêu em...
hợp Phố cắn môi :
- Anh đâu cần phải nói thế. Vết thương có sâu thật, nhưng rồi nó sẽ lành. Anh nói dối sẽ làm em đau suốt đời .
Ngạn trầm giọng :
- Anh suy nghĩ rất kỹ mới nói lên lời này. Từ nhỏ đến giờ, anh chưa biết sợ là gì, nhưng ngày hôm qua, anh đã cảm nhận được thế nào là sợ hãi. Anh sợ em không tỉnh dậy để nghe anh bày tỏ lòng mình. Sẽ không gì đau khổ bằng vừa hiểu ra mình yêu thì người đó không còn nữa. Hợp Phố, đừng quay mặt như thế, nếu em không muốn thấy anh, anh sẽ đi ngay .
Hợp Phố nằm lặng thinh. Ngạn đã nói những lời cô mong đợi được nghe rồi đó, cô còn muốn là tình làm tội gì anh nữa ? Dầu gì cô cũng là con gái. Khoan dung rộng lượng thế nào cũng phải ghen tuông, ganh tỵ .
Phố nghe giọng mình lạ hoắc :
- Anh đi đi .
Ngạn chưa kịp noí thêm lời nào thì cửa phòng xịch mở. Lữ ùa vào với m6ọt bó hồng đỏ rực trên tay .
Làm như không thấy Ngạn, Lữ đến cạnh giường của Phố và gọi tên cô bé với tất cả âu yếm của một người si tình. Tiếng gọi ấy quả là có tác dụng, Phố quay ra ngay, gương mặt xanh xao của cô chợt ửng đỏ như những cánh hồng trên tay Lữ .
Thế đấy. Ngạn đang là người thừa, anh nên biến khỏi đây thì hơn .
Lủi thủi bước ra, Ngạn sải dài trên hanh lang với tất cả hụt hẫng. Vừa lúc đó, anh nghe có ngưii gọi mình .
Ngạn nhếch môi khi thấy Nhã Thi. Cô nàng kính đen, khẩu trang kín mặt, trông thoạt khác người .
Dường như đọc được sự khó chịu trong mắt Ngạn, Thi tháo hết khẩu trang ra, giả lả :
- Em sợ người bị hâm mộ vây kín để xin chữ ký lắm, phải ngụy trang thôi .
Ngạn dửng dưng :
- Sợ thì tới nơi công cộng làm gì ?
- Em vào thăm Hợp Phố .
Ngạn khịt mũi :
- Ngay lúc này thì không nên .
Hai người ngồi xuống ghế đá, Thi bắt đầu trách móc. Cô đưa tay ra, giọng hờn dỗi :
- Phố xô một cái em trặc cả tay mà anh không hỏi thăm lấy một tiếng. Con nhỏ ấy đúng là mạnh như... trâu .
Ngạn nghiêm mặt :
- Em nên tế nhị và biết điều một chút trong ăn nói. Nếu không xô em thì Phố đâu lãnh nhát dao ấy. Em đúng là ích kỷ, vô ơn, chả hỏi thăm ngươi cứu mình lấy một lời, đã vậy lại còn trách móc .
Im lặng mấy giây, Thi gân cổ lên :
- Lúc nào anh cũng đề cao Hợp Phố. Rõ ràng anh yêu nó chớ không hề yêu em .
Những tưởng Ngạn sẽ xuống nước năn nỉ mình, ai ngờ Thi nghe anh cười nhạt :
- Em nói đúng. Anh yêu Phố chớ không hề yêu em như anh vẫn tưởng .
Mặt tái đi vì tức, Thi ấp úng :
- Anh... anh định chọc tức em đấy à ? Em giận luôn thì khỏi ỉ ôi xin lỗi đấy .
Ngạn lạnh nhạt :
- Anh không định chọc tức em, nhưng anh nói thật, anh chán làm cận vệ cho em lắm rồi. Từ giờ trở đi, em tự lo lấy .
Nhã Thi lồng lộn lên :
- Hợp Phố đã nói gì với anh ?
Ngạn nhỏ nhẹ :
- Không nói tốt về em thì thôi, Phố chưa khi nào nói xấu. Anh yêu Phố là ở điểm này .
Nhã Thi khinh khỉnh :
- Anh cũng có tự ái, tự trọng. Anh cố ý nói yêu Hợp Phố tức là... tạt nước vào lòng tự trọng của em, sỉ nhục em. Người ta bảo nồi nào úp vung nấy. Có lẽ anh hợp với nó hơn em .
Dứt lời, Thi dằn gót bước về phía phòng của Hợp Phố. Ngạn muốn ngăn cũng không được .
Một mình suy nghĩ lung tung, anh thấm thía một điều : Cho dù Hợp Phố quay lại với Lữ chớ không yêu anh, Ngạn vẫn không thể tiếp tục với Nhã Thi. Tình yêu của anh dành cho cô đã cạn nguồn. Thà anh lẻ loi đơn độc, chớ không thể dối lòng, càng không thể chấp nhận sự giả dối của Thi .
Lữ bước đến, mặt lạnh tanh như lâu nay mỗi khi gặp Ngạn .
Anh ta có vẻ kẻ cả khi chìa tay ra :
- Chúc mừng cậu .
Ngạn hờ hững :
- Về chuyện gì mới được ?
Lữ dài giọng :
- Một lần nữa tôi cô kiên nhẫn khuyên Phố đoạn tuyệt với võ, nhưng cô bé vẫn không chịu, dù vì vận dụng võ cứu người mới ra nông nỗi này .
Ngạn nói :
- Phố rất có cá tính, anh không ép buộc theo ý mình được đâu .
- Chính vì vậy, tôi đành rời xa cô bé. Phố chọn võ thuật cũng có nghĩa là chọn cậu đấy .
Định nói thêm gì đó, nhưng thấy Trác đi tới, Lữ liền chuyển tông .
- Thấy Phố đã qua cơn nguy hiểm, anh rất mừng .
Trác xoa cằm :
- Mừng thật à ? Xin cám ơn .
Lữ gượng gạo :
- Hai cậu ở lại nhé. À ! Cho anh gởi lời kính thăm hai bác .
Trác nhún vai. Đợi Lữ đi khuất, anh mới buột miệng :
- Đồ xỏ lá ! Lão làm như lo cho con nhỏ lắm không bằng .
Ngạn chua chát :
- Không lo thì vào thăm Phố làm gì ?
Trác hằn học :
- Lão lo cho bản thân tì có. Mày không hiểu đâu. Lữ là một thằng chẳng ra gì. Trước đây hắn tán tỉnh Hợp Phố nhằm mục đích lâu dài .
Ngạn nhíu mày :
- Mục đích gì gọi là lâu dài ?
Trác ngồi xuống :
- Lữ ôm mộng vào Sài Gòn lập nghiệp, chớ không thích ở thành phố nhỏ. Nhưng muốn thành danh ở chốn phồng hoa không người thân thích đâu phải dễ. Lữ định cưới Phố, chuyển hộ khẩu vào Sài Gòn rồi từng bước đi lên, nên mới ở nhà tao không lâu, hắn đã chiếm bằng được cảm tình của Phố cũng như của ông bà già .
Cười khẩy, Trác nói :
- Lữ vốn tham lam, tính toán đến mức thực dụng. Lúc nào hắn cũng nghĩ tới việc tiến thân. Khi đã có được nhỏ Phố, hắn chợt phát hiện một phụ nữ khác có điều kiện, khả năng giúp hắn đi lên nhanh nhất, nên Lữ đã tìm cách chia tay với Phố để đến với người đàn bà kia .
Ngạn bất bình :
- Thì ra là thế. Lữ quá rồi .
Trác khoanh tay trước ngực :
- Những thằng tồi, rốt cục cũng chẳng tới đâu. Lữ hơi vội khi thả cá nhỏ bắt cá to mà không biết lượng sức mình .
Ngạn khoái trá :
- Hắn tán không... dính người đàn bà đó à ?
Trác gật đầu :
- Đúng vậy. Dầu Lữ rất dẻo mồm, có kinh nghiện tán gái, nhưng kết quả vẫn bằng không. Cô ta thừa biết hắn muốn gì nơi mình. Lữ thất bại hoàn toàn, trong khi lù khù vô tâm như ông Đạt lại chiến thắng .
Ngạn kêu lên :
- Lữ... cua chị Khánh Linh hả ?
- Vậy mới có chuyện nói chớ .
- Tao thật không ngờ .
Trá nói :
- Mấy hôm nay Lữ bỗng dưng quan tâm trở lại Hợp Phố . Hắn không ở nhà tao nữa, nhưng bỗng chịu khó đi thăm Phố. Tao biết Lữ muốn... xin Phố cho lão một cơ hội nữa, nhưng đừng có hòng... nhỏ Phố không ngốc cũng không yêu Lữ .
Ngạn ngập ngừng :
- Vậy Phố yêu ai ?
Trác lừ mắt :
- Đi hỏi nó ấy .
Rồi anh lắc đầu :
- Tao không biết mày ngốc thiệt hay ngốc vờ nữa. Em gái tao khổ vì mày và Nhã Thi nhiều lắm rồi, nếu mày vì Nhã Thi tiếp tục làm Phố khổ nữa, tao không ngại đánh một thằng có huy chương như mày đâu .
Ngạn khó khăn mở lời :
- Nhưng lúc nãy Hợp Phố... đuổi tao ra...
Trác nhổ những cọng râu tưởng tượng ưới cằm :
- Phố đuổi là đúng. Nhưng mày ra là sai. Con gái đứa nào không biết hai câu :
"Em bảo anh đi đi,
Sao anh không dừng lại".
Dù sao nhỏ Phố cũng là con gái mà .
Ngạn bồn chồn nhìn về phía phòng của cô rồi bật dậy .
Thấy anh bước vào, Nhã Thi tủm tỉm cười :
- Em về một mình được rồi, anh ở lại với Phố chớ không cần đưa em đâu .
Bất ngờ vì những lời của Thi, anh đứng làm thinh, mấy giây sau, Ngạn mới nói :
- Anh không có ý định đưa em về. Bữa nay và sau này cũng vậy .
Mặt vẫn tươi cười, Thi nói :
- Em biết, Hiện giờ Hợp Phố cần anh, em đâu ích kỷ đến mức giữ anh cho riêng mình. Thôi chào nhé, Chúc Phố mau lành để còn trở lại võ đường nữa .
Hợp Phố bĩu môi khô nứt, cô không chịu nổi thái độ giả dối của Thi. Nãy giờ nó đã tra tấn Phố bằng những câu huyên thuyên khoe khoang, hợm hĩnh, cô không muốn nghe, nhưng cũng không đủ sức bảo Thi về, vì vậy Phố đành nằm chịu trận. May mà Ngạn xuất hiện kịp thời .
Nhớ những lời Thi khoe về tình yêu của Ngạn dành cho nó, Hợp Phố mím môi quay vào vách. Vết thương lại bị động đau buốt làm cô phải kêu lên .
Ngạn vội đến bên cô :
- Em cần gì cứ bảo anh, đừng cử động nhiều .
Phố lặng thinh, Ngạn nói tiếp :
- Anh biết em không muốn trông thấy anh, nhưng nếu có vậy cũng không nên giận sẽ ảnh hưởng đến vết thương .
Giọng Phố thắc thỏm :
- Em không dịu dàng, không xinh lắm, không đáng yêu, em chỉ là một... thằng nhóc vụng về, kém cỏi sao anh lại yêu em ? Coi chừng anh lại ngộ nhận như đã ngộ nhận với Nhã Thi đấy .
Ngạn trầm giọng :
- Những cái không dịu dàng, không xinh xắn, không đáng yêu của em với anh lại hết sức thân quen. Người ta bảo con trai thương yêu bằng mắt, anh đã một lần như thế. Với em, anh thật sự rung động bằng trái tim. Trái tim anh đã mách bảo anh cần em, yêu em chớ không phải ai khác .
Hợp Phố lại rưng rưng. Ngạn đã phơi trải lòng mình, cô nỡ lòng nào làm tội anh mãi thế này khi chính Phố cũng từng lầm khi nhận tình yêu Lữ cơ mà .
Ngạn nói :
Có thể hiện giờ em chưa cảm nhận những điều anh vừa nói, nhưng anh nhất định chờ, chờ đến bao giờ em hiểu lòng anh mới thôi .
Căn phòng rơi vào im lặng. Hợp Phố khẽ cựa mình, Cô quay sang nhìn Ngạn, mắt long lanh hạnh phúc .
*
* *
Xốc cái balô trên vai, Hợp Phố khoan thai bước ra khoi võ đường và đứng chờ Ngạn ngay cổng câu lạc bộ thể dục thể thao .
Chẳng phải đợi lâu, Phố đã thấy anh dắt xe tới. Phố lên ngồi sau, đầu dựa vào vai anh dịu dàng, yểu điệu không thua kém bất cứ cô gái nào khi đi với người yêu .
Ngạn nhỏ nhẹ :
- Mình đi xem ca nhạc tổng hợp. Anh có hai vé .
Hợp Phố hơi ngạc nhiên :
- Sao lại có... tiết mục đột xuất này nhỉ ?
Ngạn từ tốn giải thích :
- Anh vừa lãnh lương tháng đầu, nếu đãi cà phê thì thường quá. Anh muốn dành tất cả bất ngờ, lãng mạn cho tình yêu của anh .
Phố bật cười :
- Em cứ tưởng đang nghe ai nói chớ không phải anh .
Ngạn hóm hỉnh :
- Anh cũng thấy thế, nhưng đôi khi đơn điệu quá cũng chán, người ta phải thay đổi chút chút về hình thức để vui lòng... đối tác .
Hợp Phố cong môi :
- Em cũng không phải là đối tác của anh .
- Thế em là gì hả nhóc ?
- Sư muội .
- Không đúng. Người yêu .
- Tức cười quá. Tự nhiên nhận vơ vào mà không biết xấu hổ .
Ngạn bình thản :
- Đâu có tự nhiên. Anh phải vượt qua bao nhiêu thử thách khách quan lẫn chủ quan mới có được em. Tại sao phải xấu hổ cơ chứ ?
Hợp Phố phụng phịu :
- Nhưng em thì xấu hổ đấy .
Ngạc lắc đầu :
- Đó lại không phải là tính cách của em rồu. Yêu nhau chân thật lại xấu hổ nhỉ ?
Hợp Phố thở dài :
- Em cứ như một thằng con trai, điều đó làm em xấu hổ, mất tự tin khi đi bên anh. Em muốn yểu điệu, dịu dàng như những cô gái khác, nhưng khó quá .
Ngạn nghiêm giọng :
- Nếu em như những cô gái khác, anh đã không yêu em rồi. Anh yêu cá tính mạnh mẽ bướng bỉnh của em. Sự mạnh mẽ đó đã nâng đỡ anh vượt qua những khó khắn của bản thân, khích lệ tinh thần chiếc đấu trong anh. Chiếc huy chương vàng lấp lánh trên ngực anh lần đó chính là của em chớ hoàn toàn không phải của Nhã Thi. Anh cám ơn võ thuật đã mang đến cho anh một cuộc sống tốt đẹp, một người yêu độc đáo và một tình yêu tuyệt vời .
Hợp Phố khúc khích :
- Em phải cám ơn những lời... ao to búa lớn của anh đấy .
- Một cái hon bằng mười lời cám ơn. Em chọc đi nhóc .
Phố cấu mạnh vào eo Ngạn. Anh cười sảng khoái và tăng tốc độ .
Chương trình đã diễn hai người mới vào rạp. Vừa loay hoay tìm số ghế vừa tranh thủ nhìn lên sân khấu. Phố vấp phải chân một người. Vội vàng cô nói xin lỗi và bi rối khi nhận ra đó là Lữ .
Anh cũng bất ngờ khi thấy cô và Ngạn tay trong tay. Hai người ngồi cách Lữ vài ba số ghế. Dĩ nhiên Lữ không đi một mình, cạnh anh là một phụ nữ sang trọng, ra vẻ một người có chức vụ, địa vị trong xã hội. Cô ta đầy vẻ hãnh diện lẫn hạnh phúc bên cạnh Lữ .
Bỗng dưng Hợp Phố khó chịu. Cô ngọ ngoạy trên ghế, khiến Ngạn phải nói :
- Không sao chứ nhóc ?
Phố thì thào vào tai anh :
- Hơi bị mất hứng .
Ngạn tủm tỉm :
- Cứ nhìn thẳng lên sân khấu sẽ quên xung quanh ngay. Mình xem hát chớ đâu phải xem khán giả .
Phố gật gù :
- Sư huynh bao giờ cũng đúng .
Nói thế, nhưng Phố vẫn bị chi phối bởi sự hiện diện của Lữ. Cách đây không lâu, hôm tới dự lễ hỏi của anh Đạt và chị Khánh Linh, Lữ đã không ngại miệng khi ngỏ ý muốn quay lại với Phố, dầu cô không đoạn tuệt với võ thuật .
Hôm đó, trông Lữ có vẻ thất sở thân sơ lắm . Anh Trác bĩu môi cho rằng Lữ đang cần một chỗ nương thân dài hạn, chớ chả yêu thương gì Phố. Cô cũng nghĩ thế, nên nói là "rất tiếc" với anh .
Hôm nay trông Lữ khác hẳn. anh ra dáng một người tự mãn biết mình đang nắm trong tay vật gì. Hà ! Chắc chắn nữ thần hộ mệnh của Lữ đang sát bên anh, đang kề đầu tựa vai như muốn khoe với mọi người anh chàng đẹp trai của mình .
Tội nghiệp ! Chắc cô ta cũng như Phố, đã nghe như uống từng chữ, từng câu thơ Lữ đọc bằng chất giọng trầm ấm, quyến rũ mà tưởng rằng mình là người quan trọn nhất đối với Lữ .
Lâu rồi, Phố không lên sân thượng để trò chuyện với sao. Cô chẳng biết có ngôi sao nào chờ cô không, hay tất cả đã thành sao băng rồi .
Nhưng dầu thế nào, Phố cũng hầm cám ơn Lữ đã nhóm lên trong tim cô nhữn lãng mạn, mơ mộng, sâu lắng của thơ ca. Để khi yêu Ngạn, cô yêu chân thật và nồng nàn hơn .
tiếng vỗ tay đồng loạt kéo Phố về hiện thực. Cô ngơ ngác nhìn sân khấu rồi nhìn Ngạn như dò hỏi .
Anh chép miệng :
- Thế giới này nhỏ thật. Nhìn ở đâu cũng gặp người quen .
Hợp Phố chưa kịp hiểu ý anh thì nhạc đã dồn dập. Cô lại tập trung ngó lên và thấy Nhã Thi .
Đúng là Nhã Thi rồi. Con bé xuất hiện với tư cách là ca sĩ trong ban tứ ca Hoa Xương Rồng, một nhóm hết sức mới và lạ nữa .
Phố nghe người ngồi cạnh bình phẩm :
- Bát nháo thiệt. Ai cũng thành ca sĩ kiểu này thì ngồi nhà nghe vợ hát còn hay hơn .
Tới phiên Ngạn ngọ ngoạy trên ghế. Hợp Phố hỏi nhỏ :
- Ổn chứ... sư huynh ?
Ngạn nhăn nhó :
- Anh đang bị gai xương rồng đâm đây .
Phố cười :
- Ai bảo anh đụng nó làm gì ?
Ngạn kể :
- Cách đây mấy hôm, Thi điện thoại tới nhà bảo là rất cần anh, đã thấm thía thế nào là không có anh và cuối cùng mạnh dạn nhờ anh đưa đón mỗi đêm .
- Sao em không biết chuện này kìa ?
- Anh đã từ chối và không nghĩ sẽ gặp lại Thi, kể với em làm chi chuyện nhỏ ấy .
Hợp Phố cắc cớ :
- Vậy sao bây giờ lại kể ?
Ngạn nhìn Thi vừa nhảy vừa hát trong bộ quần áo cũn cỡn, chỉ có người mẫu mới dám mặc rồi nói :
- Anh thấy khó chịu khi nghĩ tới lối sống thực dụng đến trần trụi của một số người mà trong đó có Nhã Thi. Anh kể cho em nghe để mừng, để hạnh phúc vì người anh yêu tuy ngang bướn, nhưng lại có một trái tim biết rung động và biết yêu một cách chân thành, sâu sắc .
Hợp Phố chớp mắt, cô nhìn những ánh đèn màu lóe sáng trên sân khấu và nhận ra cuộc sống cũng đầy những sắc mày mà mỗi người sẽ chọn những mảng thích hợp với mình .
Riêng trong hồn cô, một nguồi mạch yêu đời đầy những sắc màu sống động đang reo vui, hối hả chạy theo dòng .

Danh sách chương của Có Em Bên Đời

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12(hết)


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h