Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 17:25 ở Hà Nội
 

BĂNG NHI - Hai

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  338
CHƯƠNG 5
Bốn hôm sau, Băng Nhi tới thăm Lý Mộ Đường lần thứ nhì, vẫn vào giờ khuya trong cơn mưa mù và nhằm lúc chỉ có một mình chàng thôi. Nàng tự đẩy cửa vào. Trong bộ thường phục gia cư, áo choàng bằng nhưng màu xám, bâu và tay áo có chạy viền đào hồng, tựa như Pyjama nhưng kiểu cách hơn nhiêù, không trang sực, chẳng phấn son, càng hiện rõ vẻ đẹp thanh tú hơn nhiều.
Không đợi mơì, nàng tự động ngôì vào sofa, cuốn cả đôi chân lên sắp bằng vào lòng ghế cho thoải mái như người nhà, rồi nói với chàng rằng:
- Em thấy bên này còn sáng đèn, nên đánh bạo qua thăm anh.
Lý Mộ Đường mỉm cười để cho hai chữ "hân hạnh" hiện lên nét mặt thay vì lời nói. Chàng bước tới trước máy bán giải khát tự động, bấm nút lấy cho khách một ly cà phê nóng. Bộ máy bán tự động này do đề nghị của Chu Châu, để tiện cho bệnh nhân dùng trong lúc chờ đợi.
- Ừ, cafê ngon lắm.
Nàng húp một ngụm, chép miệng khen.
- Rất tiếc là tôi không có "tả bín lù" để đãi Băng Nhi.
- Thôi đi anh ơi, chớ có nhắc nữa.
Nàng thẹn đỏ mặt, rút cổ bảo:
- Lần nào cũng chỉ làm phiền anh thôi.
Sự thật thì đêm đó cũng chẳng có phiền gì cho Lý Mộ Đường cả, sau khi về tới phòng mạch thì A Tử đã gọi điện thoại tới cho hay Từ Thế Sở đã ói sạch hết bát canh bông hồng, cho nên chàng khỏi phải làm gì cả, chỉ tiếc là chẳng ai được thưởng thức món "tả bín lù" ngon lành của cô ta vì nồi canh đã cháy nám, khói bốc lên hun đen trần nhà, tí nữa là bà láng giềng trên lầu cho gọi xe chữa lửa tới.
Vừa nghĩ đến đó, chàng bật cười.
- Anh cười gì đó ?
- Dễ gì thấy được Băng Nhị..
Chàng đang tìm từ ngữ nào thoả đáng để trả lời.
- An phận như đêm nay phải không ?
Nàng đỡ lời cho chàng.
- Đúng thế.
Lý Mộ Đường gật đầu bảo:
- Đúng với 2 chữ "an phận".
Băng Nhi chớp mắt suy tư một hồi nói:
- Em vốn dĩ là một đứa gái rất ngoan, rất an phận, thậm chí thưở nhỏ em yên lặng đến đổi những người chung quanh tưởng chừng không có sự hiện diện của em nữạ phải nói là kể từ ngày quen biết Từ Thế Sở mới trở thành khùng khùng thế này.
- Riêng tôi chẳng cho cô là khùng.
Lời chàng nói rất chân thành.
- Vậy thì anh cho là em như thế nào ?
- Theo tôi thì Băng Nhi rất dồi dào về tình cảm, đã dám yêu, dám chịu dám làm, nhiệt tình nóng bỏng như hoả lò. Tên cô phải gọi là "Hoa? Nhi" đúng nghĩa hơn là "Băng Nhi", bởi sức nóng của cô đủ để thiêu rụi cả nữa trái đất này !
Nàng cũng cười theo.
- Thật vậy, tôi chẳng khoa trương đâu, thật tình là lần đầu tiên tôi mới gặp được người con gái như cô. Trước ngày Băng Nhi xuất hiện, tôi hằng ngày nghĩ rằng mỗi cô gái đều tựa như dòng sông nhỏ, dịu hoà, uyển chuyển và yên tịnh. Cô nên nhớ tôi là y sĩ, hằng ngày tiếp xúc lắm hạng người, song đời sống của tôi vẫn rất đơn thuần. Hôm no. A Tử nói đúng, có kẻ sống bình thản, có người sống oanh liệt, riêng tôi thì vào hành bình thản mà thôi.
Nàng mỉm cười hỏi:
- Như vậy chẳng tốt sao ?
- Trước đây tôi vẫn cho là tốt.
- Trước đây là bao lâu ?
- Tức là trước khi Băng Nhi xuất hiện.
Nàng hơi xúc động hỏi:
- Có liên hệ tới em nữa sao ?
- Dĩ nhiên là có.
Chàng lại cười bảo:
- Giả thử cô chưa biết trên thế giơí này có món cà rem thì cô được uống một ly nước đá đã thấy thoả mãn rồi. Cô chưa biết còn có thứ áo lông chồn quý giá thì mặc chiếc áo bông đã thấy dễ chịu. Cái tham vọng của con người ta sở dĩ có là do nơi hiểu biết quá nhiều. Chẳng hạn như, những thổ dân đến nay còn ăn lông ở lỗ trên lục địa châu Phi vẫn cứ vui sống như ai, khi họ săn được một con thú rừng là nổi trống lên nhảy múa ăn mừng cả ngày đêm, nguồn vui hồn nhiên đó là do nơi họ vô trí vậy.
Nàng để ý theo dõi chàng lý luận, nhưng lại bảo:
- Em vẫn chưa hiểu cho lắm.
- Được rồi, để tôi nói thẳng cho cô hiểu. Trước khi cô xuất hiện, tôi cứ cho rằng chuyện tình cảm giữa gái trai vốn là bình thường, bắt đầu từ chỗ quen nhau, thu hút nhau rồi tiến tới việc gả cưới cho nhau, rồi họ sanh con đẻ cái, mọi việc tiến triển theo luật như cầu "tự nhiên". Còn bảo yêu nhau đến mức long trời lỡ đất, chết đi sống lại, đó chỉ là tình tiết được diễn tả trong tiểu thuyết của nhà văn thôi, làm gì có được trong đời sống thực tế.
- Ừng !
Băng Nhi chỉ "Ừng" lên một tiếng, rồi tiếp tục lắng nghe.
- Mãi đến sau ngày cô xuất hiện tôi mới mở mắt ra thấy rõ trên đời này quả thật có thứ tình yêu kinh thiên động địa, do đó trong thâm tâm tôi nảy ra cảm giác hâm mộ vô cùng.
Nàng đảo mắt cười khúc khích:
- À, em hiểu rồi, giờ anh đã gạt bỏ niềm vui thoả mãn nguyên thủy rồi chớ gì.
- Đúng thế đấy.
Nàng hơn trầm ngâm rồi bảo:
- Nhưng đời sống của em đâu có đáng gì cho anh hâm Mộ Anh tưởng rằng em sống sung sướng lắm ư ?
- Không, tôi biết cô đang sống trong đau khổ, phiền lụy nhưng lại rất kích thích và thấm thía.
Nghe nói, Băng Nhi sững người lên, nàng nhìn thẳng vào mặt chàng bảo:
- Nè, Lý bác sĩ, anh là con người dễ sợ !
- Sao ?
- Anh là bác sĩ nội khoa, nhi khoa ư ? Em tưởng anh là một bác sĩ tâm lý.
- Tôi có đi tìm hiểu tâm lý đi chăng nữa cũng là kể từ sau ngày cô xuất hiện. Hơn thế nữa, nếu cho là tôi tìm hiểu cô, chi bằng bảo rằng tôi đang phân tích chính bản thân tôi còn đúng hơn. Vâng, tôi hiểu đời sống của cô hiện nay chẳng đáng hâm mộ., nhưng thứ tình cảm nồng nhiệt ấy đã làm chấn động tâm hồn tôị..
Chàng lại nhìn thẳng vào mặt nàng hỏi một câu bất ngờ:
- Tại sao cô lại trả giá quá đắt cho một người đàn ông ?
Nàng hơi ngập ngừng rồi hỏi lại:
- Anh ấy đáng cho em trả giá cao, có phải vậy không ?
- Đúng hay không là hoàn toàn do chủ quan của mình, khi cô cho là đáng thì tức nhiên đáng. Nhưng tại sao vừa rồi cô lại ngập ngừng ?
- Vậy sao ?
- Cô có đấy.
Nàng giật mình bảo:
- Em mong rằng anh...
Bỗng nhiên nàng thoát ra một câu không kịp kiểm soát:
- Anh không có ý chia rẽ tình cảm của em là phải.
Lý Mộ Đường thẳng lưng lên, cảm thấy mình đã lỡ lời, song vẫn cương lại rằng:
- Tôi cần làm như vậy sao ? Có lợi gì cho tôi ?
- Anh hỏi tự trong tiềm thức của anh đi
- Hỏi tiềm thức của tôi ?
Băng Nhi mỉm cười rằng:
- Chiếu theo cung cách phân tích của anh, thì mọi người đều có sẵn tiềm thức trong đáy lòng, khi chưa biết có cà rem thì thoả mãn với nước đá, nhưng đến khi đã biết có cà rem rồi mà mình chẳng được nếm thì lại muốn cho kẻ khác cũng không được ăn.
Nàng ngồi thẳng người lại, vươn vai một cái rồi tiếp:
- Thì dầu anh có cái tâm thái đó cũng là một sự tự nhiên thôi, đó là tình người mà, anh chớ nên áy náy hay bực mình vì nó.
- Tôi áy náy ?
Đến lượt chàng giật mình.
- Tôi có bực mình hay sao ?
- Anh có đấy !
Nàng học theo lối nói của chàng vừa rồi. Hai người nhìn nhau, rồi cả hai đều bật cười. Bỗng Băng Nhi bước xuống ghế bảo:
- Thôi đã quá khuya rồi, anh cũng nên đi nghỉ.
Nàng tiến đến cửa xoay lưng lại bảo:
- Được tiếp chuyện với anh là điều quí hóa vô cùng, anh không những là một vị bác sĩ tốt, còn là một người đàn ông có chiều sâu đáng mến.
Nàng mở cửa để lại câu chót:
- Chào tái ngô.
Tự nhiên Lý Mộ Đường vung tay ra như muốn gọi nàng lại nhưng thôi. Cuộc dạ đàm này đậm nồng sắc thái lãng mạng, nên trong thâm tâm chàng vần còn quyến luyến, muốn kéo dài thêm, tiếc rằng nàng đã đi xa rồi, khi đến đã phiêu phất mà lúc đi cũng bay bông như một nàng tiên.
Lần kế tiếp, Băng Nhi xuất hiện cũng vào giờ khuya, nhưng lần này không chỉ có một mình nàng mà còn dẫn theo ca? Từ Thế Sở cùng A Tử nữa. Khi họ hớn hở tiến vào nhà, Băng Nhi chạy thẳng tới bắt tay Lý Mộ Đường cười bảo:
- Chẳng lẽ anh chỉ biết có công việc thôi sao ? Ngày nào em đi ngang qua phòng mạch, anh cũng đang khám bệnh, chỉ biết có khám bệnh và khám bệnh thôi! Trước kia ai ao ước được làm bác sĩ, hẳn bây giờ đã thấy nỗi khổ của bác sĩ chưa ? Thôi đóng cửa đi, đến phố Hoa Tây ăn đêm với tụi này nào.
Từ Thế Sở cũng nhiệt tình không kém, vỗ vài Lý Mộ Đường hối hả rằng:
- Tôi còn nợ bác sĩ một bữa "tả bín lù", kỳ rồi lỗi tại tôi hết. Đêm nay bác sĩ có quyền phạt tôi đãi. Đi đi! Anh thích món nào tôi cũng chìu hết. Tuy nhiên, tôi xin nói trước là tôi không ăn được thịt rắn, nếu anh vào tiệm rắn thì tôi chỉ còn cách đứng ngoài cửa chờ thôi. Thằng này chẳng biết sợ gì hết, nhưng không hiểu sao hễ thấy rắn là ớn cả da gà.
A Tử đùa:
- Chẳng hiểu phố Hoa Tây có những món ăn "tiềm bông hồng" hay là "chiên xào bông hồng" chi chi không?
- Này A Tử, người quân tử không bao giờ soi mói chỗ đau của người ta đấy nghe !
Từ Thế Sở trợn mắt la, nhưng A Tử lại khom lưng cười hóm hỉnh:
- Có bao giờ tôi dám tự nhận là quân tử đâu, bởi tôi năm` trong hạng người mà Đức Khổng Tử không ưa nhất.
- Đức Khổng Tư?
Băng Nhi ngạc nhiên hỏi:
- Chị định nói gì tới Lão Phu Tư?
- Nghe đây : "Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nan dưỡng giả". Phu Tử đã bảo là "Chỉ có người đàn bà và kẻ tiểu nhân là khó nuôi dạy nhất" đó sao ?
Cả 4 người đều ôm bụng cười, họ cười trẻ trung, vui tươi. Một lần nữa Băng Nhi kéo tay Lý Mộ Đường bảo:
- Thôi đi mà, đi với tụi này đi! Hãy tạm rời nơi sặc mùi alcool với nước khử trùng của anh đi, theo tụi này đi hưởng lẽ sống của người đời, kẻo rồi ngày nào anh cũng cứu sống người ta mà lại chẳng bao giờ tìm hiểu lẽ sống của chính mình.
Cuối cùng là Lý Mộ Đường khóa chặt cửa phòng lại, theo bạn đến phố Hoa Tây. Chàng không còn nhớ đã bao lâu rồi mình chưa đặt chân đến đường phố này. Ở đây đèn đuốc sáng choang, chợ đêm tấp nập, các sạp nối liền nhau, thức ăn, đồ dùng, áo quần, giầy dép, đồ chơi trẻ em... chẳng còn thiếu món nào. Băng Nhi đề nghị:
- Trước tiên, tụi mình đi ăn canh mực tươi cái đã.
Mọi người đều tán thành. Sau khi ăn xong canh mực tươi nàng lại đề nghị:
- Đi ăn lươn nướng nhé ?
Cũng chẳng ai phản đối. Ăn xong lương nướng rồi nàng lại đòi:
- Tôi muốn ăn đậu đỏ đá bào cơ.
Mọi người đều chiều theọ mặc dù mùa đông giá lạnh, phố Hoa Tây vẫn có bán đậu đỏ đá bào như thường. Mỗi lần ăn xong một món nào là hai gã đàn ông tranh nhau trả tiền, nhưng lần nào Từ Thế Sở cũng giành được quyền ưu tiên. Hăn dùng bàn tay to lớn nắm chặt cườm tay Lý Mộ Đường bảo:
- Không được, anh đã biết tôi đã ân hận đến mức nào vì cái lỗi làm hỏng cuộc chơi tuần rồi ? Đêm nay nhất định là mọi chi phí đều do tôi đài thọ hết.
- Bác sĩ cứ để cho ảnh "mài tắn" đi thôi.
Băng Nhi cười bảo:
- Vả chăng ăn quà vặt tốn kém có là bao, kỳ tới đến phiên anh mơì khác, không chừng tụi này đòi vào nhà hàng Lai Lai cho mà coi.
- Đúng, đúng. Đàng này đang tính như vậy đó. Sao Băng Nhi lanh tánh quá vậy, chưa gì đã đi guốc từ trong bụng người ta, tôi chịu thua.
Băng Nhi nhìn Từ Thế Sở cười híp mắt bảo:
- Cái anh này thiệt mà, từ khi húp bát canh "Hoa hoè hoa sói" của người ta, đâm ra càng ba hoa hơn trước.
Cả đám lại ôm bụng cười. Quả là một đêm tươi đẹp, mỹ miều khả ái, mạnh cho ai nấy chuyện đùa bằng thích. Sau khi ăn xong đậu đỏ đá bào thì đêm đã quá khuya, gió bấc buốt người, hơi lạnh từ trong bụng nhô lên, Lý Mộ Đường quên mình là bác sĩ, mặc cho cái bao tử của có có chịu đựng được không, chàng đề nghị:
- Chi bằng chúng ta đi nhắm chút rượu cho đỡ lạnh.
- Hay đó.
Từ Thế Sở hăm hở hưởng ứng trước:
- Đề nghị này vừa ý tại ha. Đi! Đêm nay cho chúng mình "Bất túy bất qui" (chưa say chưa về) xem nào.
- Mà hai cô có nhậu được không đó ?
Lý Mộ Đường hỏi hờ.
- Đứa nào không uống là con chó con!
Băng Nhi đáp.
- Cha!
A Tử cười nhạo:
- Tửu lượng tuy hạn hẹp nhưng tửu dởm có thừa, tửu hứng rất cao, còn tửu phẩm thì số dzách.
- Đừng có nghe cô ta nói khoác.
Từ Thế Sở chỉ mặt Băng Nhi bảo:
- Ai đã có lần uống say rồi khóc bù lu bù loa đòi "Má" đấy ?
- Coi kìa, lại hủy báng người ta !
Băng Nhi trợn mắt cải lại:
- Hoàn toàn là hủy báng có ác ý, bác sĩ chớ nghe ảnh phá hoại danh dự của em. Thì cứ vào quán nhậu rồi anh sẽ này tửu phẩm của con nhỏ này.
Thế rồi họ kéo nhau vào một quán ăn bình dân, gọi hai chai "Thiệu Hưng" tự rót cho đầy ly, rồi cụng nhau tề hô một tiếng "Dzô!", người cổ lên ực hết vào bụng. Khi ly thứ nhìn cũng đã rót thì Lý Mộ Đường bắt đầu khơi chuyên, chàng lần lượt nhìn qua 3 người bạn rồi bảo:
- Các bạn nhận thấy thế nào là lẽ sống của con người? Lẽ sống đó chính là ở các bạn đấy! Từ khi quen biết các bạn, đời sống của tôi đã hé mở cánh cửa mới, ngộ ra hỉ, nộ, ai, lạc của kiếp người là mãnh liệt như thế đó! Trong thế gioí tình cảm là tràn trề như thế đó!....
Chàng muốn tả nhiêù hơn nữa, nhưng chưa tìm ra câu nào thoả đang hơn, bèn kết thúc rằng:
- Các bạn đều là con người khả ái như thế đó!
- Cạn chén.
Băng Nhi hô lên một tiếng, rồi ngảng cổ ực một hơi hết ly rượu thứ nhì. Thật ra sau khi cạn ly đầu nàng đã ngà ngà rồi.
- Cạn chén.
Từ Thế Sở hưởng ứng theo. Thế rồi ai nấy đều cạn hết ly thứ nhì, tiếp theo là ly thứ ba, rồi thứ tự.. họ dốc gần hết cả chai "Thiệu Hưng". Rượu đã đem lại cho họ bầu không khí ấm cúng, nồng nhiệt, kéo khoảng cách giữa con người lại càng gần nhau hơn. Tự nhiên Lý Mộ Đường lại trở thành con người hay nói, chàng đã nói nhiều chẳng kém gì Từ Thế Sở. Còn Băng Nhi thì đích thật là tửu phẩm cao, hễ chén tới tay là hào phóng chẳng chịu thua con trai. Sau mấy ly rượu, nàng đòi "độ quyền" với A Tử.
- Nè, hễ ai thua là phải uống nghe!
Cô này một ly cô kia một chén. Lý Mộ Đường trố mắt nhìn 2 cô gái, tưởng đâu họ cũng chơi như con trai, khi ngắm kĩ lại mới thấy rõ nào là "cái kéo", "cây búa", "miếng vải", thì ra hai cô đang "oảnh tù tì" đó mà, chàng bật cười khanh khách, tí nữa là bật luôn chiếc ghế xuống sàn.
Từ Thế Sở nâng ly lên mơì Lý Mộ Đường: - Này Lý bác sĩ...
- Tôi là Lý Mộ Đường.
Chàng thân mật bảo:
- Tôi có tên đàng hoàng.
- Ờ, thì Lý Mộ Đường. Anh coi hai con nhỏ này ai mà chịu nổi. Anh cứ nói thật đi, A Tử dễ thương hay Băng Nhi dễ thương ?
Lý Mộ Đường hơi bối rối trước câu hỏi đó. Tuy nhiên, chàng cũng nhận chân ngắm kỹ hai cô gái, rồi bảo:
- Tôi thấy tánh nết hai cô hơi giống nhau.
- Không, chẳng có giống đâu.
Từ Thế Sở lắc đầu bảo:
- Chỉ có thể nói là sở thích hơi giống nhau, nhưng tánh tình thì khác hẳn. Băng Nhi nhiệt liệt, A Tử điềm đạm. Băng Nhi sắc bén, A Tử bình di. Băng Nhi nóng như lửa, A Tử mát như nước...
Từ Thế Sở cạn thêm một ly nữa rồi tiếp:
- Chừng anh quen lâu với hai đứa nó thì sẽ thấy cả hai rất khả ái. Nếu tôi mà có thể "Nhất tiễn song điêu" thì hay biết mấy. HaHa!
- Anh say rồi.
Lý Mộ Đường không muốn đê? Từ Thế Sở nói nhiều hơn nữa.
- Chưa say đâu.
Từ Thế Sở lắc đầu lia lịa, rồi tiếp:
- Xưa nay tôi vốn chống đối thứ tư tưởng bảo thủ, cổ hữu của xã hội Trung Quốc, duy chỉ có cái chế độ đa thê là tôi giơ cả hai tay tán thành. Nhất là khi xem bức tranh "Cửu Mỹ Đồ" của Đường Bá Hổ càng làm cho tôi mê tít đi thôi!
Băng Nhi vừa thua cuộc, tự tay rót đầy một ly rượu nhưng không uống, bất thần nàng xoay lại tưới hết lên đầu Từ Thế Sở lớn tiếng bảo:
- Đây là ly rượu của "Đê. Nhất Mỹ" mời anh !
Tiếp theo đó, A Tử cũng rót đầy ly rượu tưới lên đầu Từ Thế Sở bảo:
- "Đê. Nhi. Mỹ" mơì đây!
Kịp khi Băng Nhi nâng ly rượu thứ ba lên thì Từ Thế Sở nhanh chân nhảy ra khỏi ghế nhưng không có vẻ giận tức. Anh ta chạy sang phía hai cô, dùng tay trái ôm Băng Nhi, tay phải chận A Tử lại, lém lỉnh nhìn từ cô nọ sang cô kia, khề khà bảo:
- Các cô hẳn biết Lý Bạch chứ ? Tôi thích nhất hai câu thơ của Lý ông đã viết rằng:
Cụ hoài dật hứng tráng tư phi
Dục thượng thanh thiên lãm nhật nguyệt!
(Nỗi lòng cảm hứng như bay bỗng,
Lên tận mây xanh bệ trời trăng)
Tham vọng của cu. Thi Thánh này thiệt lớn quá trời, định bay lên tận không gian tay trái ôm mặt trời, tay phải ôm mặt trăng. Từ Thế Sở này chịu phục sát đất! bây giờ thì mặt trời và mặt trăng đang ở hai bên tả hữu của ta đây! Anh ta vung tay ra ôm choàng cả hai cô gái và lắc mạnh cái đầu cười khanh khách, mặc cho những giọt "Thiệt Hưng" văng lên mình mẩy hai cô, rồi bảo:
- Xưa nay chưa thấy qua mặt trời và mặt trăng lại biết làm mưa.
Cử chỉ khôi hài của Từ Thế Sở làm cho hai cô gái cũng cười hể hả. Chừng đó Lý Mộ Đường mới thấy yên bụng. Nói cho ngay, khi chàng thấy Băng Nhi tưới rượu lên đầu Từ Thế Sở chàng lo ngại thật, tưởng chừng trận kịch chiến lại sắp mở màn, nhưng bây giờ chẳng những không có nguy cơ mà còn tạo thêm một thú vui nữa. Chàng nổi hứng nâng ly lên tười cười bảo:
- Đêm nay quá vui, tôi mơì các bạn cạn thêm chén này nữa.
- Vô!
Băng Nhi hưởng ứng nồng nhiệt.
Lý Mộ Đường gần như chẳng còn nhớ rõ đêm đó chàng về tới nhà bằng cách nào nữa, chỉ nhớ mang máng là 4 phương đã dắt díu nhau, chân nam đá chân xiêu đi dài dài trên đường phố. Trong khi đó, Băng Nhi vừa đi vừa cất giọng nghêu ngao hát đi hát lại có 4 câu:
Em theo anh tới góc biển chân trời,
Dẵm mòn muôn ngàn non núi,
từ xóm lạ cho đến nhà anh.
Em theo anh tới chân trời góc biển,
Dẵm nát bao chuỗi tháng ngày,
từ mái đầu xanh cho đến tóc bạc răng long!

CHƯƠNG 6
Giữa người ta thường là vậy, khởi điểm từ một điều ngẫu nhiên nào đó mà quen nhau, từ chỗ quen nhau rồi lại thân nhau. Trải qua mùa đông, Lý Mộ Đường đã kết thành bạn thân với Băng Nhi, A Tử và Từ Thế Sở, họ lai vãng thường xuyên trong hai mùa xuân, hè kế tiếp, nhằm những ngày nghỉ việc thường rủ nhau đi du ngoạn ngoại ô thành phố, từ đó trở đi họ gọi thẳng tên nhau một cách tự nhiên.
Đôi khi Lý Mộ Đường có cảm nghĩ đây là một sự bố trí sẵn bởi Nguyệt Lão vô hình, Từ Thế Sở với Băng Nhi đã thành một đôi thì mình với A Tử là một cặp. Song, sự thật lại không phải thế, mặc dù chàng với A Tử đích thực là rất thân cận, nhưng câu chuyện trao đổi giữa đôi bên lúc nào cũng xoay quanh Từ Thế Sở với Băng Nhi thôi. A Tử kể rõ chàng nghe về mối liên hệ giữa ba người trong thời gian qua:
- Số là thời sinh viên em với Băng Nhi học chung một trường Đại Học, nhà nó ở Cao Hùng, nhà em ở Đài Nam, vì ở chung trong một ký túc xá của nhà trường và hai đứa lại chơi thân nhau, nên những ngày nghỉ phép, khi thì em đến nhà nó, lúc thì nó đến nhà em chơi. Sau ngày ra trường, cả hai đều vào làm chung trong một Công Ty Điện Tử và thuê chung một cư xá, tuy là bạn nhưng còn thân hơn chị em ruột.
Nàng vuốt nhẹ mái tóc dài ô bóng như là thói quen, bảo rằng:
- Sau khi cắt cụt mái tóc đi, Băng Nhi đâm ra đố kỵ mái tóc dài của em, nó hay tóm tóc em la ó om xòm: "Hớt nó đi! Đã là bạn thân thì có phúc cùng hưởng, hoạn nạn chịu chung, tôi hớt tóc rồi, sao chị còn chưa chịu hớt?" Nhưng nó la mặc nó la, em vẫn giữ mái tóc của em. Tánh nó quá nông nổi, ưa cười lại hay khóc, nó đẹp gái nên ngay hồi còn đi học đã có vô số con trai đeo đuổi. Song quái lạ là nó chẳng chịu giao du với anh chàng nào hết, còn em thì...
Kể tới đấy tự nhiên nàng có vẻ e lệ, nhưng rồi cũng nói thẳng:
- Em thì trước sau đã từng có hai người bạn trai rồi, nhưng chẳng đi tới đâu cả. Chắc anh cũng rõ, phần đông nam sinh viên đều còn ngây thơ, ít có đứa nào đã chín chắn, được một lúc nào đó là sẽ thấy họ rất ấu trĩ. Khi em giao du với bạn trai, Băng Nhi chê em thiếu "định lực", nó đoan chắc rồi đây chẳng có đứa con trai nào sẽ rơi lệ vì em. Về điểm này em phải phục nó. Có ngờ đâu vừa mới đậu Cử nhân xong, trong dịp tụi em đi dự một cuộc dạ vũ, tại đó Băng Nhi gặp Từ Thế Sở, rồi ngay hôm đó nó tuyên bố với em rằng nó đã luyến ái. Thật em không ngờ nó lao đầu vào tình trường một cách can đảm và đã yêu một cách cuồng nhiệt! Còn Từ Thế Sở thì như anh đã biết, là một anh chàng dễ mến, đẹp trai, ăn nói hoạt bát, tâm địa lương thiện và khi đã yêu thì cũng cuồng nhiệt chẳng kém gì Băng Nhi. Tuy nhiên, phải nói là anh ta có hơi đãng, đại để anh nào đẹp trai cũng vậy chớ gì, hống chi Từ Thế Sở lại sống trong đám nghệ sĩ, mắt thấy tai nghe lắm chuyện đào hoa với tình nhi nữ? Khổ nổi hễ có động tịnh gì về Từ Thế Sở tới tai Băng Nhi ngay, mà Băng Nhi thì yêu bằng mạng sống của nó chớ không phải yêu bằng đâù óc. Nhận thấy nó chẳng có chút lí trí chút nào hết trong yêu đương nên em hết sức lo ngại, rồi đây chẳng biết kết cuộc của hai đứa nó sẽ ra sao.
Đúng vậy, mối tình giữa Băng Nhi và Từ Thế Sở làm cho người ta lo ngại thật. Một buổi chiều nọ trong tháng bảy, khí trời nóng bức, trong phòng mạch của bác sĩ Lý Mộ Đường đông nghẹt bệnh nhân, đang lúc Chu Châu và Hoàng Nhã Bội bận tíu tít thì A Tử xông vào gọi:
- Mộ Đường ơi! Mau lên, hai đứa nó lại nổi khùng làm giặc rồi.
Lý Mộ Đường giật nẩy mình, kinh nghiệm cho biết hễ khi nào A Tử phải đến cầu cứu thì tình trạng rất nghiêm trong, chàng lập tức ra chỉ thị cho Chu Châu:
- Ngưng cấp thẻ số, những ai đã khám bệnh rồi thì chờ lấy thuốc, còn lại mơì sáng mai tới, bảo rằng tôi có chuyện gấp phải đi ngay.
Rồi chàng vội vã theo gót A Tử xông lên cao óc Bạch Vân. vừa đặt chân vào nhà là hai người đều sửng sốt, cả gian phòng khách đã tùm lum ra nào là đèn bàn, khuôn kính, sách báo, bình bông, đồng hồ... thứ thi vỡ tan, thứ thì nằm lăn đầy dẫy trên sàn nhà, đến cả rèm cửa sổ cũng bị xé tung ra từng mảnh; trong phòng ăn thôi thì chén bát, ly dĩa đã bể thành mảnh vụn... có khác chi cảnh điêu tàn của một trận địa sau giờ kịch chiến. Nhưng giờ đây dường như đôi bên đã đình chiến rồi, trong nhà hoá ra im lặng một cách dễ sợ Lý Mộ Đường định thần nhìn kỹ mới thấy Từ Thế Sở nằm im trong đống báo rách, chẳng nhúc nhích, không biết còn sống hay đã chết rồi, còn Băng Nhi thì chẳng thấy bóng vía đâu cả. A Tử hốt hoảng la lên:
- Trời ơi! Hai đứa nó chết cả rồi sao?
Nàng chạy lại lắc mạnh Từ Thế Sở:
- Thế sở! Thế sở! Anh làm sao rồi? Anh còn sống phải không?
Bất thần, Từ Thế Sở ngồi dựng lên, giữa trán sưng u một cục to tướng, trên mặt trên cổ toàn là những vết rướm máu do móng tay nhọn cào, áo sơ mi rách tả tơi. Anh ta đẩy tay A Tử ra, quát tháo:
- Tôi đang sống sờ sờ đây, sao cô lại rủa tôi chết?
- Còn Băng Nhi đâu?
A Tử vội hỏi.
- Nó đóng cửa tự giam mình trong phòng ngủ kia.
Từ Thế Sở hổn hển thở:
- Không chừng nó đang rạch mạch máu cườm tay đó.
- Tôi chẳng rạch mạch máu đâu.
Tiếng nói của Băng Nhi từ trong phòng ngủ vọng ra:
- Tôi đang tự thiêu đấy.
Lý Mộ Đường thoáng nghe chưa rõ, hỏi lại A Tử:
- Nó bảo đang tự... gì đó? Tự vẫn ha?
- Nó tự thiêu!
Từ Thế Sở lớn tiếng giải thích giùm cho Băng Nhi:
- Tự thiêu nghĩa là tự đốt chết đấy!
- Cái gì? Tự thiêu ha? Lý Mộ Đường nghe nói thất kinh, A Tử cũng sợ hết vía la lên:
- Chết rồi, Mộ Đường ơi! Nó dám làm thiệt đó! Các anh xem nè, nơi khe cửa sát mặt sàn kìa!
Lý Mộ Đường nhìn thẳng vào chân cửa càng hoảng hồn, những cụm khói đen đang chui ra từ chỗ đó, rồi cả lỗ ổ khóa cũng có nữa, lập tức chàng tung vai tông mạnh vào cửa phòng, la lên:
- Băng Nhi, mở cửa ra! Chớ có chơi dại!
A Tử cũng tiếp tay xô cửa, thét to:
- Băng Nhi, mày chớ có dại dột, mày mà chết được tì còn đỡ, nếu chẳng chết mà còn bị cháy thành con quỉ cái thì sao?
- Tôi nhất định đốt cho tới chết thôi!
Băng Nhi trả lời với giọng cương quyết và nói tiếp trong tiếng ho khèng khẹc bởi bị khói hun: - Các người yên chí đị.. tôi quyết định tự thiêu chết... Chẳng những thiêu chết mà còn thiêu ra trọ.. nữa.
Khói từ khe cửa tỏa ra càng lúc càng nhiều, tiếng ho của Băng Nhi càng thêm dồn dập, tình hình đã đến hồi nguy cấp, Lý Mộ Đường ngó Từ Thế Sở la lớn:
- Nhanh lên, Thế Sở, gọi "119". Gọi "119" đi!
Lúc đó, Từ Thế Sở mới chạy lại cửa phòng, bất chợt bị khói hun chảy cả nước mắt, thần sắc anh ta bất an, nhưng vẫn cứng cổ bảo:
- Nó muốn chết thì cho nó chết luôn!
- Thế Sở!
A Tử dậm chân quát to:
- Bộ anh nhất định muốn gây ra án mạng mới chịu hả không tiêp tay tông cửa ra mà còn đứng đó.
Từ Thế Sở vẫn nghiếng răng đỏ mặt đứng yên. Đàng này, Lý Mộ Đường cứ chịu trận nhắm vào khe cửa gọi:
- Băng Nhi! Đừng có khùng nữa, tự thiêu là lối chết đau đớn nhất trên đờị..
Thần lửa sẽ đốt khét từng miếng thịt của cô. Mở cửa ra đi, mau lên.
- Thì tôi muốn chết cho thật đau đớn... rồi tôi sẽ bám lấy đòi nợ máụ..
Nàng ho một hơi dài rồi lại tiếp:
- Được rồi, lửa đã cháy tới đầu ngón chân tôi rồi, tốt quá... tốt quá.
Thình lình Thế Sở nhảy tới thét to:
- Băng Nhi, em khùng rồi! Em khùng thiệt rồi!
Đùng một tiếng, Từ Thế Sở phóng vai tông cửa. Anh ta to con sức mạnh, chỉ tông một lần là cửa phòng đã tung ra, cả ba xông vào, cả ba đều sững sờ. Thì ra Băng Nhi đang ngồi trên mặt thảm, dùng cái lò đồng đốt cả đống giấy vụn và mở quạt cho khói ra hướng cửa. Thấy Từ Thế Sở vào, nàng liền đứng dậy, cười đắc ý trong chiến thắng:
- Từ Thế Sở, anh chẳng bảo em đi chết cho rồi đó sao? A, cuối cùng anh vẫn không nỡ để em chết!
Từ Thế Sở bị thua một cú đau, giận xanh cả mặt, anh ta trợn to mắt noí chẳng ra lời:
- Cô.. cô..
- Khi em cháy ra tro, anh có đau lòng không?
Băng Nhi cười khúc khích, dồn thêm một câu:
- Anh vẫn sợ em chết lắm phải không? Điều đó cho thấy là trong thâm tâm anh vẫn không thể thiếu em được, có đúng vậy không?
- Cô.. cô khốn nạn lắm!
Từ Thế Sở lớn tiếng mắng:
- Cô thật là khốn nạn, cô chết phức đi cho rồi!
Bất thần anh ta nhảy tới nắm 2 tay Băng Nhi ấn vào lò lửa la:
- Đốt đi, cứ đốt đi nào.
Không ai ngờ Băng Nhi cứ cắn răng chịu, chẳng nhúc nhích. Lý Mộ Đường vội xông tới giật tay nàng ra, nhìn lại đã có nhiều búp tay trắng nõn của nàng sưng đỏ lên, chàng vừa tức vừa than:
- Hai người vừa phải thôi chứ, bộ như con nít đánh lộn, không lỗ đầu chảy máu là chưa chịu à?
- Trò của cô đã xong chưa?
Từ Thế Sở nhướng to cặp mắt nhìn Băng Nhi nói lên từng chữ một:
- Nè, cô hãy nghe cho kỹ đây, giữa tôi với cô đã hết rồi! Từ nay đường ai nấy đi, đời ai nấy sống, chớ có tìm gặp tôi nữa, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi nữa! tôi thề không bao giờ muốn thấy mặt cô nữa!
Nói xong anh ta quay lưng bỏ đi ngay. A Tử đang bận lo dập tắt lò lửa, đi mở cửa sổ cho thoáng hơi khói vừa thấy Từ Thế Sở bỏ đi, liền chạy tới chận lại bảo:
- Bộ đi thật ha? Cãi nhau là chuyện thường, làm gì đến đỗi? Anh phá nát nhà tôi như thế này mà tính bỏ đi sao? Đâu có được, anh phải tiếp tay dọn dẹp cho tôi, giờ nay không được đi đâu hết, nghe chưa?
- Mặc cho ảnh đi.
Băng Nhi nói với giọng thách thức:
- Ảnh còn dám đi thì cho ảnh đi, em biết chắc ảnh đang nôn gặp con Lục Phong.
- Đúng rồi, tôi nôn gặp Lục Phong đấy, tôi còn muôn gặp cả Giang Tiểu Huệ, Hà Mộng Lan, Tiêu Mỹ Cầm...
Từ Thế Sở kể ra một loạt tên các nữ diễn viên trong công ty truyền hình, rồi thêm câu chót rằng:
- Còn người mà tôi không muốn gặp nữa tức là cô.
Băng Nhi đứng thẳng người ra, sắc diện nàng ảm đạm dần, nhìn Từ Thế Sở hỏi:
- Bộ anh nói thật ha?
- Thì thật chớ sao!
Từ Thế Sở trả lời ngay, không chút lưỡng lự:
- Bạn gái thì tôi có nhiều, đâu phải chỉ một mình cô. Quen cô là cả một sự bất hạnh, xui cho tôi quá, tôi cho cô hay, tôi đã chán cô lắm rồi!
- Từ Thế Sở!
Cùng một lúc, Lý Mộ Đường và A Tử la lên, Băng Nhi tiu nghỉu hỏi:
- Anh bảo là... anh đã chán tôi?
- Đúng thế.
Từ Thế Sở to tiếng rằng:
- Tôi đã chán ngấy cô rồi! Cô Phàn Như Băng, cô có biết cô là cái thứ gì không? Cô y như đứa con nít chưa bao giờ lớn lên được, lúc nào cũng chỉ sống trên sân khấu, tôi đã mệt quá rồi, tôi phải nói thẳng với cô rằng chúng ta chia tay nhau thôi!
Từ Thế Sở vừa dứt lời lại xông ra cửa. Một lần nữa, A Tử vội cản lại, nàng định mở miệng chưa kịp nói gì thì Từ Thế Sở đã cướp lời:
- A Tử, cô nhất định không cho tôi đi?
A Tử cười ngọt ngào:
- Xin anh chớ nên đi.
Từ Thế Sở dừng chân lại, nhìn A Tử nói với giọng âu yếm:
- A Tử, anh có thể ở lại đây, nếu quả tình em muốn như vậy.
Anh ta nhấn mạnh rằng:
- Tuy nhiên, anh có ở lại chăng là vì em chớ không phải vì Băng Nhi.
Như quả bom nổ, A Tử cảm thấy choáng váng, lùi lại ba bước, ngạc nhiên hỏi:
- Anh... sao rồị.. Anh đùa kiểu ác như thế này được sao?
- Em vốn đã biết rõ, anh đâu có đùa.
Từ Thế Sở trả lời một cách thản nhiên:
- Hơn ai hết, em biết rõ là anh không phải nói đùa, mỗi lần anh đến đây đâu phải chỉ vì Băng Nhi thôi.
Bầu không khí trong nhà bỗng nhiên ngột ngạc. Từ Thế Sở nói xong đăm đăm ngó vào mặt A Tử làm cho nàng bối rối, trong khi đó Băng Nhi đứng cứng họng tái mặt. Qua một lúc im lặng, Băng Nhi mở lời trước, nàng tiến tới nắm tay A Tử.
Lý Mộ Đường thấy rõ hai tay của hai cô gái đều run run và giọng nói của Băng Nhi cũng run run:
- A Tử, chị là người bạn thân nhất của em, bất cứ lúc nào chị vẫn là người bạn tốt của em, dù cho có xảy ra chuyện gì đi nữa.
A Tử cảm động ứa nước mắt, vội vã hỏi:
- Băng Nhi, không lẽ chị nghĩ rằng tôi..
Băng Nhi ngắt lời:
- Chị đừng giải thích, em nghĩ rằng em đã hiểu cả rồi.
Nàng xoay qua nhìn Từ Thế Sở bảo:
- Anh ở lại, để tôi đi.
Rồi nàng quay nắm tay Lý Mộ Đường:
- Mộ Đường, em có thể sang bên anh tị nạn được không? Em không thể tin nơi em được nữa, không khéo em sẽ tự thiêu thật.
Đến lúc này, Lý Mộ Đường mới thở phào ra một hơi dài:
- Dĩ nhiên, vậy chúng ta đi thôi.
- Không được, Băng Nhi.
A Tử gọi Băng Nhi lại, nước mắt nàng trào ra:
- Việc gì mà chị phải đi? Nhu vậy còn ra caí thể thống gì? Cớ sao lại lôi tôi vài chiến trận của hai người? Thôi để tôi đi.
Từ Thế Sở cản A Tử lại bảo:
- Các cô chẳng ai phải đi đâu, từ đầu chí cuối vẫn là thằng này nên đi, xin chào mọi người. Vừa dứt lời, Từ Thế Sở tung cửa xông ra ngoài, lần này A Tử không cản nữa và cũng chẳng ai giữ anh ta lại. Trong nhà yên tịnh trở lại. Từ từ Băng Nhi đặt mình ngồi vào sofa, cúi đầu nhìn đống rác trên sàn nhà. A Tử bước lại gần xoa bàn tay Băng Nhi nói nhỏ nhẹ:
- Chớ có tin lời nó nói, nó cố ý chọc tức chị đó
Băng Nhi ngẩng cổ nhìn A Tử rồi bỗng nhiên khóc òa lên, ôm chặt A Tử vào sụt sùi rằng:
- Em không thể mất luôn cả tình yêu lẫn tình bạn, như vậy em sẽ chết mất. A Tử, em không thể mất chị được.
- Đừng có nói dại, chị không bao giờ mất tôi đâu, tôi bảo đảm. Có điều là chị chớ nghe thằng khùng đó nói bậy.
- Em biết là nó nói thật đấy.
Băng Nhi vùi đầu vào lòng A Tử bảo:
- Em đánh mất hết cả rồi, chị ơi!
Nãy giờ Lý Mộ Đường vẫn đứng ngây ngô một mình, mãi tới giờ này chàng vẫn chưa nhận thức rõ là mình đóng vai gì trong tấn bi kịch này, chỉ cảm thấy nỗi lòng chua xót khi hai cô gái ôm nhau khóc thảm thiết.
CHƯƠNG 7
Bữa sau, Lý Mộ Đường bận việc suốt ngày không làm sao nhín được chút thì giờ nào để gọi điện thoại hỏi thăm Băng Nhi, bởi mùa hè là mùa vi trùng bệnh hoạt động mạnh, bệnh cảm cúm lân truyền lan tràn như sóng cồn từ sáng sớm cho đến tối, phòng mạch đông nghẹt bệnh nhân, phần nhiều là trẻ nít, chúng gào thét inh ỏi làm cho chàng điên cả đầu, hai cô y tá cũng lăng xăng như gà mắc đẻ. Chiều tối, Băng Nhi đến, nhằm lúc phòng mạch chưa đóng cửa.
- Anh cứ tự nhiên lo việc của anh đi.
Nàng đẩy hé cửa phòng chẩn, ló đầu nói với chàng:
- Mặc em đợi ở phòng khách được rồi.
Trong phòng khách, Băng Nhi quơ lấy một cuốn tạp chí lặng lẽ ngồi đọc để giết thì giờ. Nhân dịp đưa phiếu bệnh lịch vào, Chu Châu ghé tai nói nho? Lý Mộ Đường:
- Cô bạn của ông dường như có tâm sự gì đó.
Hoang` Nhã Bội tiếp lời:
- Bữa nay chẳng thấy cô ta cười như mọi khi.
Hai cô y tá tò mò, vừa làm việc vừa để ý theo dõi Băng Nhi, chỉ thấy nàng ngồi yên đọc sách, hết cuốn nọ đến cuốn kia. Cuối cùng tất cả bệnh nhân đã về hết, sau chót Chu Châu và Hoàng Nhã Bội cũng ra về nốt. Lý Mộ Đường cởi áo choàng trắng, bước ra phòng khách ngồi vào sofa vươn vai có vẻ mệt mỏi, Băng Nhi liền tới trước máy bán tự động lấy cho chàng một ly ca phê, ôn tồn rằng:
- Uống chút café đi cho khoẻ. Từ ngày quen anh, đêm nay càng thấy rõ ràng nỗi nhọc nhằn của anh. Em nghĩ rằng công việc của anh chẳng có chút thú vị nào cả.
- Đúng, chẳng thi vi.
Chàng thở dài:
- Và cũng chẳng lãng mạng tí nào, tôi vẫn bảo đời sống của tôi là phàm tục cơ mà.
- Chẳng phàm tục đâu.
Với thái độ thành khẩn, nàng bảo:
- Anh đang chiến đấu từng giờ từng phút, hòng chiến thắng những bệnh tật hiểm nghèo, mang lại niềm tin cho bệnh nhân và gia đình ho. Việc làm hàng ngày của anh là công việc của nhà khoa học, đấng thánh hiền, đâu thể coi là phàm tục được.
Chàng im lặng ngẫm nghĩ rằng Băng Nhi chẳng những có cái miệng hấp dẫn, tâm tư tế nhị mà còn dồi dào trí tuộ về tư tưởng và bản năng phản ứng cũng bén nhạy nữa. Khi Thượng Đế tạo ra muôn ngàn người con gái, thoảng mới có được một cô "đặc sắc " như vầy, thật là hiếm hoi lắm đó.
Nàng nhìn chàng bảo:
- Lý ra em không nên đến làm rộn vào giờ nghỉ ngợi của anh. Song anh Mộ Đường à, thăm anh đã trở thành thói quen của em rồi.
- Một thói quen rất đẹp! Chàng cười bảo:
- Chớ có bỏ nhé.
Nàng cũng cười theo và nói:
- Để em massage cho anh, sẽ thấy đỡ ngay.
Nàng bước lại sau lưng chàng ra tay nắn bóp từng bắp thịt, đích thật đã làm chàng thoải mái nhiều, nhưng không đành lòng để nàng mệt sức, nên chỉ mới được vài phút là chàng nắm tay nàng kéo ra trước mặt bảo:
- Hãy ngồi xuống đi.
- Bộ em massage dơ?
- Rất tuyệt!
Chàng nói một cách chân thành:
- Nhưng tôi vẫn thích đối diện với Băng Nhi hơn, hãy ngồi xuống đi.
Chàng mạnh tay buộc nàng phải ngồi xuống ghế, chợt thấy nàng nhíu mày xuýt xoa, mới sực nhớ lại là bàn tay nàng đã bị phỏng đêm qua.
- Để tôi xem.
- Chẳng sao đâu.
Nàng định rút tay lại, chàng cưỡng ép bảo:
- Phải để cho tôi xem, chớ quên tôi là y sĩ.
- Đáng lẽ em phải đặt trước một số tiền thuốc ở phòng mạch này.
Nét mặt nàng tuy có vẻ đau đớn, nhưng nàng vẫn nở nụ cười trên môi tỏ ra chiều ý chàng.
- Không, Băng Nhi nên mua bảo hiểm tai nạn bất ngờ là đúng hơn.
Chàng nhìn kỹ bàn tay bị phỏng của nàng, thấy có nhiều chỗ đã phồng lên những bọng nước nhỏ và sưng đỏ ngoài da.
- Để tôi đi lấy thuốc.
- Vội gì, anh cứ ngồi đây đi, đã tiếp chuyện với em thì chớ có chạy tới chạy lui làm người ta cụt hứng. Bàn tay em chẳng có sao đâu.
- Vậy là vết thương lòng?
Câu nói vừa thoát ra cửa miệng là chàng đã tự thấy mình lỡ lời. Lời ăn nói bộp chộp thiếu suy tính như vầy, theo chàng là bị lây nhiễm bởi chính ba người bạn mới nhóm Băng Nhi. Quả nhiên nụ cười của nàng bỗng biến mất, nàng rút luôn chân lên ghế ngồi co ro , ủ rủ trông rất thương hại. Lý Mộ Đường lặng lẽ đem thuốc đến tiêu độc, băng bó cho Băng Nhi hết sức cẩn thận, trong lúc khá lâu đó chẳng ai nói năng câu gì. Chừng xong việc, chàng mới vỗ nhẹ vai nàng bảo:
- Làm ơn đừng chạm đến nước nhé.
- Đúng rồi!
Bỗng nhiên nàng làm ra vẻ trịnh trọng huyền bí:
- Em biết số em không thể gần nước được, thưở nhỏ thầy tướng số đã bảo rằng mạng em cần phải phòng thuỷ, tốt nhất là đừng có đi bơi lội. Không chừng sau này em là con ma chết đuối.
- Chết đuối, chết cháy, trúng độc.
Chàng thở dài:
- Chao ôi, sao Băng Nhi lại hứng lắm thứ chết quá vậy?
Nàng trầm lặng giây lát, rồi nghiêm sắc bảo:
- Anh là bác sĩ, xin cho em biết tại sao người ta phải sống?
- Bởi vì....
Chàng hơi suy nghĩ một chút rồi trả lời rằng:
- Chẳng may trời cho người ta có mạng sống, nên phải sống.
- Vậy tại sao người ta lại chết?
- Cũng bởi vì... chẳng may người ta có mạng sống, cho nên phải chết để kết thuc .
- Chỉ đơn giản vậy ư?
- Đúng thế.
Hơi ngập ngừng một chút, rồi đột nhiên nàng thoát ra câu bất ngờ:
- Mộ Đường, anh có biết chăng anh hay làm con tim em rung động!
Trời đất ơi! Chàng tự cảnh giác với mình rằng làm sao em lại nói như vậy hỡi Băng Nhi.
Dù có thiệt tình hay giả ý, em cũng không nên nói như vậy, để rồi khuyấy động cả một hồ xuân thủy, châm ngòi cho trái bom nổ tung! Em nên nhớ, dù kẻ nói có vô tâm, nhưng làm sao bảo đảm được người nghe vô ý? Tự nhiên chàng ngồi xích ra, giữ một khoảng cách vừa phải với nàng và nâng ly cà phê lên hớp một ngụm để tự trấn an tinh thần. Chàng xoay sang chuyện khác hỏi:
- Hãy cho tôi biết, giữa Băng Nhi và A Tử thế nào rồi?
- Vẫn tốt thôi.
Nàng trả lời thật vắn tắt.
- Vẫn tốt là tốt làm sao?
Chàng gặng lại,
- Không được tốt cho lắm.
- Nghĩa là không tốt?
- Ờ, thì không tốt, không tốt...
Nàng lắc đầu lia lịa:
- Anh biết không, cả ngày hôm nay, tụi em tìm chẳng ra câu chuyện nào để nói cả. Trước kia, dầu cho tụi em có đề tài hay không, tụi em cũng trò chuyện với nhau tới khuya mới đi ngủ, nhưng suốt bữa nay, giữa đôi bên đều sựng lại chẳng nói với nhau được một lời.
Nàng nghiếng răng bảo:
- Tại cái anh Từ Thế Sở mắc dịch đó hết!
Lý Mộ Đường chỉ lặng thinh, nàng đưa mắt nhìn chàng hỏi:
- Mộ Đường, anh nói thật đi, phải chăng em là kẻ làm cho người ta nhọc lòng quá?
- Có đôi chút đấy.
Chàng trả lời thẳn thắn.
- Vậy anh có thấy "ngại" thứ "nhọc" đó không?
Nàng cố ý nhấn mạnh 2 chữ "ngại" và "nhọc".
- Tôi ư?
Chàng bật cười:
- Tôi chẳng ngại chút naò.
- Tại sao?
- Người nào mà lãnh được thứ "nhọc" ấy là người đó co" phước đấy. Riêng tôi, vẫn mong có ai làm cho mình được "nhọc" một chút, vì đó là chân giá trị của đời sống. người ta đã may có sinh mạng, thì đáng được may mắn có ái tình.
Chàng trầm ngâm giây lát rồi tiêp :
- Nhưng thứ hạnh phúc này chỉ có thể gặp được chứ không thể đời được.
- Hạnh phúc?
- Đúng vậy, được "nhọc" bởi Băng Nhi tôi cho là "hạnh phúc".
Nàng ngồi chớp mắt một hồi, rồi thình lình nhảy ra khỏi ghế thẳng tới trước mặt Lý Mộ Đường giang tay ra ôm cổ chàng, ấp môi hôn trong chớp nhoáng. Hôn xong, nàng đứng thẳng người bảo:
- Mộ Đường, anh đã làm cho con tim em rung động, rung động thật rồi!
Vừa dứt lời, nàng xoay mình phóng về hướng cửa đâm đâù chạy thẳng ra ngoài. Cử chỉ bất ngờ của Băng Nhi làm cho chàng ngơ ngác, tai nóng bừng, tim đập mạnh, tự thú với long` rằng Băng Nhi, chính là em đã làm cho con tim anh rung động, nó rung động thật rồi.
o0o
Ba ngày sau, Băng Nhi lại đến thăm Lý Mộ Đường tại phòng mạch.
- Mộ Đường, em quen anh đã khá lâu, nhưng mỗi lần đến thăm anh đều được tiếp chuyện ở phòng mạch trước những dụng cụ y khoa, làm như em là bệnh nhân của anh vậy. Đêm nay em có thể được phép lên lâù thăm "nhà" của anh không?
- Dĩ nhiên, đâu có gì trở ngại. Tuy nhiên, phải nói cho rõ đó là cư xá độc thân, chưa thể gọi là "nhà".
- Vậy thì "nhà" có định nghĩa như thế nào hở anh?
- Nhà tức là "tổ ấm", tỉ dụ như bên các cô ở, tuy chưa có nam chủ nhân nhưng nó vui tươi và ấm cúng, thế mới gọi là "nhà".
- Rất tiếc là nơi đó không còn tồn tại như là "nhà" nữa, bây giờ đó là cư xá nữ sinh mà thôi.
Lý Mộ Đường thấy Băng Nhi mỉm cười không được tự nhiên, liền đưa nàng lên lầu thăm "cư xá độc thân" của mình. Căn nhà trên lầu khá rộng, gồm có một gian phòng khách, hai phòng ngủ và được trang trí hợp thời, phong nhã. Có điểm đặc biệt hơn là sách vở của chàng thật nhiêù, tủ sách ngoài phòng khách cũng như trong phòng ngủ đều đaỳ ấp những sách, cộng thêm với nhiêù cuốn đọc dở dang đang vứt tùm lum ở khắp nơi, trên bàn, trên ghế, thậm chí trên sàn nhà cũng có, vì vậy, mặc dù trong nhà có bày đầy đủ mọi thứ như bộ salon, bộ bàn ăn, vách treo hư họa, cửa treo rèm nhưng... nhưng khi mới đặt chân vào, người ta có cảm giác như là thư viện mimi.
- Cha!
Băng Nhi nhìn quanh bảo:
- Hèn chi mà!
- Hèn chi cái gì đấy?
- Hèn chi lâu nay em vẫn thấy anh có khác với người ta. Anh nho nhã, mùi thư sinh, hễ nói câu nào là khiến cho người ta phải ngẫm nghĩ khá lâu, thì ra là từ đây mà ra.
Lời khen tặng của Băng Nhi tuy có làm cho Lý Mộ Đường cam thấy sảng khoá i nhẹ nhõm, nhưng chàng vẫn giữ được bình tĩnh, trịnh trọng nói với nàng rằng:
- Băng Nhi, cho phép tôi được "ước pháp tam chương" nhé.
- Là thế nào?
- Đừng có ép tôi phải say.
- Em chưa hiểu.
- Cô hiểu, cô là người thông mình, cô thừa hiểu.
Chàng nhìn vào mặt nàng nói tiếp:
- Xin cô nhớ giùm, tửu lượng tôi rất yếu nên dễ say lắm.
Nàng cho( p mắt nhìn chàng bảo:
- Xưa nay em chưa nói dối với ai.
- Chắc gì ?
- Ít ra em không thể bịa đặt được cái cảm giác trong nội tâm của mình.
Nàng nói tiếp một cách chân thành:
- Tửu lượng của anh chẳng yếu đâu, chẳng qua là khiêm tốn đó thôi, bằng không thì chính anh còn chưa nhận rõ anh.
Nàng vừa nói vừa tiến lại gần tủ sách.
- Thôi, em chẳng nói chuyện đó nữa, nhỡ anh say bất tử rồi đổ thừa cho người ta.
Nàng dò xem một hồi, như vừa phát hiện cái gì đó, la lên:
- Cha! không ngờ anh lại có nhiều tiểu thuyết phiên dịch Tây Phương như thế. Ôi, nào là "Hòn Đảo Ai Oán", "Tên Tuổi Bông Hồng", "Liên Hê. Thân Mật", "Bốn Mùa", "Chim Gai"... Chu Cha! Thật lắm lắm mà, có thể cho mượn về đọc không?
- Có gì trở ngại đâu.
Nàng bắt đầu chọn một số sách gói thành một gói to. Thấy vậy chàng bảo:
- Chớ có tham lam quá, hãy đem vài cuốn về đọc trước, rồi lần lược đến đổi lấy sau.
-Vâng.
Nàng lật nhanh những cuốn tiểu thuyết trong tay ra xem để chọn lựa.
- Cô cứ chọn kiểu này thì làm sao mà biết được cuốn nào ưng ý?
- Em chọn cuốn nào có đối thoại nhiêù, em ghét cái lối miêu tả dài dòng, nhất là những lời lẽ lý thuyết suông.
- Tốt lắm, tôi có đủ các loại về trinh thám, khủng bố, ái tình, văn nghệ, chỉ còn thiếu có loại tiểu thuyết khoa học giả tưởng thôi.
Nàng trở lại ngồi vào sofa, để gói sách bên cạnh hỏi:
- Bộ khách đến chẳng có gì giải khát sao?
- Có chớ, trà.
- Tốt, để em đi pha cho.
Nàng đứng dậy định đi, chàng cản lại:
- Để tôi, cô là khách mà.
Nhưng nàng nhanh tay kéo chàng trở ngược lại bảo:
- Làm ơn ngồi xuống đi, ai bảo em là khách, trừ phi anh không muốn em đến đây nữa, bằng không thì cứ để cho em được tự nhiên. Yên chí đi, em sẽ tìm ra hộp trà của anh dễ như chơi.
Quả nhiên, chỉ trong chốc lát là nàng đã tìm thấy chỗ để trà và luôn cả ấm chén của bình thủy nữa. Pha xong, nàng rót hai chen đặt trên bàn nhỏ, nhiên hậu ngả lưng vào sofa ngồi nhìn quanh gian phòng một lần nữa, nói nhỏ nhẹ:
- Đây đích thực là cái "nhà" mà, êm ấm, yên tịnh, thoải máị.. và còn có nhiều sách như thế này, ít ra cũng giúp cho tâm hồn của chủ nhân không đến nỗi trống rỗng.
Ngưng một lát, nàng xoay lại nhìn chàng như muốn tỏ bày tâm sự gì, hơi ngập ngừng rồi từ từ mới nói ra:
- Mộ Đường ạ, giữa em và Thế Sở đã hết rồi, phen này là kết thúc thật sư.
- Nói sao?
Chàng ra bất ngờ, hơi từ trừ mới bảo:
- Chẳng là giữa hai người mỗi lần gây nhau dù có quyết liệt đến mấy rồi cũng giảng hoà nhanh chóng đó.
- Chuyện đó khác, đó chỉ là gây lộn thôi.
Nàng nói một cách bình thản:
- Nhưng lần này không phải gây lộn mà là kết thúc...
Nàng ngưng lại nửa chừng, đưa mắt ngó ra cửa sổ được một hồi mới quay lại nhìn chàng nói tiếp:
- Một sự kết thúc thật là đau, đau điếng cả người đi!
- Có cần tôi gặp Từ Thế Sở không?
- Ồ, không, tuyệt đối không.
Nàng khước từ ngay lập tức, bảo:
- Hôm nay em có gặp lại ảnh rồi. Hai đứa đều thẳng thắn, ảnh bảo rằng, ảnh từng cho là làm bạn với em quả có thứ cảm giác kích thích, tân kỳ và nồng nhiệt thật, song bây giờ thì đã phát giác ra em không thật tại, chẳng giống như con người hiện đại tí nào. Nói cách khác là ảnh đã lớn lên mà em vẫn chưa lớn, hãy còn như con nít, nên ảnh cho rằng luyến ái với em là một sự ấu trĩ. Đó, anh nghĩ coi, cả tới nước này thì còn cách nào để vãn hồi được nữa. Tóm lại là mọi sự đã chấm dứt, nếu nói cho đúng hơn em đã bị ảnh bỏ rơi.
Nói tới đây nàng cúi đầu xe cái lai jupe cho đỡ ngượng, nàng bảo:
- Em nghĩ rằng, lần này ảnh "tỉnh" thật rồi.
Lý Mộ Đường chỉ lắng tai nghe, chẳng nói gì thêm nữa. Chàng cho rằng, giữa lúc này mình có nói gì chăng nữa cũng bằng thừa, khi con người đã mang vết thương lòng, thì chỉ có thời gian mới hàn gắng được thôi, dù mình là bác sĩ cũng đành bó tay. Trong nhà im lặng một chặp khá lâu, bỗng nhiên nàng đổi thái độ, vung vai một cái rồi lắc lư cái đầu, nở nụ cười duyên dáng.
- Chớ nhìn em với cặp mắt thương hại như thế, hổng thấy em vẫn sống vui vẻ đấy sao? Em đâu có xâm lên trán hai chữ "thất tình"? Hơn nữa, tuyệt nhiên em không thể, không thể...
Nàng nhấn mạnh rằng:
- Không thể phá tan bầu không khí yên tịnh, an nhàn, đáng quí trong căn nhà này được.
Một lần nữa, nàng lại nhìn quanh căn phòng rồi bảo:
- Mộ Đường, anh có biết chăng, anh có tấm lòng cao cả, chẳng những cao cả mà còn rộng rãi nữa.
- Vậy sao?
Lại nữa rồi, nàng làm cho chàng cảm thấy nhẹ nhõm, êm đềm.
- Thật mà.
Nàng nhìn chàng nói một cách khẳng định rằng:
- Ngay từ hôm đầu tiên gặp anh, em đã nhận thấy anh cao cả, anh có cái bản chất đặc biệt, văn nhã, điềm đạm... anh còn chưa hiểu em muốn nói gì. Thế này nhé, đời sống và tình yêu của em ví như áng mây bay bỗng trên trời cao, tuy có đẹp thật nhưng toàn là cảnh hư ảo, còn anh, anh tựa như cánh đồng xanh tươi, quảng đại, tràn đầy nhựa sống, đấy là nguyên do thúc đẩy em đến với anh. Đương lúc bay bổng trên mây cao sắp rơi xuống đất là em chạy thẳng tới cánh đồng xanh của anh để được chỗ đứng thật tại và an toàn.
Cặp mắt nàng bám sát vào chàng, rồi hỏi:
- Anh đã hiểu ý em chưa?
- Như có đôi chút rồi
Nàng tiến lại gần, giang hai cánh tay ra bá vào cổ chàng, với giọng trìu mến, nàng khẽ gọi:
- Anh Lý Mộ Đường của em!
Song, Lý Mộ Đường cho rằng Băng Nhi làm như vậy là thiếu sự công bằng, chàng trách nàng không tôn trọng lời cảnh tỉnh "chớ ép tôi say", bèn gỡ tay nàng ra, bảo:
- Băng Nhi, cô có biết chăng cô đang rơi vào cảnh huống nào? Cô bị khích động bởi lời nói của Từ Thế Sở, cô mang nặng mặc cảm thất bại, thật ra cô chưa am hiểu đầy đủ về tôi, chưa khẳng đi,nh được tôi là cánh đồng xanh hay hòn núi cỗi, sở dĩ cô muốn gần bên tôi chẳng qua vì cô bị thất ý đó thôi.
- Không, anh đã nhầm, anh đã đánh giá quá thấp về bản thân.
Nàng ghì cổ chàng xuống đến tầm 4 mắt nhìn thẳng nhau, trong ánh mắt của nàng chứa đầy men rượu mạnh, khả dĩ khiến Thần Bụt cũng phải đắm say. Nàng hỏi chàng một câu gần như nũng nịu:
- Mộ Đường, có phải em là đứa đáng ghét không?
- Không đâu, cô khả ái, khả ái vô cùng.
- Vậy thì...
Nàng nói trong hơi thở, hơi thở đó thơm tựa như hoa lan:
- Hãy hôn em đi.
- Không.
Chàng cố cưỡng lại với lòng mình.
- Cớ sao?
- Không công bằng.
- Đối với em?
- Với tôi.
- Thế là sao?
- Vì đó chẳng qua là cô muốn chứng minh cho một điều, mình còn hấp dẫn, còn có thể khiến cho người con trai phải động lòng.
- Nói vậy là điều cầu chứng của em đã thất bại phải không?
Nàng chớp mắt, giọt lệ long lanh trong kẽ lông mi.
- Nghĩa là, em chẳng còn sức hấp dẫn nữa, và cũng không thể làm cho con tim anh rung động, có phải vậy không?
Trời ơi! Băng Nhi hỡi! em có biết chăng em là đứa con gái dễ thương đến mực nào? Em nào có hay anh đã phải tránh em với "định lực" tối đa. Tuy nhiên, như thế này vẫn là thiêú sự công bằng đối với anh, bởi em hiện đang mang vết thương lòng, khi người ta đi tìm niềm an ủi vì thương tích là khác với chuyện đi tìm bạn tri kỉ lúc đang lành mạnh. Đến chừng vết thương của em đã lành rồi, khi đó em sẽ thấy em đã dối lòng mình và dối với kẻ khác.
- Em đã hiểu.
Đột nhiên nàng buông tay ra, đôi má đỏ bừng, hiện ra vẻ đau khổ, thất vọng, buồn tủi.
- Xin lỗị.. em tự chuốc lấy cái nhục.
Vừa dứt lời, nàng xoay lưng xông ra cửa.
Chàng nhanh tay kéo nàng trở lại và ôm chặt vào lòng, rồi cúi xuống đặt đôi môi nóng bỏng lên đôi môi trái đào của nàng. Thôi thì Băng Nhi hỡi, có công bằng hay chăng cũng mặc, anh đã say đắm vì em rồi! Anh cứ nhắm mắt đưa chân, tới đâu thì tới. Hai cánh tay chàng càng ghì càng chặt, nhịp tim của chàng càng đập càng mạnh, và cứ mỗi tiếng nhịp có kèm theo một tiếng gọi "Băng Nhi".

CHƯƠNG 8
Liên tiếp ba ngày liền, hễ vừa tan sở là Băng Nhi tới thẳng phòng mạch Lý Mộ Đường. Bình nhật ba bữa ăn của Lý Mộ Đường đều rất đơn sơ. Buổi sáng chàng tự pha một ly cà phê sữa dùng với vài miếng bánh mì nướng là xong, trưa và chiều phần nhiều là do Chu Châu hoặc Điền Tố Mẫn gọi điện thoại mua cho phần cơm hộp. "Cơm hộp" là một nghề mới mẻ trong xã hội kỷ nghệ hoá ngày nay, nhằm đáp ứng nhu cầu cho những người bận việc không còn thì giờ làm cơm bữa. Trong phòng mạch tuy rằng cũng có nhà bếp, phòng ăn, nhưng họ chẳng bao giờ dùng đến. Biết là mỗi chiều vào lúc từ 6 đến 7 giờ là Băng Nhi tới, Lý Mộ Đường cho gọi thêm một phần cơm hộp để cùng ăn với nàng. Cơm xong, nàng bắt tay vào việc xếp lại những sách báo do bệnh nhân vứt lộn xộn trong phòng đợi, đôi khi coi chừng giùm cho các bà mẹ có dẫn trẻ em tới, nhưng chẳng bao giờ nàng đặt chân đến phòng chẩn, bởi sợ thấy chích thuốc, càng sợ thấy máu.
Sự hiện diện của Băng Nhi gây chấn động không ít cho phòng mạch. Chu Châu bảo:
- Xem chừng đã sắp sửa rồi đó
- Sắp sửa gì rồi?
Hoàng Nhã Bội hỏi.
- Thì ông bác sĩ nhà ta sắp bị người ta xỏ mũi rồi chớ còn gì nữa.
- Hứ, thì đã bị xỏ mũi rồi chớ còn ở đó mà sắp sửa.
Hai cô y tá che miệng cười khúc khích, rồi Hoàng Nhã Bội quay lại hỏi Chu Châu:
- Nhưng cái ao cá của nhà mày hãy còn chờ sẵn mà.
- Chẳng có bỏ hoang đâu mà lo. Mấy tuần nay anh của tôi với mấy bạn đồng nghiệp của ảnh thường về câu cá đó. Tuần rồi họ câu được con cá chép to thật là to, tới 8 cân lận, phải ba cậu trai hợp sưc lại mới lôi nỗi nó lên bờ, vui thiệt là vui!
Lời đàm tiếu về ao cá của Chu Châu tuy có văng vẳng bên tai, nhưng với Lý Mộ Đường như cách xa muôn trùng ngàn dặm, chẳng biết cho đến năm, tháng nào chàng mới chịu đi câu cá với người ta.
Lý Mộ Đường đang bâng khuâng, hết ngó ra cửa sổ lại xem đồng hồ, sao giờ này Băng Nhi còn chưa thấy đến? Chàng trông ngóng sốt ruột. Đã liên tiếp ba ngày, Lý Mộ Đường được hưởng hạnh phúc như sống trên "Thiên Đường". Băng Nhi, cô gái yêu kiều minh mẫn, mỗi khi đến là chịu khó ngồi yên suốt buổi tối trong phòng đợi, nếu chẳng có việc gì làm thì nàng cầm quyển tiểu thuyết lên đọc kỹ từng dòng từng chữ dưới ánh đèn bàn. Đôi khi chính Lý Mộ Đường cũng không thể tin nổi một cô gái dám liều mạng uống thuốc tự tử mà suốt mấy ngày liền tỏ ra êm ái hòa nhã đến như vậy được.
Mỗi đêm, sau khi phòng mạch đóng cửa là cô với cậu dắt tay nhau lên lầu, vừa bước vào phòng khép cửa lại là nàng ngã mình vào lòng chàng, tay ôm ngang lưng, mặt kề sát vai lập đi lập lại bên tai chàng:
- Em nhớ anh quá, nhớ anh muốn chết đi thôi.
Ân tình của nàng đem lại cho chàng niềm an ủi vô biên, càng thấy yêu đời:
- Anh luôn luôn ở trong tầm mắt của em cơ mà.
- Ở trong tầm mắt.
Nàng tỏ vẻ không đồng ý.
- Thì Mặt Trời cũng ở trong tầm mắt của em, Sao Trời cũng ở trong tầm mắt của em. Anh là bác sĩ y khoa, chắc anh thừa biết thị tuyến của loài người tối đa có thể đạt tới đâụ..
Nàng buông tay đẩy chàng ra, nói với giọng cảm thương:
- Phải rồi, anh chẳng có nhớ em chớ gì.
- Ai bảo vậy ?
Chàng vội kéo nàng vào lòng trở lại bảo:
- Cứ mỗi ngày vừa mới mở mắt là hình bóng em đã hiện ra trong tâm não của anh rồi, đến năm sáu giờ chiêù là thấy bồn chồn bất an, ngó ra cửa sổ không biết mấy trăm lần mà kể, mỗi khi có ai đẩy cửa vào đều tưởng chừng là em đến đó.
Chàng bưng mặt nàng lên và nhìn vào bảo:
- Nếu anh biết trước được tình yêu làm cho thần hồn người ta điên đảo đến mức này, thiệt tình là không dám dấn thân vào.
- Anh hối hận chăng ?
- Ai bảo ?
Rồi cặp trai gái ghì sát nhau ấp môi, hôn mê man, ngây ngất. Có một điểm ngoại lệ là, hễ đến khi chàng không còn kiềm chế nổi lòng thì nàng viện cớ thoát thân đúng lúc, chạy đi đun nước pha trà, lấy bánh kẹo ra ăn... hoặc đẩy chàng vào sofa làm massagẹ.. cho đỡ căng thăng. Có lần nàng nửa thẹn nửa buồn thỏ thẻ với chàng rằng:
- Em không nặng óc bảo thủ đâu, chẳng qua là để chúng ta khỏi phải cưu mang trách nhiệm nào. Hơn nữa là, anh đã từng bảo, em hiểu anh chưa được sâu sa lắm, và giữa hai chúng ta lại tiến triển quá nhanh, nghĩa là em không muốn... tạo nên một gánh nặng về tâm lý cho anh.
"Băng Nhi ơi!", chàng thầm thán phục, "Em là một cô gái quá thấu đáo về thế sự và tình người".
Vì vậy mà 2 tiếng đồng hồ còn lại trong ngày của Lý Mộ Đường đã trôi qua trong tình yêu êm thắm, mùi mẫn nhưng rất lý tính. Chàng với nàng thường bàn luận về tác phẩm văn nghệ, tiểu thuyết, về quan niệm nhân sinh... kể cho nhau nghe về hoàn cảnh gia đình, về quá khứ và lý tưởng, hoài bão,vv... thời gian trôi đi quá nhanh, hai tiếng đồng hồ đối với họ lúc nào cũng cảm thấy thiếu. Nàng kiên quyết cả hai đều phải cần đủ giấc ngủ cho nên đêm nào nàng cũng về "Cư xá nữ sinh" trước một giờ khuyạ với Lý Mộ Đường, hai tiếng đồng hồ đó là khoảng thời gian vàng son của chàng, chẳng có uống rượu mà cũng ngất ngư, bởi trong ánh mắt, nụ cười của Băng Nhi đều có chứa "ma men", mỗi một cử chỉ của nàng đều có tiềm lực tác động làm cho chàng say sưa một cách kỳ diệu, đến đổi lắm lúc chàng dám nghĩ rằng, dù có chết đi ngay trong lòng nàng cũng là đáng lam . Nhưng ý nghĩ đó cũng làm cho chàng giật mình: "Chao ôi, không ngờ lãng mạn cũng là chứng bệnh truyền nhiễm dễ sợ".
Giọng hát của Băng Nhi rất ngọt, có từ tính và lai chút âm điệu trẻ thơ. Lý Mộ Đường chẳng bao giờ quên bài "Em theo anh tới góc biển chân trờị.." mà nàng đã hát lên sau bữa say ở đường Hoa Tây ngày nào, có điều lạ là từ khi đi lại với chàng thì nàng tuyệt khẩu không bao giờ hát lại bài đó nữa. Tuy nhiên, nàng vẫn thường ngêu ngao khi nằm ngửa trên ghế đu, lúc ngồi bẹp trên sàn nhà, thậm chí đôi khi còn chui đầu vào giữa đâù gối của chàng mà cất giọng ngâm nga. Chàng không quen huộc những bài hát thịnh thời, nghe chẳng ra nàng hát bài gì, chỉ cảm thấy giọng điệu đó rất êm dịu bùi tai.
- Em hát bài gì đó ?
Có lần chàng hỏi.
- "Giờ em mới biết".
Nàng trả lời nhỏ nhe.
- Mới biết cái gì ?
Chàng hơi ngỡ, hỏi lại.
- Thì bài "Giờ em mới biết".
Nàng lập lại, rồi ngước mặt lên nhìn chàng, cất giọng thanh tôi hát lớn tiếng hơn:
- Giờ em mới biết, trời có thể hoang, đất có thể vu, Chỉ có ân tình trị ngộ, vấn vương mãi đôi đàng; Giờ em mới biết, Chuyện xưa như mây khói, mộng cũ tan rồi, bây giờ kết bạn cùng ai, trăm năm vẫn đoái hoài!
Vừa dứt bài, nàng đặt đôi bàn tay lên đầu gối chàng, nhìn đăm đăm vào mặt chàng với giọng khẩn cầu:
- Xin anh cho em một đời sống mới vì anh!
Băng Nhi ơi! em làm anh cảm động quá, giờ đây trái tim anh đã khắc sâu hai chữ "Băng Nhi" và chỉ có hai chữ "Băng Nhi".
A Tử đến thăm Lý Mộ Đường nhằm ngày thứ bảy, phòng mạch nghỉ việc vào 12 giờ trưa, Ngụy Lan và Điền Tố Mẫn đã ra về, nhưng chàng chưa vội đóng cửa vì còn đang chờ Băng Nhi.
- Mộ Đường, tôi có câu chuyện muốn nói với anh, được không ?
Vừa bước chân vào cửa, A Tử đã lên tiếng thẳng.
- Ồ, dĩ nhiên.
Thấy A Tử đến thăm, Lý Mộ Đường rất mừng. Cả mấy ngày nay chàng vẫn khuyên dỗ Băng Nhi nên hòa lại với A Tử, chàng bảo rằng chị em với nhau thân thiết như vậy mà còn giận dỗi nữa làm gì. Nhưng Băng Nhi cứ than vắn thở dài:
- Nếu chỉ giận dỗi thì quá dễ, em chẳng bao giờ giận dai đâu, nhưng đằng này tụi em vẫn cùng đi làm, thỉnh thoảng cũng có nói chuyện với nhau, song tự nhiên lại mất hết niềm vui ngày trước.
Lý Mộ Đường nghĩ rằng, tình bạn giữa 2 người vốn sâu đậm, chẳng qua là trong một lúc họ chưa thể cởi mở được khúc mắc trong lòng đó thôi, chỉ chờ Băng Nhi tới là chàng nhất định mời cho bằng được 2 cô cùng đi ăn tiệm, uống vào chút ít rượu, tại ra bầu không khi cởi mở, biết đâu chừng họ hứng lên lại chơi "oảnh tù tì" với nhau, rồi thì "cái kéo:, "cây búa", và "miếng vải" sẽ giúp cho họ xóa bỏ hết những nỗi buồn tình. vừa nghĩ đến đây, chàng vui vẻ bảo:
- Ngồi xuống đi, uống đỡ ly cà phê đã, rồi lát nữa Băng Nhi tới chúng ta cùng đi ăn một bữa cho vui. Chẳng là cô rất thích những món biển tươỉ được rồi, tôi sẽ mời các cô đến Từ Hương Viên.
- Ủa ?
A Tử ngạc nhiên hỏi:
- Bô. Băng Nhi sắp đến ?
- Lẽ ra giờ này phải đến rồi.
Gặp bất ngờ, A Tử ngẩn ngơ giây lát rồi lăc đâù bảo:
- Thôi, để tôi đi.
Lý Mộ Đường vội cản lại cười rằng:
- Cô bảo có chuyện muốn nói với tôi mà.
- Thôi, để bữa khác đi.
Nàng rảo bước, chàng chận cửa lại.
- Chớ có đi.
Chàng nhiệt tình khuyên bảo:
- Hai cô làm sao đó rồi, vạ gì mà phải như vậy? A Tử ạ, ngày nào nhắc tới cô là Băng Nhi rất buồn, nói với tôi rằng, Băng Nhi chẳng có ý oán trách cô tí nào cả...
A Tử nhìn thẳng vào Lý Mộ Đường có vẻ thắc mắc, rồi đột nhiên hỏi:
- Mộ Đường, bộ anh đang luyến ái với Băng Nhi ha?
- Ờ...
Chàng hơi bối rối, ấm ớ:
- Tôị.. tôi nghĩ rằng... có lẽ vậy.
- Có hay là không chứ ? Còn có lẻ có chẵn gì nữa ?
Nàng hạch tội chàng như quan tòa hỏi cung, giọng hằn học có chứa mùi thuốc súng hơi vô lý.
- Vâng.
Bó buộc chàng phải trả lời thành thật như phạm nhân nhận tội.
- Mộ Đường!
Vẻ kinh ngạc, nàng cất giọng hơi to:
- Bộ anh chẳng thấy câu chuyện như vậy là quá ư đường đột sao ? Anh chẳng thấy chuyện này khó ai tin nổi sao ? Anh chẳng thấỵ..
A Tử tưới tấp hỏi dồn một hơi như nổi nóng bất bình.
- Khoan đã...
Chàng cắt ngang với khí khái trượng phu:
- Cô cho rằng tôi không thể yêu Băng Nhi ?
Chàng trố to mắt ra:
- Nghĩa là tôi không xứng đáng, tôi đèo cao, tôi đã mạo phạm cô ta ?
- Không...
Giờ tới lượt A Tử quýnh quíu, dậm chân bảo:
- Không, không phải nói vậy! Anh... anh nên đổi tên lại gọi là Lý Hoang Đường còn đúng hơn! Anh đã khùng rồi sao mà đi làm một chuyện hoang đường như vậy ?
- Cô nói sao ?
A Tử dồn cho một hơi làm Lý Mộ Đường mất cả bình tĩnh cãi lại:
- Bộ chỉ có Từ Thế Sở mới yêu được Băng Nhi mà tôi không thể yêu nàng ?
Tôi thua kém Từ Thế Sở ở điểm nào ?
- Khổ quá, chẳng phải vậy đâu. Tôi dám đoan chắc, chỉ ba bữa nữa là chúng nó sẽ hòa lại ngay, tới chừng đó anh là chàng ngốc sẽ tự xử như thế nào đây ?
- Không đâu.
Chàng bác lại rằng:
- A Tử, sao tới giờ này mà cô còn chưa nắm được thực trạng ? Chẳng là anh ấy đã yêu cô, không lẽ mấy bữa rày các người chẳng hẹn hò nhau à ?
- Cho ông biết, tôi chưa hề hẹn hò với Từ Thế Sở bao giờ cả!
Nàng tức đỏ mặt, sắp trào cả nước mắt.
- Mấy bữa nay tôi có thấy mặt anh ta đâu mà bảọ.. Nó gây lộn với Băng Nhi rồi cố ý lôi tôi vào trận, đó là... đó là...
Sơ. Lý Mộ Đường cươp lời, nên nàng nói một cách hấp tấp:
- Nó cố tình làm cho Băng Nhi đau đớn đó thôi. Mỗi lần chúng nó mà gây nhau là đứa nào cũng lựa lấy lời nói tuyệt độc, đưa ra hành động tuyệt hiểm hòng khuất phục đối phương, chuyện như vậy xảy ra như cơm bữa, có gì lạ đâu. Chỉ lạ thay là sao anh lại quá khờ khạo, chẳng đặt mình ngoài vòng để quan chiến mà đi lao đầu vào lằn tên mũi đạn, bám vào Băng Nhi giữa lúc này ?
- Khoan đã, phải chăng cô có ý bảo rằng tôi là thằng thừa nước đục thả câu ?
A Tử đứng nhìn Lý Mộ Đường, nhất thời chưa biết phải lựa lời nào để giải bày nữa.
- A Tử a.
Qua sự ngẫm nghĩ giây lát, rồi Lý Mộ Đường mới nói một cách thẳng thắn và thành khẩn:
- Tôi đã hiểu ý cô, cô cho rằng giữa Băng Nhi và Từ Thế Sở còn có thể hàn gắn lại được, cô mong muốn cực diện trở lại như trước, răn tôi chớ nên khuyấy phá chuyện của người ta. Nhưng A Tử ạ, mỗi người đều có tình cảm của riêng mình, xin thú thật, đối với Băng Nhi tôi là kẻ chân tình, họa chăng vì chúng tôi tiến triển hơi nhanh làm cho cô bất ngờ đó thôi. Còn giữa Băng Nhi với Từ Thế Sở, theo tôi biết là đã chấm dứt hoàn toàn, giờ đây dù cô có cho tôi là thừa nước đục thả câu hay mưu lợi ngư ông đi nữa, vả lại tôi đã trót yêu Băng Nhi rồi.
A Tử nhìn Lý Mộ Đường một lúc khá lâu, mới hỏi:
- Anh yêu Băng Nhi tới mức nào rồi ?
Chàng thở dài:
- Tôi không muốn khoa trương về vấn đề tình cảm. Tôi chưa hề nếm mùi cái thứ tình yêu oanh liệt, kinh thiên động địa và cũng chẳng tin rằng, trên cõi đời này có thứ tình yêu điên hồn đảo vía đó, lại càng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có được thứ tình yêu như vậy, nhưng bây giờ thì, hỡi ơị..
Chàng nhún vai xòe tay tỏ vẻ bất lực rằng:
- Biểu tôi phải nói làm sao bây giờ.
Rôìchàng xoay lại đối diện với A Tử, trịnh trọng tuyên bố:
- Tôi yêu Băng Nhi còn hơn mạng sống của tôi nữa!
Nghe chàng nói, nàng hít lấy một hơi thật dài, rồi thở ra:
- Trơìđất!!!
Rồi nàng ngả lưng vào sofa luôn.
- Sao, A Tử?
Chàng thấy thái độ của nàng rất khó hiểu, liền hỏi:
- Cô chẳng mừng cho tôi voìBăng Nhi sao? Ít ra Băng Nhi bây giờ không còn phải đau khổ bởi Từ Thế Sở nữa, cô chẳng thấy Băng Nhi đang vui sống đó sao?
A Tử cắn môi đảo mắt bảo:
- Tôi nghĩ rằng, có tán thành hay không cũng là vô bổ cho sự việc đã rồi. Thôi tôi chẳng còn lời lẽ nào để nói thêm về chuyện này nữa, chỉ xin cầu chúc cho anh được hạnh phúc.
Nàng đứng dậy, bước sang phía cửa, bảo:
- Tôi đi thôi, việc của anh anh gắng lo lấy.
Ngay ngưỡng cửa, tí nữa A Tử đụng vào đầu Băng Nhi vừa xô cửa bước vào.
- Ủa, A Tử!
Băng Nhi có vẻ ngạc nhiên, A Tử khựng lại bảo:
- Xin lỗi, để tôi đi có công chuyện.
Băng Nhi đứng chận cửa, cười gắng gượng và có vẻ tò mò khiêu khích hỏi:
- Chị đi đâu vội vậy ? Đi gặp Từ Thế Sở chớ gì ?
A Tử nghiêm mặt bảo:
- Mới đây tôi có nói chuyện với anh Lý Mộ Đường rồi, tôi chưa bao giờ có hẹn với Từ Thế Sở. Từ hôm hai người cãi nhau, tôi chưa hề gặp mặt anh ấy, nếu tôi có nói láo thì...
Nàng càng nói càng xúc động:
- Trời đánh cho tan xác!
- Thôi, thôi đi, chị thề thốt làm gì, dù có chăng nữa em cũng chẳng phiền chị đâu.
A Tử càng xúc động vì oan ức, đỏ gay cả mặt la lên:
- Tôi đã bảo với cô không là không! Thật tình, tôi chẳng hiểu tại sao các người lại khép cho tôi câu chuyện như vậy được. Cứ đổ oan cho Thi. Kính.
Băng Nhi ngắm nhìn A Tử, rồi bỗng nhiên ôm lấy nàng, vùi đầu vào ngực người bạn nói nhỏ nhẹ và thân mật:
- Em cho chị hay, cục diện đã thay đổi hoàn toàn rồi.
Nàng nguóc mặt lên nhìn Lý Mộ Đường, khẽ hỏi có vẻ thẹn thùng:
- Anh có nói gì cho A Tử về chuyện chúng ta chưa?
Chàng đáp ngay:
- Có, anh đã nói hết.
- Kìa, thấy chưa ?
Băng Nhi xoay lại tươi cười với A Tử có ba phần e lệ bảy phần phấn khởi:
- A Tử, chúng ta chẳng còn bị ám ảnh bởi Từ Thế Sở nữa, bây giờ em rất sung sướng, rất hạnh phúc do những cảm giac chưa hề có được giữa em và Từ Thế Sở. Trước đây, Từ Thế Sở với em như chơi cái trò thiếu đốt sanh mạng của mình, tuy có nồng nhiệt thật nhưng đã bị cháy rất đau. Về điểm này chịvẫn thường mục kích, em tin chắc chị là người hiểu rõ hơn ai hết. Còn anh Lý Mộ Đường...
Nói đến đây nàng đổi giọng thận trọng hơn:
- Lý Mộ Đường trang trọng hòa nhã, uyên thâm tế nhị, khác hẳn với Từ Thế Sở. Anh ấy đã đem lại cho em những gì êm ái, an toàn, yên tĩnh và hạnh phúc. Em nghĩ rằng, đó mới là thứ tình cảm giá trị thật sự, đáng cho phái nữ chúng ta cầu mong.
Lý Mộ Đường gần như nín thở khi nghe những lời Băng Nhi khen tặng về mình. "Băng Nhi ơi, cảm ơn em đã tiếp sức cho anh kiên định lập trường vững chắc hơn nữa".
A Tử ngắm thẳng Băng Nhi hỏi:
- Thiệt vậy ha? Băng Nhi? Chị đã cảm thấy hạnh phúc? Chị không còn tha thiết gì đến Từ Thế Sở nữa?
Băng Nhi hơi ngập ngừng rồi mới đáp:
- Em nhìn nhận vết thương đó hãy còn đau, nhưng rồi nó sẽ lành dần theo nhịp thời gian.
Rồi nàng đổi giọng nói cứng cỏi hơn, lớn tiếng hơn:
- Chị xem, chẳng là bây giờ em đang vui sống, yêu đời hơn, sung suóng hơn sao ?
- Tốt lắm.
Bỗng nhiên A Tử thấy vui, tức là nàng đã chấp thuận sự thể mới mẻ này. Nàng nở nụ cười khoan khoái:
- Nhu vậy là tốt quá, Băng Nhi ơi!
A Tử xoay lại phía Lý Mộ Đường, làm như đã phải trải qua nhiều khó khăn lắm mới chịu nhìn nhận chỗ đứng mới của chàng. Nàng tươi cười bảo:
- Để đánh dấu cho sự biến chuyển tốt đẹp này, để mừng cho mối tình tươi thắm của hai người, tưởng tụi mình cũng nên đi mua lấy một cuộc vui nào?
- Cho nên nãy giờ tôi đã bảo.
Bây giờ Lý Mộ Đường mới có dịp hé môi cười:
- Chúng ta nên đi thưởng thức món hải sản, nhắm chút rượu ngon đó mà.
- Thôi, đi đi!
Băng Nhi mừng rỡ, một tay kéo Lý Mộ Đường, tay kia lôi A Tử, hô lên:
- Tụi mình tới ngay Từ Hương Liên, em thích nhất món của hấp ở đó.
Cục diện đã đổi mới một phần, còn một phần là hai cô bạn gái đã phục hồi thân tình như xưa, cả hai đều mang lại niềm vui vô tận cho Lý Mộ Đường. Giờ đây trong tâm tư của chàng chẳng còn chút bóng dáng nào của anh chàng mang tên là Từ Thế Sở nữa.

Danh sách chương của BĂNG NHI

MộtHai


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h