Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/11/2017 06:07 ở Hà Nội
 

Cánh hoa chùm gửi - Chương 5

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  606
Một buổi chiều, tôi bước vào phòng Khởi Khởi. Khởi Khởi đang đứng cạnh cửa sổ một tay cầm giá vẽ, một tay cầm bút sơn dầu. Vừa lúc đó cô ta quay lại nhìn thấy tôi bước vào, chúng tôi gật đầu chào nhau.
Tữ ngày dọn vào nhà họ La đến nay đã hơn tháng, tôi lúc nào cũng tìm cơ hội để gần gũi nàng, tôi mong ước được làm bạn với Khởi Khởi, có lẽ vì vẻ đẹp lạnh lùng của nàng đã quật ngã tôi; do đó, chảng ngần ngại tôi bước đến gần nàng.
Phòng Khởi Khởi và của tôi có cùng cách bài trí nhưng phòng của Khởi Khởi trang nhã hơn, màn cửa, nệm giường tất cả đều xanh nhạt. Chiếc bình hoa trên bàn với những cánh hoa màu lam thoảng hương. Hôm nay Khởi Khởi mặc chiếc robe mỏng màu vàng nhạt, tóc buông xõa đứng cạnh cửa dáng dịu dàng như tiên nữ.
Tôi bước đến cạnh ngắm bức họa. Đó là bức họa phong cảnh, màu đỏ xâm chiếm gần hết hình bình nguyên với những ngọn núi đá và mặt trời sắp lặn, bức họa quá quen thuộc! tôi ngẩn người một lúc, Khởi Khởi nói:
- Tôi đã ăn cắp cách bố cục của bức tranh trong phòng chị. Nét tang thương và hùng vĩ của nó khiến tôi thích thú.
Tôi chợt tỉnh, thì ra thế, nhưng bức họa của mẹ nền xanh cơ mà (bức họa đó hiện đang treo trong phòng tôi). Nếu so sánh, bức họa của Khởi Khởi có vẻ tươi sống động hơn bức họa của mẹ, Hoàng hôn chiếm cả khoảng không, ngọn núi nổi bật hơn. Khi Khởi Khởi vẽ xong, nàng lui ra sau một bước ngắm nghiá, xong lại cầm bút tô thêm lên nền trời đôi chim nhạn khiến cho bức họa càng gợi hình. Tôi buột miệng khen:
- Chị vẽ đẹp quá!
Khởi Khởi quay sang nhìn tôi lạnh lùng:
- Bức họa không do tôi nghĩ ra thì có gì là đẹp và hay đâu?
Lúc nào cũng thế, hình như nàng rất khó khăn trong việc tạo một gương mặt vui tươi và giọng nói dịu dàng để nói chuyện với người khác. Đã mấy trăm lần đụng phải trường hợp đó, biết được bản tính Khởi Khởi là như vậy, nên tôi, tuy có phần ngượng ngùng nhưng cũng không đến nỗi nào, bước đến cạnh bàn, tôi tìm lời lấp liếm:
- Chị thích những cánh hoa màu lam này lắm à? Nghe nói hình như tên nó là Đừng Quên Tôi phải không chị?
Cô ta nhìn tôi, thong thả đáp:
- Tôi thích loài hoa cánh lam vì nó hiếm, với những loài hoa thường thì tôi không ưa. Hơi nhíu mày Khởi Khởi lại nói - Hoa này có phải là tên Đừng Quên tôi hay không thì tôi không biết, vì tôi có phải là nhà Thực vật học đâu?
Tôi ngước mặt lên thầm nghĩ, tốt nhất trở về phòng mình nằm sướng hơn. Nhưng bỗng nhiên cô ta liệng bút đi, rửa những vết dầu sơn trên tay, đoạn quay sang tôi, đôi mắt mơ màng nhìn tôi chăm chú. Cô ta đang đò xét tôi chăng? Ngẩng đầu lên, tôi cũng ngắm Khởi Khởi. Trời ơi! Nàng quá đẹp, đẹp đến độ khiến người ta mê mẩn. Nếu tôi là con trai, có lẽ tôi sẽ vứt bỏ tất cả để theo đuổi nàng. Bỗng nhiên nàng nói:
- Chị giống cha hay giống mẹ?
- Theo tôi nghĩ, có lẽ giống mẹ tôi hơn. Tôi đáp và tiếp - Tôi thấy chị cũng thế.
- Đúng vậy. Nhưng tôi thích được giống cha hơn. Khởi Khởi trả lời.
- Sao vậy? Tôi hỏi - Mẹ chị đẹp mà chị còn đẹp hơn nữa mà!
Nàng nhìn tôi một lúc, sắp xếp dụng cụ, giấy bút xong nói:
- Chị có để ý cha tôi không? Ông ta đẹp trai lại có cá tính cứng cỏi, bất khuất giống nhu cây tòng cao vời vợi, còn mẹ tôi? Nàng cúi đầu xuống suy nghĩ một lúc - Người giống như những cánh hoa vàng trong phòng của chị.
Nghĩ đến sự so sánh của Khởi Khởi, tôi thấy có đôi phần đúng. Giáo sư cứng cỏi thắng thắn, còn bà Nghị thì quá yếu đuối. Sự kết hợp giữa hai người là cả một sự lạ lùng, phải chăng có một sức mạnh siêu việt nào đó an bài tất cả mọi việc ở đời nầy?
Có lẽ vì thấy tôi không nói gì cả nên Khởi Khởi cũng yên lặng theo, nàng tỉ mỉ dọn dẹp bút, giấy và dầu sơn, trong khi tôi rỗi rảnh tựa lưng vào ghế, thuận tay với lấy quyển sách để trên bàn lật ra xem, đó là quyển tốc họa của Khởi Khởi.
Tấm đầu tiên là bản phác họa giáo sư với đôi chân mày rậm, râu hàm, tóc rối, mắt quắc thật sống. Bức thứ hai là cảnh hoa viên, bức thứ ba khiến tôi chăm chú nhìn, đó là gương mặt đàn ông trán rộng, mắt to, càm vuông, đôi mắt nghiêm nghị đúng là Trung Đan. Lật thêm vài trang tôi thấy một cánh hoa màu lam nhạt, khung giấy trắng bên cạnh có tuồng chữ của Khởi Khởi với mấy hàng:
Đừng bóp nát những cánh hoa này, Anh có biết nó mang tâm sự gì trong ấy? Đừng vứt đi cánh hoa xanh nhạt, Vì anh phải biết nó vẫn có trái tim. Cũng đừng bảo rằng chúng ta chưa hề biết nó. Vì nó mang tên “Đừng Quên Tôi”!
Tôi chăm chú nhìn hàng chữ, rồi cánh hoa xanh nhạt, bỗng nghĩ vẩn vơ.
Trong lúc tôi còn đang xuất thần thì Khởi Khởi chạy vụt đến, giựt lấy quyển sách trên tay, đôi mắt xinh đẹp kia giận dữ nhìn tôi:
- Chị làm gì thế?
- A! Tôi hoảng hốt - Xin lỗi, tôi không cố ý, tôi lật thử xem cái gì đấy mà.
- Lật thử xem à? Cô ta la to - Bộ mẹ chị không dạy chị là không nên tự ý lấy đồ của người khác xem hay sao?
Thái độ ngạo mạn, tàn nhẫn của Khởi Khởi khiến tôi giận dữ: tôi đứng thẳng người lên, không thể đè nén được cơn giận trong lòng trào ra, cảm giác bị sỉ nhục làm tôi cứng cỏi:
- Mẹ tôi dạy tôi nhiều thứ lắm chứ, nhất là phải biết thương người phải làm cách nào để thành người. Mẹ tôi nói, con đừng bao giờ chê cười người vì như thế người ta sẽ mắng vào mặt con. Nếu con thành thật đối đãi thân tình thì chẳng bao giờ người ta tệ bạc với con. Nhưng lúc nào con cũng phải biết rõ người, vì có một hạng người không có trái tim, họ không biết phân biệt thế nào là sự đùa bỡn thế nào là sự thành thật.
Cô ta ưỡn ngực về phiá trước, trừng mắt nhìn tôi một lúc lâu rồi nói:
- Chị quả có người mẹ tốt, bà ta đã dạy cho chị biết là có một giống người không có trái tim dùng oán để báo đức phải không? Tôi nghĩ không có một người họ La nào trong nhà nầy lại không tốt với chị cả.
Tôi đỏ bừng cả mặt nhìn cô ta. Tôi biết câu nói của cô ta như thế còn nhẹ lắm, cô ta có quyền nói thêm những câu nặng nề khác nữa mà. Thái độ của Khởi Khởi như tát vào mặt tôi “Này Ức My, mày đừng quên rằng mày là đứa bé mồ côi mà nhà họ La này đã cho ở đậu”!
Tôi ứa nước mắt bỏ chạy ra cửa, vì chạy quá nhanh tôi đã va vào một người làm sách vở bắn tung rơi rải đầy đất, người ấy nắm lấy tôi:
- Ức My, lại cũng cô, cô làm gì chạy nhanh thế?.. Rồi như ngạc nhiên - Cô làm sao thế hở...?
Tôi đưa tay quẹt ngang mắt. Biết rằng nếu muốn khóc chỉ nên đợi lúc trở về phòng đã. Tôi lấy lại điệu bộ ngay ngắn gượng cười nói:
- Không, đâu có gì?
Hắn chăm chú nhìn tôi, đôi mắt tò mò dọ hỏi, hắn gật gù nhỏ nhẹ nói:
- Khoan đã đợi tôi hỏi rõ ràng xem tại sao?
Tôi lắc đầu trước đôi mắt xúc động của hắn:
- Không, không có chuyện gì hết.
Nói xong tôi cúi xuống nhặt những quyển vở, hắn cũng cúi xuống phụ nhưng các quyển vở đã lượm hết. tôi thấy một vật rớt ra từ một quyển sách, đó là vật mà tôi đã nhìn thấy trong phòng của Khởi Khởi - Một cánh hoa ép màu xanh.
- Cái nầy là cái gì vậy?
Hắn có vẻ hơi bất mãn:
- Ờ, Khởi Khởi đó, lúc nào nó cùng ép hoa trong vở, tôi cũng không biết hoa gì!
Nói xong, hắn lấy cánh hoa và bóp nát, vo tròn lại sắp sửa vứt đi. Tôi lặng người, và đột nhiên thốt lên những câu thơ ban nãy.
- Ức My cô đang đọc cái gì đó?
Hắn hỏi, đoạn nhìn tôi dò xét.
- Việc học đã làm cô mệt mỏi lắm phải không? Cô cũng nên nghỉ ngơi một chút, để chiều thứ bảy này tôi mời cô xem hát bóng, xong chúng ta sẽ bát phố. Tôi lúc nào cũng muốn.. Hắn bỗng thành khẩn nhìn tôi - Muốn mua tặng cô vài bộ áo quần. Ức My, cô có nghi ngờ sự thành thật của tôi chăng?
Tôi nhìn hắn. Tôi làm sao nghi ngờ hắn được? Đôi mắt hắn quá thành khẩn, lời nói lại ôn tồn thân mật. Những giọt nước mắt tròn mi, tất cả cảnh vật chung quanh như mờ hẳn. Hắn kinh ngạc:
- Ức My, tôi đã làm cho cô buồn đó à?
- Không phải vậy, Trung Đan! Tôi nói, vẫn không quên nhìn hắn - Tại sao anh lại quá tốt với tôi như vậy? Ai cũng...
Tôi bỗng ngưng bật. Hắn nghi ngờ:
- Thế ai đã hiếp đáp cô?
- Không, không có ai cả.
Hắn lại đăm đăm nhìn tôi:
- Vậy thì cười lên đi chứ Ức My, tôi biết cô không phải là đứa con gái đa sầu, đa cảm, đúng không? Hãy nghe tôi nói Ức My, cô không phải là người cô độc. Hắn lại nhìn tôi cười - Cuộc đời tôi với cô giống hệt nhau, nhưng tôi không bao giờ để cho nỗi buồn lấn át tôi cả.
Tôi gật đầu bước về phòng. Tôi sẽ không bao giờ buồn nữa, thật vậy, vì tim tôi đang hát một bản nhạc vui.

Danh sách chương của Cánh hoa chùm gửi

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h