Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 12:11 ở Hà Nội
 

Bích Vân Thiên - Chương 2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  394
Trên đường về, Vân vẫn bị dấu hỏi về chuyện "sống để làm gì" vậy hở? Thẫn thờ lên xe lại xuống xe, mãi đến lúc về đến cổng cư xá Vân mới tỉnh hẳn. Chỉ có mẹ, phải ta phải nhờ đến mẹ, kẻ đã tạo ra đời sống ta, sẽ xác định sự hiện hữa và giải thích rõ ràng.
Ôm chồng vở của đám học sinh ngoan ngoãn, Vân bước nhanh vào thang máy. Sự vội vã khiến nàng va phải một người đứng sẵn trong buồng thang máy. Chồng vở rơi vãi xuống đất.
- Làm gì mà bít lối như vậy, nép một bên không được sao để người ta phải rơi đổ thế này?
Thói quen chua ngoa không đợi xác định đối phương, Vân đã lớn tiếng hùng hổ, gã con trai lui về sau mấy bước:
- Ồ! Xin lỗi, Xin lỗi cô! Tại tôi không ngờ cô lại xông vào buồng thang máy nhanh như đầu chiếc xe hỏa vậy.
Giọng nói khá quen thuộc. Tiểu Y Vân ngỡ ngàng ngẩng đầu lên. Gã con trai nhìn nàng xa lạ, rồi cúi xuống lượm vở. Tim Vân đập mạnh. Chàng đây sao? Thật sao? Thân hình gầy cao lỏng khỏng, xuề xòa với chiếc pull đỏ, quần ống rộng... Vẫn tác phong ngày nào. Đôi mày sậm, đôi mắt rực sáng và nụ cười bâng quơ trên môi. Vân mở to mắt.
Gã đã lượm xong vở, đứng lên trao cho Vân:
- Cho tôi xin lỗi một lần nữa nhé. Cô lên tầng thứ mấy?
Đúng rồi! Chính chàng! Tim Vân muốn ngừng đập. Sao chàng chẳng nhìn ra được ta? Mấy năm rồi? Ngày Thiên rời khỏi Đài Loan, Vân chỉ 15 tuổi, một nữ sinh tóc ngắn đệ nhất cấp, chẳng vương vấn được gì trong tim chàng. Chỉ có chị Hà - Tiêu Y Hà, "Công chúa ngủ trong rừng", bà chị lúc nào cũng được chàng ca ngợi. còn Tiêu Y Vân? Chỉ là "nhóc con" ! "Công chúa ngủ trong rừng" bây giờ đã là mẹ, còn "nhóc con" ngày nào thì nay cũng đã là cô giáo - Dù chỉ là cô giáo trong một ngày. Thế còn chàng? Vẫn như ngày xưa, thời gian như chưa hề làm hao mòn tuổi trẻ.
- Cô này. Chàng mở miệng, đôi mắt tinh nghịch dò xét - Hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải?
- Cái gì? Máu ranh mãnh lại chảy trong tim - Tôi nghĩ hình như chưa thì đúng hơn.
- Vậy à? chàng làm bộ gãi đầu - Có lẽ tôi lầm, trông cô giống cô em gái của ông bạn tôi quá.
- Hừ! Vân lạnh lùng ôm lấy chồng vở, quay mặt ra phía cửa thang - Ông làm ơn nhấn nút lầu năm giùm tôi.
- May quá! Tôi cũng lên lầu năm.
Ai lại không biết anh lên đấy, Vân bậm môi. Biết ngay là sẽ lên nhà tôi mà, tìm anh cả. Hình ảnh đám Tứ Quái ngày nào lại hiện ra trong óc Vân. Chàng và anh cả là hai cây cột trụ nghịch phá nhất trường. Bây giờ, họ sắp tụ hội. Nhưng lạ quá! Tại sao chẳng nghe anh cả nói gì đến chuyện về nước của chàng?
Thang đã ngừng chạy.
- Cô làm ơn cho hỏi, nhà số 5F đi về hướng nào?
Chàng hỏi. Vân tròn mắt, vẫn ra vẻ xa lạ:
- Ông một mình tìm không được sao, phải hỏi?
- Ồ, xin lỗi! Nụ cười khó giận lại nở trên môi - Tại tôi tưởng cô biết đấy chứ.
- Không biết gì hết.
- Vậy thì xin lỗi một lần nữa. Chàng nháy mắt, làm bộ hạ thấp giọng đủ để Vân nghe - Hôm nay xui thật, ra đường gặp ma quỷ gì không.
Chàng giả vờ rẽ sang một hướng khác, Vân tức lý:
- Ông kia, đứng lại!
Chàng đứng lại, ra vẻ ngạc nhiên:
- Cái gì nữa đây?
Vân trừng mắt:
- Tại sao ông chửi người ta?
- Tôi không ngờ tai cô lại thính như vậy. Nhưng tôi có chửi cô cái gì đâu?
- Ông nói ông gặp ma quỷ, không phải là ông muốn chửi tôi đó sao?
Anh chàng nhún vai:
- Tôi nói tôi gặp ma quỷ, chứ có bảo cô là quỷ đâu?
Vân tái mặt:
- Ông là quỷ chứ ai nữa mà nói.
Chàng quay trở lại, đứng chắn ngang mặt Vân:
- Thôi đừng đóng trò nữa, nhóc con ạ!
Giọng nặng và ồ ề, thật xúc động:
- Cô vừa bước chân vào thang máy là tôi đã nhìn ra ngay. Nhóc con! Không ngờ nhóc con lại mau lớn thế này.
Mắt Vân tròn xoe:
- Ông cũng vậy, ông lãnh tụ đảng Tứ Quái "cao bằng trời", ông cũng đóng kịch khá lắm chứ!
- Ợ. ớ, cái gì lại cao bằng trời?
- Thôi đừng đóng kịch nữa ông ơi. Vân cười to - Lúc xưa ông có biệt danh là Thiên Hảo Cao (cao bằng trời), anh cả là Phong Tại Tiêu (gió đang rít). Ngoài ra còn hai ông nữa, một ông là Vũ Trung Nhân (người trong mưa). Chính ông Vũ Trung Nhân này đã hớp hồn chị Hà khiến Thiên Hảo Cao buồn tình bỏ ra ngoại quốc.
Mặt chàng đỏ như gấc:
- Á...á, cái cô này vẫn không bỏ được cái tật chua ngoa, nói năng tầm bậy tầm bạ, đè xuống đánh mấy roi bây giờ, lớn mặc lớn.
- Không được! Không được!
Vân vừa hét vừa chạy, sách vở lại được dịp đổ đầy trên đất.
- Đấy, bắt đền đấy, anh đến đâu là như sao chổi trên đất.
Lại một màn cúi xuống lượm sách vở. hai đôi mắt bất chợt lại gặp nhau, nụ cười tắt đi trên môi Thiên:
- Bao lâu rồi mới lại gặp nhau, Vân nhỉ?
- 7 năm. Vân nghĩ ngợi một chút nói - Năm anh xuất ngoại em mới 15 tuổi.
- À, mới đây mà đã 7 năm. Chàng thở ra và đưa chồng vở cho Vân - Đừng bảo anh là bây giờ em đã là thầy rồi nhé.
- Nhưng đó là sự thật. Vân đứng dậy - Thế còn anh? Mấy năm nay anh làm gì?
- Học, rồi đi làm. Bây giờ anh là kỹ sư hãng X.
- Anh về nước nghỉ hè?
- Không, ở luôn, anh được mời về nước phục vụ.
- Thế còn vợ anh? Cũng về chứ?
- Vợ nào? Chàng ngạc nhiên - Còn chờ em giới thiệu đấy.
Vân trợn mắt:
- Mấy ông bây giờ sao ưa độc thân thế? Anh cả cũng vậy, em dẫn về giới thiệu cho ông ấy hơn chục cô thế mà cô nào ông ta cũng chê tuốt, anh tin không?
Chàng cười:
- Bây giờ có anh nữa thêm vui, Vân đừng quên tên anh là "Cao bằng trời" nhé.
Quên sao được? Thiên Hảo Cao, cái tên mà trong phút tinh nghịch Vân đã nghĩ ra bằng cách đảo ngược ngôn tự Cao Hạo Thiên thành Thiên Hảo Cao. Anh cả Tiêu Chấn Phong đã bị lái thành Phong Tái Tiêu, Nhậm Trung Vũ thành Vũ Trung Nhân, chỉ có anh chàng Triệu Chí Viễn là Vân lái thế nào cũng không thành chữ, vì vậy mới giữ yên tên tộc.
Lúc đó, 4 ông đàn anh với biệt danh Tứ Quái đã kết hợp nhau, Triệu Chí Viễn là anh Cả, Tiêu Chấn Phong anh Hai, Cao Hạo Thiên anh Ba và Nhậm Trung Vũ anh Tư, cả bốn đều là sinh viên đại học Y khoa, ngoài những giờ vật lộn với sách vở, họ đều là những tay chơi lẫy lừng, và căn nhà của cha mẹ nàng trở thành tổng hành dinh của bọn Tứ Quái. Chị Hà lớn, được nhập bọn với những trò chơi người lớn: khiêu vũ, đánh cờ, picnic, du ngoạn... những trò chơi hấp dẫn mà Vân chỉ có quyền nép một bên góc nhà nhìn lén. Mười bốn tuổi "Nhóc con" . "Búng ra sữa"... không có quyền tham dự một cuộc vui nào hết. Những đêm Noel chơi suốt sáng và Vẫn vẫn là đứa con nít học đòi. Chỉ có chàng... Cao Hạo Thiên là còn nghĩ đến nàng thôi.
- Này nhóc con, lại đây ta dạy một bản Valse nhé!
Và không đợi Vân can đảm, Thiên đã đưa nàng ra piste. Từ đó.. không bao giờ Vân quên những bước chân đầu tiên trong đời Cao Hạo Thiên. Trước mặt chị Hà, lúc nào Thiên cũng được Vân tán dương, nhưng cuối cùng rồi chị Hà cũng yêu Nhậm Trung Vũ và Cao Hạo Thiên đã bỏ ra nước ngoài trong năm chị Hà nhận lễ nhà họ Nhậm. Anh hai bảo đó là tại Thiên thất tình, như chị Hà lại khăng khăng cãi:
- "Ông "Cao bằng trời" đó có bao giờ mát điện với em đâu mà bảo là thất tình. Ông ấy chưa tỏ bày yêu em, cũng như em chưa hề cảm ông ấy thì không có chuyện vô lý đó. Với những người tính tình dở dở, ương ương như vậy, em dám chắc suốt đời ông ta cũng không có vợ".
Có đúng vậy không? Thiên sẽ không bao giờ lập gia đình? Chuyện đó thế nào, Vân cũng không biết? Hôn nhân có phải là đoạn kết của một đời lãng du không? Vân cũng không dám nghĩ. Chuyện người lớn, trẻ con chỉ có quyền dựa cột nghe và chấp nhận là trẻ con suốt đời.
Bây giờ thì trẻ con cũng đã trưởng thành, anh chàng "Cao bằng trời" vẫn không thấy gì thay đổi.
Vân ngắm gã con trai trước mặt với nụ cười hồi tưởng:
- Anh Hai có biết anh đến không?
- Biết. Ánh mắt của Thiên vẫn không rời nàng - Về nước gần tháng mà hôm nay mới tìm ra số dây nói của nhà Vân. Ban nãy tôi có nói chuyện với anh Hai, anh ấy hét to trong máy: " Đến ngay đây chứ còn chần chờ gì nữa" và tôi ngoan ngoãn đến ngay.
Vân cố nín cười:
- Đáng đời, ai biểu mấy năm nay ở nước ngoài anh không gởi tin tức gì về hết chi? Anh Hai cho là anh đã thất tình, ai cũng tưởng anh quên hết bạn bè rồi chứ.
- Ở nước ngoài, lúc nào cũng bị quay cuồng theo cuộc sống, tôi lại lười có tiếng thì lấy gì viết thư? Vả lại nhà Vân cứ dọn mãi, liên lạc bị cắt đứt, đành chịu, nhưng vừa về đến Đài Loan là tôi đã nghĩ ngay đến anh Hai và mấy cô rồi đấy chứ.
- Nghĩ đến ai nói lại xem, chị Hà thì có.
- Thôi mà cứ đùa mãi, à mà Hà đã được mấy cháu rồi?
- Hai. Một trai một gái.
- Anh chàng Vũ Trung Nhân vậy mà tốt phúc thật.
Đúng như vậy không? Vân cũng không biết. Chị Hà và anh Nhậm Trung Vũ như đóng kịch, cứ cách ngày là một cuộc cãi vã. Nhưng đằng sau sự cãi vã lại một sự làm lành. Tình yêu như một bài toán bí hiểm.
- Mới bỏ nước đi 7 năm, không ngờ về thấy toàn nhà cao cửa rộng, bàn bè cũ đều dọn vô cư xá hết. Hẻm hóc cũ cũng thay đổi khiến tôi nhiều lúc phải lạc đường.
Thiên khẳng khái. Vân mở cửa rồi chạy vội vào trong hét to:
- Anh Hai ơi, anh Hai, mau ra đây xem. Lạ lắm này!
Tiếng gọi của Vân chưa dứt, thì Tiêu Chấn Phong đã như một cơn lốc cuộn ra. Nhìn thấy Thiên, chàng chụp lấy đôi vai bạn lắc mạnh:
- Thằng mắc dịch, làm gì mà mất tích lâu thế? Cậu muốn quên tôi à? Đấm một đấm cho vỡ mặt bây giờ.
Những cái lắc mạnh của Phong lại khiến mấy quyển vở trên tay Thiên vãi đầy ra đất. Nhìn những cuốn sách đáng thương, Vân lẩm bẩm:
- Sao lại cứ đổ thế này? Điệu này chắc chức thầy của ta cũng không vững lâu đâu.

Danh sách chương của Bích Vân Thiên

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h