Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 10:28 ở Hà Nội
 

Anh yêu em rất nhiều - chương 35

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  447

Chỉ còn mình Nhất Hạnh ngồi lại trong căn phòng khách rộng lớn nói chuyện với bà nội Lâm Tử Diễn, nghe bà kể chuyện của Tử Diễn trước đây, hóa ra lúc còn nhỏ Lâm Tử Diễn thật là nghịch ngợm, làm bể bình hoa sợ bị mắng, thế là đổ toàn bộ mảnh vỡ vào bồn cầu, nhấn nước trôi đi, lúc mọi người trong nhà hỏi thì lại nghiêm trang nói không biết, kết quả là buổi tối ống dẫn trong nhà bị tắc, mời thợ sửa ống nước đến thì phát hiện cả đống mảnh vỡ. Lúc ấy cậu nhóc Lâm Tử Diễn thấy sự việc bại lộ, nghĩ rằng bản thân không thể thoái khỏi bị dạy dỗ một phen, nên ăn sáng xong liền chạy lên lầu, khóa chặt cửa phòng, ba của Lâm Tử Diễn lên gõ cửa, cậu nhóc trốn ở phía sau cánh cửa kêu lên: “Không thể sử dụng hành vi bạo lực, trừ phi chung sống hòa bình, nếu không con kiên quyết chống cự.” Chỉ là một thằng nhóc loắt choắt, mà giọng điệu lại cứng rắn như vậy, khiến cho ba của Lâm Tử Diễn bị những lời đó làm cho dở khóc dở cười, cuối cùng chỉ nói với con trai vài câu.

Dì Ngô luôn luôn vội vàng qua lại trong phòng bếp chuẩn bị bữa tối, Nhất Hạnh vừa nghe vừa cười, hóa ra từ nhỏ Lâm Tử Diễn đã như vậy, nghe thêm nhiều, mới phát hiện bản thân tuy rằng biết Lâm Tử Diễn ba năm, nhưng chuyện của anh, cô biết rất ít.

Dì Ngô từ trong bếp đi ra, nói với bà nội Lâm Tử Diễn, “Cơm chiều đã chuẩn bị xong.”

Thật ra đây là lần đầu tiên Nhất Hạnh đến nhà họ Lâm, Lâm Tử Diễn chưa bao giờ nói chuyện với cô về ba mẹ anh, cô cũng nghĩ là do công việc quá bận rộn, nên cũng không hỏi qua. Lần nay theo anh về, cũng nghĩ nhất định sẽ gặp, nhưng mà mãi tới giờ cơm chiều, cũng không thấy ba mẹ anh đâu, trong lòng hơi nghi hoặc.

Đang suy nghĩ thì thấy anh từ trên cầu thang hình xoắn đi xuống, cầu thang có tay vịn sơn màu vàng kim, chạm khắc hoa văn, anh đã thay quần áo, là một chiếc áo len nhạt màu, cổ hình chữ V, lộ ra xương quai xanh bên dưới, đứng ở trên đỉnh cầu thanh nhìn xuống, ánh mắt hướng về phía cô, nở nụ cười.

Mặt Nhất Hạnh bỗng thấy hơi nóng, gần như phiếm hồng, thấy dì Ngô bưng thức ăn từ phòng bếp đi ra, cũng đi theo để giúp. Trong phòng bếp đang nấu canh cá, mùi hương tòa ra, Nhất Hạnh đi vào nói: “Dì Ngô, con vào giúp.”

Dì Ngô đang thái hành, quay đầu nói: “Không cần, không cần, con là khách, ở đây để dì làm là được.”

Canh cá đã sôi lên, dì Ngôi đảo qua nước dùng, đem nguyên liệu thả vào, Nhất Hạnh đứng ở một bên nhìn, dì Ngô cười nói: “Thật ra canh cá này dễ học, từ nhỏ Tử Diễn thích ăn cá, mới trước đây còn suốt ngày chạy theo dì hỏi, dì ơi, hôm nay ăn cá không… Dì ơi, ngày mai ăn cá không? … Dì ơi, khi nào thì ăn cá?… Con đừng thấy bây giờ nó ăn cái gì cũng soi mói, chứ trước đây lúc nào cũng là một con mèo tham ăn…”

Nhất Hạnh buồn cười, nhìn xuyên qua cửa bếp bằng thủy tinh mờ, chỉ nhìn thấy bóng dáng của anh, giống như lần đầu tiên gặp anh vậy.

Bởi vì có nghi vấn trong lòng, cô thuận miệng hỏi, “Dì Ngô, hai bác không có ở nhà sao?”

Nghe vậy, dì Ngô hơi cứng người lại, tay đang thả hành vào nồi canh khựng lại, thanh âm thấp dần, “Tử Diễn không nói với con sao, ba mẹ Tử Diễn đã qua đời, là năm nó mười tuổi.”

Canh cá trong nồi phát ra âm thanh ùng ục, cả gian phòng bếp chỉ nghe được thanh âm của nồi cá đang dôi, Nhất Hạnh đứng ở một góc phòng bếp, chỉ cảm thấy trong người khó chịu, giống như nồi canh cá đang sôi trào lên, có một cái gì đó đang dâng trào trong người, tràn ngập mọi nơi, tùy ý xông pha, đè ép đến nỗi không biết phải làm gì.

Dì Ngô múc canh cá ra một cái bát lớn, Nhất Hạnh lúc này mới hoàn hồ, đi tới nhận lấy bát canh: “dì Ngô, để con.”

Bưng canh cá đi ra, trong lòng vẫn suy nghĩ, mơ hồ không nhìn kỹ phía trước, bước qua cửa thủy tinh, đụng phải một người, canh nóng trên tay bị sóng sánh, hắt ra ngoài hơn phân nửa, nước canh nóng bị hắt ra còn phả lên khói trắng, văng lên tay và phần eo của đối phương.

Ngẩng đầu lên mới biết người đó là Lâm Tử Diễn, Nhất Hạnh vội vàng để bát canh xuống bàn, cũng không phát hiện mu bàn tay mình bị nóng, cầm khăn chạy tới bên cạnh Lâm Tử Diễn, áo lên của anh bị hắt nước, dính vào da, cô cũng không để ý tới, kích động nói: “Xin lỗi, Tử Diễn, có bị bỏng không?” Nói xong vội vàng kéo góc áo len của anh ra, dùng khăn tay thấm nước canh.

Tuy rằng là canh cá mới nấu xong, nhưng cũng không phải là nước sôi, lại cách một lớp áo len, nên anh chỉ cảm thấy nóng một chút. Nhất Hạnh lại không nghĩ được như vậy, vừa biết được chuyện của ba mẹ Lâm Tử Diễn, trong đầu vẫn còn hỗn loạn, chỉ muốn giúp Tử Diễn không bị nóng.

Hai người đứng ở cửa phòng bếp, Nhất Hạnh cúi đầu, khăn tay cuộn lại trong tay, cẩn thận lau sạch cho anh, dì Ngô ở
phía sau nhìn thấy, nhịn không được bật cười, Nhất Hạnh nghe thấy tiếng cười, ngẩng đầu, lại nhìn thẳng vào ngay đáy mắt anh. Trên áo lên chỉ còn một chút vệt ẩm, cô lùi tay về, lại bị anh nắm lấy, anh cầm lấy khăn tay của cô, giúp cô lau sạch sẽ mu bàn tay, “Đi đường sao lại không chuyên tâm như vậy.”

Cô nhìn bát canh cá chỉ còn một nửa, hơi ngượng ngùng, “Dì Ngô, canh cá bị hắt ra…”

“không sao, trong nồi còn, không đủ thì lại nấy, không bị bỏng là tốt rồi.”

Lâm Tử Diễn cũng nói tiếp: “Được rồi, ăn cơm thôi.” Sau đó kéo cô đi ra khỏi phòng bếp.

Ăn cơm xong, lại ngồi hàn huyên với bà nội Lâm Tử Diễn, mùa đông nên trời mau tối, gần chín giờ, trời đã tối đen như mực. (Kat: 9h tối không tối thì chả nhẽ sáng =.=!)
Ngồi một lát, Nhất Hạnh chuẩn bị trở về, vì vậy đứng dậy nói với bà nội Lâm Tử Diễn, “Thưa bà, con về.”

Không mấy khi Nhất Hạnh đến, bà nội Lâm Tử Diễn không muốn khách khí, đổi nét mặt, tỏ vẻ nhân tiện: “Đã trễ thế này, bên ngoài lại tối thế, hay là hôm nay con đừng về, ở lại đây, được không?”

Vẻ mặt Nhất Hạnh tỏ ra ngần ngại: “Không được, bà ơi, mai con còn phải đi làm, con nên về thôi.”

“Ừ, vậy thôi, con ngồi chờ một lát, để Tử Diễn đưa con về, để con về một mình bà không yên tâm. Nói xong thì quay sang nói với dì Ngô: “Đi lên lầu kêu Tử Diễn xuống đi, để đưa Nhất Hạnh về nhà.”

Dì Ngô đi lên lầu, lát sau trở lại: “Nhất Hạnh, con ngồi chờ một lát, Tử Diễn còn chút việc, còn chờ nó một chút.”

Nhất Hạnh đành ngồi lại một lát, nhưng dì Ngô đi lên đi xuống lầu tới ba lần, mỗi lần trở lại đều nói giống như nhau. Nhất Hạnh nhìn đồng hồ, đành đứng lên: “Thưa bà, Tử Diễn còn bận việc, con về một mình cũng được, không cần phải đưa con đi.”

Hai người lớn tuổi làm sao đồng ý, lại kiên trì bắt cô đợi một lát.

Chưa từng thấy “một lát” nào như vậy, đã hơn nửa tiếng, đã vậy trong phòng còn có hai người dùng ánh mắt cực kỳ kiên nhẫn cùng nhìn Nhất Hạnh, không biết đây là cái “một lát” thứ mấy rồi.

Gần mười giờ, mới thấy Lâm Tử Diễn chậm rãi từ trên lầu đi xuống, thấy Nhất Hạnh trong phòng khách đang chờ, hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Dì Ngô trả lời: “Gần mười giờ rồi.”

Anh “Ồ” một tiếng, lại nói: “Đã trễ vậy.” Lại nhìn Nhất Hạnh, “Vậy đừng về nữa.”

Nhất định là anh cố ý, bà nội anh cũng cố ý, ngay cả dì Ngô cũng cố ý, nói tóm lại, ba người nhà họ Lâm này đều cố ý.

Cái gì mà đồ ăn ngon không thể không ăn hết, cô còn cảm thấy tay nghề của dì Ngô có thể so sánh với đầu bếp nhà hàng, cái gì mà mười giờ đã muộn, trước đây mỗi lần anh chơi bời, gần hai giờ sáng vẫn kêu là còn sớm.

Nhất Hạnh nhìn Lâm Tử Diễn không hề biến sắc, có gắng vắt hết óc.

“Ngày mai em phải đi làm, không có xe.”

“Anh đưa em đi.” Lâm Tử Diễn nói.

“Nhà em sẽ lo lắng.”

“Để bà gọi điện thoại cho.” Bà nội Tử Diễn nói.

“…. Con sợ  ngủ quên.”

“Để dì gọi con.” Dì Ngô nói.

“… Con quen giường.”

“Từ từ rồi quen.” Bà nội Tử Diễn nói.

“… Con không có đồ ngủ…”

“Chúng ta có.” Hai người lớn tuổi cùng nói đồng thanh.

Nhất Hạnh nín lặng, như vậy có thể coi là cô tự nạp mạng vào hang sói không, ba khuôn mặt kia, hai cái chất chứa mong chờ, một cái nhìn thật đắc ý, không hề ngại ngần mà chăm chút nhìn cô.

Ở lại thì ở lại, ở lại một đêm cũng không mất gì. Mà ngày mai còn có thể đi nhờ xe miễn phí, như vậy cô cũng thiệt thòi gì. Điện thoại về nhà là nhờ bà nội Lâm Tử Diễn gọi, nội dung cụ thể thì cô không rõ.

Lâm Tử Diễn dẫn cô lên lầu: “Tự chọn một phòng đi.”

Cô không soi mói, cũng chỉ là để ngủ, nên chọn ngay gian phòng ngủ cho khách ngay gần cầu thang.

Lúc cô từ phòng tắm đi ra, thấy Lâm Tử Diễn đang ở trong phòng ngủ, lười biếng nhìn cô, ngón tay chỉ về phía giường ngủ, trên giường là một bộ áo ngủ màu đen kiểu của nam, rõ ràng là của anh, “Cái áo đó, em không mặc.”

Anh nhíu mày: “Em không mặc?”

Mặc, cô mặc sao được, không phải vừa rồi ở phòng ngủ hai người lớn nói có áo ngủ sao, mà đâu nói là của Lâm Tử Diễn nữa chứ, cô thật không biết cái áo ngủ của hai vị lớn tuổi kia giờ đang ở nơi nào.

“Em mặc.” Cô hoàn toàn vô lực trả lời.

“Vậy ngủ sớm đi.” Lâm Tử Diễn nói xong thì rời đi, vẻ mặt hơi là lạ.

Có nên tự trách cái miệng quạ đen của mình không, rõ ràng cô không hề lạ giường, nhưng hôm nay không hiểu sao lăn qua lăn lại mãi cũng không ngủ được. Được một lát, lại cảm thấy rất khát nước, vì thế bật đèn đầu giường, mặc cái áo ngủ rộng thùng thình kia xuống lầu tìm nước uống.

Đã hơn nửa đêm, trong phòng khách tối đen, bởi vì cô không biết công tắc đèn ở đâu, nên dừng lại trong bóng tối một lát, tới khi mắt thích ứng với bóng tối, mới lần mò đi vào phòng bếp.

Uống một li nước ấm, mới vừa bước ra vài bước, dưới chân đột nhiên chạm phải một vật thể đen ngòm, cô giật mình đến run tay, làm rơi cả cái li, may mắn dưới chân là thảm dày, nên không tạo ra âm thanh gì.

Ngồi xổm tìm cái li, mới phát hiện ra cái vật thể đen ngòm kia là con mèo Ba Tư, đang nằm dưới chân sô pha, đôi mắt mèo trong suốt nhìn cô.

“Hơn nửa đêm không đi ngủ còn làm gì?” Trên sô pha đột nhiên truyền tới thanh âm quen thuộc.

“Anh… anh… Lâm Tử Diễn, hơn nửa đêm anh không ngủ còn làm gì?” Lại bị làm cho giật mình, cô kinh hoảng thốt lên.

“Anh hỏi em à?”

“Hả?”

“Anh hỏi con mèo mà.”

…………..

Mèo có thể trả lời sao, cô bực mình, con mèo kia cả ngày ngủ nên tối tỉnh táo, thật sự càng ngày càng không hiểu nổi anh, thật muốn không để ý tới anh nữa.

“Vậy em cũng đâu có hỏi anh.” Cô cũng có ý là mình hỏi con mèo.

…………….

“Vậy em gọi tên anh làm gì?”

Được rồi, cô đầu hàng, ngậm miệng lại, uống thêm ngụm nước rồi ngoan ngoãn lên lầu ngủ vậy.

Lại đi vào bếp uống một li nước, lúc trở ra, anh lại kêu cô: “Em lại đây.”

Cô chần chừ một chút, mặc dù không biết anh muốn gì, cũng vẫn ngồi xuống cạnh anh trên sô pha.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh yêu em rất nhiều

chương 1chương 2chương 3chương 4chương 5chương 6chương 7chương 8chương 9chương 10chương 11chương 12chương 13chương 14chương 15chương 16chương 17chương 18chương 19chương 20chương 21chương 22chương 23chương 24chương 25chương 26chương 27chương 28chương 29chương 30chương 31chương 32chương 33chương 34chương 35chương 36chương 37chương 38chương 39chương 40chương 41chương 42chương 43chương 44chương 45chương 46chương 47chương 48chương 49chương 50chương 51chương 52chương 53chương 54chương 55chương 56chương 57 (end)ngoại truyện


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h