Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 17:50 ở Hà Nội
 

Buổi Yêu Em - Chương 4

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  492

Lưu Ly vươn vai dậy . Suốt mấy tiếgn đồng hồ vật lộn với sổ sách, với chi chít những con số chi thu viết nhu cua bò, con mệt dữ cả người, nhung được phụ giúp cho ong Noi, Ly thấy vui Càng nghì Lưu Ly càng thương Noi, Ông già rồi mà còn phải quáng xuyến bao nhiều việc . Tiền bạc làm ra ong chả dám ăn xài gì cho riêng mình . Tất cả ky cóp ong gởi lên cho gia đình cô . Chính nhờ số tiền hàng năm gần cả năm sáu chục triệu này mà ba má cô đã làm nên sự nghiệp ở đất Sài Gòn không phải dễ bon chen,kiếm sống Từ trước đến giờ, trong gia đình cô không ai quantâm nghì xem, để có những món tiền triệu gởi lên hàng năm, ong Noi phải vất vả làm những việc gì ? Ba mẹ coi đó là bổn phận, là trách nhiệm của nội, anh Đoàn cứ chờ có tiền gửi lên là xốc tay xin me để phun phí . Ngay cả Lưu Ly cũng thế, cô chỉ nghe với bạn bè làm ăn rằng:
- "Ông nội chúng giàu lắm, ruộng vườn cò bay thẳng cánh, tiền của thừa mứa, ăn đến ba đời cũng chưa cạn" là... an tâm xài tiền Mẹ nói đúng một phần thôi . Đúng là đất đai nhà cô rất nhiều, nhung nếu không lao đô,ng, không vất vả trông coi, quản lý chừng một tháng thoi, sẽ mất trắng thu hoạch thôi . Có về ở đây, Lưu Ly mới biết tiền ong Noi làm ra không phải đơn giản nhung mẹ từng cao hứng khoe khoang . Năm nay NOi đã yếu, ong cần có người phụ giúp để sau này có người kế thừa cong việc ong đang làm . Ba mẹ, anh Đoàn chắc chắc không đời nào về đây rồi . Ly biết trong thâm tâm mẹ, ong Noi mà nằm xuống bà sẽ bán đất đai cả Với ong Noi, đất đai là máu thịt, nhung với mẹ, với anh Đoàn, thậm chí cả với ba, nó chỉ là những con chỉ số hecta diện tích đất hoặc những con số được tính bằng vàng nếu đem đất bán đi Tự dưng Lưu Ly thấy lòng nặng trĩu, cô không muốn đất đai này thuộc vê `người khác . Cô muốn có một nơi gọi là quê hương và chẳng nơi nào đẹp hơn chốn này đâu . Nhung nếu ong Noi không còn nữa, thi Ly cũng chẳng còn quê hương . Ôi ! Buồn thật Thở hắt ra một cái, Lưu Ly vừa thơ thẩn rảo quanh vườn vừa tận hưởng mùi hương của hoa bưởi, hoa nhãn, và của nhiều thứ hương hoa trái khác mà cô không phân biệt được, tất cả những mùi hương đó cứ thoang thoảng trong gió, vương vào tóc, quấn quýt vào chân Lưu Ly Có lẽ đây là hương đồng cỏ nội nhu người ta thường nói . Cô buâng khuân với khám phá của mình rồi típ tục lang thang Mùa này có nhiều nấm mối . Hôm qua dì Tam đã cho Ly thưởng thức món "nấm mối nướng lá cách" ngon đặc biệt rồi . Sẵn rảo quanh vườn sao không tìm xem có được tai nào không nhỉ . Nghe nhỏ Đào thì thào với dì Tam rằng :
- Ngoài vườn xoài nhiều lắm, không ai dám ra hái...
Lưu Ly chớp mắt . Qua cây cầu khỉ kia là những gốc xoài rồi . Tại sao không tới để xem rộng cỡ nào . Đây cũng là đất của mình mà ! Sợ gì ? Tự trấn tĩnh mình xong, Lưu Ly nắm tay vịn, chậm chạp lần qua cầu . Nước đang lớn nên cái mương nhu rộng hẳn ra . Cô nghịch ngợm thò chân xuống khuấy, nước mát rượi . Nghe động, mấy chú cá thòi lòi nằm trên bờ chảy tỏm xuống mương . Lưu Ly thích thú cất tiếng cười trong veo làm con chim chích choè đậu trong lùm dừa nước hết hồn bay vút trên cao Qua khỏi mương đúng là vườn xoài . Mùa này cay đang thay lá . Trên mặt đất, lá già rụng nằm che lớp dày . Đêm qua mưa dầm nên Ly đạp trên lá vàng mà không nghe tiếng vỡ giòn khô nào nhu cô từng tưởng tượng Khoảng vườn này thật rộng, Ly độ chừng phải có hơn 30 gốc xoài là ít . Xoài Hà Noi rất ngon, mùa nào ong cũng cho người mang lên Sai Gon mấy cần xế . Khong chỉ riêng xoài, mà hầu nhu... " mùa nào thức nấy" cam, buoi, quít, sầu riêng, măng cụt, chả thiếu thứ gì . Nhung những thứ cây này hầu hết trồng trên cồn, vậy mà lần đó mẹ đã xúi ba về khuyên Noi bán phần đất bên cồn đi . Để lấy tiền hùng hạp mở công ty trách nhiệm hữu hạn May mà noi không chịu, nếu nhu Noi đồng ý, số tiền ấy cũng tan thành mây khói, vì công ty đó làm ăn lỗ lã, dẹp tiệm mất tiêuÔi ! Nhớ làm chi những chuyện đáng buồn ấy ! Lo tìm nấm đi ! Chỉ cần được vài tai nấm thôi "bà Tam trầu" cũng nễ mình roi !
Lưu Ly đến gần những gốc xoài và chăm chú tìm . Cô vẫn bước chậm và tập chung chú ý nhìn thật kỹ... Ngay mô đất hơi cao gần cái miếu nhỏ dưới gốc xoài, có gò nấm mối nằm thật ngon mắt Lưu Ly reo lên một mình nhu trẻ con:
- Hên thật !
Rồi cô vội ngồi xuống ngắm ngía những cây nấm mập tròn, trắng, đều đặn, nằm đầy cả vạt đất nhu cho(` tay Ly hái Nhiều nấm mà chẳng có gì đựng . Lưu Ly kéo vạt áo rộgn thùng thình của mình ra bỏ nhẹ từng tai nấm mềm mại vào . Cô mê mải, ham thích quên cả xung quanh . Khu vườn rộng thênh thang vẫn ào ào tiếng gió đùa vào lá . Âm thanh đó làm tâm hồn Ly thanh thản vô cùng Đang nâng niu trong tay tai nấm cuối cùng, Lưu Ly giật mình khi thấy trước mặt mình là đôi chân của một người...
Cô hốt hoảng té ngả ra sau, hai tay chống trên đất, mắt mở to nhìn lên trong sự sợ hài cùng cực Đứng ngay trước mặt Lưu Ly là một người đàn ong . Hắn ta đang chống nạnh, lom khom cúi xuốgn nhìn cô bằng tia mắt sáng rực những tia lạnh lẽo Đã biết chắc đó là người ( chơ không phải ma qủy) Lưu Ly vẫn không kịp hoàn hồn để đứng lên . Cứ trong tư thế chống tay nữa té, nữa ngồi, cô nhìn lại anh ta Gương mặt này Ly chưa gặp bao giờ, đôi mắt lạnh tanh kia cũng lạ, đôi môi mím lại trên khóe miệng rộng cũng không... quên với cô . Chắc chắn anh ta không phải là dân làm mướn của ong Noi . Vay anh ta là ai ? chẳng lẽ...
Bò thụt lùi ra sau, Lưu Ly lắp bắp:
- Anh là ai ? Làm gì ở đây vay ? KHong trả lời, anh ta thụp xuống ngồi chồm hổm đối diện với cô . Nhặt một thân nấm len, lạ gã mặt nói trổng:
- Bị phổng tay tren, tiếc thật !
Quên cả việc muốn biết gã là ại Lưu Ly bực bội gằn giọng:
- Phổng tay trên là sao ? Đây là vườn nhà toi mà ! Anh định nhổ trộm nấm phải không ? Toi la lên cho xem Gã ta nhếch mép:
- Ở đây bị trộm gà cũng chả ai thèm la, huống hồ chi ba cây nấm mốc, thứ của trời đất cho Lưu Ly bĩu môi:
- Bị ăn trộm mà làm thinh . Chắc anh điên quá !
giọng gã lạ mặt giễu cợt:
- Là người tĩnh táo, bị mất vài tai nấm cô cứ la làng cho vui . Tiếng cô la chắc vang xa lắm đó Lưu Ly trừng mắt gượng ngồi dậy:
- Anh là ai ? Là người điên nhu cô vừa nhận định Lưu Ly sững sốt:
- Cái gì ? Anh là ..là...
- Ut Tường à ? Roi cô gật gù:
- Vay mà toi nghĩ không ra . Ngoài cau Út, đâu có... trộm đạo nào dám tới chỗ này Út Tuong nhún vai:
- Còn có cô nữa chứ !
Lưu Ly chớp mắt, ngần ngừ một chút cô dịu giọng:
- Toi thành thật cảm ơn anh...
Tuong cười nhạt:
- Chỉ vay thôi sao ? Hình nhu hôm trước cô đã qua nhà và cám ơn anh Hai toi bằng cái tác tai nháng lửa rồi mà !
Mặt Lưu Ly đỏ len:
- Xin lỗi ! Toi không có ơn huệ vì với Hai Nhan hết, hàng độgn của toi chỉ nhằm tự vệ thôi Thở hắt ra một cái, cô nói tiếp:
- Khong hiểu gia đình anh và ông nội toi có mâu thuẫn gì, mà hôm đó anh Nhân lại nhằm ngay toi mà mắng tới tấp . Nếu đoán trước sẽ xảy ra phiền phức nhu thế, đời nào toi dám bước chân vào nhà anh Tuong nhìn Lưu Ly đăm đăm:
- Cô không biết chuyện gì trước kia sao ? Ly khẽ lắc đầu:
- Toi có hỏi, nhung noi không nói . Anh kể cho toi nghe được chứ ? Tuong bật cười chua chát:
- Cô tin người điên à ? Nhìn anh bằng đôi mắt dò xét, Lưu Ly thản nhiên nói:
- Anh chẳng có vẻ gì điên hết, trái lại anh Hai anh mới giống điên, và điên nặng nữa là khác . Hôm trước nếu không có người can, chắc toi bị xé xác rồi . Kinh khủng thật !
Thấy Ut Tường vẫn im lặng, cô nghieng nghieng đầu ríu rít:
- Sao suy nghĩ lâu vay, toi đang chờ anh đây nè Tuong lạnh lùng:
- Cô nên về hỏi ba mẹ mình thì hơn . Đừng nghĩ toi cứu cô là đã quên hết chuyện xưa để vội vàng kết thân, nhằm vòi vĩnh nhé !
Lưu Ly cáu kỉnh:
- Ai mà biết chuyện xưa quái quỷ đó ra sao . Toi hỏi ba, ong cũng lơ không biết . Tại sao mọi người đều dấu toi chứ . Toi có lỗi gì với cái ngày xưa ấy ? Tuong phớt tĩnh:
- Cô đừng hỏi toi . Toi không thích kể về những chuyện buồn . Cứ về hỏi người nhà cho ra . Còn tại sao họ dấu cô à ? Toi nghĩ người có tội thường dấu tội của mình, toi lại không có thói quên vạch tội kẻ khác Lưu Ly dò dẫm hỏi tới:
- Theo anh, gia đình toi có tội với gia đình anh à ? Nhung đó là tội gì ? Tuong lẫn tránh:
- Đem nấm về đi, không thôi nó héo hết !
Về nhà chẳng biết gì về chuyện muốn biết thì tức chết Làm nhu không nghe lời Lưu Ly than, Tuong tới bụi chuối gần đó, xé một tàu lá quấn hình cái phiểu, rồi nhặt nấm bỏ vào trong Vừa nhặt, anh vừa nói:
- Phía sau miếu nhiều lắm !
Lưu Ly tò mò nhìn theo Tuong . Nói chuyện với anh nãy giờ, cô vẫn không nhìn ra anh ta điên... chỗ nào . Nếu Tuong điên, thế gian này chẳng còn ai tỉnh Lò dò bước sau lưng anh, cô hỏi nhỏ :
- Miếu thờ ai vay ? Những người chết oan ở đây Tự dưng Ly rùng mình:
- Bộ nhiều người lắm hả ? Tuong chua chát:
- Chỉ ba người thoi, nhung trong đó có dì của toi Lưu Ly liếm môi:
- Toi nghe mấy người làm vườn nói có hai người mà !
Giọng Tuong đều đều vô cảm:
- Đúng là hai người đàn bà và một bào thai trong bụng . Họ chết oan nên linh lắm Thấy tự nhiên Ly bước sát theo mình, Tuong cười khẩy:
- Bộ sợ à ! Cô nên sợ người còn sống hơn mới phải . Đằng này toi thấy cô dễ quá . KHi theo toi giữa nơi hoang vắng này, chỉ vì mê nhổ nấm mối . Cho cô biết, toi không phải người tốt đâu ! Toi sẵn sàng hù cô rồi bỏ chạy đấy !
Ly hơi khựng lại vì câu mai mỉa của Ut Tường . Là con gái thành phố với bản chất mạnh dạn, tự tin, xông xáo, cô không e dè, sợ sệt bất cứ ai . Cô cũng không dễ tin người nhu Tuong nhận xét . Có điều với anh ta, Lưu Ly đã quá tự nhien, và cô chưa kịp nghĩ ra tại sao mình lại bị cuốn hút bởi anh chàng miệt vườn này . Vì tò mò trước những lời thiêu dệt nhu huyền thoại về một người điên ( nhung rõ ràng chả hề điên chút nào) . Hay vì Ut Tường đã cứu cô, nên tự nhiên trong thâm tâm Lưu Ly không hề có ý đề phòng, hoặc nghĩ xấu về anh ta, dù cô đã từng... ng độ với Hai Nhan rồi Lưu Ly dè dặt nói:
- Anh xấu với ai toi không quan tâm, nhung với toi. anh tốt là được rồi Tuong hất mặt len:
- Cô không những dễ tin mà còn nhẹ dạ nữa . Con gái thói thường đều nhu thế Lưu Ly nhíu mày:
- Nhu thế là... sao ? Tuong châm chọc:
- Tự suy nghĩ và hiểu lấy chứ sao lại hỏi người điên nhu toi ? Lưu Ly tức lắm, cô cay cú:
- Anh đau có đien, thế nhung anh bịp thiên hạ chi vay ? Tuong trừng mắt:
- một câu hỏi thật nặng ký . nặng hơn cái mạnh của cô sắp chìm xuống sông nhiều lắm !
Nghe Tuong nói thế, Lưu Ly bỗng thấy khó chịu nhiều hơn cảm kích, cô chả miếng ngay:
- Nặng là vì toi đánh trúng tẩy anh chứ gì ? Nầy ! Chuyên điên của anh có liên quan tới gia đình toi không? Chả thèm chả lời, Ut Tường ấn vào tay Ly mớ lá chuối đựng nấm, rồi lầm lũi bước đi . Đầu anh ta cúi xuống với vẻ nhẫn nhục, cam chịu làm Lưu Ly chợt thấy lòng mình nao nao kỳ lạ KHong hiểu sao cô lại bước theo Ut Tường giọng ân hận:
- Xin lỗi, nếu toi lỡ lời làm anh buồn Thấy anh ta vẫn làm thinh, Lưu Ly dịu dàng:
- Anh giận toi thật à ? Toi không cố ý chọc anh, cũng nhu gây hấn với anh Nhan Đừng theo toi nữa . Cô đi đi Lưu Ly hết hồn vì tiếng anh ta la, cô giật mình làm rớt cả gói lá chuối, nấm rơi tung toé dưới chân Mặt tái đi vì sợ, Nhung Ly vẫn lì lợm:
- Đây là đất của toi . Anh xéo đi mới phải . Anh đừng giả điên để nạt, toi không sợ đâu . Thú thật trong thâm tâm, toi vẫn xem anh là người ơn, toi rất muốn chúng ta có quan hệ nhu những người bình thường, nếu không thể là bạn nhau . Nhung tại sao anh em anh thích căng thẳng mãi vay ? Tuong hằn học:
- Toi là toi . Hai Nhan là Hai Nhan, đừng vờ chung vào một giuộc . Toi bực mình không kềm được sự nóng giận đâu Lưu Ly chớp mi, qúa đúng nhu cô nghĩ anh em Tuong không "trên thuận dưới hoà" Dì Tam kể Ut Tường từng gây gỗ với Hai Nhan . Ngược lại Hai Nhan rêu rao chuyện không có của em mình nhằm bêu xấu người khác . Gia đình họ coi bộ lộn xộn dữ . Nhung chắc Ut Tường phải bị một uất ức nào đó, nên những hành động điên khùng của anh ta thường xảy đến với những người thân trong nhà Tại sao vay nhỉ ? Anh ta có thể bị dồn nén dẫn đến khủng hoảng thần kinh lắm chứ Đang ngẩn ra với những suy đoán, Lưu Ly bỗng nghe Tuong nói tiếp:
- Hôm trước anh Nhan nói nhiều câu không đúng, xúc phạm đến cô và gia đình . Toi xin lỗi Lưu Ly ấm ức hỏi:
- Nhung anh ấy bịa ra những chuyện bẩn thỉu ấy chi vay ? Anh Nhan muốn sỉ nhục toi, hay bêu xấu anh mà cho đám dân vườn ở bển, rêu rao khắp chợ những điều không có đó Toi không thể giải thích gì với cô hết . Lúc đó Hai Nhan say, lúc nào say ảnh cũng ăn nói lung tung Lưu Ly cãi ngay:
- Ảnh không nói lung tung đâu . Trái lại Hai Nhan tỉnh táo kể một mạch tên cha mẹ, ong bà toi ra để mắng kia mà ! Anh Nhan còn nói toi...
Tuong gằn giọng:
- đừng nhắc tới Hai Nhan nữa có được không ? Lưu Ly nhún vai . Một lần nữa cô thấy nhận xét của Dì Tam Giỏi là đúng, khi bà nói :
- "Anh em nhà nó toàn thứ ma quỷ" Cô và anh Đoàn có nhiều cái không hợp tánh nhaum nhung vẫn thương yêunhau . Lưu Ly chưa bao giờ dám hổn, và anh Đoàn cũng chưa bao giờ đánh cô dù chỉ một cái cốc vào đầu . Nếu so sánh, anh em nhà cô "tình vẫn thâm nhu thủ túc " ấy chứ, đâu nhu anh em Ut Tường Quên thói muốn nói gì thì nói, Lưu Ly cười cười nhìn vẻ mặt hầm hầm của Tuong và buột miệng:
- Vay nói tới mình anh được chứ !
Bất ngờ vì đề nghị của Lưu Ly, anh ta xua tay:
- Toi có gì đâu mà nói . Nhất là nói với `một người hoàn toàn xa lạ nhu cô Lưu Ly nghịch ngợm nhìn Tuong:
- Có chứ ! Anh có nhiều huyền thoại lắm đấy Tuong lắc đầu:
- Toi không thích nói về mình Lưu Ly cong moi nũng nịu:
- Nhung toi rất thích nghe . Anh kể đi mà ! Tại sao người ta lại gán cho anh bệnh điên ? Tuong cau có:
- Thật buồn cười ! Toi chưa từng gặp ai tự nhiên đến mức vô duyên nhu cô . Cô tưởng mình là bà hoàng, muốn gì được nấy chắc . Hay là cô đã quên vòi vĩnh, nũng nịu với đàn ong con trai rồi nên vừa gặp toi cô đã đòi hỏi đủ điều Lưu Ly trợn mắt giận dữ:
- Anh nói gì nghe ghê vay ? Toi muốn biết về anh vì... vì... toi quan tâm đến người cứu mình, anh không thèm kể thì thôi . Sao lại nói nặng người ta dữ vay Tuong cộc lốc:
- Tại vì toi ghét kẻ tò mò Nói dứt lời anh ta khinh khỉnh bỏ đi . Lưu Ly đứng ngơ ra vì tức, ngẫm lại lời Ut Tường, cô thấy mình dúng là lố bịch, vô duyên chưa từng có Cô chủ quan nghĩ rằng với bề ngoài (khá dễ thuong nhu lũ bạn anh Đoàn vẫn thường khen) cộng với mồm mép lanh chanh của mình, cô sẽ khai thác được anh chàng nhà quê mang tiếng khùng khùng kia nhiều chuyện thú vị . Ai ngờ cô lại bị anh ta chơi nhiều câu điên cái đầu mất cái mặt nhu thế này Hậm hực nhìn theo Tuong khùng, Lưu Ly thở vào một cái lấy uy rồi hét len:
- Anh và Hai Nhan chả khác gì nhau đúng là chung một giuộc khùng điên ba trợn Nghĩ rằng thế nào Ut Tường cũng quay lại lên cơn với mình, nên Lưu Ly chuẩn bị bộ giò, nhung trái với dự đoán của cô, anh ta thản nhiên đi chậm chạp về phía vườn của mình nhu không hề nghe những gì cô vừa hét Lưu Ly chẳng buồn lượm lại mớ nấm mối đã bị dập nát xác xơ, cô lủi thủi bước đi với trăm ngàn thắc mắc trong đầu Ngang cái miếu, Lưu Ly bỗng rờn rợn cô không sợ, nhung lòng bất an thế nào ấy . Cấm đầu chạy một hơi về nhà, cô hào hển ngồi thở dưới gốc bưởi thơm lừng rụng trắng hoa Vừa thở, cô vừa hạ quyết tâm :
- Tối nay bằng mọi cách bi, hài,thương, cô sẽ hỏi ong nội cho bằng được những chuyện ngày xưa đã xảy ra ở đây.

Danh sách chương của Buổi Yêu Em

Mở đầuChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h