Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 24/02/2018 03:09 ở Hà Nội
 

Chuyện Tình Trăm Năm - Chương 2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  268

Một tuần sau, Tiến Dũng được xuất viện. Nhã Uyên phải phụ giúp mẹ sắp xếp lại mọi thứ. Thu Huyền cũng có mặt từ sớm, cô khều nhẹ vào vai Nhã Uyên:



– Này, mi lạ lắm đó!

Ngẩng đầu lên nhìn bạn, Nhã Uyên ngơ ngác:

– Có gì lạ đâu?

– Dường như mi buồn.

– Lại đoán mò nữa hả?

Thu Huyền khoát tay:

– Đừng hòng mà giấu ta!

– Giấu mi điều gì?

– Buồn, rồi vương vấn ở nơi này.

Nhã Uyên lừ mắt nhìn bạn:

– Mi ăn với nói, ai mà lại vương vấn ở những nơi này chứ hả?

– Mi là trường hợp ngoại lệ.

– Đừng vớ vẩn nữa mi ạ!

– Ta nói là có căn cứ rõ ràng không vớ vẩn đâu.

Bĩu môi, Nhã Uyên, ậm ự:

– Mi lúc nào cũng suy diễn lung tung cả.

– Nhưng mà trúng tim đen của mi rồi phải không?

– Trúng con khỉ khô!

Cười hì hì, Thu Huyền ôm vai bạn nói nhỏ vào tai cô:

– Quyến luyến vị bác sĩ trẻ cơ. Chứ ta đâu có nói mi lưu luyến bệnh viện.

Nhã Uyên thở dài:

– Đừng nói chuyện ấy nữa. Người ta nghe được sẽ cười cho.

– Mừng chứ cười nổi gì.

Nhã Uyên quạu quọ:

– Ăn với nói!

Bà Nguyệt Lê giục:

– Rồi chưa hai đứa! Tiến Dũng nó đã ra xe rồi.

Nhã Uyên liếc bạn:

– Mi ở đó mà lo đùa nữa đi. Mẹ mắng bây giờ.

Tủm tỉm cười, Thu Huyền vẫn chưa buông tha:

– Có bị mắng chút đỉnh cũng đâu có sao, đang vui mà.

– Đùa dai gớm nhỉ!

Khánh Tường xuất hiện, anh lên tiếng thật nhẹ nhàng:

– Xong hết rồi hả Nhã Uyên?

Ngẩng đầu lên Nhã Uyên không dám nhìn thẳng anh:

– Vâng, anh cả rùi anh ạ!

– Cúi xuống xách phụ đồ, Khánh Tường bảo:

– Anh phụ cái này, Uyên và Huyền mang những thứ còn lại nhé!

Nhã Uyên ái ngại:

– Nặng lắm đó anh.

– Uyên mạnh hơn anh sao?

Thu Huyền tủm tỉm cười, cô nói một cách bông đùa:

– Nó cảm thấy xót khi anh phải vất vả đó thôi.

Lừ mắt nhìn bạn Nhã Uyên chu môi:

– Nói vậy mà cũng nói được. Chẳng sợ anh Tường cười hết vậy.

Nhướng mắt nhìn anh, Thu Huyền chu môi hỏi:

– Anh đâu có cười phải không anh Tường?

Nhã Uyên ấm ức khi nói không lại bạn. Đành bỏ đi trước hai người:

– Mi nói một mình đi!

– Giận sao Nhã Uyên?

Khánh Tường lắc đầu bảo Thu Huyền:

– Cô đừng có đùa nữa. Nhã Uyên sẽ giận đó.

Lại tủm tỉm cười Thu Huyền cắt cớ hỏi:

– Anh sợ nó giận lắm hả?

Khánh Tường nhìn Thu Huyền:

– Với anh, anh không muốn nhìn thấy ai buồn vì mình cả.

– Anh tốt quá. Ai tốt số lắm mới gặp được anh.

Khánh Tường lắc đầu chào thua cô gái lí lắc này.

Lát sau, mọi người đã lên xe. Nhã Uyên đứng với Khánh Tường. Cô nói nhanh:

– Chào anh Khánh Tường nhé!

– Hẹn gặp lại nữa chứ.

Thu Huyền ló đầu ra cười khúc khích rồi nói tiếp:

– Anh nhớ hằng ngày đến thay băng cho Tiến Dũng đó nhé!

Khánh Tường cười nhẹ:

– Nhiệm vụ mà, tôi sẽ nhớ!

Thu Huyền lại giục:

– Nói gì thì nói đi Nhã Uyên, lên xe về chứ.

Nhã Uyên gật đầu chào Khánh Tường:

– Cám ơn anh! Em về nhé!

Khánh Tường nhìn cô đăm đăm không nói mà chỉ mỉm cười gật đầu:

Sau một tuần tới với lí dọ là để thay băng giúp Tiến Dũng, Khánh Tường đến hôm nay là lần cuối. Bởi vết thương của Tiến Dũng đã khô không cần băng nữa.

Tiễn anh ra tận cổng Nhã Uyên cảm thấyVương vấn. Nhưng cô giấu kín nỗi mềm:

– Gia đình thật sự cám ơn anh đã bỏ công đến đây giúp đỡ.

Ngừng lại, Khánh Tường như muốn nói điều gì đó. Nghĩ sao anh lại thôi.

– Anh về nhé! Nhã Uyên!

Mở cửa cho anh cùng với nụ cười nhẹ, Nhã Uyên gật đầu:

– Chào anh nhé!

Khánh Tường đi rồi mà Nhã Uyên vẫn còn đứng đó:

– Luyến tiếc đến nhưvậy sao? Giật mình vì bị bắt quả tang, Nhã Uyên bối rối, cô chống chế một cách yếu ớt:

– Làm gì có chứ!

Cười hì hì, Thu Huyền truy tiếp, chẳng buông tha:

– Đôi mắt của mi nói rồi đó.

– Hừm! Lại nói bậy.

Nguýt bạn, Thu Huyền cằn nhằn:

– Với mi ta lúc nào cũng là người nói bậycả. Nhưng ta biết là chẳng sai lúc nào.

Nhã Uyên biết lí sự với nhỏ ấy sẽ chẳng thấy được, nên đành nói lẫn tránh:

– Vào nhà đi!

– Nhưng ta thích ở ngoài này hơn.

Lắc đầu, Nhã Uyên từ chối:

– Chẳng khéo mẹ lại mắng ta là chẳng biết tôn trọng bạn.

Hơi trì lại, Thu Huyền nheo nheo mắt:

– Vậy cũng đúng thôi. Vì mi có bao giờ tôn trọng ta đâu.

– Ơ, sao nói chuyện kỳ vậy.

Cười lên khanh khách, khi thấy bộ mặt nhăn nhó của bạn, thu Huyền vội nói:

– Đùa thôi mà.

– Mi hại ta thì có.

– Sao cơ?

– Mẹ nghe được là sẽ phải ngồi nghe thuyết giáo đấy.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của bạn Thu Huyền thông cảm:

– Vậy thì từ nay mi đừng có xem thường ta là được rồi.

Nắm tay bạn kéo vào phòng mình. Hai người nằm vật xuống giường. Thu Huyền lại hỏi:

– Mi và ảnh tới đâu rồi!

– Ảnh nào và tới đâu là gì hả?

– Thì Khánh Tường đó, hai người đã tiến tới đâu rồi.

Nhã Uyên nạt ngang:

– Thôi đi bà, nói chuyện toàn là đâu đâu.

– Thực tế chứ đâu đâu ở chỗ nào.

– Người ta là một bác sĩ giỏi, còn mình là cái thá gì đây.

Thu Huyền dài giọng:

– Mi đẹp như vậy cũng xứng với câu “trai tài gái sắc” rồi còn gì?

Phẩy tay, Nhã Uyên vội nói:

– Thời đại gì rồi, mà mi còn nói đến câu ấy chứ!

– Nó đâu có lạc hậu – Nhưng thời đại tiền tài đâu phải như ngày xưa.

Thu Huyền tranh luận:

– Xưa nay vẫn thế. Người đẹp bao giờ cũng chiếm ưu thế hơn.

Bỗng người giúp việc gõ cửa:

– Cô ba! Có người gửi tặng cho cô búa hoa.

Cả hai lật đật ngồi dậy Huyền láu táu:

– Nhất định là của anh ta.

Nguýt bạn Nhã Uyên lắc đầu:

Không phải thì tính sao?

Thua mi chầu kem.

– Nhớ đấy nhé!

– Vậy còn mi.

– Y như vậy.

Cầm bó hoa đẹp trên tay, Nhã Uyên tìm danh thiếp. Rồi cô thất vọng kêu lên:

– Chết mi rồi Huyền ạ!

– Của ai?

– Một người không quen!

Huyền cãi lại:

– Biết đâu là của anh ấy thì sao?

– Không thể nào đâu. Đâu có chuyện vô duyên vô cớ mà anh ta tặng bông cho mình.

Thu Huyền hỏi:

– Trong đó viết gì hả?

– Kỉ niệm một năm ngày quen nhau.

Thu Huyền kêu to:

– Ái chà, nói vậy là mi đã có ý trung nhân rồi.

– Hồi nào?

– Người ta nói đó.

– Chính ta cũng chẳng nhớ anh chàng ấy là ai nữa là.

Cười khì, Thu Huyền lắc đầu:

– Nhiều đến độ không nhớ xuể vậy sao?

Háy bạn một cái, Nhã Uyên xua tay:

– Ta dâu có vinh ấy như mi. Ta xấu vậy ai thèm ngó chứ.

– Ê, đừng nói vậy mà mích lòng đấy.

Hai người ôm nhau mà cười.

Những ngày liên tiếp sau đó. Nhã Uyên vẫn luôn nhận được những đóa hoa như vậy.

Sáng hôm sau, Thu Huyền tìm đến Nhã Uyên thật sớm:

– Trời đất, mi thức lúc mười hai giờ đêm sao?

Nguýt bạn, Thu Huyền hờn mát hỏi:

– Đi ăn trộm chắc?

– Vậy chứ giờ này mi đã có mặt ở đây?

– Đang cần gặp mi nên mới đến sớm.

– Mượn tiền hả?

– Lãng xẹt!

– Chứ làm gì?

– Cho ta vào rồi nói được không vậy!

Nhã Uyên mở cổng:

– Nào, có chuyện gì nói nhanh lên. Làm mi sốt ruột rồi nè!

Nắm tay bạn kéo lại băng đá, Thu Huyền mới nói:

– Tụi mình nộp đơn thi đại học nhé!

Giẫy nẫy, Nhã Uyên kêu lên:

– Trời đất, điên rồi hả?

– Sao vậy?

– Thi đại học, bộ mi tưởng dễ lắm hả?

Thu Huyền nhăn mặt:

– Chưa chi mi đã tươm tướp như vậy.

– Chứ còn sao? Vậy mi nói thử xem.

Thu Huyền chìa tờ công văn ra cô nói:

– Năm nay thành phố có chiêu sinh, tụi mình nộp đơn thi thí sinh tự do:

Chớp chớp mắt, Nhã Uyên cũng có hứng thú:

– Mi định thi đại học thật à? Nhưng thi nghành nào?

Thu Huyền nói ngay:

– Sao còn hỏi vậy, mình mê Blou trắng lâu rồi mà.

– Đại học y ư?

– Còn phải hỏi.

Nhã Uyên do dự:

– Liệu có được hay không?

Thu Huyền ôm vai bạn:

– Ta đang có hứng thú đấy, mi đừng làm ta cụt hứng đấy nhé!

Nhã Uyên thở dài:

– Tự nhiên nghỉ cũng một năm rồi. Học lại chán thấy mồ.

Lườm bạn, Thu Huyền cằn nhằn:

– Mi đừng làm ta thối chí theo nhé! Mi là học sinh giỏi sợ gì chứ.

Giọng buồn buồn, Nhã Uyên rên rỉ:

– Giỏi mà năm rồi trượt tuyết đó.

Vỗ vỗ vai bạn động viên:

– Đó là do mi bị hoàn cảnh chi phối mà thôi.

Làm bác được khoác trên người chiếc áo trắng ấy Nhã Uyên yêu thích từ lâu.

Ước mơ kia sắp thành thì cha cô đột ngột qua đời khi cô đang ôn chuẩn bị thi đại học. Giờ có cơ hội cô đâu thể bỏ qua:

– Mi nói chắc chứ Thu Huyền.

– Chuyện này đâu thể đùa.

Bắt tay bạn Nhã Uyên mỉm cười hứa hẹn:

– Ngày mai làm hồ sơ xong tụi mình đi nộp.

Thu Huyền như muốn nhảy cẩng lên vì sung sướng:

– Không được thay đổi đâu đó.

Nhã Uyên gật đầu chắc nịch:

– Dĩ nhiên rồi, vì đây là mơ ước của ta mà.

Kề tai bạn Thu Huyền nói rất nhỏ:

– Sẽ được cùng ai kia làm việc.

Giật mình Nhã Uyên lắc đầu quầy quầy:

– Nhỏ này đầu óc nghĩ đâu.

Cười hì hì, Thu Huyền nói như nhắc nhở:

– Ta biết mi chưa hề nghĩ đến chuyện đó. Nhưmg mà ta thấy rồi mi sẽ nghĩ.

Nhã Uyên cằn nhằn:

– Đúng là đầu óc nhạy bén.

Thu Huyền mơ màng:

– Ta mà đậu đại học rồi thì Thọ Bình không còn có cơ hội giục ta nữa đâu.

Chớp chớp mắt nhìn bạn, Nhã Uyên hỏi ngay:

– Anh ấy giục mi điều gì?

– Thì ... là chuyện ấy đó.

– Đám cưới ư?

– Mi thông minh đấy.

– Xời ơi, chuyện ấy ai chẳng biết mà thông minh!

Cả hai cũng cười. Nhã Uyên chợt nghiêm mặt:

– Nhưng mi phải nhớ giúp ta một việc.

– Lại ra điều kiện nữa à? Được rồi hãy nói đi.

– Nhớ giữ kín không để bất cứ một ai biết được.

Thu Huyền thắc mắc:

– Sao hả? Chuyện này đâu có tội tình gì? Nhưng ta không muốn ai hay biết cả.

Chẳng hiểu bạn làm như vậy là để làm gì Thu Huyền cũng đành phải gật đầu:

– Vậy cũng được. Ta hứa với mi đó.

Bà Nguyệt Lê bước ra, thấy Thu Huyền bà liền hỏi:

– Con đến chơi hay có chuyện gì sớm vậyThu Huyền?

Không có gì lúng túng, Thu Huyền đáp ngay:

– Dạ không, con muốn Nhã Uyên đi siêu thị mua sắm.

Dường như bà gật đầu có ý tán hành:

– Vậy cũng được! Nhưng hai đứa nhớ về dùng cơm nhé!

Thu Huyền nhanh:

– Vâng ạ!

Nói rồi cô đẩy Nhã Uyên đi vào cô giục:

– Nhanh lên, mi mà sí soạn nữa thì có mà trưa mất.

Nguýt bạn một cái, Nhã Uyên mới chịu vào phòng mình:

Lát sau, hai người đã có mặt tại siêu thị. Nhã Uyên hờ hững nhìn những món đồ.

Đầu óc cô đang nghĩ đến việc làm hồ sơ để đi thi đại học. Chẳng hiểu sao cô cảm thấy nôn nao lạ thường.

– Nè, Nhã Uyên ...

Bị đánh vào tay bất ngờ nên Nhã Uyên giật mình:

– Gì hả?

Ngó bạn Thu huyền tò mò:

– Mi đang nghĩ gì vậy?

Lắc đầu từ chối, Nhã Uyên trả lời qua loa:

– Có nghĩ gì đâu!

– Mi đang gạt ta đó à?

– Lại bắt đầu nghĩ bậy nữa rồi.

– Vậy thì mua đồ nhé!

Nhã Uyên ỡm ờ:

– Ử, thì mua!

Chợt Thu Huyền kêu to:

– Này Nhã Uyên, mi thấy cái này có được không?

– Mi định mua thật à?

– Phải, ta muốn tặng cho Thọ Bình. Vì sắp đến sinh nhật của anh rồi.

Nhã Uyên rùng vai.

– Thì đượct!

– Đẹp đó chứ!

Nhìn thấybạn vô tư Nhã Uyên cũngvui lây:

– Mi thật là hạnh phúc, có người để mà chăm sóc .

Ngẩng đầu lên, Thu Huyền tỏ ý bất bình:

– Cũng chỉ tại mi kén chọn quá đó thôi.

Nhã Uyên đính chính:

– Không phải ta kén chọn đâu. Mà do chưa gặp người hợp mình thôi.

Thu Huyền nói một hơi:

– Anh Vũ nè, Hoài Tuấn nè rồi Vĩnh Phúc toàn là những đứa con nhà giàu, có chức có quyền chứ đâu phải là dân tầm thường.

Nhã Uyên bật cười:

– Ta đâu có ham kẻ giàu sang hay có chức có quyền để trao thâng thân gửi phận. Ta nói rồi, do không hợp với ta.

Thu Huyền phàn nàn:

– Vậy chứ người như thế nào mới hợp với mi đây.

Cười cười, Nhã Uyên lắc đầu:

– Làm sao mà nói trước được chứ. Chừng nào gặp hẵng hay.

Phẩy tay Thu Huyền cằn nhằn:

– Chờ cho những người cùng trang lứa lấy vợ hết rồi ân hận.

Bật cười, Nhã Uyên nói:

– Thôi đi, nói xàm không hà.

Hai người cùng về tới nhà thì cũng đúng bữa cơm.

Danh sách chương của Chuyện Tình Trăm Năm

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h