Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 08:39 ở Hà Nội
 

Buổi Yêu Em - Chương 3

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  489

Vừa đi được vài bước trong cái sân gạch tàu rộng thênh thang Lưu Ly đã bị gọi giật ngược lại vì một giọng đàn ong thô lỗ:
- Ê... ê... ê... đây... vay ? Còn đang dáo dát tìm xem ai hỏi mình, Lưu Ly đã đỏ mặt vờ nhìn trời khi từ sau hàng kiểng đặt hai bên lối vào, một gã đàn ong vận độc nhất có chiếc quần đùi ướt nhẹp xâm xâm đi tới Thấy Lưu Ly ngó lơ tận đâu đâu, gã ta cao giọng hách dịch:
- Tui hỏi kiếm ai, sao làm thinh vay ? Lưu Ly lúng túng thật sự khi phải... "giao thiệp" với người khác phái gần nhu "tự nhiên chủ nghĩa" nhu vầy . Cô tiếp tục ngó trời mây và trả lời:
- Toi muốn gặp anh Tuong T ..ui... l..à Từ... là Từ nè Lưu Ly giật mình lùi lại mấy bước . Quên mắc cỡ cô ngó chừng chừng vào gã... Quần đùi trong khi gã cũng đang nhìn cô trân trân Trời đất ạ ! Anh ta đây sao ? Đúng là... điên nặng rồi . Anh ta không có nét gì giống nhu cô tưởng tượng . Ngay cả đôi mắt cũng khác . Với đôi mắt cô từng thấy giữa cơn thập tử nhất sinh Lưu Ly bẻ bẻ những ngón tay:
- Toi đến cảm ơn anh Chỏ vào ngực mình, anh ta tỏ vẻ ngac nhien:
- Ủa ! Sao lại cám ơn tui ? Tui đâu biết cô là ai Lưu Ly dịu giọng:
- Anh quên rồi à ! Anh kéo toi dưới sông lên đó ! Nhờ có anh không thoi toi chết đuối rồi Xua xua hai tay, giọng hốt hoảng, anh chợt kêulen:
- Hỏng phải tui à nha !
Lưu Ly vừa buồn cười vừa tội nghiệp . Cô bất nhẫn khi nghĩ ra gia đình bà Hà nổi tiếng giàu nhung lại nỡ cho người con bệnh tâm thần ăn mặc tệ qúa . Có lẽ suốt ngày anh ta chỉ mặc độc nhất cái xà lỏn này đi rong khắp vườn . Cũng nen... Lưu Ly chớp mắt:
- HÔm trước chính anh cứu toi mà . Anh quên roi sao ? Anh ta lắc đầu lia lịa:
- Cậu Út có cứu cô chứ không phải toi . Toi là Từ... là Từ... Hồi nãy toi tưởng cô hỏi tui, ở đâu ai cũng gọi "ổng" là cau Út, chớ đâu dám kêuđích danh nhu cô Lưu Ly buột miệng:
- Ghê vay sao ? Vay ổng đâu rồi ? Hất mặt về phía ngôi nhà đồ xộ quét vôi trắng toát . Từ cụt ngủn:
- Trong á !
Rồi anh ta xăng xái gọi to:
- Cau Út oi cau Út, có khách Nhìn Lưu Ly bằng cặp mắt tò mò, Từ hỏi:
- Cô là cháu Noi ong chín từ thiện hả ? Ly gật đầu, cô nhóng nhóng về phía cánh cửa kiếng mở hờ vơ"i vẻ sốt ruột, thấy vậy Từ lại rốgn lên to:
- Cau Út ơi...
một dáng người cao lớn từ trong khệnh khạng bước ra . Chẳng cần nhìn tới Lưu Ly, anh ta văng tục:
- Me... làm gì mày réo dữ vay ? Bộ móc mương hả ? Từ khúm núm:
- Da... cháu ong chín tìm cau Út Lừ đôi mắt đỏ ngầu về phía Lưu Lỵ Một hồi khá lâu anh ta chợt nhếch môi đểu giả:
- Trong cô cũng ngon lành đó chứ ! Nghe kể hôm đó em với thằng Tuong tình lắm mà . Bộ mới và ba hôm, không gặp, đã nhớ hay sao phải qua đây tìm nó vay ? Lưu Ly ngạc nhiên vì những lời bất ngờ khó nghe này . Cô nhíu mày lắp bắp:
- Anh nói gì ? Toi không hiểu nổi !
Bật cười hô hố nghe thật khả ố , gã đàn ong bỡn cợt:
- Giả bộ ngây thơ hoài . Nói rõ ràng từng chữ mà còn không hiểu ., Hay muốn anh Hai đây nhắc lại nghe cho... sưng lỗ tai ? Lưu Ly đứng sượng trân, cô khogn tưởng tượng mình lại rơi vào tình huống này . Gã xưng "Anh Hai" chắc là Hai Nhan . Tại sao gã lại nói năng kỳ thế ? Hình nhu gã dang say rượu thì phải . Đôi cô với người say cằm bằng phần chắc là thua Ném tia nhìn đầy ác cảm về Hai Nhan, Lưu Ly bĩu môi rồi quay lưng bước đi . Vừa được hai ba bước, cô đã nghe hắn chửi:
- Mẹ ..nhà tao đâu phải chợ để ai muốn vô thì vô, ra thì ra . COn nhỏ kia, đứgn lại coi !
Lưu Ly giận nóng bừng cả người, cô dằn gót thật mạnh và chả thèm nhìn lại . Ai ngo(` chưa ra tới cổng Ly đã bị nắm vai kéo l.ai Đang loạng choạng xuýt té, Lưu Ly nghe Hai Nhan noi nhu gầm vào tai:
- Còn nhỏ mà đã khinh người . Cho mà biết chỉ có Hai Nhan này mới có quyền trề môi, phải nhổ vào mặt kẻ khác . Nhất là hạng nhu nhà... Chín Truc bọn bây . Về Sai Gon nhớ nhắn vợ chồng Hai Trịnh, Tư Lan . Hai Nhan này còn sống, thì vợ chồng nó đừng hòng trở lại mảnh đất này . Bọn bây từ già tới nhỏ đều là chó ráo . Chó hết ráo ! Nghe rõ chưa ?> Lưu Ly tái cả mặt, tay chân cô run lẫy bẫy vì tức . Lần đầu tiên cô bị người ta réo tên ong bà, cha mẹ ra chửi Cô gào to:
- Khong được nói động tới ong bà cha me .toi Hai Nhan lừ đừ tiến lên là Lưu Ly phái? thụt lùi:
- Tao chửi con mẹ Tư Lan . Mụ ấy là điêm chà ! Trông mày giống con gái mẹ lắm . Hừ ! chắc cũng rặc ròi đỉ thoả, vờ té sông để làm quên với thằng Tuong chớ gì ? Mày định... câu thằng ba trợn đó làm chi vay ? Lưu Ly uất nghẹn, cô giận đến mức không biết giận là gì . Mím môi l.ai, Ly giáng một bạt tai vào bộ mặt nham nhở đỏ bừng vì rượu của Hai Nhan . Cô tát mạnh đến mức lòng bàn tay buốt rần lên nhu vừa bị khẽ thước bản Cú tát bất ngờ của Ly làm Hai Nhan tĩnh ra . Hắn xoa xao gò má rồi khiến răng:
- Con qủy cái . Phên này tao cho mày lết về nhà Lưu Ly hoảng hồn vía vì đôi mắt tóe lửa của Hai Nhan, cô đứng nhu trời trồng . Chưa biết ứng phó ra sao thì Từ đã ôm cứng hắn ta lại:
- Cô chạy lẹ đi ! Ổng say rồi nguy hiểm lắm !
Hai Nhan vừa vùng ra vừa chửi rủa rân trời . Sau vườn có người nghe ồn túa ra . Họ kéo gã bợm nhậu cô hồn vào, trong lúc Lưu Ly chạy thục mạng về nhà mình Vào tới phòng khác, thả phịch người lên salon rồi Ly vẫn chưa hoànghồn . Tim đập thình thịch . Cô vừa vuốt ngực vừa nghe bên nhà Hai Nhan tiếng la hét, đập đồ y nhu tiếng đêm đầu về đập cô đã nghe vang lên từng hồi . Lưu Ly rùng mình . Hai Nhan không hề điên mà còn hung hăng, dữ tợn thế kia, thì nói gì tới Út Tuong lúc lên cơn . Nhà hắn còn dám đốt, huống hồ người ta . Nhung tại sao hôm đó gã khùng ấy lại :
- "Xã thân cứu mình " nhỉ ? Chưa bớt mệt, Lưu Ly đã nghe tiếgn chân chạy vô thình thịch, rồi tiếng bà Tám la hớt hải:
- Trời ơi ! "May Nguoi" vừa làm trò trống gì ở bển vay ? Bóp bóp lòng bàn tay còn ửng đỏ, Lưu Ly hả hê trả lời:
- Con vừa tát vào mổm con chó điên ở bển Úy thánh thần ơi ! Tại sao lại nhu thế ? Lưu Ly hất mặt len:
- Tội gì con phải... khai với dì, trong khi chuyên lớn, chuyên bé trong nhà dì đều giấu con Nuốt nước bọt xuống bà Tam lăng xăng:
- "May Nguoi" gây sự với Hai Nhan là rắc rối lắm . Nó là qủy sống ở miệt này đó Tại con qủy sống đó chửi cha, mắng mẹ, nói nặng ong Noi con ? bà Tam làm thinh,lát sau bà nhăn nhó hỏi nhu than :
- "May Nguoi" qua bển làm chi cho rộn ? Con qua tìm Út Tuong chứ có tìm Hai Nhan đâu . Tự nhiên thấy con, hắn róng họng sủa lên từng tràng nghe thật kinh dị Lưu Ly lạnh lùng nhấn mạnh:
- Con chưa bỏ qua chuyên này đâu . Phải hỏi Hai Nhan cho ra lẽ mới được . Con phải hỏi tại sao hắn đã nhục mạ cha mẹ con,trong khi mấy chục năm nay hai người chả hề ở đây ngày nào . Hắn nói con giống mẹ là nghĩa gì . Bộ hắn biết mẹ con sao ? Bà Tam cương quyết:
- "May Nguoi" không được làm nhu thế Lưu Ly ung dung bảo:
- Vay thì dì Tam nói đi . Những thắc mắc của con chắc dì Tam biết, nếu kong muốn con qua bển... quậy Hai Nhan, dì phải kể mọi việc...
Bà Tam ngắt ngang:
- Toi già nhung chưa có lẫn . "May Nguoi" đừng khích vào, toi chả biết gì để kể cả Ngần ngừ một chút bà Tam hạ giọng:
- Lần này ổng sẽ cho "may người" về Sai Gon ngay . Toi dám chắc nhu vay Lưu Ly vội vàng xuống nước:
- Dì Tam ! Đừng mách ong Noi nghe Hừ ! Ai thèm nhiều chuyên . Chỉ sợ giờ này ổng đủ biết "may người" làm trò khỉ gì rồi ấy chứ !
Làm sao ong NOi biết nhanh thế !
Ba Tam nhếch môi:
- Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa . "May Nguoi" dám đánh Hai Nhan, tiếng tăm chắc lừng lẫy khắp xứ này rồi . Ở đây đâu nhu đất Sai Gon, ai làm gì mặc ai . Họ sẽ đồn tùm lụm có một nói thành một0, họ sẽ rủ nhau tới coi mắt "may người" bây giờ đó !
Lưu Ly trố mắt:
- Trời đất ! Có ba cái vu đó nữa sao ? Ba TAm nhai trầu chóp chép:
- Cách đây mấy hôm toi ra chợ, thiên hạ cứ hỏi xa hỏi gần về "may người" hoài, toi đến phát bực . Họ dựnd chuyên tài hết sức...
Lưu Ly tò mò:
- Họ dựng chuyên gì chứ ? Ba Tam liếc Lưu Ly một cái:
- Họ bảo, họ bảo:
- May người với Ut Tường hẹn nhau ra ngoài miếu để hú hó, vì chỗ đó vắng . Khi nghe bác Ba đi kiểm tra vườn la lên vì tưởng ăn trộm . Hai người mới nhảy đại xuống sông diễn tuồng kẻ té ghe, người cứu mạng . Họ còn đồn khi bác Ba thấy hai người dưới bùn thì kẻ nằm tren, người nằm dưới, quần áo... đâu mất hết trơn Lưu Ly nhảy dựng nhu... ng phải lửa . Cô lắp ba lắp bắp:
- Vô lý tột cùng, vô lý quá sức tưởng tượng vay mà họ cũng nói ra được . Con có biết Út Tuong mặt mũi ra sao đâu . Vả lại hắn ta điên . Họ nói coi nhu thế đúng là sỉ nhục . Con nhất định phải... phải...
Ba TAm bĩu môi:
- Phải làm gì ? "May Nguoi" định bịt mồm hết dân ở đây à !
Lưu Ly im lặng, cô nhớ tới những lời Hai Nhan nói khi vừa gặp mặt cô . chả lẽ anh ta cũng tin dư luận ? Vô lý ! Hai Nhan thừa biết không phải thế, sao anh ta lại nói nhu thật vay ? Đưa tay lau mồ hồi rịn trên trán Ly cau mày suy nghĩ . Có bao giờ vì thù gia đình cô, Hai Nhan lợi dụng thằng em điên khùng của mình để dựng lên một câu chuyên tồi tệ hòng bêu xấu Lưu Ly và ong Noi không ? Với tính cách của hắn, chuyên gì lại chẳgn có thể xảy ra Lưu Ly nhìn bà Tam:
- Dì có hỏi họ coi ai kể câu chuyên dối trá ấy không ? Đám thợ của Hai Nhan Lưu Ly buột miệng:
- Đúng là đê tiện ! Hắn lợi dụng cả thằng em khùng của mình để hạ nhục người khác Ba TAm chợt nhếch môi:
- Đó là em nó, nó nói gì người ta chẳng tin . vì ai mà Út Tuong điên tớ i mức độ nào . Anh em nhà nó toàn thứ ma qủy . Nếu hôm trước biết "may người" là con cau Hai Trịnh, chưa chắc thằng khùng ấy cứu "may người" đâu Lưu Ly tư lự:
- KHùng mà biết cứu người, số con cũng lớn ấy chứ !
Ba Tam cười nhạt:
- Điên cũng ba bảy thứ điên . Ut Tường điên theo cách riêng của nhà nó . Bọn đàn ong bên ấy toàn ba thứ độc địa, nên thằng này điên cũng lạ đời hơn ai Vay anh ta điên ra sao ? Ba Tam kể một hơi:
- Đốt nhà, gây gỗ với anh trai . Nghe nói có lần nó làm sao đó mà ong Sáu Tiến bạn ba nó, té sông suýt chết Lưu Ly ngạc nhien:
- Ủa ! Hắn toàn lên cơn với người thân hong vay ? Thì tại họ Ở gần đó . Bởi vay mấy năm sau này, Ut Tường đau có ở nhà Thấy bà "trầu" Tự nhiên thích noí chuyên thiên hạ, Lưu Ly không bỏ lỡ cơ hội tò mò Cô gật gù ra vẻ chuyen:
- Chắc họ đưa anh ta vo nhà thuong Biên Hoà ? Nghe nói cho nó lan núo ở với thầy , KHong biết hết hong mà từ khi về tới nay Ut Tường không chịu ở trong nhà mình Vay anh ta ở đâu ? Bà Tam nhún vai:
- Ở nhà ngoài bờ sông hay trên mấy cái bè nuôi cá ba sa, cá bống tượng của một người làm công trước đây cho nhà nó . Lạ một điều là nó hạp với lãi Năm Kha này nên ở đó mà không hề quậy phá . Còn lão ta làm nhu có người khuất mặt độ, nên tự nhiên trúng số dựng mấy cái bè cá, làm ăn ngày càng phất, thấy mê Lưu Ly cười:
- Dì cũng tin mấy chuyên nhãm nhí đó sao ? Làm ăn có thời thì phất lên mấy hồi . Qua cách nói của dì thì "Tuong khùng"... độ cho lão Năm Kha phải không ? Đúng là miệng lưỡi thiên hạ, thiêu dệt trăm ngàn chuyên . Ở đây chưa hết một tuần, con đã nổi tiếng vì anh ta . Thật vừa bực mình, vừa tức cười . Chỉ tiếc là con chứa thấy mặt gã ấy để xem có xứng với mình không, mà dân ở đây lại ghán ghép nhu thế !
Ba Tam xua tay:
- Trời ơi ! Gặp nó làm chi ! Mang tiếng bao nhiêuđó chưa đủ sao ? Nhìn Ly một cái, bà nói tiếp:
- "May Nguoi" mẹ cái nước coi thường dư luận, đã muốn gì phải làm cho được mới thoi Lưu Ly ngạc nhien:
- Dì biết gì về mẹ con mà nói ? Toi không biet nhiêuvề bà ấy, nhung toi nghe bà chủ nhận xét :
- Mẹ con là người thủ đoạn, bất chấp dư luận, cái gì đã muốn sẽ làm cho kỳ được . Nhận xét ấy đã hơn hai muoi năm rồi, toi vẫn còn nhớ nhu in. Lưu Ly chợt la lên phẫn nộ" Con không hề giống mẹ và cũng không muốn giống mẹ, Dì nói sai rồi !
Qúa bất ngờ vì phản ứng của Lưu Ly, Ba Tam đứng ngớ ra nhìn cô vùng vằng đi một nước . Chút ác cảm lau nay đè nặng trái tim bà bỗng tiêu tan đâu mất . Thật lòng bà không ưa Lưu Ly vì ghét mẹ con bé . Thái độ vừa rồi của Ly làm bà hẫng khi biết con b e có mâu thuẫn với mẹ ruột . Nguoi đàn bà ấy không phải mẫu phụ nữ nhân hậu, nhung hùm dữ không nỡ ăn thịt con . Bà ta đã làm đến nỗi con bé bỏ phố xá, về quê sốgn với ong NOi thế nhỉ ? Bà chợt ân hận vì hổm rày đối sử với Ly quá lạnh nhạt, đầy ác cảm . Đúng ra ba mẹ nó làm nhiều chuyên có lỗi, chớ nó có tội tình chi . Phải sửa đổi cách đối xử với Lưu Ly mới được Gật đầu nhu tự hứa với lòng, ba Tam tê tái bước xuống bếp . Hôm nay phải làm món gì đó thật đặc biệt cho Lưu Ly biết tài của Tam Giỏi này !

Danh sách chương của Buổi Yêu Em

Mở đầuChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h