Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 24/02/2018 03:24 ở Hà Nội
 

Chuyện Tình Trăm Năm - Chương 1

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  481

Buổi tối, tại nhà riêng của bà Nguyệt Lê. Tiếng vỗ tay mừng sinh nhật của Nhã Uyên vang lên như pháo nổ.



Tiếng Của Thọ Bình vang vang:

– Khui sâm banh đi!

Tiếng của Thu Huyền the thé cất lên:

– Úi giời, các “ông” thì phải rượu đế cơ.

Thọ Bình cười lớn:

– Rượu đế xưa thấy mồ, đây mới là thượng hạng.

– Hả ...

– Ôi! Xem kìa ...

– Quá tuyệt vời!

Mọi người đổ dồn về phía Thọ Bình:

– Nhất Thọ Bình rồi.

Thu Huyền thấy Khánh Tường vẫn cứ nhe răng mà cười. Cô bèn đá chân anh một cái.

– Ê, ai nói sẵn mà cười hoài vậy hả?

Bối rối Khánh Tường đưa tay gãi đầu:

– Ờ thì ... mình ...

Thu Huyền làm tới:

– Mình, đầu, tay chân gì nữa ... sáp vô đi!

Chẳng lẽ nói mình không biết uống rượu. Quê chết đi được Khánh Tường đành bậm môi nhắm mắt mà uống:

– “Ực”!

Nhăn mặt, Khánh Tường cảm thấy như có gì đó chạy khắp thân thể mình.

Còn Thu Huyền thì vô tư vỗ tay, khen lấy khen để:

– Tuyệt đấy!

Rất ngại khi lần đầu thấy Khánh Tường uống rượu. Nhã Uyên đến bên cạnh:

– Anh có sao không?

Mọi người lại nhìn mình quê ơi là quê. Tỏ ra là một nam nhi thực thụ không thua kém mọi người Khánh Tường lắc đầu:

– Anh không sao!

– Vì em đêm nay anh dù có say cũng vui mà.

Lừ mắt nhìn bạn, Nhã Uyên dọa:

– Mai mốt đến lược mi thì đừng năn nỉ ta buông tha cho nhé!

Hếch mũi, Thu Huyền bảo:

– Hổng dám đâu!

Đưa nắm đấm trước mặt bạn Nhã Uyên dọa:

– Coi chứng đấy!

Bụm miệng cười khúc khích Thu Huyền kêu lên:

– Ối xem người ta đùa bênh người yêu chầm chập hà!

– Mi còn nói nữa hả?

Mọi người cười để cứu nguy Khánh Tường:

– Này, chúng ta nên chuyển tiết mục khác đi!

– Phải đó.

Thu Huyền trề môi:

– Theo anh thì đổi tiết mục gì vậy hả?

Thọ Bình vốn rất thích Thu Huyền nên anh dành phần ưu tiên cho cô:

– Vậy thì Huyền chọn đi!

Cô lắc đầu từ chối khéo:

– Ngày vui của Nhã Uyên cứ để nó chọn là hay nhất.

Nhưng cuộc vui chtà được bao lâu thì phải dừng lại.

Từ ngoài, Tiến Dũng bước vào chan nam đá chân xiêu, miệng thì lè nhè:

– Dẹp, dẹp hết, không có sinh nhật gì cả.

Bà Nguyệt Lê nghe ồn ào bước ra. Thấy con trai trong tình trạng ấy bà lắc đầu một cách chán nản:

– Con lại say nữa hả?

Tiến Dũng ngước cặp mắt đỏ ngầu nhìn mẹ:

– Say đâu mà say, con chỉ uống hết mấy thùng bia thôi mà.

Lắc đầu, thở dài bà than:

– Mẹ thật chẳng còn biết làm sao nữa.

Quay lại tìm Nhã Uyên, Tiến Dũng cau có:

– Nó đó, tiêu tiền bao nhiêu mẹ cũng chẳng phàn nàn. Vậy còn con thì sao chứ? Luôn được cha mắng mẹ rầy.

Nhã Uyên bực bội, cô dành phải mời bạn bè ra về.

Dừng cuộc chơi nữa chừng.

– Anh hai, anh thật là quá đáng. Anh có thể ganh tị với em sao hả?

Bà Nguyệt Lê dỗ dành con gái:

– Đừng buồn nữa con! Thôi vào phòng đi. Mẹ muốn nói chuyện với anh con.

Nhã Uyên dùng dằng về phòng mình với tâm trạng kém vui.

Một tuần sau, tại siêu thị Nhã Uyên đang tần ngần nhìn chăm chú mónđồ trang sức thì Khánh Tường lên tiếng:

– Đi sắm đồ sao Uyên?

Nhận ra anh, Nhã Uyên lộ chút bối rối:

– À, định mua ít đồ dùng. Anh cũng đi mua đồ hả?

Có mua gì đâu, chẳng qua Khánh Tường đi theo cô từ nãy giờ nhưng không tiện lên tiếng. Dù vậy, nhưng anh trả lời tránh đi:

– Anh định mua ít quà cho nhỏ cháu.

– Vậy sao?

– Nhưng thật ra anh cũng vụng về việc muà quà lắm.

– Vậy à?

Nhã Uyên nói một cách thờ ơ rồi vội vã chia tay:

– Vậy anh đi mua quà cho cháu, Uyên xin phép về trước.

Chưa kịp ra cửa siêu thì thì gặp Thu Huyền kêu lên inh ỏi:

– Nhã Uyên! Nha Uyên!

Nhã Uyên dừng lại, cô kênh mặt trách hờn:

– Mi làm gì mà gợi to thế hả?

Cười hì hì Thu Huyền vả la:

– Sợ mi không nghe đó mà.

– Hừm! Ta đâu có điếc.

– Giận hả mi?

Ngoảng mặt đi nơi khác Nhã Uyên vờ giận:

– Ai thèm giận mi chứ?

– Vậy thì tốt rồi. Hãy đi với ta.

Rụt tay lại, Nhã Uyên vội từ chối:

– Ta bận, không thể đi với mi được.

– Tại sao?

Đưa tay chỉ chỉ về phía Khánh Tường đang đứng Nhã Uyên than:

– Ta không muốn gặp anh ta đâu.

Hơi ngạc nhiên về thái độ của bạn, Thu Uyền nheo nheo:

– Kỳ vậy?

– Có gì đâu mà kỳ, tại không thích nghĩa là không thích vậy thôi.

Thu Huyền phì cười:

– Lý do của mi chẳng thấu tình đạt lý chút nào. Mới hôm qua thì vậy, bây giờ lại khác rồi.

Phẩy tay, Nhã Uyên thối thác:

– Thôi ta không thèm nói chuyện với mi nữa đâu.

– Ê không nói nửa thì nói nguyên.

– Ta không đùa đâu.

Thu Uyên nhất định lôi kéo:

– Nhất định mi phải đi với ta.

Nhã Uyên nói như van xin:

– Ta đang buồn, mi đừng có lôi kéo nữa.

Thu Huyền quay nhìn bạn:

– Buồn hay nản hả mi? Đi với ta mi sẽ thấy hết buồn.

Nhã Uyên do dự:

– Nhưng mà ...

Nắm tay bạn lôi đi:

– Biết rồi, sẽ không gặp anh ta đâu.

Nhã Uyên trù trù.

– Trái đất còn nhỏ hẹp chớ đừng nói chi đến siêu thị nhỏ bé này.

Nhìn bạn, Thu Huyền thắc mắc:

– Chẳng phải mi và anh ấy đã ...

Nhã Uyên biết bạn nói bậy, nên vội lắc đầu:

– Đừng nhầm lẫn đến như vậy chứ? Ta chỉ xem anh ta như bạn bình thường thôi.

Thu Huyền ré lên:

– Nhã Uyên ơi là Nhã Uyên nhưng mà anh ta đã yêu mi mất rồi đó.

Đỏ mặt, Nhã Uyêt ngang:

– Đừng nói bậy.

– Vậy hả? Ta nói bậy hả?

Định quay lưng đi. Nhưng Cô bị Thu Huyền chụp cánh tay lắc lắc:

– Nói mãi mà mi chẳng động lòng sao?

– Tim ta là sắc đá mà!

Thu Huyền đành nói:

– Thôi thì xem như ta mời mi dùng cơm vậy. Có thế mà thôi. Đi nhanh lên!

Nguýt bạn một cái, Thu Huyền cằn nhằn:

– Đói đâu hôm qua tới giờ là cái chắc.

Hai người vừa yên vị thì sự xuất hiện ngoài ý muốn của Khánh Tường:

– Cho minh ngồi ké với có được không?

Hơi cau mày, Nhã Uyên đáp một cách miễn cưỡng:

– Không có gì. Cứ tự nhiên.

Thu Huyền nhìn Khánh Tường lom lom:

– Nè, sao mà trùng hợp vậy hả?

Khánh Tường cười cười:

– Có duyên thì gặp mà Huyền.

Thu Huyền cắc cớ hỏi:

– Có duyên với ai vậy hả?

Khánh Tường lúng túng nhìn nét mặt lạnh lùng của Nhã Uyên.

– Thì của cả hai người!

Thu Huyền nguýt dài:

– Vậy cũng nói:

Cơm được mang ra, Nhã Uyên hỏi trống không:

– Có ăn không thì nói Huyền sốt sắng:

– Ăn chứ, biết có kẻ tiền thì dại gì mà không ăn.

Khánh Tường buông câu:

– Hả?

Chống đũa xuống bàn Huyền bắt bí:

– Nè, nếu sót ruột cái hầu bao thì rút chân vẫn còn kịp đó.

Khánh Tường lắc đầu:

– Hai người cư tự nhiên chầu này tôi đãi.

Thu Huyền dài giọng:

– Anh mà để tụi này trả tiền hả, bảo đảm ngày mai báo sẽ đăng toàn thế giới đều biết luôn.

Nhã Uyên lừ mắt nhìn bạn:

– Sao hả, mi có chịu mi mà ăn không?

– Vừa ăn vừa nói mới thú vị!

Nháy mắt, Thu Huyền nói tiếp:

– Này, mi có còn muốn ăn gì nữa không? Lâu lâu mới được người ta đãi mà.

Hiểu ý bạn, Nhã Uyên gật gù nói như giục:

– Mi ăn gì cứ gọi, ta sẽ hưởng ứng ngay mà không từ chối.

Khánh Tường ngồi nhìn hai cô ăn một cách ngon lành.

Thấy anh cứ chống đũa nhìn mình Thủ Huyền cằn nhằn:

– Sao hả? Sốt ruột rồi phải không?

Cười cười, Khánh Tường xua tay anh mời:

– Cứ tiếp tục ăn, tôi có thể ngồi chờ mà.

Nháy mắt cùng bạn, Thu Huyền ra hiệu:

– Cứ tự nhiên ăn đi Nhã Uyên!

Nhưng Khánh Tường lại nói:

– Ăn nhiều mập lên eo là xấu lắm đó.

Buông đũa, Thu Huyền quay quắt, cô kênh mặt:

– Sao đây, sót ruột hầu bao rồi phải không?

Khánh Tường đùa giọng:

– Làm gì có!

Nhã Uyên đá nhẹ Thu Huyền:

– Không ăn nổi đâu.

Bỏ đũa xuống, Thu Huyền chống tay lên cằm:

– Không ăn thì không ăn sợ gì chứ!

Cả hai cùng bỏ đũa một lúc, nhìn thức ăn còn nguyên Khánh Tường kêu lên:

– Ôi, thức ăn còn nhiều mà.

Cả hai cùng đứng lên Thu Huyền vẫy tay:

– Bay nhé!

– Ơ ...

– Cám ơn về bữa ăn hôm nay!

– Nhưng còn thức ăn.

Thu Huyền cười khúc khích:

– Anh cố mà ăn cho kỳ hết đi?

Khánh Tường chỉ biết nhìn theo lắc đầu:

Danh sách chương của Chuyện Tình Trăm Năm

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h