Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 10:39 ở Hà Nội
 

Bao lâu em sẽ quên anh - Bao lâu em sẽ quên – chương 13

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  512

Khi ta nói một cái gì là quá khứ…tức là vô tình ta đã chấp nhận nó đã qua……..Nhưng có khi nào những thứ đã qua sẽ trở về?

Bộ sưu tập mới đến giai đoạn gấp rút hoàn thành….mọi người đã phải tăng ca cả 2 tuần nay rồi..công việc còn lại nó nhận mình làm nốt…..dù sao ai cũng có việc bận còn nó có vẻ như không….nói thật buồn cười, nhưng 5 năm rồi…nó không có ý định bước vào một mối quan hệ mới…
5 năm sau tai nạn đó, nó không gặp lại Quân…..mọi thông tin về anh như biến mất…..tất cả chỉ là con số 0….
Gặp lại, có phải nó vẫn muốn chờ đợi!Nghĩ lại đi Hân ơi, mày ảo tưởng những gì đó….người ta đã trở lại rồi đó…lạnh lùng hơn trước nhiều…..
Nó chăm chú vào mẫu thiết kế đang dang dở….thiết kế chính còn thiếu thứ gì đó…chiếc váy này cần 1 sự trẻ trung hơn….một nét phóng khoáng….
Hết nhìn bản vẽ nó lại nhìn về bộ trang phục mẫu….vấn đề là ở đâu???
_Tôi nghĩ em lên chèn thêm vải sọc vào cổ tay và đai váy….
Uh nhỉ, thế mà không nghĩ ra được…mấu chốt ở chỗ đó….chi tiết đó sẽ là điểm nhấn cho chiếc váy….
_Ý tưởng tuyệt vời…
Nó chợt quay lại người vừa phát ngôn ra câu nói kia…
_Giám đốc…
_Hân chưa về?
_Tôi phải hoàn thành nốt mẫu này…cũng xong rồi….
_Cần tôi giúp gì không?

** **
NÓ trở lại với những kí ức xưa…..
_Em tự làm được…
_Chắc không đó?
_Anh ngồi ra đi, anh ngồi đây em không làm được…
_Nhưng anh có làm gì đâu…
_Không…không biết đâu…anh ra đi……
_Anh đi thật đấy nghen….
Anh không đi mà đứng ở cửa chăm chú nhìn nó hí hoáy vẽ rồi xóa thi thoảng lại mỉm cười…..Nhưng khi nào cũng thế, một lúc sau nó lại cầm tờ giấy chạy lại:
_Anh….làm sao?
Anh vẫn giả bộ làm ngơ:
_Em tự làm được…….
_Thôi mà…em biết rồi…giúp em đi………….
** **
_Tôi tự làm được, cảm ơn
Vô thức nó đã đáp lại như thế….
Câu nói này, hoàn cảnh này cậu đã gặp ở đâu rồi…cố nhớ lại nhưng những gì cậu thấy chỉ là hình ảnh nhòe nhòe ấy..đầu đau như búa bổ…..
_Giám đốc, anh sao thế…..
Nó lo lắng chạy đến bên anh…..anh vẫn ôm đầu…Nó vội vàng mang xe đưa anh tới bệnh viện……………

_Cô là thế nào của bệnh nhân…
_Dạ, bạn ạ!
_Cậu ấy bị một cục máu tụ trong não….do tai nạn trước kia..không có gì nguy hiểm….nhưng 1 số ký ức trước kia đã không còn nhớ gì nữa..có thể hồi phục nhưng cũng có thể mãi mãi không………..
Những gì bác sĩ nói quay cuồng trong đầu nó…tai nạn…mất đi kí ức……………..là sao? Sao ông trời lại trêu đùa nó thế…..tai nạn năm đó…sao lại để anh quên hết…………………………tất cả là do nó sao??????????????
vậy giờ đây với anh nó đúng là người xa lạ………….
_Anh Quân em phải làm sao đây…anh nói đi………..
Nó gục đầu bên giường của anh khóc….hết thật rồi………….nhưng chẳng phải đó là những gì nó muốn sao……..
_Em quay lại đi…đừng đi nữa………..
Quân tỉnh dậy, mồ hôi ướt trán…nó vội lau đi những giọt nước mắt…
_Giám đốc, anh tỉnh rồi……..
_Sao tôi lại ở đây?
_Anh đau đầu tôi đưa anh vào đây…
_Cảm ơn…
_Anh cũng ổn rồi…tôi về trước đây….truyền xong chai nước này anh có thể về…..
Nó quay đi, bóng lưng ấy………
_Xin lỗi, tôi và cô lúc trước có quen nhau không?
NÓ giật mình…..
_Chúng ta chưa từng quen nhau……

Cô gái đó…có cái gì đó rất bí ẩn….không hiểu sao, đó là người duy nhất cậu quan tâm khi về nước….kể cả người được gọi là vợ chưa cưới của mình, cậu cũng không thấy quen thuộc……

Chốn cũ….

Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người….
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa…
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này…
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh……

Phòng giám đốc:
_Em tới có chuyện gì ak?
_Anh nói lạ..đến thăm anh không được sao?
_Được chứ…anh thuận tiện hỏi thôi…..
_Mẹ bảo anh tối qua ăn cơm…..
_Em xin lỗi mẹ hộ anh, tối anh có cuộc hẹn rồi…khi khác nhé….
_Chán thật…đành vậy….

Cốc cốc…
_Vào đi…….
_Giám đốc…….
_Hân!Em làm gì ở đây?
Người nó nhìn thấy là Trịnh Như Huyền…haz thế giới này thật nhỏ….
_Chào chị, em là trưởng phòng thiết kế ở đây…..
Trưởng phòng thiết kế…tức là cô ta và Quân thường xuyên gặp nhau..liệu Quân có nhớ gì không?
_Em quen Hân ak?
_Ak không, em gặp cô ấy trong một cuộc thi thiết kế…không ngờ lại là nhân viên của anh……..
_Giới thiệu với Hân đây là Huyền vợ chưa cưới của tôi…
_Vâng…
Vợ chưa cưới…thì ra đó là sự sắp đặt của bà Lam….từ lâu rồi, họ vốn là 1 đôi…….nó chưa bao giờ là cái gì……..
_Đây là bản vẽ của bộ sưu tập….
_Uh, được rồi…
_Tôi xin phép…..
_Ak, tuần lễ thời trang sắp tới diễn ra ở Hạ Long….em chuẩn bị đi…chúng ta sẽ đi 3 ngày….
_Chúng ta?
_Tôi và Hân….
_Tôi có thể không đi?
_Có chuyện gì sao?Đó là công việc…
_Vâng tôi hiểu….
Cánh cửa đóng lại….

_Anh phải đi sao?Huyền hỏi
_Uh..anh mới về nên đi cho quen dần với giới thời trang…
_Chỉ 2 người thôi ak?
_uh..sao mặt em khó coi thế…anh với cô ta có chuyện gì được…..
Một dự cảm không lành…đã 5 năm dù không còn ký ức…nhưng biết đâu Quân sẽ nhớ ra…..5 năm rồi, phải cố gắng không thể để con bé đó xen vào được…….
_Em nhớ ra mình cũng phải tới đó…mình đi chung nhé….
_Anh đi xe cơ quan mà…..
_Thế thôi, em sẽ gặp anh ở đó…….

HẠ LONG…….
Cũng lâu rồi không trở lại…tất cả cũng khác trước nhiều rồi…….ngồi trên xe nó không muốn nói chuyện với anh…không biết nó có thể giữ thái độ này được bao lâu….nó sợ sẽ không kìm lòng được…..nó nhắm mắt lại giả vờ ngủ…..

Miền ký ức xa xôi lại ùa về….
_Lớn rồi mà vẫn xây lâu đài cát hả nhóc?
_Kệ!Anh không được phá của em….
_Anh không phá thì sóng cũng đánh tan…để anh phá còn hay hơn…….
_Không được…….anh bỏ tay ra……..
_Em làm gì anh nào…a thích thế………
Á…anh chết với em…………
Nó đuổi theo anh trên bãi cát dài….chạy mãi nhưng không kịp….nó nghĩ ra một trò..
_A….đau quá….
Anh vội quay lại:
_Sao không?
_Chân em đau quá không đi được rồi….
_Đâu anh xem nào….
Anh cúi xuống…bất chợt bị nó kéo giật tay…..ngã xuống cát…
_haha, anh ngã rồi nhá…
_Em lừa anh à……
Nó cười đắc ý đang đứng lên nhưng cũng bị anh kéo lại:
_Không dễ thế đâu cưng…….
Nó nằm gọn trong lòng anh……….cả 2 không nói câu gì…..cho tới khi có tiếng gọi của mọi người:
_Quân ơi, mày đâu rồi……….

Ký ức ngày xưa đó…cái ký ức mà nó đã cố tình vứt bỏ…..nó đâu biết rằng mình đã rơi một giọt nước mắt……..
Vô tình Quân đã nhìn thấy…cậu không hiểu vì sao Hân lại khép mình như thế..dường như cô có một quá khứ buồn……mọi người nói cô chỉ làm việc…không yêu đương gì…dựa vào điều kiện của cô….đó là điều khó hiểu……
Đến nơi, nó vội xách đồ lên phòng………
Buổi biểu diễn diễn ra trong 2 ngày …cũng không vó gì bất ngờ…tác phẩm của MORE được đánh giá cao…..đã có nhiều công ty ký ngay hợp đồng phân phối…..với trách nhiệm của mình đáng ra nó phải vui…nhưng nó cảm thấy khó chịu…muốn rời khỏi đây thật nhanh……
Huyền sợ Quân nhớ ra cái gì đó, cô ta cũng tới đây lúc nào cũng kè sát anh…một con người đáng thương….cô tưởng cô có thể giữ anh ấy nếu tôi muốn anh ấy quay về sao?
Hoàng hôn, một mình nó thả bước trên 1 bờ biển vắng….gió biển thổi mát lạnh…..chẳng biết làm gì….mọi buồn phiền cứ chất chứa trong lòng…nó nổ tung mất…….Nó hét to……
_Anh, em phải làm sao đây…..em không chịu được nữa…em đã sai rồi sao……….anh nói đi……….
Vô thức nó cứ bước ra xa….ra xa mãi…đến khi cảm nhận được sóng biển đánh vào mặt nó mới nhận ra mình đang đi ra biển…nếu đi tiếp thì sao nhỉ??????
Quân thấy bóng dáng nó cứ nhỏ dần…hình như nó muốn chết…….Cậu vội chạy ra…..ôm được nó đã thấy nó lịm đi…….
cậu đưa nó lên bờ…. nó vẫn mê man:
_Anh, em không muốn thế đâu…..đừng hận em…….em không thể làm khác!
Từng giọt nước mắt nóng rơi xuống tay cậu….
Cậu nghe những gì cô nói mà thấy nhói đau, rút cục ai đã làm một cô gái trở nên như thế…..
_Quân ơi….đừng hận em…
Quân…..Quân là ai??????????????????????
_Hân em tỉnh lại đi………
Nó mở mắt..đôi mắt ướt sũng:
_Anh ….
Rồi như chợt nhận ra điều gì nó vội ngồi dậy:
_Giám đốc….sao tôi lại ở đây…..
Nó đã là Gia Hân mọi khi…..
_Sao em lại muốn chết?
_Tôi?
Sao lại thế…nó chỉ biết mình đi ra biển….rồi ý nghĩ cuối cùng nó muốn để sóng cuốc trôi đi tất cả………….
_Không…tôi đi ra ngoài đó….rồi bị chuột rút nên không bơi vào được thôi…….Cảm ơn anh….
_Hình như em rất thống khổ?
_Tôi không hiểu………
_Quân là ai?
Nó nhìn anh….
_tôi vẫn mơ 1 một giấc mơ…một cô gái rời xa tôi vào một đêm giông bão…tôi chỉ nhìn thấy bóng dáng ấy từ phía sau………..cô gái đó có phải là em?Chúng ta từng yêu nhau?????
Nó giật mình bởi những gì anh nói…nhưng nó cũng trấn tĩnh được ngay…..
_Xin lỗi, chắc anh nhầm với ai đó…tôi……chưa từng quen anh….
Tại sao lại không nói…????Nhưng nếu nói ra….anh sẽ phải làm sao? Hận hay yêu……..biết đâu lại một lần nữa nó làm anh đau………

Mọi việc đã bị một con người nhìn thấy…một cuộc điện thoại được gọi ngay về Hà Nội……………..

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Bao lâu em sẽ quên anh

Bao lâu em sẽ quên – chương 1Bao lâu em sẽ quên – chương 2Bao lâu em sẽ quên – chương 3Bao lâu em sẽ quên – chương 4Bao lâu em sẽ quên – chương 5Bao lâu em sẽ quên – chương 6Bao lâu em sẽ quên – chương 7Bao lâu em sẽ quên – chương 8Bao lâu em sẽ quên – chương 9Bao lâu em sẽ quên – chương 10Bao lâu em sẽ quên – chương 11Bao lâu em sẽ quên – chương 12Bao lâu em sẽ quên – chương 13Bao lâu em sẽ quên – chương 14Bao lâu em sẽ quên – chương 15Bao lâu em sẽ quên – chương 16


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h