Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/02/2018 18:36 ở Hà Nội
 

Bích Vân Thiên - Chương 19

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  302
Hôm đó đến sở, Hạo Thiên cứ lửng lửng lơ lơ, chàng chẳng chút tâm trí gì cho việc thiêt kế đồ án, Hàn ngồi gần đấỵ Thiên lạ lùng không hiểu sao chỉ mới cách đây mấy hôm, cô gái xinh đẹp kia lại chỉ là một chiếc bóng khiêm tốn vai em trong tim chàng. hai năm qua, những ngày đầu, Thiên đã bực mình vô cùng vì sự can thiệp gần như vô lý tới đời sống một cô học trò xa lạ của Vân. Thế mà hôm nay? Đời đã cột chặt với bóng Hàn.
Mỗi một nụ cười, một cái chớp mắt, từng cử chỉ nhẹ đều gần như vang trong tim Thiên những tiếng kêu đầm ấm, hạnh phúc. Thiên chẳng chịu nổi, cứ tìm cớ đến bên Hàn tìm một nụ cười bình an.
Bích Hàn cũng vậy, đầu óc để mãi tận trên mâỵ Sự đột biến thay đổi nhanh chóng của người con gái vươn mình thành đàn bà có phải là một sự thay đổi tuyệt vời? Mỗi lần nghĩ đến là tim Hàn đập mạnh.
Suốt một buổi sáng, với một tâm hồn bềnh bồng, không làm được việc gì. Rồi tan sở, ra đến xe, những cái xiết tay, những cái nhìn say đắm. Không có lời nào tả được tình cảm cho nhau trong tim họ.
Nhưng khi vừa về đến nhà, Hàn vừa đặt chân đến cửa phòng mình, đã ngạc nhiên. Tất cả thay đổi hết, từ bàn phấn đến vật bài trí cũ không phải của Hàn nữa. Giữa phút ngơ ngác đã nghe tiếng Vân ở phòng khách vọng vào:
- Cô đi lộn phòng rồi Bích Hàn ạ!
Bích Hàn quay lại, ngạc nhiên:
- Thế còn phòng em đâu?
Bà Cao vui vẻ bước tới:
- Bích Hàn, mẹ muốn con với chị Vân con tạm thời thay đổi phòng, bao giờ phòng con tu bổ xong, con sẽ dọn
trở lại.
Bích Hàn mở to mắt:
- Con phải đổi phòng với chị Vân? Không được, không được, phải dọn trở lại như cũ mới được.
Hàn quày quả chạy vào phòng. Bà Cao đuổi theo:
- Đổi phòng thì có gì đâu mà con ngại?
Bích Hàn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà Cao:
- Có chứ mẹ Bích Hàn với vẻ xúc động đặc biệt. - Sự tham dự của con và kế hoạch của mẹ, chẳng qua là vì muốn gia đình này yên ổn, hạnh phúc. Chị Vân đối với con quá tốt, con không biết làm cách nào khác hơn để trả ơn chị ấỵ Nhưng nếu bây giờ mẹ muốn con đổi phòng, như vậy đồng nghĩa với chuyện quạ chiếm ổ phượng hoàng. Con có ngu ngơ, điên khùng đến đâu cũng không thể làm chuyện vô ơn bạc nghĩa như vậỵ
Bích Hàn quay lại phòng khách:
- Chị Vân! Sao chị để chuyện này xảy ra chứ? Nếu không đổi phòng lại, em sẽ bỏ về nhà cũ của em ở Tùng Sơn, chị tìm một người đàn bà khác thế cho em đi.
Mắt Hàn đọng lệ:
- Làm thế này, em đâu còn xứng đáng gì nữa?
Y Vân bối rối, nàng không biết trả lời sao. Đây hoàn toàn là ý của bà Cao. Ngay khi ấy, Thiên bước tới giữ Vân, mắt chàng nhợt nhạt:
- Vân! Tại sao em làm vậy? Có phải em định trừng phạt hay trách móc anh? Chuyện do em với mẹ bày ra, đâu phải lỗi ở anh. Nếu vì có Bích Hàn mà mất em, thì thà là anh cạo đầu đi tu còn sướng hơn là phải khổ sở thế nàỵ
Bà Cao thấy chuyện đột ngột thay đổi lớn nên, bối rối. Bà Cao gọi lớn vào trong:
- Liên ơi. Liên! Mau mau ra dọn lại đồ đạc đi, dọn lại như cũ.
Bà nhìn sang Hàn, có vẻ chăm sóc đặc biệt:
- Vậy thì để mẹ bảo người đổi cho con chiếc giường đôi nhé!
Bích Hàn cúi mặt không trả lời. Thật lâu mới ngẩng mắt lên nhìn bà Cao:
- Xin lỗi mẹ, nhưng con bắt buộc phải tỏ rõ lập trường của con. Tất cả những việc mà tụi con đã làm hoàn toàn là nghịch lý, nhất là đang sống ở thời đại nàỵ Nhưng chúng con vẫn cứ làm, giống như chuyện một trăm năm về trước thời phong kiến. Lỡ như vậy thì nề nếp cũ phải giữ lấỵ Nhỏ phải an phận nhỏ, và phải biết kính trọng người lớn hơn mình, nếu mẹ không chấp nhận thì con đành rút lui vậỵ
Vân cảm động bước tới ôm Hàn vào lòng:
- Bích Hàn! Chị đã bảo em là em gái chị thì vẫn là em gái, đừng nên phân biệt lớn nhỏ gì cả em ạ.
- Chị là chị em mà chị không chịu hiểu cho em gì hết, nếu biết trước vậy em đã chẳng chịu làm việc nàỵ
Nghe Hàn nói, đột nhiên Vân xấu hổ. Bậy thật, thái độ ta ngu muội quá. Tội nghiệp cho Hàn! Và Vân xiết chặt Hàn hơn.
Kết quả, phòng lại đổi lại y cũ. Bà Cao bỏ luôn ý định sửa sang lại phòng Hàn. Chỉ thay một chiếc giường rộng hơn.
Nhưng đối với Hạo Thiên quả là một chuyện khó xử. Tối đến, vừa tới cửa phòng Vân là bị Vân đẩy ra ngoài:
- Anh sang Bích Hàn đi, không phải là em không còn yêu anh nhưng làm thế mẹ sẽ vui hơn. Vả lại...dù sao Hàn nó cũng mới làm vợ, nó cần sự an ủi của anh nhiều.
Thiên định ở lại:
- Y Vân, nhưng mà em...
Vân vẫn không chấp nhận:
- Suỵt! Đi đi! Anh nghe lời em, em mới yêu anh nhiều chứ!
Bất đắc dĩ, Thiên phải lê chân qua phòng Bích Hàn gõ cửa. Bích Hàn ra mở với vẻ ngạc nhiên:
- Ủa? Anh lại sang đây làm gì? Qua bên chị Vân đi, anh không nghe em giận cho xem.
Nói xong, Hàn đóng sầm cửa lại, bất chấp sự nài nỉ của Thiên.
Thiên buồn phiền quay lại phòng Vân, Vân lắc đầu:
- Không, không được, anh sang bên Hàn, bằng không mẹ lại nghĩ là em...em làm khó anh.
Nói xong Vân lại muốn đóng cửa, nhưng Thiên nhanh chân hơn, thọc chân vào.
- Hai người định toa rập nhau để anh ngủ ngoài hành lang phải không? Ít ra cũng phải cho anh một chỗ ngủ chứ!
Suốt ngày bận rộn mệt quá, trời lại lạnh thế này, cho ngủ ở ngoài để chết à? Vô lương tâm như vậy coi chừng ở góa hết nhé!
Y Vân phì cười, đành để Hạo Thiên vào.
Nhưng chuyện xô đẩy kia thỉnh thoảng lại tiếp diễn. Hạo Thiên giờ mới thấy rằng hai vợ chưa hẳn là hạnh phúc. Ngày ngày, nội chuyện đến phòng này gõ cửa rồi sang phòng kia cũng đủ làm chàng phờ phạc.
Bà Cao thấy con mệt mỏi lại hiểu lầm, nấu hết món bổ này đến món khác, lại khuyên con dâu điều độ khiến cả hai ở vào thế "oan chẳng mở được lời".
Tháng hai, Trương Tiểu Kỳ cho chào đời đứa con trai nặng hơn ba kg, trong khi Bích Hàn vẫn chưa có tin tức gì cả. Ngày đầy tháng, Thiên được mời chia vui. Bà Cao lòng nóng như lửa, cứ thở dài. Một buổi sáng dậy sớm, bà khám phá thấy Thiên nằm ngủ trên tấm thảm ở phòng khách, bà giật mình lay Thiên dậy:
- Trời ơi! Sao con không ngủ trong buồng, mà ra đây?
Hạo Thiên đau khổ:
- Mẹ đâu biết, con ngủ thế này cả tháng rồi đấy chứ!
- Làm gì kỳ cục thế?
- Ở bên đây đuổi con qua bên kia, bên kia lại xô qua bên này. Chẳng bên nào chịu chứa con hết. Như vậy mẹ bảo con ngủ phòng, ngủ ở phòng nào chứ?
Bậy thật! Bà Cao vừa giận vừa buồn cười, hèn gì cả tháng trời chẳng thấy Bích Hàn thụ thai. Thế là trưa hôm ấy, bà gọi cả hai nàng dâu sang phòng mình giảng cho một trận. Lúc trở về, Vân kéo Hàn thành thật:
- Bích Hàn, chúng ta làm thế cũng quá quắc lắm, em phải tội nghiệp anh Thiên không có chỗ ngả lưng chứ?
Hàn đỏ mặt nói:
- Tại chị chớ đâu phải tại em. Ai bảo chị không chịu mở cửa?
- Thế còn em?
Cả hai nhìn nhau cười.
- Bích Hàn, thôi đừng trẻ con nữa. Em suy nghĩ đi, vấn đề quan trọng nhất là chuyện có con của em. Nếu em vẫn để anh Thiên ngủ ở ngoài thì làm sao có con được chứ? Chị nghĩ, kể từ hôm nay, tốt nhất em đừng đóng cửa. Hãy đặt điều kiện có con lên hàng đầu. Em là vai chánh, chị phụ. Bao giờ có con xong, chúng ta sẽ thỏa hiệp một điều lệ mới, em nghĩ sao?
Bích Hàn yên lặng.
Thế là tự hôm đó, Hạo Thiên không còn phải ngủ ngoài phòng khách nữa. Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, tình vợ chỗng, chị em vẫn nồng nàn.
Mùa hạ đến, cả ba cùng tổ chức những cuộc chơi xa ở ngoài trời. Những người bạn quen, càng ngày càng ngơ ngác không hiểu sự liên hệ của cả ba ra sao? Nhưng cái vui bề mặt chưa hẳn là cái vui trong lòng. Theo cơn nóng của trời đất, không khí nhà họ Cao càng lúc càng nặng hơn. Bích Hàn khám phá thấy điều đó trước tiên, nàng hỏi Thiên:
- Anh Thiên, hay là em lại đồng bệnh với chị Vân?
Thiên đâm lo:
- Đừng nói bậỵ Làm gì có chuyện kỳ cục vậy?
Suy nghĩ một chút, chàng lại kéo Hàn vào lòng:
- Có điều anh cần phải thanh minh trước một điều, nếu em cũng không con, thì anh cấm chuyện em và Vân liên kết lại tìm cho anh một người đàn bà thứ ba nào khác.
Bích Hàn khúc khích.
- Làm sao em biết được? Biết đâu định mệnh bắt anh phải có đến...bảy mươi hai bà thì sao?
Hạo Thiên nhìn Hàn. Càng ngày Hàn có vẻ đẹp ra, đôi má hồng trái chín. Trước kia Thiên chỉ nhìn thấy Hàn
có một cái đẹp của người thiếu nữ mơ mộng, nhưng bây giờ...Hàn toàn bích đàn bà quá!
Vì vậy, nên Thiên thường nói với Hàn:
- Bích Hàn, anh còn nhớ lần đầu tiên gặp em thoi thóp thở trên giường bệnh, anh đã bế em ra xe, lúc đó em
nhẹ như một chiếc lông vũ. Không ngờ nó lại trở thành định mệnh.
Hàn nhìn Thiên chớp mắt nhanh.
- Lần đầu trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, em đã thấy anh, nhưng lúc tỉnh lại mới nhìn rõ mặt. Em tự bảo mình đây là ông anh rể của mi, chớ đâu ngờ vận mệnh mình lại tùy thuộc vào anh như vậy. Hàn thành thật:
- Em yêu anh, nhưng anh đã là của chị Vân, vì vậy nhiều lúc em nghĩ có lẽ em sẽ ở vậy luôn theo anh chị chứ không lấy chồng.
- Nhưng cuộc đời quá bất công với em phải không? Người toàn vẹn như em đúng ra phải có một tấm chồng xứng đáng, có cưới hỏi đàng hoàng.
- Nhưng đời này có ai vừa ý em đâu, ngoài anh?
Thiên cúi xuống với cái hôn nồng nàn:
- Anh có gì hơn người đâu mà được em yêu thế?
Hàn cười khúc khích:
- Không hiểu, nhưng biết đâu trên đời này chẳng có đứa con gái dở dở ươn ươn nào đó tên Bích Hàn, trời đặt ra chỉ để yêu Hạo Thiên thôi?
Thiên xiết chặt Hàn:
- Em càng lúc càng dễ thương, anh cảm thấy yêu em quá chừng rồi, nhưng cũng cầu mong thượng đế thương tình, đừng để anh phải sa xuống địa ngục...
Sự gần gũi của Thiên và Hàn càng ngày càng nhiều hơn, ban ngày cùng đến sở, ban đêm lại về chung phòng. Tiếng cười của hai lúc nào cũng dòn dã khắp nơi. Tình yêu lộ hẳn không che dấu. Y Vân chỉ đưa mắt lạnh đứng bên lề nhìn, xót xa và đau khổ là bạn của tim. Chỉ có những khi màn đêm buông xuống, ngồi một mình trong phòng nghe tiếng gió hú, nhớ đến dĩ vãng vàng son là nàng không cầm được nước mắt.
Tháng 8 đến, Bích Hàn vẫn chưa có triệu chứng thụ thai. Bà Cao lo lắng đưa Hàn đến bệnh viện khám tổng quát. Vị bác sĩ phụ trách vẫn là bác sĩ Lâm, người đã thăm bệnh cho Y Vân. Xem xét xong, ông nhìn bà Cao vui vẻ nói:
- Rất bình thường, không bệnh tật gì hết, có thể thụ thai bất cứ lúc nào.
Bà Cao sung sướng:
- Con trai tôi hôm trước đến đây, bác sĩ cũng bảo là bình thường, thế tại sao chúng lấy nhau đến nay đã hơn 9 tháng mà vẫn chưa có con?
Bác sĩ Lâm nói:
- Chuyện đó thường lắm. Đừng lo, hãy để cho họ rộng rãi thời gian yêu nhau một chút, tính toán ngày giờ cho kỹ là kết quả ngay. Con dâu bà khỏe đấy, nhưng phải tẩm bổ nhiều.
Trở về nhà, bà Cao vui vẻ trở lại, những món nhân sâm, dương quy lại đều đều 24/24. Hàn bị ép uống đủ loại tẩm bổ, vậy mà bà Cao vẫn chưa yên trí, sợ cô Liên có thể mua nhằm những thức ăn kỵ việc thụ thai, nên việc đi chợ mua thức ăn cũng do chính tay bà chăm sóc.
Y Vân nhìn cảnh đó thầm nghĩ: Bích Hàn chưa có mang mà đã như vậy, đến lúc có thai rồi, sẽ còn đến đâu nữa chứ!
Bà Cao lo lắng sợ Thiên quên ngày trứng rụng của Hàn. Mỗi lần thấy Thiên vào phòng Vân là bà sa sầm nét
mặt, lải nhải nhắc nhở:
- Bác sĩ nói con Hàn có thể thụ thai bất cứ lúc nào, con ráng nhường nó một chút đi.
Những lời nhắc nhở đó làm Vân giận đứng tim, nàng chạy vào phòng với những giọt nước mắt:
- Trời ơi! Sao khổ thế này? Tôi phải làm sao đây chứ?
Hạo Thiên vẫn say đắm bên người mới, chàng bắt đầu lơ là với Vân. Tư cách còn con gái của Bích Hàn trong sở, những ứng phó với mấy tên độc thân ve vãn làm chàng muốn phát điên lên, còn thì giờ đâu nghĩ đến chuyện chung quanh.
Một hôm, bực dọc quá Thiên nói với Hàn:
- Em đừng để ý đến chúng, một lũ cóc nhái, ễnh ương mà cứ đòi ăn thịt thiên nga.
Bích Hàn đã cười ngặt nghẽo:
- Họ là ếch nhái, ễnh ương, còn anh là gì?
- Em là thiên nga thì dĩ nhiên anh cũng là thiên nga chứ!
Thiên nói và giả giọng thiên nga kêu.
Những lời tỏ tình của Thiên với Hàn khiến Y Vân nghe tim đau nhói, nàng bịt kín tai và bỏ chạy về phòng. Thời của những tiếng kêu "khẹc, khẹc, khẹc" và tiếng gầm của quái vật đã qua đi thật xa, bây giờ là thời của những tiếng ngỗng gọi.
Nỗi đau khổ theo thời gian gậm nhấm linh hồn, xót xa và chịu đựng. Con người là con vật hai chân để chịu đựng. Phong cách bên ngoài cười nói tươi vui, lòng đã háo như lá vàng khổ sở. Vân không dám để lộ một cử chỉ hờn giận ra ngoài. Chàng sẽ nghĩ là ta ích kỷ, còn em gái lại cho là ta ghen, trong khi mẹ chồng chẳng ý thức được một chút gì tình phu phụ.
Phong cách! Phong cách! Phải chăng con người không thể sống được nếu thiếu phong cách bề ngoài? Nhưng cái gì nén quá đến một lúc chịu đựng không nổi đều phải nổ tung.
Trưa hôm ấy, Bích Hàn và Hạo Thiên tan sở về nhà. Không hiểu có gì vui mà ngay từ lúc đặt chân đến cửa đã nghe hai người cười nói ròn rã. Bích Hàn than khát nước, Thiên vội bước tới tủ lạnh lấy ra một chùm nho, chàng cắn một quả rồi đưa cả chùm treo cao trước mắt Hàn, để Hàn cắn từng trái. Họ vừa ăn vừa tiếp tục đùa. Y Vân ngồi cạnh yên lặng nhìn. Nàng thấy chùm nho như càng lớn, càng ngập đầy phòng. Ngay khi đó, Thiên bỗng quay sang, sực nhớ đến sự hiện diện của Vân nên bước tới với nụ cười gượng:
- Em cũng ăn một trái cho vui.
Y Vân thấy như đầu muốn nổ tung, nàng quơ mạnh tay, đẩy văng chùm nho xuống đất.
- Đem chỗ khác đi, ở đây không cần mấy người hầu hạ.
Vân lớn tiếng và bỏ chạy vào phòng nức nở khóc.
Hạo Thiên ngẩn ra, nhìn những trái nho vãi tung dưới đất, chàng chợt hiểu và chạy theo vào phòng, ôm cứng vợ.
- Y Vân! Y Vân! Em làm sao vậy?
Y Vân khóc không thành tiếng:
- Anh chẳng còn yêu em nữa rồi, em biết anh không còn yêu em!
Thiên lạc giọng:
- Vân! Anh mà không còn yêu em thì xin cho anh chết đi, cho xe tông anh...
Vân mở to mắt, rồi bịt miệng chàng:
- Anh không cần phải thề nữa.
- Vậy là em tin anh rồi chứ?
Vân gục trong lòng Thiên:
- Anh Thiên! Anh đừng bỏ em, anh đừng bao giờ bỏ em nghe? Em yêu anh, không có anh chắc em chết mất.
- Y Vân! Thiên xúc động - Nếu anh lỡ lơ là với em, xin em thứ lỗi cho anh, tuyệt không bao giờ có chuyện anh không còn yêu em.
Y Vân lấp bấp:
- Nhưng...anh cũng yêu Bích Hàn nữa phải không?
Thiên yên lặng, Y Vân thở dài:
- Trước kia xem hát trong phim "Hận Thâm Cung", em có nghe diễn viên nói: - "Anh không phải là người đàn ông đầu tiên yêu cùng lúc hai người đàn bà trên đời này...."
Vân vừa nói tới đó thì cửa xịch mở. Bích Hàn lách vào. Nàng rụt rè bước tới trước hai người, khuôn mặt buồn phiền với hai hàng nước mắt.
Không có một lời nói, Hàn quỳ xuống trước mặt Vân:
- Bích Hàn!
Y Vân vội vã bước xuống giường, hai chị em ôm nhau khóc không thành tiếng.
Hạo Thiên vòng tay qua lưng cả hai. Nỗi buồn thoáng qua tim.

Danh sách chương của Bích Vân Thiên

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h